Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 115

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 115

 


Chương 115

Giang Tiểu Lâu cười lạnh một tiếng, mắt phảng phất có một đám lửa: “Tam điện hạ, cảm tạ ý tốt của ngài, nhưng nếu ta lùi nửa bước thì sẽ có một người vô tội bị oan, cho nên ta không thể lùi, cũng không thể nhường. Chuyện này rõ ràng có điểm đáng ngờ nhưng ai cũng làm như không thấy, bây giờ ai cũng đòi ta phải suy nghĩ lại, không lẽ là vì muốn che giấu sự thật sao?”

Hách Liên Tuệ nghe đến đây, nhút nhát nói: “Tiểu Lâu, đừng nói nữa, quả thật Sở Hán đã phạm sai, tỷ cứ để họ xử lý đi. Đừng vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến thanh danh của tỷ, bên người có hộ vệ không sạch sẽ, người khác sẽ nói tỷ thế nào? Theo ta thấy không bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, để chuyện này được giải quyết êm đẹp đi. Các vị ở đây đều là người hiểu biết, sẽ che giấu giúp tỷ, không để chuyện này truyền ra ngoài.”

Nàng nói thật nhẹ nhàng, chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, tội danh vấy bẩn cung nữ này ai gánh vác nổi, Sở Hán là người đầu tiên bị mất đầu, còn Giang Tiểu Lâu dung túng hộ vệ phạm phải sai lầm này, còn có mặt mũi tiếp tục ở lại Khánh Vương phủ sao? Trên đời không có bức tường kín gió, tin tức này sẽ không che giấu được, đến lúc đó ai cũng biết bên người Giang Tiểu Lâu có một hộ vệ háo sắc to gan, lại mỗi ngày đi theo nàng như hình với bóng, còn không biết sẽ truyền ra lời đồn khó nghe đến mức nào. Nhưng bây giờ Giang Tiểu Lâu cũng không thể suy nghĩ nhiều nữa, nàng lựa chọn tin tưởng trực giác của mình, lựa chọn tin tưởng Sở Hán, cho đến nay hắn vẫn ái mộ Ly Tuyết Ngưng sâu sắc, sao lại vô cớ xâm phạm một con hát.

Hơi thở của nàng từ từ trở nên chậm lại, đôi mắt đen nhánh: “Ta thấy vẻ mặt của Sở hộ vệ bất ổn, nhất định phải mời đại phu đến kiểm tra.”

Hách Liên Thắng bỗng giương mắt nói: “Minh Nguyệt quận chúa, đừng phí công vì hắn nữa, phạm sai lầm rồi giả ngây giả dại là có thể thoát sao? Mời đại phu đến thì thế nào, chứng minh hắn có bệnh thì thế nào, hắn quả thật đã đùa giỡn nữ nhân của hệ hạ, đây là tội chết, tuyệt không có cơ hội trở mình.”

“Đây là lần đầu tiên ta nghe nói định tội không cần xử án, không biết An Hoa quận vương học được cái này từ đâu? Không có chứng cớ, chỉ dựa vào vài câu nói của Mặc Ngọc và tì nữ này thì đủ làm chứng sao?” Giang Tiểu Lâu không chút do dự nhìn thẳng Hách Liên Thắng, ánh mắt của nàng như một thanh kiếm, đâm vào Hách Liên Thắng khiến khắp người lạnh lẽo. Chợt nàng chuyển sang nhìn Khánh Vương, âm trầm nói: “Vương gia, hôm nay là tiệc mừng thọ của ngài, không ngờ xảy ra chuyện như vậy, con cảm thấy rất có lỗi, nhưng con tin tưởng hộ vệ của mình, hắn tuyệt đối không phải là kẻ háo sắc làm loạn. Nếu Sở Hán thật sự vấy bẩn Mặc Ngọc cô nương, con đồng ý một mình gánh chịu tội danh này, nhưng nếu hắn bị người ta vu oan, cố ý hãm hại…” Nói đến đây, trên mặt nàng càng lạnh, “Vậy thì con tuyệt đối sẽ không tha thứ cho những kẻ đã hãm hại hắn. Cho nên, Tiểu Lâu cả gan xin Vương gia cho phép con tìm đại phu đến kiểm tra cho hắn.”

Khánh Vương nhất thời do dự, yêu cầu của Giang Tiểu Lâu hợp tình hợp lý, quả thật Sở Hán có chút bất ổn, nếu thật có người giở trò thì bọn họ phải tra ra chân tướng. Hắn nghĩ như vậy, đang định đồng ý với Giang Tiểu Lâu, đột nhiên nghe thấy Mặc Ngọc lớn tiếng khóc lên: “ Minh Nguyệt quận chúa, người nói là tiểu nữ cố ý vu oan cho hộ vệ của người sao? Mặc dù tiểu nữ xuất thân là con hát, nhưng vẫn trong sạch, chưa từng làm chuyện gì không đàng hoàng. Từ khi nhập phủ càng thêm nghiêm cẩn khắc khổ tập luyện, tuyệt đối chưa từng đắc tội ngài, vì sao ngài vì muốn cứu hộ vệ của mình mà lại vu oan cho người tốt chứ? Được, các người không tin sự trong sạch của ta, ta chỉ có thể lấy cái chết làm chứng.” Nói xong nàng đột nhiên đứng lên, trực tiếp đánh về phía hòn giả sơn, bên hòn giả sơn có rất nhiều hộ vệ, sao có thể để cho nàng đụng vào thật, mọi người liền gắt gao kéo nàng lại, ngăn cản nàng đi tìm đường chết.

Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử liếc mắt nhìn nhau, trong mắt có vẻ do dự.

Thái tử vội nói: “Mặc Ngọc cô nương, đừng nên kích động, bất kể thế nào ta cũng sẽ cho cô nương một câu công bằng."

