Chương 49
Giang Tiểu Lâu tỉnh táo phân tích tất cả, rất nhanh đưa ra kết luận. Đại ca tuổi trẻ nóng tính, tính tình táo bạo, nhưng cũng không phải kẻ ngốc, hay là huynh ấy thật sự đã di dời tài sản từ sớm… Lương Khánh cho rằng nàng biết bí mật, vọng tưởng lấy được số tiền này từ tay nàng. Dù sao tài sản của Giang gia để lại đều thu vào quốc khố, nhất định phải trải qua tầng tầng thủ tục, khi hắn lập danh sách có khả năng giấu đi một ít, nhưng không thể toàn bộ chiếm hết. Nếu như tìm được tài sản trong bóng tối của Giang gia, những thứ này lập tức sẽ trở thành của hắn, quả thật là tính toán quá hay.
Thu Hà luôn miệng khuyên bảo, Giang Tiểu Lâu chỉ ngần đầu nhìn nóc nhà, thần sắc bình tĩnh.
Một con nhện màu đen nhỏ bé, phun ra một sợi tơ tinh tế, nhẹ nhàng quấn vào mái hiên, sau đó nó chậm rãi bò sát qua, lại phun ra một sợi tơ khác. Toàn bộ quá trình lắc lư nghiên ngả, mười phần nguy cơ, rồi lại vững vàng, rất kiên trì. Khi nó đã bố trí tơ nhện giăng khắp bốn phía, liền bắt đầu bày thiên la địa võng cho con mồi của mình.
“Cơ hội như vậy không thường có đâu, bao nhiêu ngân lượng cũng không quan trọng bằng mạng mình.”
“Ngươi nên nghĩ kỹ, chỉ cần nộp tiền là có thể đi ra ngoài.”
“Này, ta đang nói với ngươi…”
Mặc kệ Thu Hà nói gì, Giang Tiểu Lâu vẫn mang dáng vẻ không nghe thấy, chỉ chuyên chú nhìn con nhện nhỏ kia đang giăng tơ, lập bẫy, bắt mồi, ăn vào bụng.
Thẳng thắn dứt khoát, nước chảy mây trôi, liền lạc một mạch.
Thu Hà giận dữ, đúng vào lúc này, ở cửa phòng giam đột nhiên có người kêu lên: “Giang Tiểu Lâu, đi ra.”
Tất cả tù phạm đều có mã số của mình, chỉ có Giang Tiểu Lâu không có, bởi vì nàng chưa từng trải qua thẩm vấn chính quy, cũng không phải phạm nhân thật sự. Nàng không thèm nhìn Thu Hà một cái, trực tiếp đi ra cửa, tiếp theo bị người ta dẫn ra ngoài. Không biết từ khi nào bọn họ ra khỏi nhà ngục u ám, tiến vào một gian phòng trang trí xa hoa trong hậu viện nha môn.
Trong nhã thất, một nam tử mặc áo tím cười nhẹ nhàng nhìn nàng, môi mỏng khẽ mấp máy: “Mấy ngày này, sống thế nào?
Trên mặt Giang Tiểu Lâu không có ý kinh ngạc, dáng vẻ hờ hững: “Hầu gia thấu hiểu lòng người như vậy, đặc biệt đưa ta đến chỗ này, Tiểu Lâu dĩ nhiên là sống rất tốt.”
Tiêu Quan Tuyết nhìn kỹ nàng, như đang kiểm tra xem nàng có nói dối không, cuối cùng hắn phát hiện, mặt của đối phương vô cùng bình tĩnh, không có chút nào phẫn nộ. Một mỹ nhân từ xưa luôn được cơm no áo đẹp lại lưu lạc đến thanh lâu, rồi bị đưa đến nhà giam đáng sợ này, nói là vạn kiếp bất phục cũng không quá đáng, nàng lại một mực có thể nhẫn nại được, quả thật là thú vị, vô cùng thú vị.
Giang Tiểu Lâu không để ý đến hắn, chỉ là bưng ấm trà bên cạnh lên uống, nhưng mà tay của nàng bị co lại quá lâu, giờ khắc này mơ hồ có chút run rẩy. Tiêu Quan Tuyết mỉm cười, đưa tay ra chặn lại bàn tay trắng nõn mềm mại của nàng.
Giang Tiểu Lâu nhíu mày nhìn hắn, hắn không chút biến sắc nở nụ cười.
Dòng nước đang run rẩy trở nên vững vàng, thông thuận chảy vào trong chén. Tiêu Quan Tuyết nhìn về phía Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt ôn tồn: “Nói như vậy, ngươi còn phải cảm ơn ta.”
Giang Tiểu Lâu cười lạnh, giơ chén lên uống một hơi cạn sạch.
Tiêu Quan Tuyết yên lặng nhìn kỹ nàng, tuy rằng dáng vẻ vô cùng chật vật, nhưng cũng khó nén được dung mạo như ngọc, đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp, không cười mà như chứa đầy tình cảm, rung động lòng người, đủ khiến cho bất cứ nam tử nào trên đời cũng phải đổi sắc mặt vì nàng.
Không thể phủ nhận, nàng là một nữ nhân rất khác biệt.
Tiêu Quan Tuyết tựa hồ cũng có một tia mê hoặc dao động, tay của hắn theo bản năng xoa mặt nàng: “Đệ nhất mỹ nhân của Quốc Sắc Thiên Hương lầu, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Giang Tiểu Lâu khẽ nhướng mày, trong mắt không kềm được một tia căm ghét.
Hắn lại tựa hồ như rất mê muội, lưu luyến làn da mềm mại trơn bóng của nàng, cười nói: “Rõ ràng rất hận ta, nhưng còn có thể duy trì bình tĩnh như vậy, khí phách không tầm thường, nhẫn nại không tầm thường. Giang Tiểu Lâu, biết rõ đấu không lại ta, tiếp theo đây ngươi sẽ làm sao để trở mình?”
Trong đôi mắt nhỏ dài của Tiêu Quan Tuyết, có một loại phong vận của mỹ nam tử, mang theo anh khí quyến rũ làm cho lòng người rung động.
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, đáy mắt lóe lên ý lạnh, trên mặt lại nở nụ cười: “Hầu gia sợ ta?”
Sợ? Đời này Tiêu Quan Tuyết không biết sợ là gì. Người người đều biết hắn độc ác, biết hắn tàn nhẫn, cũng không ai dám tới gần hắn, tất cả những kẻ dám phản kháng hắn đều chỉ có con đường chết. Hắn không cần người thân, không cần người yêu, càng không cần bằng hữu, khi hắn thành công không cần người khác ca ngợi, khi hắn sung sướng không muốn người khác chia sẻ, khi hắn bi thương càng không cần người đến an ủi, hắn không có nhu cầu này bởi vì hắn không có tình cảm, không có nhược điểm, nữ tử trước mắt này lại dám nói hắn sợ nàng sao?
