Chương 111
Khương phu nhân mặt mày trắng bệch được mang đi, nhất thời khiến toàn Vương phủ hoảng sợ. Đang yên đang lành đi dự tiệc ở chỗ Vương phi, lúc quay về thì sắc mặt tái nhợt, thân thể suy yếu, đúng là khiến người ta nghi ngờ.
Đại phu vội vàng đi vào chẩn trị, đám người còn lại đều ngồi chờ bên ngoài, bởi vì tình huống đặc thù, Khánh Vương phi không cho bất cứ ai đi về, đều phải ở lại chờ.
Giang Tiểu Lâu nâng một chén trà, nhìn các tì nữ vội vã đi tới đi lui. Ánh mắt của nàng đảo qua từng người, trên môi mang nụ cười nhạt. Thời gian ở vương phủ này tuy chưa lâu nhưng nàng đã hiểu tất cả. Các chủ nhân ở đây, hàng ngày ăn sơn hào hải vị, mặc lăng la tơ lụa, ra cửa người đưa kẻ đón, có vẻ rất tốt, đáng tiếc ai cũng cô đơn, tì nữ bên cạnh mang ý xấu, không biết sẽ bán đứng mình lúc nào. Trên dưới vương phủ ai cũng mang mặt nạ, vừa mở mắt ra là phải diễn, phu thê xa cách, mẹ chồng nàng dâu đấu đá, huynh đệ tỷ muội không nói được lời thật lòng. Những gì muốn nói muốn làm đều phải kìm nén, tất cả đều phải nói theo kịch bản được chuẩn bị trước. Chỉ cần có chút không cẩn thận phạm sai lầm thì coi như hết đời. Bây giờ nghĩ lại, nàng đã đưa Tuyết Ngưng đến nơi quỷ quái nào rồi chứ?
Khánh Vương vội vã đến, âm trầm đảo mắt qua mọi người, cuối cùng không nói một lời, lạnh lùng ngồi xuống.
Màn hất lên, đại phu đi ra, tất cả mọi người lập tức đưa mắt nhìn hắn, hắn trầm mặt bẩm báo: “Khương phu nhân không phải bị bệnh, mà là trúng độc?”
“Trúng độc?” Khánh Vương phi choáng váng bất ngờ đứng lên, trên mặt là vẻ bất ngờ vô cùng.
Khánh Vương vội truy hỏi: “Phu nhân đã dùng những gì, tại sao lại vô cớ trúng độc.?”
“Cái này…” đại phu nhìn Khánh Vương phi.
Khánh Vương phi thấy mọi người đều nhìn mình, lập tức nói: “Vương gia, hôm nay ta mời mọi người đến đây, Khương phu nhân cũng được mời, nghĩ đến việc nàng ấy có thai, ta cố ý cho người chuẩn bị thức ăn thích hợp, ngay cả rượu cũng là nước anh đào không say, sau khi xảy ra chuyện ta đã cho người niêm phong lại tất cả vật dụng, nếu Vương gia có nghi ngờ thì mời kiểm tra từng món.”
Khánh Vương nhìn thẳng Khánh Vương phi, thấy bà tỏ vẻ thản nhiên, nghi ngờ trong lòng cũng giảm bớt, lập tức sai đại phu đi kiểm tra. Đại phu vội đi tới, còn lại mọi người đều nhìn nhau.
Tả Tuyên kinh ngạc nói: “Nếu nói thức ăn bị hạ độc, nhưng chúng ta đều ăn uống như nhau, không ai bị gì hết.”
Tương Hiểu Vân nhìn nàng một chút, chỉ cúi đầu cụp mắt không nói một lời.
Thuận di nương một thân y phục trắng, tóc không cài trang sức, chỉ cài một cây trâm hoa cúc nho nhỏ, so với lúc đang đắc ý thì như hai người khác nhau, nhìn vô cùng điềm đạm đáng yêu. Khánh Vương nhìn thấy bà, lập tức nhớ tới năm xưa khi bà mới vào phủ cũng rụt rè như vậy, khiến người ta phải thương yêu, chớp mắt đã qua nhiều năm, ngoại trừ trên mắt có vài nếp nhăn, đuôi mày khóe mắt cũng không khác gì trước kia.
"Đừng đứng ở đó, nàng cũng ngồi đi.” Khánh Vương đột nhiên mở miệng.
Thuận di nương nước mắt lưng tròng nhìn hắn, cuối cùng cũng ngồi xuống, bộ dáng như bị ức hiếp, trong lòng Khánh Vương càng mềm lại, thầm nghĩ hay là mình đã quá mức sơ ý, chờ qua một thời gian nữa sẽ khôi phục địa vị phu nhân của bà, để bà sống thoải mái một chút. Dù sao bà cũng sinh cho hắn hai nam một nữ rất xuất sắc, công lao này chắc chắn không ai sánh bằng.
Thuận di nương nhìn thấu tất cả, trong lòng âm thầm vui vẻ, trên mặt vẫn không biểu hiện gì.
Đại phu nhanh chóng đi vào, nói với mọi người: “Phu nhân không bị trúng độc, mà là có người bỏ hạt ô đầu vào rượu, vật này nếu ăn vào thì không sao, nhưng vì trong đó có chất dịch ô đầu là thứ phụ nữ mang thai tối kỵ, nếu không nhờ lão đến kịp, chỉ sợ là lúc này phu nhân đã sẩy thai…”
*Ô đầu: vui lòng google.
Khánh Vương không dám tin tưởng, hắn nhìn Khánh Vương phi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Chuyện này là sao, bà bỏ hạt ô đầu vào rượu?”
Khánh Vương phi hít vào một ngụm khí lạnh: “Vương gia, ta vô cớ bỏ hạt ô đầu vô làm gì, địa vị Phiên Phiên là do ta cất nhắc, nếu ta muốn hại nàng ta thì cần gì phải đích thân mời đến chỗ của mình, ta có thừa cách để làm mà.”
