Chương 109
“Phải, không chỉ như vậy, còn có một lá bùa này.” Sở Hán đưa lên một lá bùa màu vàng.
Giang Tiểu Lâu tiếp nhận lá bùa trong tay hắn, trên đó vẽ đầy những ký hiệu nàng không hiểu được, không khỏi cau mày: “Huynh xác định tình trạng của Tạ Du và Tuyết Ngưng giống nhau?”
Yết hầu Sở Hán có chút nghẹn ngòa, nhưng vẫn kiên trì nói: “Tình trạng tử vong, vết thương, thậm chí đinh sắt cũng giống hệt, tất cả đều do thuộc hạ tận mắt nhìn thấy, thi thể cũng mang về, nếu người muốn xem…”
Giang Tiểu Lâu chậm rãi lắc lắc đầu: "Không cần."
Khánh Vương phi gắt gao nắm chặt lòng bàn tay, giọng điệu khó nén thù hận: “Là cô ta, nhất định là cô ta.”
Thấy sắc mặt Khánh Vương phi trắng bệch, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng hít một hơi: “Mẫu thân, con hiểu được tâm tình của người, nhưng việc đến nước này có đau lòng cũng vô ích, xin người bảo trọng.”
Lòng bàn tay Khánh Vương phi gần như xuất hiện vết bầm: “Chỉ vì Tuyết Ngưng từng qua lại với Thái tử, cho nên mới bị cô ta hạ độc thủ, lòng ganh tỵ của cô ta đúng là làm người ta căm hận.”
Giang Tiểu Lâu nhìn lá bùa trong tay, ánh mắt trở nên thâm trầm. Nàng vẫn luôn tìm đủ cách thăm dò Thái tử phi, nhưng đối phương vô cùng giả dối, cách bình thường không lay động được, mồi câu duy nhất có thể dùng là Tạ Du. Cho nên dù Giang Tiểu Lâu biết trước là có cạm bẫy, vẫn đồng ý bước vào, mục đích là dụ Thái tử phi ra tay. Nếu thật sự nội tâm Thái tử phi không bình thường, muốn dốc toàn lực đối phó tình địch của mình, vậy thì lần này nàng ta sẽ không nhịn được. Trước kia Giang Tiểu Lâu vẫn cho rằng đóng đinh sắt vào đầu là do thống hận tình địch, nhưng bây giờ xem ra, không chỉ đơn giản như vậy.
Khánh Vương phi không thể nhịn được, cất giọng khóc rống lên, bờ vai không ngừng run run, nước mắt ướt đẫm vạt áo: “Vậy thì… Thuận phu nhân và An Hoa quận vương đóng vai gì trong chuyện này?”
Giang Tiểu Lâu nhìn bà, giọng điệu bình tĩnh: “Tuyết Ngưng là quận chúa Vương phủ, muốn giết tỷ ấy thì không thể chỉ dựa vào một mình Thái tử phi là được, nhất định phải có nội ứng. Xem ra, Thuận phu nhân vì đối phó mẫu thân mới không chút do dự mà bán đứng Tuyết Ngưng.”
Khánh Vương phi tức giận đến run rẩy, một tay hất đổ hết đồ đạc trên bàn: “Tiện nhân.”
Giang Tiểu Lâu cất lá bùa vào tay áo, khẽ mỉm cười: “Mẫu thân đừng nóng lòng, bước thứ nhất chúng ta sẽ trừ khử mầm bệnh bên trong này.”
Khánh Vương phi bỗng ngẩn đầu, đôi mắt sáng ngời: “Con có cách?”
Giang Tiểu Lâu chỉ nhẹ nhàng cong môi lên, nói: “Tiểu Điệp, giúp ta đi mời Phiên Phiên cô nương đến một chuyến.”
Sáng hôm sau, dưới sự hướng dẫn của Tiểu Điệp, Phiên Phiên đi theo một con đường nhỏ để đến tiểu viện Tuyên Hòa. Nơi này hoa cỏ sum xuê tươi tốt, là tiểu viện Giang Tiểu Lâu chuyên dùng để tiếp khách. Lúc này, Giang Tiểu Lâu đang đứng ở lan can, trên người chỉ mặc một bộ trang phục màu hoa sen, là bộ trang phục thông thường mặc ở nhà. Nghe thấy tiếng bước chân, Giang Tiểu Lâu xoay người lại.
Trên mặt Phiên Phiên mang theo ý cười cung kính: “Quận chúa gọi Phiên Phiên đến là có việc gì sao?”
Phiên Phiên nhờ sự dẫn dắt của Giang Tiểu Lâu mới vào được Khánh Vương phủ, mặc kệ là thân phận hay bối cảnh, tất cả đều nhờ Giang Tiểu Lâu giúp nàng sắp xếp thỏa đáng. Nếu không có đối phương giúp đỡ, nàng làm sao trở thành tân sủng của Vương gia. Nhưng Giang Tiểu Lâu làm việc cẩn thận, chưa bao giờ tỏ ra thân thiết, cũng chưa từng gọi nàng đến gặp mặt, ngoại lệ hôm nay khiến cho người ta phải kinh ngạc.
Giang Tiểu Lâu chỉ cười không nói, đẩy một hộp gấm đến trước mặt nàng.
Trên mặt Phiên Phiên lộ ra nghi hoặc, đôi mắt mỹ lệ lấp lóe động lòng người: “Đây là?”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu ôn hòa nói: “Tuổi trẻ qua mau, không ai đắc thắng mãi mãi, dung mạo cô nương đẹp đến mấy, thủ đoạn cao đến đâu, cũng chỉ có vài năm oai phong thôi, phải nên sớm ngày sinh được nhi tử, mới có thể đặt chân ở vương phủ.”
Dĩ nhiên Phiên Phiên hiểu rất rõ điểm này, sở dĩ Thuận phu nhân đứng vững nhiều năm không ngã, nguyên nhân quan trọng nhất là bà có hai trai một gái, chiếm được địa vị quan trọng trong vương phủ. Đừng thấy bây giờ Phiên Phiên được Vương gia sủng ái, nhưng muốn đứng vững gót chân thì việc đầu tiên là phải sinh được con. Dù sao Khánh Vương cũng không còn trẻ, lỡ có bất trắc gì… thì cái chờ đợi Phiên Phiên chính là số mệnh bị bán đi.