Trái tim Giang Tiểu Lâu chìm xuống, vốn dĩ chỉ cần tìm đại phu đến kiểm tra chắc chắn sẽ phát hiện Sở Hán có vấn đề, nhưng Mặc Ngọc khóc náo như vậy, chuyện này sẽ không tiện nữa. Danh tiết của nữ tử rất quan trọng, Mặc Ngọc quyết tâm muốn hãm hại Sở Hán, chỉ cần một lời nói của nàng cũng hơn cả trăm lời nói của người khác.

Quả nhiên, bị Mặc Ngọc chen vào, Khánh Vương lại chần chừ chuyện cho mời đại phu, Thái tử quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo: “Vương gia, việc này tội chứng đã xác thực, xin ngài lập tức xử lý hộ vệ này, huynh đệ bọn ta sẽ giữ kín chuyện, không để sự tình truyền ra ngoài, nếu không…”

Khánh Vương do dự không quyết, nếu bây giờ âm thầm xử lý Sở Hán, lại cẩn thận thu xếp, đưa Giang Tiểu Lâu đi thỉnh tội với hoàng đế, chuyện này có lẽ sẽ được đè xuống. Còn nếu làm lớn chuyện, chỉ sợ bệ hạ trách tội, cả Khánh Vương phủ đều bị xui xẻo. Hắn nghĩ tới đây, cuối cùng hạ quyết tâm: “Người đâu, lôi Sở Hán ra loạn côn đánh chết.”

Giang Tiểu Lâu muốn tiến lên ngăn cản, lại bị Khánh Vương phi kéo lấy tay áo. Trong mắt Khánh Vương phi có ý khẩn cầu, hy vọng nàng đừng nói thay cho Sở Hán. Trong lòng nàng run lên, hiểu rõ ý của Khánh Vương phi. Trong mắt Vương phi, Sở Hán dù trung thành, có tài, nhưng chỉ là một hạ nhân, không đáng để Giang Tiểu Lâu nói giúp. Huống chi việc này tội chứng xác thực, đặc biệt là lời nói của Mặc Ngọc đã nói lên tất cả. Trong tình hình này, cách tốt nhất chính là nhịn đau cắt thịt, kiên quyết bỏ mặc Sở Hán. Vương phi chỉ nghĩ sau này sẽ xin Hoàng hậu nương nương đứng ra bảo vệ Giang Tiểu Lâu, nhưng bà đã quên, việc này là rút một dây mà động cả khu rừng, bề ngoài là nhằm vào Sở Hán, thực tế là để đối phó Giang Tiểu Lâu. Nếu nàng không thể bảo vệ hộ vệ của mình thì ai sẽ còn ra sức cho nàng, ai sẽ liều mình cho nàng? Quan trọng hơn là, Sở Hán không chỉ là hộ vệ của nàng, mà còn là bằng hữu của nàng, nàng sao có thể để mặc đối phương bị người ta hãm hại?

Giang Tiểu Lâu vừa định mở miệng, một giọng nói nhẹ nhàng chợt vang lên: “Vương gia, ta đến muộn.”

Mọi người nghe tiếng, không khỏi hướng về phía âm thanh phát ra. Ánh trăng chiếu vào nam tử đang bước đến, hắn mi thanh mục túc, lông mày như vẽ, một thân hoa phục, đai lưng ngọc bích, như vị thần tiên không nhiễm một hạt vụi trần. Một cái liếc mắt cũng khiến người ta phải kinh diễm.

Thái tử nhìn qua, trong nháy mắt mỉm cười: “Thì ra là Thuần Thân Vương.”

Hôm nay lâm triều, bệ hạ vừa sắc phong một vị Thân vương, cònban tòa nhà rộng rãi trang nhã nhất trong kinh thành cho hắn làm phủ đệ. Chiếu thư ban ra, mọi người đều kinh ngạc, nhưng chưa ai biết người này dáng dấp ra sao, sao bây giờ hắn lại đi chúc thọ Khánh Vương? Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử liếc mắt nhìn nhau, trao đổi một cái nhìn hiểu ý, che lại chấn động trong lòng.

Bệ hạ hiện nay là Độc Cô Tấn, nhưng hắn chỉ là con thứ của tiên đế, được phong là Cao Dương Vương, hắn có một vị huynh trưởng văn võ song toàn, lịch sử gọi là Đức Hinh Thái tử. Nếu bàn về chiến công, quả thật Cao Dương Vương rất hiển hách, trong trận chiến ở Bạch Câu Hà, tiên đế ngự giá thân chính cơ hồ bị đuổi theo sát nút, là Cao Dương Vương suất lĩnh mấy ngàn quân tinh nhuệ xông lên chém đầu quân địch, đáng tiếc Đức Hinh Thái tử mới là con trưởng. Không chỉ như vậy, Đức Hinh Thái tử là người hiếu thảo lương thiện, cần cù chính sự, khiêm tốn có lễ, rất giỏi về chiêu mộ nhân tài, được văn võ bá quan tôn kính.

Khi tiên đế còn sống, vì nhiều năm bị thiên tai, ấu đệ của tiên đế là Độc Cô Vọng khởi binh tạo phản ở Tấn Châu, Đức Hinh Thái tử tự mình xuất chinh, trước tiên công phá Tấn Châu, bắt giữ Độc Cô Vọng, trên đường quay về, hắn vừa dụ dỗ vừa dùng vũ lực, liên tiếp bình định được Đông Châu, Hà Châu là nơi nhiều năm qua bị thế lực phản loạn nắm giữ, thể hiện tài năng quân sự trác tuyệt của mình. Ngoại trừ tài năng quân sự, hắn còn am hiểu việc chiêu mộ nhân tài, hỗ trợ tiên đế xử lý nội chính, lập ra luật pháp Đại Chu, khôi phục kinh tế, yên ổn quốc nội, bình định nội loạn, diệt trừ âm mưu phá hoại của Việt Tây, Đại Lịch.

