Chương 62
Tạ Liên Thành thở dài một tiếng, tiếp theo vững vàng nói: “Giang tiểu thư, chuyện này nếu xử trí thỏa đáng, cũng là một chuyện tốt với nàng.”
Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, không xem là đúng: “Hả, có gì tốt cho ta?”
Tạ Liên Thành không khỏi mỉm cười: “Nếu xử trí thỏa đáng, có thể cảnh cáo những kẻ lén lút, đồng thời đứng vững gót chân ở Tạ gia, không tốt sao?”
Lông mày Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhướng lên, nụ cười chậm rãi ngưng lại: “Đại công tử, huynh có ý gì?”
Đôi mắt Tạ Liên Thành đen bóng, khuôn mặt nghiêm nghị: “Dựa theo tính của nàng, nếu không có gì quan trọng thì sẽ không ở lại Tạ gia.”
Giang Tiểu Lâu hơi run run, tiếp theo hừ một tiếng: “Quả nhiên chuyện gì cũng không gạt được đại công tử, bên người Tạ bá phụ có một nhi tử như vậy, tin chắc chuyện làm ăn đã có người kế thừa.”
Nàng nói lời này, đúng là thật lòng thấy vui cho Tạ Khang Hà, cho dù là chuyện làm ăn hay chính trị, tìm được một người thừa kế thích hợp quả thật là khó như lên trời. Thông thường đời thứ nhất tạo dựng sự nghiệp đều oai phong hiển hách, đời thứ hai đều kém hơn một chút, chỉ đạt mức bình thường; đến đời thứ ba, hoàn toàn chỉ biết hưởng thụ, không có động lực phấn đấu. Hoa viên phú quý chỉ có thể nuôi dưỡng được mẫu đơn yêu kiều, cho dù là người có quyết tâm nghị lực, ở trong cuộc sống an nhàn tự tại đều sẽ không còn lòng tin và quyết đoán.
Nhưng Tạ Liên Thành trước mắt, dung mạo tuấn tú, phong độ quân tử, lại quan sát tỉ mỉ ngôn từ thú vị, trong nho nhã lộ ra phong thái say lòng người, Giang Tiểu Lâu thật lòng thấy vui cho Tạ Khang Hà. Nếu đại ca của nàng còn sống, dựa vào tính khí nóng nảy của hắn, sợ là không bằng được Tạ Liên Thành, không, phải là kém xa.
Tạ Liên Thành nói không sai, lần này là một bước ngoặc với Giang Tiểu Lâu, nếu nàng xử lý thỏa nàng, từ nay về sau Tạ gia sẽ không còn ai dám động đến nàng nữa, nhưng nàng chưa muốn để Tạ Liên Thành nhìn thấu tính toán của mình, càng không thể để hắn cảm thấy việc này rất dễ xử lý.
Cho nên, nàng khép mắt, yên tĩnh uống trà, một lát sau mới ngẩn mặt lên, dịu dàng cười một tiếng: “Đại công tử, dù sao đây cũng là việc riêng của Tạ gia, ta chỉ là khách nhân, không ở lại quá lâu, đứng ra xử lý việc này có nhiều bất tiện.”
Ánh mắt Tạ Liên Thành sáng sủa âm trầm, Giang Tiểu Lâu nói như vậy, rõ ràng đã có cách xử lý, nhưng lại không muốn nhúng tay vào chuyện của Tạ gia, cho nên chỉ có thể làm bộ nghe không hiểu, giả vờ đánh trống lãng.
Ánh mắt chạm nhau, một bên bình tĩnh như hồ nước, như có thể chứa đựng tất cả mưa gió, một bên lại thần bí khó lường, đặc biệt thông tuệ và quyến rũ.
Tạ Liên Thành vào nam ra bắc, gặp gỡ vô số nữ nhân, nhưng chưa từng thấy nữ tử nào có ánh mắt như vậy.
Đôi mắt Tạ Liên Thành khẽ động, nhẹ nhàng gật đầu: “Chuyện quả thật xảy ra ở Tạ gia, ta phải tự lo.” Nói như chém đinh chặt sắt, từng chữ cứng rắn như đá.
Trên mặt Giang Tiểu Lâu có vẻ khen ngợi: “Đã như vậy, xin đại công tử giúp ta một tay.” Không chờ đối phương trả lời nàng đã mỉm cười nói: “Bằng không…lỡ ta ra tay không biết nặng nhẹ, làm lớn chuyện lên, hoặc làm quá mạnh tay, sợ là đại công tử cũng thấy khó xử.”
Tạ Liên Thành và phụ thân hắn là người làm ăn, ngày thường đi đông đi tây, khắp nơi bận rộn, xưa nay không hỏi đến chuyện trong nhà. Mà Tạ phu nhân lại là một vị Bồ tát, mỗi ngày chỉ ngồi ở Phật đường ăn chay niệm kinh, những chuyện khác không bao giờ hỏi tới, tất cả sự vụ trong nhà đều đổ hết lên người Vương Bảo Trân. Dĩ nhiên Vương Bảo Trân phải nhúng tay vào khắp nơi, tỉ mỉ cẩn thận, từ trên xuống dưới sắp xếp khá thỏa đáng. Tuy rằng bên trong mẹ con Vương thị có không ít mờ ám, nhưng Tạ Liên Thành biết nước trong quá sẽ không có cá, hắn không tính là một lưới bắt hết, càng không định sẽ đuổi tận giết tuyệt.
Giang Tiểu Lâu nói không sai, chuyện nhà là khó xử lý nhất, đặc biệt là loại chuyện không thể nói rõ này. Nhưng gia phong Tạ gia quả thật phải chỉnh đốn lại, hắn suy nghĩ chốc lát, gật đầu nói: “Được, ta đồng ý với nàng, nếu có bất cứ thứ gì cần ta hỗ trợ, ta nhất định tận lực.”
Hai người đều là người thông minh, nguyên nhân hậu quả đều đã biết rõ, nhìn nhau nở nụ cười.