“Nhưng mà… có liên quan gì đến hộp gấm này?”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Cô nương mở ra xem.”
Phiên Phiên mở hộp gấm ra, bên trong chứa mười viên đan dược màu vàng óng, không khỏi giật mí mắt: “Quận chúa, đây là ý gì?”
“Khánh Vương đã đến tuổi trung niên, muốn có con cũng khá khó khăn, Vương phi và trắc phi đã có con cái, chỉ có cô nương chưa có. Đây là đan dược có thể giúp cô nương, chỉ cần mỗi ngày cho Vương gia ăn đúng giờ, tất cả sẽ trôi chảy. Chỉ là sinh nam hay nữ… thì phải xem ý trời và vận mệnh của cô nương.”
Trên mặt Phiên Phiên lộ ra ý mừng, rồi lại không nhịn được ngờ vực: “Quận chúa, thuốc này có để lại di chứng gì không?”
Phiên Phiên là nữ tử khôn khéo, nàng đã sớm ý thức được tầm quan trọng của việc sinh con, để có thai, nàng còn mời một thầy phong thủy đến xem, phân chia ra bốn phương vị may mắn và không may mắn trong phòng, đồng thời còn thay đổi vị trí của giường, tủ, bàn trang điểm để cầu được con nối dõi. Cho nên chỉ cần nhắm vào điểm này sẽ gây được sự hứng thú của nàng. Giang Tiểu Lâu như là nghe được chuyện buồn cười, không khỏi cười rộ lên: “Cô nương yên tâm, ta là nghĩa nữ của Vương gia, sẽ không hạ độc hại ông ấy đâu. Huống chi, cô nương do ta dẫn vào phủ, thuốc là ta đưa cho cô nương, nếu thật sự xảy ra chuyện, ta làm sao chạy thoát?”
Phiên Phiên không phải người ngốc, Vương phi không được sủng ái nên mới cần mình đến duy trì vị trí, bây giờ Phiên Phiên đã đạp Thuận phu nhân xuống, dĩ nhiên tâm tình Vương phi tốt, đối xử với mình cũng ôn hòa. Bây giờ Giang Tiểu Lâu nói có tình có lý, Phiên Phiên dĩ nhiên cũng tin. Nàng biết Giang Tiểu Lâu có quan hệ tốt với Ngũ Thuần Phong, vị Ngũ đạo trưởng này rất thần thông, từng giúp không ít nhà giàu xem phong thủy, cầu con thừa tự. Nếu lần này thật sự thành công, nàng lo gì không đứng vững chân trong vương phủ, thế là mừng tít mắt, dịu dàng quỳ gối: “Nếu quả thật ta có thai, nhất định không quên đại ân đại đức của quận chúa.”
Giang Tiểu Lâu đưa tay làm động tác đỡ lên, Phiên Phiên thuận thế nhẹ nhàng ngồi xuống, trên mặt đã ửng đỏ.
Giang Tiểu Lâu thấy ánh mắt đối phương không nén được đắc ý, chỉ nhàn nhạt nói: “Phiên Phiên cô nương, đừng vui vẻ quá sớm, một tháng qua tuy rằng Vương gia đa phần ở chỗ cô nương, nhưng cũng chưa hoàn toàn quên Thuận phu nhân, không phải sao?”
Đôi mắt Phiên Phiên chìm xuống, cắn cắn môi dưới đến khi đỏ hồng lên, miệng chỉ ôn nhu nói: “Quận chúa, Thuận phu nhân được sủng ái nhiều năm, tuyệt đối không thể lay động một sớm một chiều, ta thân phận thấp hèn, được Vương gia ưu ái đã mãn nguyện rồi, không dám cầu mong nhiều hơn.”
Giang Tiểu Lâu chớp chớp mắt mấy lần, cười lên sáng lạn: “Thật là một cô nương ngốc, sủng ái của nam nhân có hạn, chia cho người khác càng nhiều thì phần dành cho cô nương càng ít. Nghĩ kỹ đi, phải dùng thủ đoạn gì mới đoạt hết được sự chú ý của Vương gia.”
Phiên Phiên bỗng nhiên cảm nhận được gì đó, trong lòng nàng, dĩ nhiên cũng hy vọng sẽ có ngày trở thành người quan trọng nhất trong lòng Vương gia. Dù sao Vương phi cũng là chính thê, gia thế bối cảnh hùng hậu, Thuận phu nhân nỗ lực nhiều năm cũng không có cách nào lay động, càng không cần nói đến người có thân phận thấp hèn như mình. Nhưng Thuận phu nhân thì khác, bà độc chiếm Vương gia nhiều năm, địa vị nhìn như không thể lay động, nhưng nói về dung mạo và thủ đoạn, còn xa mới so được với mình. Dĩ nhiên Phiên Phiên hy vọng mình thay thế được Thuận phu nhân, nhưng địa vị của nàng trong vương phủ chưa ổn, nhất định phải trù tính cẩn thận mới đám động thủ. Giờ khắc này bị vài câu nói của Giang Tiểu Lâu khơi lên, trái tim Phiên Phiên lập tức lung lay.
“Quận chúa, nhiều năm qua Thuận phu nhân hung hăng bá đạo, hoành hành vô lối, luôn bất kính với Vương phi, ta là người ngoài nhìn còn không cam tâm, nếu Vương phi đồng ý, ta đồng ý ra sức vì người.” Phiên Phiên mắt sáng môi đỏ, dung quang động lòng người, đôi mắt trẻ trung không che giấu dã tâm bừng bừng.
Giang Tiểu Lâu cười khẽ: “Vương phi đã nói Phiên Phiên cô nương là người hiểu chuyện, xem ra đúng là vậy, tương lai nhất định tiền đồ vô lượng.”