Cao Dương Vương có một huynh trưởng xuất sắc như vậy, vốn dĩ có đến tám kiếp cũng không ngóc đầu lên nổi. Đáng tiếc khi chinh chiến Đức Hinh Thái tử từng bị trọng thương, sức khỏe không tốt, không chờ đến lúc kế thừa ngôi vị đã qua đời, Cao Dương Vương danh chính ngôn thuận trở thành Thái tử, thuận lợi đăng cơ. Dòng dõi Đức Hinh Thái tử không thịnh, sinh được ba con trai đều chết non, chỉ nghe nói còn được một đứa nhỏ vẫn đang nằm trong bụng mẹ, nhiều năm qua được nuôi dưỡng ở Ninh Châu, rất hiếm xuất hiện. Cho nên khi hoàng đế công khai tuyên chiếu Thuần Thân Vương, đồi thời nói rõ với mọi người hắn là tiểu nhi tử của Đức Hinh Thái tử, dĩ nhiên khiến cả triều đình chấn động.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vị Thuần Thân Vương tuấn mỹ dị thường này, chỉ có Giang Tiểu Lâu ngây người tại chỗ, quên mất mình đang định nói gì.

Thuần Thân Vương đi lên phía trước, cười nhạt: “Hôm nay là ngày vui, sao Vương gia có thể vì chút chuyện nhỏ mà phiền lòng?”

Thái tử không kềm được nhíu chặt lông mày, hai mắt lạnh lẽo như chim ưng: “Thuần Thân Vương nói sai rồi, cô gái này là chuẩn bị tiến cung dâng lên phụ hoàng, tuy chưa vào cung nhưng cũng không khác gì phi tần trong cung, bây giờ không hiểu sao bị người vấy bẩn, tội danh này ai có thể gánh? Ngài nói là việc nhỏ, nhưng một khi phụ hoàng tức giận thì Vương gia nên xử lý thế nào?”

Thuần Thân Vương nhẹ nhàng mỉm cười, khi hắn cười lên, phảng phất như ánh trăng trên trời đều tập trung trên người hắn, khiến người ta say mê, giọng điệu của hắn rất nhẹ, nhưng rất kiên định: “Thái tử điện hạ, nếu cô gái này là phi tần chân chính, thì hẳn là phải trải qua quá trình tuyển tú nữ, mà tú nữ thì không thể ở tại vương phủ, điểm này ngài cũng rõ. Nếu như nàng là con hát được tiến cử vào cung, chẳng qua cũng chỉ là cung nữ trong ca vũ phường, miễn cưỡng coi như một thợ thủ công.Nếu phi tần không được bệ hạ lâm hạnh thì vẫn phải ở mãi trong cung, nhưng nhạc sư, ca kỹ, con hát thì cứ đủ thời gian là được thả ra ngoài. Cho nên cô nương này chẳng qua chỉ là một thợ thủ công mà thôi, điện hạ làm lớn chuyện như vậy đúng là quá buồn cười rồi.”

Thuần Thân Vương am hiểu quy củ trong cung, hoàng đế đúng là yêu thích con hát, nhưng trên bản chất để cho nữ tử thân phận thấp hèn vào cung như vậy là vi phạm lễ chế, các ngươi âm thầm đưa lễ là được, bây giờ cô gái này bị nhục nhã, lại còn gióng trống khua chiên đi bắt tội, khác gì nói với cả thiên hạ là hoàng đế mê luyến con hát, không ngại vi phạm truyền thống Đại Chu nhiều năm qua. Chuyện này là chuyện hoàng đế không muốn để lộ, các ngươi lại huyên náo cho mọi người đều biết, rốt cuộc là có dụng ý gì?

Thái tử không ngờ Thuần Thân Vương lại đánh đòn này, sắc mặt phát lạnh.

Hách Liên Thắng biến sắc: “Vậy thì đã sao? Cho dù cô ta không phải phi tần của bệ hạ, thì cũng là một hảo cô nương thuần khiết, bị Sở Hán vấy bẩn như vậy không lẽ không cần Sở Hán đền mạng sao?”

Thuần Thân Vương cười nhạt: “Vậy thì phải xem tại sao Sở Hán lại muốn vấy bẩn cô ta.” Nói xong, hắn đi đến bên người Sở Hán, ra hiệu bọn hộ vệ thả đối phương ra, nhẹ nhàng nói: “Sở Hán, ngẩn đầu lên.”

Trên trán Sở Hán có từng hạt mồ hôi to đùng lăn xuống, tuy không nói được một lời nhưng vẫn cố gắng ngẩn đầu lên.

Thuần Thân Vương tinh tế đánhg giá khuôn mặt và thần thái của hắn, thậm chí nhìn cả bàn tay và góc áo đầy vết bẩn, cuối cùng ung dong thong thả nói: “Mọi người có ngửi được trong không khí có một loại mùi thơm không?”

Mọi người ngửi một cái, ngoại trừ mùi hoa nhàn nhạt và mùi tanh của hồ nước bên cạnh ra thì không ngửi được gì. Hách Liên Thắng lập tức cười lạnh: “Chẳng qua là mùi hương hoa cỏ từ bên kia truyền đến thôi, Thuần Thân Vương đừng chuyện bé xé ra to nữa.”

Thuần Thân Vương cười khẽ: “Không, đây không phải mùi hoa cỏ, mà là Thất tinh hải đường, hoa này truyền đến từ Lợi Châu, lá cũng không khác gì Hải đường bình thường, nhưng nhánh hoa như sắc, hoa rất tươi tắn. Trên Mê tung du ký có ghi chép, rễ cây hoa của Thất tinh hải đường đều có độc, nhưng nếu không được điều chế đúng liều thì sẽ không chết người, khi đem phấn hoa hòa vào huyết dịch, khi huyết dịch lưu thông thì độc khí cũng sẽ lưu thông theo, có thể khiến người ta tâm trí mê loạn trong hai ba canh giờ, như phát điên phát cuồng, nếu liều lượng quá nặng… còn có thể chết người.”

Sắc mặt Hách Liên Thắng thay đổi, vì hắn ý thức được Thuần Thân Vương không phải đang hù dọa mọi người, mà là rất chắc chắn.

