Chương 112
Đêm đến trời bắt đầu đổ mưa, không khí tràn ngập hơi lạnh. Bốn phía đều là một mảnh trống vắng, mơ hồ nghe thấy âm thanh giọt mưa gõ vào mái hiên leng keng.
Giang Tiểu Lâu vẫn chưa ngủ, cảm thấy trong lòng có chút buồn bực bất an, nhưng không nói ra được là lý do gì. Nàng nhẹ nhàng vén rèm lên, chỉ thấy bên ngoài nến đỏ chập chờn, Tiểu Điệp đang gật gù buồn ngủ, không có gì khác ngày thường, liền nhẹ nhàng thả màn xuống, đột nhiên nghe thấy xa xa truyền đến tiếng trống canh, nang nhất thời ngạc nhiên lập tức ngồi thẳng dậy: “Tiểu Điệp, bây giờ là giờ gì?”
Tiểu Điệp vẫn còn ngái ngủ, dụi dụi mắt, lắng nghe một lát mới nói: “Trời còn chưa sáng đâu.”
Giang Tiểu Lâu nhíu mày, nhìn chằm chằm sắc trời ảm đạm bên ngoài mà không nói gì, Tiểu Điệp liền đóng lại cửa sổ, nói: “Có thể là trời mưa nên tiểu thư thấy không ngon giấc, ngủ thêm một chút nữa đi.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở phào một hơi, không ngờ bên ngoài đột nhiên có tì bữ bẩm báo: “Quận chúa, Tạ phủ cho người tới báo tin, nói Tạ lão gia qua đời.”
Giang Tiểu Lâu chấn động mạnh một cái, mồ hôi chảy ròng ròng, chỉ cảm thấy yết hầu như bị nghẹn cứng, một lúc lâu mới nói: “Ta biết rồi.”
Sắc mặt Tiểu Điệp trắng bệch: “Tiểu thư…”
Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài một hơi: “Lúc trước Thái Vô tiên sinh đã nói bá phụ bị hao tổn tâm mạch, cuối cùng cũng không tránh khỏi. Ngươi đi chuẩn bị đi, chúng ta đi phúng viếng.”
"Vâng."
Trời vừa hửng sáng, Khánh Vương phủ liền chuẩn bị một cỗ xe ngựa, đi thẳng đến Tạ phủ. Cửa lớn Tạ gia đã mở ra, dựng lên cổng chào đám tang, toàn bộ đều phủ một màu trắng, người hầu mặc đồ trắng bận rộn ra vào. Ma ma đón khách nhìn thấy xe ngựa Khánh Vương phủ thì kinh hãi, vội vã chào đón. Giang Tiểu Lâu không đợi bà lên tiếng liền trực tiếp đi vào trong, ma ma chỉ có thể lo lắng đi theo phía sau, không dám nhiều lời. Bên trong cũng là cảnh tượng bận rộn, một nhóm hòa thượng mặc cà sa đang đi vào linh đường, trong sân dựng lên một cái lều chính, bốn cái lều phụ, trong lều có chỗ ngồi, khách khứa có thể đến đây nghỉ ngơi, uống trà, trò chuyện. Khi ma ma muốn đưa Giang Tiểu Lâu vào lều chính, Giang Tiểu Lâu lắc đầu, trực tiếp đi vào linh đường.
Cửa đại sảnh có một cái chuông báo tang, khi Giang Tiểu Lâu vào đến cửa, nhịp trống liền vang lên hai lần, tiếng khóc thảm thiết trong linh đường lập tức truyền tới. Tiểu Lâu bước vào linh đường, chỉ thấy toàn bộ cửa gỗ hoa lê đã được phủ lên bằng vải trắng, giữa phòng có một cái quan tài bằng gỗ lim đặt trên một băng ghế dài, trước linh đường bày đầy đồ cúng, người nhà họ Tạ tất cả đều mặc đồ trắng, khóc lóc thảm thiết trong tiếng nhạc buồn. Giang Tiểu Lâu nhìn thấy bọn họ, nhưng mắt nhìn thẳng, cầm nhang trong tay, trực tiếp tiến lên hướng về Tạ Khang Hà hành lễ.
Vương Bảo Trân lau nước mắt, khom người nói: “Minh Nguyệt quận chúa, đa tạ nhân sâm đồ bổ người đưa đến, nhưng lão gia lại không thể dùng được. Tối hôm qua ông ấy đột nhiên khó thở, đại phu còn chưa đến cửa thì người đã không còn.”
Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nhìn bà một chút, ánh mắt rơi vào cỗ quan tài.
Trên mặt Vương Bảo Trân mang lấy bi thương, miệng tiếp tục nói: “Khi lão gia đi đã lập di ngôn, sai nhị thiếu gia thay ông ấy quản lý Tạ gia, nhưng dù sao nhị thiếu gia cũng còn trẻ, ta sợ hắn làm việc không đủ chu đáo, quận chúa là người lão gia tin tưởng nhất, sau này kính xin người chiếu cố nhiều hơn.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy, biết đối phương đang thăm dò mình, cho nên chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, vừa không phản đối cũng không tán thành, làm như không liên quan gì đến nàng.
Nhìn chung quanh, Tạ Ỷ Chu mắt lấp lánh đang nhìn mình, Tạ Nguyệt một thân áo trắng cúi đầu im tiếng, đang sợ Giang Tiểu Lâu tính sổ với mình, Tạ Nhu và Tạ Hương mặt mày buồn bã, nước mắt ướt đẫm, nhưng chỉ nghe tiếng khóc chứ không thấy ý thương xót. Chỉ có Tạ Xuân nhỏ nhất khóc lóc không ngừng, nước mắt ướt đẫm, thật sự thương tâm vô cùng. Giang Tiểu Lâu lướt qua Vương Bảo Trân, đi thẳng đến trước mặt Tạ Xuân, ôn nhu nói: “Bá phụ đã biết trước sẽ có ngày này, muội đừng quá đau lòng. Sau này nếu có khó khăn, cứ đến Kim Ngọc Mãn Đường hoặc là Khánh Vương phủ tìm ta.”
