Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 105

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 105

 


Chương 105

Tì nữ ngoài thư phòng nhẹ nhàng nói: “Vương gia, Thuận phu nhân cầu kiến.”

Khánh Vương khẽ cau mày: “Vào đi.”

Thuận phu nhân sửa sang lại cây trâm xanh ngọc trên tóc, lúc này mới dịu dàng bước vào thư phòng. Trước mặt chính là một đôi mắt như sóng nước, cô gái này mặt bộ váy màu hồng phấn thêu hoa cỏ xanh nhạt, tóc dài đen óng, môi đỏ căng mọng, gương mặt trẻ trung được ánh mặt trời phủ lên một tầng sáng, càng tôn lên nước da như ngọc, nhan sắc như hoa xuân.

Thuận phu nhân theo thói quen mà cong mắt lên, cho dù bà không còn trẻ nữa, mỗi lần cười sẽ xuất hiện nếp nhăn ở khóe mắt, nhưng bà chưa bao giờ che dấu nụ cười của mình trước bất kỳ ai, vì bà biết rõ, nam nhân luôn thích nữ nhân hay cười. Nhưng không biết gì sao, ở trước mặt mỹ nhân này, bà có thể nhìn thấy rõ sự thương hại và đồng tình của đối phương dành cho nhan sắc suy tàn của mình. Sắc mặt bà ngưng lại, đảo mắt lại trưng ra nụ cười dịu dàng: “Vị này chính là Phiên Phiên cô nương sao?”

Khánh Vương mỉm cười: “Hai người chắc là lần đầu tiên gặp mặt.”

Thuận phu nhân năm nay cũng đã bốn mươi rồi, còn Phiên Phiên này mới mười tám, đang ở độ tuổi như hoa xuân, đẹp như nụ hoa lê đang chờ nở rộ trên cành, đặc biệt là đôi mắt dịu dàng như sóng nước giống hệt đôi mắt của Thuận phu nhân năm xưa mới vào cửa. Lần đầu Khánh Vương nhìn thấy nàng, còn cho rằng đã nhìn thấy Thuận phu nhân lúc trẻ, sau khi kinh ngạc thì trở nên thân thiết, vừa động lòng liền giữ nàng lại.

Hắn yêu thích nữ tử như vậy, dịu dàng, hiểu ý người, có tri thức hiểu lễ nghĩa, nhu tình như nước, lúc vô ý còn lộ ra một chút biểu hiện quyến rũ, liếc mắt liền khiến người ta động lòng. Nói một cách nghiêm túc, Phiên Phiên vô cùng xinh đẹp, ngay cả Thuận Như Ý khi còn trẻ cũng không sánh bằng, càng khỏi nói nàng có nhiều thêm một phần phong tình, quyến rũ tận xương.

Thuận phu nhân phiền muộn mà nhìn Phiên Phiên trước mắt, sự sợ hãi từ từ lan ra. Cô nương xinh đẹp trẻ tuổi không đáng sợ, nhưng Phiên Phiên trước mắt này làm cho bà có cảm giác quen thuộc. Cũng nhu tình như nước giống hệt mình, lại hơn một bậc xinh đẹp phong tình, đặc biệt là lời nói đối với Vương gia, còn săn sóc tỉ mỉ, động lòng người hơn mình. Bà phảng phất có thể đoán được, dòng nước sủng ái của Khánh Vương dành do mình đã trôi đi hết, không còn vết tích. Nghĩ đến đây, tâm tình vốn đang sáng sủa của bà trong nháy mắt rơi xuống vực sâu, lạnh lẽo thấu xương.

Phiên Phiên này rốt cuộc là từ đầu xuất hiện.

Thuận phu nhân cố nén chua xót trong lòng, mỉm cười với Phiên Phiên: “Vẫn nghe nói Phiên Phiên cô nương gương mặt tuyệt đẹp, tài nghệ hơn người, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.”

Phiên Phiên nhút nhát nhìn Khánh Vương một chút, lúc này mới cúi chào: “Ra mắt phu nhân.”

Thuận phu nhân hận không thể bóp nát cái đầu nhỏ nhắn kia, nhưng biểu hiện lại rất vui vẻ, vội vàng nâng nàng dậy, nói với Vương gia: “Chúc mừng Vương gia có được mỹ nhân.”