Ở một góc khác của hoa viên, Cố ma ma đỡ Tạ Du từ một gốc cây đi ra. Tạ Du nhìn về phía chòi nghỉ mát, trong mắt như có lửa phun trào, ngoài miệng lại nói: “Gió thu rất mát mẻ, ta muốn hóng gió, ma ma về trước đi.”
Cố ma ma sững sờ, theo ánh mắt của nàng nhìn về phía chòi nghỉ mát, không khỏi hoảng hốt, nắm lấy tay nàng nói: “Tiểu thư, bên ngoài gió lớn, người nên về sớm nghỉ ngơi, nô tì không đi đâu hết, phải ở lại với người.”
Tâm tư Tạ Du từ từ bình tĩnh lại, một lát sau mới hoàn hồn, nhìn Cố ma ma một chút, trên mặt xẹt qua một nụ cười khổ. Nàng rất rõ ràng, Cố ma ma hoàn toàn là vì nàng. Nếu bây giờ nàng đi đến chòi nghỉ mát, trong lúc tức giận không biết sẽ nói ra chuyện gì, một khi bị Giang Tiểu Lâu hay đại ca nhìn ra vấn đề, sau này nàng đừng mong tiếp tục làm người nữa.
Nghĩ đến đây, nàng chỉ đứng đó, si ngốc nhìn về phía chòi nghỉ mát.
Gió thu man mát thổi bay y phục, làm rối tóc nàng, làm cho cả người nàng càng thêm đơn bạc.
Cố ma ma rõ ràng nhìn thấy, có nước mắt chảy ra từ mắt nàng, trong lòng không khỏi rùng mình. Trong ấn tượng của bà, xưa nay tiểu thư thanh cao lãnh ngạo chưa khi nào có vẻ mặt này. Chỉ là có chút chuyện không thể làm được, ví dụ như tâm tư đối với đại thiếu gia, một khi bị người ngoài biết, nhất định sẽ bị đưa đi bầu bạn với thanh đăng cổ Phật. Nói tới nói lui đều do Giang Tiểu Lâu kia, nếu ả ta không xuất hiện, tiểu thư sẽ không phạm sai.
Cố ma ma trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, không khỏi nghiến răng nghiến lợi, trong lòng âm thần tính toán, có cơ hội phải tìm mọi cách đuổi Giang Tiểu Lâu ra ngoài, một mặt đoạt lại ân sủng của lão gia dành cho từ tiểu thư, mặt khác đuổi được tâm ma của tiểu thư. Bằng không có ả ngày nào, tứ tiểu thư sẽ không yên ngày đó.
Cùng lúc đó, tam tiểu thư Tạ Hương tìm tới Vương Bảo Trân, nói cho Vương Bảo Trân biết, chuyện ma quái trong nhà rất lợi hại, tốt nhất mời một vị pháp sư làm pháp sự, trừ ma, đến khi đó trong nhà sẽ được sạch sẽ.
Vương Bảo Trân không khỏi thấp giọng quở trách nói: “Con nghĩ Tạ gia là chỗ nào, lão gia không ưa nhất là mấy chuyện quỷ thần, con mời pháp sư về, lỡ xảy ra chuyện gì, lời đồn truyền ra ngoài, chẳng phải là cái được không đủ bù cái mất, ta khuyên con không nên nghĩ tới chuyện này nữa.”
Tạ Hương ngọt ngào cười, kéo tay Vương Bảo Trân: “Vương di nương, con cũng chỉ nghĩ cho người thôi.”
Vương Bảo Trân ngừng lại một chút, trầm giọng nói: “Lời này là ý gì?”
Tạ Hương cong môi: “Vương di nương, phụ thân đem cả nhà giao cho người quản lý, bây giờ Mạch Nhi chết rồi không nói, còn có chuyện ma quái, khắp nơi lòng người bàng hoàng, người người nghị luận. Theo con thấy, không bằng mời pháp sư đến dọn dẹp sạch sẽ, những kẻ quấy phá dù là người hay ma đều đuổi ra khỏi phủ hết.”
Nàng nói như vậy, đôi mắt mỹ lệ tỏa ra ánh sáng gian xảo tà ác.
Vương Bảo Trân chấn động trong lòng, lập tức hiểu được, không khỏi liếc xéo nàng một cái: “Tam tiểu thư, lão gia giao cho ta quản lý chuyện nhà, ta không thể phụ lòng tin tưởng của lão gia, vô cớ đem người ngoài vào nhà, chuyện này thật sự là không ra thể thống gì.”
Tạ Hương hừ một tiếng, khinh thường nói: “Chính là vì có người ngoài xuất hiện, nhà chúng ta mới nổi lên sóng gió, lẽ nào người không hy vọng tất cả khôi phục lại bình thường sao?” Nàng nói như vậy, thần bí nháy mắt với Vương Bảo Trân một cái, mười phần ôn nhu đáng yêu.
Vương Bảo Trân nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn lắc đầu một cái: “Mặc kệ thế nào, việc này vẫn không ổn, chờ phụ thân con trở về, tìm ông ấy thương lượng rồi tính sau.”
Tạ Hương có chút thất vọng nhưng cũng không nói thêm cái gì, hướng về Vương Bảo Trân cáo lui. Lúc ra cửa, đúng lúc nàng chạm phải Tạ Nguyệt, Tạ Nguyệt định nói chuyện với nàng, ai ngờ Tạ Hương chỉ cúi đầu, khẽ mỉm cười liền bỏ đi.
Trên mặt Tạ Nguyệt lộ ra vẻ kinh ngạc, đến khi vào trong phòng mới hướng về Vương Bảo Trân nói: “Mẹ, tam muội làm sao vậy, con chào hỏi nó mà dáng vẻ của nó rất cổ quái.”
Vương Bảo Trân lạnh lùng nở nụ cười: “Con đừng coi thường nha đầu này, mưu ma chước quỷ của nó nhiều lắm.” Nói xong câu này thì không chịu nói gì nữa.