Ha, quả là nàng cái gì cũng dám nói, đúng là chuyện cười lớn nhất trong thiên hạ.
Trước kia sao hắn không phát hiện trên người nàng có khí chất đáng yêu như thế, thật sự quá đáng yêu, đáng yêu đến gần như ngu xuẩn.
Hắn nháy mắt một cái, thu hồi ánh mắt: “Có thể bộc lộ tài năng ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, đó là vận may của ngươi, hại chết Kim Ngọc, lại giả chết lừa Tương Trạch Vũ, coi như ngươi có chút thông minh… Bây giờ ngươi muốn dùng cách khích tướng, bảo vệ mạng mình sao?”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu xẹt qua một tia lạnh lẽo, ngoài mặt vẫn cười nói: “Sao hả, Hầu gia biết ta dùng cách khích tướng, cho nên không chịu mắc lừa?”
Trong lòng Tiêu Quan Tuyết khẽ động, Giang Tiểu Lâu này, rõ ràng đang ở trong tuyệt cảnh nhưng tâm cao hơn trời. Quốc Sắc Thiên Hương lầu vốn là một cái đầm lầy, khi đi vào cũng đừng hòng sạch sẽ trở ra, nhưng nàng không chỉ thành công diệt trừ kẻ thù của mình, còn bình yên rút lui. Có thể suy ra nàng thông minh hơn tuyệt đại đa số các nữ nhân yếu ớt trên đời này, cũng can đảm hơn nhiều. Nếu hắn không sớm tính toán một nước cờ, chỉ sợ người này đã sớm biến mất không còn hình bóng. Không sai, lúc này nàng đang dùng kế khích tướng, nhưng nàng nắm trúng được tâm tư buồn chán của hắn, chắn chắn trò chơi này hắn sẽ tiếp tục chơi. Tiêu Quan Tuyết thích người thông minh, càng thích những người lâm vào tình cảnh như đứng dưới vách núi cao mà vẫn giữ được bình tĩnh, nắm bắt được thời cơ tìm cách trèo lên trên. Quả nhiên Giang Tiểu Lâu không phụ kỳ vọng của hắn.
Thần sắc Giang Tiểu Lâu vẫn ung dung, nhưng trong đáy lòng lại đang tính toán tâm tư của Tiêu Quan Tuyết hết lần này đến lần khác. Hắn là kẻ tàn nhẫn có tiếng, hỷ nộ vô thường, tuyệt đối không phải người dễ gần. Nhưng người như vậy cũng không phải không có nhược điểm, bên ngoài hắn không sợ gì hết, trên thực tế hắn sợ cuộc sống tẻ nhạt, chỉ cần để hắn gặp được người thú vị, chuyện thú vị, hắn nhất định phải đem thú vị đó biến thành vô vị. Chỉ cần nàng mở miệng xin tha, ngay lập tức sẽ trở nên giống như bao người khác, vô vị, tẻ nhạt, như vậy nàng mới thật sự cận kề cái chết. Huống chi, Lương Khánh cho rằng Tiêu Quan Tuyết có tâm tư khác đối với nàng, cho nên không dám nổi lên sát tâm, Tử y hầu quyền thế ngập trời này, vừa vặn được nàng đem ra làm lá chắn.
Cơ hội tốt như vậy đưa đến cửa, làm sao nàng không lợi dụng cho được?
“Ta có đánh cược với bằng hữu, nếu như ngươi có thể thoát được, ta sẽ buông tha ngươi, nếu ngươi không thoát được, thì băm làm ngàn mảnh.” Tiêu Quan Tuyết híp mắt, đôi mắt nhỏ hẹp bắn ra hào quang, hững hờ chuyển động ngón tay cái trên một chiếc nhẫn ngọc.
“Hầu gia cược ta thắng hay thua?” Bờ môi Giang Tiểu Lâu cong lên cười, câu mất hồn người.
Giờ khắc này quần áo nàng tràn đầy vết bẩn, nhìn rất ảm đạm ô uế. Nhưng xiêm y khó coi cách mấy cũng không che giấu được mái tóc đen tuyền, làn da trắng ngần, làm cho nàng luôn có ba phần rạng rỡ.
Ánh mặt trời xuyên thấu qua tấm giấy dán cửa sổ mỏng manh, đôi mắt của nàng giống như thu thủy trong suốt, xinh đẹp quyến rũ.
Đôi mắt xinh đẹp như vậy, trong suốt như nước, tựa như ánh nắng chiều, có một vẻ đẹp khiến người ta không thể dời mắt.
“Sau này ngươi tự nhiên sẽ biết.” Tiêu Quan Tuyết nhìn kỹ nàng một lát, trong nụ cười có một loại ngông cuồng, xoay người rời đi.
Sau khi về đến phòng giam, Thu Hà vốn vẫn đang lải nhải đã bị mang đi, chỉ còn lại gian phòng trống. Thu Hà đáng thương, từ khi chấp hành nhiệm vụ này, thì không biết là cổ của mình đã kề vào đao rồi.
Tiêu Quan Tuyết cũng không sợ Giang Tiểu Lâu chạy trốn, vì song sắt nhà lao này vô cùng vững chắc, không cách nào phá hủy, trong sân ngục giam cách vài bước thì sẽ có tư tốt, giám thị tất cả những con đường thông qua bên ngoài. Nếu muốn từ trong nhà giam đi ra bên ngoài, nhất định phải thông qua ba lớp kiểm tra, chỉ cần có một chút biểu hiện muốn vượt ngục, nhất định sẽ bị xử tử ngay lập tức.
Nếu nàng là một nam nhân, nhất định sẽ có cách thoát ra ngoài, dù cho mười năm, hai mươi năm, nhưng nàng không phải nam nhân cường tráng, nàng chỉ là một nữ tử hết sức yếu ớt, hơn nữa, nàng không có mười năm, hai mươi năm dài như vậy, nàng chỉ có mười ngày. Mười ngày là một cuộc đánh cược, tiền đặt cược chính là tính mạng của nàng. Hiện tại nàng cảm thấy oán hận, nếu như ông trời cho nàng một cơ thể cường tráng, nàng nhất định có thể tìm được cách nhanh nhất đi ra ngoài, mà không phải cứ đi một bước đã muốn thở dốc không ngừng.
Vừa ngẩn đầu, nhìn thấy tơ nhện không hiểu sao bị đứt một cái, con nhện kia đang kiên nhẫn phun sợi tơ mới, từng chút bù đắp lại chỗ trống. Một con côn trùng nho nhỏ không hiểu sao va vào mạng nhện, liều mạng giãy dụa nhưng không có cách nào chạy trốn, con nhện đang vững chãi từng bước đi về phía nó.
Trên đời không có chuyện nào làm một lần là xong, nếu một lần không thành công, thì làm lại từ đầu. Giang Tiểu Lâu thu hồi ánh mắt, trong đầu nhanh chóng tính toán. Lúc đó nàng cúi đầu, nhìn cánh tay mình, phảng phất rơi vào trầm tư. Trong quá trình trầm tư suy nghĩ, nàng giống như một pho tượng, không hề để ý đến bễn ngoài đang có người giám sát nàng.