Tạ Xuân ngẩn mặt lên, đôi mắt to tràn đầy nghi hoặc. Khi Tạ Khang Hà còn sống Giang Tiểu Lâu chưa bao giờ thân cận với mình như vậy, sao hôm nay lại ôn hòa đến thế?
Tạ gia to lớn có mấy người thật lòng rơi nước mắt vì Tạ Khang Hà, bọn họ chỉ đang liều chết nghĩ làm sao tranh được thật nhiều gia tài. Giang Tiểu Lâu chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt đến mơ hồ không nhận ra. Tạ Khang Hà đã tính trước sẽ có ngày này, hắn phái thân tín báo cho Giang Tiểu Lâu biết, đừng đến Tạ phủ thăm hắn, tránh cho những kẻ tiểu nhân nảy sinh lòng dạ riêng. Mặt khác, chính là giúp hắn trông nom Tạ Xuân. Tạ Khang Hà là người làm ăn khôn khéo, nhưng không phải một người cha thành công, từ lâu hắn đã nhìn thấu bản chất những đứa con của mình, nhưng mà người chết vì tiền, hai chữ thất vọng cũng không cần nói nữa.
Tạ Ỷ Chu đi tới, gương mặt tuấn tú trở nên khách sáo: “Quận chúa yên tâm, ta sẽ thay thế phụ thân chăm sóc các muội muội thật tốt.”
Ý cười bên môi Giang Tiểu Lâu nhạt thêm một chút: “Nhị công tử, đạo lý làm ăn ngươi nên là người hiểu rõ nhất, những chuyện nói rồi nuốt lời phản bội đạo nghĩa, nhất định sẽ bị cộng đồng thương nhân phản đối. Bá phụ bôn ba nhiều năm, tạo dựng nên bảng hiệu cho Tạ thị không dễ dàng gì, ta khuyên ngươi… nên thận trọng làm việc.”
Tạ Ỷ Chu sửng sốt, gần đây cửa hàng tơ lụa đón một vị khách, ra giá cao gấp ba mua lụa Hương phẩm đặc biệt, nhưng mà hàng tồn kho trong tiệm đã được người ta đặt rồi, không kịp lấy thêm, hắn nghĩ tới nghĩ lui liền bịa ra một sự cố, khiến người ta cho rằng tất cả lụa Hương phẩm trong cửa hàng đã bị nhúng nước, lợi dụng mối quan hệ hợp tác lâu dài từ trước, tự mình đến nhà xin lỗi, bồi thường một chút bạc, trở tay liền mang hàng bán cho người kia, thu lợi năm ngàn lượng. Nhưng chuyện này vô cùng bí ẩn, Giang Tiểu Lâu làm sao biết được? Hắn nhất thời toát mồ hôi lạnh, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
"Ngươi…”
“Nhị công tử không cần căng thẳng, ta cũng không rảnh lúc nào cũng nhìn chằm chằm ngươi, chỉ là trên đời không có bức tường nào không lọt gió, tin tức này nếu ta có được, thì những thương hộ khác cũng sẽ có được, ta không muốn tâm huyết nhiều năm của bá phụ bị hủy trong một sớm một chiều, hy vọng ngươi cẩn thận."
Cửa hàng của Giang Tiểu Lâu rất đắt khách, nàng lại qua lại thân thiết với Tạ Liên Thành, biết tin tức này cũng không có gì lạ, Tạ Ỷ Chu nghĩ vậy, liền không muốn để trong lòng chuyện này, chỉ lạnh nhạt đáp: “Ta tự có sự lựa chọn của mình, cũng chỉ vì nghĩ cho Tạ gia thôi, dù sao đây cũng là chuyện nhà của ta, quận chúa không cần lo lắng.”
Giang Tiểu Lâu nhìn gương mặt đắc ý của đối phương, khẽ lắc đầu một cái, tự làm bậy không thể sống, thương gia mà không có uy tín thì không thể đặt chân trong giới kinh doanh, chỉ tiếc nửa đời tâm huyết của Tạ Khang Hà, chỉ trong chốc lát sẽ mất sạch.
Đúng vào lúc này, một nam tử trẻ tuổi lảo đảo xông vào cửa, đập đầu xuống đất khiến mọi người kinh hoảng. Tạ Xuân bước lên một bước, thất thanh kêu lên: “Tam ca.”
Giang Tiểu Lâu sững sờ, ánh mắt rơi vào trên người nam tử này, áo gấm hắn mặc đã bị rách, trên giày dính đầy bùn đất, tóc cũng rối tung. Tạ Xuân xông lên đỡ hắn, Giang Tiểu Lâu mới nhìn rõ tướng mạo, thiếu niên này gương mặt trắng nõn, thân hình có mấy phần gầy yếu, ánh mắt lại sáng hơn sao trời. Hắn mới vừa đứng lên, rồi lại rầm một tiếng quỳ trước linh đường, trên mặt không một giọt nước mắt, nhưng rõ ràng Giang Tiểu Lâu cảm nhận được đáy lòng hắn đang rất đau buồn.
Đau thương thật sự, là không phát ra âm thanh, thậm chí không có nước mắt.
Giang Tiểu Lâu im lặng nhìn hắn, lập tức đoán ra được thân phận người này, được Tạ Xuân gọi là tam ca, chắc chắc chỉ có nhi tử thứ ba của Tạ Khang Hà là Tạ Thiên Thích. Quả nhiên, Tạ Ỷ Chu lập tức trách mắng: “Phụ thân qua đời mà ngươi cũng không về sớm, đúng là đồ bất hiếu, bây giờ còn có mặt mũi về đây sao?”
Tạ Thiên Thích không nhìn hắn, đôi mắt kia cũng không nhìn người nào, như không hề nghe thấy Tạ Ỷ Chu nói gì. Tạ Ỷ Chu tiến lên, kéo lấy cổ áo hắn, tức giận nói: “Ngươi không nghe thấy sao?”
