Chương 55
Tiểu Điệp nhìn ra tâm tình của tiểu thư không tốt, trên đường cũng không dám nhiều lời. Đến khi ba người trở lại nông trang, Giang Tiểu Lâu dặn dàng chuẩn bị nước nóng tắm rửa.
Cởi quần áo, tiền vào bồn tắm, Giang Tiểu Lâu mới thấy thả lỏng được một chút. Lúc này nước ấm vừa phải, Giang Tiểu Lâu vốc lên một vốc nước, hơi nước từ trong lòng bàn tay chậm rãi bay lên, ngưng kết thành một làn khói.
Giữa lúc mờ ảo đó, nàng nhớ đến khoảng thời gian trước kia của mình, ngốc như vậy, khờ như vậy, sống một cách bấp bênh.
Không có yêu hận tình cừu, không có oán hận ngập trời, chỉ đơn giản như vậy, đã không thể nào được nữa.
Sau khi chết đi, chẳng qua mất hết niềm tin, nhưng lại thấy giữa dòng nước mềm mại, bản thân mình đang từ từ nổi lên.
Dung mạo thanh lệ, nhưng trong đáy mắt lại tràn ngập máu đỏ.
Muốn bọn gian ác gặp phải báo ứng, còn có tâm huyết của phụ thân, nhất định phải lấy về.
Trong sương mù, nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành thùng tắm, lẳng lặng nghỉ ngơi.
Bốn phía gian nhà lặng lẽ, người trong bồn tắm như ẩn như hiện.
Lặng lẽ thở dài, Cố Lưu Niên nhíu mày.
Trốn tránh đuổi bắt, không cẩn thận đụng phải tình cảm tuyệt diễm này.
Bọt nước vang lên một tiếng.
Lực kềm chế của hắn rất tốt, chỉ giữ vững tinh thần, chuyên tâm chờ nàng rời đi.
Bọt nước vang lên lần hai, hắn không một cử động, nhưng lại theo bản năng liếc nhìn xuống dưới, vừa vặn ánh mắt rơi vào đỉnh đầu đen nhánh.
Nàng là ai…
Nếu hắn không có đi nhầm, đây chẳng qua chỉ là một trạch viện nông gia bình thường. Bên ngoài dọn dẹp sạch sẽ, trong viện trồng nhiều trái cây rau dưa, một đôi nông phụ ở bên ngoài thu dọn đình viện. Phòng ốc tuy rằng bố trí sạch sẽ tao nhã, vị trí lại hết sức hẻo lánh. Đừng nói là phú quý danh môn, dù là người bình thường sẽ không chọn nơi này làm biệt viện.
Giang Tiểu Lâu chỉ muốn nhân cơ hội này nghỉ ngơi một lúc, luồng khí ấm áp dâng lên làm nàng rất thoải mái, không tự chủ được liền thả lỏng tinh thần.
“Hí hí hí”
"Hí hí hí tê tê."
Âm thanh kia rất nhẹ, nhưng Giang Tiểu Lâu lại đột nhiên mở mắt ra, đáy mắt tràn đầy đề phòng.
Chung quanh không một bóng người, nàng nhướng mắt lên, là mình nghe nhầm sao? Không, không thể. Yên tĩnh như vậy, làm sao nghe nhầm được. Huống chi nàng lại có cảm giác bất an không tên, cái cảm giác này là linh cảm khi nguy hiểm sắp đến.
Đây là một nông trang vô cùng hẻo lánh, ai sẽ nghĩ đến chuyện nàng trốn ở đây.
Giang Tiểu Lâu tiếp tục chú ý lắng nghe, quả nhiên lại một lần nữa nghe được âm thanh rất nhỏ kia.Nàng theo hướng âm thanh phát ra, cuối cùng phát hiện điều làm mình thật sự khiếp sợ, một con rắn có vảy màu đen, trong miệng phun ra cái lưỡi đỏ dài, đang ở phía đối diện. Chẳng biết từ lúc nào, nó lại ở gần nàng như vậy.
Cảm giác sợ hãi mãnh liệt dâng lên, Giang Tiểu Lâu hít vào một hơi khí lạnh.
Theo bản năng muốn kêu to, nhưng đến thời khắc mấu chốt nàng ngưng lại, bên ngoài chỉ có Tiểu Điệp và Ly Tuyết Ngưng trói gà không chặt, gọi các nàng vào chỉ sợ còn run rẩy hơn mình. Giang Tiểu Lâu cắn chặt hàm răng, theo bản năng mà nhẹ lùi về phía sau, ngay khi nàng cử động, con rắn kia đột nhiên ngẩn cao đầu, không ngừng phát sinh ra tiếng độc như đòi mạng, phóng như bay về hướng nàng.
Khi thấy con rắn như đã đến trước mặt, nó lại đột nhiên rớt xuống.
Giống như một chậu nước bị hắt ra lại đột nhiên đông cứng lại, mọi thứ chầm chậm giống như ảo ảnh, Giang Tiểu Lâu giật mình nhìn chằm chằm con rắn mới vừa giương nanh múa vuốt, trong thoáng chốc đã biến thành một con rắn chết, nhạy bén phát hiện ngay chỗ cách đầu bảy tấc có một lưỡi dao cực kỳ mảnh nhỏ, trong sương mù lóe ra chút ánh sáng.
Tâm tư phòng bị của Giang Tiểu Lâu rất nặng, ánh mắt lạnh lùng chậm rãi quét qua bốn phía.
Không có ai.
Sau đó, nàng từ từ ngẩn mặt lên.
Bên trên xà ngang, có một nam tử trẻ tuổi.
Trong nháy mắt, hắn nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp trong bồn tắm, vai trắng noãn, cổ thon dài, còn gương mặt bởi vì hơi nóng của nước mà hơi đỏ hồng, giống như một tầng vải mỏng, rung động nhè nhẹ. Trên lông mi có hơi nước, giống như cánh bướm đang múa, óng ánh long lanh, động vào sẽ tan biến.
Thanh lệ, thoát tục, lại có nét quen thuộc không nói được.
Chỉ tiếc, trên người nàng có rất nhiều vết thương, có cái đã vết vảy, có cái thì chưa, nhìn vô cùng đáng sợ, hoàn toàn phá hủy cơ thể vốn dĩ nên hoàn mỹ không khuyết điểm này.