Phiên Phiên mơ hồ cảm thấy Giang Tiểu Lâu có ý đồ riêng, nhưng lợi ích to lớn trước mắt và tiền đồ vinh hoa phú quý làm cho nàng động tâm. Nàng cũng cười lên quyến rũ: “Tất cả xin nghe theo quận chúa sai bảo.”
Hai người mỗi người một tư tưởng riêng mà nở nụ cười, bước đầu đạt thành nhất trí.
Lúc chạng vạng, Khánh Vương hồi phủ. Theo thói quen hàng ngày, trước kia hắn đều đến chỗ Thuận phu nhân hỏi thăm, sau đó đến chỗ Phiên Phiên nghỉ ngơi. Hôm nay hắn vừa vào sân, liền nhìn thấy Thuận phu nhân đứng chờ ở cửa, mái tóc đen óng cài trâm hoa bạch ngọc, quần áo màu xanh bích mộc mạc thanh nhã, hắn đi đến, yêu thương nói: “Sao lại đứng nơi gió lớn thế này, vào đi thôi.”
Phòng của Thuận phu nhân so với vương phủ xa hoa có vẻ hoàn toàn khác biệt, bà không thích bày đồ cổ quý giá trên kệ, ngược lại chỉ xếp đầy các loại sách cổ, trên tường không treo danh họa giá trị liên thành, chỉ chọn những bức sơn thủy đồ thanh nhã, khiến người ta vừa đi vào liền không tự chủ được cảm thấy nội tâm an bình. Hầu hạ Khánh Vương ngồi xuống xong, bà tự mình dâng trà lên, sau đó vừa gọt lê cho Khánh Vương vừa trò chuyện với hắn.
Thuận phu nhân đưa miếng lê trắng nõn tới, mỉm cười nói: “Vương gia cả ngày bận rộn quốc sự, vô cùng mệt mỏi, để thiếp bóp vai cho ngài đỡ mệt.”
Khánh Vương ngẫm lại thấy không tệ, tươi cười nói: “Vẫn là nàng hiểu ta nhất.” Nói xong hắn bỏ miếng lê xuống, cởi áo ngoài nằm xuống giường, Thuận phu nhân yểu điệu dịu dàng đi tới, tinh tế xoa nắn cho hắn. Thấy khóe miệng Khánh Vương cong lên, tâm tình sung sướng, Thuận phu nhân cũng cong mắt, xẹt qua một tia thăm dò: “Gần đây tâm tình Vương gia rất tốt, có chuyện gì vui sao?”
Khánh Vương cảm thấy rất thoải mái, nhướng mày nói: “Gần đây Phiên Phiên đưa ta một loại đan dược, mỗi ngày ăn vào đều khiến lòng người thoải mái, bước đi như bay, sức khỏe cũng cường tráng hơn ngày xưa nhiều.”
Thuận phu nhân cả kinh ngẩn ngơ: “Vương gia, Phiên Phiên cô nương chỉ là nữ tử bình thường, lại không biết cách luyện đan, phương thuốc này không biết tìm từ đâu đến, sao Vương gia có thể dùng thân thể quý giá của mình để thử?”
Còn chưa nói xong Khánh Vương đã nhíu mày, khóe môi không kiên nhẫn cong lên: “Phiên Phiên sẽ không hại ta, nàng đừng nghĩ nhiều.”
Thuận phu nhân thầm hận trong lòng, đôi mắt tóe lửa, nhưng lập tức xoay chuyển đề tài, ôn nhu nói: “Vương gia, gần đây thiếp tìm được một tấm bách thọ đồ, muốn nhờ người đánh giá.”
Khánh Vương cảm thấy khá hứng thú, ngồi dậy nói: “Đem ra ta xem.”
Thuận phu nhân lập tức sai người đem bách thọ đồ dâng lên, tươi cười nói: “Bách thọ đồ này không giống những cái khác, thiếp đã mời một trăm vị lão nhân tuổi thọ cao trong kinh thành viết một trăm chữ thọ, sau đó mới sắp xếp hết lại thành một chữ to, nếu người hiến bức tranh này cho bệ hạ, chắc chắn ngài ấy sẽ rất vui lòng.”
Khánh Vương hết sức kinh ngạc, cẩn thận tỉ mỉ xem, phát hiện bút họa chặt chẽ, bút lực mạnh mẽ, nét cong oai phong, nét chấm như đào tiên, càng trang trọng nghiêm túc hơn nét chữ khải thông thường, cổ điển hòa nhã, không khỏi tán tưởng: “Nàng thật có lòng…”
Sắc mặt Thuận phu nhân đỏ ửng, âm thanh nhu hòa: “Có thể phân ưu với Vương gia là phúc phận của thiếp. Nếu Vương gia thích thì chỗ thiếp còn một ít trân phẩm, không bằng Vương gia lưu lại, đêm nay thiếp sẽ giới thiệu rõ với ngài.”
“Hừm…” Khánh Vương đồng ý một tiếng, trong lòng Thuận phu nhân dâng lên một trận vui sướng, nhưng sau đó Khánh Vương lại dội một gáo nước lạnh: “Mà không được, hôm nay ta còn chuyện phải làm.”
“Vương gia, ngài muốn đi đâu?” Mắt thấy Khánh Vương từ chối, lòng Thuận phu nhân chìm xuống.
“Ta còn có việc, nàng nghỉ ngơi trước đi.” Khánh Vương phất tay một cái, không chút do dự rời đi.
Thuận phu nhân ngẩn đầu nhìn bóng lưng của hắn, phẫn nộ vô cùng. Tuy rằng Khánh Vương vẫn còn giữ thói quen ghé sang chỗ bà ngồi một chút, nhưng lúc nào cũng bị con hồ ly tinh kia câu đi. Bà dùng hết thủ đoạn cũng không giữ được Khánh Vương qua đêm. Càng nghĩ càng giận, tay chân run rẩy, ném cái hộp gấm đựng bức bách thọ đồ xuống đất, lập tức lôi bức tranh ra, bàn tay đỏ tươi điên cuồn lôi kéo, từng chút từng chút xé nát nó ra từng mảnh.