Bệnh đến giai đoạn cuối, đúng lúc lại là cơ hội. Nàng nghĩ như vậy, bất giác trở nên trầm tư. Bệnh tình quá nặng thì phải dời sang phòng giam khác, ít nhất nàng có thể tìm được thời cơ có lợi hơn.
Hôm đó khi đưa cơm đến, Giang Tiểu Lâu chỉ nằm trên tấm ván giường mỏng manh không nói một lời, dù cho tư tốt kêu đến khản cổ, nàng cũng không phản ứng chút nào. Tư tốt không để ý lắm, không ăn một bữa cũng không chết được, trong nhà ngục này đa phần đều dùng cách tuyệt thực uy hiếp, chỉ cần bị đói một chút sẽ chịu khuất phục ngày. Nhưng nàng đã sai lầm, ròng rã một ngày Giang Tiểu Lâu không động tới một giọt nước, chỉ nằm trên giường phảng phất như một người chết. Tư tốt có chút sợ hãi, nàng biết người bị giam ở đây rất quan trọng, không dám thất lễ, vội vàng đem chuyện này báo cáo với Ngiêm Phượng Nhã. Hắn lập tức chạy đến xem, phát hiện Giang Tiểu Lâu hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, màu da gần như trong suốc, ngoại trừ vẫn còn hô hấp ra, căn bản không khác gì người chết, trong lòng hắn cũng hoảng hốt.
Khi Giang Tiểu Lâu mở mắt ra lần nữa, Ngiêm Phượng Nhã đứng ngay bên cạnh lớn tiếng quát: “Ngươi cho rằng như vậy là được? Không thành thật nhận tội thì cả đời này đừng hòng đi ra ngoài.”
Con mắt Giang Tiểu Lâu giật giật, thần trí lại rất tỉnh táo, thân thể lại không có sức lực.
“Còn không mau đi ăn cơm.” Ngiêm Phượng Nhã không che giấu được tức giận, nếu như người này chết rồi, kẻ đầu tiên chịu khổ chính là hắn.
Tư tốt ở bên cạnh phụ họa, không ngừng thúc giục.
Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, giọng điệu điềm đạm: “Ta bị bệnh cũ tái phát, không đứng dậy nổi.”
Nàng cũng không phải cố ý nói quá, bởi vì ở thủy lao một đêm, cả người nàng nóng rực, tứ chi đau nhức, nhiệt độ cơ thể đã cao đến mức không thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương trong phòng giam này. Nàng nói rõ cho bọn họ biết, không ăn không phải là vì muốn đối đầu với họ, chỉ là nàng không có khẩu vị cũng không có tâm trạng, thậm chí cũng không có sức mà đứng lên.
Tư tốt lặng lẽ hướng về phía Ngiêm Phượng Nhã nói: “Đại nhân, lúc nãy tiểu nhân có kiểm tra, những vết thương cũ trên người ả đều bị nước lạnh làm nứt ra rồi, có không ít chỗ bắt đầu sưng phù, vô cùng buồn nôn, nếu vết thương tiếp tục xấu đi, có thể ả sẽ chết.”
Tư tốt không có nói dối, càng không có phóng đại sự thật, Giang Tiểu Lâu vốn chỉ còn nửa cái mạng, nhất định phải cố gắng điều dưỡng, tỉ mỉ chăm sóc, nhưng bọn họ lại vì bức cung mà đưa nàng vào thủy lao, làm cho rất nhiều vết thương trên người nàng vì bị ngâm nước mà sưng phù lên, vết thương vốn không đuổi kịp tốc độ nở trương của da nên chỉ còn cách nứt toác ra, rất nhiều nơi biến thành từng lỗ hổng, máu mủ liên tục chảy ra, từ đầu gối trở xuống là ngâm vào nước lâu nhất, cho nên bị sưng phù rất lợi hại.
Ngiêm Phượng Nhã tàn bạo trừng mắt nhìn tư tốt, lại nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu một lúc, Lương Khánh không có được đáp án, Tiêu Quan Tuyết cũng không bắt được nàng chịu thua, tuồng vui này không thể kết thúc như vậy, cho nên Giang Tiểu Lâu không thể chết được, nhất định phải cố gắng sống sót. Bất đắt dĩ, hắn hầm hừ: “Vậy thì đi gọi đại phu. Nhanh đi, tuyệt đối không được để ả chết.”
Động tác của tư tốt rất nhanh, lập tức mời được một vị đại phu trẻ tuổi họ Phó.
Tù phạm một khi bị giam vào ngục, không chỉ phải gánh chịu các loại nhục hình, dằn vặt, hơn nữa sinh mạng cũng hoàn toàn không được đảm bảo, thường vì chịu cực hình mà mất mạng. Chuyện như vậy trong ngục giam nào cũng có, chẳng có gì lạ. Tuy rằng luật pháp Đại Chu nghiêm cấm ngược đãi và tùy ý xử lý tù phạm, phàm những giám ngục nào lạm dụng tra tấn dẫn đến tù phạm tử vong, thì sẽ bị xét xử theo tội cố ý giết người, nhưng trên thực tế những quy định này chỉ là rỗng tuếch.
Nếu là phạm nhân tầm thường chết đi, đa số đều được kết luật là bệnh chết. Nhưng Giang Tiểu Lâu thì không giống, Tiêu Quan Tuyết không phải người tốt tính, nếu Ngiêm Phượng Nhã dám dùng lý do vớ vẩn này đến lừa gạt hắn, sợ là không quá hai ngày đã phải chết theo, đây là lý do hắn đồng ý mời đại phu đến. Trong ngục giam đương nhiên không có đại phu chuyên môn được phân công, nhưng đối với những phạm nhân đặc biệt quan trọng có thể dùng tiền mời đại phu bên ngoài, chỉ là Giang Tiểu Lâu có thân phận đặc thù, các tin tức về nàng được phong tỏa rất kín, tất cả mọi người đều cho rằng Đào Yêu của Quốc Sắc Thiên Hương lầu đã chết rồi, nhưng lại không biết nàng bị bí mật giam giữ ở đây. Cho nên Phó Triêu Tuyên được mời đến lần này, y thuật vô cùng cao minh, là đại phu chuyên khám bệnh cho Lương Khánh, chắc chắn sẽ không tiết lộ bí mật ra ngoài.
