Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 63

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 63

 


Chương 63

Trong chớp mắt Ngũ Thuần Phong căng thẳng, nhìn Giang Tiểu Lâu nửa chữ cũng không nói ra được, chờ đến khi hắn cố gắng đứng lên, mới bày ra một bộ mặt chính nghĩa: “Giang tiểu thư, ngươi có ý gì?”

Một nửa gương mặt của Giang Tiểu Lâu được ánh tà dương chiếu rọi, tươi cười nói: “Ta chỉ muốn mời đạo trưởng tới làm khách thôi, cần gì lo lắng như vậy.”

"Làm khách, có kiểu mời khách như vậy sao?" Ngũ Thuần Phong không phải tên ngốc, hắn vẫn chú ý những đại hán vạm vỡ đang vây quanh, những người kia khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo theo dõi hắn, tựa hồ có thể nhào lên xé hắn thành từng mảnh bất cứ lúc nào.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tâm Ngũ Thuần Phong có chút hoang mang, bàn tay cứ siết chặt rồi thả lỏng, trên mặt lộ ra tia chỉ trích: “Giang tiểu thư, chẳng qua ta chỉ xem bát tự cho ngươi, hơn nữa cũng là thật lòng bình luận, hôm nay ngươi vô lễ như vậy, rốt cuộc là tại sao?”

Giang Tiểu Lâu nhìn đối phương căng thẳng đến biến sắc, cười nói: “Chẳng qua chỉ muốn hỏi đạo trưởng vài vấn đề.”

Những ánh mắt chung quanh càng thêm âm lãnh, Ngũ Thuần Phong rõ ràng run run nhưng vẫn cố chống đỡ: “Hỏi cái gì?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sâu xa, chậm rãi nói: “Hôm qua đạo trưởng nói những chuyện liên quan đến ngày sinh của ta đều là thật?”

Ngũ Thuần Phong thẳng người lên, vẻ mặt trấn định: “Dĩ nhiên là thật, ngươi đừng quên, thông qua bát tự ta đã thấy được quá khứ của ngươi, tuyệt đối không có sai lầm.”

Ý cười của Giang Tiểu Lâu ấm như gió xuân: “Phàm là kẻ lừa đảo đều phải khổ luyện, không có chút tài năng thì sẽ bị vạch trần. Ngươi thân là đạo sĩ nổi danh, chỉ có chút trò vặt cũng dám đem ra lừa người, đúng là gan to bằng trời.”

Hai mắt Ngũ Thuần Phong quét ngang: “Nói vậy là sao?”

Môi Giang Tiểu Lâu lộ ra chút gian xảo: “Chẳng qua ta chỉ nhờ Tiểu Điệp để lộ mấy cây nói ra ngoài, quả nhiên có người mắc câu, mà ngươi…chẳng qua chỉ là công cụ ngắm bắn.”

Ngũ Thuần Phong lập tức hiểu được, trước mắt chính là cái bẫy, hắn cho rằng mình là người gài bẫy, không ngờ lần này lại thua rồi. Giang Tiểu Lâu đã sớm biết Tinh Tinh đang moi thông tin từ Tiểu Điệp, nên dựa vào đó truyền lời ra ngoài. Có như vậy, thì những kẻ đang âm thầm trong bóng tối sẽ không thể ngồi yên được nữa.

Ngũ Thuần Phong giờ khắc này đã biết được hắn nhận được tin tức giả, nhưng hắn vẫn mạnh miệng nói: “Ta nghe không hiểu ngươi nói gì.”

Ngữ điệu Giang Tiểu Lâu vô cùng bình tĩnh: “Ngày sinh của ta hôm đó là giả. Ở Tạ phủ ngoài Tạ bá phụ ra không ai biết ta sinh ngày tháng năm nào, nhưng người lại không ở trong phủ, cho nên cái mà ta viết ra cho ngươi, hoàn toàn không liên quan gì đến ta. Ta còn cố ý bịa ra chuyện ba tuổi suýt lạc đường, mười ba tuổi suýt chết đuối, kết quả là ngươi nói theo y như vậy, nói xem có phải ngươi rất ngốc không?”

Ngũ Thuần Phong chỉ cảm thấy cả người sợ hãi, hắn có thể khẳng định lần này mình đã bị người ta hãm hại. Hắn cắn răng nói: “Giang tiểu thư, người nhà họ Tạ mời ta tới nhà để bắt ma, ta chỉ có lòng muốn xem cho ngươi một quẻ, vốn dĩ đoán mệnh thì phải thành tâm mới linh. Nếu ngày tháng của ngươi đưa cho ta là giả, vậy thì ta đoán ra thông tin sai cũng là đương nhiên, sao lại trách ta được?”

Giang Tiểu Lâu ồ một tiếng: “Xem ra, Ngũ đạo trưởng chưa tới phút cuối chưa từ bỏ, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

Ngũ Thuần Phong theo bản năng lùi lại một bước, mấy đại hán vạm vỡ lập tức đi tới nhấn Ngũ Thuần Phong xuống đất, có người chụp cổ hắn, có người bẻ tay, có người mạnh mẽ đá vào gối, Ngũ Thuần Phong bắt đầu gào thét lên. Sau khi ngã xuống, bọn họ lập tức dùng dây thừng trói hắn lại, tay chân quấn vào một chỗ, Ngũ Thuần Phong vẫn đang liều chết vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự khống chế của đám người này, nhưng bọn họ đều là những người rất hung hãn, một đạo sĩ như hắn làm sao thoát được. Bọn họ đem hắn trói lên cây, nhất thời máu huyết xông thẳng lên đầu, đầu óc Ngũ Thuần Phong hoàn toàn mơ hồ.

Giang Tiểu Lâu chậm rãi đến gần hắn, trên mặt cực kỳ ôn hòa, đôi mắt mỹ lệ rung động lòng người, nhẹ giọng nói: “Ngươi nhìn coi, đây là cái gì.”