“Vương gia.” Một âm thanh thê lương vang lên, mọi người đều quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phiên Phiên một đơn quần áo đơn bạc, sắc mặt trắng bệch, tì nữ bên người đang cố gắng nâng đỡ: “Sao ngài có thể trách Vương phi, nếu người muốn hại thiếp thì có thể dùng cách ngu xuẩn đến thế sao, rõ ràng là có người vu oan giá họa, cố ý ly gián.”
Thứ nhất, Khánh Vương phi tự mình thiết yến mời mọi người, nếu xảy ra chuyện thì người đầu tiên bị nghi ngờ chính là bà, chắc bà sẽ không ngốc như vậy. Thứ hai, địa vị của Vương phi cao quý, là chủ mẫu vương phủ, Phiên Phiên nhập phủ mới được hai tháng, thân phận vẫn thấp hèn, Vương phi muốn xử trí nàng cũng không cần hạ độc, trực tiếp kéo ra ngoài bán đi Vương gia cũng không nói được gì.
“Từ khi Phiên Phiên vào phủ, Vương phi vẫn rất chiếu cố thiếp, bảo vệ chu toàn, nếu không có người cất nhắc, Phiên Phiên làm sao được làm người bên cạnh Vương gia. Thiếp tin Vương phi không làm chuyện độc ác như vậy, xin Vương gia đừng trách người vô tội, khiến Vương phi buồn lòng.” Phiên Phiên nói có tình có lý, nhỏ nhẹ dịu dàng, luôn miệng giải thích cho Khánh Vương phi.
Khánh Vương không ngờ lại xuất hiện cục diện này, hoàn toàn sửng sốt: “Nếu không phải Vương phi, thì ai lại hận nàng như vậy, muốn hại nàng sẩy thai…”
Khóe mắt Phiên Phiên liếc về phía Thuận di nương, nhưng chỉ cúi mắt, hàng mi dài run rẩy, âm thanh yếu ớt nói: “Chuyện này…thiếp cũng không hiểu, có thể thiếp bầu bạn bên cạnh Vương gia, lại được Vương phi che chở, khiến tiểu nhân đố kỵ.”
Tì nữ bên người Phiên Phiên là Thải Hà giờ khắc này lại lên tiếng: “Vương gia, nô tì thấy…”
“Không được ăn nói bậy bạ.” Phiên Phiên vội vàng cắt ngang, bộ dáng không muốn nói thêm, rõ ràng là muốn nuốt hết oan ức vào lòng.
“Nói, ngươi nói rõ ràng trước mặt mọi người.” Khánh Vương lại sầm mặt, lớn tiếng sai bảo.
Vành mắt Phiên Phiên lập tức đỏ lên, Thải Hà từ từ nói: “Nô tì thấy lúc rót rượu ngón tay út của Thuận di nương phảng phất nhúng qua ly rượu…”
“Ngươi nói cái gì?” Thuận di nương đang đắc ý thầm, ước gì Phiên Phiên bị sẩy thai, giờ khắc này chợt lạnh cả người, lập tức đứng lên, âm thanh đều thay đổi.
Trong lòng Tương Hiểu Vân run rẩy, lập tức quay đầu nhìn về phía Hách Liên Tiếu, sắc mặt hai người như trắng bệch, các nàng đã nhận ra, màn kịch trước mắt là nhắm vào Thuận Như Ý. Ngón tay Thuận Như Ý nắm chặt, khăn tay bị nắm thành một cục, khi mở miệng âm thanh cũng run rẩy: “Thải Hà, không được ngâm máu phun người, những lời này không thể nói lung tung.”
Thải Hà bị quát một tiếng, nhất thời quỳ xuống, cây trâm hồ điêp mộc mạc trên đầu cũng run rẩy, khiến lòng mọi người đều run theo: “Nếu nô tì có nửa câu dối trá thì xin tùy các chủ tử xử lý. Nô tì thấp cổ bé họng, không dám vu tội Thuận di nương, nhưng Khương phu nhân đối xử với nô tì rất tốt, nô tì không thể nhìn thấy phu nhân bị hạ độc mà không lên tiếng, cho dù Vương gia muốn đánh chết nô tì, nô tì cũng chấp nhận, chỉ cầu Vương gia nể tình phu nhân một lòng một dạ với ngài, cố gắng che chở cho phu nhân, đừng để phu nhân bị kẻ gian hãm hại.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thả chén trà xuống, mở to mắt nhìn ánh mắt khiếp sợ của Thuận Như Ý, không khỏi khẽ thở dài. Lúc trước ngươi đối xử với người ta thế nào, hôm nay lại có người đối với ngươi như vậy, cho nên mới nói không phải không có báo ứng, chỉ là báo ứng chưa đến mà thôi.
Ánh mắt Khánh Vương phi từ từ trở nên lạnh lùng, âm thanh như băng giá: “Thuận di nương, ta có lòng muốn bày tiệc để cho các ngươi làm hòa, ngươi căm ghét Khương phu nhân được sủng ái thì cũng được, nhưng không thể dùng thủ đoạn độc ác như vậy, oan uổng ta thì cũng thôi, nhưng Khương phu nhân đang mang thai, ngươi cũng là một người mẹ, sao có thể tàn nhẫn như vậy?”
Nghe bà luôn miệng nghiêm khắc chỉ trích, sắc mặt Thuận Như Ý trở nên trắng như tuyết. Ánh mắt bà bắn về Phiên Phiên như một mũi tên độc, căm hận đến cực hạn.
Giang Tiểu Lâu ung dung mở miệng: “Thuận di nương, cho dù căm hận thế nào, đố kị thế nào, cũng không nên làm ra chuyện ác độc như vậy. Một hòn đá hạ hai con chim vốn là kế sách hay, nhưng nếu bị vạch trần, thì sẽ bị mọi người căm ghét, bà là một người thông minh, tội gì chỉ vì đố kỵ nhất thời mà làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy?”
