Chương 107
Hoa Dương công chúa che trước mặt Cố Lưu Niên, bên môi ngậm lấy ý cười kiều diễm: “Sao vậy, Cố công tử rất có hảo cảm với Minh Nguyệt quận chúa sao?”
Cố Lưu Niên nhìn bóng Giang Tiểu Lâu biến mất ở góc hành lang, bộ dáng mất tập trung.
Hoa Dương công chúa theo thói quen cắn nhẹ đầu lưỡi, giọng nói hơi chua: “Quả thật nàng ấy rất đẹp, nhưng đáng tiếc lại không phải con ruột của Khánh Vương phi.”
Nghe xong lời này, Cố Lưu Niên mới liếc mắt, lần đầu tiên nhìn thẳng Hoa Dương công chúa.
Bị ánh mắt kỳ dị như vậy nhìn, Hoa Dương có cảm giác như cả người phát lạnh, chỉ trợn to mắt ung dung nói: “Ta chỉ đáng tiếc cho nàng ta, cô nương thông tuệ mỹ lệ nếu có xuất thân cao quý thì tương lai mới tìm được nhân duyên tốt.”
Gương mặt Cố Lưu Niên không mang theo cảm xúc, trên mặt mang ý cười nhưng đáy mắt không cười chút nào: “Đa tạ công chúa nhắc nhở, ta còn có việc, xin cáo lui trước.”
Không đợi Hoa Dương nói chuyện hắn liền xoay người rời đi. Hoa Dương hoảng hốt một thoáng, chờ nàng phục hồi tinh thần thì người đã đi xa. Từ khi ra đời tới nay nàng chưa bao giờ bị lạnh nhạt như vậy, không tự chủ được nắm chặt bàn tay, lại nghe thấy một âm thanh uyển chuyển vang lên: “Hoa Dương, thì ra muội ở đây.”
Hoa Dương công chúa vừa quay đầu, dung mạo tao nhã của Thái tử phi đã đập vào mắt, nhất thời nghẹn ngào: “Thái tử phi…”
Thái tử phi đã nhìn thấy tất cả, khóe môi cong lên: “Hoa Dương ơi Hoa Dương, muội là công chúa bệ hạ yêu thương nhất, vô số nam nhi ưu tú chờ muội lựa chọn, sao muội lại chọn người như vậy. Ta biết Cố Lưu Niên tuấn tú, nhưng mặc dù Quyền Hải được bệ hạ coi trọng, chung quy vẫn là kẻ… Cố Lưu Niên có người nghĩa phụ như vậy, đến cuối cùng cũng không ra gì. Hoa Dương, muội phải nghĩ cho kỹ…”
Nụ cười của Hoa Dương trầm xuống: “Thái tử phi, tẩu là người rất thông tuệ, sao cũng nói như vậy? Phụ hoàng đã nói, chọn phò mã là tùy theo ý muội, muội cũng không thích những danh môn công tử kia, kẻ nào thấy muội cũng như chuột thấy mèo, ngay cả ngẩn đầu nói chuyện cũng không dám, tất cả đều là rác rưởi.”
Gương mặt hoa đào của Thái tử phi nổi lên ý cười, Hoa Dương công chúa này xưa nay kiêu căng tùy hứng, không chịu nghe ai khuyên. Dù Cố Lưu Niên bò cao đến đâu cũng không che được xuất thân thấp hèn của hắn, nhà giàu thông thường cũng không chọn con rể như vậy, đừng nói là hoàng đế. Nhưng nàng vẫn không phản bác, chỉ mỉm cười nói: “Công chúa đừng tức giận, tẩu chỉ nghĩ cho muội thôi, nếu muội nổi giận thì là lỗi của ta.”
Cuối cùng Hoa Dương công chúa không nhịn được hỏi: “Thái tử phi, vị Minh Nguyệt quận chúa kia sao lại được Khánh Vương phi yêu thích?”
Khoé môi Thái tử phi cong lên, ánh mắt mang thâm ý: “Giang Tiểu Lâu trước kia là con gái một thương nhân ở Liêu Châu, sau đó quen biết với Dao Tuyết quận chúa mới leo lên được Khánh Vương phủ. Xưa nay Hoàng hậu nương nương rất chiều Khánh Vương phi, nên đồng ý cho nàng ta phong hào Minh Nguyệt quận chúa. Chỉ tiếc cũng không phải con ruột của Vương gia, muốn đặt chân ở Khánh Vương phủ cũng không dễ.”
Ánh mắt Hoa Dương công chúa lấp lóe, bên môi mang nụ cười châm chọc: “Xuất thân thấp hèn vậy mà cũng được Cố công tử ưu ái, thật không đơn giản.”
Chỉ vài lời nói, đã thể hiện rõ sự cao quý và ương ngạnh của vị công chúa này, Thái tử phi cũng tươi cười, thân thiết kéo tay đối phương: “Đi thôi, kịch trong hoa viên sắp bắt đầu rồi.
Trong hoa viên bố trí một sân khấu kịch thanh nhã, mọi người được tì nữ hướng dẫn, ngồi đúng vị trí được sắp sẵn cho mình.
Trên đài đang diễn cảnh Hầu vương trộm đào, hành động của Hầu vương cực kỳ linh hoạt, động tác trộm đào y như thật, nhất thời khiến Thái tử cười lớn nói: “Diễn hay lắm, thưởng.”
Rõ ràng Thái tử phi nhìn thấy Hoa Dương công chúa không tập trung, đôi mắt đều hướng về Cố Lưu Niên, giả vờ vô tình nói: “Công chúa, Hầu vương này diễn hay quá, hắn còn có tuyệt chiêu Song tiên, muội phải xem cho kỹ đó.”
Tiếng chiên trống gõ ngày càng dồn dập, mọi người hầu như say sưa không chớp mắt.
Giang Tiểu Lâu đang ngồi xem cuộc vui, không ngờ khi tì nữ tiến lên rót trà, bình trà bị nghiên, nước trà nóng lập tức đổ lên người Giang Tiểu Lâu. Màu váy tử la trong nháy mắt biến thành màu tím đậm, tì nữ kinh hãi lập tức quỳ xuống nói: “Quận chúa, là do nô tì không cẩn thận, xin ngài thứ tội.”