Hách Liên Tiếu đúng lúc này vén rèm đi vào, nhìn thấy Thuận phu nhân cáu giận, toàn thân đổ mồ hôi, lớp trang điểm cũng trôi đi, nàng lấy làm kinh hãi: “Mẹ, làm sao vậy?”
Sắc mặt Thuận phu nhân đại biến: “Có thấy phụ thân con không?”
Hách Liên Tiếu do dự một chút: “Có, con mới nhìn thấy phụ thân đi về phía viện của Phiên Phiên cô nương.”
Thuận phu nhân trào phúng nở nụ cười: “Bây giờ trong lòng ông ấy không có ta, cả ngày chỉ nghĩ đến con tiểu yêu tinh kia. Đúng rồi, người ta trẻ tuổi xinh đẹp, dĩ nhiên là hơn ta gấp trăm lần.”
Hách Liên Tiếu ngẩn ra, trong nháy mắt cười lên: “Mẹ, mẹ tức cô ta làm gì, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, ỷ vào trẻ đẹp mới được phụ thân ưu ái, trước kia cũng đâu phải chưa từng có. Năm năm trước không phải cũng có một nữ tử tuyệt sắc khuynh thành sao, dung nhan còn hơn Phiên Phiên ba phần, chẳng qua cũng chỉ nửa năm phụ thân đã quên cô ta, Phiên Phiên này cũng sẽ không ngoại lệ. Phụ thân sẽ nhanh chóng quay lại bên người, cần gì nóng lòng như vậy.”
Thuận phu nhân có một cảm giác khác, bà mơ hồ cảm thấy lần này không giống những lần trước. Phiên Phiên thật sự rất có bản lãnh, xoay Khánh Vương mòng mòng không nói, ngay cả mình cũng đứng sang một bên. Đặc biệt từ khi Khánh Vương dùng đan dược, hắn càng lạnh nhạt với mình, thậm chí một buổi tối cũng không ở lại. Nếu sau này Phiên Phiên sinh con, địa vị của mình trong phủ sẽ dao động. Bà không giống Vương phi, chỗ dựa duy nhất của bà là Khánh Vương. Nếu mất đi sủng ái của Vương gia, thì tiền đồ của hai đứa con trai cũng bất lợi, bà càng nghĩ càng kinh hoảng, nhất thời có chút run sợ.
Đối với Vương phi mà nói, Khánh Vương không thể tùy tiện thay đổi địa vị của bà, dù hắn sủng ái Thuận phu nhân nhưng gia pháp tổ tông còn đó, không thể để cho hắn làm theo ý mình, cho nên Vương phi có thể không cần lấy lòng Vương gia, thậm chí còn lạnh lùng với hắn. Nhưng Thuận phu nhân thì khác, tất cả của bà đều do Vương gia ban cho, Khánh Vương chính là tất cả của bà, cho nên bao nhiêu năm qua bà không thể không tìm đủ cách lấy lòng Khánh Vương, mục tiêu của đời bà chính là làm cho Vương gia vui vẻ. Những trù tính tỉ mỉ trong bao nhiêu năm qua của bà, chính là hy vọng có một ngày ép chết được Vương phi, dựa vào hai thứ tử của mình mà thượng vị. Tuy rằng từ trắc phi đến chính phi chỉ cách một vước, nhưng bước này bà đã đi đến hai mươi năm, mắt thấy sắp thành công lại đột nhiên xuất hiện một Phiên Phiên. Bây giờ càng nghĩ càng thấy sợ hãi, vì hành vi bao nhiêu năm qua của mình chính là kẻ dưới bắt nạt người trên, nếu không có Vương gia che chở thì không biết phải chết bao nhiêu lần, bây giờ sủng ái của Vương gia càng lúc càng nhạt, chờ đợi bà sẽ là cái gì…
Hách Liên Tiếu thấy sắc mặt đối phương càng lúc càng tệ, vội khuyên nhủ: “Mẹ, dù sao người cũng có chúng con, không lẽ còn chịu thua cô ta?”
Hách Liên Tiếu nói không sai, bất luận Phiên Phiên được Vương gia sủng ái đến mấy, Thuận phu nhân cũng đã sinh được cho Vương gia hai trai một gái, con gái còn sắp trở thành Tam hoàng tử phi, cuộc hôn nhân này sẽ mang đến cho bà bao nhiêu vinh quang chứ. Chỉ cần từ nay về sau Thuận phu nhân cẩn thận lời nói cử chỉ, không khiêu khích Vương phi, nói không chừng vẫn còn con đường sống. Nhưng Hách Liên Tiếu quên mất một chuyện rất quan trọng, Thuận phu nhân là nữ nhân, là một nữ nhân được Khánh Vương sủng ái suốt hơn hai mươi năm. Trong lòng bà ngoại trừ những toan tính với Khánh Vương, cũng chất chứa rất nhiều mong chờ hy vọng với hắn. Một khi sủng ái bị cướp mất, trong lòng chỉ còn lại lửa giận ngập trời. Lời khuyên của Hách Liên Tiếu không an ủi được Thuận phu nhân, ngược lại trái tim bà càng trở nên táo bạo.
Thuận phu nhân nói: “Phải, ta không nên tính toán với cô ta, con yên tâm, ta vẫn còn sự độ lượng này.” Nhưng trong mắt bà chỉ còn có oán hận, không, Phiên Phiên này tuyệt đối không thể giữ lại.
Tiễn Hách Liên Tiếu đi, Thuận phu nhân lập tức gọi một người đến. Nữ tử này một thân áo xanh, mặt mày trắng nõn, cung kính quỳ xuống: “Phu nhân, theo dặn dò của ngài nô tì vẫn âm thẩm theo dõiPhiên Phiên cô nương, quả nhiên phát hiện cô ta có lui tới với Minh Nguyệt quận chúa, quan hệ thân thiết. Nô tì còn phát hiện đan dược đó là do Minh Nguyệt quận chúa đưa.”
“Hả, đúng là vậy sao?” Thuận phu nhân mừng rỡ.
“Vâng, nô tì đã trộm được một viên đến, mời phu nhân kiểm tra.”
