Chương 54
Cho dù loại ác quan như Lương Khánh ở trong lòng các quý tộc chân chính cũng không có bao nhiêu phân lượng, nhưng tất cả mọi người đều biết hắn không phải một vị quan bình thường. Hắn là người hoàng đế yêu thích, là trợ thủ đắc lực trừng phạt những thần tử không nghe lời, hoàng đế rất ỷ lại vào hắn, dù cho hắn bị nghị luận không tốt, làm đủ chuyện xấu.
Hoàng đế nhận được thư thỉnh nguyện của Lương Khánh (thư giả mà Nghiêm Phượng Nhã mạo danh viết), cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đang chuẩn bị hạ chiếu cho ngự y đến khám, thì đã truyền đến tin tức Lương Khánh bị bá tánh chấp hành hỏa hình ở ngay giữa chợ.
Hoàng đế vô cùng không vui.
Lương Khánh mặc dù là ác quan người người căm ghét, nhưng hắn có một ưu điểm, trung thành với hoàng đế, trung thành đến mức không để ý luân lý, không quan tâm đến lương tri. Chỉ cần có lợi cho hoàng đế, không có gì hắn không làm. Một người chủ động biến mình thành một con chó, dĩ nhiên sẽ được hoàng đế yêu thích. Vì lẽ đó, có thể xử tử Lương Khánh chỉ có một mình hoàng đế, dù cho hắn thật sự bị bệnh hủi, cũng không phải do bọn ngu dân tự mình chấp hình.
Nhưng mà, luật pháp không trách chúng dân, nếu hạ lệnh bắt hết những người có mặt lúc đó, ngược lại sẽ chọc giận bá tánh. Ai cũng biết, trong lịch sử Đại Chu, bị dân gian chấp hành hỏa hình không chỉ có một mình Lương Khánh. Hắn không phải người đầu tiên, dĩ nhiên cũng không phải người cuối cùng. Dù cho hắn là hoàng đế, cũng không thể ngăn cản dân chúng tiêu diệt mầm bệnh truyền nhiễm.
Lương phu nhân nhìn thấy thi thể cháy đen của trượng phu mình, thần kinh chịu kích thích rất lớn, bắt đầu cáo trạng khắp nơi, huyên náo không ngớt, tụ tập rất nhiều người gây sự ở trước cửa Kinh triệu phủ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của quan nha và trật tự trị an. Nàng cũng không thỏa mãn, không ai dám hỏi đến, nàng liền từng tầng hướng lên trên cáo trạng, tìm Hình bộ, Ngự sử, tìm Thừa tướng, mãi đến khi tấu lên đến hoàng đế mới thôi.
Lý do của nàng rất đơn giản, trượng phu của nàng tuyệt đối không bị bệnh truyền nhiễm, chỉ là bị dị ứng rượu bình thường mà thôi.
Sự tình trở nên phức tạp.
Hoàng đế lệnh cho Hình bộ thượng thư xử lại vụ án này. Hình bộ thượng thư cân nhắc mãi, vẫn quyết định bắt giam Nghiêm Phượng Nhã.
Nghiêm Phượng Nhã đang chuẩn bị tiếp nhận toàn bộ quyền lực của Lương Khánh, bởi vì dựa theo thông lệ, nếu Kinh triệu doãn đột nhiên qua đời, hoàng đế sẽ không thay người, thông thường sẽ do Thiếu doãn tiếp quản một năm, một năm sau Thiếu doãn sẽ chân chính trở thành Kinh triệu doãn. Hắn diệt trừ Lương Khánh, rất nhanh chóng sẽ được thay thế đối phương, chân chính chấp chưởng quyền lực. Tuy rằng Lương phu nhân luôn đến gây sự, nhưng không có chứng cứ, tất cả mọi người đều biết Lương Khánh chết vì bệnh hủi, hắn có sai sót gì chứ? Tất cả đều do Lương phu nhân phỏng đoán mà ngôi. Chỉ là hắn không ngờ nữ nhân này hết sức điên cuồng, từng bậc từng bậc cáo trạng lên trên, làm cho hắn có chút không ứng phó nổi.
Khi Hình bộ phái người đến dẫn Nghiêm Phượng Nhã đi, hắn rất nghiêm túc gác hết công vụ sang một bên, cho rằng bản thân mình có thể quay về lại bất cứ lúc nào. Hình bộ điều tra, bất quá là làm theo thông lệ mà thôi.
Hình bộ thượng thư Lý Hàng mời Lương phu nhân ra, gọn gàng dứt khoát, yêu cầu Nghiêm Phượng Nhã lấy ra chứng cứ Lương Khánh bị bệnh hủi.
Ngiêm Phượng Nhã không chút hoang mang, đem mọi chuyện đẩy hết lên người danh y Phó Triêu Tuyên.
Phó Triêu Tuyên từ lâu đã chuẩn bị lên công đường, khi hắn xuất hiện, cái hắn nói lại là: “Lương đại nhân thường uống rượu, ăn uống không điều độ, trong cơ thể tích độc, đây là nguyên nhân ngài ấy bộc phát dị ứng rượu.”
Mặt Nghiêm Phượng Nhã giận dữ: “Dị ứng rượu cái gì, rõ ràng ngươi nói là bệnh hủi.”
Phó Triêu Tuyên có chút kinh ngạc hỏi hắn: “Ta xem bệnh cho Lương đại nhân lâu như thế, cuối cùng là bệnh hủi hay dị ứng rượu, ta có thể không nhận ra sao?” Nói xong, hắn lấy ra một phương thuốc huơ huơ: “Lý đại nhân, ngài có thể mời đại phu bên ngoài xem qua, rốt cuộc đây là phương thuốc chữa bệnh gì?”
Lý Hàng gật đầu, quả thật dặn dò người đến xem phương thuốc, lão đại phu cân nhắc nửa ngày mới chậm rãi nói: “Chẩn đoán dị ứng rượu, thuốc giải nhiệt, trừ độc, thuốc dùng rất tinh chuẩn, tuyệt không có vấn đề.”
Sắc mặt Nghiêm Phượng Nhã khó coi, hắn ý thức được Phó Triêu Tuyên không chậm hơn mình, từ lâu đã bày ra một cái bẫy chờ hắn nhảy vào.
Lý Hàng xoa xoa hàm râu của mình: “Nói như vậy, Lương đại nhân căn bản không bị bệnh hủi?”
Nghiêm Phượng Nhã lập tức nói: “Ta còn mời một vị đai phu đến khám, rõ ràng hắn nói nghi ngờ là bệnh hủi.”