Hắn khẽ mỉm cười, từ trên xà ngang nhẹ nhàng nhảy xuống, động tác cực kỳ gọn gàng, như một chiếc lá rụng, mắt thấy đã đến trước mặt nàng.
“Vị tiểu thư này, thất lễ.” Âm thanh hắn trầm thấp, nhẹ nhàng phun ra, có một sức quyến rũ khác với tất cả mọi người.
Ngay từ lúc nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, Cố Lưu Niên liền nhận ra nàng là ai.
Chỉ có điều, sự đề phòng người lạ trong mắt nàng, đã nói rõ nàng hoàn toàn không nhớ hắn.
Quả thật, bây giờ bộ dạng của Cố Lưu Niên so với trước đây hoàn toàn khác nhau.
Giang Tiểu Lâu nín thở,trên đầu trộm đuôi cướp này quả thật không chỉ tuấn tú bình thường.
Vầng trán cao, sống mũi thẳng, đôi mắt khiến lòng người rung động, ánh mắt sáng như ánh trăng làm người ta run rẩy.
Gặp mặt trong tình cảnh này không thể nói là không xấu hổ, nhưng thanh niên này phảng phất không tự giác chút nào, khuôn mặt tuấn tú có thêm mấy phần cao ngạo, thiếu niên tuấn mỹ trên đời đa phần đều thích mặc đồ trắng, chỉ vì muốn có thêm cảm giác bạch y tung bay vô cùng hấp dẫn, nhưng Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy vô cùng nhạc nhẽo, không ngờ nam tử trước mắt này lại khiến màu trắng trở nên hút hồn như vậy, hào quang chói lọi, như ánh trăng chiếu rọi khắp nơi, bất kể là nam hay nữ đều bị hắn mê hoặc.
Người này xuất hiện, còn ai dám mặc xiêm y màu trắng đi rêu rao nữa.
Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị. (vẻ đẹp của con sói là độc đáo vô cùng, thế gian có một không hai), đột nhiên trong đầu lại nảy ra hai câu thơ như vậy. Quả thật không thể dùng từ ngữ nào miêu tả vẻ đẹp của hắn, bất cứ ngôn ngữ nào cũng đều làm giảm đi sự tuấn mỹ này.
Đáng tiếc, tuấn mỹ cách mấy cũng là một tên xấu xa. Thái dương trơn bóng của Giang Tiểu Lâu có một giọt nước lăn xuống, chảy dài xuống đến cằm. Cố Lưu Niên dửng sốt, Giang Tiểu Lâu cấp tốc khoác ngoại bào lên, lùi lại một ít, giữ khoảng cách với hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi là ai?” ánh mắt nàng tràn đầy sát khí.
“Chỉ đi ngang qua, tiểu thư không nên tức giận.” Hắn bình tĩnh nhìn đôi mắt nàng, tròng mắt đen sâu như biển, trong lúc lơ đãng, một chút xảo quyệt quét qua đáy mắt hắn.
Tiếng nói của hắn, mang chút áy náy, nhưng động tác mau lẹ, một thanh chủy thủ lạnh như băng đã nằm ngay trên cổ nàng.
Nàng hít sâu một cái, kẻ thức thời là trang tuấn liệt, hiện giờ người này lặng yên không một tiếng động lẻn vào nông trang, dĩ nhiên không có ai phát hiện, quả thật khiến người hoảng sợ. Còn thanh chủy thủ lạnh lẽo ngay cổ, cho dù nàng tức giận đến mấy thì cũng phải nhịn lại.
Nhịn được chuyện mà người khác không thể nhịn, mới có thể giữ lại tính mạng mà làm đại sự, cho dù nàng hiện tại hận không thể chặt đầu kẻ xấu xa này, nàng cũng phải nhịn.
“Tiểu thư không nên hiểu lầm, ta thật sự chỉ là lạc đường, không cẩn thận nên mới ẩn thân trên xà ngang.”
Phải, là không cẩn thận ẩn thân, không cẩn thận nhìn nàng tắm.
“Ta tin ngươi.”Giang Tiểu Lâu có tâm tư cỡ nào chứ, trên mặt mỉm cười nói: “Chỉ là, rốt cuộc ngươi có mục đích gì?”
Cố Lưu Niên khẽ mỉm cười, nụ cười kia thậm chí còn khiến người ta hoa mắt: “Bên ngoài có không ít người đuổi bắt ta, ta chỉ hy vọng tiểu thư có thể đưa ta bình an rời đi.”
Nụ cười của hắn chói lòa, chiếu thẳng vào lòng người.
Tức giận của Giang Tiểu Lâu dâng lên, trên mặt càng lúc càng bình tĩnh, quả thật không ai có thể nhìn ra sơ hở: “Được, nể tình lúc nãy ngươi đã cứu mạng ta, ta đưa ngươi đi ra ngoài, chỉ có điều, ngươi xoay người lại đi, ta phải mặc quần áo vào đã.”
“Ừ, đa tạ.” Cố Lưu Niên nói.
Giang Tiểu Lâu nheo mắt lại suy nghĩ một chút, nụ cười ôn hòa như gió xuân: “Vậy ngươi xoay người đi.”
Chủy thủ từ từ thu hồi.
Nàng nhanh chóng mặc quần áo, người kia vẫn không quay lưng lại, chỉ là nhắm mắt.
Giang Tiểu Lâu cân nhắc chênh lệch giữa mình và đối phương, ước lượng khả năng chạy trốn của mình.
Không thể, người này có thể không một tiếng động mà lẻn vào, tuyệt đối không phải cao thủ bình thường. Dù sao nàng cũng là nữ tử tay trói gà không chặt, chuyện nguy hiểm vẫn là không nên làm. Nghĩ đến đây, nàng khẽ mỉm cười, phảng phất không chút ngần ngại: “Được rồi.”