Mỗi lần Vương gia nạp thiếp, Thuận phu nhân đều nói vậy. Bà và Khánh Vương phi hoàn toàn khác biệt, lúc nào cũng bày ra bộ dạng hào phóng, đây chính là điểm mà Khánh Vương thích nhất ở bà. Mà những mỹ nhân kia hắn sủng ái vài tháng rồi cũng quên mất, một lần nữa quay về bên người Thuận phu nhân.

Thuận phu nhân thăm dò: “Nghe nói Phiên Phiên cô nương đến kinh thành là vì tìm người thân?”

Trên mặt Phiên Phiên là biểu hiện động lòng người: “Ai cũng nói phu nhân đang dưỡng bệnh, không ngờ ngài cũng quan tâm chuyện bên ngoài như vậy, không sai, thiếp đến kinh thành tìm người thân nưng nhờ, nhưng không tìm được…” Nàng nói đến đây, vành mắt hơi đỏ, bộ dáng rưng rưng muốn khóc. Khánh Vương vội vã ôn nhu nói: “Nha đầu ngốc, từ nay về sau nàng chính là chủ tử trong Khánh Vương phủ, người người đều kính nàng, thương nàng, che chở nàng, như vậy không tốt sao?”

“Như vậy dĩ nhiên là tốt, chỉ sợ Phiên Phiên ít phúc…”

“Không cho nói như vậy, có ta ở đây, phúc khí của nàng sẽ liên miên không dứt.”

Khánh Vương ở trước mặt Thuận phu nhân bộc lộ dáng vẻ bảo vệ yêu thương Phiên Phiên, mà Phiên Phiên cũng đỏ mặt lên, vô cùng ngượng ngùng. Tình cảnh trước mắt này y nhưthời gian đảo ngược, bàn tay Thuận phu nhân trong ống tay áo nắm chặt lại, năm đó bà cũng từng cùng với Khánh Vương ân ái trước mặt Vương phi, lúc đó bà bề ngoài thì cung thuận, trong lòng cực kỳ đắc ý. Bây giờ nhìn thấy cảnh tượng giống như tái hiện lại ngày xưa, bà nhịn xuống phẫn hận trong lòng, gượng cười nói: “Vương gia nói đúng, từ nay về sau chúng ta chính là người một nhà.”

Gò má Phiên Phiên ửng đỏ, tỏ vẻ bất an: “Đa tạ phu nhân quan tâm, Phiên Phiên vô cùng cảm kích.”

Thuận phu nhân hận đến muốn phun ra một ngụm máu, đúng là tiểu hồ ly tinh, học được hoàn toàn bản lãnh của ta.

Trong chòi nghỉ mát.

Khánh Vương phi nâng chén trà, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Phiên Phiên này, con tìm thấy ở đâu vậy?”

Khóe miệng Giang Tiểu Lâu mang một ý cười: “Từ khi con vào phủ ngày đầu tiên đã quan sát Thuận phu nhân. Hai mươi năm không mất sủng ái, bí quyết là ở đâu?”

Khánh Vương phi sững sờ: “Bây giờ con đã hiểu sao?”

Giang Tiểu Lâu cười thản nhiên: “Vương gia quyền cao chức trọng, tình tình lại hơi nóng nảy, nên thích nữ tử dịu dàng như nước, từ Thuận phu nhân đến những thiếp thất gần đây mà Vương gia chọn, đa phần đều mỹ lệ ôn nhu, thấu hiểu lòng người. Thuận phu nhân dĩ nhiên là người xuất sắc nhất trong số đó, chỉ tiếc… bà ta sẽ già.”

Nữ tử ôn nhu săn sóc đến mấy, dung nhan cũng sẽ từ từ suy yếu. Cùng là những lời nói làm ấm lòng người, nếu được nói ra từ miệng một nữ nhân nhăn nheo thì cũng mất giá hơn nhiều. Mà điểm đó chính là điểm bất hạnh nhất của Thuận phu nhân, cũng là điểm may mắn của Khánh Vương phi. Vốn Giang Tiểu Lâu không muốn dùng thủ đoạn đê hèn đối phó người khác, nhưng Thuận phu nhân đã vượt quá giới hạn của nàng, nhiều lần khiêu khích, không tiếc bất cứ giá nào đánh lạc hướng nàng hòng che dấu sự thật. Đối phó người như vậy, chỉ có thể dùng cách gậy ông đập lưng ông.