Người chung quanh đều chăm chú xem kịch, không có mấy ai chú ý bên này.
Giang Tiểu Lâu khẽ cười, ôn hòa bảo Tiểu Điệp đỡ nàng dậy: “Không sao, ngươi đứng lên đi.”
Khánh Vương phi nhìn thấy, không khỏi nhíu mày: “Tiểu Điệp, có mang xiêm y dự phòng không?”
Lão ma ma nhiều kinh nghiệm ở Vương phi từng nhắc qua, tiểu thư ra ngoài phải được chuẩn bị kỹ càng, gặp chuyện cũng không được rối loạn. Tiểu Điệp lập tức đáp: “Có, để nô tì ra xe ngựa lấy.”
Tì nữ châm trà mặt đầy hổ thẹn, đáy mắt như có lệ: “Quận chúa, nô tì đưa người đến phòng khách chờ.”
Váy đã ướt đẫm, ngồi ở đây cũng kỳ cục, Giang Tiểu Lâu liền nói với Khánh Vương phi một tiếng, quay đầu nói: “Vậy làm phiền ngươi.”
Tì nữ không ngờ Minh Nguyệt quận chúa hòa khí như vậy, nhất thời vô cùng cảm kích.
Khánh Vương phi cũng định đứng dậy, lại bị Giang Tiểu Lâu đè lại, nháy mắt với bà một cái: “Mẫu thân xem kịch đi, con đi một lát sẽ về ngay.”
Địa vị của Khánh Vương phủ đặc thù, nếu mình cũng rời đi thì rất khó coi, Khánh Vương phi nghĩ một lát, liền dặn dò Triêu Vân đi theo. Tì nữ áo xanh dẫn Giang Tiểu Lâu đi ra, mọi người còn đang mê mải, không có bao nhiêu người chú ý đến. Chỉ có người đang ngồi bên cạnh Thái tử ở ghế đầu là Tạ Du thu hết mọi thứ vào mắt, ngón tay nhẹ nhàng phất qua chén trà bóng loáng, khóe môi chậm rãi hiện lên tia cười như có như không.
Tì nữ dẫn các nàng xuyên qua một rừng trúc, từ hành lang phía tây đi thẳng vào, rất nhanh liền thấy một tòa hậu viện. Trước mái hiên có một giàn hoa tử đằng, cành lá xum xuê, dập dờn mùi hương ngây ngất. Tì nữ khom người nói: “Quận chúa, mời ngài vào nghỉ ngơi chốc lát, nô tì đi dẫn Tiểu Điệp cô nương đến.”
“Đi đi.” Giang Tiểu Lâu hơi gật đầu, nhìn theo tì nữ áo xanh vội vã rời đi.
Hành lang trong sân có một tì nữ mặc áo xanh váy trắng đang đừng, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu lập tức có người đón nàng vào, sau khi châm trà thì lui ra ngoài chờ đợi.
Chỉ chốc lát, Tiểu Điệp đã mang một bộ váy hồng nhạt chạy tới, có chút do dự nói: “Bộ này không hợp với trang sức của tiểu thư lắm, nô tì chuẩn bị không chu toàn, tiểu thư thứ tội.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ cười nói: “Không sao, thay được là tốt rồi.”
Tiểu Điệp và Triêu Vân cùng hầu hạ Giang Tiểu Lâu thay váy, ngay lúc áo khoác ngoài được cởi ra, Giang Tiểu Lâu nghe thấy âm thanh, không khỏi quay đầu, ánh mắt quét về phía bình phong mỹ nhân được điêu khắc tinh xảo, âm thanh lạnh lùng nói: “Là ai, đi ra.”
Trong phòng có người? Tiểu Điệp và Triêu Vân hai mặt nhìn nhau, nhất thời kinh hãi đến cực hạn.
Một công tử áo gấm bước ra từ sau bình phong, đôi mắt dài, bờ môi hồng nhạt, gương mặt đẹp như thiếu nữ, chính là Ngô Tử Đô nhiều ngày không gặp. Trong tay hắn cầm theo một cái quạt giấy, phạch một tiếng mở ra, mỉm cười cao giọng nói: “Giang tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Tiểu Điệp biến sắc: “Ngươi dám xông vào đây, ngươi muốn làm gì?”
Ngô Tử Đô chỉ cười, bộ dáng phong lưu tùy ý: “Chúng ta chia tay chưa lâu, Tiểu Điệp cô nương đã quên ta sao? Ay, cần gì lo lắng vậy?”
Trong lòng Tiểu Điệp chấn động mãnh liệt, lúc nãy rõ ràng đã kiểm tra toàn bộ căn phòng, hoàn toàn không có người, bây giờ không biết từ đâu xuất hiện, các nàng không có võ công thì còn đỡ, rốt cuộc Sở Hán làm ăn kiểu gì vậy?
Mặt Giang Tiểu Lâu trầm xuống, nhưng vẫn cố nhịn: “Ngươi làm gì Sở Hán rồi?”
Ngô Tử Đô chênh chếch nhìn Giang Tiểu Lâu, ánh mắt lạnh lẽo như chim ưng: “Sớm biết hộ vệ bên cạnh nàng cao siêu như vậy, làm sao ta không chuẩn bị trước được, bây giờ chắc hẳn đang đuổi theo thích khách, bỏ quên nàng rồi.”
“Dụ ta đến đây, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Trong lòng Giang Tiểu Lâu đã rõ, trên mặt vẫn làm như không có gì.
Ngô Tử Đôkhông thểkhông bội phục bản lĩnh hỉ nộ không lộ ra ngoài của Giang Tiểu Lâu, nhưng trong mắt hắn đây chỉ là giả vờ thôi, Minh Nguyệt quận chúa trẻ trung xinh đẹp đi thay y phục, giữa lúc quần áo không chỉnh tề bị công tử của phủ Hộ bộ thượng thư nhìn thấy. Tin tức này truyền, Minh Nguyệt quận chúa phải khóc lóc van xin gả cho hắn là đương nhiên. Nếu là quận chúa chính thống thì hắn phải cưới làm thê, nhưng Giang Tiểu Lâu chỉ là nghĩa nữ của Khánh Vương phi, đến khi đó thì còn phải tùy vào tâm trạng của hắn.
