Chương 59
Trên bàn có một dĩa măng tre thịt băm, khi ăn có một mùi thơm đặc biệt đọng lại trong miệng. Lúc nãy Tạ Hương không thành công, giờ khắc này thấy Giang Tiểu Lâu ăn một miếng, lập tức chớp cơ hội nói: “Tiểu Lâu, ngươi đừng nghĩ món măng này tầm thường, lúc đem nấu thì măng phải tươi, chậm một chút là mùi vị không còn nữa.”
Giang Tiểu Lâu nếm thử chốc lát mới nói: “Mùi vị này không phải là ngon bình thường, nói vậy là sau khi bá phụ đào được măng trên núi phải cho người không ngừng nghỉ đưa về phủ.”
Tạ Khang Hà cười lên như gặp được tri âm: “Tiểu Lâu nói không sai, vì đảm bảo nguyên liệu nấu ăn được tươi mới, ta để đầu bếp mang theo một cái lò nhỏ, khi hắn hái được măng lập tức rửa sạch cắt gọn, cho vào nấu cùng với thịt, trước đó thì kiệu phu đã nhóm lửa, một đường vừa đi về vừa nấu. Ngọn núi gần đây nhất cách khoảng nửa ngày đường, chờ khi về đến phủ, măng và thịt cũng vừa chín, khi ăn thì mùi vị vừa đủ.”
Giang Tiểu Lâu không khỏi cảm thán, cơm canh bình thường, mùi vị không thua sơn hào hải vị, quá mức tinh tế.
Ly Tuyết Ngưng thưởng thức một miếng cơm rang thông thường, không khỏi hơi hoảng. Nhìn bên ngoài, từng hạt cơm như ngọc, trong vàng có trắng, không chỉ đẹp mắt mà còn rất ngon.
Tạ Xuân bên cạnh giải thích với nàng: “Cái này gọi là kim khỏa ngân, làm rất tốn công.” Khi nàng nói khó khăn, trên mặt không có vẻ đắc ý như Tạ Hương, mà là có chút không hài lòng.
Nhìn thức ăn đầy bàn như vậy, đầu bếp còn sợ là hơi ít, cố ý đem hoa cúc tách ra thành từng cánh, bỏ lên món ăn lúc còn nóng, như vậy, có thể nói là sắc, hương, vị, hình, cái nào cũng tuyệt.
Sau hai lần Tạ Hương không làm khó được Giang Tiểu Lâu, người nhà họ Tạ bắt đầu nhìn Giang Tiểu Lâu bằng con mắt khác. Dùng xong, Tạ phu nhân nói: “Vương di nương, mang Tiểu Lâu đi xem chỗ ở của nàng đi.”
“Vâng, phu nhân” Vương Bảo Trân vô cùng cung kính.
Tạ phu nhân cười với Giang Tiểu Lâu, xoay người đi.
Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng của nàng suy tư, Vương Bảo Trân nói: “Tiểu Lâu, ta dẫn con đi xem.”
Giang Tiểu Lâu phục hồi tinh thần, cười nói: “Vậy thì làm phiền Vương di nương.”
Tạ gia rất kỳ lạ, phu nhân không quản sự, toàn bộ đều cho di nương quản, Tạ Khang Hà cũng rất thản nhiên, thê thiếp đảo ngược vị trí, các tiểu thư Tạ gia cũng không thân cận với Tạ phu nhân lắm.
Người nhà này, quả thật thú vị.
Vương Bảo Trân tự mình dẫn Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng đến nơi ở, đây là một sân viện rộng rãi, xinh đẹp, chạm trổ công phu.
Vương Bảo Trân cười nói: “Lão gia nói hơi gấp, nên con tạm ở đây, rồi ta sẽ sắp xếp cho con đến nơi tốt hơn.”
Đồ đạc trong viện đều là những thứ quý giá.
Giang Tiểu Lâu lộ ra vẻ mặt kinh sợ vì được sủng ái, nói: “Không cần làm phiền Vương di nương, Tiểu Lâu chỉ là sống nhờ, không cần phí công quá.”
Vương Bảo Trân lắc đầu, kéo tay nàng thân thiết: “Nha đầu khờ quá, sau này không được nói là sống nhờ nữa, lão gia nói rồi từ nay con chính là chủ nhân ở đây, cùng làm bạn với các tiểu thư, sống cuộc sống vô lo. Con cứ an tâm, thiếu cái gì thì nói với ta.” Nói xong, nàng xoay người hướng về tỳ nữ đứng ở cửa: “Các ngươi phải chăm sóc cho tiểu thư thật tốt, nếu có thất lễ ta sẽ không tha.”
Tất cả mọi người vô cùng kính nể nàng, vội vàng khom người vâng dạ.
Một ma ma đi tới cạnh Vương Bảo Trân, cung kính nói: “Di nương, lão gia mời người đến gặp.”
Vương Bảo Trân cười khanh khách nói với Giang Tiểu Lâu: “Phòng của Ly cô nương ở phía tây viện này, các con cứ nghỉ ngơi trước, ta đi gặp lão gia, sẽ quay lại thăm mọi người sau.”
Khách khí, chu đáo, nhiệt tình, quả thật là một chủ nhân tốt.
Giang Tiểu Lâu nhìn theo Vương Bảo Trân rời đi, tựa hồ hứng thú với nàng.
Tiểu Điệp dặn dò người đem hành lý vào, lại dẫn các tỳ nữ ra ngoài thu dọn, chờ nàng đi tới trước tủ, chuẩn bị xếp y phục vào, lại hét lên kinh hãi: “Tiểu thư, người xem.”
Mở tủ ra, bên trong xếp đầy xiêm y. Thêu gấm, lăng la, tơ lụa…từng bộ tinh xảo, phức tạp, rực rỡ như cầu vồng, khiến người ta hoa mắt.
Tiểu Điệp không giấu được thán phục, che miệng nói: “Nhiều y phục quá.”