Lý Hàng nhíu nhíu mày, liền lập tức cho người tuyên Phương đại phu lên công đường. Phương đại phu nhanh chóng đến, hắn len lén nhìn Nghiêm Phượng Nhã một cái, do dự nói: “Lúc mới bắt đầu bệnh hủi và dị ứng rượu có biểu hiện khá giống nhau, ai cũng không phân rõ được, nhưng ta tin tưởng phán đoán của Phó đại phu, hắn nói là dị ứng rượu, vậy thì nhất định là dị ứng rượu.”
Phương đại phu chẳng qua là đại phu khám bệnh bình thường, lúc trước bệnh trạng của Lương Khánh ai cũng không có cách nào phân biệt được, hắn đã không có cách nào khẳng định dĩ nhiên không thể rước họa vào thân. Nếu trong tình huống vị đại phu này nói là bị dị ứng rượu mà hắn lại một mực chắc chắn là bệnh hủi, há chẳng phải trở thành đồng mưu của Nghiêm Phượng Nhã hay sao. Ngược lại, trả lời nước đôi như vậy, chỉ có thể nói là công phu của hắn không tới, không có cách nào nhìn ra nguyên nhân sinh bệnh chân chính, đem tất cả trách nhiệm đều giao cho Phó Triêu Tuyên.
Lương phu nhân cười gằn, nàng tuyệt đối không tin phu quân nàng sẽ bị bệnh hủi, cho dù đúng, trong đó cũng có Nghiêm Phượng Nhã đổ thêm dầu vào lửa, nàng nhất định phải lấy mạng tên khốn kiếp này đền lại cho Lương Khánh.
Nhân tính là mềm yếu, cũng là ích kỷ, có ai không nghĩ cho mình, có ai chịu biện hộ cho Nghiêm Phượng Nhã.
“Nói như vậy, lúc đó quả thật Lương đại nhân chỉ bị dị ứng rượu.” Lý Hàng khẳng định nói.
Ba vị đại phu trên công đường đều gật đầu.
Ngiêm Phượng Nhã giận tím mặt: “Phó Triêu Tuyên, ngươi là đồ tiểu nhân phản phúc, dám cùng đám người này thông đồng hãm hại ta.”
“Lương đại nhân hoàn toàn không có bệnh, là Nghiêm đại nhân vì mưu đoạt quyền vị của ngài ấy mới tuyên bố là có bệnh.” Trong lòng Phó Triêu Tuyên run lên, trên mặt không có chút nhượng bộ.
Mặc kệ là vì Giang Tiểu Lâu hay vì mình, hắn cũng không thể để mình bị Nghiêm Phượng Nhã cắn một cái.
“Nếu đại phu chắc chắn như vậy, lúc trước vì sao lại không chịu đi nói rõ chân tướng?” Lý Hàng truy hỏi.
Phó Triêu Tuyên ngẩn đầu: “Ta nói là dị ứng rượu, Nghiêm đại nhân lại kết luận là bệnh hủi, đồng thời lập tức nhốt Lương đại nhân trong viện, không cho ta đến khám nữa. Không chỉ như vậy, hắn còn giam giữ ta trong phủ, không cho phép ai tiếp cận ta, cái này…tất cả nha dịch đều có thể làm chứng, trừ khi bọn họ sợ hãi quyền thế của Nghiêm đại nhân, không chịu ăn ngay nói thẳng.”
"Nói bậy! Ngươi đây là ngậm máu phun người!" Nghiêm phượng nhã từ trước đến giờ rất giỏi vu oan người khác, nhưng hắn không ngờ tới sẽ có ngày mình bị vu oan. Vì để cho mọi người tin tưởng, hắn lớn tiếng nói: “Tất cả những thứ này đều có liên quan tới Giang Tiểu Lâu, đại nhân, xin người hạ lệnh truy nã nữ nhân này, tất cả đều do ả bày ra, là ả xúi giục đại phu này đến vu hại cho ta.”
Tất cả mọi người nhìn nhau.
Giang Tiểu Lâu là ai, ai biết?
Nghiêm Phượng Nhã giận dữ: “Chính là danh kỹ Quốc Sắc Thiên Hương lầu Đào Yêu. Đại nhân, ngài nhất định phải bắt được ả, ả có thù oán với Lương đại nhân, chuyện này ả là kẻ đứng đầu."
Trên mặt Lý Hàng và mọi người cùng lộ ra kinh ngạc, sau đó là cười nhạo. Nhất định là Nghiêm Phượng Nhã đã phát điên, tất cả mọi người đều biết, Đào Yêu của Quốc Sắc Thiên Hương lầu đã sớm hương tiêu ngọc vẫn, chết ở sông hộ thành, ấu đệ của Thái tử phi đến nay còn bị nhốt ở trong nhà suy nghĩ hối lỗi, toàn là vì hắn đã bức tử Đào Yêu khiến cho người người đều biết.
Sông hộ thành cuồn cuộn đã sớm mang danh kỹ Đào Yêu đi, hắn lại còn nói mọi chuyện do một người chết bày ra, buồn cười biết mấy.
“Là thật, tất cả đều là thật, tất cả mọi người trong phủ nha đều có thể làm chứng, giám ngục cũng có, bọn họ đều từng thấy ả.” Nghiêm Phượng Nhã kêu to.
Lý Hàng phái người tra hỏi, giám ngục và nha dịch phủ Kinh triệu đều xác thực có từng giam giữ một cô gái xinh đẹp, nhưng không ai biết thân phận của nàng, tất cả mọi người đều ấp úng, nói không rõ ràng. Còn chuyện nàng là Đào Yêu, thì không có căn cứ. Ai cũng biết, Lương Khánh thích mỹ nữ, hắn thường hay bắt vài nữ tử nhà lành về giấu ở hậu viện phủ nha.
Lương phu nhân vô cùng lúng túng, hành vi của trượng phu, nàng cũng không phải không biết chút gì.