Thuận phu nhân tiếp nhận viên đan dược đỏ hồng kia, trên mặt lướt qua nụ cười lạnh lùng: thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào, lần này bị ta bắt được, xem các ngươi làm sao ngụy biện. Trên mặt lại vô cùng ôn hòa nhìn tì nữ trước mắt, mỉm cười nói: “Tiểu Từ, lần này ngươi rất được việc, ta rất hài lòng.”
Tiểu Từ tươi cười, nhỏ giọng nói: “Không chỉ vậy, nô tì còn phát hiện chiều hôm qua Phiên Phiên cô nương đi đến cửa sau hoa viên phía đông, đuổi hết nha đầu đi, âm thầm gặp mặt một vị công tử trẻ tuổi.”
“Ngươi nói cái gì?” Đôi mắt ôn nhu của Thuận phu nhân bắn ra tia sáng kinh người.
“Nô tì nhìn thấy rõ ràng, tuyệt đối không giả. Chiều qua cô ta nghỉ mát ở hậu viên, đột nhiên nói bị lạnh, sai người quay về lấy áo choàng, lại dặn người đứng ngoài cửa đón Vương gia, đuổi hết bốn tì nữ đi. Nô tì thấy lạ liền theo dõi cô ta, mới phát hiện cô ta mua chuộc ma ma giữ cửa, để người lạ đi vào. Công tử trẻ tuổi kia mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, tuy hai người chỉ nói vài câu là chia tay, nhưng nếu không có gì mờ ám vì sao phải đuổi hết nha hoàn đi.”
Thuận phu nhân hít sâu một hơi: “Có gì mờ ám hay không cũng không quan trọng, quan trọng là Vương gia nghĩ sao. Ngươi thay ta thăm dò thật kỹ, xem vị công tử đó có lai lịch gì, nhớ kỹ, không được đáng cỏ động rắn.”
"Vâng, nô tỳ tuân mệnh."
Nhìn theo Tiểu Từ rời đi, Thuận phu nhân cười sâu sắc: “Giang Tiểu Lâu, Phiên Phiên, hai người các ngươi muốn cùng nhau chết, ta cũng không cản.” Bên môi rộ lên ý cười ôn nhu, nhưng giữa đêm khuya, ý cười này lại mang theo hàn ý rợn người.
Chiều hôm sau,Trịnh Hạo đứng chờ ở cửa sau vương phủ hồi lâu vẫn không thấy Phiên Phiên đi ra, nhất thời sốt ruột. Hắn đang lo lắng thì thấy cửa sau mở ra, không nhìn thấy Tiêu bà bà quen thuộc, ngược lại chỉ thấy một tì nữ trẻ tuổi thở hổn hển chạy ra nói: “Phiên Phiên cô nương mời ngài đi vào.”
Nghe xong lời này, Trịnh Hạo sợ hết hồn, muốn quay đầu bỏ chạy, không ngờ tì nữ kia lập tức vẫy tay, có hai tên hộ vệ lập tức chạy đến, lôi hắn vào trong phủ. Không biết đi qua mấy tầng đình viện, cuối cùng đến một nơi hoa lệ, tì nữ mỉm cười nói: “Phiên Phiên cô nương mời ngài vào trong.”
Âm thanh này bay vào tai Trịnh Hạo, hắn kinh hoảng tới cực điểm, thất thanh kêu lên: “Không, không, ta không đi.”
Lời còn chưa nói hết, tì nữ xinh xắn đã sờ vào tay hắn một cái: “Sợ cái gì, đây là cô nương nhà ta gọi ngài vào mà.”
Tì nữ đẩy hắn vào trong phòng, trước mặt là tầng tầng lớp lớp màn che, phía sau màn là một giai nhân trẻ tuổi xinh đẹp, một thân xiêm y hồng nhạt, bên hông có đeo ngọc bội. Đối phương thấy có nam tử đi vào, đột nhiên đứng dậy, kinh ngạc nói: “Sao ngươi lại vào đây?”
Tiểu Từ lập tức bẩm báo: “Vị công tử này ở bên ngoài đòi gặp ngài, đúng lúc gặp phải Minh Nguyệt quận chúa, quận chúa sợ hắn làm lớn chuyện kinh động Vương gia thì không tốt, nên lệnh cho nô tì đưa hắn vào. Phiên Phiên cô nương, ngài yên tâm, quận chúa làm việc vô cùng cẩn thận, không để ai nhìn thấy, các người có chuyện gì thì cứ nói.”
Hôm nay người hẹn Phiên Phiên gặp mặt ở đây là Giang Tiểu Lâu, nhưng người đến lại là Trịnh Hạo, đúng là khiến người ta kinh sợ. Nhưng Tiểu Từ là người hầu hạ bên cạnh Phiên Phiên, thường ngày rất đắc lực, Phiên Phiên biến sắc, cuối cùng thở dài một tiếng: “Ngươi đi ra ngoài giữ cửa.”
Tiểu Từ cười nói: “Vậy nô tì ra ngoài giữ cửa.” Nói xong nàng đi ra ngoài, lặng lẽ kéo cửa lại, nhưng không đóng hẳn mà chừa một khe hở để nghe lén.
Trịnh Hạo thấy trong phòng không có người ngoài, nhìn chằm chằm Phiên Phiên, thật lâu không nói nên lời, ngược lại Phiên Phiên thút thít nói: “Theo muội thấy, huynh đừng đến đây nữa.”
Trịnh Hạo có gương mặt tuấn tú, lúc này cũng rưng rưng, nức nở nói: “Giao tình của chúng ta cũng khônggiống người ngoài, cần gì xa cách như vậy, không lẽ ta còn có thể hại muội sao?”
Phiên Phiên thở dài một tiếng: “Hôm nay huynh đến, nếu để cho người ngoài biết sẽ gây cho muội phiền phức rất lớn.”
Trịnh Hạo vội an ủi: “Hầu môn (nhà giàu có) sâu như biển, kiếp này chắc khó gặp lại, ta cũng chỉ muốn được gặp muội một lần cuối. Xem như muội đã được hưởng phúc rồi, chỉ thương cho ta ngày đêm lo lắng cho muội, chỉ sợ Vương gia không tốt với muội…” nói đến chỗ cảm động, công tử trẻ tuổi lại rơi nước mắt như mưa.