Thuần Thân Vương thở dài, ánh mắt như đầm nước sâu thẳm: “Trong số các loại độc khiến thần trí người khác điên loạn, Thất tinh hải đường là loại khó phát hiện nhất, cũng ít có sơ hở nhất. Nhưng nó có một mùi thơm đặc thù, một khi dính vào cơ thể thì sẽ toát ra theo mồ hôi, vì hoa viên này trống trải, mọi người đứng phân tán, gió thổi qua chỉ nghe được mùi nhàn nhạt, nếu ở trong phòng kín thì mùi này sẽ rất nồng nặc, cũng sẽ gây tổn thương cho thân thể người.”

“Thuần Thân Vương, không lẽ có người hạ độc Sở Hán?” Khánh Vương giật mình, không nhịn được hỏi.

Trên mặt Thuần Thân Vương vẫn là nụ cười nhẹ như mây gió: “Nếu ta đoán không lầm, trên người Sở Hán nhất định có vết thương.”

Vừa dứt lời, Sở Hán đã cố gắng chống đỡ thân hình của mình lên, lộ ra một vết thương trong lòng bàn tay, vết thương kia chỉ là một chấm nhỏ màu đỏ, không hề chảy máu, chẳng trách không ai chú ý tới.

“Sở Hán võ công cao cường, người bình thường không thể tiếp cận hắn, càng đừng nói đến chuyện hạ độc, cho nên nhất định là có người cố ý đâm thủng lòng bàn tay hắn, để chất độc theo máu chảy đến toàn thân, khiến hắn nổi điên làm ra hành vi thất lễ. Mặc Ngọc cô nương, ta nói có đúng không?”

Sắc mặt Mặc Ngọc trắng bệch, môi lúng túng không nói ra lời, đôi vai gầy yếu không ngừng run rẩy.

Tiểu Điệp bước lên trước, nhìn chằm chằm Mặc Ngọc từ trên xuống dưới, Mặc Ngọc sợ hại cực điểm, theo bản năng mà co bàn tay lại, Tiểu Điệp mắt tinh lập tức bắt lấy tay trái của nàng, hung hăng nói: “Nhất định là ngươi giấu thứ gì trong tay.”

Mặc Ngọc sợ hãi ô cùng, chỉ cảm thấy mồ hôi chảy đầy người, nhưng lại mau chóng mở tay ra nói: “Không có gì hết, oan uổng quá, tiểu nữ là một cô gái yếu đuối, sao có thể đả thương hắn được…”

Giang Tiểu Lâu vẫn yên lặng quan sát, giờ khắc này đột nhiên đi lên phía trước, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Mặc Ngọc. Trong lòng Mặc Ngọc thấp thỏm không ngừng, hai mắt hoảng sợ trợn to, lại thấy Giang Tiểu Lâu từ từ mỉm cười: “Chiếc nhẫn này thật đặc biệt, cho ta mượn nhìn một chút được chứ?”

Ánh mắt sắc bén của Hách Liên Thắng ngưng lại, hô hấp như bị đình chỉ.

Mặc Ngọc bị dọa đến sợ hãi, yết hầu như nghẹn lại, ngũ tạng lục phủ cũng bị xoắn vào một chỗ, hoàn toàn không nói được gì. Mọi người rõ ràng nhìn thấy ngón giữa tay trái của nàng mang một chiếc nhẫn bạch ngọc gọn gàng, Giang Tiểu Lâu bắt lấy, nhẹ nhàng phá ra cơ quan trên chiếc nhẫn, bên trái chiếc nhẫn liền lộ ra một cây ngân châm mỏng như lông trâu, ngắn bằng một phần ba ngón tay, dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Thuần Thân Vương lấy ngân châm từ tay Giang Tiểu Lâu, nhàn nhạt nói: “Vốn dĩ Mặc Ngọc định đâm ngân châm vào người Sở Hán, đáng tiếc Sở Hán phát hiện ra việc bất thường nên vội vàng rút tay về, như vậy mới tạo nên một vết thương ngoài da kéo dài. Đến khi chất độc thấm vào máu hắn, hắn sẽ đau đớn khó chịu, thần kinh tê liệt, thậm chí mất đi ý chí, trở nên cuồng loạn.”

Mặc Ngọc run rẩy không ngừng, tất cả máu huyết như chảy ngược, gần như chỉ muốn bỏ chạy. Mà Giang Tiểu Lâu lại mang theo nụ cời mềm nhẹ như mây trời, giọng điệu ôn hòa: “Mặc Ngọc cô nương, chiếc nhẫn tinh xảo này dùng cổ ngọc trăm năm chế tạo, Thất tinh hải đường cũng rất khó kiếm, ngươi bán hết tiền bạc trong người cũng sợ không đủ được một phần mười thứ này, chiếc nhẫn này là ai đưa cho ngươi?”

Sặc mặt Khánh Vương trầm xuống: “Hay lắm, thì ra ngươi tìm đủ cách vào phủ là vì cái này, đúng là đồ khốn kiếp.”

Gương mặt Mặc Ngọc kinh sợ đến mức không còn giọt máu, cả người lảo đảo. Hách Liên Thắng nhìn ra tình hình không đúng, lặng lẽ biến mất trong đám người, chỉ lạnh lùng nhìn, cũng không có ý cứu viện. Mặc Ngọc là người biết chừng mực, nếu vào giờ phút này khai mình ra cũng không có gì tốt, sẽ chỉ làm mất mặt Khánh Vương phủ, Khánh Vương cũng sẽ rất tức giận.

Khánh Vương phi từ từ thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt lại nặng nề: “Mặc Ngọc cô nương, ngươi đang đẩy Minh Nguyệt quận chúa và Vương gia vào tội bất nghĩa, muốn kéo cả Khánh Vương phủ cùng thân bại danh liệt với ngươi hay sao? Chẳng qua chỉ là một con hát nho nhỏ, lấy đâu ra lá gan vu tội đến người của quận chúa chứ? Rõ ràng là có người phía sau bố trí cạm bẫy, lấy ngươi ra làm mồi. Nếu ngươi không chịu khai báo ai là chủ mưu phía sau thì cẩn thận cái mạng của mình đó.”