Triêu Vân tức giận cùng cực: “Vị công tử này, xin mời lập tức ra ngoài.”
“Muộn rồi, quá muộn rồi, trong lòng quận chúa nhà ngươi hiểu rõ nhất, cô nam quả nữ trong cùng một phòng, một khi bị phát hiện, không biết sẽ gây nên bao lời đàm tiếu.” Ngô Tử Đô ung dung nở nụ cười, trên mặt vô cùng đắc ý.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu trong suốt nhìn đối phương, nở nụ cười lạnh lùng: “Ngươi chắc chắn sao?”
“Dĩ nhiên.” Nụ cười của Ngô Tử Đô càng sâu. “ Bây giờ ta cho nàng hai lựa chọn, một là đàng hoàng gả cho ta, ta sẽ cho nàng làm chính thê, chuyện cũ bỏ qua hết. Hai là chờ ta hô to, khiến mọi người đều xông vào nhìn thấy cảnh này. Hoặc là gả cho đích tử phủ Thượng thư, hoặc là thân bại danh liệt, Giang Tiểu Lâu nàng chắc sẽ biết cách lựa chọn chứ? Nhưng mà ta nhắc nhở nàng, ta không phải tên ngốc Vương Hạc, nếu như không chiếm được, ta thà hủy diệt.”
Xa xa tiếng đàn tam huyền vang vọng, ánh sáng u ám mơ hồ ẩn hiện trong mắt Giang Tiểu Lâu: “Ngô công tử, ngài phải chắc chắn là bản thân mình không hối hận đó…”
“Nếu ta hối hận, thì hôm nay đã không xuất hiện ở đây.” Ngô Tử Đô không chút do dự mà nói, từ khi ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu hắn đã nhìn chằm chằm nàng, nhưng đối phương giảo hoạt như hồ ly, hắn triển khai thế võ mỗi ngày đều bị nàng tìm cách trốn thoát, cơ hội tốt lần này nếu lại bỏ lỡ, thì hắn là tên ngốc nhất thiên hạ. Dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu thông minh giảo hoạt, nhưng nữ nhân trên thiên hạ đều có một bệnh chung, một khi gả cho người thì chỉ biết chấp nhận số phận. Mạo hiểm một lần, có được mỹ nhân như vậy, vụ làm ăn này quá có lời rồi.
Đúng vào lúc này, phòng nhỏ phía đông đột nhiên truyền đến tiếng rút gào, âm thanh cao vút sắc bén, khiến người ta run rẩy. Bên ngoài tiếng bước chân ồn ào vang lên, những người giữ cửa cũng chạy đi.
Giang Tiểu Lâu ngưng mắt nhìn Ngô Tử Đô: “Chắc Ngô công tử có thể giải thích với ta, bên ngoài đang xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt Ngô Tử Đô tươi cười: “Thiên kim của Lưu Hàn Lâm vừa ngất xỉu, chắc là đang được Vương Hạc chiếu cố. Nói ra thì, vốn người xuất hiện ở đây phải là hắn, nhưng đáng tiếc hắn đi nhầm phòng…”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu hiểu rõ, cuối cùng nhíu mày: “Ngay cả bằng hữu cũng bán đứng, Ngô công tử quả nhiên không phải nhân vật tầm thường.”
Ngô Tử Đô nhẹ nhàng cười: “Cần gì nói khó nghe vậy, bọn ta là huynh đệ tốt, ý trung nhân cũng có thể cùng hưởng. Sao rồi quận chúa, phòng phía đông đã mở cửa rồi, nàng cũng muốn chuyện bên này truyền ra sao?”
Ngô Tử Đô đang đe dọaGiang Tiểu Lâu, hắn cũng không định công bố chuyện này ra ngoài, phủ Hộ bộ thượng thư dù sao cũng là nhà cao cửa rộng, nếu tùy tiện gây ra chuyện cũng không tốt cho tiền đồ của hắn. Hắn chỉ muốn Giang Tiểu Lâu thấy rõ, thanh danh của nàng bị hắn nắm trong tay. Sau khi thay thế Vương Hạc, hắn cố ý dẫn nàng tới phòng này, mục đích là giết gà dọa khỉ, khiến Giang Tiểu Lâu nhìn rõ hậu quả nếu làm lớn chuyện. Nếu nàng không phải kẻ ngu dốt thì nên biết phải làm sao.
Ngô Tử Đô thấy đối phương trầm mặc không nói, giơ tay đoạt lấy đai lưng trên tay Tiểu Điệp: “Nếu quận chúa gật đầu nhận lời, ngày mai ta sẽ cho người đến cửa cầu hôn, nếu quận chúa muốn hét to, sợ là phải thiệt thòi cho nàng đi làm thiếp rồi.”
Nghe hắn nói đáng ghét như vậy, Tiểu Điệp nghiến răng, hận không thể xé nát hắn, mà Giang Tiểu Lâu lại mỉm cười, ung dung đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, thong thả rót một chén trà, động tác vô cùng tao nhã. Phòng phía đông càng ngày càng huyên náo, gian phòng này lại vô cùng yên tĩnh. Khói trà uốn lượn bay lên, mông lung vẻ mặt nàng, có vẻ đặc biệt bình tĩnh mà hờ hững.
Ngô Tử Đô hơi kinh ngạc, hắn không ngờ Giang Tiểu Lâu lại không chút úy kỵ, thậm chí không chút kinh hoảng, không khỏi xiết chặt đai lưng trong tay, tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lùng: “Nàng không nghe thấy ta, hoặc là nàng nghe không hiểu sao? Ta phải nhắc nàng, thân là quận chúa Vương phủ, nếu bị phát hiện ở cùng một nam tử khác, không chỉ khuê danh của nàng bị hủy, ngay cả Khánh Vương phủ cũng trở thành cái đích bị chỉ trích. Khánh Vương phi yêu thương nàng như vậy, nàng sẽ không làm bà ấy thất vọng chứ? Ngược lại nếu nàng đồng ý, sẽ có thể ngồi kiệu lớn tám người khiêng gả tới phủ ta, chuyện không vui trước kia bỏ qua hết, coi như chưa từng xảy ra. Nàng rất rõ xuất thân của mình, ta chịu cho nàng cơ hội như vậy đã là ân huệ đặc biệt, nàng đừng có không biết cân nhắc.”