Đúng vào lúc này, một ma ma lớn tuổi dẫn một đám người vọt vào, nhìn thấy tình cảnh trong phòng không khỏi giận dữ: “Phiên Phiên cô nương, Vương gia không ở trong phủ, người lại lén gặp gỡ nam khách, đây là đạo lý gì?”
Phiên Phiên lấy làm kinh hãi, chấn động nói: “Cao ma ma, sao bà lại ở đây?”
Cao ma ma chuyện phụ trách an ninh trong viện, giống như tổng quản trong phủ, xưa nay rất được kính trọng, lúc nãy bà được bẩm báo, chỉ sợ xảy ra chuyện, lập tức dẫn người đến, giờ khắc này bà sầm mặt nói: “Quy củ vương phủ chắc Phiên Phiên cô nương đã biết, muốn tiếp khách nhất định phải được Vương phi đồng ý, người lại một mình đưa nam nhân vào phủ, còn có gì để nói? Đi, đi theo nô tì gặp vương phi, chúng ta phải làm rõ chuyện này.”
Phiên Phiên mặt đầy kinh hãi, hơi thở gấp gáp, nhìn Cao ma ma không nói ra lời.
Khánh Vương vừa quay về, nghe nói xảy ra chuyện như vậy cũng rất giật mình, vội tiến vào phòng khách, nhìn thấy cả nhà ai cũng sắc mặt nặng nề, không khỏi mở miệng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Vương phi chỉ vào Phiên Phiên và Trịnh Hạo đang quỳ trên đất, âm thanh ủ dột: “Vương gia về thật đúng lúc, việc này ta không xử lý được, ngài tự mình giải quyết đi.”
Khánh Vương hoảng hốt, có thể nói là trợn mắt ngoác mồn, bắt gian tại trận sao?
Thuận phu nhân ở một bên mở miệng, sắc mặt cũng đầy âu lo: “Vương phi, người quản gia là ngài, không thể chối bỏ trách nhiệm được. Phiên Phiên cô nương không biết từ đâu dẫn về một nam khách, bây giờ lại không giải thích được người này có thân phận gì, theo thiếp thấy nhất định phải nghiêm trị, miễn cho rối loạn quy củ trong nhà.”
Sắc mặt Khánh Vương âm trầm: “Thuận phu nhân, lời của nàng có căn cứ gì?”
Thuận phu nhân cười nhạt: “Nhân chứng vật chứng đều ở đây.” Bà bĩu môi, Vương gia liền nhìn thấy hai người trẻ tuổi đang run rẩy quỳ dưới đất, không khỏi bốc hỏa: “Phiên Phiên, chuyện này là sao?”
Lúc nãy đến giờ Phiên Phiên vẫn không nói gì, để Thuận phu nhân đắc ý đến cực hạn, giờ khắc này nàng lại oa một tiếng khóc lớn lên, càng khóc càng thương tâm: “Vương gia, tuy thiếp thân phận nghèo hèn nhưng cũng không phải người không biết lễ nghĩa, người này không phải người ngoài, huynh ấy vốn là ca ca thất lạc nhiều năm của thiếp.”
Khánh Vương chấn động: “Nàng nói cái gì?”
Thuận phu nhân cười lạnh một tiếng: “Vị công tử này, lúc nãy hắn nói hắn họ Trịnh, Phiên Phiên cô nương lại mang họ Khương, hai người không cùng họ làm sao là người một nhà được?” Nếu là trước kia bà có thể cho người đứng ra chỉ chứng Phiên Phiên, nhưng hôm nay bà mất đi sủng ái, những người kia gió chiều nào theo chiều đó, không ai bán mạng cho bà nữa, không thể không đích thân ra tay.
Nước mắt Phiên Phiên rơi như mưa, mặt mày đau khổ, có vẻ khiếp nhược không chịu nổi: “Phu nhân có điều không biết, thiếp là đứa con út trong nhà, vì gia cảnh nghèo khó không thể nuôi, cha mẹ phải đưa thiếp cho Khương gia nuôi nấng, sau đó thiếp đi theo dưỡng phụ dưỡng mẫu bôn ba, tính ra cũng đã thất lạc nhiều năm, mới gần đây được gặp lại, thiếp còn chưa kịp bẩm báo với Vương gia.”
“Ăn nói bậy bạ, lúc nãy các ngươi nói gì trong phòng, tưởng không ai nghe thấy sao?” Thuận phu nhân nhìn về phía tì nữ Tiểu Từ, không chút biến sắc ra hiệu nàng mở miệng.
Tiểu Tì lập tức nói: “Mặc dù nô tì đứng xa, cũng nghe được nói cái gì mà tình tình yêu yêu, hai người họ còn ôm nhau…”
Nghe xong lời này, sắc mặt Khánh Vương trở nên tái nhợt.
Thuận phu nhân thở dài một tiếng, ánh mắt phẫn hận được che giấu rất kỹ: “Phiên Phiên cô nương, ngươi được Vương gia sủng ái như vậy, lại làm ra chuyện có lỗi với người, làm hỏng danh dự vương phủ. Chuyện đến nước này, ngươi nên thẳng thắng thừa nhận đi, nói không chừng còn có con đường sống, tội gì phải bịa ra câu chuyện như vậy, lại càng khiến cho Vương gia thêm…”
Phiên Phiên ngước cổ nói: “Vương gia, người tin sao, thiếp có thể là loại nữ nhân lẳng lơ sao?”
Vương phi nhẹ nhàng thở dài: “Việc đã đến nước này, nhất định phải điều tra rõ ràng, không thể định tội sai, cũng không được dung túng.”
Phiên Phiên ngậm lấy nước mắt, vẻ đẹp không gì tả nổi: “Được, xin Vương gia điều tra rõ ràng, trả lại trong sạch cho thiếp, thiếp vô cùng cảm kích.”