Tình thế chuyển biến đột ngột, người bị hại lại thành kẻ bày mưu, mọi người cứ như đang xem một vở kịch, nhất thời không biết nên làm gì.

Giang Tiểu Lâu nhìn Hách Liên Thắng trốn trong đám người, gương mặt như ngọc của nàng tỏa ra ánh sáng màu bạc dưới trăng, đôi mắt như có lửa nóng thiêu đốt. Hách Liên Thắng nhìn sang chỉ cảm thấy rét run, trái tim như chìm xuống.

Chuyện này bề ngoài nhằm vào Sở Hán, thực tế là nhắm vào Giang Tiểu Lâu, hơn nữa từ khi Mặc Ngọc vào phủ đã cắt đứt liên hệ với bên ngoài, người có thể thu mua cô ta chỉ có… Khánh Vương nắm chặt bàn tay, đốt ngón tay như trắng bệch, nhịn một lúc lâu khóe miệng mới ngừng co giật: “Lôi cô gái này đi, lát nữa ta sẽ đích thân thẩm vấn. Còn hộ vệ này… cũng đưa đi chữa trị đi.”

Bọn hộ vệ lập tức tiến lên, lôi Mặc Ngọc đang mềm nhũn đi, hai người khác thì hợp lực đưa Sở Hán đi chữa trị.

Trong mắt Giang Tiểu Lâu mang theo tia lạnh nhạt: “Vương gia, hộ vệ của con quá mức sơ ý mới trúng kế của người khác, chuyện này cũng do con quản lý không tốt, xin Vương gia xử phạt.”

Khánh Vương run rẩy một thoáng, miễn cưỡng thở dài, trên mặt rặn ra một nụ cười: “Thôi, chuyện này rõ ràng là nữ tử kia cố ý hãm hại, không liên quan đến Sở hộ vệ, bảo hắn cố gắng dưỡng thương, cũng đừng ai nhắc lại chuyện này nữa.” Nói xong hắn quay người nói với Thái tử: “Điện hạ, khiến ngài chê cười rồi, ngày mai thần sẽ chủ động tiếc cung thỉnh tội với bệ hạ.”

Trong lòng Thái tử rất hối hận, nếu đúng là Sở Hán vấy bẩn Mặc Ngọc thì bọn họ còn có cớ trách tội Giang Tiểu Lâu, nhưng nữ tử này chỉ đang giở trò, Sở Hán vô tội bị hại, đúng là lợi cho Giang Tiểu Lâu quá. Nghĩ đến đây, nụ cười của hắn lúng túng: “Không đâu, là ta không làm rõ sự thật, nữ tử này nếu hiến cho phụ hoàng chẳng phải là làm trò cười hay sao?” Nói xong, ánh mắt của hắn chuyển sang nam tử chói mắt kia, giọng điệu mang theo vẻ âm trầm: “Hôm nay nhờ có Thuần Thân Vương mà chuyện mới được rõ ràng, Vương gia nên cảm tạ ngài ấy mới đúng.”

Khánh Vương lập tức cảm tạ Thuần Thân Vương, vẻ mặt cực kỳ chân thành.

Giang Tiểu Lâu đứng xa nhìn Thuần Thân Vương, ánh mắt chói mắt khiến nàng không nhìn rõ vẻ mặt của đối phương, rốt cuộc là vui sướng hay thong thả, hoặc là… sắc mặt không hề thay đổi. Trong lòng có ngàn vạn lời nói, miệng lại không thể nói được nửa chử, trong lúc hoang mang, trên môi nàng hiện ra ý cười nhàn nhạt.

Tam hoàng tử Độc Cô Khắc cũng mỉm cười, trên mặt vô cùng nhiệt tình, không nhanh không chậm nói: ”Ngày khác ta sẽ mời Thuần Thân Vương uống trà.”

“Đa tạ Tam điện hạ.” Thuần Thân Vương hơi liếc mắt, nụ cười ôn hòa.

Bên này hàn huyên náo nhiệt, bầu không khí lập tức hòa hoãn đi, Khánh Vương nhìn thấy vậy tươi cười nói: “Chúng ta rời khỏi yến hội đã lâu, lỡ người khác thắc mắc thì sẽ không hay, xin mời các vi quay lại bữa tiệc.”

Thái tử và Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử đi theo Khánh Vương rời khỏi, bỏ lại một mình Hách Liên Thắng, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười: “An Hoa quận vương, vở kịch hôm nay an bày cũng khá lắm.”

Móng tay Hách Liên Thắng đâm sâu vào da thịt, khiến hắn đau đớn vô cùng, giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Giang Tiểu Lâu đường vẫn còn dài, đừng kết luận quá sớm.”

Mí mắt Giang Tiểu Lâu khẽ nhúc nhích: “Vậy thì ta cung kính chờ đợi.”

Việc đến nước này không thể xoay chuyển được nữa, trong lòng Hách Liên Thắng lạnh lẽo, đôi mắt rung động, phất tay áo rời đi.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chuyển sang Thuần Thân Vương, lóe ra một nụ cười: “Bây giờ ta phải gọi huynh là Tạ Liên Thành, hay là Độc Cô Liên Thành?”

Trên gương mặt tuấn tú của Độc Cô Liên Thành mang theo nụ cười nhạt: “Tên chỉ là cách gọi, nàng thích gọi thế nào cũng được, ta không để ý.”

Hoa viên nhất thời vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe gió thổi qua lá cây, âm thanh sàn sạt rơi vào tai. Đôi mắt Giang Tiểu Lâu như có sóng nước: “Thì ra đây chính là bí mật của huynh.”

Nụ cười của Thuần Thân Vương ôn hòa, nhưng trong đó như có một loại sầu não: “Trên đời không có bí mật gì giữ được mãi mãi, nếu có thể, ta thà rằng mình chỉ là Tạ Liên Thành.”