Tiểu Điệp kinh hoảng đến cực độ, hô hấp cũng gấp gáp lên, đai lưng đã bị hắn cướp đi, với cái thóp này hắn hoàn toàn không cần sợ Giang Tiểu Lâu đổi ý.
Giang Tiểu Lâu đột nhiên khẽ cười một tiếng, mang theo vẻ trào phúng.
Ngô Tử Đô ngẩn mặt ra: “Giang Tiểu Lâu, rốt cuộc nàng chịu hay không?”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài: “Cái bẫy này vốn dĩ người ta lập ra cho Vương Hạc và ta, cuối cùng lại bị ngươi chen vào, Vương Hạc phải cưới người khác, mà hình như ta không gả cho ngươi không được.”
Ngô Tử Đô gánh lấy tội của Vương Hạc, kẻ bày ra cái bẫy này cũng không để ý, dù sao cuối cùng người bị hủy vẫn là Giang Tiểu Lâu.
Nghe nàng cảm khái như vậy, ngón tay nắm đai lưng của Ngô Tử Đô dùng sức đến trắng bệch, ánh mắt tăm tối: “Kiên nhẫn của ta có hạn, nếu nàng không đồng ý thì ta sẽ đi ra ngoài, cho mọi người biết trong này xảy ra chuyện gì.” Nói xong, hắn liền đi ra cửa trong ánh mắt sợ hãi của Triêu Vân và Tiểu Điệp.” Một, hai, ba, bốn… chín.” Khi đếm đến tiếng cuối cùng, tay hắn đặt vào then cửa. Giang Tiểu Lâu không hề nhúc nhích, càng không có ý ngăn cản hắn, ác niệm trong lòng Ngô Tử Đô sinh ra, quyết tâm liều mạng, trực tiếp muốn mở cửa. Hắn còn chưa kịp hành động thì phía sau đầu đã đau nhức, đôi mắt trợn to, rầm một tiếng ngã xuống đất. Sau khi người ngã xuống mới nhìn thấy hung khí rơi xuống đất, chỉ là một hòn đá bình thường bên hồ thôi.
Tiểu Điệp lấy làm kinh hãi, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng màu trắng bày vào, như một con rồng trắng, động tác như nước chảy mây trôi, mới ngạc nhiên nói: “Cố công tử.”
Cố Lưu Niên tiến lên rút đai lưng, nhẹ nhàng đặt lên bàn, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Nàng thật sự không sợ?”
Giang Tiểu Lâu bất giác mỉm cười: “Góc áo của Cố công tử lúc nãy đã lộ ra.” Nói xong, nàng chỉ lên xà nhà: “Chắc phong cảnh trên đó rất đẹp, chỉ là không biết huynh và Ngô Tử Đô là ai tới trước?”
Cố Lưu Niên nghe vậy, khóe môi không nhịn được khẽ cười: “Thân là một cô nương, không lẽ nàng không có chút phòng bị?”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Dù hắn ra ngoài, ta cũng có cách không cho hắn hài lòng, có gì mà lo lắng?”
Cố Lưu Niên hơi nhíu mày, nhưng lại thấy một cái bóng cao to lóe qua nơi cửa sổ, liền hiểu được: “Chẳng trách nàng không sợ, hộ vệ của nàng xem ra cũng không ngốc.”
Giang Tiểu Lâu nhấp một miếng trà, vẻ mặt hờ hững: “Thời gian Sở Hán theo ta không ngắn, bị gài bẫy nhiều rồi cũng sẽ thành quen.”
Nghe được Giang Tiểu Lâu tự tin như thế, Cố Lưu Niên không khỏi lắc đầu, thở dài một tiếng: “Xem ra hôm nay ta lo việc không đâu rồi, thôi thôi, ta đi ngay.”
Giang Tiểu Lâu đột nhiên gọi hắn lại: “Nếu Cố công tử đã đến rồi, không ngại giúp ta kết thúc đi.”
Đáy mắt Cố Lưu Niên u ám, như có thủy quang chầm chậm lưu động: “Nếu ta giúp nàng xử lý, nàng làm sao cảm tạ ta?”
Giang Tiểu Lâu cười lạnh, đặt chén trà lên bàn: “Ta còn chưa truy cứu tội nhìn trộm của huynh, huynh còn dám đòi ta cảm tạ?”
Cố Lưu Niên hơi ngạc nhiên, vẻ mặt hơi khó xử: “Được rồi, coi như là ta lỗ mãng.” Nói xong, hắn một tay nhấc Ngô Tử Đô lên, đi về cửa sổ, còn không quên quay đầu lại nháy mắt một cái, quay về Sở Hán cười nói: “Huynh đài, xin nhường đường.” Sở Hán bước qua một bên, hắn liền trực tiếp nhảy ra ngoài, không quên đóng kỹ cửa sổ cho nàng.
Hai tì nữ trợn mắt há mồm, Giang Tiểu Lâu thì thở dài một tiếng.
Đổi xong xiêm y đi ra, toàn bộ hành lang không một bóng người, gian phòng phía đông truyền đến từng trận náo động. Giang Tiểu Lâu vừa đi đến cửa viện, liền thấy một tiểu thư trẻ tuổi nắm chặt tay áo Vương Hạc, lớn tiếng nói: “Mặc kệ, ngươi phải chịu trách nhiệm.”
Tiểu thư này vóc người cực kỳ đẫy đà, một thân áo màu vàng nhạt bọc lấy vòng eo tròn vo, cánh tay còn lớn hơn bắp đùi Vương Hạc, tỏ vẻ dữ tợn, giọng điệu đầy vẻ kiêu căng thô bạo.
Vương Hạc như đang cố nhẫn nhịn, cuối cùng không chịu được, dứt tay ta: “Lưu tiểu thư, ta hoàn toàn không biết tiểu thư ở trong đó.”