Khánh Vương nhìn thấy nàng mang bộ dáng đáng thương, lời nói lại vô cùng đau đớn, không khỏi nghi ngờ, Phiên Phiên biết đối phương thương tiếc mình, càng không kềm được khóc lớn lên.
Cuối cùng Khánh Vương hạ quyết tâm: “Các ngươi lập tức đưa phụ mẫu Trịnh Hạo đến đây, ta cũng muốn biết rốt cuộc là ai nói láo.” Hộ vệ lập tức vội vã chạy đi.
Thuận phu nhân cũng không gấp, những gì cần điều tra bà đã điều tra hết, Trịnh gia chưa bao giờ có đứa con gái Phiên Phiên này, nhất định là Vương gia sẽ thất vọng. Bà chỉ lạnh mắt nhìn đối phương, từ từ nói: “Việc này tạm thời không nói, còn một thứ…” nói xong, bà lấy ra một cái hộp nhỏ, bên trong đựng đan dược, giọng điệu mang theo ba phần cảnh giác: “Vương gia, đan dược này người không nên dùng nữa.”
“Sao đan dược này ở trong tay nàng?” Khánh Vương giật mình.
Trên mặt Thuận phu nhân lộ ra ba phần hổ thẹn: “Vương gia, thiếp lo lắng cho sức khỏe của người, nên tìm mọi cách lấy được đan dược này, xin người khoan nổi giận, nghe thiếp nói hết lời. Người đầu, mời Chu đại phu vào.”
Chu đại phu tiến vào phòng khách, hắn là lão đại phu trong vương phủ, từ sau chuyện thuốc của Vương phi, Vương phi không dùng đến hắn nữa, ngược lại mời Phó Triêu Tuyên khám bệnh. Nhưng Chu đại phu y thuật cao minh, Khánh Vương vẫn hết sức tin cậy hắn, nên hắn vẫn tiếp tục được ra vào Khánh Vương phủ. Giờ khắc này ánh mắt Khánh Vương phi lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, tim Chu đại phu nhảy lên một cái, chỉ cúi thấp đầu nói: “Ra mắt Vương gia, Vương phi.”
Khánh Vương phi thờ ơ một tiếng: “Chu đại phu, đã lâu không gặp."
Chu đại phu chỉ cúi thấp đầu, không dám đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Khánh Vương phi.
Thuận phu nhân nhắc nhở hắn đừng quên chính sự: “Chu đại phu, đan dược này ông đã kiểm tra qua, bây giờ xin mời ông nói rõ với Vương gia, rốt cuộc trong đan dược này có cái gì?”
Chu đại phu cắn răng, lập tức nói: “Đan dược này dùng duyên sa và tùng thanh luyện thành, trong đó còn có địa hoàng, trùng ti tử, sừng hưu, hổ cốt, nhân sâm.”
“Được rồi, nói thẳng công hiệu đi.” Khánh Vương phi tỏ vẻ không nhịn được nữa.
Chu đại phu lau mồ hôi trên trán, nói: “Thuốc này có ích cho việc phòng the, nhưng nếu dùng lâu dài, nhất định sẽ hao tổn nghiêm trọng, sợ là uống trong nửa năm thì…sẽ mất mạng.”
Nghe vậy, sắc mặt Khánh Vương trở nên tái nhợt.
Thuận phu nhân khó nén đắc ý trên mặt, đặc biệt âm lãnh nhìn Giang Tiểu Lâu, mà đối phương chỉ cúi đầu uống trà, đối với mọi thứ làm như không phát hiện ra. Thuận phu nhân cho rằng nàng chỉ giả vờ trấn định, mặt mày lạnh lẽo nói: “Vương gia, ngài nghe rồi đó, không ngờ Phiên Phiên cô nương vì tranh sủng mà không tiếc tổn thương sức khỏe Vương gia, thật là tội ác tày trời. Người biết đó, xưa nay thiếp không phải người ghen tuông, bao nhiêu năm qua chưa từng làm khó ai, nếu không phải cô ta làm ra chuyện quá đáng, thiếp sẽ không vạch trần cô ta trước mặt Vương gia, thiếp cũng chỉ vì ngài thôi. Hôm nay cho dù ngài hiểu lầm thiếp, thiếp cũng không thể không nói, nữ tử độc ác cỡ này, tuyệt không thể dung tha được.”
Phiên Phiên khóc lóc không ngừng, như là khó nén bi phẫn trong lòng: “Thuận phu nhân, đan dược này không phải như người nói, chỉ là thuốc bổ bình thường, rõ ràng ngài đã thu mua Chu đại phu cố ý hãm hại thiếp.”
Thuận phu nhân liếc nhìn nàng một cái, không kềm được đau lòng nói: “Phiên Phiên cô nương, chúng ta không thù không oán, sao ta lại muốn hại ngươi? Đan dược này là tìm được trong phòng ngươi, không lẽ ta còn có thể làm giả hay sao?”
Ánh mắt Khánh Vương nhìn Phiên Phiên ngày càng lạnh, hầu như muốn kết thành băng.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhìn cảnh này, hai người trước mắt cùng nhau thể hiện kỹ năng diễn xuất, muốn dung mạo có dung mạo, muốn nước mắt có nước mắt, muốn si tình có si tình, một màn kịch tuyệt hảo, đúng là hay.
Gương mặt Phiên Phiên thê lương bi thảm, hai mắt mở to, đột ngột la lớn: “Không, đây không phải đan dược thiếp đưa cho Vương gia dùng, Vương gia ngài nhìn đi, đan dược này là thứ ngài hay dùng sao?”
Khánh Vương bán tín bán nghi cầm viên đan dược lên, nhất thời biến sắc: “Không, không phải.”
Sắc mặt Thuận phu nhân trắng bệch, nhìn về phía Tiểu Từ, Tiểu Từ cũng đang tỏ vẻ không hiểu gì hết. Giờ khắc này nước mắt của Phiên Phiên như một đập nước ào ào tuôn chảy: “Thuận phu nhân, thiếp biết người hận thiếp đoạt hết sủng ái, nhưng cũng không thể hại thiếp như vậy. Vương gia, trong phòng thiếp còn mấy viên đan dược, người có thể cho người kiểm tra, xem có đúng như lời Chu đại phu nói, là loại thuốc hại người.”