Tạ Thiên Thích cúi thấp đầu, dáng vẻ vô cùng ủ rũ, đôi mắt dần trở nên mờ ảo, Tạ Ỷ Chu vung nắm đấm lên muốn đánh xuống, Tạ Xuân hét một tiếng che mắt lại, nhưng Tạ Ỷ Chu không đánh được, vì tay của hắn đã bị người giữ lại.
Tạ Thiên Thích chỉ giơ tay lên, đã khóa chặt nắm đấm nhìn như rất cứng rắn kia.
Sắc mặt Tạ Ỷ Chu dần trở nên trắng bệch, trên mặt túa ra đầy mồ hôi, Vương Bảo Trân the thé nói: “Tam thiếu gia, sao ngươi có thể gây chuyện trước linh đường của lão gia, còn không buông tay.”
Tạ Ỷ Chu lập tức ngã xuống đất, chổng chân lên trời, cực kỳ chật vật. Tạ Thiên Thích đi thẳng qua người hắn, thắp lên một nén nhang, cung kính dập đầu ba cái trước linh đường: “Phụ thân, nhi tử bất hiếu, đến muộn rồi.”
Tạ Thiên Thích là nhi tử nhỏ nhất của Tạ Khang Hà, trước kia cũng rất ít được nhắc đến, mọi người trong Tạ gia mơ hồ như cảm thấy hắn tồn tại cũng được mà không có cũng không sao, nhưng hôm nay Giang Tiểu Lâu thấy tình cảnh này, trong lòng lại nảy sinh hảo cảm đối với hắn. Thiếu niên này thật là một người thú vị.
Tạ Thiên Thích quay đầu lại, nhìn Tạ Xuân nói: “Đại ca đâu?”
Tạ Xuân nhíu chặt lông mày, có chút do dự.
Tạ Ỷ Chu được người hầu đỡ lên, nhếch miệng lạnh lùng nói: “Người đó không mang huyết thống Tạ gia, đã sớm bị phụ thân đuổi ra ngoài.”
Lông mày Tạ Thiên Thích run lên một chút, đôi mắt lóe qua một tia khác thường.
Giang Tiểu Lâu vẫn hờ hững quan sát, lúc này mới mở miệng nói: “Tạ đại công tử đã dọn qua nhà mới, lát nữa ta sẽ cho huynh địa chỉ.
Lúc này Tạ Thiên Thích mới chú ý đến cô gái xa lạ trong sảnh, nàng mặc một thân quần áo mộc mạc, trên mặt không chút son phấn, tóc không cài chút trang sức nào, đôi mắt óng ánh và gương mặt trắng nõn lại làm người ta chú ý, đôi môi kia nếu khẽ cười lên, sẽ làm cho lòng người mềm nhũn. Tỷ muội Tạ gia người dịu dàng người cao quý người ngây thơ, mỗi người mỗi vẻ, nhưng cũng không che được vẻ đặc biệt của nàng. Hắn nhìn nàng, trong đầu lóe qua một ý nghĩ: “Cô nương là Giang Tiểu Lâu?”
Ánh mặt trời chiếu vào mắt Tạ Thiên Thích, đôi mắt của hắn mang theo ý cười, giống như bầu trời âm u đột nhiên có một tia sáng, hắn nghiêm túc nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Ta biết cô nương, trong thư của huynh ấy, lúc nào cũng nhắc tới cô nương, cho nên ta cũng coi như đã quen biết cô nương từ lâu rồi.”
Không hiểu sao mặt Giang Tiểu Lâu có chút ửng hồng, nàng mơ hồ đoán được tại sao Tạ Thiên Thích lại biết mình, hắn là đệ đệ ruột của Tạ Liên Thành, cùng do Tạ phu nhân sinh ra, cảm tình dĩ nhiên cũng không bình thường. Huynh ấy mà hắn nói, ngoại trừ Tạ Liên Thành thì sẽ không có người thứ hai. Tại sao trong thư Tạ Liên Thành thường xuyên nhắc tới nàng, lý do không cần nói cũng biết. Nếu giờ khắc này có một tấm gương, nàng sẽ phát hiện hai má mình đã đỏ ửng, nhưng nếu có người hỏi lý do là gì, chỉ sợ nàng cũng không nói ra được.
Giang Tiểu Lâu đã bò ra khỏi bãi tha ma từ rất lâu, có lẽ đây là lần đầu tiên cảm nhận được tâm tư của một cô gái, nhưng chỉ trong nháy mắt nàng liền khôi phục bình tĩnh, chỉ nhàn nhạt mỉm cười: “Tam công tử, hân hạnh.”
Vào lúc này, cử chỉ và dáng vẻ của thiếu niên này xem có vẻ không phù hợp hoàn cảnh, nhưng nụ cười của hắn lại khiến người ta cảm thấy rất tự nhiên, dung mạo hắn không tuấn tú bằng Tạ Liên Thành, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thoải mái,tự tại. Nụ cười trong mắt hắn tràn đầy chính trực và phoáng khoáng, loại chính trực này không phải là vô tri thiếu hiểu biết, mà là sự phóng khoáng của một người thấu hiểu sự đời. Cho dù hôm nay phụ thân hắn qua đời, nhưng đau khổ chỉ trong nháy mắt là vượt qua. Chuyện hắn không để tâm đến sống chết là một chuyện kỳ quái, nhưng khi sự kỳ quái này xảy ra trên người hắn thì lại phảng phất như rất đương nhiên.
Giang Tiểu Lâu chưa từng gặp người nào như vậy, nhất thời có chút kỳ quặc.
