Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 116

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 116

 Chương 116

Khi Thuần Thân Vương ra đến cửa Khánh Vương phủ, Thái tử đang mỉm cười đứng đó.

“Liên Thành, trước kia ta vẫn hay nghe hoàng tổ mẫu nói tới đệ, nhưng từ đầu đến cuối chưa có cơ hội gặp mặt, hôm nay dù không phải chính thức nhưng xem như cũng đã được gặp, không bằng đến phủ Thái tử, chúng ta trò chuyện một phen.”

Đôi mắt Thuần Thân Vương sâu không thấy đáy, khiến người ta không rõ rốt cuộc hắn đang nghĩ gì, giọng điệu cũng cực kỳ ôn hòa: “Điện hạ, ngày mai nhất định ta sẽ đến thăm.”

Thái tử nở nụ cười thân thiết, dẫn Thái tử phi mỹ lệ lên xe ngựa rời đi.

Thuần Thân Vương đứng trên bậc thang nhìn theo xe ngựa Thái tử đi xa, mãi đến khi cái xe kia biến mất trong bóng đêm, phía sau lại có một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến: “Huynh thật sự muốn đến phủ Thái tử?”

Giang Tiểu Lâu đứng ở cửa, gương mặt thanh lệ được đèn lồng hắt lên ánh sáng ửng đỏ, đôi mắt vô cùng chăm chú. Một cơn gió thổi tới, làm mái tóc nàng tung bay, khiến Độc Cô Liên Thành không tự chủ được nghĩ đến những chiếc lá sen trong hồ, giữa nét phồn hoa tươi đẹp lại lộ ra một tia trong trẻo động lòng người.

Nụ cười của Độc Cô Liên Thành vô cùng thanh đạm: “Nếu người ta có lòng mời, ta không đi thì là người không biết cân nhắc.”

Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nhìn hắn một lúc lâu, mởi nở nụ cười: “Thái tử lòng dạ hẹp hòi lại không thể bao dung người khác, nếu huynh đi đến đó chỉ sợ không còn mạng để về.”

“Nàng lo lắng Thái tử sẽ ra tay với ta?” Chuyện liên quan đến tính mạng của hắn, nhưng biểu hiện của Độc Cô Liên Thành lại nhẹ như mây gió.

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu trở nên ủ dột: “Thân phận của huynh đặc biệt, người muốn huynh chết nhiều không kể hết, nghĩ lại vụ ám sát ngày đó… rõ ràng là không ép huynh vào chỗ chết là không được.”

Độc Cô Liên Thành hơi nhếch miệng, đáy mắt tươi cười: “Ta không sao, cảm tạ nàng quan tâm.” Ánh trăng chiếu vào gương mặt tuấn tú của hắn, đôi mắt như hồ sâu: “Đây là số mệnh ta đã lựa chọn, nên ta sẽ không trốn tránh, cũng như nàng, nếu người khác bảo nàng đừng báo thù, nàng sẽ đồng ý sao?”

Giang Tiểu Lâu hơi ngạc nhiên, sau đó liền cười nhạt: “Phải, huynh nói đúng, đây là số mệnh của mọi người, ai có thể ngăn cản số mệnh được? Nhưng ta hy vọng, huynh đừng dễ dàng bị Thái tử đánh đổ, hiếm khi có được một cây đại thụ che chở cho ta, huynh phải sống thật lâu dài thật khỏe mạnh đó.”

Trong lòng Độc Cô Liên Thành bỗng co rút lại, rồi không nhịn được mà cười lên, nụ cười như gió xuân: “Được, ta hứa với nàng.”

Phủ Thái tử.

Thái tử sắc mặt âm trầm cầm chén trà trong tay, hai mắt lạnh lẽo.

Trên môi Thái tử phi có một lớp son nhàn nhạt, hồng hào tươi tắn: “Điện hạ thấy không vui vì Thuần Thân Vương sao?”

Thái tử hởi thở dài, chầm chậm nói: “Hẳn là ái phi biết rõ lai lịch Thuần Thân Vương, phụ hoàng rất yêu thương hắn… Người này còn ở trong triều sẽ đưa đến rất nhiều phiền phức.”

Trên mặt Thái tử phi có chút phản đối nhàn nhạt: “Điện hạ, ngài là Thái tử, là thiên tử tương lai của Đại Chu, cần gì phải tính toán với một thân vương nho nhỏ. Nếu bệ hạ đã chấp nhận hắn, ngài cũng nên ra vẻ khoang dung mà qua lại với hắn, một mặt lấy lòng phụ hoàng, một mặt cũng thể hiện là ngài cao thượng.”

Thái tử nhíu mày, hừ một tiếng: “Nàng thì biết cái gì.”

“Không lẽ điện hạ còn có gì khó nói?”Khuyên tai ngọc bích của Thái tử phi gần như chiếu ra ánh sáng màu lục khắp mặt nàng.

Thái tử ngẩn đầu nhìn nhan sắc đoan trang của Thái tử phi, từ khi Tạ Du chết, đúng là Thái tử lại thêm thân thiết với Thái tử phi. Dù sao những người kia chỉ là tiểu thiếp được sủng ái nhất thời, chỉ có Thái tử phi mới là thê tử cùng hưởng vinh nhục với hắn.

“Việc này ta chỉ nói với nàng, tuyệt không được nói với ai khác, hiểu chưa?”

Thái tử phi hiếm khi thấy vẻ mặt Thái tử trịnh trọng như vậy, mi mắt chớp chớp, giọng điệu nghiêm túc: “Thái tử yên tâm, bí mật của ngài sao thiếp dám tiết lộ ra ngoài.”