Không chỉ nhiều, còn là đồ tốt nhất, vô cùng đắt giá. Mấu chốt chính là, kích thước rất vừa vặn, đều là mới may, có thể thấy là chuẩn bị vô cùng tỉ mỉ. Giang Tiểu Lâu cười nói: “Quả nhiên là đến đúng chỗ, Tạ bá phụ không chút hẹp hòi, sau này rời đi, mang theo y phục cũng đủ để mở cửa hiệu quần áo.”
Nàng nói như đang đùa, phảng phất lại như than thở, các tỳ nữ trong phòng đều không rõ, chỉ cúi thấp đầu không dám trả lời.
Phòng khách của Tạ phu nhân rất yên tĩnh, một con mèo trắng như tuyết đang nằm lười biếng bên chân nàng, bản thân nàng ngồi trên mộc cái giường gỗ nhỏ, khép mắt tụng kinh, Tạ Khang Hà ngồi bên cạnh, vẫn im lặng không nói.
Tạ phu nhân niệm xong một đoạn, lúc này mới ngẩn lên nhìn hắn: “Lão gia, có gì muốn nói sao.”
Tạ Khang Hà cười, âm thanh có chút ấm áp: “Hôm qua nghỉ ngơi tốt không?”
Tạ phu nhân khẽ cười, vẻ mặt bình thản như nước: “Mỗi ngày đều ngủ đúng giờ, rất tốt.”
Tạ Khang Hà ngừng nụ cười lại: “Hôm nay nàng đã gặp Tiểu Lâu, cảm thấy thế nào?”
Tạ phu nhân trầm ngâm chốc lát, từ từ nói: “Dung mạo tốt, tính tình cũng tốt, còn hơn các tiểu thư nhà ta mấy phần.”
Tạ Khang Hà gật đầu, mặt mày vui mừng: “Vậy thì tốt.”
Tạ phu nhân chú ý tới vẻ mặt của hắn, trong lòng hơi động: “Vì sao lão gia muốn nói lại thôi?”
Tạ Khang Hà suy tư: “Là thế này, Tiểu Lâu là con gái của bạn tốt của ta, tính tình nó ôn nhu, phẩm hạnh đoan trang, năm xưa người bạn này có ân rất lớn với ta, ta đã từng nhắc với nàng chuyện đó rồi, được ân của người ngàn năm ghi nhớ, nếu Tiểu Lâu gả cho Liên Thành thì không còn gì tốt bằng.”
Sắc mặt Tạ phu nhân thay đổi: “Lão gia, Liên Thành cũng là con trai tôi, là trưởng tử của ông, chúng ta đều muốn tốt cho nó, đây là dĩ nhiên. Chỉ là có một việc tôi phải nói trước, Liên Thành không phải là người chịu cho người khác sắp đặt, ông muốn cưới vợ cho nó, thì phải được nó đồng ý, tuyệt không thể miễn cưỡng.”
Tạ Khang Hà khẽ nhíu mày: “Ta sẽ không chọn sai, Tiểu Lâu sẽ là một hiền thê.”
Tạ phu nhân trầm tư: “Không phải vấn đề ở Giang tiểu thư, mà là cá tính Liên Thành khác với mọi người. Có một câu tôi đã từng nói với ông, Liên Thành là một đứa bé rất có chủ kiến, mặc dù ông là cha nó, nó kính trọng ông, tin tưởng ông, nhưng cũng không có nghĩa là ông sẽ quyết định thay nó được.”
“Nói gì kỳ vậy, lệnh của cha mẹ, lời của mai mốt…”
“Lão gia bị mê hoặc rồi.” Tạ phu nhân cắt ngang lời hắn, vẻ mặt kiên định “Đứa nhỏ Liên Thành này là do tôi dạy dỗ, tâm tư chính trực, làm việc theo lý, nếu ông nói có lý, nó sẽ nghe lời ông, đó là nó có hiếu. Nhưng nếu ông ngược ý nó, hoàn toàn không tôn trọng nó, chỉ sợ nó cũng sẽ không nghe lời ông.”
Tạ Khang Hà sửng sốt: “Lẽ nào bảo nó cưới Tiểu Lâu là oan ức cho nó sao?”
Đối với Tạ Khang Hà mà nói, Giang Tiểu Lâu là con gái của ân nhân, lại xinh đẹp ôn nhu, mặc kệ trước đây nàng gặp phải chuyện gì, hắn đều có trách nhiệm chăm sóc nàng. Bây giờ nàng không chỗ nương tựa, hắn muốn thay Giang Thừa Thiên lo cho nàng, có gì không đúng? Nhưng mà, chăm sóc một tiểu cô nương, không thể chăm sóc cả đời, cách duy nhất là biến nàng thành con dâu mình, để nhi tử thay mình chăm sóc nàng, đây là cách hắn báo ân, đơn giản, trực tiếp.
Hắn cẩn thận suy nghĩ một chút, xác nhận cá tính của Liên Thành không thể miễn cưỡng được, không khỏi nói: “Nếu nó không chịu, thì còn lão nhị và lão tam…”
“Lão gia, mặc kệ ông nghĩ gì, đều phải xem ý tứ Giang cô nương, không phải cứ ông nói thì người ta sẽ thích, nàng phải đồng ý gả thì ông mới làm chủ được. Bằng không, chính là cưỡng ép.” Tạ phu nhân nhắc nhở.
Trong lòng Tạ Khang Hà không phải đối: “Nàng nói không sai, những câu này ta sẽ nhớ kỹ. Còn có một việc, ta nói trước cho nàng biết.”
Vương Bảo Trân vừa đi tới cửa, liền nghe âm thanh bên trong truyền ra. Nàng dừng bước, nghe xong một lúc, không khỏi biến sắc, tiếp theo lại nghe Tạ Khang Hà nói: “…cuộc đời Tiểu Lâu vô cùng khó khăn, nhiều lần gặp bất hạnh, ta rất thương cảm nó, cũng sẽ thay cha nó chăm sóc nó thật tốt, cho nên mặc kệ người khác nghĩ gì, nó sẽ vẫn ở lại nhà này…”
“…nó cũng như con gái ta…hơn nữa, nó rất thông minh hiểu chuyện…”
“…tính tình Liên Thành khó đoán, lão nhị lão tam cũng không xác định, nếu không hy vọng gì, nếu phải gả Tiểu Lâu ra ngoài, ta sẽ cho nó một nửa gia tài làm của hồi môn.”