Lương Khánh rất thích cướp giật mỹ nữ, mặc kệ người ta là cô nương chưa có chồng hay là phụ nhân đã có gia thất, nhất định phải chiếm được. Nếu người ta không chịu thì làm sao? Khách khí một chút, hắn sẽ tới nhà làm khách, khiến cho đối phương tự động dâng người cho hắn; nếu gia đình này không biết chuyện, hắn sẽ tố cáo người ta là mưu phản, sau đó bắt cô nương đó lại, đã có rất nhiều người bị hắn làm cho tan nhà nát cửa. Lương phu nhân cũng chính là bị cưới về theo cách đó, nàng xuất thân từ danh gia vọng tộc hàng đầu ở Ký Châu, Đại Chu vô cùng chú trọng dòng dõi và đẳng cấp, theo lý nàng sẽ không gả cho người như Lương Khánh, huống chi nàng cũng đã có hôn phu. Nhưng bởi vì quá xinh đẹp, nàng bị Lương Khánh nhìn trúng. Khi đó Lương Khánh đảm nhiệm chức Đồng tri Ký Châu, cố ý đi đến Khang gia, nói thẳng là hoàng đế đã thưởng nàng cho hắn. Khang gia biết rõ đó chỉ là hắn nói bậy, nhưng thân là quý tộc địa phương, lại sợ hắn sẽ gán cho tội danh gì rồi đi nói lung tung trước mặt hoàng đế, không thể làm gì khác là nghĩ cách lui hôn, đem con gái gả cho hắn.
Lương phu nhân xuất thân danh môn còn như vậy, những nữ tử tầm thường khác làm sao có may mắn thoát được.
Sau khi đến kinh thành, Lương Khánh biết không thể đắc tội người quyền quý, cho nên hắn theo sát hoàng đế, trung thành tuyệt đối làm một con chó ngoan, lúc rảnh rỗi, người hắn cướp về đều là nữ tử bình dân, hơn nữa làm khá bí mật, không dễ gì bị người khác phát hiện.
Nhưng mà trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, trong ngục giam của Lương Khánh vẫn còn giam những nữ tử không chịu nghe theo hắn mà bị nghiêm hình tra tấn, cứ như vậy, hậu viện có thêm một thiếu nữ xinh đẹp thì có tính là gì?
Lý Hàng cho rằng tất cả đều là do Nghiêm Phượng Nhã ngụy biện, không chút lưu tình mà bắt giam hắn.
Nghiêm Phượng Nhã lớn tiếng kháng nghị, nhưng không hề cứu được mình.
Lúc này là lúc biểu hiện rõ sự bất lợi của xuất thân, nếu Nghiêm Phượng Nhã xuất thân từ đại tộc giàu có, Lương phu nhân cũng không dễ dàng thành công như vậy.
Lý Hàng chuyển qua thẩm vấn thân tín của Nghiêm Phượng Nhã trong phủ nha, không chịu nổi tra tấn nên nha dịch khai ra Nghiêm Phượng Nhã giam lỏng Lương Khánh, tự đóng dấu ấn, thậm chí là bí mật giải Lương Khánh đi chữa bệnh.
Hai đại hán trên đám cháy hôm đó bị truy nã gắt gao, rất nhanh đã bị châu huyện địa phương bắt được, đưa đến thẩm vấn. Sau khi nghiêm hình tra tấn, hai người khai rõ ngày đó đã bị Nghiêm Phượng Nhã mua chuộc.
Những người này khai ra tất cả, vô cùng rõ ràng, thậm chí chuyện Nghiêm Phượng Nhã suốt đêm không ngủ, triệu tập bọn họ từng bước mưu tính sự tình đều nói ra, các quan phụ trách thẩm vấn nghe xong phải trợn mắt ngoác mồm.
Chuyện này dính đến thần tử hoàng đế yêu thích, cho dù Lương Khánh là một ác ma giết người không chớp mắt, dù sao vẫn là mệnh quan triều đình, hơn nữa rất được hòang đế sủng ái, cái chết của hắn, dĩ nhiên Nghiêm Phượng Nhã phải chịu hết trách nhiệm.
Sau ba ngày ba đêm thẩm vấn, bọn họ báo cáo với hoàng để.
Trên tấu chương của Lý Hàng, có vô số tội của Nghiêm Phượng Nhã: một là vong ân phụ nghĩa, mưu hại quan trên; hai là giả lập tấu chương, khi quân dối thượng; ba là gây ra hỗn loạn, hỏa thiêu Lương Khánh.
Rất nhanh, Nghiêm Phượng Nhã chính thức vào ngục.
Tin tức này vừa truyền ra, các nha dịch trong phủ nha Kinh triệu doãn đều hoảng loạn. Vốn phủ nha Kinh triệu doãn phải thay một vị chủ nhân mới, nhưng mà người này lại không phải Nghiêm Phượng Nhã.
Không có ai tin tưởng kẻ đang giải thích đến khản giọng là Nghiêm Phượng Nhã, cho dù trán hắn nổi đầy gân xanh, hận không thể lấy cái chết chứng minh, nhưng đáng tiếc, Phó Triêu Tuyên căn bản không có lý do gì hãm hại Lương Khánh, mà người mấu chốt nhất là Giang Tiểu Lâu, từ lâu đã không biết tung tích. Có những lời tố cáo thống khổ của Lương phu nhân, tất cả mọi người trong phủ nha Kinh triệu doãn đều nghiên về một bên, toàn bộ đều khóc lóc tố cáo Nghiêm Phượng Nhã.
Hoàng đế xem qua tấu chương của Hình bộ thượng thư, nhất thời nổi trận lôi đình.
Tấu chương miêu tả Nghiêm Phượng Nhã lòng lang dạ sói rất sống động, vì muốn nịnh bợ hoàng đế, Lý Hàng cố ý biến Lương Khánh thành người bị hại, một người chăm chỉ cần cù, chết lưu tiếng thơm, lại không cẩn thận bị thuộc hạ tâm phúc bày mưu hãm hại, một triều thần đáng thương chết không toàn thây.
Tội lớn nhất của Nghiêm Phượng Nhã, không phải là hắn bày mưu hãm hại Lương Khánh, mà là hắn dám che giấu hoàng đế, làm giả tấu chương. Đây là tội khi quân, giết không tha.
Hoàng đế cảm thấy mất mặt, quan phụ mẫu của dân lại bị bá tánh thiêu chết như vậy, chết vừa đáng thương nhưng cũng rất đáng cười, nên đã hạ chiếu, bắt Nghiêm Phượng Nhã chịu hình phạt chém ngang lưng. Tất cả những người trợ giúp hắn, giúp hắn che giấu, những nha dịch áp giải Lương Khánh cũng bị phạt theo, không phải chém đầu thì cũng là lưu đày.
Chiếu thư lập tức truyền đạt.
Những quan viên bị Lương Khánh và Nghiêm Phượng Nhã chèn ép vô cùng vui mừng, Nghiêm Phượng Nhã đổ, Kinh triệu doãn cũng bỏ trống, cơ hội của bọn họ đến rồi.
Buổi tối trước khi hành hình, Nghiêm Phượng Nhã kéo theo xiềng xích nặng nề, tiến vào tử ngục. Dù thế nào hắn cũng không ngờ đến, vốn dĩ đường làm quan đang rộng mở, còn đang chuẩn bị kế thừa chức Kinh triệu doãn, sao nháy mắt lại trở thành tù nhân.