Không riêng Giang Tiểu Lâu đang phân tích Tạ Thiên Thích, hắn cũng nhìn nàng, vì nàng là người huynh trưởng hắn yêu thích. Đại ca của hắn, ưu tú ôn hòa như vậy, lại dành một tình cảm mãnh liệt cho nàng, điều này làm cho hắn khó mà tin nổi. Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, Tạ Thiên Thích liền hiểu lý do. Đại khái không có nam nhân nào lại không thích Giang Tiểu Lâu, vì nàng có gương mặt mỹ lệ đặc biệt, gương mặt thanh nhã, mắt sáng như sao, cách ăn nói như gió xuân ấm áp. Chỉ cần nàng muốn, thì có thể dựa vào gương mặt này đánh động bất cứ ai. Nhưng mà hắn mơ hồ nhìn ra một tia oán hận từ khóe mắt nàng, đó là nỗi oán hận không nên thuộc về nữ nhân, thậm chí còn có mỗi loại lãnh khốc, như đóng băng tất cả nam nhân chung quanh nàng. Tạ Thiên Thích mơ hồ cảm thấy, thích Giang Tiểu Lâu là chuyện rất dễ, nhưng muốn yêu nàng thì cần có dũng khí rất lớn. Nam nhân thích sắc đẹp, nhưng lại sợ nữ nhân hung hăng. Cô gái trẻ đẹp này, ẩn giấu một trái tim ngoan cố bất khuất, đây là điều mà đa phần nam nhân đều không chịu nổi.
Có thể được rất nhiều người thích, nhưng rất khó để người ta yêu, đây là may mắn hay bất hạnh của Giang Tiểu Lâu, Tạ Thiên Thích không khỏi thầm mỉm cười, đây là may mắn của đại ca, bởi vì người biết thưởng thức sự mỹ lệ này không nhiều, cho nên cơ hội của đại ca cũng rất lớn.
Giang Tiểu Lâu và Tạ Thiên Thích từ linh đường đi ra, đến hành lang chợt nàng quay đầu lại hỏi: “Nếu huynh muốn lấy được gia nghiệp Tạ gia, ta có thể giúp.”
Nàng nói rất thẳng, không chút nào che giấu. Những những người kia tham lam tài sản, Giang Tiểu Lâu không muốn để cho bọn họ ngồi không hưởng lợi. Tạ Ỷ Chu lấy lý do Tạ Liên Thành không phải người nhà họ Tạ để ép hắn rời đi, độc chiếm gia sản, nhưng mọi người đừng nên quên còn có một người quan trọng, tam thiếu gia Tạ gia. Tạ Thiên Thích là con vợ cả, chỉ cần hắn có lòng, gia sản nhất định sẽ thuộc về hắn, còn kẻ tham lam Tạ Ỷ Chu chỉ có thể chấp nhận thất bại.
“Nhị ca chỉ có thể sống dựa vào những lời nói dối, hắn cho rằng nói dối thì có thể tìm lại được sự kiêu ngạo của mình, nhưng thực ra hắn không có được gì hết. Nếu hắn muốn ôm những vật chết kia thì cứ để hắn ôm, ta không thèm quan tâm.” Tạ Thiên Thích mỉm cười nói, đôi mắt vô cùng trong sáng.
“Huynh có biết của cải Tạ gia có bao nhiêu không?” Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhíu mày.
“Ta không biết, cũng không muốn biết, trước kia không có số tiền này ta cũng sống tốt, sau này cũng sẽ như vậy.” Tạ Thiên Thích không chút do dự mà trả lời.
“Nhưng Tạ bá phụ tiêu tốn hơn nửa đời mới xây dựng nên gia nghiệp khổng lồ này, nếu huynh không quan tâm thì nó nhất định sẽ bị hủy trên tay nhị ca huynh.” Đôi mắt Giang Tiểu Lâu óng ánh, giọng điệu quyết đoán.
“Phụ thân đã qua đời, bảo vệ gia nghiệp cũng không còn ý nghĩa, sinh mệnh tốt đẹp như thế, thời gian quý giá như thế, không lẽ ta phải tiêu hao cả đời mình để tranh đấu với nhị ca sao?” Tạ Thiên Thích hỏi.
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn một lúc lâu không nói gì, cuối cùng mỉm cười: “Tạ tam thiếu gia, huynh suy nghĩ rất thông suốt.”
Trên đời có trăm nghìn dạng người, có người vì tiền không tiếc tính mạng, có người cảm thấy tiền bạc là trói buộc, đây chỉ là cách lựa chọn của từng người mà thôi, Giang Tiểu Lâu tôn trọng ý kiến của Tạ Thiên Thích. Ánh mắt nàng nhìn về phía cửa lớn, như đang chờ đợi cái gì.
“Đại ca sẽ không tới.” Tạ Thiên Thích đột nhiên nói như vậy, gió thổi lên tóc của hắn, càng lộ vẻ rối loạn, nhưng sắc mặt hắn cực kỳ nghiêm túc.
Giang Tiểu Lâu choáng váng: “Sao huynh biết?”
“Người chết rồi vạn sự thành không, đại ca sẽ không làm chuyện dư thừa, huống chi nếu huynh ấy xuất hiện nói không chừng nhị ca sẽ cho rằng huynh ấy không muốn từ bỏ gia tài Tạ gia, một khi náo loạn há chẳng phải khiến phụ thân chết không nhắm mắt, khiến các tân khách chế giễu?” Tạ Thiên Thích giải thích.
Giang Tiểu Lâu nhìn lại đám người, không khỏi thở dài. Thế gian này không phải đen thì là trắng, ai cũng có nỗi khổ của mình, có con đường riêng của mình, nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối, bởi vì sự huy hoàng của Tạ gia không quá một năm nữa sẽ chấm hết.
Đến ngày đưa tang, người chủ trì hô to một tiếng "nâng lên", thế là tám người cùng bước lên nâng quan tài ra khỏi linh đường. Trước cửa có một đội ngũ đưa tang thật dài, thấy quan tài đi ra liền tiến theo sau, tiếng khóc vang vọng khắp trời. Khóc tang cũng là tập tục xưa, nếu lúc đưa tang không có tiếng khóc vang động như vậy thì sẽ bị người đời lên án. Cho nên Tạ Ỷ Chu thuê rất nhiều người khóc thuê đi theo đội ngũ đưa tang, một đường khóc đến nước mắt thành sông. Tạ Ỷ Chu đi đầu tiên, Vương Bảo Trân vẻ mặt bi thương, hai mắt đỏ chót.