Về chuyện này, Tạ phu nhân chỉ là nghe, không bình luận, rõ ràng nàng cũng không để ý đến tài sản của Tạ gia. Nếu lúc trước không có Giang Thừa Thiên giúp đỡ, hôm nay Tạ Khang Hà không có gì cả, lấy ra một nửa gia sản hoàn toàn là có lý.
Vương Bảo Trân nhíu mày, vị Giang tiểu thư này chiếm vị trí lớn như vậy trong lòng lão gia sao?
Tỳ nữ dâng trà, âm thanh dần nhỏ đi, Vương Bảo Trân tằng hắng một cái, đi vào, cười đoan trang: “Lão gia, phu nhân.”
Tạ phu nhân nói: “Ngồi xuống đi.”
Trước mặt Tạ phu nhân Vương Bảo Trân rất cung kính, nghe được câu này nàng liền ngồi xuống, nhưng chỉ ngồi nửa người, hơi mỉm cười, bộ dáng lắng nghe.
Tạ Khang Hà trầm ngâm nói: “Bây giờ Tiểu Lâu ở đây, phu nhân lại không quản sự, tất cả đều nhờ Bảo Trân nàng chăm sóc. Ta là nam nhân, rất nhiều chuyện không thể lo chu đáo, nàng phải tính toán một chút, nếu Tiểu Lâu cần gì thì phải đáp ứng nó, hiểu chưa?”
Hắn xưa nay chỉ lo chuyện làm ăn, chuyện trong nhà không hề để ý. Các vị tiểu thư cũng đều giao cho Vương Bảo Trân chăm sóc, nhưng hắn quan tâm Giang Tiểu Lâu như vậy, có thể thấy giao tình giữa hắn và Giang gia không tệ.
Vương Bảo Trân khẽ cười nói: “Chuyện như vậy không cần lão gia dặn dò, thiếp sẽ làm thỏa đáng, tuyệt đối không để Tiểu Lâu bị thiệt thòi.”
Tạ Khang Hà hài lòng gật đầu: “Vậy thì ta an tâm rồi.”
Vương Bảo Trân trở lại viện của mình, đại tiểu thư Tạ Nguyệt và tam tiểu thư Tạ Hương đã ở đó từ lâu. Tạ Nguyệt thấy nàng đi vào, vội vàng đứng lên nói: “Mẹ”
Đại tiểu thư Tạ Nguyệt là con ruột của Vương Bảo Trân, có điều ở trước mặt mọi người đều phải theo quy củ gọi nàng là di nương, vì Vương Bảo Trân kiên trì mình chỉ là thiếp, không phải thê.
Tạ Hương cũng đứng lên cười, đôi mắt Vương Bảo Trân lóe lên: “Tam tiểu thư cũng tới sao, mồi ngồi.” Mẫu thân của Tạ Hương là tỳ nữ Cao thị bên người Vương Bảo Trân, xưa nay thân thiết với Tạ Nguyệt, cũng rất cung kính với Vương Bảo Trân.
“Di nương, phụ thân nói gì? Nha đầu đó có lai lịch gì?” Tạ Hương kích động hỏi.
Tạ Nguyệt cười nói: “Tam muội đừng gấp, để mẹ từ từ nói.”
Vương Bảo Trân ngồi xuống, chậm rãi uống một hớp nước: “Phụ thân con chỉ nói chúng ta cố gắng chăm sóc, cái khác không nhắc tới.”
“Sao lại vậy, ngay cả người phụ thân cũng không nói sao?” Tạ Nguyệt vừa rồi còn nói người khác đừng gấp, bây giờ hai mắt mình cũng mở to hết sức kinh ngạc: “Trước đây có chuyện gì phụ thân cũng không giấu người.”
Vương Bảo Trân nói không nhanh không chậm: “Nha đàu ngốc, phụ thân con là nam nhân, suy nghĩ của nam nhân sao có thể nói hết với nữ nhân. Hắn là chủ trong nhà, nói thế nào thì ta chỉ biết làm theo thế đó.”
Gương mặt Tạ Nguyệt nổi lên nghi ngờ, thở dài nói: “Mẹ ơi mẹ, trong nhà đang yên ổn lại có người lạ đến, người không tra rõ thì thôi, sao có thể để phụ thân nói sao thì làm vậy chứ?”
Vương Bảo Trân nhíu mày nói: “Nguyệt nhi, phụ thân con đã nói, Giang Tiểu Lâu là con gái ân nhân, nếu không có Giang gia, đến nay hắn vẫn còn là một tiểu tử nghèo. Được ơn người ngàn năm ghi nhớ…”
“Di nương, người đừng nghe phụ thân nói vậy, chuyện xưa cũ rồi, cái gì mà ân đức Giang gia chứ, Tạ gia có ngày hôm nay đều do di nương và phụ thân cùng nhau phấn đấu, có liên quan gì tới người khác? Đều do phụ thân gàn bướng…” Tạ Hương không nhịn được oán giận.
“Tam tiểu thư, con đừng nói vậy.” Vương Bảo Trân không đồng ý “Phụ thân con mà nghe con vong ân phụ nghĩa như vậy, sẽ trở mặt đó. Nghe nói năm đó lão gia có thể phát tài, số tiền đầu tiên là nhờ Giang gia trợ giúp, nếu thật sự là như thế, lão gia tốt với con gái của nhà đó cũng có thể hiểu được.”
Tạ Hương hoàn toàn không sợ, hừ một tiếng nói: “Di nương, người cũng thấy đó, phụ thân chưa từng thân thiết với chúng ta như thế, làm như chỉ có Giang Tiểu Lâu mới là con ruột của người…”
“Tam muội, sao lại nói vậy, phụ thân không có ý đó đâu.” Tạ Nguyệt càng nghe càng thấy kỳ cục, không khỏi ngăn lại.