Phó Triêu Tuyên là một đại phu chính trực, liều mình bảo vệ bệnh nhân, kiên quyết không thuận theo âm mưu của Nghiêm Phượng Nhã, bị ép giam lỏng ở nha môn Kinh triệu doãn, cuối cùng còn dũng cảm đứng lên chứng minh sự thật, lập tức danh tiếng chính nghĩa vang xa.
Tin tức truyền qua, bá tánh qua lại đều kể lại, những năm này Nghiêm Phượng Nhã giúp Lương Khánh làm ác, đắc tội không ít người.
“Chém ngang lưng…” Giang Tiểu Lâu như cười mà không cười, “Có thể thấy quan chủ thẩm cũng rất căm ghét những kẻ phản bội chủ nhân.”
Ly Tuyết Ngưng đang chuyên tâm may vá xiêm y, nghe thấy lời này ngẩn đầu lên, cười nhìn nàng một cái: “Muội nói cái gì?”
“Ta đang nói, lao tù kiên cố của Kinh triệu doãn, sắp sửa sụp đổ hết rồi.”
Ly Tuyết Ngưng kinh ngạc nhìn đối phương, có chút không rõ vì sao.
Giang Tiểu Lâu đứng lên, mở cửa sổ ra, nhìn bóng đêm nặng nề phía xa: “Tỷ coi, trăng sáng sao thưa, ngày mai nhất định thời tiết sẽ rất tốt.”
Thời tiết thích hợp để lên đường…
Ngự bút phê duyệt của Hoàng đế trên tấu sớ của Hình bộ được dán rộng rãi trước cửa thành, trước cửa nha môn, tất cả mọi người đều quan sát từ xa, bầu không khí đông lạnh. Vốn dĩ các phạm nhân sau khi trải qua thẩm phán thì đợi đến sau mùa thu mới hành hình, nhưng vì chuyện này huyên náo rất lớn, không giết Nghiêm Phượng Nhã thì khó dẹp yên sóng gió, lời vàng ý ngọc của hoàng đế là lập tức hành hình. Cũng tại khu chợ đó, từ lâu đã tụ tập vô số người xem náo nhiệt, bọn họ lớn tiếng nghị luận, trên mặt toát ra vẻ hưng phấn.
“Kinh triệu doãn không bị bệnh hủi, vậy chẳng phải bị thiêu chết oan ổng sao?”
“Đúng đó, nghe nói đều là âm mưu quỷ kế của phạm nhân này, nói cái gì mà Lương Khánh bị bệnh hủi, mượn cơ hội diệt trừ để leo lên.”
“Ai chà, lòng người khó đoán, thế đạo điêu tàn, lại có kẻ gian trá cỡ này, chủ ý nham hiểm như vậy cũng nghĩ ra được."
“Ngươi biết cái gì, cái này gọi là người không vì mình, trời tru đất diệt.”
Mặt trời lên đến đỉnh đầu, hai bên đường phố dòng người tấp nập, nhiều tiếng chiêng trống từ giữa thành truyền đến, quan giám trảm cười ngựa đi đầu, đông đảo mấy tên lính vũ trang đầy đủ áp giải xe chở tù chậm rãi đi sau. Đám đông quan sát nhất thời kêu la, cảnh tượng còn muốn náo nhiệt hơn lúc thiêu chết Lương Khánh mấy phần. Quan giám trảm ho nhẹ một tiếng, xuống ngựa, bước đi lên đài, sau khi ngồi xuống ghế, rất nhanh có người đưa tới công văn hành hình.
Nghiêm Phượng Nhã quỳ gối cách ba trượng trước án, bên người có hai tên lính gác, phía sau có một đao phủ mặc xiêm y đỏ tươi, để lộ một bên cánh tay tráng kiện cầm đao. Trên miệng Nghiêm Phượng Nhã có một cái hàm thiếc hình chữ nhật, khiến hắn không có cách nào kêu oan, không có cách nào nói chuyện, thậm chí không phát ra được nửa chữ.
Không thể là thế này, hắn vốn phải trở thành tân Kinh triệu doãn, hắn vốn phải được kế thừa tất cả của Lương Khánh, Giang Tiểu Lâu rõ ràng đã nói vậy.
Giờ khắc này ở tửu lâu cách đó không xa, Giang Tiểu Lâu đứng ở trên lầu hai, tựa như cười mà không cười nhìn về phía khu vực hành hình. Nàng thậm chí có thể xuyên thấu vào đoàn người bên dưới, thấy rõ sự giận dữ trên mặt Nghiêm Phượng Nhã, sự nghi hoặc khó hiểu trong lòng hắn.
Ở giữa không khí căng thẳng này, dường như miệng nàng hơi mỉm cười, thoải mái đứng nhìn màn biểu diễn hùng hồn bên dưới. Nàng sâu sắc biết rõ, Nghiêm Phượng Nhã chỉ nghĩ đến thành công, tuyệt không nghĩ tới thất bại, hoặc là nói, hắn đã sớm bị thắng lợi làm choáng váng đầu óc, quên đi tình đời tàn khốc. Ai có thể sơ sót quên đi niềm sảng khoái khi đánh bạc và cảm giác mạo hiểm điên cuồng chứ, nhưng đáng tiếc hắn đã quên, người đánh bạc, cuối cùng vẫn sẽ bị đánh bạc hủy hoại.
Nếu giờ khắc này Nghiêm Phượng Nhã là người đứng xem, hắn sẽ phát hiện Giang Tiểu Lâu đã tỉ mỉ sắp xếp kết cục cho hắn như thế nào, từ khi nàng xác định hắn là kẻ chấp hành kế hoạch này, nàng cũng đã hiểu rõ tâm tư sâu xa của hắn.