Ngũ Thuần Phong liều mình trợn mắt lên, nhìn thấy một đại hán tay cầm ngọn đuốc, ý đồ xấu xa huơ huơ trước mặt hắn.

Giang Tiểu Lâu nhẹ thở dài: “Ngọn đuốc này nếu đốt vào chân ngươi, ngọn lửa sẽ lan từ chân lên đầu, đến khi đó ngươi sẽ nghe được tiếng cháy nổ lách tách, sau đó trên người sẽnổi bọng máu, nhưng sẽ không lập tức chết đi, chỉ có thể từng chút một nhìn bản thân mình bị đốt cháy. Theo ta thấy, cái chết này thật ra cũngkhông đau lắm, bởi vì đến sau cùng sẽ không còn cảm giác nữa. Có điều trước giờ ta chưa có cơ hội thử nghiệm, lần này coi như đã tìm được người thích hợp. Đạo trưởng tiên phong đạo cốt, phép thuật cao thâm, để ta được nhìn thấy thần tiên được hỏa thiên, có được không?”

Sắc mặt Ngũ Thuần Phong trắng bệch, mồ hôi chảy ra dưới cằm, chảy vào mắt, hắn yếu ớt nói: “Khốn kiếp…ngươi dám!”

Biểu hiện của Giang Tiểu Lâu ẩn dưới bóng cây, nhìn không rõ ràng: “Sao vậy, đạo trưởng nghi ngờ ta không làm được?”

Ngũ Thuần Phong lạnh rên một tiếng: “Giết người đền mạng, dĩ nhiên ngươi không thể làm.”

Giang Tiểu Lâu bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Đạo trưởng đang nhắc ta, một khi nổi lửa, rất dễ thiêu rụi cả cánh rừng này, đến khi đó sẽ liên lụy người khác, lại dễ bị phát hiện. Ta không thể vì người như ngươi mà gánh lấy tội danh giết người, cho nên cách này tuy rằng giúp ta giải hận, nhưng lại không dễ dàng sử dụng.”

Trên mặt Ngũ Thuần Phong không khỏi lộ ra vẻ đắc ý, hắn biết nữ nhân đều là loại nhẹ dạ, ngoài miệng nói rất hay, vẫn là không dám động thủ. Chỉ là nhất thời căm phẫn mà hù dọa hắn thôi, làm sao dám thật sự giết người?

“Nếu không thể lưu lại vết thương, vậy chúng ta phải đổi cách khác.” Nàng trầm tư suy nghĩ một hồi, đột nhiên sáng mắt lên nói: “Có, ta tin cách này nhất định hợp ý đạo trưởng.” Nàng quay đầu, hướng về một đại hán thấp giọng dặn dò vài câu.

Ngũ Thuần Phong vặn vẹo thân người muốn nghe xem nàng nói cái gì, nhưng mà Giang Tiểu Lâu cố ý giở trò, nói rất nhỏ khiến hắn không nghe được gì.

Một lát sau, Ngũ Thuần Phong liền rõ ràng, vì hắn nhìn thấy đại hán kia bỏ cây đuốc xuống, đổi thành một cây sắt ốm dài. Cây sắt này vô cùng quen mắt, là vật dùng để khiêu lò lửa trong nhà bình thường hay dùng.

Giang Tiểu Lâu cười nói: “Trước kia đại ca ta du ngoạn khắp nơi, nhìn thấy có một trấn xử trí những kẻ lừa đảo thế này, bọn họ dùng lò lửa nung cây sắt này đỏ lên, sau đó đâm từ dưới trực tràng lên, xuyên qua bụng đâm thẳng vài tim phổi, đốt cháy toàn bộ lục phũ ngủ tạng, nhưng bên ngoài lại không nhìn ra chút gì. Ta thì cảm thấy từ dưới đâm lên có chút khó coi, từ trên xuống dưới hẳn là sẽ thú vị hơn. Ngươi yên tâm, ta sẽ làm thần không biết quỷ không hay, không để ngươi thấy đau đớn. Cho dù người khác có phát hiện, cũng sẽ cho rằng ngươi ăn đan dược quá liều mà cháy cả lục phủ ngũ tạng, tuyệt đối không ngờ trong cơ thể của ngươi có một cây gậy sắt.”

Trên môi nàng mơ hồ có một nụ cười gằn, nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay, một đại hán bước tới nắm cằm Ngũ Thuần Phong, muốn nhét cây sắt vào.

Ngũ Thuần Phong dùng hết sức cắn chặt hàm răng, đại hán nổi giận đánh hắn chừng mười cái bạt tai, khiến răng hắn rụng lộp bộp, miệng mồm đầy máu, vẫn không có cách nào nhét cây sắt vào.

Giang Tiểu Lâu lạnh lùng cười: “Vậy thì đâm vào cằm hắn, loại giang hồ thuật sĩ dựa vào miệng lưỡi gạt người, lừa đảo tiền tài, cả đời không thể nói chuyện âu cũng là tạo hóa.”

Nghe nàng nói vậy, đại hán đó liền muốn làm theo, Ngũ Thuần Phong bị sự lạnh lùng trong mắt nàng hù dọa, bỗng nhiên kêu to: “Ta nói, ta nói, ta nói hết.”

Giang Tiểu Lâu thở dài: “Ngũ đạo trưởng, đó giờ ta không thích miễn cưỡng người khác…”

"Không miễn cưỡng! Không miễn cưỡng!" Hắn hoảng sợ nói,nước dãi cũng chảy ra.

Đại hán nhấc hắn xoay người lại như nhấc con gà con, vì dây thừng trói quá chặt, bỗng nhiên bị nhấc đi như vậy khiến da thịt Ngũ Thuần Phong như bị xé rách, hắn gào lên thê thảm, âm thanh khủng bố.