Tạ Hương không dám cãi lại đại tỷ, chỉ nói nhỏ: “Đại tỷ, muội nói thật mà, nhìn phụ thân đi, khắp nơi đều lấy nàng làm đầu, ngay cả viện muốn dành cho tỷ cũng để cho ả. Dù sao ả chỉ là người sống nhờ, sao có thể cao hơn cả tiểu thư chính quy như chúng ta?”
Lời nói của Tạ Hương mặc dù hơi quá đáng, nhưng cũng có lý, huống chi quả thật lai lịch không rõ, Tạ Nguyệt cũng không khỏi nghi hoặc: “Kỳ thật, nàng ta vẻ mặt ôn hòa, tính tình dịu dàng, hành động có giáo dưỡng, có lẽ là được giáo dục tốt, chỉ là không rõ lai lịch, phụ thân lại không chịu nói Giang gia là người thế nào, họ Giang thì… ở Liêu Chiêu đâu chỉ có trăm nghìn người, ngay cả ở kinh thành họ Giang cũng rất phổ biên, nữ nhi đều được nuôi trong khuê phòng, sợ là không tra được gì.”
“Dốc lòng nghe ngóng, cũng không phải không tra được gì.” Tạ Hương nghĩ tới nghĩ lui, chủ động nhắc nhở.
“Tam tiểu thư, lão gia đã nói, không cho ai hỏi han lung tung, tránh cho Giang cô nương không vui. Con nên nhớ kỹ, nếu lão gia nổi giận, ta cũng không giúp được.” Đôi mắt Vương Bảo Trân lơ đãng.
“Di nương, một người không rõ thân phận như ả, mới đến mà mọi người đã hướng về ả, con cũng vì muốn tốt cho mọi người thôi. Lúc trước thì phụ thân cho con gái của ca kỹ thanh lâu vào nhà, còn bắt chúng ta phải xem nàng như tỷ muội ruột, khiến bọn hạ nhân nghị luận khắp nơi, rối loạn cả nhà, bây giờ thì còn hay hơn, không biết thân phận là gì…” Âm thanh Tạ Hương hơi ngừng lại, bĩu môi khinh thường.
Tạ Hương rất không thích Tạ Du, đặc biệt là ngoại hình xinh đẹp của nàng, khi nói chuyện đều tỏ ý xem thường. Trong mắt nàng, xuất thân của Tạ Du dù sao cũng không thể ở trong phủ.
Vương Bảo Trân thở dài nói: “Dù sao cũng là ý của phụ thân con, chúng ta coi như không biết đi.”
Tạ Nguyệt thấy thần sắc Vương Bảo Trân phức tạp, trong lòng nổi lên nghi hoặc.
Tạ Hương lại cúi đầu suy nghĩ, mỉm cười: “Di nương, mặc kệ Giang Tiểu Lâu là thân phận gì, ả đến Tạ gia cũng chỉ vì tiền thôi, nếu vậy thì dễ, sau này con sẽ thường lui tới với ả, quan sát một chút, nói không chừng sẽ có thu hoạch.”
Nghe xong lời nàng, Tạ Nguyệt dùng ánh mắt dò hỏi nhìn sang Vương Bảo Trân, Vương Bảo Trân khẽ gật đầu.
Tạ Hương rời đi, Tạ Nguyệt tự mình nâng ấm trà rót cho Vương Bảo Trân, động tác mềm mại cao quý, ôn nhu nói: “Mẫu thân, chuyện này, người thật sự không làm gì sao?”
Vương Bảo Trân cười cười nói: “Ta đã bóng gió với phụ thân con, hắn vẫn không chịu tiết lộ. Lúc nãy đến chỗ phu nhân, lại tình cờ nghe thấy ông ta nói, muốn đem Giang Tiểu Lâu gả cho đại ca con.”
“Gả cho đại ca?” Tạ Nguyệt giật mình trợn mắt “Đại ca là người tinh mắt, xưa nay phụ thân đã thu xếp cho huynh ấy bao nhiêu người, huynh ấy chưa từng gật đầu. Dù cho phụ thân có uy quyền, cũng không miễn cưỡng được huynh ấy. Giang Tiểu Lâu mới đến, mọi người còn chưa hiểu ả, phụ thân lại bị ả lừa dối như vậy, còn muốn cho ả làm dâu trưởng Tạ gia, cái này chẳng phải là điên rồi sao?”
Vương Bảo Trân nhíu mày, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể thừa nhận trượng phu giỏi làm ăn lần này quá hồ đồ. Tuy rằng Tạ gia không phải quý tộc, nhưng lại cự phú, gia đình bình thường với không tới. Giang Tiểu Lâu một là không có gia thế hùng hậu, hai là không có đồ cưới phong phú, ba là không có phụ mẫu, là một nữ cô nhi, nữ tử như vậy cứ nuôi trong nhà như con chó con mèo thì còn được, dù sao chỉ là thêm một miệng ăn, đợi đủ tuổi thì gả ra ngoài cho xong giống như Tạ Du, cho một phần của hồi môn không nhiều không ít, còn được danh tiếng tốt, Tạ gia hoàn toàn không thiếu chút tiền đó. Nhưng nếu đem một cô nhi về nhà làm dâu trưởng…nàng không thể không nghi ngờ, Tạ Khang Hà bị uống nhầm thuốc.
“Con cũng biết phụ thân con, lúc làm ăn rất khôn khéo, nhưng lại tiêu tiền như nước, nói là ông trời cho hắn phát đạt, không được quên nguồn cội, hàng năm quyên tiền cho làng chài Liêu Châu đếm không hết, khuyên cỡ nào cũng vô ích. Gánh nặng như vậy hắn còn lo chu toàn, nói gì nuôi thêm một đứa con gái chứ? Chỉ đó điều, ta không ngờ hắn lại có suy nghĩ đó, nói một câu khó nghe, nếu người bên ngoài biết được, còn không biết sẽ dị nghị thế nào, nói không chừng chúng ta có nhược điểm gì trong tay nha đầu này, mới phải đáp ứng ả ta như vậy…”
Vương Bảo Trân càng nói, biểu hiện càng nghiêm nghị, tiếp theo nàng nghĩ đến chuyện tệ hơn: “Không chỉ như vậy, ta còn nghe phụ thân con nói, muốn chia một nửa gia sản cho ả…”
Tạ Nguyệt đột nhiên phì cười, lông mày cong lên: “Mẹ, có phải người nghe lầm, đầu phụ thân không bị hỏng, sao lại mê sảng như vậy?”