Phụ thân của Lưu Tương vừa được thăng chức Hàn lâm, nói về quan hệ, nàng là đường tỷ muội với Lưu Yên thê tử của Tần Tư. Giờ khắc này, nàng trừng mắt lạnh lẽo, tỏ vẻ tức giận, ngón tay run rẩy không ngừng: “Ta đang yên lành nghỉ ngơi trong đó, ngươi đột nhiên xông vào, hủy danh dự của ta. Bây giờ ngươi nhất định phải phụ trách, nếu không ngày mai ta sẽ kiện cáo đến trước mặt Hoàng hậu nương nương, để xem Vương gia của ngươi làm sao.”
Mọi người vây xem không khỏi buồn cười, vị Lưu tiểu thư này đúng là hung hãn, cô gái bình thường gặp chuyện này nhất định là một khóc hai la ba thắt cổ, nàng ngược lại, tóm chặt lấy Vương Hạc ồn ào muốn hắn phụ trách.
Vương Hạc cáu giận đến cực hạn, thấy nàng lại lằng nhằng bám theo, lập tức vung tay tránh khỏi, đúng lúc Lưu Tương đứng không vững, lại ngã xuống đất lăn tròn như cái banh, váy áo dính đầy bụi, khiến mọi người cười ha ha, càng đem bi kịch này biến thành hài kịch, dù Giang Tiểu Lâu đã sớm chuẩn bị cũng không khỏi kinh ngạc trong lòng.
Khánh Vương phi vội vã chạy đến đây, đang tìm kiếm bóng dáng Giang Tiểu Lâu trong đám đông, vừa thấy nàng yên lành đứng đó, lúc này mới an tâm bước lên hỏi: “Tiểu Lâu, lúc nãy làm ta sợ hết hồn, còn tưởng là con… không sao chứ?”
Triêu Vân muốn nói lại thôi, Tiểu Điệp lắc đầu với nàng, Triêu Vân lập tức im lặng.
Giang Tiểu Lâu mỉm cười chỉ vào người trước mặt: “Người xem, đúng lúc náo nhiệt.”
Thái tử ở bên cạnh càng nhìn càng thấy không ra gì, trách cứ Vương Hạc: “Vương công tử, ngươi đúng là quá đáng, sao có thể đối xử với Lưu tiểu thư như thế?”
Thái tử phi tự mình tiến lên muốn nâng Lưu Tương dậy, ai ngờ đối phương quá nặng, sức một người không đỡ nổi, không khỏi trắng bệch mặt mày. Các tì nữ lập tức đi lên hỗ trợ, không dễ dàng gì đỡ được nàng lên. Lưu tiểu thư này cũng thật thú vị, không thèm nhìn ai, lại tóm chặt lấy Vương Hạc: “Ngươi đẩy cũng được, đánh cũng được, hôm nay nếu không có câu trả lời thì ta sẽ treo cổ trước cửa Vương phủ.”
Vương Hạc đỏ mặt đỏ tai, hận không thể dứt bỏ Lưu Tương ngay, nhưng đối phương lại dính lấy hắn như da trâu, ở trước mặt mọi người hắn không thể động thủ. Chỉ nghe Thái tử khổ não nói: “Lưu tiểu thư, chuyện này quả thật là ngoài ý muốn. Đầu tiên là tiểu thư té xỉu, nằm nghỉ trong phủ ta, Vương công tử lại vì say rượu mà tiến vào phòng này, đều do nha đầu dẫn đường sai lầm, chuyện ra nông nỗi này, không thể giải quyết ngay lập tức được, vẫn là nên mời người lớn hai nhà ngồi xuống bàn bạc, nếu tương lai hai người muốn làm hỉ sự, ta sẽ làm người chủ hôn cho hai người…”
Lưu Tương nghe vậy không khỏi nhìn tít mắt, vì thể trạng quá mập, ở kinh thành này không ai ngó đến nàng, còn Vương Hạc tuy không giỏi văn nhưng võ nghệ siêu quàn, tướng mạo anh tuấn, khó khăn lắm mới bắt được người này, làm sao nàng chịu buông tha, thế là vội vàng nói: “Thái tử điện hạ, một lời đã nói, bốn ngựa khó đuổi.”
Thái tử điện hạ cười khổ, mơ hồ cảm thấy vị Lưu tiểu thư này có chút ngốc, nhưng chuyện xảy ra ở phủ Thái tử, nếu làm lớn lên thì hắn cũng bị mắng, không thể không bất đắc dĩ nói: “Được, dĩ nhiên ta nói được làm được, Lưu tiểu thư, buông tay trước đi.”
Lưu Tương vẫn nắm chặt tay Vương Hạc, lạnh lùng nói: “Không, không buông, hắn nhất định phải đồng ý với ta.”
Vương Hạc tức giận đến dựng đứng lông mày, nhưng chỉ có thể nén giận nói: “Chuyện này từ từ bàn bạc, ngươi buông ta ra trước đi.”
Lúc này Lưu Tương mới buông lỏng tay, sắc mặt Vương Hạc càng lúc càng quẫn bách dưới sự cười nhạo của mọi người, tàn bạo nhìn Lưu Tương một chút, cắm đầu bỏ đi. Đột nhiên nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đứng phía ngoài đám người, tóc đen mắt đen, da như tuyết, dung nhan như ngọc, đẹp hơn cả các tiểu thư khác, trong lòng hắn cáu giận, rồi lại có nỗi khổ không nói ra lời, không thể làm gì khác hơn là thở dài một hơi, chạy đi khỏi.
Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng của hắn, bất giác khe khẽ lắc đầu. Thẩm Trường An lặng lẽ đi đến bên cạnh nàng, thấp giọng nói: “Giang Tiểu Lâu ngươi thật độc ác, lại dám thay mận đổi đào.”
Giang Tiểu Lâu nhắc nhở hắn: “Thẩm công tử, sợ là ngươi hiểu lầm rồi.”
Thẩm Trường An sững sờ: “Hiểu lầm cái gì?”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu ung dung: “Vương công tử rắp tâm bất lương, nhưng lại trách ta không chịu mắc bẫy, đúng là buồn cười. Nhưng mà…” âm thanh nàng thay đổi, “Có thời gian hận ta, chi bằng nghĩ xem là ai đưa Lưu Tương cho Vương Hạc còn hay hơn.”