Giang Tiểu Lâu nhíu mày nói: “Sao thô lỗ như vậy, ta đã nói với các ngươi, đạo trưởng là người nhã nhặn, phải nhẹ nhàng một chút…” Nói xong, ánh mắt như nước chảy của nàng rơi vào trên cây sắt. Ngũ Thuần Phong rùng mình một cái, lập tức nói: “Là Tạ tam tiểu thư cho ta tiền, kêu ta đến nhà làm pháp sự. Nàng kêu ta bói cho ngươi một quẻ, nói bát tự của ngươi khắc với Tạ gia, muốn để Tạ lão gia chán ghét ngươi, đuổi ngươi ra khỏi Tạ phủ, đến khi đó nàng sẽ có trọng lễ cho ta. Tạ gia tài cao thế lớn, ta chỉ có thể làm theo lời nàng nói, nhưng tiền nàng chỉ cho một nửa, ta còn một nửa vẫn chưa lấy được.”

Giang Tiểu Lâu hơi mỉm cười nói: “À, thì ra là Tạ tam tiểu thư.”

Biểu hiện suy tư của nàng càng khiến Ngũ Thuần Phong sợ hãi, hắn không ngờ một cô nương trẻ tuổi lại độc ác như vậy, đặc biệt nàng lại rất xinh đẹp, không khỏi rơi lệ nói: “Tiểu thư, ngươi thả ta đi, ta cũng chỉ biết nhận tiền của người giúp người giải ưu thôi, nhất thời hồ đồ mới làm sai, sau này ta không dám nữa, tha cho ta đi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, quân tử chân chính trong lòng không có quỷ, căn bản không cần sợ quỷ thần, những kẻ giả thần giả quỷ, không phải vì làm chuyện xấu mà sợ hãi, mà muốn lợi dụng sức mạnh quỷ thần để đạt được mục đích xấu xa. Tạ Hương làm vậy chẳng qua là muốn đuổi Giang Tiểu Lâu ra khỏi phủ mà thôi, chỉ là chiêu thức của nàng quá nham hiểm, cả cái chết của Mạch Nhi cũng không buông tha. Nếu Giang Tiểu Lâu không sớm phòng bị, bây giờ nàng đã bị đuổi ra khỏi Tạ phủ. Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lại rơi vào người Ngũ Thuần Phong, vẻ mặt nổi lên ba phần hứng thú: “Ngươi đoán mệnh đúng thật sao?”

Ngũ Thuần Phong run lên: “Cái này…nếu có ngày sinh thật sự của tiểu thư ta cũng có thể coi được.”

Giang Tiểu Lâu gật đầu nói: “Vậy ta sẽ nói cho ngươi biết, ngươi xem cho ta, nếu đoán sai thì…”

Nàng đứng ở đó, ánh mắt mang theo ý cười nhìn Ngũ Thuần Phong, khiến hắn dựng tóc gáy, luôn miệng nói: “Ta sẽ tận lực, nhất định tận lực.”

Giang Tiểu Lâu cười lạnh, nói ngày sinh của mình ra, Ngũ Thuần Phong lẩm bẩm trong miệng, chăm chú nghiên cứu, một lúc lâu sau sắc mặt trắng bệch, không nói một lời.

Giang Tiểu Lâu quan sát hắn: “Sao vậy, xem không ra?”

Ngũ Thuần Phong chột dạ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Tiểu thư là mệnh vàng, một đời bình an, phú quý không tả…”

“Nói bậy” Giang Tiểu Lâu khinh bỉ liếc hắn.

Đại hán vạm vỡ bên cạnh tát hắn một bạt tai, Ngũ Thuần Phong bị đánh cho miệng chảy máu, trong lòng không ngừng kêu khổ.

Giang Tiểu Lâu nói: “Xem lại.”

Ngũ Thuần Phong cắn răn nói: “Tiểu thư chỉ nhất thời gặp khó khăn, sau này phu thê sẽ hòa thuận, hôn nhân hạnh phúc, con cái đầy nhà.”

Giang Tiểu Lâu cười gằn: “Lại sai rồi.” Đại hán đùng một cái bạt tai hắn, làm rơi cả răng cửa của Ngũ Thuần Phong, hắn nghẹn nghào nói: “Giang tiểu thư, cầu ngươi tha cho ta đi, ta không dám nữa, đừng bắt ta xem nữa. Ta không dám xem.”

Giang Tiểu Lâu nói: “Không được, xem cho tới khi ta hài lòng thì ngươi mới được rời đi, làm đi.”

Ngũ Thuần Phong liền đoán tiếp, nhưng đáp án nào Giang Tiểu Lâu cũng không thích, cho nên hắn đã hứng chừng mười cái bạt tai, hai bên má đều bị đánh đến rát bỏng, sưng phù như đầu heo, Giang Tiểu Lâu mới bảo đại hán vạm vỡ đó dừng tay.

Nếu nói dối đối phương không thích nghe, Ngũ Thuần Phong đành phải kêu to: “Ngươi là thiên sát cô tinh, là thiên sát cô tinh.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, không cười: “Lặp lại lời nói của ngươi lần nữa.”

Ngũ Thuần Phong che mặt nói: “Thiên sát cô tinh khắc rất lợi hại. Lúc đầu sẽ được phú quý, sinh ra thì mất mẹ, còn khắc cha, cả đời gặp họa, hôn nhân khó cầu, về già thê thảm, lẻ loi cô quạnh, lục thân vô duyên, không có bằng hữu, cô độc đến cuối đời.Nếu có quý nhân giúp đỡ cũng không sao, nhưng cũng không tránh được tổn thương.”

Ngũ Thuần Phong vừa giải thích số mệnh vừa sợ hãi run lẩy bẩy. Nhưng một lúc lâu Giang Tiểu Lâu cũng không nói gì, cũng không sai người đánh hắn. Dung nhan mỹ lệ của nàng một nửa chìm trong bóng tối, có vẻ đặc biệt sâu thẳm. Trong lòng chầm chậm nghiền ngẫm lời nói của hắn, mới nở nụ cười: “Lần này, ngươi xem rất khá.”

Ngũ Thuần Phong có chút không dám tin, ý của nàng là…chịu tha cho hắn?