Trên pháp trường đầy máu tanh, tất cả mọi người chỉ nhìn thấy vẻ mặt hối hận và căm phẫn của Nghiêm Phượng Nhã, mà quên mất câu chuyện bí ẩn phía sau: Lương Khánh tàn nhẫn tham lam, gây nên sự bắt đầu của toàn cơn ác mộng; Giang Tiểu Lâu nhìn như một Phật lý bồng bềnh xuất thế, lại ẩn dấu khúc dạo đầu tàn sát; gợi ra câu chuyện bị bệnh hủi, khơi gợi được tâm tư ẩn dấu nhiều năm của Nghiêm Phượng Nhã. Mưu lược và tài năng của Giang Tiểu Lâu, thể hiện qua cuộc trò chuyện với từng người, giữa dục vọng nóng rực, cuối cùng Nghiêm Phượng Nhã đã cúi đầu trước quyền lực. Bọ ngựa bắt xe, chim sẻ ở phía sau, Lương Khánh không ngờ tới cánh tay mình tỉ mỉ bồi dưỡng, sẽ đưa cho hắn ly rượu độc, nhân tính và Phật tính đấu tranh với nhau, Phó Triêu Tuyên càng lúc càng dấn sâu vào nguyện vọng trừ ác; lòng người âm u và ngọn lửa báo thù ngang dọc đan xen, Giang Tiểu Lâu đem kẻ thù của mình từng bước đưa vào bẫy tử vong.
Kế hoạch này, nàng chỉ lợi dụng tình cảm đơn giản nhất và nhân tính phức tạp nhất của con người.
Một kế liên hoàn một kế, kế hoạch đầu đuôi hỗ trợ nhau, không theo vết cũ, hoàn toàn thể hiện sự độc đáo của nàng, ánh mắt tinh chuẩn, như một con giao long sặc sỡ kỳ dị, nhìn như mỹ lệ lóa mắt, nhưng trong lúc ngươi lơ đãng lại lộ ra bộ mặt thật có thể nuốt chửng tất cả, trở thành một cơn ác mộng mọi người mãi mãi không thể tiêu diệt được.
Một người mạnh mẽ cởi sạch y phục trên người Nghiêm Phượng Nhã, khiến phần eo lộ ra, mạnh mẽ đè hắn nằm dài xuống đất, bày ra bộ dạng ngươi là dao thớt, ta là thịt cá trên thớt. Thể trạng Nghiêm Phượng Nhã cao to, làn da trắng trẻo, đặc biệt làm người khác chú ý. Mặt hắn trở nên tái mét, dưới chân, có nước chảy ra.
Quan giám trảm hô to một tiếng, đao phủ lập tức thét lên, vung đại đao trong tay ra, không chút nghĩ ngợi vung thật mạnh về phía sợi dây thừng treo trong không trung, búa lớn lập tức hạ xuống. Một âm thanh rầm rầm vang lên, Nghiêm Phượng Nhã máu thịt nát bét.
Bộ phận chủ yếu của con người đa phần nằm ở nửa thân trên, bởi vậy sau khi hắn bị chém thành hai đoạn, thần trí vẫn tỉnh táo như trước.Ngày xưa người nhà phạm nhân thường hay đút lót đao phủ một chút, để hắn hành hình thì chọn vị trí cao lên một chút, có thể khiến phạm nhân chết nhanh hơn, giảm được đau khổ, đáng tiếc lần này, từ đầu Lương phu nhân đã chuẩn bị sẵn, hối lộ đao phủ chọn vị trí thấp một chút động thủ, thế là đao phủ tỉ mỉ chuẩn bị một tấm ván, đặt nửa người trên của Ngiêm Phượng Nhã lên đó, khiến máu không thể chảy ra. Cứ như vậy, Ngiêm Phượng Nhã vẫn còn sống thêm được khoảng nửa canh giờ nữa.
Thân thể máu thịt từng tấc bị cắt ra, đau đớn có thể tưởng tượng được. Trước kia Nghiêm Phượng Nhã nghĩ ra vô số cách hành hạ người khác, nhưng ngày hôm nay cực hình rơi xuống đầu hắn, hắn mới thật sự cảm nhận được mùi vị đau đến không muốn sống.
Đôi mắt gần chết của hắn, lóe lên ánh lửa tuyệt vọng.
Trong không khí tràn ngập một mùi vị tươi mới, mọi người sợ hãi đan xen, thỉnh thoảng trao đổi cái nhìn, xì xào bàn tán.
Giang Tiểu Lâu thích thú đứng từ trên lầu cao quan sát kỹ phản ứng của tên ác quan này.
Máu, một lượng lớn máu tươi, lập tức trào ra từ miệng hắn, khuôn mặt hắn từ từ vặn vẹo.
Nghiêm Phượng Nhã kề bên tử vong, lại đột nhiên nghe được mùi thơm thoang thoảng. Trong thời gian bí mật bàn bạc, trong lúc vô tình đến gần, hắn ngửi được trên người Giang Tiểu Lâu có một loại mùi thơm làm say lòng người. Khi đó hắn cũng cảm thấy kỳ quái, một phạm nhân, sao trên người lại không có mùi hôi đáng sợ khiến người thấy ghê tởm. Sau đó hắn mới biết, cho dù vào lúc bệnh nặng, chỉ cần có điều kiện, Giang Tiểu Lâu liền lau rửa cơ thể mình, duy trì sạch sẽ. Có thể thấy được nữ nhân này, ngay từ đầu đã tỉ mỉ chuẩn bị.
Một chút ký ức đứt rời, vụn vặt dâng lên trong lòng, mùi thơm đó, tương tự với mùi hoa xuân nở thơm ngát, rồi lại quanh quẩn một mùi máu tanh bí ẩn không thể xua tan. Không, hay là mùi máu đó là từ người hắn, dù sao hắn cũng đã bị chém ngang lưng.
Hối hận không nên tin tưởng lời của nữ tử độc ác này, hắn có hôm nay, Giang Tiểu Lâu chín là kẻ cầm đầu. Hắn vô không có ý làm hại Lương Khánh, là nàng làm nổi lên lòng ham muốn quyền thế, địa vị, quyền sát sinh ẩn sâu trong đáy lòng hắn. Hắn cho rằng hắn đã nắm chắc, tất cả mọi thứ đều giống như vật ở trong tay hắn, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, hắn chẳng qua chỉ là một con cờ báo thù, một con cờ cam tâm tình nguyện, tự cho mình là đúng.
Trong mắt của hắn, gương mặt mỹ lệ ôn nhu của Giang Tiểu Lâu chợt hiện ra. Đôi mắt của nàng, trắng đen rõ ràng, thông minh linh khí, hành động cử chỉ phong nhã cao quý, thần khí của nàng tràn đầy kiêu ngạo. Mặc dù thân là kẻ địch, hắn cũng có thể hiểu tại sao Phó Triêu Tuyên lại bị nàng mê hoặc, bởi vì nàng tràn đầy sức quyến rũ, có thể khiến đêm đen biến thành ban ngày, khiến người ta càng nhìn càng yêu thích.