Ánh mắt Thái tử như có lửa cháy hừng hực, thoáng qua rồi lại khôi phục thành vẻ trống vắng, phảng phất thần trí của hắn đã bay ra khỏi phòng, không biết trôi về nơi nào, giọng nói của hắn cũng trở nên sâu thẳng: “Nhớ năm đó, ta đang chơi đùa trong cung của hoàng tổ mẫu (bà nội), lỡ tay làm vỡ bình ngọc mà bà thích nhất, đúng lúc nghe bên ngoài có tiếng bước chân, ta rất sợ, nên trốn vào một góc. Sau khi trốn xong mới phát hiện là hoàng tổ mẫu và phụ hoàng đi vào. Lúc đó họ nói chuyện rất lâu, rất nhiều chuyện mơ hồ, ta chỉ nhớ hoàng tổ mẫu hỏi phụ hoàng, con làm sao mà có được thiên hạ? Phụ hoàng nói, là nhờ vào ân đức và phúc trạch của tổ tông và thái hậu. Vốn dĩ ta rất buồn ngủ, nghe mấy chuyện này thấy rất nhàm chán, nhưng hoàng tổ mẫu lại phản bác, người nói phụ hoàng có được thiên hạ là nhờ Đức Hinh Thái tử mang ngôi vị hoàng đế tặng cho phụ hoàng, nếu không phải ông ấy chết, ngôi vị hoàng đế sẽ không đến được tay phụ hoàng.”

Thái tử phi nghe vậy không khỏi giật mí mắt, nàng không ngờ Thái tử lại nhớ chuyện này rõ như vậy. Đức Hinh Thái tử đã từng là Thái tử, dù hắn văn võ song toàn, mọi người ủng hộ, nhưng vì thân thể gầy yếu nên chưa kịp thừa kế tước vị đã qua đời, cho nên ngôi hoàng đế mới đến tay thánh thượng. Nói như vậy, hoàng thái hậu nói không sai chút nào.

Ánh mắt Thái tử như bị phủ một lớp băng mỏng, giọng điệu cũng lạnh lẽo: “Sau đó phụ hoàng cũng nói phải, sau đó thái hậu lại nói phụ hoàng phải tuân theo giáo huấn, đồng thời đem ngôi vị hoàng đế trả lại cho nhi tử của Đức Hinh Thái tử.”

Thốt ra lời này, như có một cây đao đâm thẳng vào tim, Thái tử phi lập tức đứng lên, trên mặt không còn giọt máu, thất thanh nói: “Điện hạ.”

Lông mày Thái tử như co giật một thoáng, chậm rãi nhìn Thái tử phi, sắc mặt biến ảo không ngừng: “Thái tử phi sợ sao?”

Thái tử phi chỉ cảm thấy cả người nặng nề, rõ ràng đang dùng sức để đứng nhưng không kềm chế được cả người run rẩy, ngũ tạng lục phủ như bị đâm nát, khiến nàng không thở nổi, sao lại có chuyện như vậy, trên đời này sao lại có chuyện như vậy?

Vẻ mặt Thái tử nhàn nhạt, ánh mắt u ám tức giận: “Nếu như sợ thì không cần nghe tiếp.”

“Điện hạ, thiếp không sợ.” Thái tử phi mạnh mẽ ngăn chặn cơn lạnh trong người, cắn răng, ngón tay lạnh lẽo đè chặt lên vị trí trái tim, cố gắng khắc chế thân thể run rẩy.”

Thái tử nhẹ nhàng cười, thần sắc như có tia trào phúng: “Phụ hoàng nói Đức Hinh Thái tử không có con nối dõi, làm sao thừa kế ngôi vị hoàng đế? Hoàng tổ mẫu hỏi ngược lại, nếu có một ngày nhi tử của Đức Hinh Thái tử trở về, ông ấy sẽ làm thế nào, có phải là sẽ diệt trừ đối phương để tuyệt hậu hoạn hay không? Phụ hoàng nói…”

“Bệ hạ nói sao?” Môi của Thái tử phi hơi run, âm thanh phát ra vô cùng nhỏ.

“Trẫm tiếp nhận vị trí của người, lại còn muốn giết con của người sao, trẫm không đành lòng.” Bóng tối lan tràn trong đôi mắt Thái tử, hàn khí thấu vào khóe mắt, ngón tay nắm chặt thành ghế, mơ hồ có thể thấy được đốt ngón tay đang xanh lên.

Trái tim Thái tử phi như chìm xuống, tất cả mọi người đều nói hoàng đế mưu hại huynh trưởng, sợ là trong lòng thái hậu cũng nghĩ vậy, cho nên mới hỏi như thế. Nhiều năm qua vấn đề này chưa ai dám hỏi, càng không ai dám nhắc tới, hôm nay Thái tử lại kể hết ra, làm cho nàng kinh hồn bạt vía không biết nói gì.

“Điện hạ, thắng làm vua thua làm giặc, bất kể ngôi vị hoàng đế này là danh chính ngôn thuận kế thừa hay đoạt được từ tay người khác, thì thiên hạ cũng đã nhận bệ hạ làm chủ, hơn nữa con kế thừa cha là chuyện đương nhiên, điện hạ có gì phải lo lắng?”

“Trước kia dĩ nhiên ta không có gì để lo, nhưng hôm nay ta mới phát hiện còn có một khối u ác tính, đang thiêu đốt trái tim ta. Năm đó Đức Hinh Thái tử, cũng là hoàng bá phụ của ta, liên tiếp sinh ba người con trai nhưng đều bất hạnh chết trẻ, cho nên ta cho rằng lời của hoàng tổ mẫu chỉ là nhắc nhở phụ thân, nên quý trọng ngôi vị hoàng đế này. Nhưng sau đó ta mới phát hiện, thì ra năm đó hoàng bá phụ còn một đứa con đang ở trong bụng mẹ.”

“Là Thuần Thân Vương hiện giờ…” Thái tử phi nhất thời hiểu được, nhưng vừa thốt ra đã biết mình lỡ lời, vội vàng im miệng.