Giang Tiểu Lâu nhìn theo quan tài ra cửa, trên mặt luôn mang theo tâm tình phức tạp.
Nhạc buồn vút lên, tiền giấy tung bay, đội ngũ đưa tang vẫn chầm chậm tiến lên, nhưng từ đầu tới cuối Tạ Liên Thành không hề xuất hiện. Giang Tiểu Lâu từ từ quay trở về, Tiểu Điệp và Sở Hán liếc mắt nhìn nhau, cũng đi theo phía sau nàng.
Đi đến trước cửa Kim Ngọc Mãn Đường, Giang Tiểu Lâu dừng bước, đột nhiên ngẩn đầu lên, quả nhiên Tạ Liên Thành đang đứng ở cửa sổ gian phòng trên lầu hai. Ánh mắt của hắn đang xuyên qua đường phố, tựa hồ rơi vào một nơi xa xăm. Chưởng quầy nhìn thấy Giang Tiểu Lâu vội vàng ra đón, Giang Tiểu Lâu vung tay lên dừng bước hắn lại, đi vào đại sảnh. Nàng đi đến trước cửa phòng, hít sâu một hơi, lúc này mới đẩy cửa đi vào.
"Tại sao không đi đưa tang?”
Tạ Liên Thành xay người nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, trong mắt như có ánh sáng lóe qua: “Tiểu Lâu, nếu ta đi thì chỉ phá hỏng tang lễ của phụ thân, nàng hiểu không?”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu không phục: “Có phải huyết thống hay không thật sự quan trọng như vậy sao?”
Cả người Tạ Liên Thành đứng dưới ánh mặt trời, ánh sáng chiếu trên gương mặt hắn làm cho vẻ mặt thêm mấy phần phức tạp, hắn chỉ cười nhạt nói: “Đó chẳng qua là cái cớ để công kích thôi, có gì mà phải để tâm?”
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Hôm nay thời tiết rất tốt, chúng ta ra ngoại ô giải sầu đi.”
Con người Giang Tiểu Lâu bề ngoài ôn nhu nho nhã, thật ra là người lạnh lùng, người được nàng quan tâm cũng rất ít, nếu mình được nàng để ý một chút thì cũng là chuyện rất hiếm có rồi, Tạ Liên Thành liền quay đầu dặn dò Hoài An: “Đi chuẩn bị xe.”
Hoài An đáp một tiếng, nhanh nhẹn đi ra.
Xengựa một đường xuyên qua đường phố phồn hoa, ra khỏi cửa thành. Bên đường có rất nhiều người đi đạp thanh, đa phần đều là văn nhân nhã sĩ, dắt theo mỹ nhân phong lưu. Xe ngựa càng chạy càng xa, dùng lại trước một gò núi nhỏ tên Lục Bình. Tạ Liên Thành chủ động xuống xe ngựa, đi theo từng bậc thang đá. Dọc theo đường cây cối xanh um, phong cảnh dạt dào, ánh mắt của hắn lại chỉ thẳng tắp mà nhìn phía trước, biểu hiện mông lung, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Giang Tiểu Lâu chỉ lẳng lặng ở bên cạnh hắn, không nói một lời. Nàng không biết Tạ Liên Thành muốn đi đâu, nhưng nàng biết lúc này tâm tình hắn không được tốt, ít nhất là cũng không thoải mái như vẻ ngoài hắn đang thể hiện.
Đúng vào lúc này, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, lập tức nhìn thấy một tia sáng nhỏ dài xông thẳng đến yếu hầu mình, Sở Hán phía sau không kịp cứu viện, Tạ Liên Thành lập tức ôm Giang Tiểu Lâu vào lòng, trong nháy mắt tránh khỏi tia sáng này.
Hơn hai mươi người mặc áo đen xông đến, Tạ Liên Thành lạnh giọng dặn dò: “Sở Hán, trụ vững.” Hắn thả Giang Tiểu Lâu ra, xông thẳng về phía đối phương. Ánh kiếm trước mắt như ánh sao đầy trời, sát khí phả vào mặt, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy có vô số ánh kiếm bay lượn, mà Tạ Liên Thành vốn luôn luôn lạnh nhạt đã biến mất giữa đám sát thủ.
Động tác của Tạ Liên Thành cực nhanh, trường kiếm của một tên còn ở giữa không trung, ngón tay của hắn đã bẻ gãy yết hầu người đó. Một kẻ bắn tên đã nhắm thẳng vào ngực hắn, trong nháy mắt hắn đã xuất hiện ở phía sau đối phương. Trường kiếm của một người vừa rút ra khỏi hông, đột nhiên cổ đã đứt làm hai đoạn. Giang Tiểu Lâu chưa từng thấy Tạ Liên Thành như vậy, hắn luôn luôn ôn hòa, luôn luôn lạnh nhạt, tựa hồ không có gì có thể làm cho hắn nổi giận, cũng không có người nào đáng giá cho hắn động thủ. Nhưng mà đối với đám sát thủ trước mắt, hắn hầu như một chiêu lấy mạng, không chút lưu tình.
Đây là cách đánh liều mạng, không chút phòng ngự, chỉ có tấn công. Trên người hắn đã xuất hiện rất nhiều vết thương to nhỏ,nhưng hắn hoàn toàn không để tâm, đôi mắt chỉ ngập tràn lạnh lùng, không chút tình cảm.