“Nhưng mà, con vẫn cảm thấy có lỗi với mẫu thân…”

Khánh Vương phi nhẹ nhàng nở nụ cười: “Cũng như con nói, nếu hắn muốn quay đầu thì đã sớm quay đầu rồi, ta không còn gì chờ mong nữa. Trước kia ta cũng tỉ mỉ lựa chọn hai mỹ nhân đưa cho Vương gia, nhưng hai người đều không đấu lại Thuận phu nhân. Chỉ sau vài năm, một người thì chết vì khó sinh, một người tự nguyện xin được xuất gia, đều bị cô ta đánh cho tan tác. Nữ nhân này có thủ đoạn lợi hại, ta sợ Phiên Phiên mà con tìm được này… cũng không chắc sẽ trụ được.”

Sự thật đã chứng minh, cái lợi hại của Thuận phu nhân không phải là thủ đoạn hay trí thông minh, mà là khả năng lung lạc Vương gia. Đây là tiền vốn lớn nhất của bà ta, cũng là chỗ dựa lớn nhất. Chỉ cần trái tim của Vương gia đặt trên người bà, bất kể bà làm gì sai cũng được tha thứ.

Giang Tiểu Lâu cười khẽ: “Một nữ tử nhìn thấy thanh xuân của mình từ từ trôi đi, trong lòng vốn đã rất đau khổ. Thuận phu nhân bảo dưỡng rất tốt, nhưng làm thế nào cũng không bằng được Phiên Phiên trẻ trung, càng không nói đến thủ đoạn của Phiên Phiên giống bà ta như đúc, như một phiên bản. Có thể thấy, giờ khắc này bà ta đang rất phẫn nộ. Người đang tức giận sẽ dễ dàng hành động sai lầm, lúc này chính là thời cơ ra tay tốt nhất.”

“Con dùng cách gì kích thích cô ta?” Vương phi bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Giang Tiểu Lâu nhẹ thở dài: “Lời này của mẫu thân không đúng rồi, cái này không phải kích thích mà là nhìn rõ thực tế. Quả thật bà ta rất ôn nhu hiểu ý, nhưng nếu có một ngày xuất hiện một người tốt hơn, đẹp hơn, ôn nhu hơn, quan trọng nhất là trẻ hơn bà ta, địa vị của bà ta sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng. Từ người mới biến thành người cũ, bà ta gặp phiền phức to rồi.”

“Ta thấy vị Phiên Phiên cô nương này, không giống nữ tử nhà lành lắm…” Khánh Vương phi không nhịn được nói ra nghi hoặc trong lòng.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thả chén trà trong tay xuống, cười ôn hòa: “Khuê tú nhà lành bình thường sao hiểu được phong tình, cô ta từ nhỏ được nhận nuôi, nhưng không muốn vào thanh lâu bán thân, một lòng muốn leo lên nhà giàu quyền quý, đáng tiếc thân phận quá thấp hèn, lại không người tiến cử, nên mới chậm trễ đến giờ.”

Lời của Giang Tiểu Lâu rất mịt mờ, nhưng để lộ ra thân phận của đối phương không bình thường. Nữ tử yếu đuối thông thường làm sao đấu lại Thuận phu nhân, Phiên Phiên đã lăn lộn chốn trăng hoa một thời gian dài, biết rõ lòng của nam nhân, cũng biết làm sao mới có thể nắm Khánh Vương trong tay. Được Giang Tiểu Lâu chỉ điểm, nàng hiểu được từng lời nói hành động của Thuận phu nhân, hiểu rõ thủ đoạn nắm giữ Vương gia của đối phương. Bây giờ Phiên Phiên không chỉ ôn nhu uyển chuyển như Thuận phu nhân, còn có được phong cách của riêng mình, ỷ vào tuổi trẻ xinh đẹp và phong tình của mình mà đẩy Thuận phu nhân ra tít phía sau.