Thái tử khẽ gật đầu: “Không sai, trước kia Tần Tư muốn mượn tay ta diệt trừ Tạ gia, ta cũng thuận nước đẩy thuyền đi nói bóng gió với phụ hoàng, ngược lại bị dội một gáo nước lạnh, ta bắt đầu nghi ngờ Tạ gia có điểm đặc biệt. Sau khi điều tra, mới phát hiện kẻ mồ côi đó đang dùng thân phận Tạ Liên Thành sống ở Tạ gia, được nuôi dưỡng như con cái của thương nhân. Vốn dĩ ta thấy hắn không can thiệp chính sự, phụ hoàng cũng không cho phép ta động vào hắn, nên chuẩn bị một thời gian sau mới diệt trừ. Nhưng sau đó lại phát hiện Độc Cô Liên Thành vẫn đang điều tra phủ Thái tử, hắn cũng bí mật tụ tập thế lực… nên ta phái một nhóm thích khách đi giết hắn, không ngờ hắn phúc lớn mạng lớn thoát được, còn chủ động tiến cung gặp phụ hoàng. Phụ hoàng thấy hắn đồng ý từ bỏ thân phận thương nhân, dĩ nhiên rất vui mừng, lập tức ban cho hắn phong hào Thuần Thân Vương, còn đem phủ đệ sang trọng nhất trong kinh thành cho hắn.”

Thái tử phi mơ hồ cảm thấy ngột ngạt trong lòng, giọng điệu vẫn rất ôn nhu: “Điện hạ, ngài bây giờ là Thái tử, bệ hạ sẽ không vì một câu nói đùa trước kia mà…”

“Không phải nói đùa.” Thái tử đột nhiên cắt ngang.

Thái tử phi sững sờ: “Ngài nói là…”

Lông mày Thái tử dần giãn ra, như hững hờ: “Ngài mai Độc Cô Liên Thành sẽ đến phủ Thái tử, hy vọng nàng chiêu đãi hắn cho tốt.”

Thái tử phi mơ hồ hiểu được cái gì, đôi mắt lóe qua vẻ phức tạp. Tuy rằng Thái tử văn võ song toàn nhưng là người hẹp hòi, đặc biệt không chịu được bất cứ ai có ý đồ với ngôi vị hoàng đế của hắn. Hắn đối với huynh đệ ruột của mình còn rất đề phòng, huống chi là Thuần Thân Vương. Nhân lúc đối phương còn chưa cứng cáp thì phải tìm cách diệt trừ, đây là cách ổn nhất.

Thái tử phi nhẹ nhàng thở dài: “Giết thì là bất nhân, không giết thì là bất trí (không thông minh), điện hạ không thể giết cũng không thể không giết, đúng là khó xử.”

“Bất nhân bất nghĩa, dù sao cũng tốt hơn là lưu lại mầm họa.” Thái tử chuyển để tài, âm thanh như băng hàn, từng chữ ập đến mạnh mẽ.

Khánh Vương phủ, sáng sớm có một trận tuyến rơi, từng bông hoa tuyết chậm rãi rơi vào hồ nước, nổi lên sợn sóng nhàn nạt, rồi tản ra không còn dấu vết.

Giang Tiểu Lâu đứng trước cửa sổ rồi xoay đầu lại: “Huynh nói gì, huynh ấy thật sự đến phủ Thái tử?”

Sở Hán cụp mắt, bẩm báo: “Vâng, công tử đã đến phủ Thái tử.”

Giang Tiểu Lâu không tự chủ được nhíu mày, nàng đi lại mấy bước trong phòng, lại ngồi xuống bàn, nâng một quyển sách lên lật qua hai trang, lại bỏ quyển sách xuống bàn, tâm tình như đang bất ổn.

Sở Hán do dự nói: “Tiểu thư, có phải đang lo công tử…”

Giang Tiểu Lâu thở dài một tiếng, nói: “Lòng dạ Thái tử không chỉ hẹp hòi bình thường, ta đã nhắc huynh ấy nên tìm cách từ chối chuyện này nhưng huynh ấy không chịu nghe, đúng là cố chấp.”

“Tiểu thư, nếu hôm nay công tử không đi thì sau này rất khó đặt chân trong hoàng thất, mọi người sẽ nghĩ công tử là người nhút nhát, ngay cả một tiệc rượu bình thường cũng không dám tham gia.” Sở Hán là nam tử, hắn có thể hiểu được lý do Tạ Liên Thành làm vậy, “huống chi, dù sao Thái tử cũng là người kế thừa một nước, hắn sẽ không công khai động thủ với công tử, để lại nhược điểm cho người ta thấy.”

Giang Tiểu Lâu nhất thời ngạc nhiên nhìn Sở Hán, chợt cười khẽ: “Thắng làm vua thua làm giặc, hiện giờ bệ hạ đã đăng cơ, dù con trai ông ấy là kẻ ngốc thì cũng là một Thái tử đường đường chính chính, luôn được người ta tâng bốc nịnh bợ. Từ khi trở thành hoàng đế, tất cả sai lầm của hắn đều sẽ được xóa bỏ, hắn sẽ không có khuyết điểm, cũng không ai dám chỉ trích hắn, ai cũng phải cúi đầu với hắn. Cám dỗ to lớn như thế, bất kể là ai thì cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà ra tay, ngay cả đương kim bệ hạ…”

Giang Tiểu Lâu không thể quên được vụ ám sát kia, càng không thể quên Độc Cô Liên Thành từng bị thương, cho nên nàng khẳng định Thái tử sẽ có hành động. Nàng suy nghĩ chốc lát, đột nhiên đi ra ngoài.

“Tiểu thư, người muốn đi đâu?” Tiểu Điệp ngạc nhiên.

Giang Tiểu Lâu không quay đầu lại, nói: “Trưa nay Hoàng hậu nương nương hẹn Khánh Vương phi uống trà, ta sẽ đi cùng Vương phi vào cung.”