Đám người áo đen cũng không có ý định lưu lại mang sống, dù võ công Tạ Liên Thành rất cao, bọn họ vẫn không hề sợ hãi nhào tới. Tạ Liên Thành hôm nay cũng không phải vị công tử nho nhã trước kia, trên người hắn mơ hồ có một loại quyết tâm, sát khí từ từ tỏa ra chung quanh. Trong nháy mắt, hắn đoạt được một thanh kiếm, Giang Tiểu Lâu chỉ thấy được ánh kiếm run run, như một con rồng bạc tỏa ra ánh sáng khác thường. Một, hai, mười…, đám người áo đen kiêu ngạo đều ngã xuống, từng giọt máu thấm đẫm xuống một mảng cỏ.
Mỗi một chiêu công kích của Tạ Liên Thành, giống như đang nói lên những thống khổ trong lòng hắn, phảng phất đang nhắc nhở mọi người, không ai có thể đánh bại hắn.
Nhường nhịn Tạ Ỷ Chu, nguyên nhân duy nhất là không muốn Tạ Khang Hà đau lòng, nếu không chỉ với một Tạ Ỷ Chu, không thể nào khiến hắn nhân nhượng.
Sắc mặt của hắn có vẻ vô cùng trắng xám dưới ánh mặt trời, đôi mắt hắn mãi mãi ôn nhu như vậy, chưa từng mang theo ý lạnh. Vốn cho rằng bản tính của hắn là như thế, nhưng hôm nay Giang Tiểu Lâu mới phát hiện ra, Tạ Liên Thành lại xa lạ, đè nén như vậy, hoặc là… trước giờ hắn vẫn che giấu bản thân mình.
Toàn bộ bậc thềm đá đều ngập tràn mùi máu tanh,những người sống sờ sờ đều biến thành tử thi. Không ai có thể ngờ một quý công tử phong độ như Tạ Liên Thành lại có võ công như thế, cũng không ai có thể hình dung động tác giết người của hắn lại lạnh khốc như thế. Cuối cùng một người áo đen lộ ra một tia hoảng sợ, gắt gao trừng mắt nhìn Tạ Liên Thành, tay cầm đao dần run rẩy, sau đó hắn nhào đến trước mặt Tạ Liên Thành, ánh đao lóe lên như chớp. Tiểu Điệp kinh hoảng hét lên một tiếng, Sở Hán đang định tiến lên hỗ trợ, nhưng lập tức người áo đen này liền ngửa mặt ngã xuống, trước mặt hắn có một cái lỗ không ngừng chảy máu.
Ý thức Tạ Liên Thành như bồng bềnh giữa không trung, chỉ cảm thấy trên người lúc lạnh lúc nóng, hỗn độn không rõ, xương cốt toàn thân như muốn vỡ tan, cho nên hắn không ngừng giết chóc, mặc kệ máu tươi thấm đầy mặt, giống như đang muốn dùng máu để gột rửa. Khi tất cả mọi người đã ngã xuống, hắn quay đầu, từng bước đi về phía Giang Tiểu Lâu.
Gương mặt tuấn mỹ của hắn nhiễm một tầng máu đỏ, nhìn như ma vương tắm máu, mang theo một loại khí tức tử vong đáng sợ. Tiểu Điệp không tự chủ được nắm lấy tay áo Giang Tiểu Lâu.
Tạ Liên Thành đi xuống một bậc thang đá, đột nhiên cúi người xuống, mãnh liệt nôn mửa.
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, trong mắt hiện lên vẻ đồng tình. Nàng chỉ muốn biết, rốt cuộc trên người hắn ẩn giấu bao nhiêu nguy hiểm, bao nhiêu bí mật.
Khi Tạ Liên Thành ngã xuống, Sở Hán đúng lúc đỡ lấy hắn, sau đó phát hiện hắn đã hôn mê, không khỏi nói: “Tiểu thư, bây giờ phải làm sao?”
Giang Tiểu Lâu nhìn đống tử thi kia, thở dài nói: “Phái người đem thi thể đến nha môn Kinh triệu doãn.”
"Vâng."
Theo pháp lệnh Đại Chu, khi bị đạo tặc tập kích thì giết người tự vệ không phạm pháp, nhưng một cuộc ám sát có quy mô lớn như vậy, phỏng chừng Kinh triệu doãn sẽ đau đầu một thời gian dài. Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành, lại hỏi: “Ta vẫn nghĩ là công tử nhà huynh không biết võ công.”
Sở Hán cười: “Công tử nhà ta văn võ song toàn, tiểu thư không biết là vì chưa hỏi đến thôi.”
Ai ngờ một quý công tử hào hoa phong nhã lại ẩn giấu những sát chiêu như vậy, so với võ công của hắn, thì Cố Lưu Niên mà Giang Tiểu Lâu luôn e sợ lại chỉ giống như một kẻ khoa chân múa tay.Nếu như được luyện võ từ nhỏ, thì sư phụ của Tạ Liên Thành nhất định xuất thân danh môn, có thể thấy có người đang âm thầm tiêu tốn rất nhiều tâm tư bồi dưỡng hắn…
Giữa lúc Tạ Liên Thành mơ hồ, phảng phất có người nâng hắn dậy, bắt mạch, rót thuốc. Hắn chỉ cảm thấy thân thể rất nhẹ, đến mức như muốn bay lên, sau đó chậm rãi ngửi thấy một mùi thơm thanh lệ, bên tai cũng vang lên rất nhiều âm thanh, lúc đầu thì mơ hồ, sau trở nên rõ ràng. Âm thanh và mùi thơm kia biến mất, linh hồn vốn đang bay lượn cũng bị ép quay trở về thể xác.
Tạ Liên Thành không kềm được phát ra tiếng rên rỉ, đau đớn dâng lên toàn thân.
“Công tử, người tỉnh rồi.” Âm thanh vui mừng của Hoài An vang lên.
Tạ Liên Thành từ từ mở mắt, cố gắng muốn ngồi dậy, Hoài An vội vàng nói: “Công tử, đừng ngồi dậy, người đang bị thương.”
“Bây giờ là lúc nào?”