Nữ nhân không thông tuệ, sẽ không có sức hấp dẫn, không biết cách săn sóc tỉ mỉ. Nhưng mà, nữ nhân quá thông minh, sẽ trở nên đáng sợ, so với nam nhân còn còn đáng sợ hơn. Giang Tiểu Lâu chính là một nữ nhân còn đáng sợ hơn nam nhân. Sớm biết như vậy, hắn đã dùng đao chém đứt cái cổ trắng noãn đó, trong lúc nàng đang khua môi múa mép. Chậm, quá chậm rồi, bây giờ hối hận cũng vô ích. Sau đó, gương mặt đáng yêu của nàng, lại xuất hiện giữa đống máu tanh, trở nên dần ảm đạm, mơ hồ, cuối cùng biến mất.
Vốn dĩ là bùn đất màu đen, torng phút chốc trở thành màu đỏ thắm.
Tiểu Điệp bưng đến một phần điểm tâm, cười hì hì nói: “Đây là xíu mại Phỉ Thúy lâu mới ra, ngon lắm.”
Âm thanh của nàng cắt ngang Ly Tuyết Ngưng đang trầm tư, sáng sớm hôm nay bị Giang Tiểu Lâu kéo ra đây, nàng cho là có gì quan trọng, lại không nghĩ là tới đây xem hành hình, cảnh máu me này có gì hay? Nhưng thấy Giang Tiểu Lâu nhìn rất chăm chú, nàng lại không thể lên tiếng hỏi, đợi khi Giang Tiểu Lâu quay người lại ăn xíu mại, nàng mới không giấu được hiếu kỳ: “Tiểu Lâu, muội biết người lúc nãy sao?”
Giang Tiểu Lâu như cười mà không cười: “Dĩ nhiên là biết, Nghiêm Phượng Nhã là một vị quan rất thông minh.”
Tiểu Điệp líu lưỡi: “Coi tiểu thư nói kìa, thông minh sao lại có kết cục như vậy?”
Ly Tuyết Ngưng xa xa liết mắt một cái, sau đó không nhìn tới cảnh máu me đó nữa, thở dài nói: “Trên đời này có quá nhiều người thông minh, nếu như thật sự thông minh thì còn đỡ, nếu chỉ thông minh nửa vời thì nguy to. Vì không ai ngu ngốc, luôn có người sẽ thông minh hơn ngươi, nếu lỡ gặp phải thì…tự cho mình là thông minh sẽ mất mạng thôi.”
Nàng nói như vậy, không kềm được khẽ lắc đầu.
Ở thế giới này, mọi người đấu đá nhau, căm thù nhau, tự cho mình là thông minh, thật ra là ngu dốt. Giống như một cái xoáy nước sâu không thấy đáy, ai cũng cho rằng mình là đấng cứu thế, không gì không làm được, thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại không biết ở giữa vòng xoáy này mình căn bản chỉ là con giun con dế, đến thời điểm đã định, nhất định sẽ trở thành vật hy sinh.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tuyết Ngưng, tuy rằng tỷ nhìn thấu được mình là một quân cờ, nhưng lại không có cách nào thoát ra được trò chơi này. Người thông minh chính là người thông minh, hắn tuyệt đối sẽ không vì sợ hãi mà không dám đấu tranh, nếu vẫn sợ sệt, cố gắng trốn tránh, sớm muộn gì tỷ cũng sẽ bị bỏ lại.”
Lương Khánh là một người rất thông minh, nhưng thông minh như vậy lại không biết tại sao mình chết. Nghiêm Phượng Nhã lại hoàn toàn khác biệt, quả đúng là một kẻ ngu ngốc cực độ, trở thành quân cờ bị người khác lợi dụng. Hắn nghĩ Giang Tiểu Lâu là đối tượng có thể lợi dụng, nhưng lại không biết người mà hắn đang lợi dụng, lại là người trăm phương ngàn kế muốn giết hắn. Bản thân cuộc đời chính là hoang đường, tuồng vui này vốn là một vở bi kịch, nhưng lại diễn ra những màn trào phúng, quả thật đáng thương, đáng cười.
Giang Tiểu Lâu vẫn nhàn nhạt cười như trước, đôi mắt trong trẻo sáng sủa nhưng u tĩnh không một gợn sóng.
Ba người từ nhã thất đi ra, Giang Tiểu Lâu đeo khăn che mặt, mơ mơ hồ hồ, chắc chắn sẽ không khiến người ta nhận ra.
Mới vừa đi ra tới cửa, bên ngoài ánh mặt trời chiếu thẳng vào, Giang Tiểu Lâu lười biếng nheo mắt lại.
Tiểu Điệp đi tới trả tiền, lão bản nói: “Tổng cộng một lượng hai văn tiền…”
Tiểu Điệp móc tiền ra trả, Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng đứng đợi.
“Lão bản, Lâm Ba Các trên lầu đã chuẩn bị xong chưa?” Một nam tử trẻ tuổi cười nói.
Giang Tiểu Lâu nheo mắt lại nhìn, Vương Hạc đã lâu không gặp đang tươi cười đứng ngay bên cửa, hắn nói xong câu này, liền quay đầu lại đùa giỡn với một thiếu nữ trẻ tuổi bên cạnh, cô gái kia mặc một thân quần áo màu hồng nhạt, khuôn mặt xinh đẹp, bên môi mang theo ý người ngọt ngào, vô cùng quen thuộc.
Hai người thần thái thân mật, không nhìn thấy Giang Tiểu Lâu.
“Hội thơ hôm nay làm ở đây sao?” Tần Điềm Nhi vẻ mặt tươi cười hỏi.
“Phải, Tử Đô đã bao một gian phòng ở lầu hai, mời không ít người, nàng lên lầu là biết ngay.” Mặt Vương Hạc tỏ vẻ vô cùng vui mừng.
Tần Điềm Nhi nhíu lông mày: “Nhưng ta không thích thơ văn cho lắm.”
“Tần tiểu thư không thích cũng không sao, lát nữa chờ bọn họ mở màn xong, chúng ta kiếm cớ đi ra ngoài là được, đến khi trời tối, ta sẽ dẫn nàng đi ngắm cảnh đêm, ngắm đèn trên sông, chỉ là…sợ người nhà nàng trách ta âm thầm dẫn nàng ra ngoài.”
“Ta đã cho nha đầu của mình quay lại nói rồi, chỉ nói là ở nhà dì làm khách, nhưng mà ta không thể đi quá lâu, ngắm đèn trên sông xong là về liền.” Tần Điềm Nhi mặt đỏ đến mức như mật đào, khiến người ta thèm muốn.
Vương Hạc mỉm cười.