“Ta cũng mong mình nghe lầm”, Vương Bảo Trân trừng mắt cắt ngang lời nói của nàng: “Ta là người ăn nói linh tinh sao? Ta đứng ở cửa, nghe rất rõ ràng, tuyệt đối không sai.”
“Một nha đầu không biết từ đâu ra, vô duyên vô cớ phân một nửa gia sản, phụ thân không điên thì là ngốc rồi.” Tạ Nguyệt không cười, sắc mặt nặng nề, thấp giọng nói.
“Nguyệt Nhi.” Vương Bảo Trân khẽ quát: “Không được nói phụ thân như vậy.”
“Mẹ, Nguyệt Nhi nói thật.” Tạ Nguyệt nhướng mày: “Con cảm thấy nhất định là mẹ nghe lầm, hoặc là phụ thân nói đùa, cơ nghiệp cực khổ dựng nên sao có thể vô cớ đưa cho người khác, con tuyệt đối không tin.”
Vương Bảo Trân cũng không định giải thích với nàng, nàng lo lắng những gì hôm nay nghe được đều là thật. Nàng hiểu rõ Tạ Khang Hà, không phải là người tùy tiện lên tiếng. Nếu hắn đã nói, nhất định là đã hạ quyết tâm. Đừng thấy hắn ngày thường vẫn hay tới hỏi ý kiến nàng, nhưng thực tế lần nào nàng cũng phải nói theo ý hắn, nếu nàng nói ngược lại ý hắn, thì cũng không êm đẹp.
Vương Bảo Trân suy nghĩ một chút nói: “Lúc nãy Tạ Hương nói không sai, nữ tử đều yêu thích châu báu trang sức, quần áo đẹp, từ ngày mai con thường xuyên đến tán gẫu với ả, một là thăm dò, hai là…”
“Hai là, cũng có thể trông chừng ả, không cho ả bày trò.”
Tạ Nguyệt lập tức cười nói: “Nương yên tâm, con gái biết làm gì rồi.”
Vương Bảo Trân nhìn con gái, cảm thấy nàng ngày càng trầm ổn, không khỏi gật đầu. Ngẫm lại, nàng bổ sung một câu: “Bất mãn đến mấy cũng không được để lộ ra, đặc biệt không được để người ta nắm được nhược điểm. Tuy phu nhân không quản sự, mọi người vẫn nhìn chằm chằm ta, nếu con cư xử không tốt với Giang Tiểu Lâu, không chừng sẽ có người mách lại lão gia. Chúng ta không thể để làm hỏng danh tiếng, công phu bề ngoài vẫn phải làm đầy đủ.”
“Vâng.”
Hai tỷ muội Tạ Nguyệt và Tạ Hương, buổi chiều ngày hôm sau đã mời Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng đi dạo chung quanh tham quan. Các nàng đi qua hoa viên, mỗi một nơi đều được giới thiệu, cuối cùng đến trước cửa lớn.
Tạ Nguyệt vẻ mặt tươi cười: “Lúc viện này được xây, phụ thân căn cứ theo truyền thống thương hộ Liêu Châu xây năm cửa. Năm cửa này mỗi cái có công dụng khác nhau, chỉ mở ra khi cần thiết. Lâu dần, bằng hữu khắp nơi chỉ cần xem nhà ta mở cửa nào, thì có thể biết ngày hôm nay xảy ra chuyện gì.”
“Cửa này là cửa tài, khi các chưởng quỹ đến chúc tết, cửa tài sẽ mở. Thứ hai là cửa thọ, khi có sinh thần, chúc thọ, hoặc các thân hữu đến chơi sẽ đi cửa này.” Tạ Nguyệt vừa nói vừa nhìn biểu hiện Giang Tiểu Lâu. Tạ gia khí khái như thế, nếu nàng toát ra vẻ mặt hâm mộ, thì có thể biết nàng là nữ tử ham tài, đến khi đó sẽ nghĩ ra cách làm cho nàng lộ ra sơ sót.
Giang Tiểu Lâu nghe như không nghe, trên mặt mang theo nụ cười.
“Đây là cửa lộc.” Tạ Nguyệt nói một nửa thì không nói nữa.
“Nhị ca và tam ca đều đang đi học, tương lai nếu ghi tên bảng vàng, là lúc cửa lộc mở ra.” Tạ Nguyệt cười hì hì tiếp lời.
Giang Tiểu Lâu nghe đến đây, nhàn nhạt ồ một tiếng.
Sau đó là cửa hỉ, nhà nào cũng có việc hỉ hay tang lễ, sẽ không tránh khỏi phải náo nhiệt một phen, lúc này sẽ mở cửa hỉ.
“Cửa mà chúng ta vào hôm qua, là cửa phúc đúng không?” Tạ Khang Hà hy vọng phúc khí mỗi ngày đều đi theo Tạ gia, cho nên cửa phúc là cửa ra vào hàng ngày, có thể coi là cầu phúc hưởng phúc, Ly Tuyết Ngưng suy đoán nói.
“Tỷ nói không sai, chúng ta là vào từ cửa phúc.” Giang Tiểu Lâu vừa nói xong, Tạ Hương đã kinh ngạc thốt lên: “A, là đại ca trở về.”
Giang Tiểu Lâu theo ánh mắt của nàng nhìn tới, một nam tử trẻ tuổi một thân phong trần, mệt mỏi xuống xe ngựa.
Tạ Liên Thành. Giang Tiểu Lâu có phản ứng.
Tạ Liên Thành đang bước lên bậc tam cấp, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu, theo bản năng ngẩn đầu lên nhìn, đúng lúc chạm phải đôi mắt Giang Tiểu Lâu, nhất thời chấn động.