“Tiểu thư, không phải người nói sẽ không đi sao, Vương phi sắp xuất phát rồi, bây giờ chuẩn bị thì làm sao kịp?” Tiểu Điệp đuổi theo ra sân đã không còn nhìn thấy bóng Giang Tiểu Lâu, nàng không khỏi xoay đầu lại nhìn Sở Hán mà ngạc nhiên.

Phủ Thái tử.

Thái tử đang chắp tay sau lưng nhìn ngắm tranh chữ được treo trên tường, nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại, lộ vẻ vui cười, thân thiết nói: “Thuần Thân Vương đến rồi, lại đây, nhìn bức họa của ta đi.”

Độc Cô Liên Thành liếc mắt nhìn, đó là một bức họa thược dược mẫu đơn, trong hoa viên nở đầy mẫu đơn quý giá, nhưng lại có một đóa hoa thược dược rất lớn che ngợp bầu trời, màu sắc tươi đẹp nồng đậm, còn muốn vượt lên che khuất cả mẫu đơn.

Độc Cô Liên Thành giả vờ không hiểu: “Quả là một bức tranh đẹp.”

Thái tử tươi cười đầy thâm ý: “Chúng ta vốn là anh em họ, tuy rằng chưa từng gặp mặt, nhưng mà ta biết đệ… Bây giờ phụ hoàng khôi phục tước vị cho đệ, ta rất vui mừng, hoàng thất lại được thêm một thành viên, thân nhân của ta cũng thêm một người. Cho nên hôm nay ta đặc biệt thiết yến trong phủ, xem như là tẩy trần cho đệ, hy vọng đệ không từ chối.”

Ánh mắt Độc Cô Liên Thành vẫn nhìn chăm chăm vào bức tranh, trầm tĩnh nói: “Thái tử điện hạ thật có lòng, Liên Thành cảm tạ vô cùng.” Lời nói của hắn vô cùng khách khí khiêm tốn, thái độ lại rất đúng mực, không hề có ý thần phục.

Thái tử phi vẫn ở ngoài cửa sổ rình, nhìn thấy một màn trước mắt, một công tử trẻ tuổi mặc áo gấm đang đứng nghiên người, Thái tử không ngừng nói chuyện, hắn chỉ thỉnh thoảng đáp lại một câu nửa câu, ánh sáng bên ngoài xuyên qua song cửa chiếu vào mặt hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu như đầm nước, nụ cười bên môi nhàn nhạt. Thái tử phi thầm lạnh trong lòng, khí chất thâm trầm yên tĩnh này, phong độ ung dung thong thả này, chỉ sợ qua một thời gian nữa thật sự sẽ trở thành kẻ địch lớn của Thái tử.

Thái tử phi thân phận cao quý, tính tình kiêu ngạo, người khác tuyệt không thể nhìn nàng lâu một chút, nhưng hôm nay nhìn thấy nam tử phong thái như ngọc này, nàng cảm thấy tâm thần rung động, vốn dĩ đang bừng bừng sát khí trong nháy mắt trở nên vô hình. Người đứng bên cạnh Thái tử thật quá xuất sắc, đến nỗi ngay cả kẻ thù cũng không nỡ xuống tay. Ngày đó khi ra khỏi Khánh Vương phủ, vì trời tối nên Thái tử phi không thấy rõ dung mạo Độc Cô Liên Thành, bây giờ mới hiểu rõ vì sao Thái tử lại đề phòng hắn như vậy, thậm chí còn hơn cả đám người Tam hoàng tử. Nàng nhíu chặt mày, vốn còn muốn khuyên Thái tử đừng manh động, miễn cho lưu lại nhược điểm bị người ta công kích, hôm nay thấy người này phong thái tuyệt đỉnh, tâm cơ thâm trầm, nàng liền thay đổi chủ ý.

Độc Cô Liên Thành nhất định phải chết, chết trước khi hắn cứng cáp.

Giờ khắc này, Thái tử dặn người hầu bên cạnh: “Truyền lệnh.”

Người hầu đi tới cửa, nói với tì nữ đứng ở hành lang: “Thái tử truyền lệnh.”

Thái tử phi đi đến đại sảnh, chuẩn bị vô số sơn hào hải vị, sau đó lẳng lặng chờ hai người kia vào. Khi Thái tử và Độc Cô Liên Thành một trước một sau bước vào, Thái tử phi tiêu tán ý lạnh trong lòng, bày ra gương mặt tươi cười: “Ra mắt Thuần Thân Vương.”

Ánh mắt Độc Cô Liên Thành trầm tĩnh, biểu hiện ý cảm tạ. Ánh mặt trời chiếu lên hàng mi dài của hắn, tôn lên gương mặt tuấn tú rung động lòng người.

Thái tử cười nói: “Những món này đều được chuẩn bị cho đệ đó, đệ sống xa kinh thành, chắc là chưa được nếm thử những món nổi tiếng ở đây, qua đây, hôm nay chúng ta phải thoải mái, không say không về.” Thái tử nhìn qua Thái tử phi một chút, trong tay Thái tử phi đang cầm một bầu rượu uyên ương bằng Thanh ngọc tinh xảo, tự mình rót rượu cho hắn, vẻ mặt dịu dàng: “Xin mời Vương gia uống một chén trước.”

Ánh mắt Độc Cô Liên Thành chậm rãi rơi vào trên bầu rượu, sau đó nhẹ nhàng nâng mắt lên, Thái tử phi đối mặt với đôi mắt trong trẻo sâu thẳng đó, chỉ cảm thấy trong lòng như có trống đập liên hồi, tay lập tức run lên, bất giác làm đổ rượu ra ngoài.