Tạ Nguyệt nghe xong, lông mày hơi nhướng lên: “Tiểu quỷ dưới trướng Diêm Vương, cỡ nào cũng không làm nên chuyện, mẹ cứ an tâm đi.”
Vương Bảo Trân lộ ra biểu hiện căm ghét không ngừng: “Chỉ sợ người tốt khó làm, ác quỷ khó đối phó.”
Không quá mấy ngày, Vương Bảo Trân tản bộ trong hoa viên Tạ gia, đột nhiên nhìn thấy một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy có một trận gió quái dị thổi tới, cây cỏ phát ra tiếng soàn soạt, lần này Vương Bảo Trân thấy rõ, là một nữ nhân mặc áo trắng đứng ở đó, tóc dài che mặt, hoàn toàn không nhìn rõ gương mặt, nhưng lại vẫy tay với nàng. Đến khi các ma ma chạy qua, bóng trắng đã biến mất. Mấy ngày sau đó, người nhà họ Tạ mỗi đêm đều thấy có ma đi quay lại trong đình viện, có lúc là ở hoa viên, có lúc là ở thư phòng, có lúc là ở phòng các tỳ nữ. Nhưng nơi ma xuất hiện nhiều nhất, vẫn là Họa Lâu.
Vương Bảo Trân trải qua chuyện như vậy, lại có Tạ Hương khuyến khích, cuối cùng đồng ý cầu viện pháp sư. Thế là Tạ gia phái người đi mời đến một vị pháp sư nổi danh, vị pháp sư này tuổi hơn bốn mươi, là một đạo sĩ cao quý phong nhã.
Đạo trường này làm rất lớn, pháp sư Ngũ Thuần Phong cố ý bày một hương án lớn ở hoa viên, bên người có chừng mười tiểu đạo sĩ đi tới đi lui, trên đầu hắn đội đạo quán, tay cầm một cây kiếm gỗ điêu khắc tỷ mỉ, múa may giữa không trung. Nửa đêm giờ tí, lư hương lượn lờ khói thuốc, tiền giấy bay lượn khắp trời, pháp sư đi tới đi lui trong hoa viên, bảo kiếm trong tay chém qua chém lại, nhìn rất hoành tráng, khiến cho vô số tì nữ nô bộc đứng xa xa quan sát, xì xào bàn tán.
Có lẽ biểu hiện nghiêm trọng của vị pháp sư này ảnh hưởng đến mọi người, khiến tất cả mọi người đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, ngay cả người ban đầu không tin vào chuyện này như Vương Bảo Trân, cũng không khỏi trở nên nghiêm túc, không nói một lời. Các vị tiểu thư Tạ gia không tiện ra ngoài tham gia trường hợp này, liền dặn dò nha đầu của mình tới hoa viên, nếu có tình huống gì thì lập tức về bẩm báo.
Không lâu sau, Ngũ Thuần Phong thu hồi kiếm gỗ, quay đầu hướng về phía Vương Bảo Trân, Vương Bảo Trân nói: “Đạo trưởng, không biết pháp sự làm tới đâu rồi, có thể đuổi được hồn ma không?”
Ngũ Thuần Phong sắc mặt nghiêm trọng, thở dài một hơi: “Nói một câu không nên nói, nhà này bị ma ám rất nặng, trong nhà có người làm chuyện thất đức.”
Vương Bảo Trân sững sờ, vẻ mặt trầm xuống: “Đạo trưởng nói vậy là ý gì? Lão gia nhà ta luôn làm việc thiện, phu nhân quanh năm ăn chay niệm Phật, ngay cả một con kiến cũng không giẫm chết, sao lại làm chuyện thất đức, Tạ gia không phải loại người đó.”
Đạo trưởng cười lạnh, giả vờ vẫy vẫy tay, đệ tử của hắn nâng lư hương, cung kính đứng trước mặt hắn.
Ngũ Thuần Phong lại thắp một nén hương, cắm vào lư hương, Chỉ chốc lát sau, làn khói đột nhiên đứt đoạn một nửa, biến thành hình chữ U. Ngũ Thuần Phong lạnh lùng thốt: “Nhìn thấy không, nén nhang này cháy ở giữa, hai bên cao, đè ép đầu nhang, trong nhà này nhất định có người từng làm chuyện tạo nghiệt, khiến người khác chết oan.”
Trên mặt Vương Bảo Trân cuối cùng lộ vẻ lo lắng, thấp giọng nói: “Đạo trưởng, có cách nào hóa giải không?”
Ngũ Thuần Phong giả vờ lắc chuông đồng, trong miệng lẩm bẩm một hồi, lúc này mới trịnh trọng nói: “Cách không phải không có, chỉ cần tìm ra vị trí của quỷ ẩn náu, tìm cách trấn áp nó, nói không chừng sẽ dọa được nó rút lui.”
Vương Bảo Trân vội vàng nói: “Vậy làm phiền đạo trưởng.” Nói xong, nàng xoay người nói với một ma ma: “Hồng ma ma, ngươi dẫn đạo trưởng đi một vòng các viện.”
Vương Bảo Trân nói chuyện rất chú ý, nàng bảo Hồng ma ma dẫn Ngũ Thuần Phong đi một vòng, chỉ để trừ tà, cũng không nói hắn có thể vào bên trong, đó là nơi ở của nữ quyến, lỡ xảy ra chuyện gì không hay thì khó ăn nói, nên mới cố ý dặn dò Hồng ma ma, dẫn mọi người theo sát. Như vậy dưới con mắt của mọi người, sẽ không xảy ra chuyện gì.
Thế là, dưới sự giám sát của Hồng ma ma, Ngũ Thuần Phong đi thẳng vào nội viện. Hắn dừng trước cổng viện của đại tiểu thư, nhị tiểu thư, tam tiểu thư, tứ tiểu thư một lúc, sau đó lại đi đến nơi của ba vị thiếu gia Tạ gia kiểm tra cẩn thận một phen, đều lắc lắc đầu nói: “Không ở nơi này, không ở nơi này, còn người khác không?”
Hồng ma ma bất đắc dĩ, lại mang theo hắn đi tới viện của Tạ lão gia và Tạ phu nhân.