Cố Lưu Niên mở mắt ra, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu nhìn mình cười, nụ cười nhàn nhạt sáng lạng như hoa xuân, khiến người ta say mê: “Ta cho rằng tiểu thư đang suy tính khả năng giết chết ta sau đó bỏ chạy, nếu tiểu thư muốn dùng chủy thủ, thì sức của nàng quá yếu, nếu chọn lựa dìm chết ta, thì bồn tắm quá nhỏ, sợ là không chứa nổi ta…”
Giang Tiểu Lâu hơi động trong lòng, rõ ràng đối phương không mở mắt, chính mình cũng không phát ra âm thanh gì, nhưng hắn lại đoán đúng tâm tư nàng. Vẻ mặt nàng tươi cười, mắt có tia châm biếm: “Không có không có, công tử xem như là ân nhân cứu mạng của ta, sao ta lại làm ta chuyện lấy oán trả ân chứ.”
Cố Lưu Niên không hé răng. Bốn chữ ân nhân cứu mạng này, phảng phất làm hắn xúc động.
Trong giây lát, trái tim thấy ấm áp không tin được.
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu tự nhiên nói: “Thật ra ngươi không cần phải lo lắng, ta không thể giết người ở đây được, cô nam quả nữ ở cùng một phòng đã đủ khiến người ta chê cười, mặc kệ ngươi là chết hay sống, danh tiết của ta cũng không đảm bảo, cho nên vì bảo vệ mình ta nhất định phải đưa ngươi bình an ra đi.”
Cố Lưu Niên cười một nụ cười trào phúng, tựa hồ hoàn toàn không bị nụ cười ngọt ngào mê hoặc của nàng dụ dỗ, chỉ có điều không nói thẳng ra mà thôi.
Giang Tiểu Lâu làm ra tư thế xin mời: “Trước tiên ngươi ra sau rèm tránh đi một chút.”
Cố Lưu Niên cũng rất hào phóng, thật sự bước đi ẩn mình. Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi, mới lớn tiếng nói: “Tiểu Điệp, vào đi."
Tiểu Điệp đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu còn đang ướt nhẹp, có chút kỳ quái nói: “Tiểu thư, người làm sao vậy?”
Giang Tiểu Lâu nói nhỏ bên tai nàng vài câu, sau đó nói: “Đi thôi.”
Tiểu Điệp giật mình trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, nhưng nàng là nha đầu tuyệt đối trung thành, cũng không dám hỏi nhiều, lập tức rời đi.
Một lúc sau, Cố Lưu Niên mới nhô đầu ra, mặt mày rạng rỡ: “Tiểu thư thật tốt bụng.”
Đáy mắt Giang Tiểu Lâu lạnh lẽo, thần thái phong lưu đầy ẩn ý: “Ta không chỉ tốt bụng, mà còn tiễn Phật phải tiễn tới Tây Thiên, nhất định sẽ đưa ngươi đến nơi bình an.”
“Thì ra tiểu thư lại lương thiện đến vậy.” Hắn nghiêm túc nói.
Không biết tại sao, Giang Tiểu Lâu nghe thấy trong giọng điệu của hắn có ý cười, giống như cười nhạo nàng mở to mắt nói dối.
Lại cẩn thận nhìn đôi mắt tươi cười nóng bỏng đó, nàng cảm thấy nghi hoặc. Tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy? Trong lòng nàng chuyển qua vô số ý nghĩ, cuối cùng lắc đầu thở dài: “Ta không hỏi công tử tại sao đến đây, cũng mặc kệ ngươi là ai, chỉ cần đưa ngươi bình an rời đi, chúng ta cũng không quen biết nữa.”
“Đó là dĩ nhiên, đại ân của tiểu thư, ta ghi khắc cả đời.”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu cười gằn nhưng vẻ mặt không đổi, lẳng lặng chờ Tiểu Điệp đến.
Tiểu Điệp nhanh chóng quay lại, trong tay nâng một khay, Giang Tiểu Lâu ho nhẹ một tiếng: “Mời ra đây.”
Cố Lưu Niên lập tức hiện thân, đầu tiên Tiểu Điệp kinh ngạc, sau đó là ngơ ngác nhìn người kia, đến khi Giang Tiểu Lâu phất phất tay trước mặt nàng, Tiểu Điệp mới hoàn hồn.
“Xin mời công tử mặc vào bộ xiêm y này.” Tiểu Điệp khom người nói.
“Cái này…thật giống trang phục nữ.” Còn rất to lớn, Cố Lưu Niên nháy mắt một cái.
“Là trang phục nữ, còn là cỡ lớn nhất, ngươi nên cảm kích là Tiểu Điệp nhà ta đã từng to lớn như vậy.” Giang Tiểu Lâu ung dung nói.
Tiểu Điệp đỏ mặt, nhỏ tiếng kháng nghị: “Bây giờ nô tì đâu có mập như vậy nữa…”
Cố Lưu Niên không toát ra vẻ xấu hổ chút nào, trái lại khẽ cười:”Nàng thật là rộng rãi.”
Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt nói: “Tương phùng là hữu duyên, công tử gặp rủi ro, dĩ nhiên ta phải giúp đỡ.”
Tiểu Điệp nâng khay lên, Cố Lưu Niên nhíu nhíu mày.
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn: “Đây là cách tốt nhất, cũng là cách an toàn nhất.”
Giả gái… đây cũng đâu phải cách gì tốt, Cố Lưu Niên nghi ngờ nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, gần như nghĩ nàng có phải đang tìm cớ trả thù hay không, nhưng đôi mắt trong trẻo không một chút hổ thẹn của đối phương đang nhìn hắn, không có nửa điểm chột dạ. Là hắn…nghĩ quá nhiều hay sao?
Cố Lưu Niên cầm bộ quần áo thêu hồng mai lên, khóe miệng co rút một hồi.
Chờ đến khi Cố Lưu Niên đi ra phía sau rèm thay xiêm y xong, Giang Tiểu Lâu đang dặn dò Tiểu Điệp xử lý bộ y phục nam, quay đầu nhìn lại lập tức ngơ ngẩn. Nam nhân dù sao xương cốt cao to, tay chân dài, cho dù là xiêm y cỡ lớn nhất mặc lên cũng sẽ không vừa, may mà hắn tuấn mỹ như vậy, cải trang thành nữ, ngoại trừ có chút cao to, nếu chỉ nhìn gương mặt thì sẽ thấy vô cùng mỹ lệ, Tiểu Điệp thổi phù một tiếng không nhịn được cười.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu chuyển động, nói:”Đẹp như thiên tiên.”