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, hướng về hắn nháy mắt một cái.
Tạ Nguyệt hết sức ân cần: “Đại ca, huynh về rồi.” Nói xong tiến lên đón, vô cùng vui mừng.
Tạ Liên Thành đi tới, dáng người kiên cường, có khí chất ung dung, vừa có vẻ phong lưu, nhưng lại không tùy tiện, biểu hiện có giáo dưỡng. Hắn không chút biến sắc nhìn Giang Tiểu Lâu, Hoài An bên cạnh cũng đã nhận ra, nhưng thiếu gia không động dung, hắn chỉ giật mình một cái, vẫn nhịn xuống không phát ra tiếng kêu kinh ngạc.
“Đại ca, huynh còn chưa gặp qua Giang tiểu thư, hôm qua nàng mới đến nhà chúng ta.” Tạ Nguyệt liếc mắt nhìn Tạ Liên Thành, cười giới thiệu như vậy.
Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành, đáy mắt mỉm cười, nhưng bề ngoài biểu hiện như người xa lạ.
Tạ Liên Thành trong nháy mắt cũng hiểu rõ, dĩ nhiên cũng bất động, khẽ mỉm cười: “Giang tiểu thư.” Khách khí, nho nhã lễ độ, lại hết sức xa cách, cứ như lần đầu gặp mặt.
Nụ cười Giang Tiểu Lâu ôn nhu, kêu một tiếng đại công tử, nghi lễ chu toàn, vẻ mặt ngại ngùng.
Trong nháy mắt Hoài An không biết mình nên làm ra bộ mặt gì. Hắn biết rõ Giang Tiểu Lâu là ai, thậm chí từng nhìn thấy bộ dạng chật vật nhất của nàng, nằm trên đất, người đầy máu, chỉ còn một hơi thở. Lần sau gặp mặt, nàng là hoa khôi đứng đầu Quốc Sắc Thiên Hương lầu, hình dung lạnh lẽo, vũ điệu khuynh thành. Lần thứ ba gặp mặt, nàng một thân một mình đối mặt Tương Trạch Vũ, khí thế bức người, biểu hiện hung hăng, tuyệt không giống nữ tử bình thường. Ngày hôm nay là lần thứ tư gặp mặt…lại như gặp được một người hoàn toàn khác.
Ôn nhu, hòa khí, cao quý, trang nhã, mang theo một chút ngại ngùng đúng mực.
Nữ nhân này, không lẽ sẽ trở mặt? Hoài An không khỏi thầm líu lưỡi, lặng lẽ đánh giá Giang Tiểu Lâu. Đôi mắt nàng sâu thẳm mà sáng sủa, lúc này đang mỉm cười.
Tạ Liên Thành chỉ hơi gật đầu, khẽ cười nói: “Ta vừa trở về, phải đi gặp phụ thân, cáo từ.” Nói xong, hắn mang theo Hoài An rời đi.
Trong mọi người, chỉ có Ly Tuyết Ngưng nhận ra nét mặt Giang Tiểu Lâu có chút không bình thường, nàng khẽ cười, phát giác hai người đó không phải lần đầu gặp mặt.
Nhìn Tạ Liên Thành rời đi, vẻ mặt suy tư của Tạ Nguyệt lướt qua Giang Tiểu Lâu, đến khi Giang Tiểu Lâu chú ý đến ánh mắt nàng, nàng lập tức dời đi.
Tạ Nguyệt thì giải thích: “Đại ca ta tính tình lạnh nhạt như vậy, cô nương đừng để ý. Huynh ấy rất hoan nghênh cô nương, chỉ là không thích thân cận với nữ tử, ngoại trừ mấy tỷ muội trong nhà…”
Nàng nói như vậy, một là chỉ ra cá tính Tạ Liên Thành, hai là nói Giang Tiểu Lâu là người ngoài, lời nói ẩn giấu châm chọc, khiến người ta thấy không vui.
Giang Tiểu Lâu không để ý chút nào, lặng lẽ nở nụ cười.
Trong thư phòng Tạ gia chỉ có hai cha con.
Tạ Liên Thành ngồi trong phòng, chén trà trong tay Tạ Khang Hà vẫn chưa uống, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn hắn.
Tạ Liên Thành nhìn phụ thân, dường như rất căng thẳng.
Tạ Khang Hà do dự mãi, cuối cùng mở miệng: “Liên Thành, hôm nay phụ thân gọi con về, là có việc quan trọng muốn bàn với con.”
Tạ Liên Thành nhìn Tạ Khang Hà, thần sắc bình tĩnh: “Phụ thân, mời nói.”
Tạ Khang Hà ở trước mặt người khác đều nói một không hai, chẳng biết vì sao lại có chút kính nể trưởng tử, âm thanh không tự chủ được có chút khẩn trương: “Lúc ở cửa, gặp Tiểu Lâu rồi đúng không?”
Phụ thân vừa mở miệng đã nhắc tới Giang Tiểu Lâu, có thể thấy là chuyện liên quan đến nàng, Tạ Liên Thành dĩ nhiên gật đầu: “Có gặp.”
Vốn Tạ Khang Hà muốn chờ Tạ Liên Thành hỏi tiếp, nhưng hắn chỉ im lặng chờ đợi, không khỏi thấy lúng túng: “Ta muốn nói, phụ thân của Tiểu Lâu là bạn đã nhiều năm không gặp của ta, cho nên con gái của hắn, ta cố ý đưa về đây chăm sóc. Tiểu Lâu dung mạo xuất chúng, tính tình ôn nhu, cũng rất thông minh, chỉ tiếc số mệnh thăng trầm, tao ngộ nhiều bất hạnh, nhưng nàng là người có tự ái rất cao, sẽ không tiếp nhận sự thương hại của người khác. Phụ thân hy vọng con có thể giữ nàng lại. Con…hiểu ý của ta không?”