Nhưng mà, vẫn không thu hoạch được gì.
Ngũ Thuần Phong vuốt râu: “Ây nha, đúng là kỳ quái, rốt cuộc là ở đâu?”
Đôi mắt Hồng ma ma xoay một cái, đột nhiên nghĩ đến một người, không khỏi nói: “Còn một chỗ chưa có kiểm tra, mời đạo trưởng đi cùng nô tì.”
Ngũ Thuần Phong nghiên ngả đi theo Hồng ma ma đến chỗ của Giang Tiểu Lâu.
Mới vừa đến cửa, Ngũ Thuần Phong quan sát vị trí một lát, quát to một tiếng: “Quỷ khí quá nồng.”
Hồng ma ma không khỏi biến sắc: “Ý đạo trưởng là…con quỷ đó ở đây?”
Ngũ Thuần Phong gật gật đầu, hắn giơ kiếm gỗ trong tay, lớn tiếng nói: “Các ngươi chờ đã, để ta vào trong bắt quỷ.”
Hồng ma ma vội vã ngăn lại: “Đạo trưởng, người ở viện này không phải khách nhân tầm thường, đó là con gái của bằng hữu mà lão gia nhà ta xem trọng nhất, nếu kinh động nàng thì nô tì không gánh được.”
Hai mắt đạo trưởng cong lên, lạnh lùng nói: “Nhà ngươi mời ta đến bắt quỷ, lại có nhiều cấm kỵ như vậy. Nếu kiên quyết không chịu, chỉ đành phải tùy ý con quỷ này lộng hành, tổn thương người khác, bỏ đi, ta nên về thôi.” Nói xong, hắn phẩy tay áo, liền rời đi.
Hồng ma ma vội vàng nói: “Đạo trưởng bớt giận, nô tì chỉ lo lắng quý khách sẽ tức giận mà thôi, thế này đi, trước tiên để nô tì đi vào bẩm báo rồi hãy tính tiếp.”
Ngũ Thuần Phong cũng không nói lời nào, tùy ý Hồng ma ma cung kính đi vào viện. Không lâu lắm, Hồng ma ma tươi cười rạng rỡ bước ra nói: “Giang tiểu thư nói, xin mời đạo trưởng tùy ý.”
Ngũ Thuần Phong cười nhạt nói: “Ta nói mà, bắt quỷ là để mọi người sống yên ổn, có gì mà lại không bằng lòng chứ.” Nói xong, hắn thay vào bộ mặt trịnh trọng, từng bước đi vào sân. Các nha đầu, ma ma thấy cảnh này, liền vội vàng theo sát, đứng ngó dáo dác ở cửa.
Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng vốn đang ngồi ở hành lang trò chuyện, trong tay Ly Tuyết Ngưng trong tay còn cầm khung thêu. Tiểu Điệp và Tinh Tinh đứng ở một bên hầu hạ, hiện tại đều mang bộ dáng giật mình nhìn đạo trưởng đi vào.
Ngũ Thuần Phong không thèm nhìn tới hai vị tiểu thư, hắn chỉ giơ kiếm gỗ lên, đi một vòng quanh sân, không ngừng chém vào thân cây, phảng phất như đang dò xét vị trí hồn ma.
Giang Tiểu Lâu mở to mắt, hứng thú mà nhìn, như đang xem con khỉ diễn xiếc. Trong chớp mắt, trên trán Ngũ Thuần Phong xuất hiện máu, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ toàn bộ cái trán của hắn, rồi từ từ chảy xuống cằm, làm ướt toàn bộ vạt áo.
Mọi người không khỏi kinh hãi biến sắc, nhưng cũng không dám tiến lên quấy rối.
Qua một lúc lâu, Ngũ Thuần Phong mới dừng lại, dáng vẻ mệt mỏi.
Hồng ma ma vội tiến lên, hoảng sợ hỏi: “Đạo trưởng, trên trán ngài bị sao vậy?”
Ngũ Thuần Phong nói: “Con quỷ này âm khí quá nặng, lúc nãy ta đấu với nó, bị tổn thương không nhẹ. Ai, oán hận nặng như vậy, nhất định là oan khuất rất lớn, nếu nghiệp chướng chưa trừ, nó nhất định không chịu rời đi, ta cũng không còn cách nào khác.” Hắn nói xong câu đó, liền chắp tay nói: “Xin phu nhân nhà bà mời cao nhân khác đi.” Lập tức phất tay áo rời đi.
Hồng ma ma cuống lên, lo lắng chặn trước mặt hắn: “Đạo trưởng đừng đi, nếu ngài đi rồi thì người trong viện này biết làm sao?”
Tiểu Điệp nháy mắt, dường như cũng sốt sắng, theo bản năng tiến lên hai bước: “Đạo trưởng, viện này thật sự có ma sao, ít nhất ngài đuổi nó đi rồi hãy đi.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tiểu Điệp đang sợ hãi, hơi mỉm cười.
Quả nhiên, những người khác nhìn thấy cảnh này cũng đều dồn dập nói, hy vọng đạo trưởng có thể tìm cách bắt được hồn ma, tiêu tai giản nạn.
Đạo trưởng nghĩ tới nghĩ lui, làm như rất khó xử, cuối cùng mới nói: “Như vậy đi, ta sẽ làm một bài vị cho vị cô nương này ở đạo quán, lập một đạo tràng trong bảy bảy bốn mươi chín ngày, đến khi đó oan khuất được giải, nàng cũng sớm ngày đầu thai, cũng không đến nỗi cứ ở lại nhân thế, nhận hết khổ sở, quấy nhiều người sống.”
Hồng ma ma gật đầu liên tục: “Được được, chỉ có điều đạo tràng kéo dài đến bốn mươi chín ngày, trong thời gian này chúng tôi phải làm sao?”
Đạo trưởng vuốt râu, biểu hiện trịnh trọng nói: “Cái này bần đạo cũng hết cách, người có đạo của người, quỷ có đạo của quỷ, có thù báo thù, có oán báo oán, đây là thiên đạo, cho dù là ta cũng không thể can thiệp được.”