Nàng chậm rãi đi tới trước mặt Ngũ Thuần Phong, nụ cười ôn nhu: “Hôm nay ta tha cho ngươi, nhưng…nếu Tạ phủ lại có người chết, đạo trưởng vẫn phải đi làm pháp sự tiếp.”

Ngũ Thuần Phong vội vàng nói: “Không, không, cho ta nhiều tiền hơn ta cũng không dám.” Hắn không ngờ gặp phải sát tinh như Giang Tiểu Lâu, quả thật là người điên, nói cũng đánh không nói cũng đánh, nói thế nào cũng là sai, rõ ràng là cố ý hành hạ người khác.

Giang Tiểu Lâu thở dài một hơi: “Nếu không đi, vậy là muốn ăn thêm mười cái bạt tai.”

Ngũ Thuần Phong sợ hãi vô cùng: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Giang Tiểu Lâu không nói nhiều: “Rất nhanh, đạo trưởng sẽ biết thôi.”

Nghe được hai chữ rất nhanh, Ngũ Thuần Phong theo bản năng lùi lại hai bước.

Ngón tay thon dài của Giang Tiểu Lâu kéo mặt hắn giơ lên, trái phải tỉ mỉ quan sát: “Một gương mặt đạo mạo, lại đắc tội phải người không nên đắc tội, lần sau khi Tạ gia đến tìm người, ngươi biết phải nói thế nào chưa?”

Ngũ Thuần Phong đột nhiên rùng mình một cái: “Đã rõ, hoàn toàn rõ.”

Giang Tiểu Lâu gật gù hài lòng, đánh giá hắn một cái: “Vết thương trên mặt phải chữa cho tốt, nếu có người hỏi tới…”

Ngũ Thuần Phong nói: “Là ta bị ngã, tự mình ngã.”

Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “Không thể ngã thành ra như thế, hay là đạo trưởng tìm một lý do tốt hơn đi.”

Đôi mắt Ngũ Thuần Phong đảo tớilui, hạ quyết tâm: “Là ta tiết lộ quá nhiều thiên cơ, ông trời trừng phạt ta.”

Nhìn thấy Giang Tiểu Lâu xoay người rời đi, hắn không biết bị ma gì ám, đột nhiên nói to: “Giang tiểu thư, nếu không tìm được quý nhân trong đời mình, cả đời này ngươi sẽ định là không thân không thích, cơ khổ đến già.”

Bước chân Giang Tiểu Lâu dừng một chút, nhưng chỉ trong nháy mắt.

Ra khỏi rừng cây, Giang Tiểu Lâu cho mấy đại hán một ít tiền thưởng, hỏi: “Đại thiếu gia ở đâu?”

Một người trong đó khom lưng trả lời: “Đại thiếu gia ở trong xe ngựa bên phía đông khu rừng chờ tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu gật đầu, đi theo hướng hắn chỉ.

Mấy đại hám nhìn theo bóng lưng nàng, không khỏi lắc đầu nghị luận: “Vị Giang tiểu thư này thật sự là lòng dạ độc ác.”

“Đúng đó, ngươi có thấy tên Ngũ Thuần Phong bị đánh thành cái đầu heo không, ta nghĩ trong vòng vài năm hắn cũng không dám ra ngoài lừa đảo nữa.”

Bên này bọn họ nghị luận, bên kia Giang Tiểu Lâu đã lên xe ngựa.

Tạ Liên Thành đang nhắm mắt dưỡng thần, Giang Tiểu Lâu cười nói: “Hay cho Tạ đại thiếu gia, ta ở bên ngoài liều mình, huynh lại thản nhiên ngồi đây, nói cho cùng đây là chuyện nhà Tạ gia, huynh phải tự mình xử lý mới đúng.”

Tạ Liên Thành thở dài một hơi: “Ta không giỏi hù dọa người khác, đành phải để nàng làm.”

Giang Tiểu Lâu cong môi: “Huynh cảm thấy ta đang hù dọa hắn sao?”

Tạ Liên Thành ngạc nhiên nói: “Lẽ nào lúc nãy nàng nói thật?”

Tạ Liên Thành chưa đến nơi đã biết hết chuyện xảy ra trong rừng, Giang Tiểu Lâu không chút do dự: “Dĩ nhiên là thật, đó giờ ta chưa từng có ý hù dọa ai.”

Tạ Liên Thành nhìn biểu hiện của Giang Tiểu Lâu, trong lòng không biết là mùi vị gì, cô gái này cường hãn như vậy, lại không hề che giấu, phải nói là nàng biết sợ hay là nàng quá thành thật, khiến hắn không biết nói sao. Hắn chậm rãi tiếp lời: “Tiếp theo nên đi bắt quỷ chứ?”

Giang Tiểu Lâu nở nụ cười sáng sủa, đặc biệt ôn hòa: “Phải.”

Vẻ đẹp của Giang Tiểu Lâu nhìn bên ngoài thì không phân cao thấp với Tạ Du. Nhưng mà Tạ Du luôn biểu hiện thanh cao lãnh ngạo, như một đóa thủy tiên khiến người ta không dễ dàng đến gần. Mà Giang Tiểu Lâu lại ôn nhu như một đóa hoa sen, khiến người ta không tự chủ được mà bị mê hoặc, chỉ khi đến thận gần mới nhận ra vòng xoáy sâu thẳm bên dưới lá sen.

Đôi mắt hắn thâm trầm, khẽ mỉm cười nói: “Lúc nãy nàng nói không sai, đây là chuyện của Tạ gia, ta không thể khoan tay đứng nhìn. Nếu thật sự muốn bắt quỷ, thì cho ta tham gia một tay.”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo suy tư: “Tạ đại thiếu lo lắng ta tổn thương muội muội của huynh? Huyynh không cần lo quá, ta trông giống người thủ đoạn tàn nhẫn lắm sao?”

Tạ Liên Thành yên lặng thầm nghĩ: rất giống.