Phó đại phu trẻ tuổi không chỉ có y thuật tổ truyền, hơn nữa ngoại hình vô cùng tuấn mỹ, nếu nói nữ tử quá mức xinh đẹp là họa thủy, thì vị đại phu này lại càng là họa thủy trong số họa thủy. Bởi vì một lần đến nhà phú hào trong thành chữa bệnh, kết quả bị tiểu thư nhà này nhìn trúng, nhất thời cảm thấy vị đại phu này quá tuấn mỹ, lập tức động lòng, bất chấp tất cả sai gia nhân bắt hắn về phủ. Người hầu cắm hoa lên đầu hắn, nói tiểu thư nhà ta nhìn trúng ngài, bây giờ lập tức thành thân, ngài đừng đi nữa. Đối mặt tình cảnh như vậy, tối hôm đó Phó Triêu Tuyên thừa dịp bên ngoài đang huyên náo tiệc tùng mà bò tường trốn đi, một đường chạy về nhà. Người nhà đó còn không chịu từ bỏ, nhất định phải đến tận nhà cướp người, cũng may Phó đại phu danh tiếng vang xa, người người đều biết, nhất thời dẫn đến dân chúng xúc động, mọi người hợp nhau tấn công nhà phú hào đó, như vậy mới có thể triệt để thoát được.
Lúc này Phó Triêu Tuyên một đường đi đến, dẫn đến vô số ánh mắt nhìn theo. Hắn cao ráo, mắt mũi hòa nhã, trong ánh mắt mang theo tư thái sáng sủa, quả thật là mỹ nam tử xuất chúng.
“Phó đại phu, nhờ ngài xem giúp ả ta một chút, tuyệt đối không được để cho ả chết.” Ngiêm Phượng Nhã mau chóng nói.
“Vậy thì mở cửa đi.” Phó Triêu Tuyên lập tức nói.
“Không cần mở cửa, đưa ả đến gần song sắt là khám bệnh được rồi.” Ngiêm Phượng Nhã ngăn cản.
“Không mở cửa làm sao bắt mạch, không bắt mạch làm sao bốc thuốc đúng bệnh? Thật quá làm bừa.” Phó Triêu Tuyên trẻ tuổi rõ ràng không dễ bị dụ dỗ.
Ngiêm Phượng Nhã hơi không kiên nhẫn: “Ôi chao, ngài cứ xem tình hình rồi tùy tiện kê thuốc là được, tóm lại chỉ cần không chết, đâu nhất định phải chữa khỏi.”
Phó Triêu Tuyên vừa nghe, lập tức nhíu mày: “Ta xưa nay chỉ biết làm sao chữa khỏi bệnh, không có cách làm sao để người sắp chết kéo dài sự sống, xin ngài hãy mời cao nhân khác.” Nói xong liền xoay người muốn đi.
Ngiêm Phượng Nhã nhất thời cuống lên, đang muốn ngăn lại, đột nhiên nhìn thấy Lương Khánh đi tới. Hắn một thân quan phục, bộ dáng hào hoa phong nhã, trên mặt mang theo nụ cười: “Phó đại phu, người bị giam bên trong là trọng phạm, không cho ngươi đi vào là vì an toàn cho ngươi, cũng không có ý gì khác, không nên tức giận.”
Phó Triêu Tuyên luôn rất tin tưởng Lương Khánh, lập tức vẻ mặt ôn hòa giải thích: “Lương đại nhân, chức trách của đại phu là cứu mạng người, mặc kệ bên trong giam giữ phạm nhân thế nào, dù cho là người giết người tội ác tày trời, ta cũng không thể che giấu lương tâm mà ứng phó qua loa. Các vị bảo ta đến khám bệnh, rồi lại không cho ta vào, bệnh này đúng là không có cách nào khám được…”
Lương Khánh cũng rất tôn trọng Phó Triêu Tuyên, liền nói: “Phượng Nhã, lập tức mở cửa cho Phó đại phu đi vào.”
“Lương đại nhân..” Mặt Ngiêm Phượng Nhã khó chịu, hắn biết Phó Triêu Tuyên rất có tài chữa bệnh, Lương Khánh rất coi trọng hắn, cho nên cũng không dám nhiều lời, không thể làm gì khác hơn là bảo tư tốt đi mở cửa.
Giang Tiểu Lâu rõ ràng nghe thấy tất cả, nhưng vẫn duy trì trạng thái vô cùng yên tĩnh. Mãi đến khi nàng nghe thấy hai tiếng bước chân một trước một sau đi đến, người phía trước bước chân rất nhẹ, động tác trầm ổn, mà người sau mang theo chút chần chừ và thiếu kiên nhẫn, tốc độ đi rất chậm.
Phó Triêu Tuyên nhìn thấy người nằm trên giường mà sững sờ, hắn tưởng mình sẽ nhìn thấy một người mặt mày hung dữ, một nữ nhân mặt mũi đáng sợ, lại không nghĩ rằng Giang Tiểu Lâu thân hình gầy yếu, dung nhan thanh lệ.
Ánh mắt của nàng đang dính chặt vào người hắn, không tự chủ khiến hắn giật mình.
Gương mặt này, quả thật là một mỹ nhân trời sinh.
Lương Khánh dường như nhìn ra được Phó Triêu Tuyên đang nghi hoặc, chỉ vào Giang Tiểu Lâu nói: “Phó đại phu, nữ tử này dung mạo xinh đẹp, nhưng ả lại không phải là người tốt lành gì. Trước kia nàng có một vị hôn phu, nhưng khi hôn phu của ả thay lòng đổi dạ thì ả lập tức ra tay hạ sát người mới. Ả giỏi nhất là dùng gương mặt đẹp đẽ của mình mê hoặc nam nhân, có rất nhiều người không chịu nổi mà vướng vào sai lầm. Bây giờ ngươi chữa bệnh cho ả, sau này mỗi ngày đều tiếp xúc với ả. Có thể nàng sẽ dùng những chiêu thức đê tiện đến quyến rũ ngươi, dụ dỗ ngươi. Phó đại phu, ngươi phải cẩn thận, tuyệt đối không nên bị gương mặt hiền lành như dê non này lừa dối, bằng không ngươi cũng sẽ giống như người khác chết trong tay ả.”
“Ta sẽ không”. Phó Triêu Tuyên nhẹ nhàng nhíu hàng lông mày đẹp đẽ. Hắn vốn là người chuyên đến xem bệnh cho người khác, nhưng các vị cô nương trẻ tuổi kia lại vì nhìn trúng hắn mà tìm mọi cách đẩy hắn vào con đường bất nghĩa, chuyện ép hôn cũng không phải chỉ mới một hai lần, cho nên hắn rất căm ghét nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân chót lưỡi đầu môi, tâm tính xấu xa.Thiếu nữ trẻ tuổi đáng yêu vốn là những người dễ thương nhất trên đời, nhưng khi bọn họ tâm địa xấu xa, có ý đồ lừa dối nam nhân, sẽ trở nên cực kỳ đáng ghét.
“Ả là một nữ nhân ác độc, tuyệt đối đừng để vẻ ngoài của ả lừa dối, mặc kệ ả nói gì với ngươi, tuyệt đối đừng tin.” Lương Khánh là một con cáo già, hắn rất thận trọng quan sát Phó Triêu Tuyên, xác định là hắn đứng về phe mình mới yên lòng.