Cố Lưu Niên ngớ ngẩn, cười khổ nói: “Cái này…”
Giang Tiểu Lâu trầm mặt xuống, nói: “Công tử, đây chính là cách tốt nhất ta nghĩ ra được, ta giúp đỡ một tội phạm như vậy, đã là mạo hiểm rất lớn.”
Cố Lưu Niên cười như không cười: “Đáng tiếc ta lại không phải nữ nhân thật, đi ra ngoài sẽ bị lộ ngay.” Nói xong, hắn chỉ chỉ vào tóc của mình.
Giang Tiểu Lâu tằng hắng một cái nói: “Không quan trọng lắm, ta có cách.” Nói xong, nàng nhẹ nhàng phất tay với Tiểu Điệp, Tiểu Điệp lập tức cúi đầu dâng tráp, mở ra nhìn vào, bên trong có đủ son phấn trang sức không thiếu thứ gì.
Giang Tiểu Lâu thấy đối phương như người câm ăn phải hoàng liên, vẻ mặt vừa bực mình vừa buồn cười, trong lòng cười gằn, ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ra khỏi nông trang chính là đường lớn, muốn vào thành phải trải quatầng tầng lớp lớp kiểm tra, ngươi chỉ cần cúi đầu đi theo ta, không tùy tiện lên tiếng thì sẽ không sao.”
Cố Lưu Niên cười khổ nói: “Cho dù bảo ta nói, ta cũng không biết nói gì, yên tâm đi.”
Xiêm y nữ nhân, trang sức nữ nhân. Nếu nửa khắc trước có người nói cho hắn biết chuyện như thế này, chỉ sợ hắn sẽ cắt lưỡi đối phương đi. Nhưng hiện tại, không chỉ phát sinh, mà hắn còn phải cam tâm tình nguyện làm theo.
Giờ khắc này tâm tư hắn cực kỳ phức tạp, chỉ có trời mới biết.
Hắn hít một tiếng, đi tới tấm bình phong mỹ nhân. Mỹ nhân trên bình phong che mặt, phong lưu đa tình, Cố Lưu Niên đưa tay áo lên, tạo dáng giống như nữ tử trên tấm bình phong, trừng mắt nhìn, cười nói: “Giống không?”
Bộp một tiếng, cái khay trên tay Tiểu Điệp rơi xuống.
Mặt Giang Tiểu Lâu không hề có cảm xúc: “Giống.”
Tư thái của Cố Lưu Niên vốn là số một, giờ khắc này lông mày khẽ nhếch, không dài không ngắn không đậm không nhạt, đôi mắt tỏa sáng, quả thật là tuấn tú vô cùng, dù là nam giả nữ cũng rất phong lưu, Tiểu Điệp không nhịn được cứ quay đầu nhìn. Ly Tuyết Ngưng đã nghĩ ngơi, những nô bộc trong nông trang đều bị Tiểu Điệp sai đi nơi khác, Cố Lưu Niên đi theo Giang Tiểu Lâu, trong lòng như đang nhỏ máu.
Giang Tiểu Lâu thầm nghĩ, nam tử này tuổi không lớn nhưng võ công cao cường, nếu mình không cẩn thận, sợ là sẽ bị hàm hại. Quả thật hắn đã cứu nàng, nhưng lại nhìn thấy cái không nên thấy, nên phải chịu chút giáo huấn mới được.
Cố Lưu Niên cười đến cong đôi mắt, khiến người ta mêm mẩn: “Tiểu thư, giúp người giúp đến cùng, tiễn Phật tiễn tới Tây Thiên, nàng phải đưa ta vào thành an toàn mới được, ta sẽ nhớ kỹ đại ân đại đức này.”
Cho dù Giang Tiểu Lâu là người có tâm địa sắt đá, cũng không khỏi bị nhan sắc đó làm kinh ngạc. Hô hấp dừng một chút, lập tức nở nụ cười nói “Được.” Nói xong, nàng lên xe ngựa trước, Tiểu Điệp ngại ngùng nở nụ cười: “Xin mời.”
Cố Lưu Niên nhẹ cười, cũng leo lên xe ngựa.
Xe ngựa bố trí vô cùng mộc mạc, Giang Tiểu Lâu lên xe liền nhắm mắt dưỡng thần, chỉ nghe âm thanh Cố Lưu Niên trầm thấp nói: “Vào thành.”
Tiểu Điệp lập tức dặn dò phu xe khởi hành, xe ngựa khởi động, Giang Tiểu Lâu mở mắt ra mới phát hiện ánh mắt đối phương vẫn chăm chú nhìn vào mình. Nàng càng thêm nghi hoặc, lẽ nào bọn họ đã từng gặp nhau? Nhưng mà…không có chút ấn tượng gì.
Ra khỏi nông trang, đến quan đạo Giang Tiểu Lâu mới phát hiện quan phủ đang kiểm tra, có không ít người đi đường đều bị giữ lại. Chỉ là cái xe này khá tầm thường, binh sĩ vén rèn lên thấy chỉ toàn là nữ quyến, liền dễ dàng cho qua.
Cố Lưu Niên mỉm cười, đôi mắt tỏa sáng: “Tiểu thư quả nhiên giữ lời.”
Nụ cười trên mặt Giang Tiểu Lâu càng sâu, nói: “Không cần khách khí, sau này chúng ta coi như chưa từng gặp nhau, cũng không cần nhớ kỹ ân đức của ta.”
Cố Lưu Niên nheo mắt: “Không thể, ta là người có ân phải báo, ta sẽ nhớ kỹ tiểu thư, hy vọng nàng cũng đừng quên ta.”
Người này trên mặt mang theo ý cười ôn hòa, xem ra tao nhã thân thiết, đáy mắt lại cất giấu sát cơ, giống như một lưỡi kiếm bén nhọnnhắm thẳng vào đáy lòng đối phương, ánh mắt trầm tĩnh như vậy, trên đời có mấy người có được?
Cơn phẫn nộ hiếm thấy bốc lên, thanh đao bén nhọn trong lòng Giang Tiểu Lâu sớm đã đem người trước mắt băm thành ngàn mảnh, trên mặt vẫn là nụ cười như hoa xuân: “Công tử đúng là người tốt.”