Đây chính là lý do Giang Tiểu Lâu vẫn yên lặng chờ đợi, nàng phải đợi đến khi Phiên Phiên có thể hoàn mỹ xuất hiện, mới đem nàng đến trước mặt mọi người.

Hương Sơ Các

Thuận phu nhân trở lại phòng, dùng tư thế sấm chớp rút cây trâm trên tóc ra, ném cả áo khoác trên người, rồi ngã xuống đất. Tì nữ vội và nhặt lên, không ngờ bà lại giật đứt sợi dây chuyền trân châu trên cổ, từng viên châu tinh tinh văng tung tóe ra chung quanh, bà cắn chặt đôi môi, mặt trắng bệch, lạnh lùng nói: “Đi điều tra, lập tức điều tra.”

“Phu nhân, người muốn tra cái gì?”

“Đi thăm dò chuyện của Phiên Phiên.”

Tì nữ ngạc nhiên, không thể không nghe lời: “Vâng, nô tì đi ngay.”

“Chờ đã.” Thuận phu nhân đột nhiên gọi nàng lại. “Sớm không vào phủ muộn không vào phủ, lại ngay lúc ta bị nhốt, đúng là quá mức trùng hợp. Để ý cho ta, xem Phiên Phiên này có qua lại với Giang Tiểu Lâu không?”

"Vâng."

Thuận phu nhân đi đến trước gương đồng, nữ tử trong gương hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng vì phẫn nộ quá độ mà để lộ nếp nhăn ở khóe mắt và bên môi, mắt nhìn khuông mặt của mình, sắc mặt bà càng thêm âm trầm: “Lại có thể nghĩ ra chiêu rút củi dưới đáy nồi, đúng là ta coi thường ngươi rồi.”

Nếu Phiên Phiên kia thật sự có được sủng ái của Vương gia, vậy thì mọi chuyện mình bỏ ra bao nhiêu năm qua đều thành công cốc. Không, tuyệt đối không thể. Thuận phu nhân hận cực kỳ, ngón tay nắm chặt lấy gương đồng, dùng sức ném xuống đất.

Tạ phủ

Tạ Khang Hà khỏe lại một thời gian, bệnh tình vốn đã tốt lên, nhưng lại bị một trận phong hàn, hoàn toàn đánh ngã hắn, liên tiếp nằm trên giường mấy ngày, không bước ra khỏi cửa được. Khi Giang Tiểu Lâu nghe tin chạy tới Tạ phủ, Tạ Khang Hà đã không nói được gì. Hắn nhìn Giang Tiểu Lâu, suy yếu mà cười.

Thái Vô tiên sinh đang đứng trước giường quay đầu lại nhìn Giang Tiểu Lâu, không tự chủ được mà than nhẹ một tiếng.

Trái tim Giang Tiểu Lâu như chìm xuống, sức khỏe của Tạ Khang Hà vẫn rất tốt, nhưng sau chuyện của Tạ Du, hắn bị đả kích rất nặng. Từ đó, hắn thất vọng với toàn bộ Tạ gia, cũng nguội lạnh với những đứa con vô tình ích kỷ đó, một ngườikhi không còn vướng bận, thì cơ thể cũng sẽ tự nhiên sụp đổ.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu ôn nhu nhìn Tạ Khang Hà, dịu dàng nói: “Bá phụ, người có chuyện gì cần Tiểu Lâu làm sao?”

Tạ Khang Hà nhẹ ho khan một tiếng, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Hôm nay ta mời con và Thái Vô tiên sinh tới, là muốn hai người làm chứng cho ta.”

Giang Tiểu Lâu là con gái của cố nhân, còn Thái Vô tiên sinh là bạn tốt nhiều năm của hắn, chứng kiến chính là để lại di ngôn, phòng ngừa việc bất trắc. Giang Tiểu Lâu nghe được câu này, sắc mặt không khỏi thay đổi.

Sắc mặt Tạ Khang Hà mơ hồ trở nên trắng bệch, âm thanh lại rất trấn định: “Gọi bọn họ đến đây hết đi.”