“Minh Nguyệt quận chúa, chẳng qua chỉ dựa vào mấy câu nói của một nha đầu, ngươi đã kết luận di nương làm sai, đúng là võ đoán quá mức. Không lẽ nha đầu này không thể bị người khác mua chuộc, không lẽ Khương phu nhân không thể thông đồng với nha đầu này hãm hại người khác? Ngươi nói Thuận di nương đố kỵ thù hận, nói không chừng là do Khương phu nhân thấy Vương gia còn nhớ tình cũ, không cam lòng mới cố ý tự hạ độc mình, mượn cơ hội diệt trừ di nương…” Hách Liên Tiếu nén giận, phân tích rõ ràng từng chữ.
Thuận di nương lập tức được nhắc nhở, đổi thành bộ dáng rưng rưng muốn khóc, tang thương nói: “Vương gia, thiếp và ngài có tình cảm nhiều năm, ngài còn không biết thiếp là người thế nào sao? Người nghĩ lại đi, trước kia thiếp đối với Vương gia thế nào, đối với Vương phi thế nào. Bây giờ Phiên Phiên vừa vào cửa không lẽ liền có thể phủ nhận tấm lòng của thiếp sao? Vương gia, xưa nay chỉ nghe người mới cười, ai nghe người cũ khóc? Thiếp đã không còn tâm tư tranh sủng, chỉ muốn đứng từ xa nhìn Vương gia là đủ. Cho dù thiếp có ngàn sai vạn sai, thì cũng có được ba đứa con, thiếp cũng biết suy nghĩ cho con cái, tuyệt đối không làm ra những chuyện độc ác này.” Bà vừa nói, những giọt lệ như trân châu không ngừng chảy xuống.
Khánh Vương hơi nhíu mày, hắn nhìn bàn tay Thuận di nương đang gắt gao nắm chặt áo mình, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh trong quá khứ. Khi đó Thuận di nương còn trẻ, nàng yêu thích sử dụng chỉ thêu đủ màu, lặng yên ngồi bên cạnh hắn, mỗi khi hắn phiền não chuyện chính sự mà ngẩn đầu lên, liền nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của nàng, hàm răng trắng nõn nhẹ nhàng cắn lên sợi chỉ, mười ngón tay vung vẫy, thêu ra những thứ đẹp đẽ khiến người khác không dời mắt được.
Khi đó Thuận di nương xinh đẹp, trẻ trung, đến giờ tóc mai đã nhiễm sương, trên mặt có nhiều nếp nhăn, thứ duy nhất không thay đổi chính là địa vị của nàng trong lòng hắn, bất kể là khi nào hắn đều không quên nữ nhân này đã bầu bạn bên cạnh hắn suốt hơn hai mươi qua. Khánh Vương không tự chủ được mềm lòng, đang muốn mở miệng lại nghe thấy âm thanh thê lương của Phiên Phiên: “Vương gia, thiếp biết thời gian thiếp ở bên người ngắn ngủi, tình cảm không bằng Thuận di nương. Phiên Phiên hiểu chuyện, không muốn Vương gia vì thiếp mà lơ là tình cũ, chỉ cầu ngài cho thiếp một căn nhà nhỏ, không, cứ đưa đến am ni cô, để thiếp ở đó đến già đến chết cũng được, đỡ cho người khác nhìn thiếp không vừa mắt, trăm phương ngàn kế hãm hại thiếp.”
Khánh Vương nhất thời cuống lên, lập tức bỏ qua Thuận Như Ý, lạnh giọng nói: “Không được đi, không được đi đâu hết. Nàng là phu nhân của ta, muốn đi đâu cũng phải được ta đồng ý. Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để bất cứ người nào bắt nạt nàng.” Hắn dừng lại, cuối cùng hạ quyết tâm: “Người đâu, trói Thuận di nương lại, chấp hành gia pháp.”
Nghe được bốn chữ chấp hành gia pháp, cả người Thuận Như Ý như rơi vào hầm băng, bà nhìn về phía Khánh Vương, tỏ vẻ không tin nổi. Trước kia sở trường khóc lóc kể tội của bà bây được bị một nữ nhân khác học được. Không, Phiên Phiên phải nói là trò giỏi hơn thầy, phối hợp với dung mạo điềm đạm đáng yêu, thống khổ cảm động cầu xin, làm sao Khánh Vương không động tâm? Chỉ là tình cảnh này quá mức trào phúng, khiến cho trong lòng bà chảy cả máu.
Lập tức có người tiến lên kéo Thuận di nương đi, bà đột nhiên nhếch miệng, bắt đầu cười lớn: “Phiên Phiên, ngươi thật tài giỏi, quả nhiên là tài giỏi. Ta không bằng ngươi, nhưng ngươi cũng đừng đắc ý, người ta chỉ lợi dụng ngươi để đả kích ta, chờ ta rơi đài, người ta sẽ không bỏ qua cho người.”
Phiên Phiên thấy đối phương giống như bị điên, lập tức kinh sợ, ngã vào lòng Khánh Vương, bất an run rẩy.
“Đừng sợ, chỉ là một bà điên mà thôi.” Khánh Vương ôm thiếu nữ xinh đẹp, không kềm được ôn nhu nói.
Khánh Vương phi ngồi bên cạnh nhìn tất cả, Thuận Như Ý bầu bạn bên cạnh Khánh Vương nhiều năm, được hắn xem là tâm can bảo bối, người bên ngoài chạm phải một cái cũng không được. Nhưng hôm nay trong miệng hắn, Thuận Như Ý đã biến thành một bà điên. Những kẻ dùng nhan sắc dụ người, thì sắc tàn tình hết, tình hết thì ân tuyệt, thủ đoạn trước kia không thể dùng được nữa. Người mới chỉ cần nói vài câu, thì tình nghĩ hai mươi năm liền trở nên không quan trọng, tâm địa của nam nhân thật quá độc ác, lạnh lùng, khiến cho bà cũng tâm nguội ý lạnh.