Người này quả thật ngoài mặt ôn hòa nội tâm gian trá, rõ ràng ý muốn đe dọa nàng không được để lộ chuyện hôm nay, bằng không hắn sẽ tìm tới cửa. Nàng đang tắm rửa, hắn đột nhiên xông vào nhìn sạch sẽ, bây giờ được lợi còn ra vẻ, thật hận không thể khai hắn ra…Nàng càng nghĩ như vậy, lại càng ôn nhu vô cùng.
Bệnh cũ, tiểu thư mà cười, Tiểu Điệp liền thấy sợ hãi, nhanh chóng cúi đầu.
“Tiểu thư là người quá thông minh, người thông minh đều có tật xấu, thích trở mặt, ta sợ nàng vừa quay lưng đã quên ta, nên phải để lại chút kỷ niệm mới được.” Nói xong, hắn xòe tay ra, ngón tay thon dài vô cùng sạch sẽ.
Đây chính là sự uy hiếp không chút che đậy. Hắn muốn Giang Tiểu Lâu giữ bí mật chuyện này, không được nói với ai là có gặp hắn, lại uy hiếp nàng đưa ra tín vật. Đồ vật của nữ tử quý giá cỡ nào, không thể vô cớ đưa cho nam nhân, bằng không chính là đưa nhược điểm vào tay hắn. Chẳng qua, nàng cũng không phải thiên kim khuê các, không quan tâm những lễ nghi đó.
Trong lòng Giang Tiểu Lâu chuyển qua vô số suy nghĩ, lại lùi về phía sau, nói rõ ý không muốn hợp tác.
Không ngờ người kia đột nhiên vươn người tới, cánh tay dài cuộn chặt Giang Tiểu Lâu vào trong lòng, Giang Tiểu Lâu kinh hãi, đôi mắt của hắn đột nhiên xuất hiện thần thái khác thường, lóe lên ánh sáng như thiên la địa võng, dường như có ánh sao xuất hiện, bao vây nàng chung quanh.
Đôi mắt như sóng nước lấp lánh, ngầm phun trào, trong nháy mắt tỏa ra vô số mê hoặc, lại như hết sức nguy hiểm, giống như mũi tên nhọn bắn vào lòng nàng, càng làm cho nàng không thể phản ứng lại, cho dù tâm trí Giang Tiểu Lâu vô cùng kiên định, cũng không khỏi trở nên hoảng hốt, nụ cười không tự chủ đọng ở trên mặt.
Thần thái yêu diễm như sao băng xẹt qua trên mặt hắn, nếu một khắc trước hắn còn ôn hòa vô hại như một con cừu, thì bây giờ đã biến thành một con báo, quấn chặt lấy con mồi.
Đột nhiên Giang Tiểu Lâu cảm thấy mình đã biến thành con mồi, bản năng sinh tồn mãnh liệt run động. Một người, sao có thể trong chớp mắt có biến chuyển như vậy.
Cũng may cảnh này chỉ kéo dài trong chớp mắt, nhìn lại thì đối phương đã trở về vị trí của mình, nhẹ nhàng mở lòng bàn tay ra.
Giang Tiểu Lâu khẽ hô một tiếng, mới phát hiện khăn tay đã bị đối phương lấy đi.
“Cái này coi như tín vật của tiểu thư cho ta, chỉ cần tiểu thư giữ bí mật, tín vật này sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời.” Hắn ung dung cười cợt, lộ ra hàm răng trắng noãn.
Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn khăn tay trong tay đối phương, trong lòng cười gằn, trên mặt cố lộ ra ý bất mãn: “Nếu ngươi đã lấy đi thì còn hỏi cái gì.”
Cố Lưu Niên nói: “Dĩ nhiên là…” lời còn chưa nói hết, hô hấp đã cứng lại, hắn vội vã đề khí, nhưng cảm thấy trống rỗng, trong lòng nhất thời hốt hoảng, nguy rồi.
Ánh mắt của hắn như dao nhọn hướng về Giang Tiểu Lâu: “Nàng động tay động chân?”
Hắn phát hiện ngoại trừ mình còn nói được, thì ngay cả ngón tay cũng không thể cử động, còn chưa kịp nghĩ đã nghe Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, ôn nhu nói: “Xin lỗi, ngươi không yên tâm ta, ta cũng vậy.”
Nghe âm thanh dịu dàng, nhìn thấy đôi mắt thanh lệ, Cố Lưu Niên không nhịn được nói: “Nàng động tay động chân ở đâu?”
Giang Tiểu Lâu nâng lên một chén trà, cười như không cười: “Phải đó, ngươi đoán xem.”
Cố Lưu Niên phát hiện khăn tay trước ngực mình tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, nhất thời xụ xuống: “Khăn tay.”
“Thật là một người thông minh.” Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu tươi cười, thở phào nhẹ nhõm.
Ngày thường Cố Lưu Niên chỉ quen bẫy người khác, chưa bị lừa gạt bao giờ, vừa tức vừa cười nói: “Chẳng trách người ta nói độc nhất là lòng dạ nữ nhân, tiểu thư tuổi còn nhỏ mà tâm tư không nhỏ.”
Giang Tiểu Lâu cười nhẹ: “Con người của ta rất đơn giản, xưa nay ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng, nếu như ngươi không có tâm tư muốn khống chế ta, cướp khăn tay của ta, ta cũng không ra hạ sách này, ngươi còn trách được ai?” Nói xong, nàng dặn dò Tiểu Điệp, “Nói với phu xe chưa?”
Tiểu Điệp nhịn cười nói: “Dạ, đã chuẩn bị xong rồi. Đến nơi đó tiểu thư có muốn đi vào không?”
Giang Tiểu Lâu không quan tâm nói: “Không quan trọng, ta chờ ngoài cửa, ngươi phái người đưa hắn vào là được.”
Trên mặt Cố Lưu Niên nổi lên cảnh giác, chỉ tiếc một chủ một tớ đã im lặng không nói nữa. Cố Lưu Niên muốn hỏi, nhưng dược liệu phát huy tác dụng, cổ họng cứng lại, không phát ra âm thanh được.