“Ôi chao, sao lại bất cẩn như vậy?” Thái tử nhất thời tức giận, lập tức đứng phắt dậy, rồi lại ý thức được phản ứng của mình hơi quá mức, trên mặt lập tức nổi lên ý cười nhàn nhạt, miễn cưỡng nói: “Nhìn nàng đi, có chút chuyện này cũng làm không được, khiến cho huynh đệ của ta chê cười rồi.”

Hắn luôn miệng nói huynh đệ của ta, bộ dáng cực kỳ thân thiết.

Sắc mặt Thái tử phi có hơi thay đổi, lại ý thức được mình đang đối mặt với Độc Cô Liên Thành, nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt như thường, ôn nhu nói: “Trước kia thiếp cảm thấy các con của phụ hoàng đều là lan chi ngọc thụ, tuấn nhã phi phàm, hôm nay thấy Thuần Thân Vương mới phát hiện thì ra trên người còn có người.”

Độc Cô Liên Thành khẽ mỉm cười, trong lòng đã hiểu rõ, trên mặt lại không lộ ra vẻ gì, chỉ nghiêm túc lắng nghe, nhưng ánh mắt của hắn lại không dấu vết quét về phía cửa, đáy mắt tựa hồ có vẻ mong đợi, nhưng chỉ lóe lên rồi biến mất, không nhìn thấy gì nữa.

Đúng vào lúc này, quản sự phủ Thái tử vội chạy đến, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Bẩm Thái tử, Hoàng hậu nương nương có lễ vật đưa đến.”

Thái tử chăm chú nhìn lên, nhận ra được người đang đứng bên cạnh quản sự là Hoàng thái giám được sủng ái nhất bên cạnh Hoàng hậu, trái tim như lạc nhịp một cái, lập tức đứng dậy nghênh đón.

Hoàng thái giám lấy từ trong ngực ra một cái hộp gấm màu vàng, hai tay dâng lên cao khỏi đầu, Thái tử tiếp nhận mở ra, bên trong là một con dấu. Hắn nhìn thái giám, lạnh lùng hỏi: “Mẫu hậu có khẩu dụ gì?”

“Bẩm Thái tử, nương nương nói con dấu này là một vật cũ, mời điện hạ nhìn kỹ một chút.”

Thái tử nghe vậy liền chăm chú nhìn, đến khi thấy rõ chữ khắc trên đó thì trong lòng đột nhiên nảy lên một cái, không kềm được mà rùng mình. Hắn nhận ra con dấu này thuộc về ai, mà Hoàng hậu phái người đưa nó đến, rõ ràng là biết Độc Cô Liên Thành đang ở đây, cảnh cáo hắn không được manh động. Thái tử cắn chặt hàm răng, thuốc độc trong rượu đó vốn là độc mạn tính, sau khi uống vào sẽ không lập tức phát tát, nhưng nửa tháng sau sẽ làm cho người ta chết bất ngờ. Đây là một tính toán rất hay, dù cho có người nghi ngờ hắn cũng không tìm ra được chứng cứ, không ngờ Hoàng hậu lại đưa con dấu này đến, cũng đưa tới cảnh cáo với hắn.

Đúng rồi, sao hắn có thể quên, Hoàng hậu là dì ruột của Độc Cô Liên Thành, sao bà ấy lại ngồi yên chứ? Nếu tính toán của mình đã bị đối phương nhìn thấu, ra tay sẽ chỉ khiến cho Hoàng hậu tức giận, Tam hoàng tử vẫn đang luôn âm mưu giành lấy sự ủng hộ của An gia, bản thân mình đuổi được hổ cửa trước lại đón phải sói ở cửa sau, cái được không đủ bù cái mất.

Hắn thở dài một tiếng, dặn dò người khen thưởng rồi quay trở lại bàn tiệc, nhìn thấy bình rượu trong tay Thái tử phi, sắc mặt liền chìm xuống: “Đây là rượu gì? Hôm nay Thuần Thân Vương đến chơi, sao có thể dùng những tục vật như vậy, đi đổi Đào Nhiên tửu.”

Trong lòng Thái tử phi chìm xuống, ngoài mặt vẫn không chút biến sắc dặn dò tì nữ thay đổi tất cả bình rượu ly rượu.

Độc Cô Liên Thành nhìn thấu tất cả, ngoài mặt vẫn rất ình tĩnh, đáy mắt hiện lên một nụ cười, nụ cười này rất thâm thúy, như là không kềm chế được vui sướng trong lòng, khiến cho hắn như đang tỏa sáng, càng trở nên tuấn mỹ vô cùng.

Thái tử phi ngồi đối diện với hắn, nhìn thấy hết biểu hiện của hắn, trong lòng ngờ vực, Độc Cô Liên Thành này điên rồi hay sao, sao lại đột nhiên tỏ ra vui mừng như vậy…

Thái tử ngồi xuống lần nữa, ý cười trên mặt không chút thay đổi: “Hôm nay mời đệ tới, chủ yếu là có lễ vật muốn tặng cho đệ, kết quả là còn để trong cung của mẫu hậu, cũng may bà đã phái người đưa đến đây. Đệ nhìn đi, đây là con dấu năm xưa hoàng bá phụ tự tay khắc, ông ấy văn võ song toàn, tài hoa hơn người, nhưng đáng tiếc tuổi thọ không dài, tuổi trẻ qua đời, những di vật lưu lại đa phần đều thất lạc, ta vất vả lắm mới tìm được con dấu này, nghe nói là do người tự tay khắc, bây giờ vật về nguyên chủ, hy vọng đệ sẽ thích phần lễ vật này.”

Ngón tay Độc Cô Liên Thành chậm rãi di chuyển về phía con dâu, trên gương mặt tuấn dật hiện lên nụ cười hài lòng: “Lòng tốt của điện hạ, Liên Thành xin nhận.”

Chờ Độc Cô Liên Thành ung dung rời đi, Thái tử mới nện một quyền trên bàn: “Uổng công vô ích, đúng là quá đáng tiếc.”