“Cố gắng chữa bệnh cho ả, dù sao vẫn chưa thẩm vấn, không thể để ả chết ở đây. Đúng rồi, trị liệu xong đừng quên kê thêm thuốc cho ta, thuốc của ngươi rất công hiệu.” Lương Khánh nói như vậy, liếc mắt ta hiệu với Ngiêm Phượng Nhã đứng bên cạnh, chỉ dặn dò tư tốt lưu lại, liền dẫn người khác lui ra.
Giang Tiểu Lâu nghe hết tất cả những lời Lương Khánh nói lúc nãy, cảm thấy buồn cười. Nghe đi, thế gian này đổi trắng thay đen, bất phân thị phi đến mức nào chứ, Tần gia xảo trái đoạt tiền tài người khác hắn mặc kệ, Tử y hầu ích kỷ tàn nhẫn giết hại người khác hắn cũng mặc kệ, hắn chỉ biết đánh chết đại ca nàng Giang Vãn Phong, bây giờ còn muốn ép nàng giao ra tài sản của Giang gia.
Giống như đối với Tần gia, nàng cực kỳ căm hận Lương Khánh, bởi vì hắn là hung thủ trực tiếp giết chết đại ca, thậm chí, là hắn vạch trần cá tính thật của nàng. Trong rất nhiều năm tháng trước kia, nàng vẫn sống theo như phụ thân mong muốn, làm một tiểu thư khuê tú tinh thông cầm thi họa, làm một người vợ hiền lương thục đức, nhưng thế giới này đã báo đáp lại nàng thế nào?
Chuyện đến nước này, nàng phải làm chút gì đó báo đáp lại vị Kinh triệu doãn cao cao tại thượng này, ví dụ như xé rách trái tim của hắn, khiến hắn phải giãy dụa rên rỉ trong bùn nhão… Vô số chủ ý điên cuồng va chạm trong đầu nàng. Khi nàng ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm trên người vị đại phu trẻ tuổi, thì nàng nhớ đến Lương Khánh vừa nói một câu rất quan trọng. Trong nháy mắt, nàng nghĩ ra một kế hoạch.
Một kế hoạch vô cùng thú vị.
Tư tốt tiến lên đỡ nàng ngồi dậy, sau đó nói: “Đưa tay ra.”
Nàng rất nghe lời duỗi cánh tay trắng nõn ra, vào phút này, lửa thù hận trong đáy mắt của nàng đã tắt, trở nên cực kỳ ôn nhu, cực kỳ nghe lời, thậm chí còn mang theo ý cười nhẹ nhàng: “Đại phu, cảm tạ huynh chữa trị cho ta.”
Văn nhã, hữu lệ, thanh âm ôn hòa, giọng điệu rụt rè, thể hiện rõ ràng là một tiểu thư trẻ tuổi hiểu thi thư hiểu lễ tiết.
Đây tuyệt đối không giống là tội phạm giết người, ngược lại giống như một nữ tử bất hạnh lưu lạc.
Phó Triêu Tuyên cũng không nhìn gương mặt Giang Tiểu Lâu, bởi vì gương mặt đó quá sức mê hoặc, trong lòng hắn thầm nghĩ, Lương đại nhân nói không sai, nữ nhân trước mắt này là một con hồ ly giảo hoạt, nàng biết mình có gương mặt xinh đẹp, hơn nữa còn biến nó thành một vũ khí vô cùng lợi hại đối phó với nam nhân. Mấu chốt của vấn đề chính là, cho dù biết rõ như vậy, hắn vẫn không có đủ tự tin chống đối lại đôi mắt xinh đẹp yên tĩnh đó.
Giang Tiểu Lâu vẫn nhìn kỹ vị đại phu trẻ tuổi tuấn mỹ này, ánh mắt của nàng mơ hồ dẫn theo ý cười.
Hắn vẫn cúi đầu bắt mạch, căn bản không chịu ngẩn đầu lên nhìn nàng một cái, xem ra hắn vô cùng tin tưởng Lương Khánh, hơn nữa Lương Khánh vừa nói rồi, muốn hắn đi kê đơn thuốc…
Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài.
“Ngươi bị thương rất nghiêm trọng, tất cả các vết thương đều thối rữa, còn có nhiều bóng nước, nếu không tìm cách nặn hết mủ ra, ngươi thật sự sẽ chết.”
Giang Tiểu Lâu chỉ nói: “Nếu đại phu cảm thấy dơ bẩn, ta có thể tự mình làm.”
Dĩ nhiên Phó Triêu Tuyên đối với sự xem thường của nàng vô cùng không vui, khuôn mặt của hắn hơi trầm xuống, khẩu khí cực kỳ chán ghét: “Ai nói là đại phu lại chê bai bệnh nhân của mình? Hơn nữa ngay cả cử động một chút ngươi cũng không chịu nổi, ngươi tự làm được sao?”
“Nhưng làm phiền huynh, ta lại không đành lòng.” Nàng lại nói lần nữa.
Phó Triêu Tuyên lạnh lùng nói: “Ta chỉ làm hết bổn phận của mình,nếu ngươi cho rằng dựa vào gương mặt xinh đẹp và chót lưỡi đầu môi là đã có thể dụ dỗ ta, vậy thì ngươi đã sai rồi, chỉ sợ ngươi còn phải tốn nhiều công sức lắm.”
Gương mặt trẻ tuổi của hắn xem ra rất bảo thủ, bộ dạng văn nhã lại lạnh lùng đẩy người ra ngoài ngàn dặm. Giang Tiểu Lâu nhìn ra một chút khí chất trên người hắn, như vậy xem ra, hắn rõ ràng đang có lòng cảnh giác cao độ với nàng.
Tư tốt thầm thì qua kẽ răng: “Đại phu, ngài mau chóng khám đi, ta còn phải đi kiểm tra những phòng giam khác.”
Phó Triêu Tuyên không khách khí nói: “Lúc ta khám bệnh không thích bị người khác chen vào, ngươi muốn đi thì đi, người ở đây còn có thể bay mất sao?”
Tư tốt không thể làm gì vị đại phu trẻ tuổi này, chỉ có thể đóng cửa phòng giam lại rồi đi.
Giang Tiểu Lâu chỉ khẽ mỉm cười, người trước mắt bây giờ là một khối băng, một bức tượng, nhưng nàng sẽ nhanh chóng hòa tan hắn, chỉ cần tìm được chỗ đột phá thích hợp.
Phó Triêu Tuyên tiến hành từng bước bắt mạch, sau đó lấy ra ngân châm lạnh như băng nói: “Không phải muốn tự làm sao, ta dạy ngươi cách làm. Trước tiên dùng ngân châm châm thủng bóng nước, nặn hết máu mủ, nhất định phải nặn thật sạch, nếu không vết thương sẽ nhiễm trùng, bệnh của ngươi sẽ càng nặng thêm.”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn cẩn thận tỉ mỉ xử lý vết thương trên cánh tay xong, liền gật gù: “Phần còn lại ta tự làm.”