Bây giờ, muốn giải thích đó chỉ là trò đùa thì cũng đã muộn.
Tiểu Điệp lập tức lấy lại khăn từ trong lòng ngực hắn, Cố Lưu Niên không thể làm gì hơn là giương mắt nhìn.
Cửa thành tụ tập không ít binh sĩ, từng cái luân phiên kiểm tra, tuy rằng thấy trong xe chỉ toàn nữ quyến nhưng cũng hỏi mãi mới thả đi. Giang Tiểu Lâu nhìn các binh sĩ bày binh bố trận đó, ánh mắt quét qua người Cố Lưu Niên, suy tư.
Xe ngựa đến một con phố lớn, cửa hàng bên đường san sát, tiền trang, hàng gạo, hàng trà, quán rượu, hàng gỗ, hàng ngọc, cầm đồ… Cẩm tú chói mắt, tơ lụa giăng đầy, bên đường người đi lại nhốn nháo, đồ ăn chất đống, huong thơm ngào ngạt. Xe ngựa không dừng lại, mà rẽ qua góc phố phía tây, đi hơn nửa canh giờ mới nghe Tiểu Điệp nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, đến rồi.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Cố Lưu Niên một chút, ánh mắt vô cùng ôn nhu, trái tim Cố Lưu Niên nhảy một cái, cảm thấy không tốt.
Xe ngựa đi lên một chút, trên đường có nhiều tường cao, mặt đường chật hẹp, chỉ lọt một chiếc xe ngựa. Âm thanh bánh xe ùng ục truyền vào tai Cố Lưu Niên. Xe đến cửa sau Sướng Xuân viên, Tiểu Điệp cũng không ra mặt, chỉ dặn dò phu xe lôi Cố Lưu Niên ra ngoài. Cố Lưu Niên nhìn chăm chú Giang Tiểu Lâu, trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười nhàn nhạt, nhìn theo hắn rời đi.
Không biết sao, trong đầu Cố Lưu Niên lại hiện ra tình cảnh đầy hương sắc lúc nãy.
Lúc đó bầu ngực thiếu nữ lộ ra một nữa, da dẻ mịn màng mượt mà, thân thể lung linh, cảnh tượng này vốn khiến người ta mê mẩn, nhưng nàng nhếch môi, khuông mặt lạnh lẽo…
Màn xe nhẹ nhàng hạ xuống, ngăn cách tầm mắt hắn.
Phu xe giao người cho một nam nhân đứng ở cửa, dặn dò: “Người này là tặng không, nhưng phải chăm sóc cho tốt.”
Nam nhân áo xám luôn miệng nói: “Được được, lần sau có mối tốt như vậy đừng quên ta.” Nói xong, hắn dặn dò hai nam tử đi cùng, hai bên tái phải giữ chặt Cố Lưu Niên lôi vào trong.
Bước vào bên trong, hắn âm thầm đề khí, nhưng vẫn cảm thấy cả người mềm nhũn, không khỏi thầm cười khổ. Một nữ tử tuổi chừng ba mươi trang phục đẹp đẽ ra đón, vẻ mặt tươi cười nói: “Lâm Tứ, hàng ngon ta bảo ngươi tìm đâu?”
Lâm Tứ cười hì hì, chỉ vào Cố Lưu Niên nói: “Không phải ở đây sao. Nhưng mà Phong nương, giá tiền phải nói lại, cô nương này muốn nhân phẩm có nhân phẩm, muốn vóc dáng có vóc dáng, thấp hơn năm mươi lượng bạc ta sẽ không bán.”
Triệu Phong nương liếc nhìn Cố Lưu Niên, thấy hắn dung sắc tuyệt lệ, phong độ ngời ngời, khiến người ta vừa nhìn đã mềm nhũn người, dù nàng có kinh nghiệm phong nguyệt lâu năm, cũng bị nhan sắc này làm ngơ ngẩn, vội vã cười nói: “Tốt tốt, dáng người đẹp, khuôn mặt đẹp.” Nàng nhìn chung quanh một chút, còn sờ sờ vào người Cố Lưu Niên, Cố Lưu Niên đột nhiên mở to đôi mắt, âm trầm nhìn thẳng đối phương. Phong nương chỉ cảm thấy rét lạnh trong lòng, đột nhiên biến sắc lạnh lùng nói: “ Lâm Tứ, ngươi muốn chết sao, người mà ta cần là…”
Lâm Tứ không chút hoang mang: “Phong nương, lo nhiều quá làm gì, tóm lại ở đây đâu thiếu người thích sự mới mẻ chứ.”
Phong nương nghĩ lại, rồi lại cười, đưa tay lấy một cây trâm vàng cắm lên người Cố Lưu Niên, nói: “Được, ta nhận. Khách mời không thích, ta giữ lại cho mình dùng cũng được.”
Nàng là người tinh tế, đã sớm nhận ra đây là một lang quân tuấn tú, trong chớp mắt đã có ý đồ khác, Lâm Tứ cười, buông tay nói: “Vậy thì lấy năm mươi lượng ra đây.”
Trên xe ngựa, Giang Tiểu Lâu khẽ cười nói: “Chúng ta đi thôi.”
Tiểu Điệp vô cùng thấp thỏm: “Tiểu thư, nô tỳ không ngờ trong nhà lại có rắn…”
Bây giờ là mùa thu, trước khi ngủ đông rắn sẽ đi bổ sung năng lượng, cho nên lúc này nó sẽ khá hung hăn. Huống chi các nàng ở tại nông trang, ngoài cửa sổ còn có một cây nho, thường dẫn dụ tới các loại rắn hay côn trùng, Giang Tiểu Lâu không thấy kinh ngạc: “Không có con rắn đó, ta còn không dụ được hắn xuất hiện.”
Tiểu Điệp le lưỡi một cái, liếc mắt nhìn về trạch viện kia: “Tiểu thư, người bán hắn thật sao?”
“Không phải bán, cái này gọi là tặng không.” Giang Tiểu Lâu tốt bụng sửa lại.
“Nhưng mà…” Tiểu Điệp còn muốn nói thì Giang Tiểu Lâu đã nhướng mày: “Hắn cứu ta một mạng, ta đưa hắn bình an vào thành, xem như là hòa nhau. Nhưng hắn nhìn trộm ta tắm, không thể nhịn được, chẳng qua ta chỉ đáp lễ một chút.”