Tạ Khang Hà ám chỉ rất rõ ràng, hắn muốn Tạ Liên Thành cưới Giang Tiểu Lâu, trả lại ân tình hắn nợ Giang Thừa Thiên. Về điểm này, tuy rằng hắn đã đồng ý với Tạ phu nhân, nhưng vẫn không cho là đúng. Đại trượng phu đối nhân xử thế, phải đứng vững gót chân, không thẹn với lòng, nợ cha con trả là đương nhiên, nếu Tạ Liên Thành có thể cưới Giang Tiểu Lâu, hắn mới xem như có thể ăn nói với bạn cũ.
Còn về hai vị thiếu gia còn lại trong nhà, trưởng tử chưa thành thân, sao đến lượt bọn họ.
Trong mắt Tạ Khang Hà, bất hạnh của Giang Tiểu Lâu toàn do sơ sót của hắn mà ra, nếu hắn tìm thấy nàng sớm một chút, thì nàng sẽ không chịu khổ nhiều như vậy.
Tạ Liên Thành nhìn phụ thân của mình, trên mặt xẹt qua tia kinh ngạc. Tuy phụ thân hay bảo hắn thành thân sinh con, nhưng chưa từng mở miệng yêu cầu, lần này nói ra như vậy, chính là rất quyết tâm.
“Chuyện này, phụ thân nói với Giang tiểu thư rồi sao?”
Tạ Khang Hà sững sờ, lập tức nói: “Vẫn chưa, dù sao con phải đồng ý, ta mới nói với nó được.”
Biểu hiện Tạ Liên Thành hơi trầm xuống, giọng điệu kiên quyết: “Đã như vậy, thì không cần phải nói.”
“Con không chịu? Cho dù là phụ thân thỉnh cầu, con cũng không chịu sao? Con ghét bỏ Tiểu Lâu không cha không mẹ, cảm thấy nó không xứng với con…”
“"Không, không phải ý này. Phụ thân, con sẽ không cưới Giang Tiểu Lâu. Thứ nhất, trong lòng phụ thân, con là người xứng với nàng, nhưng như người nói nàng tính tình kêu ngạo, liệu có đồng ý gả cho con hay không. Thứ hai, phụ thân giữ nàng lại, là để cho nàng có cuộc sống tốt, nếu người cầu hôn với nàng, người khác sẽ cảm thấy Giang gia thi ân cầu báo, làm bẩn thanh danh nàng. Thứ ba, con và nàng đều là người lành lặn bình thường, có thể tự mình quyết định, phụ thân ra lệnh cho chúng con thành thân, là không tin tưởng con, cũng là không tôn trọng nàng. Thứ tư, cho dù nàng có gả cho con hay không, con vẫn sẽ xem nàng như muội muội, cố gắng bảo vệ.”
Tạ Khang Hà gấp gáp: “Nói cho cùng, là con không muốn làm theo ý ta.”
Tạ Liên Thành nhìn phụ thân, âm thanh nghiêm túc trang trọng: “Không, là con tôn trọng ý kiến cá nhân của nàng. Giang Tiểu Lâu chỉ sống nhờ ở nhà ta, không phải con rối của phụ thân, không thể tùy tiện để người thao túng. Nếu phụ thân thấy mình nợ Giang bá phụ, hoàn toàn có thể chăm sóc tốt cho nàng, sau này tìm cho nàng một nam nhân thích hợp. Dĩ nhiên điều kiện đầu tiên là, nàng phải thật lòng bằng lòng.”
“Được rồi.” Tạ Khang Hà đột nhiên cắt ngang, cả người như bị phủ bởi một tầng sương lạnh: “Nếu đã đem Tiểu Lâu về, thì nó cũng giống như con gái của ta. Nó chỉ là một cô gái yếu đuổi, không lẽ còn phải tự đi tìm trượng phu sao? Liên Thành, con có biết Tiểu Lâu chịu bao nhiêu cực khổ không? Một khi đã vào Tạ gia, sau này mọi chuyện ta sẽ an bày tốt cho nó. Ta cho con biết, nếu con không chịu cưới Tiểu Lâu, ta sẽ chia một nửa gia tài cho nó, đến khi đó con đừng hối hận.”
Hiếm khi thấy phụ thân hùng hổ như vậy, quả thật là đã nổi giận rồi.
Nhưng mặc kệ hắn nói thế nào, Tạ Liên Thành vẫn kiên trì. Có thể Tạ Khang Hà cho rằng, Giang Tiểu Lâu từ trong cái chết sống lại, nên cực kỳ yếu đuối, nhưng hắn không nghĩ vậy. Giang Tiểu Lâu là người cá tính, có suy nghĩ riêng, nàng sẽ không tùy tiện nghe người khác sắp đặt. Dĩ nhiên phụ thân có ý tốt, nhưng ý tốt mà lại không hiểu rõ vấn đề, thật sự khiến người ta không thể tiếp nhận. Hắn có thể khẳng định, nếu phụ thân nói ra đề nghị hoang đường này với Giang Tiểu Lâu, nàng sẽ khịt mũi coi thường. Đến khi đó, nói không chừng nàng sẽ sinh ra phản cảm với Tạ gia, xoay người rời đi, há không phải phụ lòng tốt của phụ thân?
“Con sẽ không hối hận, nếu phụ thân thích, có thể đưa tất cả tài sản cho nàng.” Tạ Liên Thành cũng không phải đùa giỡn, vẻ mặt hắn vô cùng bình tĩnh, giọng điệu nghiêm túc.
“Con…” Tạ Khang Hà kích động, lại quay về đề tài cũ: “Có phải con ghét bỏ Tiểu Lâu cái gì? Trước kia nó cũng là thiên kim tiểu thư, lại xinh đẹp như vậy, có chỗ nào để chê bai chứ?”
Âm thanh Tạ Liên Thành không nhanh không chậm, êm tai như nước: “Phụ thân, con chưa từng ghét bỏ nàng, càng không có tư cách đó. Nàng rất xinh đẹp, lại thông minh, đủ để xứng với bất cứ nam nhân nào. Con chỉ cảm thấy, người làm như vậy, đối với nàng là một sự làm khó.”