Sắc mặt Thái tử phi trầm ngưng, vẫn chưa hoàn hồn lại, nhưng một làn sóng chưa qua làn sóng khác lại đến, thánh chỉ của hòang đế đến, triệu Thái tử vào cung gấp. Trong lòng Thái tử như rơi vào hầm băng, không còn dám oán hận nữa, vội vã thay y phục vào cung.

Thái tử vừa vào ngự thư phòng liền quỳ xuống đất: “Nhi thần phụng chỉ đã đến, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Hoàng đế lạnh lùng nhìn hắn: “Đứng lên đi, cái gì vạn tuế với không vạn tuế, trẫm không bị ngươi chọc tức chết đã là may mắn.”

Nghe lời nói tức giận này, Thái tử vội dập đầu: “Xin phụ hoàng bớt giận, nếu nhi thần có lỗi thì xin nguyện chịu phạt, người đừng tổn thương long thể.”

Hoàng đế bỗng nhiên đứng dậy, ào ào mắng chửi: “Đừng giả vờ trước mặt trẫm, những năm này huynh đệ các ngươi đấu đá lẫn nhau, chỉ lo bồi dưỡng thế lực cho mình, còn lôi kéo thần tử bên người trẫm, tính toán mọi thứ như vậy còn không phải vì cái ghế này của trẫm sao? Trẫm còn chưa chết mà từng người các ngươi đã gấp gáp như vậy rồi, cho dù trẫm có chết cũng không an tâm giao thiên hạ cho các ngươi.”

Thái tử không kềm được rùng mỉnh, chỉ biết khom người xuống, bộ dáng khúm núm hoảng sợ.

Trên trán hoàng đế nổi gân xanh, biểu hiện dữ tợn: “Vì giữ thể diện cho ngươi nên ta nhẫn nhịn không nói, nhưng bây giờ ngươi thật quá đáng, dám độc chết Thuần Thân Vương, ngươi cho rằng trẫm già hồ đồ rồi, không quản được chuyện gì nữa sao? Thân là Thái tử, vốn nên cần cù chính sự, không suy nghĩ chuyện gì khác, ngươi thì sao? Cả ngày mê muội nữ sắc, bồi dưỡng vây cánh, ngươi và đám huynh đệ của ngươi đều là một lũ phế vật, nhất định phải làm ô uế thiên hạ này của trẫm mới chịu được.”

Thái tử dập đầu không ngừng: “Nhi thần xin nghe lời dạy của phụ hoàng, tuyệt không dám vi phạm, không biết là kẻ nào ở trước mặt ngài nói bậy, xin phụ hoàng đừng nghe những lời gièm pha này.”

Hoàng đế cười lạnh: “Đừng giả vờ nữa, hôm nay ngươi mời Liên Thành đến chỗ ngươi, dám nói không phải vì muốn giết nó?”

Thái tử mạnh mẽ cắn răng: “Phụ hoàng nói vậy thì nhi thần thật không còn đất dung thân, bao nhiêu năm qua con luôn một lòng vì nước cống hiến, chỉ vì ăn ngay nói thật, tính tình thẳng thắn, có không ít người đố kỵ ghen ghét, cho nên họ mới chửi mắng nhi thần trước mặt người. Còn về chuyện nhi thần muốn giết Thuần Thân Vương, không sai, cái này nhi thần không phủ nhân, nhưng con làm vậy là vì nghĩ cho phụ hoàng, không có chút lòng riêng nào.”

“Nghĩ cho ta sao, trẫm có bảo ngươi đi sát hại đường đệ (em họ chú bác) của mình sao?”

Thái tử cúi gập nước, nước mắt ràn rụa: “Thân phận Thuần Thân Vương đặc biệt, bên ngoài lời đồn nổi lên khắp nơi, không lẽ hắn không hận phụ HSo? Nhi thần làm vậy chỉ là muốn bảo vệ phụ hoàng thôi.”

Hoàng đế càng thêm nổi giận: “Tâm tư của ngươi trẫm còn không biết sao? Bây giờ địa vị của ngươi đã vững chắc, phụ hoàng sẽ không dễ dàng thay đổi Thái tử, ngươi cần gì phải lo lắng như vậy? Quan trọng hơn là, Thuần Thân Vương không giống bọn người các ngươi, nó không có lòng nghĩ đến ngôi vị hoàng đế, nó chỉ mong được an ổng sinh sống ở kinh thành mà thôi.”

"Phụ hoàng, nhi thần chỉ sợ..."

Hoàng đế ngồi vào ghế của mình, thở dài một tiếng: “Bây giờ sóng êm gió lặng, bá tánh an cư lạc nghiệp, ngươi thân là Thái tử càng phải làm gương tốt, nhưng ngươi lại chỉ biết ở trong bóng tối bày ra đủ mưu mô, hoàn toàn không có chút phong độ Thái tử. Nếu ngươi vẫn cứ không biết hối cải như vậy thì đừng trách trẫm vô tình.”

Thái tử nghe xong lời này sợ hãi đến cực điểm, lập tức lăn lộn nhào tới, chỉ tay lên trời thề thốt: “Phụ hoàng, nhi thần không dám làm trái ý người, chắc chắn sẽ chiếu cố Thuần Thân Vương, không làm khó hắn nữa.”