“Vừa qua khỏi giờ Sửu, Thái Vô tiên sinh đã đến xem qua, nói những người kia bôi độc trên kiếm, nếu không nhờ trong cơ thể người có… Bây giờ công tử nên nghỉ ngơi đi, không thể lao lực nữa. Sớm biết có nhóm sát thủ này mai phục, nô tài cũng theo lên núi bảo vệ người.” Hoài An luôn miệng cằn nhằn một hồi.
Tạ Liên Thành lại cắt lời hắn: “Giang tiểu thư không sao chứ?”
“Không có gì không có gì. Công tử vẫn che chở cho nàng, nàng làm sao có gì được.”
Cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, Giang Tiểu Lâu một thân xiêm y màu tím nhạt, tự mình bưng thuốc đi vào. Mùi thơm thanh nhã truyền vào mũi hắn, khiến trong lòng hắn chợt trở nên mềm nhũn.
Nhìn thấy Tạ Liên Thành tỉnh rồi, Giang Tiểu Lâu vui mừng: “Không sao rồi chứ?”
Đôi mắt Tạ Liên Thành như có ánh mặt trời ấm áp, từ từ gật đầu: “Ta không có gì, không cần phải lo lắng.”
Giang Tiểu Lâu thở phào nhẹ nhõm, giết người thì nàng nhìn nhiều lắm rồi, còn chưa thấy cách chiến đấu liều mạng như vậy, Tạ Liên Thành giống y như đang không cần mạng, võ công của hắn cao hơn đám sát thủ đó, vốn có thể không cần tốn nhiều sức lực, có lẽ hắn chỉ đang phát tiết oán hận trong lòng. Âm thanh của nàng vô cùng ôn nhu: “Sau khi huynh bị thương, bọn ta liền đưa huynh đến chỗ Thái Vô tiên sinh dưỡng thương.”
Tạ Liên Thành nhìn chung quanh, quả nhiên thấy hoàn cảnh rất xa lạ, liền khẽ gật đầu: “Đa tạ nàng.”
Giang Tiểu Lâu tươi cười, quay đầu nói với Hoài An: “Thái Vô tiên sinh vừa thay đổi đơn thuốc, ngươi đi tìm Tiểu Điệp, bảo nàng ấy lấy cho ngươi.”
Hoài An giật mình, trả lời: “Vâng.”
Chờ Hoài An đi ra ngoài, Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành uống thuốc, nhỏ nhẹ nói: “Huynh nằm một chút đi.” Không đợi Tạ Liên Thành mở miệng, Giang Tiểu Lâu liền thu dọn chén thuốc đi ra ngoài, không quên nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Quả nhiên Hoài An đang chờ ngoài hành lang, Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “Tạ phu nhân đang ở đâu, dẫn ta đi tìm bà ấy.”
Vốn nàng muốn hỏi Tạ Liên Thành, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng vẫn nuốt xuống, nàng không hiểu tại sao mình lại chọn cách đi đường vòng để tìm hiểu sự thật, chỉ là hiện tại nàng thấy không phải là thời cơ nói với Tạ Liên Thành.
Hoài An do dự: “Không phải nô tài không chịu, mà phu nhân đã chính thức xuống tóc xuất gia, không còn là người trong chốn hồng trần nữa.”
“Ta mặc kệ bà ấy xuất gia hay chưa, con trai bà ấy ra nông nỗi này, ta nhất định phải gặp bà ấy. Bây giờ, lập tức.” Đáy mắt Giang Tiểu Lâu như tóe lửa, giọng điệu vô cùng kiên định.
Tự đáy lòng Hoài An vẫn hơi sợ mỹ nhân này, mỗi lần nàng mỉm cười là làm cho hắn cảm thấy lạnh hết cả người. Nét cười của nàng rất chân thành, nhưng đuôi mày khóe mắt mang theo nét âm lãnh, trong tao nhã tỏa ra tầng tầng sát khí, khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Bị nàng ép đến hết cách, cuối cùng Hoài An phải nói ra phương hướng của Từ Tế Am. Giang Tiểu Lâu lập tức dẫn theo Tiểu Điệp đi thẳng đến đó. Bao nhiêu năm qua, Tạ Liên Thành vẫn luôn là người trầm tĩnh, vô số khó khăn gian khổ đã rèn luyện cho hắn trở thành một người kín đáo, dù bên ngoài rất ôn hòa, nhưng lại ít có ai tiếp cận được nội tâm hắn. Bây giờ tất cả đã trở nên bất thường, Giang Tiểu Lâu có thể cảm nhận được cho dù nội tâm đối phương như sóng cuộn dâng trào, thì ngoài mặt cũng không thể hiện ra chút gì.
Bên ngoài Từ Tế Am có hai cái hồ nhỏ, bóng cây đung đưa lay động, phía đông có một ngọn đồi đất, xem ra vô cùng hoang vu. Gió từ ngọn cây thổi qua, mấy chiếc lá khẽ chao lượng, cả khu vực mang dáng vẻ tiêu điều, khiến lòng người dâng lên cảm giác thê lương. Một trung niên nữ tử mặc ni bào đang đứng dưới tán cây, không biết vì sao mình không thể tiếp tục tụng kinh, chỉ có cảm giác bồi hồi từ trong đáy lòng dâng, lên, như có cảm giác bất thường. Tháo chuỗi phật châu trên tay ra, đọc thầm mấy câu kinh phật, nhưng ngày càng phập phồng thấp thỏm.
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, mới nghe thấy một tiểu ni cô bẩm báo: “Sư thái, bên ngoài có người cầu kiến.”
“Đã tối rồi, nói là bần ni không gặp khách.”
Tiểu ni kia ấp úng: “Người khách đó nói mình là Minh Nguyệt quận chúa, có chuyện quan trọng cần gặp ngài.”
Tạ phu nhân, không, bây giờ phải gọi bà là Tịnh Không sư thái, Tịnh Không nhíu mày, nhớ đến gương mặt ôn nhu mỹ lệ của Giang Tiểu Lâu, không tự chủ được liền thở dài: “Để cô ta vào đi.”