Khánh Vương lập tức sai người đi tìm đại phu khác kiểm tra, nửa canh giờ sau, đại phu chứng thực đan dược mà Phiên Phiên cho Khánh Vương dùng chỉ là đan dược bồi bổ cơ thể, không có độc tố, càng không có cái gọi là độc khí công tâm, phải mất mạng. Nghe xong kết quả này, trái tim Thuận phu nhân như chìm xuống, bà ý thức được đây là một cái bẫy, mà mình lại ngu xuẩn nhảy vào.
An Hoa quận vương đứng dậy, nói với Khánh Vương: “Phụ thân, Thuận phu nhân cũng chỉ nghĩ cho ngài, có lẽ do quá nóng ruột mà nhầm lẫn đan dược…”
Khánh Vương phất phất tay, cắt ngang lời Hách Liên Thắng. Hách Liên Thắng bất đắc dĩ nhìn sang Hách Liên Tiếu, hai người đều toát ra vẻ bất an.
Giang Tiểu Lâu nâng chén trà, ý cười trong mắt nhàn nhạt.
Thế cuộc đảo ngược, Thuận phu nhân chỉ cảm thấy lạnh cả người, nhất thời toàn thân đông cứng. Đầu óc của bà cấp tốc suy nghĩ đối sách, để ứng phó với cơn bão lớn tiếp theo.
Tựa hồ Thuận phu nhân chưa đủ thê thảm, rất nhanh hộ vệ liền dẫn mẫu thân của Trịnh Hạo đi vào. Phụ nhân trung niên kia nguyên bản đang sợ xanh mặt, nhìn thấy Phiên Phiên liền nước mắt rơi như mưa, nhào tới nói: “Con gái, mẹ có lỗi với con.”
Thấy bà như vậy, gánh nặng của Khánh Vương như được trút bỏ: “Vị phu nhân này, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Phụ nhân chỉ khoảng bốn mươi tuổi, nhưng mặt mày đầy vẻ tang thương, bàn tay chai sần, khóc lóc sướt mướt nói: “Bẩm Vương gia, đứa nhỏ này là con gái của dân phụ, vì nhà quá nghèo không nuôi nổi, dân phụ đành phải bỏ nó ngoài đường. Không ngờ nó phúc lớn mạng lớn, ba ngày ba đêm cũng không chết, lòng dân phụ không đành lại ôm nó trở về lần nữa. Nhưng thật sự không có cách nào nuôi nổi, không thể làm gì khác là đưa nó cho biểu tỷ của dân phụ, biểu tỷ được gả đến Vân Châu, cuộc sống cũng không tệ. Lần này Phiên Phiên về kinh thành là muốn tìm lại gia đình, nhưng hết lần này đến lần khác lại lỡ dịp, cho đến hai ngày trước đại ca nó mới nhận được tin tức, tìm đến đây, nhưng Phiên Phiên đã không còn một thân một mình như trước, không thể danh chính ngôn thuận gặp mặt, dân phụ lại không còn mặt mũi nào gặp nó, nên mới sai Hạo Nhi đến gặp…” Bà nói đến đây, mặt mày có vẻ khó xử: “Cuộc sống của dân phụ khó khăn, cho nên mới đến đây xin giúp đỡ, Phiên Phiên không dám nói với Vương gia là có gia đình như vậy, chỉ đành phải bán đi trang sức của mình mà tiếp tế, thật là khổ cho nó.”
Nước mắt Phiên Phiên chảy càng dữ dội: “Vương gia, Phiên Phiên không dám nói, vì gia đình Phiên Phiên quá nghèo, bất đắc dĩ phải bán đi trang sức mà Vương gia tặng cho Phiên Phiên, xin Vương gia trách phạt.”
Nhìn bộ dạng mẹ con tình thâm, Thuận phu nhân bỗng nhiên ngồi xuống ghế, bà chầm chậm quay đầu, cứng đơ nhìn Giang Tiểu Lâu, biểu hiện càng lạnh lẽo, miệng đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Được lắm, thì ra là đang chờ ta rơi vào.”
Bắt gian, đan dược, lời làm chứng của Tiểu Từ, mọi chuyện liên tiếp gộp lại, người tinh tường đều có thể nhìn ra có liên quan đến Thuận phu nhân. Sắc mặt Khánh Vương lạnh như băng: “Thuận phu nhân, từ khi nào nàng trở nên đố kỵ như vậy, nghĩ ra cách ác liệt này để vu hại người khác?”
Nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Khánh Vương, Thuận phu nhân không còn sức hận Giang Tiểu Lâu nữa, mặt mày trở nên trắng bệch, yết hầu như bị nghẹn lại không nói nên lời. Trước kia chỉ có bà hãm hại người khác, chưa từng bị ai hãm hại, bây giờ coi như bà đã biết mùi rồi. Mà lúc này Hách Liên Tiếu chợt run rẩy một cái, vội quỳ xuống đất: “Phụ thân, mẹ con chỉ nhất thời hồ đồ mới oan uổng Phiên Phiên cô nương, phụ thân nể tình con mà tha cho người đi.”
An Hoa quận vương cũng quỳ xuống, sắc mặt lo lắng: “Phụ thân, muội muội nói đúng, muội ấy sắp xuất giá rồi, nếu truyền ra tin tức không hay gì cũng không thể giấu được Tam hoàng tử.”
Hai đứa con mình yêu thương đã quỳ xuống cầu xin, hỏa khí của Khánh Vương từ từ nguội dần, trong lòng mềm nhũn đang muốn lên tiếng, đột nhiên nhìn thấy gương mặt tràn đầy nước mắt của Phiên Phiên, dáng vẻ nàng mảnh mai bất lực, quả thực quyến rũ cực hạn, vốn Khánh Vương còn muốn khoan dung lại lập tức cứng rắn lên.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng đặt chén trà lên bàn, ý cười bên môi dần hiện rõ, muốn che mắt qua ải sao, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhận xét Box