Ba ngày sau, Tạ gia lại bất đắc dĩ mời Ngũ Thuần Phong đến, xin hắn tìm cách trừ tai họa. Ngũ Thuần Phong dựa theo Giang Tiểu Lâu từng nói, giả vờ một phen than thở: “Ác quỷ này oán khí quá nặng, đi khắp nơi lấy mạng người, bần đạo đã nghĩ ra cách tiêu tai giải nạn cho Tạ gia, chỉ là làm pháp sự bốn mươi chín ngày thì vẫn cần thời gian, mà trong bốn mươi chín ngày này, lại không thể làm gì con quỷ đó. Cho nên các vị phải thật cẩn thận, đừng cản đường của nàng, buổi tối cố gắng đóng cửa đừng đi ra ngoài."

Nghe được lời nhắc nhở này, người người đều hoảng sợ vô cùng. Trên mặt Tạ Hương lộ vẻ đắc ý, nàng liếc nhìn chung quanh, không nhìn thấy tứ tiểu thư Tạ Du đâu, con ngươi đảo một vòng nảy ra một ý hay.

Tiễn Ngũ Thuần Phong đi, Tạ Hương quay đầu đi tới viện của tứ tiểu thư. Đến khi nàng vào phòng, phát hiện Tạ Du đang đọc sách luyện chữ, không khỏi cười nói: “Tứ muội muội thật thanh thản, trong nhà xảy ra chuyện lớn, muội lại làm như không liên quan gì đến mình.”

Tạ Du ngẩn đầu lên nhìn thấy Tạ Hương, không khỏi sắc mặt trầm xuống: “Chuyện trong nhà có Vương di nương và Tam tỷ lo lắng rồi, ta chỉ là một người không có phận sự, nói thêm nửa câu cũng bị chê bai, cần gì phải chọc cho người khác chán ghét.”

Tạ Hương ngọt ngào cười: “Không thể nói vậy, Mạch Nhi là người của tứ muội muội, nàng đột nhiên chết oan lòng mang oán hận, dĩ nhiên sẽ đi khắp nơi quậy phá, nói không chừng gã sai vặt đó cũng bị nàng kéo đi đền mạng, lẽ nào muội không sợ?”

Mí mắt Tạ Du run lên, cúi đầu tiếp tục luyện chữ, nhưng không kềm được run rẩy, nàng vội dùng tay trái giữ chặt tay phải, lúc này mới viết cho hết chữ cuối cùng.

Nhìn thấu vẻ mặt nàng chỉ là giả vờ trấn định, trong lòng Tạ Hương cười gằn, cố ý cúi đầu một lúc sau mới nói tiếp: “Chữ tĩnh này viết thật đẹp, không biết tứ muội muội có biết, Giang Tiểu Lâu đó cũng rất có hiểu biết về thư pháp.”

Tạ Du nghe vậy không khỏi ngẩn đầu lên, đôi mắt lạnh băng không một ý cười. Tạ Hương làm như không phát hiện ra: “Nghe nói cầm kỳ thi họa không có gì là không giỏi, quả là một tài nữ.”

Tạ Du chỉ cảm thấy lồng ngực căng thẳng, lời của đối phương như một mũi kim vô hình, làm cho nàng đau đến không đứng nổi. Nàng giống như đang ôm nỗi căm tức trong lòng, còn Tạ Hương lại vô cùng bình tĩnh. Tạ Du là nữ tử tự xưng thanh cao, ỷ mình được sủng ái, ỷ dung mạo xinh đẹp, tự xưng là đệ nhất mỹ nhân trong Tạ phủ. Nhưng bây giờ trong phủ xuất hiện người ưu tú hơn, mỹ lệ hơn, khiến Tạ lão gia sủng ái hơn, dĩ nhiên nàng sinh lòng ghen ghét, ngọn lửa ngày, xem ra rất dễ khêu cho cháy lên.

Tạ Hương thấp giọng thần bí: “Nhưng mà, đẹp đến mấy cũng vô dụng, nếu không phải vì nàng, tại sao Mạch Nhi lại vô cớ chết đi?”

Trong lòng Tạ Du run lên, chỉ thấy hàm răng tê tê: “Người cũng đã chết rồi, còn nhắc tới làm gì?”

Tạ Hương lắc lắc đầu, đáy mắt tràn đầy thân thiết giả vờ: “Người ta không có hiền lành như tứ muội muội, sau lưng không biết đang nói cái gì. Ai, ta không nên nói, miễn cho muội phải tức giận.”

Tạ Du lập tức truy hỏi: “Nói cái gì?”

Tạ Hương liếc mắt bốn phía, lúc này mới lặng lẽ nói: “Tứ muội, muội không biết Giang Tiểu Lâu ở sau lưng nói muội…” Nói đến đây cố ý dừng lại một chút, quả nhiên thấy Tạ Du lo lắng, mới chậm rãi tiếp tục: “Nàng nói Mạch Nhi chết là có liên quan đến tứ muội muội.”

Tạ Du cả người chấn động, bút lông trong tay rơi xuống tờ giấy, chữ tĩnh đẹp đẽ lập tức bị mực làm loang lổ. Nàng không lo nhặt lại cây bút, một phát bắt trúng tay Tạ Hương, lạnh lùng nói: “Tỷ có ý gì?”

Tạ Hương vội vã kêu đau, Tạ Du biết mình nhất thời luống cuống, luống cuống buông tay, cố gắng bình tĩnh, trên mặt cực kỳ hổ thẹn, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi Tam tỷ, muội nhất thời kích động, tỷ đừng trách muội, muội chỉ muốn biết…vì sao nàng ta lại nói như vậy?”

Trong lò hương tản ra mùi bách hợp, mùi vị vô cùng nồng nàn. Tạ Hương xoa xoa cánh tay bị đỏ hồng lên, nụ cười giả vờ thoải mái: “Không nhìn ra Tứ muội muội bình thường ôn nhu yếu ớt, lại có khí lực lớn như vậy, tay của tỷ suýt nữ là gãy rồi. Thật ra cũng không có gì, chẳng qua nàng ta muốn dời đi tầm mắt của mọi người, mọi người nói cái chết của Mạch Nhi liên quan đến nàng, nàng liền đem chuyện đẩy lên người muội, như vậy mới thoát được hiềm nghi.”