Trên trán Hách Liên Tiếu toát mồ hôi lạnh, vai không ngừng run rẩy, há miệng như muốn cầu xin, Tương Hiểu Vân lại kéo tay áo nàng, khẽ lắc đầu. Nói theo lý, Thuận Như Ý đúng là mẹ ruột của Hách Liên Tiếu, nhưng bây giờ bà chỉ là một thị tì, bất kể bà có hạ độc Khương phu nhân hay không, Vương gia chỉ cần nghe lời một tì nữ đã phán tội, đây là chuyện chưa bao giờ có, nói rõ sự sủng ái dành cho Thuận Như Ý đã hoàn toàn mất sạch. Trong tình huống này, đi cầu xin cho một thị tì chính là hành vi đánh mất thân phận của mình.
Giang Tiểu Lâu nhìn phản ứng của từng người đối diện, trong lòng cười gằn: gió chiều nào xoay chiều ấy, phẩm hạnh của cái nhà này cũng hay thật.
“A…” Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu thê lương thảm thiết của Thuận Như Ý, Hách Liên Tiếu hãi hùng khiếp vía, ngón tay giấu dưới ống tay áo đang gắt gao nắm chặt mới kềm chế được cảm giác sợ hãi trong lòng. Nàng nhìn sang Giang Tiểu Lâu, trên người đối phương mặc y phục màu tím, trên cổ áo có một viên hổ phách được nạm lên, nhìn rất khác lạ. Nhưng ở giữa viên hổ phách có một con côn trùng nhỏ bé, hiển nhiên là bị chết trong đó đã rất lâu. Hách Liên Tiếu run rẩy trong lòng, lập tức cúi đầu.
Rất nhanh, tiếng thét chói tai biến thành tiếng trầm vang của roi đánh. Chịu đòn, bị đau không phải là chuyện lớn nhất, mất mặt xấu hổ mới là chuyện lớn. Để bọn hạ nhân kéo quần kéo áo, cởi áo ngoài ra, bất kể ngươi là hạ nhân hay di nương, đến nước này cũng không được nể tình chút nào. Làm chủ nhân, bà dĩ nhiên có quyền được miễn tội, cùng lắm chỉ bị nhốt lại, không ai dám đánh lên người bà, nhưng khi biến thành thị tì thì tình huống liền khác biệt. Theo quy củ vương phủ, khi bị phạt đánh thì không được mặc áo khoác, cho nên Thuận di nương phải chịu cảnh cởi áo, nằm bẹp trước mặt đám ma ma, ngoan ngoãn chịu đòn.
Giang Tiểu Lâu nâng chén trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, đối phó người khác thường phải dùng thủ đoạn khác thường. Khi vừa vào vương phủ, nàng án binh bất động, quan sát thói quen, tính tình Khánh Vương và Thuận Như Ý, lần lượt tấn công từng người. Sau khi tìm kiếm khắp nơi, nàng chọn Phiên Phiên, cô gái này đẹp hơn, ôn nhu hơn, thủ đoạn cao siêu hơn Thuận Như Ý. Trước tiên lấylòng Khánh Vương, ly gián tình cảm hắn và Thuận Như Ý, đến khi Thuận Như Ý phát sinh bản tính đố kỵ của nữ nhân, chính là khi Giang Tiểu Lâu động thủ. Cố ý lộ ra kẽ hở đan dược, sau đó mời tới Trịnh Hạo, để huynh muội họ diễn một màn kịch. Kế sách này vốn có không ít sai sót, nhưng nhờ Thuận Như Ý phối hợp mà trở nên kín kẽ. Chờ khi Thuận Như Ý bị giáng làm thị tì, liền đưa bà ta đến bên cạnh Phiên Phiên, mưa dầm thấm đất, ngày đêm kích thích, để bà ta nhìn thấy Khánh Vương và Phiên Phiên làm sao ân ái, để bà ta cảm thụ nỗi đau khổ nhiều năm qua Vương phi phải chịu đựng.
Khánh Vương không muốn nghe người khác cầu xin, chỉ dặn dò: “Vương phi, muốn đánh bao nhiêu thì bà cứ quyết đi.”
Khánh Vương phi đáo: “Vâng, Vương gia.”
Thuận Như Ý bị đánh cho da tróc thịt bong, thoi thóp nằm đó, bà có cảm giác như có người đang đi đến bên cạnh mình, âm thanh kia rất nhẹ, nhưng từng bước như đang đạp vào trong lòng bà. Khẽ nâng mắt lên, nhìn thấy một đôi giày Ngũ phúc nâng sao, hai bên mũi giầy dùng chỉ Đại hồng ti thêu thành hình bốn con dơi, ở giữa mũi giày có một con dơi lớn, hai cánh nhô lên thành chữ thô, ở giữa khảm một viên minh châu, rạng rỡ lóe sáng.
Đập vào mắt là một gương mặt ôn nhu mẽ lệ, âm thanh kia cực kỳ nhu hòa, nhưng lại khiến người ta kinh hồn bạt vía.
“Thuận Như Ý, bây giờ ngươi có hối hận không?”
Thuận Như Ý đã bị bịt miệng, không thể phản ứng. Tiểu Điệp bước lên rút thanh gỗ ra, Thuận Như Ý phì một tiếng, phun ra một ngụm máu, cười lạnh nói: “Giang Tiểu Lâu, thắng làm vua thua làm giặc thôi, có trách thì trách ta coi thường tiện nhân ngươi, cho rằng ngươi đã hết cách, ai ngờ ngươi còn có gian kế này.”