Cái đáp lễ này thật đáng sợ, Tiểu Điệp dựng tóc gáy lên.
Các binh sĩ ở cửa thành không soát được gì, bất đắc dĩ liền xông vào các hộ dân lục soát. Kiểu lục soát này thường sẽ bắt đầu từ các tửu lâu, trà lâu, tần lâu sở quán. Chuyện này vốn rất đơn giản, đêm hôm qua Trường An vương ban đêm vào cung diện thánh bị ám sát, một cây chủy thủ cắm thẳng vào yết hầu, tắt thở tại chỗ. Bọn hộ vệ liều mình đuổi theo, thích khách lại leo tường tẩu thoát. Bẩm báo lên hoàng đế, thánh thượng vô cùng tức giận, lệnh lập chốt ở cổng thành bắt đầu lùng sục điều tra, các binh sĩ từ các hộ dân tìm ra một kẻ khả nghi, nhưng cuối cùng không xác định được, phụ trách việc này là Phiêu kỵ tướng quân Vương Sung vô cùng tức giận.
Khi các binh sĩ tay cầm đuốc xông vào Sướng Xuân viên, tất cả mọi người đều bị kinh động, những nữ tử xinh đẹp sợ đến hoa dung thất sắc, lảo đảo ngả nghiên. Còn có khách nhân có thân phật cao quý bước ra ngăn cản, Vương Sung lấy ra thủ dụ của hoàng đế, không ai dám lên tiếng nữa, tất cả mọi người đều trầm mặt nhìn về phía binh sĩ đang tỏa ra các phòng, lần lượt lục soát.
Triệu Phong nương sợ đến trắng bệch, chỉ biết cười gượng dẫn binh sĩ đi kiểm tra. Gặp phải khách không chịu mở cửa, họ liền rầm một phát đạp mở cửa phòng. Lầu một không có, lầu hai cung không có, lầu ba là phòng ngủ của hoa khôi, Triệu Phong nương vội vã ngăn cản: “Trong phòng thật sự có khách…”
Xông vào như vậy, mặt mũi sẽ mất sạch.
Nhưng mà ai sẽ quan tâm đến mặt mũi của nữ tử thanh lâu? Vương Sung liếc mắt nhìn sĩ quan phụ tá bênh cạnh, hắn tiến lên đẩy Triệu Phong nương ra, rầm một tiếng, cánh cửa phòng cứng rắn bị đẩy nứt ra, rầm một tiếng ngã xuống đất, phát sinh tiếng động đinh tai nhức óc.
Trong phòng nến đỏ lập lòe, cảnh xuân dào dạt.
Dưới rèm, hình như có đôi nam nữ đang quấn lấy nhau.
Tất cả mọi người đều sửng sốt, không ai bước qua. Vương Sung hừ lạnh một tiếng, một cái trường kiếm sáng lấp lánh đẩy tấm rèm lên, làm cho hoa khôi hét lên sợ hãi.
Trên giường Cố Lưu Niên phủ trường bào trên người, gương mặt tuấn tú như hoa đào, gương mặt hoa khôi bên cạnh xám ngắt, không so được với dung nhanh tuấn mỹ của hắn. Hắng đứng lên, hơi mỉm cười, âm thanh vô cùng dễ nghe: “Vương tướng quân, ngài đang làm gì vậy?”
Vương Sung sững sờ, lập tức nhận ra thiếu niên tuấn tú trước mắt này có thân phận gì, không khỏi trầm mặt xuống.
Không ngờ lại gặp hắn.
Đôi mắt lạnh lùng của hắn nhìn đối phương: “Cố công tử, đã lúc nào rồi còn có thời gian vui vẻ, Đốc công đúng là nuôi được đứa con ngoan.”
Trên mặt Cố Lưu Niên hiện ra vẻ trào phúng, cười gằn: “Ta háo rượu háo sắc, ham muốn hưởng lạc, Phiêu kỵ tướng quân thật là lạc hậu quá, đâu phải ngày đầu biết ta, cần gì phải ngạc nhiên.”
“Hừ, Đốc công vất vả tìm kiếm đứa con thừa tự, ta chỉ sợ ngươi chết không rõ ràng trên người nữ nhân thôi.” Âm thanh Vương Sung càng trào phúng.
Trên mặt Cố Lưu Niên không chút bất an, âm thanh hào hiệp: “Lời của tướng quân sai rồi, chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, tướng quân không hiểu chỗ ảo diệu trong đó thì cần gì cười ta.”
“Ta phụng mệnh lục soát thích khách, không rảnh phí lời với ngươi.”Thanh trường kiếm của Vương Sung vung lên cổ hoa khổi “Vị Cố công tử này ở đây cả ngày sao?”
Trên người hoa khôi khoác hờ tấm lụa mỏng, hoa dung thất sắc: “Buổi tối sao, đúng là ở chỗ ta. Ban ngày lại đi đến chỗ Xuân Oanh muội muội, cụ thể là thế nào thì ngài phải đi hỏi muội ấy…” vừa nói, vừa lùi về phía sau một chút, bộ dáng sợ hãi.
Cố Lưu Niên mỉm cười duỗi hai tay ra: “Sao vậy, tướng quân hoài nghi ta sao? Đã như vậy, không bằng ta đi cùng ngài một chuyến, lần trước vào cung bệ hạ còn khen ta thông minh, xương cốt tinh kỳ, là nhân tài luyện võ, đúng lúc ta có thể xin bệ hạ một thanh kiếm tốt.”
Vô cùng sảng khoái, không sợ hãi.
Ánh mắt Vương Sung càng ngày càng lạnh lẽo, vừa muốn mở miệng đem người về, phó tướng bên cạnh đã nói nhỏ với hắn: “Tướng quân, dù sao hắn cũng là người được bệ hạ lên tiếng ban cho Đốc công làm con thừa tự, được bệ hạ yêu thích, ngài xem…”
Không có chứng cứ, không thể dễ dàng động thủ, đặc biệt tiểu tử này lại vô cùng gian xảo.