Tạ Du buông mắt xuống, có vẻ tâm sự nặng nề. Nàng dĩ nhiên biết lời nói của Giang Tiểu Lâu không dễ dàng khiến người ta tin tưởng, nhưng đại ca sẽ nghĩ sao? Nói đến cùng, Mạch Nhi là nha đầu của nàng, nàng căn bản không thể trốn tránh trách nhiệm. Nghĩ tới đây, trong lòng nàng càng thêm hận Giang Tiểu Lâu, trước kia nàng chỉ đố kỵ dung mạo và tài hoa của đối phương, càng đố kỵ phụ thân bảo vệ nàng ta hơn mình. Sau đó, nàng hận Giang Tiểu Lâu có cơ hội chiếm được đại ca, đây là cơ hội nàng cầu mong cả đời, nhưng mãi mãi cũng không thể cầu được.

Từng ngày trôi qua, nàng cảm giác mọi chuyện xảy ra với mình đều do Giang Tiểu Lâu gây ra. Nếu nàng không tiến vào Tạ phủ, nếu nàng không gây nên sự đố kỵ của mình, nếu nàng không có khả năng gả cho đại ca, tất cả mọi thứ đều sẽ không xảy ra.

Nàng chậm rãi khép mắt, giây lát sau mở mắt ra, cười lạnh một tiếng: “Nàng nói gì muội cũng không quan tâm, kẻ cầm đầu không phải muội, muội không sợ.”

Tạ Hương hơi nheo mắt lại: “Đạo trưởng nói chuyện này vẫn chưa xong, bây giờ hồn ma đi quấy phá khắp nơi, không biết muốn gây hại cho ai, tứ muội muội cũng nên cẩn thận.”

Khí huyết trong lồng ngực Tạ Du đảo lộn, mắt mồ hồ tóe ra ánh lửa, nhưng hiểu được không thể luống cuống lần thứ hai, cho nên cố gắng kềm chế hỏa khí của mình, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng: “Đa tạ tam tỷ tỷ nhắc nhở, dĩ nhiên muội sẽ cẩn thận.”

Giang Tiểu Lâu vừa trở lại Họa Lâu, Tiểu Điệp rất vui mừng chào đón, cao giọng nói: “Tiểu thư trở về nói.” Vừa nói vừa hạ thấp giọng: “Tiểu thư, Tinh Tinh lại thăm dò nô tì chuyện cũ của tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu cười hỏi:“Hả, ngươi nói rồi sao?”

Đôi mắt Tiểu Điệp nheo lại, mũi nhăn nhăn, gương mặt chất phát ngây ngốc tăng thêm mấy phần đáng yêu: “Tiểu thư, người xem Tiểu Điệp là đồ ngốc sao, khi chúng ta còn ở chỗ đó Tiểu Điệp cũng không gây thêm phiền phức cho người mà. Ngày đầu tiên Tinh Tinh hỏi chuyện của người là nô tì đã phản ứng kịp, sao có thể bị ả lừa được.”

Giang Tiểu Lâu chỉ chỉ vào gáy nàng nói: “Nhìn ngươi đắc ý kìa, lúc trước là ai để mình béo như con heo hả?”

Khuôn mặt Tiểu Điệp lập tức đỏ lên: “Đã là chuyện rất lâu rồi tiểu thư còn nhắc lại làm gì.” Nói xong hạ thấp giọng nói: “Đạo sĩ kia đã nói, oán khí của hồn ma không tiêu tan, là vì phải tìm được hung thủ giết nàng, nhưng lại không tìm được phương hướng, không thể không đi lung tung khắp nơi, như vậy mới trói chân chúng ta trong viện.”

Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn đạo bùa dán trên cửa, cười lạnh nói: “Tiểu Điệp, ngươi tìm một ít máu lươn, nửa đêm xối một ít lên tường của viện tứ tiểu thư.”

Tiểu Điệp chấn động: “Máu lươn, thứ đó hôi lắm, tiểu thư cần để làm gì?”

Tối đó, Tiểu Điệp theo lời dặn của Giang Tiểu Lâu, lặng lẽ lấy máu lươn xối lên bức tường bên ngoài viện của Tạ Du. Đêm khuya, ma ma giữ cửa nghe như có âm thanh xì xì bên ngoài, vừa giống như có người đi qua đi lại, vừa giống như đang đánh cái gì, liền khoác áo ngoài đốt đèn lồng đi xem. Ai ngờ vừa mở cửa ra, đèn lồng lóe lên, âm thanh kia liền biến mất. Bà nhìn ra ngoài cửa thì không thấy gì hết, cho rằng mình nghe lầm nên quay lại phòng. Không ngờ vừa quay lại thì nghe thấy âm thanh kỳ quái đó, mở cửa ra nhìn thì vẫn không thấy gì. Như vậy chừng mười lần, trước sau vẫn không thấy ai.

Bà đâu có biết, máu lươn rất tanh, có thể hấp dẫn lũ dơi, những con dơi ngửi mùi máu mà đến, không ngừng đập cánh vào tường viện của Tạ Du. Nhưng chúng là động vật sợ ánh sáng, bà cầm đèn lồng đi ra dĩ nhiên sẽ dọa bọn chúng sợ.

Hôm sau, ma ma giữ cửa báo cho Cố ma ma biết, bà nghe xong không khỏi run lên: “Bà nói có người gõ cửa, là ai?”

Ma ma giữ cửa lắc đầu nói: “Ai mà biết, mỗi lần đi ra ngoài lại không thấy ai.”