Nghe xong lời này, trên mặt Hồng ma ma lộ ra biểu hiện thấp thỏm: “Ý đạo trưởng là…”
Vào lúc này, đạo sĩ đột nhiên nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, không khỏi sáng mắt lên, lập tức, hắn đi về phía trước cẩn thận quan sát nàng, vẻ mặt khách thường. Hồng ma ma sợ hắn bất kính với Giang Tiểu Lâu, vội nói: “Đạo trưởng, nếu đã đuổi được quỷ thì nô tì đưa ngài ra ngoài.”
Đạo trưởng khoát tay áo nói: “Không vội, không vội, bần đạo còn muốn hỏi vị tiểu thư này mấy câu.”
Giang Tiểu Lâu thấy ánh mắt của mọi người rơi vào trên mặt mình, không khỏi dịu dàng nở nụ cười, đứng dây nhìn Ngũ Thuần Phong nói: “Không biết đạo trưởng có gì chỉ giáo.
Ngũ Thuần Phong nhìn nàng, hai mắt ngưng tụ: “Mời tiểu thư nói ra ngày sinh tháng đẻ.”
Giang Tiểu Lâu trầm mặt không nói, Ngũ Thuần Phong kiên trì: “Bao nhiêu quan to quý nhân mời ta đến xem mà ta không chịu, hôm nay xem như là ngoại lệ, chính là có lý do khác, còn không mau nói.”
Giang Tiểu Lâu thấp giọng dặn dò Tiểu Điệp đi lấy giấy bút đến, sau khi viết xong thì Tiểu Điệp đưa đến cho Ngũ Thuần Phong. Ngũ Thuần Phong nhìn một chút liền nói: “Khi ngươi ba tuổi, có một lần được người nhà dẫn ra ngoài xem hoa đăng, suýt nữa bị bắt cóc”
Giang Tiểu Lâu choáng váng, lập tức mỉm cười đáp: “Vâng.”
Ngũ Thuần Phong nhướng mày nở nụ cười, giống như tiên nhân đắc đạo nói: “Lúc mười ba tuổi, có một kiếp nạn, suýt chút nữa chết đuổi, khó khăn lắm mới sống được.”
Khóe môi Giang Tiểu Lâu cong lên, nói: “Đạo trưởng thần thông, nói không sai.”
Mọi người thán phục vô cùng, Tiểu Điệp đứng bên cạnh nghe xong hai câu hỏi này, không khỏi trợn to hai mắt, lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc.
Chỉ nghe đạo trưởng nói tiếp: “Mạng của ngươi có hai lần kiếp nạn, lần thứ nhất đã bình an vượt qua, lần thứ hai nếu không thể vượt qua, sẽ có nguy hiểm tính mạng bất cứ lúc nào.”
Hồng ma ma nghe đến đây, trên mặt vô cùng ngạc nhiên: “Đạo trưởng, lời này là ý gì?”
Ngũ Thuần Phong cao thâm thở dài một hơi: “Phong thủy của tòa nhà ta đã xem qua, ngươi xem đi, trước đại sảnh là sáu cây tùng, hợp với quẻ khảm, cửa lớn có năm cây tùng là quẻ tốn, cửa bắc có bốn cây tùng là quẻ chấn, rất hợp với phong thủy, đây là bố trí đại phú đại quý. Nếu chỉ nhìn theo phong thủy và bát tự,lão gia và trưởng tử đều là người thường đi ra ngoài, hay đi xa. Nhị nhi tử thông minh, có mưu trí. Nhi tử nhỏ nhất không khỏe, hay đau bệnh…Tính đến bát tự của vị tiểu thư này, có mệnh thủy, thích hợp ở về hướng nam, nhưng lại thường xuyên bôn ba, di chuyển, vô cùng xung khắc với tòa nhà mang mệnh hỏa này. Nếu như tiếp tục ở lại đây, sẽ đây ra họa lớn cho bản thân nàng. Theo ta thấy, tốt nhất nên sớm ngày rời khỏi đây, cũng đỡ gặp phải tai tương.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười liếc mắt nhìn hắn, không chút phản ứng.
Ngũ Thuần Phong cười lạnh nói: “Bần đạo chỉ có một nói một, có hai nói hai, nếu tiểu thư không tin cũng không sao, nếu tiểu thư kiên trì theo ý mình, không chịu rời đi, không chỉ có ngươi mang họa sát thân, người trong nhà này cũng bị ảnh hưởng, ông trời sẽ cảnh báo mọi người, tin hay không tin đều tùy các người thôi.” Nói xong, hắn mỉm cười, không chút do dự xoay người đi.
Hồng ma ma liếc mắt nhìn mọi người đang hoang mang, xoay người về phía Giang Tiểu Lâu cười gượng gạo: “Giang tiểu thư, xin đừng nghe đạo trưởng đó nói linh tinh, người cứ yên tâm ở lại, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Hồng ma ma nói xong câu này, liền dẫn các hạ nhân khác lui xuống.
Ly Tuyết Ngưng nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, thở dài nói: “Lời của đạo sĩ đó muội tin không?”
Đôi mắt tinh xảo của Giang Tiểu Lâu chớp động, cười nói: “Tỷ không nghe đạo sĩ đó nói sao, bát tự của ta và Tạ gia xung khắc, ở lại sẽ có nguy hiểm tính mạng, hơn nữa còn liên lụy mọi người trong nhà.”
Ly Tuyết Ngưng nhíu chặt lông mày, thấp giọng nói: “Đừng nghe hắn nói linh tinh, xung khắc cái gì, nạn kiếp cái gì, ta cũng không tin.”
Giang Tiểu Lâu lại có suy nghĩ của mình: “Về chuyện này…ta lại tin.”
Ly Tuyết Ngưng kinh ngạc nhìn nàng, tưởng mình nghe lầm: “Lúc nãy đạo sĩ kia nói…muội ba tuổi lạc đường, mười ba tuổi có kiếp nạn suýt chết, là thật sao?”
Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn Tinh Tinh, đối phương có bộ dạng luống cuống mịt mờ.
Nàng cười nói: “Là thật, lúc ba tuổi phụ thân dẫn ta ra ngoài, chỉ lo bàn chuyện làm ăn suýt nữa lạc mất ta. Lúc mười ba tuổi ta bị đại ca trêu đùa, rơi xuống hồ nước. Quả thật có nguy hiểm đến tính mạng."
Nhìn thấy Tiểu Điệp nháy mắt một cái, bộ dáng ngây thơ hồ đồ, Tinh Tinh vô cùng đắc ý.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu lấp lóe, thở dài: “Tạ bá phụ có lòng tốt thu nhân giúp đỡ nhưng ta lại mang đến tai họa, thì ra là liên quan đến bát tự, đã như vậy, ta không thể ở lại Tạ gia nữa.”
Trên mặt nàng phảng phất nét bi thương.
Tinh Tinh dựa vào hành lang, khóe miệng không kềm được lộ ra nụ cười lạnh lùng. Nhưng vẫn cúi đầu, nên không ai thấy được.
Chờ đến khi Tinh Tinh xoay người đi châm trà, Tiểu Điệp hướng về bóng lưng của nàng làm một tư thế đầu heo, sau đó hướng về Giang Tiểu Lâu, khóe môi hiện ra nụ cười vui vẻ.
Giờ khắc này, gương mặt tròn trịa chất phát của nàng lộ ra ba phần giảo hoạt, khiến Ly Tuyết Ngưng ngạc nhiên.
Giang Tiểu Lâu cong khóe môi lên, mang theo nét diễm lệ thanh tao.
Ly Tuyết Ngưng ngẫm nghĩ c chốc lát, đột nhiên nở nụ cười, chỉ vào Tiểu Điệp nói: “Ngươi đó nha.”
Tiểu Điệp nháy mắt, hiện ra bộ dáng hoàn toàn vô tội. Nhưng khi Tinh Tinh quay lại, nàng liền trở về bộ dạng vụng về ngây ngô lúc nãy.
Ly Tuyết Ngưng nhìn thấu tất cả, không khỏi bật cười. Từ khi Tiểu Điệp theo Giang Tiểu Lâu, công phu giả heo ăn thịt hổ đúng là tăng tiến. Có những người tự cho mình là đúng, bị người ta bán mất còn giúp người ta đếm tiền. Ngốc, quá ngốc, ngốc hết thuốc chữa. Ánh mắt nàng rơi vào trên người Tinh Tinh. Trên đời này có người vô tâm phạm sai lầm, thì có thể tha thứ. Nhưng có người cố ý hành động, người như vậy chính là gieo gió gặt bão, không oán được người khác.
Sau khi Hồng ma ma thuật lại lời đạo trưởng nói, Vương Bảo Trân rất áy náy, nàng tự mình đến viện, luôn miệng xin lỗi Giang Tiểu Lâu, đảm bảo Tạ gia sẽ không xảy ra chuyện gì, tìm mọi cách bảo vệ an toàn cho Giang Tiểu Lâu và người nhà, hy vọng nàng đừng để chuyện này trong lòng, lại càng không nên tin lời đạo sĩ kia ăn nói linh tinh.
Giang Tiểu Lâu biểu hiện ra bộ dáng do dự, hiển nhiên là tin lời đạo sĩ đó ba phần.
Vương Bảo Trân khuyên trái khuyên phải, thấy nàng kiên quyết như vậy, không khỏi nhẹ nhàng thở dài, chỉ có thể nói: “Bất kể thế nào, con là khách của lão gia mời về, nếu lúc ông ấy đi vắng mà ta để con rời đi, ông ấy về nhất định sẽ trách tội ta. Coi như là nể mặt ta, con đừng nên đi ngay, ít nhất cũng phải nói với lão gia một tiếng…”
Vương Bảo Trân tha thiết nhìn Giang Tiểu Lâu, hy vọng nàng đồng ý. Giang Tiểu Lâu toát ra ý khó xử, nửa ngày sau mới nói: “Vương di nương nói không sai, dù sao con cũng nên cáo từ Tạ bá phụ mới có thể đi.”
Cuối cùng Vương Bảo Trân thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới kéo tay nàng, ôn nhu nói: “Hảo cô nương, người bên ngoài muốn nói gì thì cứ mặc kệ họ, không cần để ở trong lòng.”
Nhưng mà, chuyện này nhanh chóng được lan truyền trong Tạ gia. Người người đều lén lút nghị luận, nói Ngũ Thuần Phong chắc chắn rằng bát tự của Giang Tiểu Lâu xung khắc với Tạ gia, nếu tiếp tục giữ nàng lại, không riêng bản thân nàng bị họa sát thân, ngay cả trên dưới Tạ gia cũng sẽ xui xẻo. Nhất thời người người đều hoảng sợ, tránh nàng ba thước.
Nói ra cũng kỳ quái, tối hôm đó đó lại xảy ra một cái chết li kỳ. Một tên sai vặt trong Tạ phủ bởi vì say rượu, ngã vào hồ. Nếu chỉ có vậy cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng hướng tây có địa thế cao, nước hồ vốn là từ hướng tây chảy về đông, thi thể của tên sai vặt lại từ đông hướng về tây, hôm sau khi được phát hiện, mọi người vây quanh xem rất đông. Vì nước hồ khá sâu, thi thể lại nổi lềnh bềnh giữa hồ, cách bờ rất xa, không ai nhìn thấy rõ, chỉ thấy thi thể hắn không ngừng trôi ngược dòng, không khỏi sợ hãi.
Tạ Hương chạy đến hiện trường, nhìn thấy mọi người bàn tán ầm ĩ, lộ ra vẻ tức giận, đang muốn quát mắng mọi người, nhưng khi nhìn thấy thi thể đang trôi ngược dùng, không khỏi hoa dung thất sắc. Nàng đặc biệt dặn dò người xuống hồ, đem thi thể kia lên, sau đó báo lại việc này với Vương Bảo Trân.