Hoàng đế hiểu rõ tính tình Thái tử, sao có thể chỉ vì vài lời nói mà thay đổi. Nhưng dù sao Thái tử cũng là con trai hắn, ngôi vị hoàng đế không truyền cho hắn thì truyền cho ai? Thuần Thân Vương dù tốt đến mấy cũng không phải con ruột của hắn, hắn làm tất cả chỉ vì muốn bù đắp thôi, không ngờ lại khiến cho Thái tử ganh tỵ. Càng nghĩ càng thấy buồn, hoàng đế chỉ lạnh lùng nói: “Thật ra tam đệ ngươi còn thông minh quyết đoán hơn ngươi, chỉ có điều trẫm cho rằng thân là Thái tử phải lấy nhân đức làm gốc chứ không phải so ai thông minh hơn, tài giỏi hơn. Nhớ kỹ, trên đời này còn có nhiều người thông minh hơn, mạnh mẽ hơn ngươi, nhưng trẫm không chọn người khác, bởi vì ngươi là Thái tử mà trẫm chọn, là nhi tử mà trẫm coi trọng nhất, không ai yêu thương ngươi hơn phụ thân đâu. Nhưng trẫm hy vọng ngươi đừng quá ngu xuẩn mà làm hao mòn đi phần tình cảm này của trẫm, đừng để trẫm thất vọng.”

“Nhi thần ghi nhớ giáo huấn của phụ hoàng.” Thái tử sâu sắc cúi đầu, che đi sự thù hận trong mắt.

Xe ngựa dừng trước cửa Khánh Vương phủ, vì Khánh Vương còn phải đi yến hội của An Vương phi nên chỉ có Giang Tiểu Lâu xuống xe trước, lập tức nhìn thấy Độc Cô Liên Thành, nàng hơi cười rồi lại nghiêm túc lại, giả vờ bình thản nói: “Xem ra lá gan của Thái tử điện hạ rất nhỏ, không dám ra tay, buông tha cơ hội tốt như vậy, đúng là quá đáng tiếc.”

Nụ cười của Độc Cô Liên Thành sâu thêm hai phần: “Ta còn không biết, thì ra bản lĩnh đi tố cáo sau lưng của Minh Nguyệt quận chúa cũng lợi hại như vậy.”

Sắc mặt Giang Tiểu Lâu chìm xuống: “Xem ra đúng là ta đã nhiều chuyện rồi, nên để cho huynh uống rượu độc, ta cũng bớt bị mỉa mai.”

Độc Cô Liên Thành nhìn nàng, không kềm được toát ra vẻ yêu thương, rồi lại hóa thành vẻ trêu đùa: “Nàng thật sự lo lắng cho ta sao?”

Giang Tiểu Lâu sửng sốt chốc lát, sau đó lướt ngang qua người hắn như một cơn gió: “Chẳng qua ta chỉ sợ mất đi một minh hữu thôi.”

*minh hữu: đối tác hợp tác để cùng làm một việc gì đó

Trong nháy mắt đó, Độc Cô Liên Thành ngửi được một mùi thơm thanh nhã, giống như hoa dành dành, cảm thấy tinh thần rung động, trái tim bỗng hơi lung lay, không khỏi cười khẽ, vẻ mặt cũng không che giấu được hân hoan.

Giang Tiểu Lâu dừng chân lại, ánh mắt quay trở về: “Huynh cười cái gì?”

Độc Cô Liên Thành cười nhẹ, khó khăn lắm mới kềm chế lại nụ cười, nhưng khóe miệng vẫn giương lên, rồi hắn thu lại ý cười, nghiêm mặt nói: “Ta còn một chuyện quan trọng phải cho nàng biết.”

Giang Tiểu Lâu bất giác nhíu mày nói: “Chuyện gì?”

Âm thanh Độc Cô Liên Thành chậm rãi, trịnh trọng: “Đại tướng quân Bùi Tuyên…sắp sửa hồi kinh.”

Hàng mi dài của Giang Tiểu Lâu nhúc nhích một chút, phảng phất như cánh bướm đang ướt sương, mang theo sự lạnh lùng chế giễu: “Huynh nói thật sao?”

Độc Cô Liên Thành hình đối phương, rõ ràng là nữ tử yếu đuối, nhưng lại rất quật cường, giọng điệu của hắn ôn hòa lại mang theo một tia cảnh giác: “Bây giờ đã đến Lệ Châu, ít ngày nữa sẽ vào kinh. Nửa tháng sau bệ hạ mở tiệc trong cung, hắn sẽ tham dự.”

Đại tướng quân Bùi Tuyên là nhân vật huyền thoại đương triều, đã ra trận là thắng. Có người nói khi hắn còn thiếu niên đã từng nằm mơ thấy mình vào long cung, long vương nhiệt tình khoản đãi hắn, đồng thời gọi ra hai cô gái trẻ, đều rất xinh đẹp, tư thái yểu điệu, nhưng một người thì tươi cười một người thì cau có. Long vương nói với hắn, hai nữ tử này tùy hắn chọn, thậm chí có thể mang cả hai đi. Nhưng tính tình Bùi Tuyên kiêu ngạo, thích nhất là mỹ nhân lạnh lùng, liền chọn nữ tử có gương mặt cau có kia, khi ra đến cửa cô gái đó quỳ xuống nói: “Lúc nãy nếu lang quân chọn cả hai, thì sẽ được văn võ song toàn, khí thế ngất trời, sau này xuất chinh sẽ làm đại tướng, vào triều được làm tể tướng, quý không thể tả. Nhưng vì chỉ chọn một mình nô tì, nên tương lai sẽ trở thành một võ tướng vang danh thiên hạ.”

Bùi Tuyên chợt tỉnh mộng, bên gối liền có thêm một quyển binh thư. Sau đó quả thật hắn tòng quân, trở thành một dũng tướng đánh đâu thắng đó, không ai địch nổi. Vì hắn có được chiến công rực rỡ,tuổi còn trẻ cũng được phong làm tướng quân. Không chỉ vậy, bệ hạ còn đưa Thọ Xuân công chúa mà mình rất yêu thương gả cho hắn. Đáng tiếc Thọ Xuân công chúa yếu ớt, xuất giá chưa tới một năm lại vì sinh khó mà qua đời, vị tướng quân này cũng từ một phò mã gia mà trở thành một người góa vợ nổi danh.