Thần kinh Cố ma ma lập tức căng thẳng, sắc mặt trắng bệch. Trên thực tế nhiều ngày qua bà đã mơ thấy ác mộng, thấy gương mặt trắng bệch đó nhìn mình chằm chằm, không nói một lời. Mỗi một lần tỉnh lại từ cơn ác mộng, bà đều ngồi trên giường thở dốc, hai tay tạo thành hình chữ thập, miệng lẩm bẩm niệm kinh, vừa niệm vừa nằm xuống, nhưng hồn ma đó vẫn không buông tha bà. Nếu theo lời ma ma giữ cửa nói, mọi chuyện đều không phải là nằm mơ, lại càng không phải bà suy nghĩ lung tung, mà chính là Mạch Nhi quay lại.

Trong lòng bà run rẩy, từ khi Tạ gia đồn đãi là có ma, bà đã muốn ra ngoài xem thử, nhưng tứ tiểu thư ra lệnh cấm, kiên quyết không cho phép, bà chỉ có thể trốn trong nhà, vô cùng sợ hãi. Nhưng bà không ngờ, trong chớp mắt liền đến cửa tìm.

Từ buổi tối hôm đó, liên tiếp ba ngày trong viện Tạ Du đều có chuyện ma quái, lúc thì nửa đêm gõ cửa, lúc thì dấu bàn tan bằng máu đã khô, khiến Cố ma ma sợ đến không dám ngủ, chỉ có thể ngồi trên giường trơ mắt chờ đến sáng. Đến tối ngày thứ tư, bà không chịu nổi nữa.

Phía sau viện của Tạ Du có một cái giếng, bình thường dùng để tưới cây, chính là nơi mà Mạch Nhi chết. Cố ma ma đánh bạo, lặng lẽ tránh né ánh mắt mọi người, đi thẳng về phía cái giếng. Bà đứng trong sân một hồi, thấy không ai chú ý tới mình, thở phào nhẹ nhõm.

Bà đi đến cạnh giếng, từ trong cái hộp gỗ lấy ra một nén nhang và cái lư hương, cắm nhang vào đó, lại lấy ra thêm một xấp tiền giấy đã chuẩn bị sẵn. Sau khi đốt tiền giấy, bà ngã quỳ trên đất, vừa dập đầu vừa lẩm bẩm cầu khẩn: “Mạch Nhi, ngươi đừng trách ta, ta cũng chỉ vì bất đắc dĩ, ai kêu ngươi biết những chuyện không nên biết.”

Không ngờ vào lúc này, trong rừng khúc phía sau giếng vang lên tiếng bước chân lạch bạch, Cố ma ma nhất thời hoảng sợ trợn to mắt, nhìn thấy một cô gái áo trắng, mái tóc dài phủ ngược ra phía trước mặt, từ trong khu rừng “bay” đến gần, đôi mắt của cô gái đó trợn to, giống như muốn ăn thịt người. Cố ma ma hét to: “Đừng tìm ta, ta không cố ý giết ngươi, đừng tìm ta.”

Đột nhiên, bên tai bà vang lên tiếng bước chân hỗn độn, Cố ma ma cảm thấy có gì không đúng, vừa mở mắt nhìn đã thấy gương mặt ma nữ hoàn toàn xa lạ, rõ ràng không phải Mạch Nhi. Trong lòng bà biết là không xong, vội vã quơ quào số tiền giấy trên đất, còn chưa kịp dập lửa trên đất phía sau đã vang lên một âm thanh quen thuộc: “Bắt lấy.”

Khi Cố ma ma bị áp giải đến phòng khách, tất cả mọi người đã chờ ở đó.

Vương Bảo Trân không biến sắc chút nào: “Đại thiếu gia, giờ này tại sao còn tập hợp mọi người đến đây. Cố ma ma phạm vào lỗi gì, sao lại bị trói chứ?”

Nghi vấn của mọi người đều hiện rõ trên mặt, Tạ Liên Thành nhìn Cố ma ma đang bị trói, lạnh lùng nói: “Không bằng Vương di nương hỏi bà ta đi.”

Cố ma ma lạnh run: “Đại thiếu gia, nô tì chỉ muốn đốt ít tiền cho Mạch Nhi cô nương thôi, không lẽ vậy cũng là sai?”

Vương Bảo Trân nghe xong lời này, không khỏi cau mày: “Bà đốt tiền vàng cho Mạch Nhi?”

Cố ma ma gật đầu liên tục nói: “Dạ phải, nô tì muốn đốt ít tiền cho Mạch Nhi, dù sao cũng thân thiết với nhau…”

Tạ Liên Thành nhẹ thở dài: “Hoài An.”

Hoài An lập tức đi ra, lớn tiếng nói: “Vương di nương, lão nô tài này rõ ràng đang nói dối, lúc nãy nô tài phụng lệnh đại thiếu gia trốn ở bụi cỏ bên cạnh, nghe rõ ràng bà ta nói là Mạch Nhi tha cho ta đi, ta không cố ý, còn nói là ngươi đừng trách ta, tất cả là ngươi tự làm tự chịu, ngươi biết được chuyện không nên biết. Sau đó nô tài cho một tì nữ bước ra hù dọa bà ta, bà ta lập tức hét ầm lên…” Hoài An nói lại lời của Cố ma ma y như thật, mọi người cùng nhau biến sắc.

Cố ma ma trợn mắt, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

Vương Bảo Trân không khỏi trầm mặt: “Cố ma ma, ngươi còn gì để nói?”

Cố ma ma không biết phải làm sao biện giải để thoát tội, từng đôi mắt đang trợn to mắt nhìn bà. Tạ Nguyệt lạnh lùng nói: “Cố ma ma, Hoài An vừa nói là thật sao, như vậy, cái chết của Mạch Nhi là có liên quan đến bà?”

Tạ Hương cúi đầu uống trà, không lên tiếng.

Cố ma ma miệng hơi động, muốn giải thích cho mình. Còn không đợi bà mở miệng, Vương Bảo Trân đã tỉnh ngộ nói: “Ngươi nghe nói gần đây có ma quỷ, nên có thật giật mình, cho nên muốn tự mình đốt tiền giấy cho Mạch Nhi, giải nạn cho mình.”