Thẩm Trường An giật mình: “Không lẽ không phải là ngươi?”
Vừa dứt lời, chỉ nghe phía bên ngoài vang lên tiếng kêu sợ hãi: “Thái tử điện hạ, không xong, có người rơi xuống nước.”
Mọi người không khỏi kinh hãi biến sắc, đến khi bọn họ chạy đến bên hồ mới phát hiện một người không ngừng ngụp lặn trong nước, nước hồ đã ngập đến đỉnh đầu hắn, sùng sục nổi bọt.
Thái tử lạnh lùng nói: “Nhanh, đi cứu người.”
Hộ vệ rầm một tiếng nhảy xuống, không lâu lắm đã vớt được người kia lên, chỉ vì thời gian quá dài, bụng hắn đã phình to, hai mắt trắng dã, hơi thở yếu ớt, gần như đã mất nửa cái mạng. Thẩm Trường An nhìn dáng dấp người đó, nhận ra hoa văn trên áo choàng Vân Cẩm của hắn, lập tức đẩy đám đông ra nhào đến: “Tử Đô, huynh sao vậy?”
Ngô Tử Đô không có cách nào trả lời hắn, giờ khắc này hắn không nói được một lời, chỉ là yếu ớt nằm đó, không chút phản ứng. Hộ vệ đè lên bụng Ngô Tử Đô, một luồng nước đục trào ra từ miệng hắn, sau một đợt ho sặc sụa hắn mới tỉnh lại. Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đứng trong đám người nhìn hắn, không khỏi cả người phát lạnh, theo bản năng mà co rụt lại phía sau, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
Thẩm Trường An bắt lấy cánh tay hắn, hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, sao huynh lại vô cớ ngã xuống hồ?”
Ngô Tử Đô liếc mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, thấy nàng ngậm nụ cười trên môi, bộ dáng ôn nhu dễ gần.
Trong lòng Ngô Tử Đô phát lạnh, cố nhẫn nhịn, cuối cùng nói: “Do ta…không cẩn thận nên ngã.”
Tiểu Điệp chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, cũng may, Ngô Tử Đô không ngu đến mức đó.
Giang Tiểu Lâu như cười mà không cười, kẻ này không chỉ bán đứng bằng hữu, còn dùng thủ đoạn đê hèn uy hiếp mình, người như vậy, bắt hắn uống nước hồ là lợi cho hắn rồi. Lần sau rơi vào tay nàng, nàng sẽ bắt hắn đi gặp Diêm vương.
Thẩm Trường An đầy mặt kinh ngạc, những chuyện này rốt cuộc là thế nào, tại sao Vương Hạc bị Lưu Tương quấn lấy, còn hảo bằng hữu Ngô Tử Đô lại rơi vào hồ nước, quả thật là kỳ lạ.
Vương Hạc vốn đã rời đi nhưng không biết sao lại quay lại, bước nhanh đến nhấc Ngô Tử Đô lên, lạnh lùng nói: “Nơi này đông người, chúng ta đi chỗ khác nói chuyện.”
Đáy mắt Ngô Tử Đô toát ra vẻ bất an, chống cự nói: “Ta không khỏe, cần về thay xiêm y.”
Vương Hạc lại là một tên mãng phu, không chờ người khác giải thích đã kéo hắn đi, chớp mắt đã không còn ai, một đám người hiếu kỳ hai mắt nhìn nhau. Thẩm Trường An thấy không ổn, vội vã đuổi theo.
Khánh Vương phi gần như trợn mắt ngoác mồm, đầy mặt ngờ vực: “Tiểu Lâu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hỗn loạn hết rồi.”
Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn Cố Lưu Niên đang nghiên người dựa vào hòn giả sơn gần đó mỉm cười nhìn mình, nhẹ nhàng hắng giọng: “Mẫu thân, có lẽ xem kịch nhiều, bọn họ liền xem chính mình là khỉ, nhất thời vui quá mức thôi.”
“À…” Khánh Vương phi khẽ nhếch miệng, nhất thời ngạc nhiên, Tiểu Điệp và Triêu Vân đứng cạnh không nhịn được liền nhìn nhau cười.
Trong nháy mắt, Thái tử phi đã đến trước mặt, có lẽ là đi vội vã nên trên mặt hơi hồng, biểu hiện càng cao quý ôn hòa: “Nghe nói Minh Nguyệt quận chúa rất có nghiên cứu với đồ cổ, gần đây ta có được một bức tranh muốn mời ngươi giám định, không biết có thể dời bước không?” Không đợi đối phương trả lời đã nói tiếp: “Mời Vương phi về khán đài nghỉ ngơi trước, ta sẽ nhanh chóng trả con gái lại cho ngài."
Đây là muốn đơn độc trò chuyện.
Trâm vàng trên tóc Thái tử phi tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bảo thạch châu ngọc cũng lấp lánh chói mắt, Giang Tiểu Lâu chỉ khẽ cười: “Thái tử phi đã mời, Tiểu Lâu không dám từ chối.”
Giang Tiểu Lâu theo Thái tử phi đi đến chòi nghỉ mát, lời bàn tán của mọi người bị ngăn cách bên ngoài. Chòi nghỉ mát vô cùng yên tĩnh, trên một cái lò đất nhỏ đang nấu một ấm nước sôi, phát ra tiếng vang sùng sục.
Thái tử phi tự mình nhấc lên ấm nước, rót nước sôi vào chèn trà, sau đó thành thạo tiến hành các thao tác pha trà, mới nhẹ nhàng đưa sang cho Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu nheo mắt nâng chén trà, nhỏ nhẹ nói: “Thái tử phi có nhã hứng này, thật đúng là khiến người ta ngạc nhiên.”
Đôi môi Thái tử phi mang theo ý cười nhàn nhạt, đi thẳng vào vấn đề: “Lúc nãy tì nữ đã bẩm báo tình tình trong gian phòng đó với ta, phủ Thái tử phi không phải nơi tầm thường, khách nam nữ tuyệt đối sẽ không bị sắp xếp nhầm, nhất định là có người cố tình. Bây giờ xem ra, hình như là nhắm vào ngươi. Vốn Tạ trắc phi đang rất vui vẻ, vừa nhìn thấy Lưu Tương lập tức biến sắc, nói là đau đầu muốn rời đi, ta nghĩ lại, chuyện này chắc có liên quan tới nàng ta.”