Người này Giang Tiểu Lâu mãi mãi sẽ không quên, vì năm đó chính hắn là người bán Giang Tiểu Lâu cho Quốc Sắc Thiên Hương lầu. Cho nên tin tức hắn trở về quả thật là một tin rất quan trọng.

Độc Cô Liên Thành tỉ mỉ nhìn vẻ mặt nàng, tinh tế suy tư chốc lát mới nói: “Xem ra… kẻ thù của nàng lại nhiều thêm một người.”

Giang Tiểu Lâu cười gằn, rồi lại phất tay thờ ơ nói: “Trên người có quá nhiều rận lại thành ra không ngứa nữa, lời này tuy lỗ mãng nhưng cũng rất có đạo lý.” Nói xong, nàng liền ung dung đi vào Khánh Vương phủ.

Độc Cô Liên Thành nhìn bóng Giang Tiểu Lâu rời đi, bất giác mỉm cười.

Người trong cuộc không sợ, người ngoài thì có gì để lo.

Thời gian thoi đưa, đảo mắt đã đến ngày mở tiệc trong cung đình, bởi vì đúng vào dịp lễ hội đèn lồng Khánh Nguyên, tất cả mọi người đều giăng đèn kết hoa, các châu huyện đều dâng lên đủ loại đèn lồng màu sắc khác biệt, lớn nhỏ không đồng, hoàng đế lệnh đưa hết thảy hoa đăng vào sông hộ thành. Khi đêm đến, hoa đăng trên bờ, dưới sông cùng nhau thắp sáng, hỗ trợ lẫn nhau, người người chen vai đi ngắm hoa đăng khắp nơi, gần như làm nghẽn cả một con đường lớn.

Xe ngựa của Khánh Vương phủ đã xuất phát từ sớm, giờ khắc này thuận lợi vào cung nhất. Giang Tiểu Lâu đi bên cạnh Khánh Vương phi, gió lạnh ngoài trời ập đến, dù trên người có khoác áo lông dày cộm vẫn không ngăn cản được cái lạnh thấu xương, nhưng trong đại điện lại được hơn trăm ngọn đèn thắp sáng, rực rỡ như ban ngày, ấm áp như mua xuân, mới vừa đi vào liền muốn toát mồ hôi, Giang Tiểu Lâu cởi áo khoác, ngồi xuống theo Khánh Vương phi. Cử động của nàng khiến góc váy màu lam chập chờn, tua rua trên chuông ngọc leng keng vang vọng, lanh lảnh êm tai, càng có vẻ thanh lệ, kiều diễm cảm động, khiến mọi người phải liếc mắt nhìn.

Cung nữ lập tức dâng trà lên, mùi thơm nức mũi xông đến, chính là trà Vân Thượng Phong nhất đẳng. Giang Tiểu Lâu chậm rãi thưởng thức, Hách Liên Tuệ bên cạnh lại nói: “Tiểu Lâu, tỷ nhìn vị công tử kia, cứ nhìn tỷ chằm chằm, tỷ biết hắn không?”

Giang Tiểu Lâu nhìn theo hướng mà nàng nói, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi tuấn tú đang ngồi dưới ánh nến, một thân y phục màu bạc như ánh trăng, ống tay áo dùng chỉ đen thêu hoa văn hình mây, ngọc quan (mũ ngọc) màu xanh sẫm, gương mặt nhẵn nhụi như Dương chi bạch ngọc, còn thanh lệ hơn nữ tử, chính là Cố Lưu Niên. Nhưng mà vị trí ngồi của hắn khá xa, hiển nhiên là do thân phận không được cao quý. Giang Tiểu Lâu thu hồi ánh mắt, đặt chén trà lên bàn, híp mắt lại, giọng điệu điềm đạm: “Không quen.”

Cố Lưu Niên đang nhìn Giang Tiểu Lâu, lại thấy nàng dời mắt đi, trong lòng có chút mất mát, ai ngờ ánh mắt nàng lại xuyên qua đám người, rơi vào Độc Cô Liên Thành.

Đúng lúc Độc Cô Liên Thành cũng đang nhìn nàng, Giang Tiểu Lâu vừa chạm phải ánh mắt đối phương liền cúi đầu, che giấu tâm tình phức tạp. Ánh trăng sáng sủa như nước, xuyên thấu qua song cửa rọi vào người Giang Tiểu Lâu, càng tôn lên dung mạo như vẽ của nàng. Nhưng trong mắt Cố Lưu Niên hình ảnh này lại khiến hắn khó chịu, hắn không biết tại sao Thuần Thân Vương vừa được sắc phong này lại quen biết Giang Tiểu Lâu, nhưng sự kỳ dị trong ánh mắt đó khiến hắn không thể lơ là. Trong lòng hơi chìm xuống, ánh mắt của hắn liền có vẻ lạnh lùng.

Đúng vào lúc này, đại tướng quân Bùi Tuyên được thái giám dẫn vào điện.

Giang Tiểu Lâu nghe xướng tên, lại lạnh lùng nhìn qua.

Bùi Tuyên mặc một thân y phục đen gọn gàng đơn giản, mái tóc được cột một nửa, phần còn lại tùy ý thả dài phía sau. Thân là tướng lĩnh xuất sắc nhất Đại Chu, hắn vốn nên có một gương mặt góc cạnh, tràn ngập chí khí cương dương, nhưng mà ngược lại, hắn có tư chất phong lưu, dung mạo thanh lệ, tính tình lại như hoa lê trong tuyết, lạnh nhạt cao ngạo, ngũ quan như được điêu khắc tỉ mỉ, hoàn mỹ như ngọc, tuyệt không có chút tì vết nào, nhưng lại lạnh lùng đến không có chút nhân khí.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cúi mắt, tự lẩm bẩm: “Bùi Tuyên, ngươi vẫn giống như xưa…”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box