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, hơn hai mươi năm nay, địa vị của Thuận Như Ý trong phủ gần như ngang bằng Vương phi, cái Vương phi có là bối cảnh hùng hậu, còn được Hoàng hậu chống đỡ, nhưng Thuận Như Ý có cái gì? Hoàn toàn không có gì hết. Nói cho cùng, bà dựa vào sức mình mới đứng vững được gót chân, thân là nữ tử, quan trọng nhất chính là có được sự sủng ái của tướng công, điểm này Giang Tiểu Lâu cũng không cho la bà sai. Nhưng bà dùng thủ đoạn quá đê hèn, vượt quá phạm vi thê thiếp tranh giành thông thường, thậm chí còn liên lụy đến Tuyết Ngưng, không ngại bán đứng Tuyết Ngưng để cũng cố địa vị của mình, đúng là quá tồi tệ. Nhưng mà, Thuận Như Ý nói cũng không sai, trên đời không có thiện hay ác, chỉ có thắng làm vua thua làm giặc. Người thất bại không có tư cách oán hận, chỉ có thể nuốt hận vào lòng. Nếu chỉ như vậy là bị đánh chết thì thật nhẹ nhàng cho bà ta quá.
Giang Tiểu Lâu quay đầu về phía Khánh Vương phi, cười nói: “Mẫu thân, dù sao Thuận di nương cũng là mẹ ruột của quận chúa, quận chúa sắp được xuất giá, không nên gây ra sóng gió gì, không bằng dừng lại ở đây, tha cho bà ta.”
Thuận Như Ý giật mình nhìn Giang Tiểu Lâu, nhất thời không rõ nàng có ý gì.
Khánh Vương phi nhìn Thuận Như Ý da tróc thịt bong, chật vật đến cực điểm, khẽ thở dài một hơi: “Khó cho con có lòng khoan dung như vậy, được, thả cô ta đi. Nhưng mà từ nay biếm xuống phòng hạ nhân, ta không muốn nhìn thấy cô ta nữa.”
Thuận Như Ý được buông ra, nhưng còn trợn to đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng, không ngừng cười gằn: “Giang Tiểu Lâu, ngươi cho rằng diệt được ta là giải quyết được hết chuyện sao? Ngươi đừng quên, kẻ cầm đầu thật sự còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đó là người ngươi không thể đắc tội được.”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Thuận di nương, ngươi đang muốn dùng chuyện này giao dịch với ta sao?”
Thuận Như Ý cười lạnh: “Không cần nói khó nghe như vậy, chẳng qua là trao đổi công bằng thôi. Phải xem ngươi có chịu trao đổi hay không, à không, phải nói là xem ta có chịu nói cho ngươi biết hay không.”
Thần sắc Giang Tiểu Lâu bình tĩnh như nước, giọng điệu lại cực kỳ vui vẻ: “Thuận di nương, trên đời không có bức tường nào không lọt gió, lời của ngươi đã không còn giá trị nữa, ngươi cứ giữ lại đi.”
Thuận Như Ý không khỏi run rẩy cả người, bà trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, như nhìn một con quái vật đáng sợ: “Ngươi… rốt cuộc đã biết gì rồi?”
Giang Tiểu Lâu không trả lời, chỉ hời hợt nói: “Ngươi khiến Vương phi chịu khổ nhiều năm như vậy, ít nhiều ta cũng phải thu một chút tiền lời chứ. Huống chi chuyện của Tuyết Ngưng ngươi cũng có tham gia, bày ra không ít mây mù che mắt ta, người chết vạn sự đều thành không, món nợ này ta cũng không thể chạy xuống địa ngục mà tính sổ với ngươi, ngươi nói đúng không?”
Thuận Như Ý chỉ cảm thấy cả người run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập, mơ hồ cảm thấy đối phương chừa cho mình một con đường sống không phải là ý tốt, chỉ sợ…
Giang Tiểu Lâu nhìn đối phương, ánh mắt trong trẻo, nụ cười ôn nhu: “Ngươi yên tâm, ta không đánh ngươi cũng không mắng ngươi, từ đây về sau ngươi sẽ là một bà tử đổ phân trong phủ, chỉ cần ngươi thành thật đổ phân, mọi thứ đều sẽ được giải quyết dễ dàng.”
“Không, không thể nào, ta đã sinh cho Vương gia hai trai một gái, ngươi không thể đối xử với ta như vậy. Ta không phục, ta không phục." Trong lòng Thuận Như Ý ầm ầm vang dội, sắc mặt còn trắng xám hơn khi đang chịu đòn, thất thanh kêu lên.
Khánh Vương phi thấy bà u mê không tỉnh, không khỏi lắc đầu: “Tì thiếp mãi mãi là tì thiếp, nếu ngươi vượt quá thân phận, mưu toan những thứ không thuộc về mình, thì phải trả giá đắt. Người đâu, đưa Thuận di nương xuống phòng hạ nhân, từ mai chuyện đổ phân trong phủ đều giao cho bà ta làm.”
Nghe được Vương phi nói, mọi người liếc mắt nhìn nhau, nâng Thuận Như Ý lên.
Thuận Như Ý không ngừng chửi bới: “Giang Tiểu Lâu, ngươi giết ta, giết ta đi, ta không muốn đổ phân, ta không muốn.” Bà vừa lớn tiếng hô, hai chân vừa đá loạn, máu tươi trên người không ngừng chảy ra, một cơn gió thổi đến, mùi máu tràn ngập khắp nơi.
Khánh Vương phi xa xa nhìn, mặt mày bi thương, trong lòng không hiểu sao dâng lên một cảm giác phức tạp.