Giang Tiểu Lâu đi vào sân, nhìn thấy Tạ phu nhân một thân vải thô, vẻ mặt có chút lạnh nhạt: “Bây giờ tiểu nữ nên gọi người là phu nhân, hay là sư thái?”
“Gọi ta là Tịnh Không đi.”
“Được, tiểu nữ đã đến đây thì sẽ nói thẳng, Tịnh Không sư thái, người có biết hôm nay đại công tử bị người ta ám sát, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc?” Giang Tiểu Lâu không chớp mắt mà nhìn nữ nhân trước mặt.
Phật châu trên tay tịnh Không đùng một cái rơi xuống đất, vẻ mặt khó tin, không kềm được tiến lên một bước, nắm lấy tay Giang Tiểu Lâu hỏi: “Bây giờ nó sao rồi?”
Tịnh Không mới vừa rồi còn lạnh nhạt, bây giờ hai mắt tràn ngập căng thẳng bất an, rõ ràng là rất quan tâm con trai mình, tại sao lại trốn đến am ni cô? Giang Tiểu Lâu hơi nheo mắt, hít sâu một hơi mới chậm rãi nói: “Sư thái, tiểu nữ không biết Tạ công tử có thân phận gì, chỉ biết thân phận đó đã mang đến uy hiếp rất lớn, nếu người đồng ý nói hết mọi thứ ra, thì có lẽ sẽ tìm được hung thủ muốn ám sát huynh ấy.”
Ban đầu Giang Tiểu Lâu cho rằng đám thích khách đó nhắm vào nàng, nhưng sau đó lại phát hiện những người kia chỉ nhắm vào Tạ Liên Thành. Không tiếc sử dụng một đám tử sĩ võ công cao cường đi lấy mạng hắn, vậy thì thân phận của Tạ Liên Thành rất đáng nghi.
Tịnh Không nghe được câu này, mơ hồ đoán được Tạ Liên Thành đã không sao, từ từ khôi phục vẻ bình thường: “Không chừng chỉ là một đám vô lại thôi, nó chỉ là thương nhân thông thường, lại có ai muốn giết nó?”
Giang Tiểu Lâu thấy rất rõ, trong nháy mắt, trên mặt Tịnh Không xuất hiện sự khác thường, nàng cũng không vạch trần, chỉ nhàn nhạt nói: “Nếu người không chịu nói ra, chuyện này nhất định sẽ còn lặp lại, đến khi đó cũng không ai cứu được Tạ công tử. Lời của tiểu nữ đã hết, cáo từ.”
Nàng nói xong câu đó, một lúc lâu cũng không thấy đối phương có phản ứng, Giang Tiểu Lâu cười nhạt, không chút lưu luyến xoay người rời đi. Nhưng khi nàng ra đến ngưỡng cửa, Tịnh Không đột nhiên nói: “Chờ một chút, ta có lời muốn nói.”
Giang Tiểu Lâu xoay đầu lại, lẳng lặng nhìn Tịnh Không sư thái.
Tịnh Không cắn răng: “Tất cả chuyện xảy ra đều có liên quan đến cô, cho nên cô không thể bỏ mặc nó.”
Giang Tiểu Lâu kinh ngạc sững sờ: “Có liên quan gì đến tiểu nữ?”
Tịnh Không hít sâu một hơi, đáy mắt mơ hồ có hàn ý: “Liên Thành là một đứa bé yên tĩnh, nó biết mình phải làm gì, không nên làm gì, chưa từng phạm sai lầm. Bất kể chuyện làm ăn phát triển đến mấy, nó vẫn là một thương nhân thành thật, không chen vào triều chính, không xảy sinh xung đột với quý nhân triều đình, đó là lời hứa của nó. Nhưng bây giờ nó vì cô nương mà phá lệ, để lộ tung tích, bị người ta theo dõi, cho nên mới bị truy sát. Cô nương không thể trốn tránh trách nhiệm, mà phải ở bên cạnh chăm sóc nó.”
Giang Tiểu Lâu nhìn đối phương, bóng đêm như sương, đôi mắt nàng cũng như nhiễm một tầng sương mù: “Sư thái, tiểu nữ không hiểu ý người.”
Tịnh Không ảm đạm nở nụ cười: “Trước kia ta ngăn cản cô nương và Liên Thành qua lại, cô nương cho rằng vì ta không thích cô sao? Không, cô nương là một nữ tử xinh đẹp kiên cường, rất xứng đôi với Liên Thành. Lý do ta ngăn cản, là vì cô nương sẽ mang đến phiền phức và nguy hiểm cho nó. Ta biết, cô nương là một nữ tử có dã tâm, không cam lòng làm một nữ thương nhân, sẽ tìm đủ mọi cách để trèo lên cao, nhưng mà Liên Thành nó…”
Giang Tiểu Lâu càng nghe càng mơ hồ, nhưng dường như có một tia sáng len lỏi vào đầu nàng, soi sáng tâm tư hỗn độn: “Ý người là thân phận của Tạ Liên Thành đặc biệt…”
Tịnh Không chậm rãi gật đầu: “Nó không nên chen vào chính sự, càng không nên đối đầu với những người quyền quý. Gần đây nó điều tra quá nhiều, cho nên gặp phải bất trắc. Nếu không phải cô nương, nó vẫn còn che giấu rất tốt, không bị người ta phát hiện, không phải sao?”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tịnh Không, một lúc lâu không nói gì, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu: “Tiểu nữ hiểu rồi, xin lỗi.”
Tịnh Không nhìn bóng lưng nàng rời đi, viền mắt hơi đỏ, chợt ngã quỵ xuống đất, hướng về phía đông dập đầu: “Phật tổ, xin người phụ hộ cho con trai con, để nó một đời bình an vô lo.” Nói xong, lại dập đầu máy cái, nước mắt chảy dọc theo hai gò má gầy gò.
“Bí mật kia, xin Phật tổ từ bi để cho nó mãi mãi không thể nhìn thấy ánh sáng…”
Nhận xét Box