Nàng là bệnh nhân, nhưng cũng là nữ tử, dựa theo đạo lý mà nói thì đại phu khám bệnh không phân biệt nam nữ, nhưng Phó Triêu Tuyên không có hứng thú với loại nữ nhân thích giở âm mưu quỷ kế này, cho nên không muốn tiếp xúc nhiều với nàng, để tránh khỏi nàng lại giở ra âm mưu gì. Sau đó hắn đưa cho nàng ngân châm đã được hơ nóng khử trùng, nước thuốc giảm nhiệt và vải băng sạch. Bởi vì chân bị ngâm trong nước, cho nên nàng nhẹ kéo ống quần lên, lộ ra làn da trắng trẻo, vết bóng nước sưng đỏ trên chân nhìn mà kinh tâm.
Phó Triêu Tuyên nhíu nhíu mày, đưa miếng gỗ ngậm miệng cho Giang Tiểu Lâu, nhưng đối phương lại hướng về hắn lắc đầu, sau đó liền cúi đầu, dùng ngân châm đâm thủng bong bóng, nhanh chóng ép lấy hết máu mủ ra ngoài, toàn bộ quá trình tuy rằng vô cùng đau đớn, nàng lại không hề rên rỉ chửi mắng, càng không có nhõng nhẽo làm nũng, thậm chí không hề nói thêm nửa câu với hắn.
Theo lẽ thường mà nói, nếu nàng muốn tranh thủ sự đồng tình của nam nhân, hiện tại là cơ hội tốt nhất. Nhưng Giang Tiểu Lâu lại yên tĩnh dị thường, chỉ khép hàng mi thật dài, cúi đầu làm chuyện của mình, hoàn toàn không có ý gì khác, điều này làm cho Phó Triêu Tuyên đang toàn thân căng thẳng đề phòng có chút nghi hoặc.
Hắn hoàn toàn không biết, từ khi hắn bước vào, mỗi một câu nói, mỗi một vẻ mặt, mỗi một động tác, Giang Tiểu Lâu đều chú ý không rời, đồng thời âm thầm tiến hành phân tích con người hắn. Vẻ mặt của nàng rất yên tĩnh, đầu óc lại vận động không ngừng, nhanh chóng định ra một cách phù hợp, tinh xảo. Theo tình huống thông thường, vũ khí của nữ nhân chính là nước mắt, nhưng Giang Tiểu Lâu cho rằng mỗi một giọt nước mắt đều rất đáng giá, không thể lãng phí đối với một người đang nổi lên lòng cảnh giác với mình, vì làm vậy căn bản sẽ không có tác dụng. Nhưng chỉ cần hắn là người, nhất định sẽ có nhược điểm, có chỗ đột phá. Cho dù hắn không có gì không xuyên thủng, tường đồng vách sắt, chỉ cần tìm được chỗ xuyên qua, thì xem như đã uy hiếp được hắn.
Phó Triêu Tuyên dĩ nhiên nhìn thấy đôi mắt trong veo như nước và nụ cười ôn nhu của nàng, dáng vẻ của nàng nhìn thế nào cũng không giống người mang tội giết người. Trên người nàng loang lổ vết máu, nhất định sẽ chịu khổ không ít. Hắn càng ngày càng bất an, nhíu chặt lông mày.
Nước thuốc giảm nhiệt là loại thuốc được bào chế đặc biệt, khi thoa lên vết thương sẽ rất đau đớn, sắc mặt Giang Tiểu Lâu không khỏi trở nên trắng xám, trên trán tóc mái khẽ rủ xuống. Không biết bị cái gì đầu độc, hắn đột nhiên nói: “Hay là để cho ta đi.”
Nàng ngẩn đầu lên, cười với hắn: “Không cần, ta tự làm được.”
Trong lòng Phó Triêu Tuyên hơi sựng lại.
Nữ tữ khua môi múa mép, làm sao chịu được loại đau đớn này?
Nhưng Lương đại nhân sẽ không nói dối, hắn nghĩ như vậy, vẻ mặt lại trở nên lạnh lẽo, nhìn thấy bóng nước trên người Giang Tiểu Lâu đều bị đâm thủng, hắn liền thu hồi ngân châm, hững hờ nói: “Nước thuốc và vải băng có thể để lại cho ngươi, ngày mai ta tới đổi thuốc.”
Giang Tiểu Lâu nhìn theo đại phu trẻ tuổi rời đi, khóe miệng cong lên nụ cười.
Rốt cuộc nàng đã có được một đêm ngủ bình yên, trong mộng nàng siết chặt yết hầu Lương Khánh, cắt đứt cổ hắn, cảnh mộng ngọt ngào này làm cho nàng ngủ rất say.
Mười này, đã qua ngày thứ nhất.
Mạng nhện trên đỉnh đầu bị gió thổi đi, con nhện kia lại phun ra những sợi tơ nhỏ, loạng choạng trong gió.
Ngày hôm sau, Phó Triêu Tuyên đúng hẹn mà tới. Lần này hắn mang đến rất nhiều thuốc và vải, vì hắn biết nàng cần những thứ này. Giang Tiểu Lâu không chờ hắn yêu cầu, liền tự mình tiếp nhận nước thuốc, chuẩn bị mở băng ra đổi thuốc. Phó Triêu Tuyên đứng ở một bên, tận hết chức trách mà nhìn nàng, ánh mắt kia nếu nói là nhìn bệnh nhân, chi bằng nói là đang giám sát.
Ngoại bào của nàng từ lâu đã bị cắt ra, một lớp vải băng được tháo ra, trên thái dương ẩm ướt mồ hôi, mặt đỏ lên, nhìn thế nào cũng chỉ là một nữ tử nhu nhược.
Nàng vừa ngẩn đầu lên, liền có thể nhìn thấy rõ biến hóa tâm tư của hắn, nhưng nàng chỉ tiếp tục cúi đầu, trầm mặt tháo băng vải ra.
“Ngươi không giỏi làm việc này lắm.” Hắn nhìn động tác có chút khờ khạo của nàng, chung quy nghĩ đến việc mình là đại phu, trị bệnh cứu người là nhiệm vụ chính, cho dù là rất căm ghét, hắn vẫn không thể không làm tròn trách nhiệm nửa quỳ bên cạnh nàng, nói: “Vết thương trong vài ngày này không thể dính nước.”
Nàng cười khổ nói: “Cái này e là không theo ý ta được…”
Hắn hơi nhướng mày nói: “Ta sẽ nói với họ.”
Nàng cúi mắt xuống: “Đa tạ huynh, nhưng mà ta thấy tốt nhất huynh không cần nói gì, bởi vì họ chỉ muốn giữ lại cái mạng của ta, cũng không hy vọng ta bình phục, tính mạng của ta đối với họ mà nói cũng không quan trọng lắm đâu.”
Phó Triêu Tuyên có chút không vui: “Nếu như tiếp tục ngâm nước hoặc dụng hình, không khác gì lấy mạng ngươi. Ta không muốn lãng phí công sức của mình.”