Liên quan đến Đức Hinh Thái tử và đương kim bệ hạ, trong sử sách ghi lại rất nhiều chuyện. Ai cũng biết tình cảm hai huynh đệ họ rất tốt, đối với chuyện đại sự trong triều, Thái tử và Cao Dương Vương đều cùng bàn bạc. Cao Dương Vương từng bị thương mà nằm trên giường không dậy nổi, Đức Hinh Thái tử đích thân đến thăm, khi châm cứu Cao Dương Vương vô cùng đau đớn, Thái tử liền lệnh cho thái y thử nghiệm trên người mình trước. Đức Hinh Thái tử còn nói với người khác, Cao Dương Vương có dáng đi như rồng như hổ, rất đặc biệt, tương lai nhất định là Thái tử thời bình, hắn không sánh bằng. Có người nói vào một ngày tuyết lớn, Đức Hinh Thái tử sai người gọi Cao Dương Vương vào phủ, sau đó cho lui hết người hầu, hai người cùng uống rượu bàn luận quốc gia đại sự. Lúc nửa đêm, tì nữ và các hộ vệ nhìn thấy Cao Dương Vương đang không ngừng lùi lại, tựa hồ đang né tránh và từ chối cái gì, tiếp theo nghe thấy tiếng Thái tử la lớn: “Đệ phải kế thừa.”

Bọn hộ vệ nghi ngờ vô cùng, nhưng lại không dám tiến lên quấy rối. Hai người uống rượu đến khuya, Cao Dương Vương cáo từ đi về, Đức Hinh Thái tử đi ngủ, nhưng đến khi trời sáng thì Thái tử liền qua đời. Khi biết Thái tử tạ thế, hoàng đế vô cùng đau buồn, chỉ có thể gọi Cao Dương Vương đến nói: “Quốc sự chỉ có thể giao phó cho con.” Vì câu nói này, Độc Cô Tấn danh ngôn chính thuận trở thành hoàng đế. Người đời sau đồn đại, lúc đó Đức Hinh Thái tử biết mình không còn sống lâu nữa, cho nên muốn đem quốc gia giao cho đệ đệ ruột của mình, nên mới có bốn chữ “đệ phải thừa kế.”

Nhưng mà dân gian lại có cách nói khác, mọi người hoài nghi đương kim hoàng thượng độc chết Đức Hinh Thái tử, có ý đồ đoạt ngôi.

Cách nói này cũng rất có căn cứ, vì trước khi đương kim hoàng đế đăng cơ đã rất chú trọng bồi dưỡng thân tính của mình. Khi hắn còn là Cao Dương Vương, phụ tá đắc lực bên người có đến sáu bảy mươi người, còn kết giao không ít quan văn võ tướng. Cho dù đó là trung thần của Đức Hinh Thái tử, chỉ cần họ là người có quyền lực thì hắn đều tiếp cận lấy lòng. Từ khi Cao Dương Vương được sắc phọng, những phụ tá của hắn như Trương Bình, Vương Dương, Cổ Nghiêm đều lần lượt tiến vào triều đình đảm nhiệm chức vụ, đồng thời còn cách chức một nhóm lão tướng, điều bọn họ đến vùng phụ cận giữ chức để dễ khống chế. Tiếp theo mở rộng khoa cử, một khi trúng cử thì các môn sinh này sẽ được cắt cử chức vụ khác nhau. Cứ như vậy, cho dù trên triều đình cũng có nhiều người nghi ngờ hoàng đế, nhưng hắn vẫn rất thuận lợi nắm giữ mọi thứ trong tay mình, từ từ biến cả triều đình thành cỗ máy của mình.

Rốt cuộc ngôi vị hoàng đế này là Độc Cô Tấn đoạt được, hay là Đức Hinh Thái tử nhường cho hắn, những người biết chân tướng chắc cũng không có mấy người. Mà Độc Cô Liên Thành này lại là đứa con mồ côi của Đức Hinh Thái tử, Giang Tiểu Lâu nói ra nghi ngờ trong lòng: “Ta còn tưởng huynh sẽ lựa chọn cả đời trốn tránh.”

“Vụ ám sát đã khiến ta tỉnh lại, tránh né không thể tránh cả đời được. Có lúc mình không tìm đến người, người khác cũng sẽ tìm đến mình, đến khi đó vận mệnh của mình cũng chỉ là bị chém giết. Nàng có phải rất tò mò thân thế của ta, sao lại không hỏi?”

Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài: “Ta tò mò thật, nhưng có một số việc nếu huynh không nói, chắc chắn ta sẽ không hỏi.”

Đôi mắt sáng sủa của Độc Cô Liên Thành nhìn Giang Tiểu Lâu, không lảng tránh thân thế của mình: “Năm đó phụ thân ta bệnh chết, bệ hạ thu xếp cho phi tần của ông ấy chu đáo, chỉ có mẫu thân ta là được đưa vào vương phủ. Vì bà ấy là tỷ muội ruột của Hoàng hậu nương nương hiện tại, nhưng mà lại là con thứ, nên chỉ là một trắc phi của Đức Hinh Thái tử.”

Trong nháy mắt hơi thở Giang Tiểu Lâu như ngưng trệ, hai mắt như có hào quang lóe lên, nhưng chỉ im lặng nghe.

Nụ cười của Độc Cô Liên Thành biến mất: “Lúc đó mẫu thân ta có thai được một tháng, cái chết của phụ thân có đả kích rất lớn với bà, cho nên bà không ăn không uống, thậm chí yêu cầu được tuẫn táng theo. Bệ hạ và Hoàng hậu tìm đủ mọi cách giúp bà giải buồn, nhưng trước sau bà vẫn không phấn chấn hơn. Không chỉ vậy, bà còn rất oán hận Cao Dương Vương được thay thế phụ thân làm Thái tử, còn nói cái chết của phụ thân có liên quan đến ông ấy. Cho nên mặc kệ bệ hạ chăm sóc bà thế nào, bà vẫn bỏ trốn khỏi vương phủ. Sau đó bà lưu lạc đến Liêu Châu, gặp được cha ta, được ông ấy chăm sóc, cha cũng không chê bà từng có chồng, đối với bà hết sức kính trọng bảo vệ, mẫu thân vì tìm được nơi nương tựa nên đồng ý gả cho ông. Sau đó tuy cha cũng cưới Vương di nương, nhưng đối với mẫu thân vẫn luôn ôn nhu săn sóc. Đáng tiếc ngày vui chóng tàn, ngay khi mẫu thân sinh ra tam đệ, mẫu thân phát hiện cha vẫn bí mật trao đổi thư từ với kinh thành, nội dung trong đó… dù ta không nói, nàng cũng có thể đoán được.”