Giang Tiểu Lâu không chỉ mỹ lệ, còn kiên cường. Chuyện xảy ra với nàng quả thật quá nhiều, nếu đổi thành người khác đã không sống nổi. Cả đời này Tạ Liên Thành sẽ không quên dáng vẻ khi đó nàng cả người đầy máu, trong nháy mắt nàng trở nên cao quý đoan chính, bất tri bất giác làm người ta mê muội. Nhưng hắn không ngu dốt, thậm chí hắn còn hiểu Giang Tiểu Lâu hơn Tạ Khang Hà, đồng thời cũng rất tôn trọng nàng.
“Con quá cố chấp, ta cũng chỉ nghĩ cho con…” Tạ Khang Hà cảm thấy có chút chán nản. Tại sao thê tử và nhi tử đều như vậy, một người là Bồ Tát sống lạnh như băng, một người hời hợt phản bác hắn.
Tâm tình của hắn vô cùng tệ, không có sức nói chuyện, giống như một tờ giấy mỏng: “Phải rồi, con cái gì cũng không chịu nghe ta, luôn có chủ kiến riêng, có lúc ta thật sự nghi ngờ rốt cuộc là con giống ai, tại sao lại cố chấp như vậy.”
“Phụ thân, những gì con nói đều là thật lòng, nếu người cố tình không nghe, Liên Thành cũng hết cách. Con còn phải đi gặp mẫu thân, con lui ra trước.” Hắn rất đúng mực, sắc mặt bình tĩnh.
Đứa con trưởng này, giống như một cái đầm nước hiền hòa, kỳ thực sâu không lường được, sớm đã không còn nằm trong sự khống chế của hắn.
Tạ Khang Hà thở dài một hơi, phất tay với hắn: “Đi đi.”
Tạ Liên Thành đi ra khỏi thư phòng, mới vừa nhìn vào sân đã thấy ở khung cửa hình trăng lưỡi liềm có một cô gái đang đứng, váy màu hoa hải đường, trên đầu cài trâm hoa hải đường, trong tay bưng khay trà. Thấy hắn đi ra, cô gái kia vội vã muốn né tránh, hắn cũng đã thấy rõ nàng: “Tứ muội.”
Thấy đối phương nhận ra mình, Tạ Du xoay đầu lại, khí chất thoát tục, vẻ đẹp rực rỡ.
Mắt nàng như phủ một tầng sương mù, khóe mắt có một hình tròn lạnh lẽo trượt xuống, nhìn như hạt châu, trong chớp mắt nàng che đậy bằng vẻ tươi cười, bưng khay trà đi qua: “Đại ca.”
Nét cười của nàng như tơ lụa mềm mại, xem ra rất dịu ngoan, khiến người ta rung động, chỉ có điều đôi mắt ảm đạm, xem ra tiều tụy hơn ngày thường ba phần.
Tạ Liên Thành cười: “Đến đưa trà cho phụ thân sao?”
Tạ Du nhìn Tạ Liên Thành, che lại đôi mắt khao khát, môi run run vất vả nói: “Vâng.”
Tạ Liên Thành cũng không để ý, chỉ gật đầu với nàng liền rời đi.
Biểu hiện của Tạ Du cực kỳ bất an, chỉ cảm thấy đôi mắt Tạ Liên Thành như hai cái hồ sâu không thấy đáy, chiếu rọi hết tâm sự của nàng. Nàng xoay người, nhìn bóng lưng hắn, không tự chủ được mà đôi mắt đau xót, nước mắt không kềm được mày chảy ra. Từ đầu tới cuối, hắn không liếc nhìn nàng thêm một cái.
Tỳ nữ Nhiễm Nhi hầu hạ trong thư phòng vội nói: “Tứ tiểu thư, để nô tỳ làm đi…” Nói xong liền muốn nhận cái khay trong tay nàng, không ngờ Tạ Du vốn trầm tĩnh lúc này đột nhiên cao giọng, tức giận nói: “Cút qua một bên.”
Tứ tiểu thư xưa nay vốn xinh đẹp như một bức tranh sơn thủy, âm thanh êm tai như một bài thơ, lại phát sinh sự tức giận đáng sợ như vậy, Nhiễm Nhi sợ hết hồn: “Tứ tiểu thư, người…”
Tạ Du lập tức tỉnh ngộ, nàng cắn răng đưa khay trà cho Nhiễm Nhi: “Ngươi đưa vào đi.” Nói xong, nàng bỏ đi không quay đầu lại.
Nhiễm Nhi rất kỳ quái, lúc nãy lão gia và đại thiếu gia nói chuyện trong phòng, bọn họ đuổi mọi người ra xa, ai ngờ tứ tiểu thư tình cờ đến đây, muốn đem trà vào, nhưng tính thời gian mà nói, sao đến giờ trà còn ở trong tay tứ tiểu thư, cũng đã nguội lạnh…
Tạ Du càng chạy càng nhanh, các tỳ nữ đuổi theo đến thở hồng hộc, mồ hôi lạnh chảy xuống. Ngay lúc này, Tạ Du bỗng dừng bước, ánh mắt nhìn về người đang ở chòi nghỉ mát cách đó không xa.
Tì nữ Mạch Nhi kinh ngạc nhìn về phía đó, chỉ thấy trong chòi có đại tiểu thư, tam tiểu thư, còn có người mới tới là Giang Tiểu Lâu, Ly Tuyết Ngưng, như đang nói về đề tài gì thú vị, đại tiểu thư cười rất vui vẻ.
Cái này…có gì hay mà nhìn? Mạch Nhi quay đầu nhìn tiểu thư nhà mình, phát hiện vẻ mặt nàng rất kỳ quái.
Dung mạo tứ tiểu thư xem như mỹ lệ vô cùng, giờ khắc này đôi mắt nàng phát ra ánh sáng chói rọi, nhìn chằm chằm vào chòi nghỉ mát. Vốn gương mặt luôn mang theo ý cười lạnh nhạt, giờ khắc này đặc biệt hiu quạnh thê lương.
“Tiểu thư…” Mạch Nhi vừa muốn mở miệng, lại thấy Tạ Du bước chân đi về phía chòi nghỉ mát.
Nhận xét Box