Tần gia tuy rằng xuất thân thương hộ, nhưng từ khi xuất hiện một Thám hoa lang, giá trị bản thân tăng không ngừng. Tần Tư tao nhã phong lưu, tài hoa xuất chúng, bởi vì một bài thơ ngắm hoa mà được bệ hạ và các triều thần tán thưởng. Bây giờ hắn được nhạc phụ Lưu Thành Sơn tiến cử, trở thành người tâm phúc bên cạnh Thái tử, mà Phiêu kị tướng quân Vương Sung gần đây vì chút chuyện ngoài ý muốn mà đắc tội Thái tử, cho nên dặn dò Vương Hạc ra tay từ Tần gia, nghĩ trăm phương ngàn kế lôi kéo Tần Tư, thuận lợi giải trừ hiểu lầm này. Vương Hạc đưa lễ trọng, Tần Tư ăn nói ngon ngọt, tự mình ra tiếp đón, nhưng lại không chịu dễ dàng tiết lộ thông tin, khiến hắn không biết tính sao.
Nói cho cùng, dù sao xuất thân của Tần gia vẫn là thương hộ, tuy rằng bây giờ Tần Tư đã trở thành con rể quý của Ngực Sử, nhưng Phiêu kỵ tướng quân vẫn ngại mặt mũi không tự mình đi, đẩy nhi tử của mình ra, sau khi đi lại vài lần, Vương Hạc đụng phải sự mập mờ, nổi giận không được, tức tối không xong, chỉ đành phải mỉm cười mà đi dỗ ngọt Tần Điềm Nhi. Tần Điềm Nhi xinh đẹp, lại ngọt ngào, Vương Hạc đến Tần gia hai lần, nhanh chóng thân thiết với nàng. Tần Điềm Nhi đúng là dễ dụ hơn nhiều so với huynh trưởng Tần Tư, chỉ sau dăm ba câu đã trở nên thân thiết với Vương Hạc.
Theo lý mà nói, một thiên kim danh môn thì không thể đơn độc đi du ngoạn bên ngoài với nam tử, đặc biệt là loại mới phất lên như Tần gia, càng phải để ý đến những quy củ này hơn, để tránh người khác chê cười bọn họ là nhà giàu mới nổi, không hiểu quy củ. Thế như Vương gia ba lần bốn lượt đến cửa, Vương Hạc anh tuấn khôi ngô, khiến người nhà họ Tần lại nhìn thấy một hy vọng khác. Có lẽ, đây là một cơ may kết thành thông gia.
Vương Hạc ném cho ông chủ một thỏi bạc: “Chăm sóc ngựa cho tốt, cho ăn đồ ngon.”
Nhìn thấy khách hào phóng như vậy, lại thấy quần áo bọn họ phú quý, hiển nhiên xuất thân cao môn, ông chủ dĩ nhiên mở cờ trong bụng, lập tức bỏ lại Tiểu Điệp, liên tục khom lưng vâng dạ.
Tiểu Điệp bị ném ở một bên, có chút tức giận, trợn lên giận dữ nhìn hai người kia.
Vương Hạc và Tần Điềm Nhi lại ngoài dự liệu mà thân thiết với nhau.
Giang Tiểu Lâu nhìn, không khỏi cười nhạt, cũng thật là ngạc nhiên. Nàng hướng về Tiểu Điệp lắc lắc đầu, Tiểu Điệp lại không nhịn được, tức giận bỏ tiền lên mặt bàn: “Lão bản, trả tiền…không cần thối.”
Vương Hạc nghi ngờ nhìn Tiểu Điệp một cái, thần sắc có chút mơ hồ.
Lão bản sững sờ, vội vã tiếp nhận tiền, luôn miệng nói cảm ơn.
Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng một trước một sau lướt qua Vương Hạc và Tần Điềm Nhi, đi ra khỏi tửu lâu.
Sau buổi trưa ánh mặt trời vô cùng rực rỡ, không tự chủ cảm thấy cả người lười biếng.
Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng đi lững thững trên đường, một đường xuyên qua cửa hàng tơ lụa, đồ cổ, châu ngọc, nhìn thấy người đều là áo mũ chỉnh tề, phú quý bức người.
“Ta xưa nay chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể có một ngày, quang minh chính đại đi lại trên đường.” Ly Tuyết Ngưng cảm thán.
Giang Tiểu Lâu bất giác mỉm cười: “Sau này cuộc sống của chúng ta đều là như vậy, tỷ sẽ không còn là Ly Tuyết Ngưng trước đây nữa.”
Quốc Sắc Thiên Hương lầu đã bị phá hủy, giấy bán thân cũng biến thành tro bụi, bây giờ Ly Tuyết Ngưng là một người tự do.
Ly Tuyết Ngưng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại thấy Tiểu Điệp phì phò, không khỏi cười lên: “Tiểu thư nhà ngươi cũng không ngại, ngươi lại bực tức cái gì?”
Tiểu Điệp trừng lớn đôi mắt tròn vo, nhìn về phía Giang Tiểu Lâu: “Tiểu thư, Vương công tử ở trước mặt người, cũng không nhận ra người, lẽ nào người không tức giận?”
Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng nhìn nhau một chút, không nhịn được mà cùng cười, Giang Tiểu Lâu nhẹ nói: “Tại sao ta phải tức giận?”
“Bởi vì hắn đã quên tiểu thư. Khi đó mỗi ngày hắn đều chạy tới ân cần lấy lòng tiểu thư, giống như không có người thì ông trời sẽ sập xuống vậy, nô tì còn tưởng rằng hắn thật lòng, không nghĩ tới khi dung mạo tiểu thư bị phá hủy, thì hắn cũng trở nên khác thường. Không chỉ đi lại thân mật với Diêu San Hô, còn dung túng ả ta bắt nạt tiểu thư. Bây giờ càng kỳ quái hơn, thậm chí ngay cả tiểu thư cũng không nhận ra nữa.”
Ly Tuyết Ngưng nhìn nha đầu đang sục sôi căm phẫn, không khỏi lắc lắc đầu: “Tiểu thư nhà ngươi đeo khăn che mặt, lại luôn cúi đầu, ai mà nhận ra được?”
Tiểu Điệp há miệng muốn nói gì, ngẫm lại cảm thấy Ly Tuyết Ngưng nói cũng đúng, nhưng nghĩ lại một lúc thấy không phục: “Dù hắn không nhận ra tiểu thư, thì cũng phải nhận ra nô tì chứ, nô tì đứng bên đó một lúc lâu, hắn cũng không hề nhận ra, trước kia mỗi ngày nô tì đều hầu hạ trước mặt tiểu thư mà.”