Giang Tiểu Lâu tỏ vẻ không để ý lắm cười lên: “Tiểu nữ cho rằng Thái tử phi nương nương sẽ che chở Tạ trắc phi.”
Thái tử phi nghe vậy, lại bốc một viên anh đào cho vào miệng, chậm rãi nhai kỹ, phảng phất mùi vị còn lưu lại, vừa mở miệng thì đã thay đổi đề tài: “Mấy năm này, ta rất đồng tình với Khánh Vương phi.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng ồ một tiếng, từ từ chờ Thái tử phi nói tiếp.
Đôi mắt cao quý đoan trang của Thái tử phi như có hàn băng ngưng tụ: “Khánh Vương càng già càng hồ đồ, Thuận phi kia cũng chẳng phải đẹp đẽ gì, nhưng trong mắt ông ta lại giống như bảo bối. Khánh Vương phi là người thân thiện, nhưng đáng tiếc quá trung hậu, một khi trung hậu quá mức thì không tránh khỏi bị bắt nạt. Một Vương phủ yên lành, bị Thuận phi làm cho bẩn thỉu xấu xa, một đôi phu thê kết tóc, bây giờ lại thành kẻ thù.”
Giang Tiểu Lâu chỉ cụp mắt, bưng chén trà lặng lẽ không nói.
Trâm vàng chuỗi ngọc của Thái tử phi buông xuống, nhẹ nhàng lay động theo động tác của nàng, mang theo từng từng luồng sáng vàng, giọng điệu của nàng cực kỳ nhẹ nhàng: “Khánh Vương đường đường là Vương gia, là trụ cột của bệ hạ, làm việc cũng nên để cho người ta phục, không ngờ ông ta lại ái thiếp diệt thê. Haizz, mọi người thường nói, tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ, phải tu thân trước rồi mới có thể tề gia, tề gia xong rồi mới trị quốc được. Khánh Vương không thể tu thân, không thể tề gia, làm sao giúp bệ hạ trị quốc?”
Giang Tiểu Lâu cũng không trả lời, chỉ là chậm rãi uống một hớp trà.
Thái tử phi không nhận được câu trả lời của Giang Tiểu Lâu, trong lòng khẽ động, nhưng âm thanh ngày càng ung dung thong thả: “Ý của ta, Minh Nguyệt quận chúa có rõ ràng không?”
Cuối cùng Giang Tiểu Lâu giương mắt lên nhìn Thái tử phi một chút, mang theo lạnh lẽo nói: “Thái tử phi, người hy vọng tiểu nữ đứng cùng trận tuyến với người, đối phó Tạ Du sao?”
Cơ thể Thái tử phi hơi nghiên về phía trước, nụ cười càng thêm mê người: “Giang Tiểu Lâu, Tạ Du chính là kẻ chủ mưu chuyện hôm nay, một lần không được sẽ có lần thứ hai, uy hiếp của cô ta dành cho ngươi không nhỏ. Nếu ngươi chịu cùng ta hợp tác, chúng ta có thể nhanh chóng nhổ bỏ cái gai trong mắt này.”
Ánh mắt ngưng đọng của Giang Tiểu Lâu chậm rãi hóa thành ý cười: “Xem ra Thái tử phi rất không thích Tạ Du.
“Trên đời không ai thích nữ tử mang lòng dạ xấu xa, ý đồ bành trướng.” Âm thanh Thái tử phi uyển chuyển, giọng điệu nhu hòa.
Giang Tiểu Lâu lại nhẹ nhàng đứng dậy, hạ thấp người nói: “Đa tạ Thái tử phi ưu ái, Tiểu Lâu cũng không có oán hận gì với Tạ trắc phi.”
Thái tử phi lộ ra biểu hiện khó tin: “Ngươi quả là khoan dung rộng lượng, dù ngươi không vì mình, cũng nên ngẫm lại Tạ Du ở bên cạnh Thái tử, cũng là một mối họa cho Khánh Vương phủ.”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu lộ vẻ khó xử: “Dù sao Tạ trắc phi cũng là ái phi của Thái tử, tiểu nữ mà đối địch với nàng ta…”
Mặt mày Thái tử phi giãn ra, cười nhạt: “Thù đã kết, bây giờ nói như vậy đã muộn rồi. Nàng ta dám dùng thủ đoạn đê hèn này để hại ngươi, nếu ngươi không hành động thì chỉ còn cách bó tay chờ chết.”
Giang Tiểu Lâu nhỉn thẳng vào mặt nàng.
“Ta với ngươi không thù không oán, không cần nghi ngờ ta. Ngược lại, ta mời ngươi đến chỉ vì chúng ta có cùng kẻ địch.” Trên mặt Thái tử phi mang theo ý cười khiến người ta phải mặc cảm, có vẻ cao quý trang nhã không giống người thường. Nói xong, nàng giơ tay nâng một chén trà lên, vẻ mặt cực kỳ chắn chắn: “Đến đây đi.”
Cái tay kia nhẹ nhàng duỗi ra, lơ lửng giữa không trung, như một kiểu kết minh.
Giang Tiểu Lâu trầm tư một lúc, từ từ đưa tay về phía chén trà, lại chần chừ giữa không trung chốc lát, cuối cùng vẫn chạm nhẹ vào.
Hai người nhìn nhau nở nụ cười, sau đó uống cạn.
Chờ Thái tử phi hài lòng rời đi, Tiểu Điệp mới tiến lên nói: “Tiểu thư, qua lại với Thái tử phi không khác nào muốn hổ tự lột da, người phải cẩn thận mới được.”
Giang Tiểu Lâu bỗng nhiên cong lên khóe môi, nhẹ nhàng nói: “Muốn hổ tự lột da, như vậy thì rất thú vị.”