Âm thanh thất vọng của hắn vang đến tai nàng, Giang Tiểu Lâu hiểu được: “Không lẽ Tạ bá phụ là…”

Độc Cô Liên Thành cười khẽ: “Không sai, cha ta đã che giấu bí mật này nhiều năm, ông ấy chẳng qua đang giúp bệ hạ chăm sóc mẫu thân mà thôi. Bệ hạ và Hoàng hậu biết mẫu thân không thích về kinh thành, cũng không muốn ta được sinh ra trong hoàn cảnh bình dân, nên yêu cầu phụ thân chăm sóc hai mẹ con ta. Nếu cha là quan trong triều thì sẽ gây nên nghi ngờ, nhưng ông ấy lại chỉ là một thương gia bôn ba bên ngoài, không có gì đặc biệt khiến người chú ý. Khi mẫu thân biết được chuyện nàyđã chịu đả kích lớn, bà không nghĩ là cha ta nghĩ cho bà, ngược lại bà cho rằng tướng công mình là một tên gián điệp, gian tế, đang giám sát bà. Từ đó bà không tin tưởng cha nữa, chuyển thẳng tới Phật đường sống. Chuyện sau đó… thật ra nàng cũng biết rõ, bà ấy cảm thấy tình cảm của cha ta đều là giả dối, cho dù đến lúc cha qua đời bà vẫn không động lòng. Cha rất hối hận, nhưng mẫu thân lại là người quật cường, bà hoàn toàn không tin là cha có tình cảm sâu đậm với mình, chỉ cho rằng ông ấy là một tên lừa đảo.”

Giang Tiểu Lâu không ngờ trong đó còn có nhiều ẩn tình như vậy, chuyện này quả thật là vô cùng li kỳ. Tuy rằng trước kia cũng có những câu chuyện kể về phi tần hậu cung lưu lạc nhân gian, sau đó tái giá, nhưng thân thế của Độc Cô Liên Thành đúng là làm người ta phải kinh ngạc. Phụ thân hắn là Đức Hinh Thái tử, mẫu thân là muội muội của đương kim Hoàng hậu, mà hắn lại lớn lên trong một gia đình thương nhân. Chính nhờ có sự chiếu cố của hoàng đế, Tạ gia mới có được phú quý như vậy, cho nên khi hắn quyết tâm làm một thương nhân, hoàng đế không chỉ thuận theo hắn, còn âm thầm che chở hắn. Có thể nghĩ ra được, đây là lý do Tạ Khang Hà giao toàn bộ Tạ gia cho Tạ Liên Thành, bởi vì hắn là bùa hộ mệnh của Tạ gia. Hắn còn ở Tạ phủ ngày nào, hoàng đế sẽ chiếu cố Tạ phủ ngày đó. Nếu Độc Cô Liên Thành rời khỏi Tạ gia, tai họa sẽ đến ngay trước mắt.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài một tiếng, quả nhiên Tạ Khang Hà là người làm ăn, hắn vẫn đang suy nghĩ cho con cái của mình, nhưng những kẻ ngu xuẩn kia không hiểu được khổ tâm của hắn, vội vã đuổi Tạ Liên Thành ra ngoài, không, phải nói là đuổi lá bùa hộ mệnh duy nhất của mình đi. Phú quý ngập trời, nếu không có mạng để hưởng thì có ích gì? Cuối cùng Tạ Khang Hà đã chấp nhận, rõ ràng là sự trừng phạt tàn khốc dành cho Tạ Ỷ Chu.

Nghĩ đến đây, nàng bình tĩnh nhìn đối phương, ánh mắt trong trẻo: “Cho nên bây giờ huynh muốn quay trở lại làm chính mình sao? Nếu không phải ta…”

Trong mắt Độc Cô Liên Thành tỏa ra vẻ ôn nhu, lại lắc đầu: “Không, việc này không liên quan đến nàng, tất cả đều là số mạng của ta.”

Số mạng, không ai có thể chống lại.

Dạ yến kết thúc, các vị khách dồn dập cáo từ rời đi, Khánh Vương mặt mày âm trầm trở lại thư phòng, một trận mưa gió lại nổi lên.

Mặc Ngọc bị dây thừng trói lại đang quỳ trên đất, mặt mày sợ hãi.

Khánh Vương lạnh lùng nhìn nàng: “Nói, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Mặc Ngọc thấy đối phương nghiêm khắc, cả người run rẩy như lá cây trong gió, nhưng lại cắn chặt răng không nói.

Khánh Vương lạnh lẽo nói: “Đây không phải là nơi ngươi có thể ngang ngược, một câu nói có thể cho ngươi sống, cũng có thể bắt ngươi chết. Nói, người sai khiến sau lưng ngươi là ai?”

Mặc Ngọc như tê liệt nằm trên đất, sắc mặt tái xanh không còn chút máu, đúng lúc này một âm thanh vang lên: “Phụ thân, tất cả những chuyện này đều do con sắp xếp.”

Khánh Vương đột nhiên xoay người, Hách Liên Thắng một thân hoa phục đang đứng trước cửa thư phòng.

Khánh Vương chứng thực được suy đoán trong lòng, giọng điệu mang theo uy nghiêm đáng sợ: “Quả thật là ý của ngươi?”

Mi mắt Hách Liên Thắng giật một cái, hai mắt mang theo vẻ mù mịt: “Phải.”