Từ trên xuống dưới vương phủ có tổng cộng 181 gian phòng, nhưng lại không có nhà xí nào, các phòng đều cất trữ một lượng lớn tro than. Khi đi đại tiện thì đi vào một cái bô đựng tro than, sau đó dùng nắp đậy kín. Khi đi tiểu tiện thì dùng bình đựng nước tiểu, sau đó đổ vào trong bô. Từ chủ nhân đến nô tì, mỗi người đều có một cái bô, sau khi chứa đầy thì dĩ nhiên cần đổ sạch. Lúc đầu, mỗi sáng sớm sẽ có người chuyên đi các phòng thu thập các cái bô này, sau đó dùng xe đẩy đưa ra bên ngoài cửa, sẽ có người chuyên đi thu thập chất thải đến từng nhà để thu dọn. Nhưng mà nhân khẩu kinh thành đã lên đến trăm vạn người, số lượng chất thải mỗi người cực kỳ lớn. Nếu chờ người đến từng nhà thu thập, chỉ sợ đến sang năm cũng không đến lượt mình. Thế là từ một năm trước vương phủ đã xây một hố rác riêng ở nơi vắng vẻ nhất trong phủ, sau đó thiết kế tỉ mỉ, bên trên có một cái nắp đậy thật chặt, phòng ngừa mùi hôi thối phát ra.
Công việc của Thuận Như Ý bây giờ là thức dậy từ lúc trời chưa sáng, đi từng phòng thu thập bô, đổ chất thải vào hố rác, sau đó cọ rửa sạch sẽ mấy cái bô, đảm bảo không còn mùi hôi thối nữa. Dĩ nhiên, công việc này rất nặng nề, tổng cộng có đến mười ma ma làm việc nặng chia nhau ra làm, Thuận Như Ý bởi vì bị Vương phi trách phạt, liền bị đưa đến làm công việc nặng nhọc nhất, đổ bô, chà rửa bô.
Xưa nay Thuận Như Ý quen sống trong nhung lụa, chưa từng làm mấy chuyện này, chưa đến ba ngày người đã gầy đến không ra dáng. Đến ngày thứ tư, bà không nhịn được nữa, thừa dịp người trông coi không để ý, liền chạy đến nấp phía sau hòn giả sơn trong hoa viên. Đến khi Hách Liên Tiếu đi ngang hòn giả sơn, bà mới đột ngột nhào ra, nắm lấy cánh tay Hách Liên Tiếu, thê lương nói: “Con gái, mau cứu mẹ.”
Hách Liên Tiếu chỉ ngửi được một mùi tanh tưởi, liên tiếp kinh hãi rút lui hai bước.
Thuận Như Ý cho rằng đối phương không nhận ra mình, vội nói: “Con gái, không lẽ con không nhận ra mẹ sao?”
Hách Liên Tiếu quan sát người trước mặt, một thân áo thô, không trang sức, hai mắt thâm đen, bàn tay vốn trắn nõn mềm mại giờ khắc này tràn đầy những vật màu đen sẫm không biết là vật gì, cả người toát ra một mùi thối không thể hình dung. Hách Liên Tiếu không tự chủ được xoay người, các tì nữ cũng không kềm được phải bịt mũi, chỉ là cúi đầu không dám lên tiếng.
“Tiếu Nhi, con sao vậy? Mẹ đang nói chuyện với con, sao con không trả lời?”
Hách Liên Tiếu cố gắng khắc chế cảm giác buồn nôn dữ dội, cuối cùng không chịu được mới miễn cưỡng nói: “Thuận di nương, chỗ này không phải chỗ bà nên đến.”
“Con nói cái gì?” Thuận Như Ý trầm mặt xuống: “Người khác giẫm lên mẹ cũng không sao, nhưng con là con ruột của mẹ, không lẽ cũng giẫm lên mẹ?” Bà vừa nói, nước mắt vừa chảy ròng ròng, hiển nhiên là đau lòng đến cực hạn. Khi bà còn là trắc phi, Hách Liên Tiếu vô cùng thân thiết gọi bà là mẹ, nhưng thân phận hôm nay đã khác, đối phương là chủ nhân, bà chỉ là một nô tì nho nhỏ, nhưng chuyện này cũng không thể thay đổi sự thật hai người là mẹ con ruột.
Trên mặt Hách Liên Tiếu lúng túng, chỉ có thể giả vờ nghe không hiểu: “Di nương nói gì kỳ vậy, đang yên đang lành sao lại gào khóc, là ai bắt nạt bà?”
Thuận Như Ý lau nước mắt, đôi mắt càng oán độc: “Ta là mẹ ruột con, nhưng con lại xem ta là người ngoài, luôn miệng gọi ta là di nương, đây là đạo lý ai dạy con hả?”
“Di nương.” Hách Liên Tiếu hận bà không biết nặng nhẹ, trước kia nàng gọi bà là mẹ vì bà là trắc phi, dù cho là phu nhân thì gọi một tiếng mẹ cũng danh chính ngôn thuận. Nhưng hôm nay bà là người đổ phân, không lẽ mình còn phải gọi là mẹ hay sao? Trước kia nàng cũng tìm đủ cách xoay chuyển giúp bà, nhưng hôm nay đã biết là vô vọng. Một người sắp trở thành hoàng tử phi, lại có mẫu thân khó coi như vậy, nàng phải làm sao mới đúng? Nếu Thuận Như Ý thức thời thì không nên xuất hiện trước mặt người khác nữa, nhưng bà lại cứ lảng vảng trước mặt mọi người, đúng là một kiểu dằn vặt không gì tả nổi.
Hách Liên Tiếu thẹn quá hóa giận, trâm cài trên tóc cũng rung lên, chuỗi hạt châu ngọc tỏa ra ánh sáng lấp lánh, quý khí bức người.
Thuận Như Ý nhìn chằm chằm đối phương, huyết khí trong lồng ngực lăn lộn: “Bây giờ mẹ con không bằng hạ nhân, thấy mẹ như vậy con còn có thể diện sao?”