Hắn quả thật là một đại phu rất có trách nhiệm, mà người có trách nhiệm thì sẽ có lòng thương người, chỉ cần lương tâm còn đó, thì sẽ có lợi cho hoàn cảnh của nàng, Giang Tiểu Lâu chỉ là mỉm cười nói cảm ơn lần nữa.
Từ khi bắt đầu gặp nàng, nàng nói nhiều nhất là cảm tạ, mà không phải là giúp ta, tội nghiệp ta. Nếu nàng thật sự nói vậy, Phó Triêu Tuyên ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn nàng, hắn căm ghét những nữ nhân luôn làm ra vẻ đáng thương. Phó Triêu Tuyên lạnh lùng nhìn nàng, trong lòng nghĩ như vậy.
Mười ngón tay hắn thuần thục tháo lớp vải băng ra, từng tầng từng lớp, mãi đến hai lớp cuối cùng, máu thịt và vải đã dính chặt với nhau, không tháo ra được, lúc dùng sức kéo ra Phó Triêu Tuyên cảm thấy da đầu căng cứng.
Nhưng nàng vẫn cố nén đau đớn, mồ hôi lạnh cuồn cuộn trên trán: “Đại phu, xin huynh nhanh tay một chút.”
“Sớm biết có ngày này, trước kia cần gì phải làm vậy.” Hắn lạnh lùng hừ mũi một tiếng, trên mặt tràn ngập vẻ xem thường.
Giang Tiểu Lâu ngẩn ra: “Huynh nói cái gì?”
“Ta nói ngươi gieo gió gặt bão, bắt đầu từ lúc ngươi giết người thì phải biết sẽ có hậu quả như hôm nay.”
“Ta không có giết người.” Nàng chỉ kinh ngạc một chút, sau đó bình tĩnh trả lời như vậy.
Hắn tiếp tục rải thuốc bột, nghe được câu này lập tức ngẩn đầu lên, đôi mắt sáng quắc bức người, rõ ràng là đã nhẫn nại tới cực điểm: “Không giết người sao lại bị giam ở đây? Ít nhất ngươi cũng có ý đồ giết người. Ngươi biết ta cứu sống một người cần bao lâu không, nhưng ngươi không cần suy nghĩ mà chỉ vì một chút tư lợi đã giết người, nữ nhân như ngươi chết cũng không hết tội.”
Rõ ràng, hắn rất căm ghét bệnh nhân phạm tội giết người này, chỉ vì thiên tính của đại phu mà không thể không tiếp nhận chữa trị, cho nên vô cùng oán hận.
Giang Tiểu Lâu nghe vậy, cười nhạt mà nói: “Huynh từng xem vở kịch Đỗ Thất Nương chưa?”
Tuồng kịch này nói về nữ tử nhà nông Đỗ Thất Nương bị bỏ rơi, bôn ba ngàn dặm cáo trạng kẻ phụ tình Trịnh Như Ngọc, câu chuyện này ai cũng thích, lưu truyền nhiều năm, ai cũng biết rõ, nhưng vì sao Giang Tiểu Lâu lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, Phó Triêu Tuyên không hiểu.
“Đương nhiên có xem, vậy thì đã sao?”
“Kẻ cặn bã phụ tình đó thật ra chính là tiền triều thừa tướng Trịnh Hạo.” Giang Tiểu Lâu nói nhẹ nhàng, âm thanh uyển chuyển.
Phó Triêu Tuyên hơi kinh ngạc, trên mặt có chút hứng thú.
Giang Tiểu Lâu tiếp tục nói: “Khi hắn làm quan ở kinh thành, thường hay có đồng hương, đồng liêu đến tìm, mưu cầu chức quan, hắn nhiều lần tiếp đón, cũng khuyên người đó nên chăm chỉ học hành để mưu cầu công danh. Sau bởi vì người đến tìm quá nhiều, không thể ứng phó, nên dặn dò tổng quản từ chối hết. Có người bạn học khi xưa của hắn ở Vận Châu là Hồ Sinh, lúc hắn lên kinh ứng thí từng tặng cho hắn nhiều tiền tài, kết quả khi lên kinh nhờ vả, lại gặp được tổng quản Trịnh gia không rõ ràng sự việc mà từ chối thẳng thừng. Hồ Sinh sinh lòng oán hận, khi quay về quê cố ý triệu tập một đám văn nhân thất chí, bịa đặt ra một số chuyện thăng quan phát tài thì vong ân phụ nghĩa, bỏ mặc thê tử đổ hết lên đầu Trịnh Hạo, soạn thành câu chuyện Đỗ Thất Nương, đồng thời cho diễn khắp nơi. Khi diễn đến quê nhà Trịnh Hạo, người nhà họ Trịnh vô cùng phẫn nộ, đã từng cho gia nhân đến đập phá đồ đạc của đoàn kịch đang biểu diễn, cũng đánh đám con hát đến vừa chết vừa bị thương, ép buộc đình chỉ diễn xuất. Việc này huyên náo vô cùng, đều được ghi chép trong sổ sách địa phương.”
“Thật sao?” Phó Triêu Tuyên sửng sốt, toát ra vẻ suy tư: “Ngươi nói là chuyện này hoàn toàn do bịa đặt, mục đích thực sự là vì nói xấu Trịnh Hạo?”
Bên môi Giang Tiểu Lâu lộ ra ít cười, từ từ nói: “Khi Trịnh Hạo còn trẻ, quan viên Triệu Hòa làm quan thanh liêm, ăn nói ngay thẳng nên đắc tội nhà quyền quý, bị kẻ phả bội bịa đặt tội danh rồi nhốt vào ngục. Lúc đó Trịnh Hạo chỉ là một thư sinh thông thường, không quen biết Triệu Hòa, lại dám liên lạc hơn trăm người bạn học, liên danh dâng sớ, đi bộ vào kinh kêu oan cho Triệu Hòa. Nha môn Kinh triệu doãn không chịu xử lí, Trịnh Hạo liền in ấn phát đi khắp nơi, nói rõ chân tướng, cuối cùng Triệu Hòa có thể rửa oan, phục hồi nguyên chức. Chuyện này làm chấn động triều đình, tên của Trịnh Hạo cũng lưu truyền thiên hạ.”