Khánh Vương mạnh mẽ ném một cái nghiên mực xuống, Hách Liên Thắng không tránh né, trên trán lập tức đen thui một mảng, không lâu sau lại có một dòng máu chảy xuống, thấm ướt mắt trái của hắn, nhìn rất đáng sợ. Khánh Vương tức giận đến run rẩy: “Ngươi đúng là thứ không có tiền đồ, ta bồi dưỡng ngươi bao nhiêu năm, ngươi không học được cái tốt, lại học được cách dùng mưu mẹo nham hiểm tham gia vào đấu đá nội viện, đúng là đồ súc sinh không biết liêm sỉ.”

Huyện thái dương của Hách Liên Thắng nổi gân xanh, trái tim nhảy ầm ầm lên, giọng điệu lại rất trấn định: “Phụ thân, lý do con làm vậy không phải người cũng hiểu sao? Trước khi Giang Tiểu Lâu tới vương phủ, người rất sủng ái mẹ con, bà ấy ôn nhu mỹ lệ, đoan trang dễ gần, cả nhà chúng ta vui vẻ chung sống với nhau. Nhưng khi Giang Tiểu Lâu đến, trong nháy mắt long trời lở đất, người mê mẩn tiện nhân Phiên Phiên kia, ném mẹ con qua một bên, lại còn tin lời gièm pha của bọn họ, đoạt đi phong hào của bà ấy, giáng bà ấy thành nô tì, lại còn bắt bà ấy đi dọn phân. Phụ thân, là người có mới nới cũ, phản bội lời hứa, sao lại trách con? Con chỉ báo thù cho mẫu thân, không có gì sai.”

Khánh Vương tức giận từ trong tim, hung tợn tát cho Hách Liên Thắng một bạt tai. Trên gương mặt trắng trẻo của Hách Liên Thắng liền hiện lên dấu năm ngón tay, khóe miệng hắn co giật liên tục, như là đang khống chế tâm tình của mình: “Phụ thân, bây giờ ngay cả lời nói thật con cũng không thể nói sao?”

“Báo tư thù cũng được, nhưng không thể liên lụy cả Khánh Vương phủ, càng không thể lấy danh dự trăm năm của Hách Liên thị ra đánh cược. Nhìn ngươi không hiểu chừng mừng, không để ý hậu quả như vậy, tất cả đều do mẹ ngươi dạy mà ra. Nếu không phải bà ta chết rồi, ta nhất định sẽ bắt bà ta đi rút gân lột da.”

Bất kể thê thiếp trong hậu viện tranh đấu thế nào, Hách Liên Thắng đều không liên quan. Hành vi hôm nay của hắn, rõ ràng là giết địch một ngàn tổn thương mình tám trăm, càng khỏi nói là ngay trước mặt Thái tử, chuyện này lộ ra ngoài thì Khánh Vương phủ là nơi đầu tiên bị tổn thương, hắn không biết nghĩ cho gia đình như vậy, Khánh Vương sao có thể tha cho hắn.

Mặc Ngọc sợ hãi tới cực điểm, nhào tới trước mặt Khánh Vương khổ sở cầu xin: “Vương gia, tiểu nữ chỉ làm theo lời An Hoa quận vương thôi, ngài ấy đồng ý sau chuyện này sẽ để cho tiểu nữ cùng tình lang bỏ trốn, không làm khó dễ nữa. Tiểu nữ không còn cách nào mới phải nghe theo, Vương gia, xin tha cho tiểu nữ.” Nếu không phải chuyện có tư tình với người khác bị An Hoa quận vương phát hiện, nàng cần gì phải mạo hiểm như vậy, thậm chí từ bỏ phú quý ngay trước mắt.

Khánh Vương quay đầu nhìn nàng chằm chằm, một luồn khí lạnh toát ra: “Ta không muốn nhìn thấy nữ tử này nữa.”

Mặc Ngọc kinh hãi, đầu óc trống rỗng, vội hét to: “Quận vương, ngài đã hứa sẽ đảm bảo ta không sao mà, quận vương.” Nàng vừa kêu, hộ vệ cũng đã nhào lên chặn miệng nàng lại, mạnh mẽ kéo ra ngoài.

Từ đầu tới cuối Hách Liên Thắng không nhìn nàng một chút, hắn chỉ nhìn Khánh Vương, ánh mắt nghiêm túc đến đáng sợ: “Phụ thân, nếu người không đuổi Giang Tiểu Lâu ra khỏi phủ, chuyện tương tự tuyệt đối sẽ còn xảy ra.”

Lửa giận trong lòng Khánh Vương bay mất, chỉ còn lại hối hận. Hách Liên Thắng văn võ song toàn, tài hoa hơn người, luôn là sự kiêu ngạo của hắn, nhưng hôm nay hắn đã thất vọng, vô cùng thất vọng. Hắn mơ hồ cảm giác trước kia mình rất buồn cười, trước kia hắn chán ghét Khánh Vương phi, xa lánh thế tử, chỉ thân cận hai đứa con thứa. Hắn thấy bọn họ văn sõ song toàn, tương lại có thể giành lấy vinh quang cho Khánh Vương phủ. Nhưng bây giờ hắn mới phát hiện, văn võ song toàn không che giấu được nội tâm lãnh khốc, tài hoa hơn người không che giấu được phẩm chất đê hèn. Tất cả đều do chính mình tạo ra, là hắn quá mức sủng ái Thuận phi, cho bọn hắn hy vọng ảo tưởng. Một khi ảo tưởng không còn, bọn họ sẽ nổi điên, phát cuồng, không thể giải thích.

Khánh Vương thở dài một tiếng, đột nhiên cảm giác vô cùng mệt mỏi, nói: “Ta không muốn nghe ngươi nói nữa, cút đi cho ta.”

Trên mặt An Hoa quận vương hiện lên một tia cười nhạt nhòa, đáy mắt lại lạnh lùng tàn khốc: “Phụ thân, con sẽ chứng minh là con đúng, con sẽ lấy đầu tiện nhân kia, để cúng tế mẹ con.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box