Tay cầm kiếm của Vương Sung ướt đẫm mồ hôi, đầu óc chuyển qua vô số ý nghĩ, cuối cùng ra lệnh một tiếng, phẫn nộ rời đi.
Chuyện ám sát này, suốt cả đêm không thể bắt được phạm nhân, dư luận nhốn nháo xôn xao, Vương Sung phải lãnh đủ cơn tức giận của hoàng đế, bất đắc dĩ phải tìm người ra gánh tội. Bởi vì thân phận Trường An vương tôn quý, tội mưu sát hoàng thất liên lụy cửu tộc, trong nhất thời người bị chém đầu ngoài chợ xếp thành hàng dài, máu tươi nhuộm đỏ một vùng.
Cố Lưu Niên ở lại Sướng Xuân viên nghe hát, uống rượu, ôm mỹ nhân như không có gì xảy ra, cho dù trong lòng Vương Sung nghi ngờ, nhưng cũng không làm gì được hắn. Cho đến khi mọi chuyện lắng xuống, người đáng chết cũng đã chết rồi, Cố Lưu Niên mới ra khỏi Sướng Xuân viên.
Trường An vương quá cứng đầu, lại dám yêu cầu hoàng đế cho hắn mở rộng một phần ba đất phong, sau khi bị từ chối còn buông lời oán hận. Hắn là đường huynh của hoàng đế, thân phận khác với mọi người, tội danh bình thường không quật ngã được hắn. Huống chi Thái hậu nương nương rất che chở hắn, hoàng đế cũng không tiện ra tay. Nhưng nếu thả hổ về rừng, tương lại nhất định sẽ gây ra mối họa lớn.
Hoàng đế không thể làm, thì có thể để thân tín đi làm. Trên đời này người hoàng đế tin cây nhất, dĩ nhiên là Quyền Hải. Nhưng khi Quyền Hải nhận được mật chỉ cũng thấy khó xử, dù sao Trường An vương cũng là hoàng thân cao quý, cũng không thể tạo ra tội danh vớ vẩn gì đó định tội chết cho hắn, nhưng nếu không hành động, quá ba ngày hắn sẽ trở về đất phong của mình, bản thân mình không làm được việc, khác gì vi phạm chỉ lệnh của hoàng đế, cho nên Trường An vương không thể không chết. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không tìm được người thích hợp đi chấp hành mệnh lệnh. Cuối cùng, nghĩa tử hắn coi trọng nhất chủ động nhận lệnh, yêu cầu được đi giết Trường An vương. Quyền Hải không muốn vì một Trường An vương mà hủy diệt đứa con thừa tự mình không dễ gì tìm được, nhưng dưới sự đảm bảo của Cố Lưu Niên, hắn không thể không đồng ý.
Quả nhiên, hắn thành công, làm rất gọn gàng.
Phải rồi, Cố Lưu Niên sao lại thất bại được, tuy rằng hắn học võ trong thời gian ngắn, nhưng là người có năng khiếu hiếm có, nhìn qua là không quên, xương cốt thanh kỳ, đừng nói là trăm năm, ngàn năm cũng khó gặp. Trường An vương chết rồi, hắn nằm mơ cũng không ngờ yêu cầu quá đáng của mình lại dẫn đến kết cục thảm khốc như vậy.
Dưới ánh trăng, nông trang bao trùm một màn sương nhàn nhạt, tất cả mọi người đã ngủ, một nam tử trẻ tuổi cưỡi tuấn mã, lắc lư đi lên đỉnh núi, nhìn tòa nông trang ở xa xa.
Hắn cưỡi ngựa tốt, trường kiếm và ống tiêu dắt bên người, bộ áo bào trắng không dính một hạt bụi.
Giang Tiểu Lâu, nàng lại không nhớ ta sao. Đúng rồi, Cố Lưu Niên năm đó chẳng qua chỉ là một tên ăn mày ngoài đường, nếu không may mắn gặp được nàng, nói không chừng đã chết rồi.
Gặp phải nàng, làm cho ta phấn đấu hơn, để ta biết trên đời còn có thứ đáng cho ta muốn có được. Nếu lặng lẽ chết đi như vậy, quả thật là đáng tiếc.
Nàng từng giúp ta, ta vĩnh viễn không quên. Nhưng mà, sao nàng lại không nhớ ra ta là ai?
Cố Lưu Niên khẽ mỉm cười.
Trong lòng hắn, Giang Tiểu Lâu đã là một bằng hữu thân thiết. Nhưng mà trong mắt nàng, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ xấu xa xông vào nông trang người khác. Rồi sẽ còn gặp lại nhau, hy vọng lần sau gặp lại, nàng còn nhớ đến ta. Hắn nở nụ cười, quay đầu ngựa phóng đi.
Tuấn mã màu trắng tung hoành ngang dọc trên đường, trong lúc vô tình vượt ngang qua một chiếc xe ngựa hào hoa phú quý, cuốn theo một cơn gió bụi, khiến người trên xe phải lớn tiếng mắng chửi.
Nữ tử xinh đẹp trong xe nhíu mày, theo bản năng nhấc rèm xe lên: “Bên ngoài có chuyện gì?”
Tiếng nói vừa ra khỏi miệng, đã thấy nam tử kia dừng ngựa, đúng lúc quay đầu lại. Ánh trắng chiếu thẳng vào hắn, ánh trăng đẹp như vậy, vẫn không so được với khuôn mặt hắn. Hắn đột nhiên nhẹ nhàng nở nụ cười, ánh mắt tựa như mang theo ba phần men say, thiêu đốt như lửa rồi lại nhu tình như nước.
Nụ cười kia lập tức xông thẳng vào lòng nàng, làm cho nàng nghẹnlời.
Nhìn thoáng qua, khiến nàng quên mất thân phận cao quý quyền uy của mình, quên đi kiêu ngạo và quang vinh nhiều năm của mình. Đôi mắt nàng liên tục nhìn chằm chằm vào nam tử cưỡi tuấn mã đó, quên cả hô hấp.
Nàng hoàn toàn quên đi mình đang ở nơi nào, trên gương mặt như hoa như nguyệt xuất hiện vẻ nghi hoặc và si mê.
Nam tử đó, chính là Cố Lưu Niên.
Nhận xét Box