Giang Tiểu Lâu đi về hướng sân khấu kịch, đột nhiên nhìn thấy một mỹ nhân áo hồng đứng xoay lưng ở một khóm hoa, nàng nghe được tiếng bước chân, chậm rãi xoay người lại, da dẻ như ngọc ánh lên dưới ánh mặt trời: “Ra mắt Minh Nguyệt quận chúa.”
Lúc nãy Tạ Nguyệt ngồi ở bên phía nữ quyến, chỗ ngồi đằng sau nên không lộ mặt, Giang Tiểu Lâu cũng không phát hiện ra, giờ khắc này không khỏi khẽ cười: “Tạ đại tiểu thư.”
Trên mặt Tạ Nguyệt có mấy phần mừng rỡ, sau đó nhớ đến cái gì, bỗng trở nên ảm đạm: “Từ sau chuyện lần trước, đại ca và mẫu thân đều chuyển ra ngoài, phụ thân sầu não uất ức bệnh càng nghiêm trọng, Thái Vô tiên sinh nói nhiều nhất cũng chỉ còn bảy tám ngày… Người rất nhớ quận chúa, nếu có cơ hội, thì về thăm ông ấy đi.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Nguyệt, nhất thời kinh ngạc, trong ấn tượng của nàng, Tạ Nguyệt không phải người đa sầu đa cảm, cũng chưa từng thể hiện tình phụ tử với Tạ Khang Hà, hôm nay biểu hiện như vậy, đúng là kỳ lạ.
Tạ Nguyệt thấy nàng như vậy, trên mặt ửng đỏ: “Ta nhìn phụ thân từ từ gầy gò, bệnh đã vào xương, trong lòng hối hận trước kia chăm sóc không chu toàn. Phụ thân hy vọng ta đi tìm đại ca, nhưng đại ca không muốn gặp ta, cho nên ta hy vọng, quận chúa có thể giúp ta chuyển lời không?”
Giang Tiểu Lâu khẽ nói: “Mời nói.”
Tạ Nguyệt hít sâu một hơi, mới chậm rãi phun ra: “Bất kể lúc nào, đại ca cũng là một phần của Tạ gia, mọi người đều hy vọng huynh ấy về.”
Đây là mặt trời mọc ở hướng tây sao, lần trước Tạ Nguyệt còn tỏ vẻ xa cách, chỉ lo Tạ Liên Thành cướp đoạt tài sản của nàng.
Lầm như nhận ra đối phương cảnh giác, Tạ Nguyệt tỏ vẻ cảm khái: “Tiểu Lâu, ta nói thật với ngươi, ta hiểu rõ con người nhị ca, bề ngoài hắn thông minh tháo vát, trên thực tế thiếu kinh nghiệm sống. Lý do phụ thân giao mọi thứ cho đại ca là vì tin tưởng huynh ấy, sự tin tưởng đó là đại ca dùng chính năng lực của mình để chứng minh. Nhị ca chỉ có kinh nghiệm về lý thuyết, huynh ấy hoàn toàn không hiểu sự thật trên thương trường, không biết làm ăn, không biết bàn bạc với người khác. Hai ngày nay huynh ấy tiếp nhận việc làm ăn của Tạ gia, vì thù oán với đại ca, sa thải một mớ người cũ, đổi thành tâm phúc của mình. Những người kia không biết kinh doanh, trong ba ngày đã tổn thất mấy ngàn lượng, nếu thật đem mọi thứ giao cho huynh ấy, Tạ gia sẽ triệt để bị hủy. Mọi người đều dựa vào lợi nhuận để sống, nếu huynh ấy tiếp tục như vậy…”
Mặt mày Giang Tiểu Lâu bình tĩnh, nhưng khó nén ý chê cười.
Trên mặt Tạ Nguyệt hiện vẻ lúng túng, biểu hiện càng ôn nhu: “Tiểu Lâu, đừng nghi ngờ ta, ta cũng chỉ nghĩ cho tương lai lợi ích của mình thôi.”
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Vậy sao ngươi lại tới đây?”
Tạ Nguyệt nhìn Giang Tiểu Lâu, hít sâu một hơi: “Ta tới đây chỉ vì muốn hóa giải khúc mắc của phụ thân, hy vọng tứ muội có thể bỏ xuống hiềm khích và oán hận trong quá khứ, nể tình tình nghĩa bao nhiêu năm mà trở về thăm phụ thân. Tiểu Lâu, ngươi giúp ta khuyên muội ấy được không? Ta biết vậy là làm khó ngươi, nhưng tất cả những thứ này đều là vì phụ thân, đúng không?”
Giang Tiểu Lâu nhìn nhìn Tạ Nguyệt, ánh mắt của đối phương trong trẻo, phảng phất đều suy nghĩ cho Tạ Khang Hà. Tạ Nguyệt rất rõ ràng sự cảm kích và kính trọng của mình dành cho Tạ Khang Hà, vì báo đáp ân nhân, Giang Tiểu Lâu sẽ đồng ý làm bất cứ chuyện gì.
Thấy nàng một lúc lâu không nói gì, trong mắt Tạ Nguyệt hiện lên một chút nước mắt, âm thanh vô cùng cảm động: “Tiểu Lâu, ta biết Tạ Du từng đắc tội ngươi, nhưng lúc nãy ta đã nói với muội ấy, muội ấy cũng biết mình sai rồi, chỉ là ngại mặt mũi thôi. Tứ muội đã gả cho Thái tử, kiếp này đều là người của Thái tử, những ý nghĩ hoang đường trước kia không còn nữa, càng không thể uy hiếp ngươi, chừa lại cho nhau một chút thể diện có được không? Nếu người có lòng, ta đồng ý đứng giữa hòa giải, chỉ mong hai người có thể đi cùng nhau đến trước mặt phụ thân, nói cho ông ấy biết hai người đã hòa hảo lại, không còn đối chọi nhau nữa.”
Giang Tiểu Lâu chỉ nhìn nàng, trong mắt mang theo một tia lạnh lẽo dò xét.
Tạ Nguyệt bị ánh mắt kia nhìn đến giật mình, trên mặt lại càng ân cần: “Không nói xem như ngươi đã đồng ý, Tạ Du ở phía trước, ta dẫn ngươi đi, cố gắng nói chuyện một chút, để thù hận được hóa giải, được không?”
Nhận xét Box