Hách Liên Tiếu cắn răng: “Di nương, đây là ý của phụ thân, ai cũng phải nghe theo, không lẽ bà muốn ta ngỗ nghịch? Tất cả đều do bà tạo nghiệt, làm sai thì phải gánh chịu, trước kia ta đã khuyên bà, nhưng bà không chịu nghe, bây giờ đến nước này rồi còn trách ai được? Theo ta thấy Vương phi là người hiền lành, chỉ cần di nương yên tĩnh một chút, đừng ăn nói lung tung nữa, qua vài năm không chừng Vương phi sẽ tha cho bà. Bây giờ Vương phi đang muốn chuẩn bị đồ cưới cho ta, nếu di nương thương ta thì đừng gây sự nữa, chờ ta gả đi có chỗ dựa vào, dĩ nhiên sẽ tìm cách để phụ thân tha cho bà.”
“Con nói cái gì, Vương phi chuẩn bị đồ cưới cho con?”
Hách Liên Tiếu nén giận nói: “Hôm nay Vương phi gọi ta đến để cho ta tận mắt nhìn thấy đồ cưới, bà ấy lấy từ trong tủ của mình ra rất nhiều bảo vật cho ta, Vương phi tốt với ta như vậy, nhưng di nương lại chỉ kéo ta xuống thấp. Bà kêu gào ở đây, nếu để Vương phi biết được, đó mới chính là mất thể diện. Bà luôn miệng nói là mẹ của ta, nhưng hành vi cử chỉ lại thấp hèn như vậy, là muốn ép chết ta sao?”
Hách Liên vừa nói vừa không kềm được rơi nước mắt, ý của nàng rất rõ ràng: trước tiên, Thuận Như Ý tự mình phạm lỗi, không trách được người khác. Thứ hai, đây là ý của Vương gia, nếu Thuận Như Ý thức thời thì phải yên phận, chạy đến đây khóc la sẽ chỉ làm cả hai cùng mất mặt. Cuối cùng, bây giờ Vương phi đang chuẩn bị đồ cưới cho Hách Liên Tiếu, nếu lại ép đối phương, bà ta sẽ tìm một cái cớ đẩy lùi hôn sự này, đến khi đó mới đúng là công dã tràng, không được gì hết.
Hách Liên Tiếu nói tới nói lui, chẳng qua là sợ việc kết hôn thất bại, quả là tư lợi vô cùng. Thuận Như Ý không ngờ mình lại nuôi ra một kẻ vô tình phản bội, không khỏi nghiến răng nghiến lợi: “Chỉ biết nghĩ tới Khánh Vương phi, lo nịnh bợ bà ta, ngươi bò từ trong bụng bà ta ra hay sao, cẩn thận bà ta trở mặt, người đầu tiên bị trừng trị là ngươi.”
Vừa nghe thấy Thuận Như Ý nói vậy, gương mặt của Hách Liên Tiếu trắng bệch: “Di nương, những gì cần nói ta đã nói, nếu bà cứ u mê không tỉnh thì ta cũng hết cách.”
Thuận Như Ý tức giận đến run rẩy: “Tốt, ngươi đúng là đồ lòng lang dạ sói, cánh còn chưa cứng cáp đã quên mất người mẹ ruột này, mặc kệ ta phải đi đổ phân vất vả cực khổ. Được, ngươi cứ bám vào cành cao đi, ta cũng muốn nhìn thử, xem ngươi sẽ có được kết quả tốt gì.”
Hách Liên Tiếu đầy mặt tức giận, dùng sức muốn thoát khỏi tay bà, nhưng mấy lần cũng không được, lập tức càng phẫn nộ, hai mắt như phun ra lửa, quay đầu nói: “Còn không mau lôi Thuận di nương đi, ở đây lôi kéo còn ra thể thống gì?”
Vốn có mấy lão nô tì đã đến từ sớm nhưng trốn một bên không dám lên tiếng, lúc này mới xông lên bắt lấy Thuận Như Ý. Thuận Như Ý lớn tiếng nói: “Ta là Thuận phi, ai dám bắt ta. Buông tay, các ngươi buông tay ra.”
Hách Liên Tiếu thoát ra được liền nhanh chóng rời đi. Một lão nô tì cười lạnh nói: “Thuận phi cái gì, ngươi bây giờ là một bà tử đổ phân, có khác gì bọn ta, không thấy ngay cả con gái ngươi cũng không nhận ngươi hay sao. Đi thôi, đừng ở đây cho thêm xấu hổ.”
Theo quy củ thì Hách Liên Tiếu phải nhận Vương phi là mẫu thân, trước kia Thuận phi đang đắc ý, Hách Liên Tiếu có thể gọi bà một tiếng mẹ, nhưng bây giờ bà là một hạ nhân bị Vương gia vứt bỏ, nếu Hách Liên Tiếu không biết gió chiều nào xoay chiều đó chỉ sợ trong vương phủ cũng không còn chỗ cho nàng nữa. Nhưng Thuận Như Ý thì không nghĩ vậy, bà đang rất căm hận mấy đứa con của mình. Từ khi bà phải đi đổ phân, Hách Liên Tiếu liền tránh bà như tránh tà, An Hoa quận vương xưa nay hiếu thảo cũng ở lại nha môn không về nữa, rõ ràng là có ý nghĩ mắt không thấy thì tâm không phiền. Bà càng nghĩ càng tức giận, đúng lúc người trông giữ bà lại nói: “Bên kia còn cái bô chưa rửa sạch, còn không đi?”
Thuận Như Ý tức đến run rẩy, nhưng vẫn bị ép buộc đi qua đó.
Lúc chạng vạng, Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu đang ngồi trò chuyện trong phòng, một ngụm trà đưa vào miệng còn chưa kịp nuốt xuống đã thấy Triêu Vân chạy vội vào.