Lời này xem như là nói đến điểm mấu chốt, trong đầu Cố ma ma ầm một tiếng, sợ đến hô hấp hỗn loạn, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Các người muốn nói gì thì nói, nô tì không biết gì hết.”

“Đúng là cứng đầu.” Vương Bảo Trân lạnh lùng nói: “Ngươi là ma ma trung thành nhất bên người tứ tiểu thư, ta không tiện xử lý ngươi, chuyện này vẫn là giao cho tứ tiểu thư tự mình xử lý thôi.” Nói xong, nàng dặn dò người bên cạnh đi mời tứ tiểu thư đến đây.

Giang Tiểu Lâu thấy cảnh này, chỉ cúi đầu ngắm chiếc nhẫn trên ngón tay, đôi mắt trầm tĩnh, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt.

Tạ Du bị đánh thức, khoảng thời gian này nàng ngủ không được ngon, cũng thường nằm mơ thấy Mạch Nhi, những giấc mơ đó làm nàng rất khó ngủ, cho nên phải đốt hương an thần, cho đến khi có người gõ cửa thật mạnh nàng mới tỉnh lại.

Vội vã rửa mặt chạy đến phòng khách, Tạ Du thấy Cố ma ma bị trói nằm dài dưới đất liền lạnh run người, lớn tiếng nói: “Các người đang làm gì vậy, Cố ma ma phạm lỗi gì mà mọi người đối xử với bà ấy như vậy…”

Tạ Liên Thành âm thanh lạnh lẽo như nước: “Tứ muội, Cố ma ma giết người.”

Tạ Du cả người run lên, cảm thấy có một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Nàng nhìn chằm chằm Tạ Liên Thành, hầu như biến thành một cái tượng gỗ, không biết nên trả lời thế nào: “Muội…muội…không thể nào.” Theo bản năng, nàng lớn tiếng nói: “Mọi người thả Cố ma ma ra đi,nếu không ta…ta sẽ nói rõ với phụ thân, nhân lúc người không có ở nhà, các người cố ý đổ tội vu oan cho người bên cạnh ta.”

Nàng vừa nói vậy, hàng lông mày kiêu ngạo của Tạ Nguyệt nhướng lên, chậm rãi nói: “Tứ muội muội nói sai rồi, Cố ma ma là ma ma bên người muội, lẽ nào Mạch Nhi không phải? Nàng là tì nữ thân cận của muội, tình cảm với muội rất tốt, lại trung thành tuyệt đối, chăm chỉ làm việc. Nàng chết không rõ ràng, muội không muốn đòi lại công bằng cho nàng sao?”

Tạ Du lạnh lùng nhìn Tạ Nguyệt: “Đại tỷ, Mạch Nhi chết là chuyện của viện muội, mọi chuyện đều do muội xử trí, hôm nay các người bày ra thế trận lớn như vậy, luôn miệng nói Cố ma ma giết người, có chứng cớ gì?”

Vương Bảo Trân nhìn Tạ Du, mắt giật giật, cuối cùng lên tiếng: “Tứ tiểu thư, tốihôm nay chúng ta bắt được Cố ma ma ở ngay bên giếng, đang yên đang lành sao nửa đêm bà ta lại đi cúng tế, nhìn thấy tì nữ mặc áo trắng lại sợ hãi không ra hình người? Hoài An còn đích thân nghe thấy Cố ma ma nói là xin lỗi Mạch Nhi, bà ta không phải cố ý giết người.”

Sắc mặt Tạ Du trở nên trắng bệch trong nháy mắt, nàng không ngờ Cố ma ma lại bị bắt tại chỗ, cố gắng trấn định tinh thần lại: “Tối nay gió lớn, nói không chừng là Hoài An nghe lầm. Vương di nương, tình cảm của Cố ma ma đối với Mạch Nhi cũng giống như mẹ con, bà ấy không có lý do tổn thương tới Mạch Nhi, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

Hoài An lớn tiếng nói: “Tứ tiểu thư, không riêng nô tài nghe thấy, mấy hộ vệ ở đây cũng đều nghe được.”

Tạ Du bỗng nhiên chững lại, trầm mặt xuống: “Không được nói bậy bạ nữa.” Mà lúc này Cố ma ma không ngừng lăn lộn, nằm rạp xuống nắm lấy chân Tạ Du, thê thảm nói: “Tứ tiểu thư, đừng tranh luận vì nô tì nữa, bọn họ có rắp tâm đổ hết tội lỗi này lên đầu nô tì. Tứ tiểu thư, lão gia càng thương người, những người này càng không chịu nổi mà."

Vương Bảo Trân không khỏi rét lạnh, nặng nề vỗ mặt bàn, vẻ mặt cực kỳ hung dữ: “Cố ma ma, ngươi nói lời này là có ý gì?”

Tạ Du thoáng vẻ trào phúng, từ từ nói: “Ý của Cố ma ma rất dễ hiểu, chẳng qua là nói các người sớm nhìn thấy ta không vừa mắt, muốn thừa dịp phụ thân không ở nhà mà đuổi ta ra ngoài. Các người không tiện nhắm vào ta, nên mới ra tay từ Cố ma ma, đem cái chết của Mạch Nhi vu oan lên đầu bà ấy. Đáng thương cho một lão phụ nhân, bà có sức lực để giết chết Mạch Nhi hay sao? Đúng là quái lạ.”

Vừa chớp mắt, lại nhìn thấy Giang Tiểu Lâu ngồi ngay ngắn cạnh đó, biểu hiện như chuyện không liên quan gì đến mình, chỉ như đang xem chuyện cười của người khác, bàn tay Tạ Du gắt gao nắm chặt lại, trong khoảng thời gian ngắn, phẫn nộ, nhục nhã, đố kị, thống khổ, các loại tâm tình tụ họp lại với nhau, giống như một ngọn lửa lớn, từ đáy lòng nàng bốc cháy rừng rực.

Giang Tiểu Lâu, trong lòng nàng gằn đi gằn lại ba chữ này nhiều lần, gần như muốn thổ huyết.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box