“Nha đầu ngốc, trước kia ngươi tham ăn béo ú, bây giờ gầy thế này, ai mà nhận ra ngươi? Dù cho nhận ra, trên đời này có quá nhiều người giống nhau, hắn có thể làm sao? Đào Yêu đã chết lâu rồi, đứng trước mắt ngươi là một tiểu thư hoàn toàn mới, đã nói rất nhiều lần rồi, tại sao ngươi lại không nhớ vậy?” Ly Tuyết Ngưng chọc chọc vào đầu của nàng, mỉm cười.
Trên thực tế, Vương Hạc chú trọng sắc đẹp, sao có khả năng chú ý tới dung mạo của một nha đầu, không nhận ra cũng không kỳ quái.
Tần gia và Vương gia thân thiết với nhau, đây là một hiện tượng thú vị, Giang Tiểu Lâu suy tư cười cợt, nhưng vẫn không nói một lời.
Ba người lững thững đi tới, đến trước một cửa hàng đồ cổ, Giang Tiểu Lâu đột nhiên đứng lại. Nàng đứng ở đó, chăm chú nhìn bảng hiệu Bác Cổ Trai, không nhúc nhích.
Tiểu Điệp kinh ngạc nhìn, đang muốn mở miệng lại bị Ly Tuyết Ngưng kéo lại. Tiểu Điệp quay đầu nhìn, Ly Tuyết Ngưng muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ hướng về nàng lắc lắc đầu.
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu vững vàng, thanh âm ôn hòa nói: “Đó là cửa hàng nhà ta…”
Bác Cổ Trai là cửa hàng mà phụ thân thích nhất khi còn sống, phụ thân làm người đơn giản, không có ham muốn gì, nhưng lại rất yêu thích đồ cổ. Người thường đi xa nhà, mỗi khi đến một chỗ, sẽ mua một ít đồ cũ kỹ sứt mẻ ở nơi đó đem về nhà làm bảo bối. Người không phải là chuyên gia đồ cổ, bởi vì người rất thường mua phải đồ giả. Đương nhiên Giang Tiểu Lâu rất rõ, phụ thân không phải vì nó là đồ cổ mà mua, người chỉ có lúc cảm thấy những người cứ đem những món hàng giả đó xem như của gia truyền mà lưu giữ hết đời này qua đời khác, cuối lại vì hoàn cảnh không thể không đem đi bán, cũng rất đáng thương. Người từng ra giá cao đến một trăm lượng, mua một đôi bình sứ từ tay cặp cô nhi quả phụ nghèo đến sống không nổi nữa. Trên thực tế, người biết rõ cái bình sứ đó chỉ là hàng nhái, ngay cả một lượng bạc cũng không đáng.
Thương nhân xem trọng lãi, phụ thân lại có chút đặc biệt, vì thế đại ca từng nổi giận đùng đùng với phụ thân.
Ly Tuyết Ngưng nhìn Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt bi thương.
Nàng đã không nhìn ra trên mặt đối phương có bất kỳ một tia gợn sóng nào, phảng phất quá khứ tất cả đã trở thành hồi ức. Nhưng khi nàng đi đến nơi này, rõ ràng là tâm tư như sắt đá cũng mềm lại, lẳng lặng nhìn chăm chú bảng hiệu, nỗ lực từ bên trong nhận ra vết tích của quá khứ.
“Không, ta nói sai rồi, phải nói, đã từng là.” Giang Tiểu Lâu dừng lại chốc lát, mới bổ sung thêm.
Có một ngày, những thứ này sẽ quay trở lại, một lần nữa về trong tay nàng. Nàng mỉm cười, tiếp tục đi về phía trước, phân biệt rõ từng nhà từng nhà, đây là cửa hàng tơ lụa, đây là tiền trang, đây là tửu lâu… có cái thì giữ tên cũ, có cái thì đã sớm thay đổi bảng hiệu.
“Giang gia vẫn luôn kinh doanh ở vùng Liêu Châu, đến đời của phụ thân, vì mẫu thân mất sớm, người không muốn ở lại thêm đau lòng, thế mà mang theo huynh muội bọn ta dời từ Liêu Châu đến đây mua nhà, kinh doanh những món hàng mình thích. Nhưng mà không ngờ, tài sản mà người phí hết tâm huyết gây dựng nên, trong một sớm một chiều đã hóa thành hư không…”
Ly Tuyết Ngưng nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Những thứ này đều là vật ngoại thân, một ngày nào đó muội có thể lấy lại.”
Nói là như vậy, nhưng bản thân nàng biết rõ, sau khi quan phủ lấy những cửa hàng này đi, đã bán lại với giá rẻ, rất nhiều người vì tranh đoạt những cửa hàng này mà vận dụng hết mối quan hệ, đánh nhau vỡ đầu. Có thể có được chỗ tốt như vậy, phần lớn đều là gia tộc giàu có, muốn lấy lại hết những cửa hiệu này từ tay họ, đúng là khó như lên trời.
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười, chuyển mắt nhìn nàng: “Tỷ là người rất thông minh, không cần ta nói cũng hiểu được tâm tư của ta.”
Ly Tuyết Ngưng chăm chú suy tính một lúc, nói: “Nếu chúng ta đem bán nông trang, cộng thêm số tiền rút ra từ Cẩm Tú tiền trang, nói không chừng sẽ mua lại được một cửa hiệu…”
Nông trang ở vị trí hẻo lảnh, bán không được bao nhiêu tiền, số tiền ở Cẩm Tú tiền trang cũng có hạn… Con đường này lại rất đắt giá, mua được một cửa hiệu đã là rất may mắn.
Giang Tiểu Lâu khẽ nhíu mày: “Không, ta không muốn một căn, mà là toàn bộ.”
Ly Tuyết Ngưng kinh ngạc nhìn nàng.
Giang Tiểu Lâu lại ôn nhu nói: “Nhưng mà không phải hiện tại, bây giờ cho dù ta mua được một cửa hàng, nhưng chưa chắc đã bảo vệ được.” Trong tay không có quyền lực, dù cho gia tài bạc triệu cũng là vô ích.
Ly Tuyết Ngưng trầm mặc, ngưng mắt hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”
Khóe môi Giang Tiểu Lâu hiện lên ý cười: “Dĩ nhiên là về nhà.”
Ly Tuyết Ngưng là một người vô cùng thông suốt, chuyện gì cũng không gạt được nàng, chỉ có điều có một số chuyện không cần phải nói ngay. Giang Tiểu Lâu còn cần trù tính thêm, chờ đợi thời cơ thích hợp, một lần lấy lại tất cả những gì của mình.
Nhận xét Box