Chuyện của Mạch Nhi đã khiến mọi người vô cùng khiếp sợ, qua mấy ngày lại có tên sai vặt chết. Bề ngoài mọi người nói hắn là vì say rượu mà trược chân vào hồ chết đuối, nhưng tại sao thi thể lại trôi ngược dòng, đúng là không hợp lẽ thường. Mọi người nghị luận sôi nổi, trên mặt lộ ra biểu hiện sợ hãi. Không biết là ai nghĩ đến chỗ mấu chốt, lặng lẽ nói: “Đạo trưởng nói không sai, trong nhà quả nhiên có chuyện.”
Trên mặt Tạ Hương mơ hồ lộ ra vẻ đắc ý, nàng quay đầu năm lấy tay áo Vương Bảo Trân, thấp giọng nói: “Di nương nhìn đi, gây ra chuyện lớn như vậy, không thể che giấu được nữa. Đạo trưởng đã nói bát tự của Giang Tiểu Lâu xung khắc với nhà ta, nếu để nàng ta ở lại chỉ sợ sẽ khắc chết người nữa.”
Nghe xong lời này, mọi người không khỏi gật đầu, liên tục kêu phải.
Vương Bảo Trân nghĩ tới nghĩ lui, dáng vẻ rất khó xử, cuối cùng lắc đầu: “Không, tất cả phải chờ phụ thân con quay lại, chuyện này ta không làm chủ được.”
Đôi mắt Tạ Hương đảo một vòng, nói: “Vậy thì đi tìm mẫu thân, bà có thể làm chủ mà.”
Vương Bảo Trân nhìn thấy mọi người đang bị kích động, cũng chỉ có thể thuận theo: “Ta sẽ đi bẩm với phu nhân, trong nhà xảy ra chuyện này quả thật phải báo cho bà ấy biết.” Nói xong liền bỏ lại mọi người, mang theo Hồng ma ma đi tới viện của Tạ phu nhân.
Nàng đi đến cửa viện, lại bị tì nữ thân cận nhất bên người Tạ phu nhân là Cẩm Tú chặn lại. Cẩm Tú đầy mặt khiêm tốn cung kính nói: “Vương di nương, phu nhân đang niệm kinh, không gặp ai hết.”
Trên mặt Vương Bảo Trân hiện ra nét cười, nói: “Dĩ nhiên ta biết, chỉ là trong nhà xảy ra chuyện lớn, đầu tiên là nha đầu Mạch Nhi của tứ tiểu thư chết, tiếp theo là một tên sai vặt chết, việc này không thể không bẩm với phu nhân. Cẩm Tú, ngươi đi bẩm báo thay ta đi.”
Cẩm Tú tỏ vẻ kinh ngạc, trái lo phải nghĩ, vẫn là xoay người tiến vào sân, chốc lát sau nàng liền ra bẩm báo: “Phu nhân mời ngài đi vào.”
Vương Bảo Trân vui mừng, một đường bước nhanh vào sân. Đến khi nhìn thấy Tạ phu nhân nàng tỏ rõ vẻ hổ thẹn bất an: “Phu nhân giao việc nhà cho thiếp, nhưng thiếp lại không chu toàn. Trong nhà xảy ra chuyện kỳ quái cỡ này, cho đến giờ vẫn không thể giải thích được, thật lòng thiếp rất khổ sở, xin phu nhân trách phạt.”
"Không trách ngươi." Tạ phu nhân nói như vậy.
Vương Bảo Trân nghe lời đoán ý, chậm rãi nói: “Các nô tì bàn tán khắp nơi, cả nhà rối loạn, đạo trưởng nói bát tự của Giang Tiểu Lâu không hợp với Tạ gia, không thể ở lâu…”
Tạ phu nhân thở dài một hơi, bàn tay vững chãi lần chuỗi Phật châu: “Vương di nương, ta không thể không nhắc ngươi, Giang Tiểu Lâu là khách do lão gia mời về, không được lão gia lên tiếng, không ai được phép để cho nàng đi.”
Vương Bảo Trân tựa hồ do dự: “Nhưng mọi người đều tin lời đạo trưởng,sợ là sẽ gây nên phẫn nộ, cũng không tốt cho nàng.”
Đôi mắt Tạ phu nhân nhướng lên, nhìn Vương Bảo Trân không chớp: “Trên đời này có bao nhiêu người thật sự đắc đạo chứ, đa số đều là giang hồ thuật sĩ, lời của hắn không thể tin hoàn toàn. Chuyện của Mạch Nhi và gã sai vặt đó ta đã biết, chẳng qua là trùng hợp thôi. Bao nhiêu năm qua, Tạ gia đâu phải chưa từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nghĩ lại nha đầu bên người Tạ Nguyệt đi, còn có tên quản gia vô cớ ôm tiền bỏ trốn. Nếu gia phong nghiêm khắc, sao lại phát sinh tai họa như vậy. Bây giờ các người lại không biết thẹn mà đổ hết lên người một cô nương vô tội hay sao? Nàng không cha không mẹ, ngàn dặm xa xôi đến nương nhờ Tạ gia, lẽ nào chúng ta vì vài lời nói vô căn cứ mà đuổi nàng đi? Các người xem lão gia là người thế nào, là loại người vong ân phụ nghĩa sao?”
Mấy câu nói này khá nghiêm trọng, sắc mặt Vương Bảo Trân trắng bệch gần như trong suốt, càng lộ vẻ điềm đạm đáng yêu. Trong lòng nàng nổi lên phẫn hận, nhưng khiêm tốn nói: “Vâng, phu nhân giáo huấn rất phải, là thiếp nhất thời hồ đồ. Những lời nói kia, thiếp sẽ căn dặn hạ nhân không được nhắc tới nữa.”
Tạ phu nhân không nói nhiều với nàng nữa, chỉ cúi đầu niệm Phật. Vương Bảo Trân liếc nhìn một cái, nàng có mấy phần chán ghét bộ dạng hiền lành này, nhưng trên mặt không để lộ ra chút nào, chỉ cung kính cúi đầu lui xuống.