Phó Triêu Tuyên cười lạnh nói: “Trên đời này loại người mua danh chuộc tiếng quá nhiều.”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn một chút, cúi mắt cười: “Thê tử của Trịnh Hạo là Trương Nhã Quân xuất thân thư hương, hai người từ lúc còn trẻ đã kết bạn thi thư, cầm sắt tương hòa, cực kỳ ân ái, đáng tiếc năm năm sau đó, Trương Nhã Quân bị bệnh. Về căn bệnh của nàng, ta không tìm thấy ghi chép nào trong Văn Hiến, chỉ biết là sau khi được đại phu trị liệu, bệnh tình của nàng không hề khá hơn, nửa năm sau liền qua đời. Năm đó, Trịnh Hạo mới hai mươi bảy tuổi, sau khi lên làm thừa tướng, rất nhiều người khuyên hắn nên cưới thêm thê tử, còn có người tặng mỹ nhân cho hắn, nhưng mà hắn một mực từ chối, đồng thời cả đời không thành thân. Hắn chỉ một thân một mình, từ năm hai mươi bảy tuổi, nuôi đứa con trai duy nhất do thê tử để lại. Trong lòng hắn chỉ có một người, vị trí của người này, những nữ nhân khác vĩnh viễn không thể thay thế được. Si tình như vậy, thiên hạ có mấy người?”
Âm thanh Phó Triêu Tuyên phập phù: “Nói khẳng định như thế, cứ như ngươi tận mắt nhìn thấy, câu chuyện này cảm động như vậy, sao ta chưa từng nghe nói?”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười, ôn hòa nói: “Ta đã từng xem qua kinh Phật Trịnh phu nhân tự tay thêu, trên Kinh phật còn có một bài thơ tưởng niệm thê tử do Trịnh Hạo chính tay viết, đủ chứng minh chuyện này là thật. Một người có thể giả vờ ba năm, mười năm, nhưng ai sẽ làm được cả đời? Cả đời chung tình, ai có thể giả vờ được?”
“Ngươi muốn cho ta biết, ngươi cũng bị oan uổng như Trịnh Hạo, bị oan đã lâu rồi?” Hắn đanh thép nói.
“Không, ta chỉ muốn cho huynh biết, lời truyền miệng không hẳn là thật, huynh có mắt, có tai, tại sao không tự mình đi nhìn, tự mình đi nghe? Ngục giam này là nơi thế nào, Lương Khánh là người thế nào…”
Phó Triêu Tuyên sững sờ, chợt vội vàng nhìn ra cửa, tư tốt đang dò xét đi đến, đang cảnh giác nhìn về phía bên trong, chờ tư tốt đi rồi, Phó Triêu Tuyên mới thấp giọng nói: “Nếu ngươi muốn làm cho ta tin tưởng, thì tuyệt đối không thể nào.” Lúc này tư tốt quay trở lại, hắn cố ý cất cao giọng nói: “Ngươi giỏi nhất là khuya môi múa mép, ta tuyệt đối không nghe ngươi nói linh tinh.”
Giang Tiểu Lâu nhìn thấy bộ dạng căng thẳng của hắn, đôi mắt u tĩnh phảng phất một đợt sóng dâng lên, chỉ là khép mắt xuống, mỉm cười.
Phó Triêu Tuyên càng ngày càng nghi hoặc, trong mắt hắn Giang Tiểu Lâu là người kỳ quặc, nàng đối với tất cả mọi chuyện trước mắt đều không quan tâm, ngay cả bị thương nặng như vậy cũng không ngại ngần. Rõ ràng là tỏ vẻ không quan tâm, nhưng vẫn ôn nhu dễ gần, hòa khí hữu lễ, hoàn cảnh và người chung quanh không làm sao ảnh hưởng đến nàng được. Xưa nay nàng không quá ân cần săn đón mình, nhưng nhất cử nhất động lại tràn đầy sức quyến rũ, ngoài ra, nàng có đôi mắt rất đẹp, nụ cười có sức mạnh khiến người ta tin phục.
Cho dù hắn căm ghét nàng, nhưng không thể không thừa nhận nàng rất có kiến thức, ăn nói phong nhã, là một nữ tử rất dễ khiến người khác động lòng.
Lúc Phó Triêu Tuyên đi, theo bản năng quay đầu lại nhìn Giang Tiểu Lâu một chút. Giang Tiểu Lâu nhìn hắn thành khẩn nói: “Đại phu, có thể mang đến cho ta một quyển kinh Phật không?”
Mang kinh Phật, vào thời điểm này? Hắn choáng váng, cả nửa khắc không nói ra được lời nào, sau đó chợt tỉnh lại, đi một mạch không quay lại.
Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng hắn, cười nhạt.
Đánh cược mười ngày, đã là ngày thứ hai.
Con nhện bò tới bò lui trên tấm lưới mới, trông chờ con mồi.
Ngày thứ ba, quả nhiên Phó Triêu Tuyên lại đến, vì tư tốt phát hiện cơn sốt cao của Giang Tiểu Lâu không giảm, liền nhờ hắn đến bốc thuốc lần nữa. Khi hắn đến, trong tay cầm theo một quyển kinh Phật.
Hắn đưa kinh Phật cho Giang Tiểu Lâu, nói: “Người như ngươi cũng tin Phật sao?”
Không, đương nhiên là không, nếu trên đời thật sự có Phật, sao không trừng phạt cái ác nuôi dưỡng cái thiện, sao lại trơ mắt nhìn người tốt chết oan, trong lòng Giang Tiểu Lâu cười gằn, trên mặt vẫn mỉm cười nói: “Từ nhỏ sức khỏe ta không tốt, phụ thân từng đưa ta đến am ni cô nuôi một năm, ở đó ta theo các sư phụ ăn chay niệm phật, đã quen mang theo một quyển kinh Phật bên người.”
Phó Triêu Tuyên nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, như nghĩ xem có thể tin lời nàng hay không.
Dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu không nói dối, nàng quả thật từng ở am ni cô một năm, còn từng tự tay sao chép kinh Phật, cung phụng trước mặt Phật tổ, nhưng từ sau khi xảy ra chuyện, nàng không bao giờ chạm vào những thứ vô dụng thế này. Phật tổ quá bận, không thể che chở cho từng người, nàng nhất định phải dựa vào chính mình.
Phó Triêu Tuyên yên tĩnh nhìn nàng, trong lòng không tự chủ mà nghĩ, một người thờ phụng Phật tổ, thì cũng không thể xấu xa quá được.
Bắt mạch lần nữa, kê xong toa thuốc, Phó Triêu Tuyên phát hiện Giang Tiểu Lâu đã mở kinh Phật ra. Ngón tay tinh tế vuốt ve từng chữ trên quyển kinh, mang theo quyến luyến sâu sắc. Đa số lúc nàng lẩm nhẩm đọc kinh, quả thật là đọc thuộc lòng, bởi vì nàng gần như không có cúi đầu nhìn vào sách, có thể nàng chỉ đang tìm kiếm sự bình tĩnh từ quyển kinh, chứ không phải thật sự cần đến sách. Giống như chuỗi Phật châu hắn đang mang trên cổ tay, chỉ là một loại tượng trưng, tượng trưng cho tín ngưỡng.
Sau khi kê toa, hắn nhìn lại một lúc, không hề quấy rầy nàng, yên lặng đi ra ngoài.
Đánh cược mười ngày, đã qua ba ngày.
Con nhện bắt được một con bướm, nhưng vì bất ngờ mà bị vuột mất, thật là phí công vô ích.
Nhận xét Box