Triêu Vân cúi thấp người nói: “Vương phi, xảy ra chuyện rồi.”
Khánh Vương phi nhướng mắt lên, nhìn nàng một cái: “Xảy ra chuyện gì?”
Trên mặt Triêu Vân có chút do dự: “Trong lúc Thuận di nương đổ phân không cẩn thận ngã vào hố phân, khi được cứu lên thì đã tắt thở.”
“Ngã vào hố phân?” Khánh Vương phi chần động trong lòng, lập tức đứng lên, mặt đầy ngạc nhiên nhìn Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu chỉ xòe hai tay ra, vẻ mặt vô cùng vô tội: “Mẫu thân đừng nhìn con như vậy, con đang ngoan ngoãn ngồi ở đây, không làm gì hết.”
Khánh Vương phi không thể tin được, tự mình lẩm bẩm: “Đang yên đang lành sao lại té ngã…”
Triêu Vân nói thẳng tin tức ra: “Nghe nói sáng hôm nay Thuận di nương chạy đến hoa viên tìm Đan Phượng quận chúa, ai ngờ lại bị mắng một trận, chắc là bị tổn thương, nhất thời nghĩ không thông mới ngã vào hố phân.’
Khánh Vương phi lại chậm rãi ngồi xuống, lắc đầu nói: “Muốn chết cũng phải tìm nơi sạch sẽ, nhảy vào đó thì làm sao chịu được. Không, không thể nào là nghĩ không thông suốt, cô ta là người hẹp hòi, tuyệt đối không tự sát.”
Trên mặt Triêu Vân có chút căm ghét, thấp giọng nói: “Vương phi không biết, khi Thuận Như Ý được kéo lên thì cả người đều là chất thải, cả mắt mũi cũng bị nhét đầy phân, toàn thân vừa bẩn vừa thối, ngay cả người thu xác cũng không chịu nhận. Đan Phượng quận chúa nghe tin xong, ngay cả đi nhìn mặt lần cuối cũng không đi, đúng là quá bạc tình…” Nàng nói đến đây, ý thức được mình quá nhiều chuyện, lập tức nín bặt.
Khánh Vương phi thở dài một tiếng: “Trước kia con cái cô ta dựa vào cô ta, ỷ lại cô ta, bây giờ lại hoàn toàn ghét bỏ, ngay cả mẹ ruột chết cũng không đi nhìn một cái, ta không biết phải nói gì nữa.”
Giang Tiểu Lâu cười lạnh một tiếng: “Đó là do cách dạy dỗ của bà ta có vấn đề, không dạy ra được con cái hiếu thuận, chỉ dạy bọn họ chạy theo lợi ích. Cho nên mẫu thân, dù Tuyết Ngưng không còn ở bên người, thế tử lại là đứa nhỏ nhút nhát, nhưng dù sao họ rất yêu thương người, quan tâm người, so với Thuận Như Ý người hạnh phúc hơn nhiều.”
Khánh Vương phi trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nói: “Bỏ đi, cho cô ta một cái quan tài, an táng đi.”
Triêu Vân đáp: “Dạ,Vương phi.”
Chờ Triêu Vân lui ra, Khánh Vương phi vẫn nhìn Giang Tiểu Lâu, bộ dáng muốn nói lại thôi.
Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Mẫu thân, thật sự không phải con.”
“Vậy thì là Phiên Phiên…”
“Đúng, Khương phu nhân là một trong số những người có khả năng, nhưng con cảm thấy có thể có người không muốn bà ta sống nữa, cho nên mới dùng tới chiêu số nham hiểm này.”
Khánh Vương phi tỏ vẻ ngạc nhiên, hầu như không thể tin vào tai mình: “Con nói là Hách Liên Tiếu? Không, không đâu, tuy rằng nó không hiếu thuận nhưng cũng không thể làm chuyện đáng sợ như vậy.”
“Mẫu thân, để một người sống trong đau khổ còn thú vị hơn chuyện giết người đó, cho nên con chưa bao giờ nghĩ là sẽ giết Thuận Như Ý. Còn về Phiên Phiên, nàng ta chỉ muốn tranh sủng, nay Thuận Như Ý đã biến thành một bà tử đổ phân, Vương gia sẽ không bao giờ liếc nhìn bà ta một cái, Thuận Như Ý đã không còn nguy hại gì nữa, nàng ta không cần thiết nhọc lòng như vậy. Thật ra, nếu không có chuyện xảy ra lúc sáng, con sẽ không nghi ngờ Hách Liên Tiếu. Mẫu thân còn nhớ không, khi đó cô ta còn muốn cầu xin cho mẹ mình, nhưng mẫu thân vừa nhắc đến hôn sự thì cô ta lập tức thay đổi. Vì hôn sự của mình, cô ta có thể trơ mắt nhìn Thuận Như Ý bị phạt, có thể thấy cô ta rất mong mỏi trở thành Tam hoàng phi. Mà Thuận Như Ý bây giờ, không chỉ không giúp được cô ta, ngược lại trở thành một nỗi sỉ nhục, sau này nói không chừng sẽ liên lụy đến cô ta. Cho nên, cô ta ra tay như vậy cũng không có gì lạ.”
Khánh Vương phi trợn to hai mắt, thật sự khó nén kinh hãi trong lòng. Hách Liên Tiếu cao quý trang nhã, nhu nhược rụt rè, có lẽ nàng hơi lạnh nhạt với mẹ ruột mình một chút, nhưng giết người… điều này có thể sao?
Giang Tiểu Lâu nhìn Khánh Vương phi, cười nhạt: “Một khi dục vọng tham lam đạt đến đỉnh cao, cô ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào, thậm chí làm ra nhiều chuyện trái với luân thường.”
Khánh Vương phi không nói ra lời, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh vọt lên, khiến xương cốt toàn thân đau nhức.
Nhận xét Box