Đến khi Vương Bảo Trân vừa đi, Tạ phu nhân mới nhẹ giọng nói: “Đi ra đi, chẳng qua ngồi với mẹ một chút, cần gì lén lút như vậy?”
Tạ Liên Thành cười khanh khách từ sau bức rèm đi ra, hắn nhìn Tạ phu nhân, trên mặt lộ vẻ ôn nhu hiếm thấy: “Mẹ nói sai rồi, không phải con lén lút, cũng không phải muốn tránh Vương di nương, chỉ có điều lời bà ta muốn nói sẽ không thể nói ra nếu có con ở đây.”
Tạ phu nhân nghe xong lời này, không khỏi kinh ngạc nói: “Xem ra con đã sớm biết nàng ta muốn nói gì.”
Tạ Liên Thành nhẹ nhàng cười, mắt như sao sáng: “Không chỉ con biết, Giang Tiểu Lâu cũng biết.”
Tạ phu nhân càng thêm không dám tin: “Nàng cũng biết?”
Tạ Liên Thành tự nhiên nói: “Dĩ nhiên là nàng biết, trong phủ này có chuyện gì che giấu được con mắt của nàng.” Hắn nói xong lời này, như là nghĩ đến chuyện gì thú vị, không khỏi cong khóe miệng lên.
Tạ phu nhân tỉ mỉ nhìn hắn một chút, vẻ mặt trở nên quái lạ: “Từ lúc nào con thân với vị Giang tiểu thư này như vậy, không lẽ là muốn tuân theo tâm nguyện của phụ thân con?”
Tạ Liên Thành kinh ngạc, lập tức bật cười: “Mẫu thân lo xa rồi, con đã từ chối yêu cầu của phụ thân. Nếu người tùy tiện nói ra những lời đó, không chỉ con không đồng ý, sợ là ngay cả Giang tiểu thư cũng hoàn toàn không thèm để ý đến tài phú của Tạ gia, mà lập tức xoay người rời đi.”
Tạ phu nhân kinh ngạc nhìn trưởng tử, Phật châu trong tay ngừng chuyển động: “Con tin nàng như vậy, đúng là hiếm thấy. Nhưng mà lời đồn bên ngoài cũng không hay, phải nhắc nhở nàng cẩn thận.”
Tạ Liên Thành hòa nhã nói: “Mẹ, người cứ yên tâm, ma quỷ trong nhà này bọn con sẽ bắt hết.”
Hắn dùng từ bọn con, ngoại trừ hắn thì còn ai? Tạ phu nhân nghe lời là hiểu ý: “Hiếm khi thấy con lo những chuyện lặt vặt này.”
Tạ Liên Thành cười không nói.
Tạ phu nhân suy nghĩ một chút, trong lòng có suy nghĩ của mình. Tạ Liên Thành ngoài mặt luôn tươi cười, thật sự bên trong là một người lạnh lùng, muốn có được hảo cảm của hắn thì không khó, nhưng muốn có được trái tim của hắn tuyệt không dễ. Hắn khóa chặt bản thân mình rất sâu, không ai nhìn thấu được sâu trong lòng hắn đang ẩn chứa những gì, ngay cả người mẹ như bà cũng…có lúc không thể nào đoán được tâm ý con mình. Tâm trạng của hắn luôn bình ổn, cá tính ôn hòa hữu lễ, không biết yêu, không biết hận, không biết vui, không biết buồn, so với một cái xác biết đi cũng không khác gì lắm. Hắn là con người, không phải công cụ kiếm tiền, ngoại trừ chuyện làm ăn thì cuộc sống của hắn không còn gì nữa, quả thật là đáng tiếc.
Nếu có một người, vén được lớp mây mù đó ra, bà sẽ thấy rất an ủi.
Đàn hương trong phòng dìu dặt bay lên, từ từ mơ hồ đi gương mặt Tạ phu nhân, làm cho vẻ mặt bà trở nên vô cùng nhu hòa. Bà nhìn con trai của mình, vẻ lạnh lùng khi đối mặt với Vương Bảo Trân đã không còn nữa, thay vào đó đều là ôn nhu.
Ngũ Thuần Phong đuổi các đệ tử ra ngoài, lặng lẽ thay quần áo đi ra cửa, mãi đến lúc chạng vạng mới trở lại đạo quán. Vừa đến cửa đã thấy có mấy đại hán to khỏe đứng đó, hắn cảm thấy bất ổn, vội xoay người rời đi.
Ai ngờ vừa đi tới đầu hẻm liền bị một đại hán ngăn cản, đại hán cao to như một bức tường ngăn trước mặt hắn, cười lạnh một tiếng nói: “Chính là hắn, bắt lấy.”
Ngũ Thuần Phong liều mình vùng vẫy, lại bị những đại hán như lang sói kia bịt miệng, nhét vào một cái bao tải. Trên đường vừa đánh vừa đập, hắn ở trong bao tải mặt mũi sưng vù, hoa mắt chóng mặt, hoàn toàn không biết mình đang ở nơi nào.
Cuối cùng những người đó cũng đến nơi, ném hắn xuống đất. Hắn rên lên một tiếng, cả người đau đớn, xương sườn như gãy hết vài cái, vất vả bò từ bao tải ra, đột nhiên nhìn thấy ánh sáng, đầu óc còn mơ hồ. Giữa ánh tà dương, một cô gái mặc áo lam đang cười tủm tỉm nhìn hắn.
Cô gái này vẻ mặt ôn nhu, nụ cười rạng rỡ, khiến người ta không kềm được mà run rẩy.
Ngũ Thuần Phong đột nhiên ngẩn ra, trong lòng không ngừng sợ hãi.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu mang theo ánh sáng khác thường, nụ cười như có như không: “Đạo trưởng, còn nhớ ta không?”
Ngũ Thuần Phong muốn bò lên, nhưng cả người vô lực, như một con cá rơi vào lưới, chỉ có thể liều chết vùng vẫy.
Nhận xét Box