Câu này nói xong, những người đang chờ ở bên ngoài đồng loạt tiến vào. Ngoại trừ Tạ tam công tử ở bên ngoài chưa về kịp, còn lại đều có đủ. Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành một chút, hắn vẫn một thân y phục thanh lịch, tuấn nhã như ngày thường, chỉ có đôi mắt sâu như hồ nước mang theo một tia tịch mịch chưa từng có. Không biết vì sao, lòng nàng khẽ động, không kềm được một tiếng thở dài xuất hiện trong lòng, càng ngày càng nặng nề.

Ánh mắt Tạ Khang Hà tìm tòi trong đám người, đôi mắt xám trắng toát lên vẻ thất vọng. Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, mình đã gần đất xa trời, nhưng Tạ phu nhân vẫn không muốn tha thứ, rõ ràng hắn đã giải thích nỗi khổ tâm của mình, nhưng bà vẫn lạnh lùng. Hắn nhìn chằm chằm Tạ Liên Thành, nụ cười vô cùng cay đắng: “Ta rất hối hận.” Nói xong bốn chữ này, cổ họng của hắn bị nghẹn lại, chỉ muốn phun ra hết đàm trong cổ họng, nhưng không làm được.

“Ta thật sự rất hối hận.” Trước sự kinh ngạc của mọi người, hắn lặp lại lần nữa, từng chữ đều cứng ngắc.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chỉ có sự quan tâm: “Bá phụ, có gì để sau hãy nói.”

Sắc mặt Tạ Khang Hà càng lúc càng suy yếu, hắn chỉ lắc lắc đầu, khục khặc hai tiếng, cuối cùng lấy lại sức từ từ nói: “Đời ta chưa từng làm sai chuyện gì, ngay cả chuyện của Tạ Du ta cũng không thẹn với nó. Nhưng chỉ có một chuyện, nhiều năm qua ta đều giữ trong lòng, ta thẹn với một người…”

Trên mặt mọi người biểu hiện khác nhau, nhưng Tạ Khang Hà nói xong câu đó, lại không nói nữa. Vương di nương tiến lên phía trước, nhỏ nhẹ nói: “Lão gia, có gì dặn dò người cứ nói đi, mọi người đều đang lắng nghe.”

Tạ Khang Hà liếc nhìn bà một cái, như hiểu thấu ánh mắt chờ đợi của đối phương, mặt cũng không biến sắc, chỉ đưa tay chỉ vào dưới gối của mình. Vương di nương định tiến lên, Tạ Khang Hà lại lắc tay với bà. Thái Vô tiên sinh hiểu được, liền chủ động bước lên kéo gối ra, lấy một tờ giấy ở bên dưới.

“Tiên sinh, nhờ ông đọc tờ giấy này lên cho mọi người nghe.” Tạ Khang Hà nói.

Trên giấy ghi chép tỉ mỉ sản nghiệp của Tạ gia, Thái Vô tiên sinh đọc từng chữ, mỗi người Tạ gia hai mắt như tỏa sáng, như nhìn thấy trên tờ giấy đó đang tỏa ra ánh sáng hy vọng. Không, đó là núi vàng, biển bạc, là sự đảm bảo cho phần đời còn lại.

Âm thanh của Thái Vô tiên sinh chậm rãi, lướt qua trái tim của tất cả mọi người.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu nhìn thật kỹ qua từng người, phú quý ngập trời như vậy, có ai không động lòng? Nhưng Tạ Khang Hà đang bệnh nặng thoi thóp, những người này không kiêng dè chút nào mà thể hiện lòng tham của mình, đúng là làm cho lòng người lạnh lẽo.

Chỉ có Tạ Liên Thành mang thần sắc nặng nề, hắn không có hứng thú với những thứ này, còn về sự hứng thú cuồng nhiệt trên mặt những huynh đệ tỷ muội đó, hắn không hề nhìn.

Cuối cùng, Thái Vô tiên sinh đọc đến phần quan trọng nhất, sau đó sắc mặt mọi người dần dần thay đổi. Tạ Khang Hà đem hơn nửa sản nghiệp để lại cho Tạ Liên Thành, cho những người còn lại chỉ một phần năm, nhiều người như vậy chỉ được chia một phần năm, vậy thì mỗi người sẽ được bao nhiêu. Không đợi người khác lên tiếng, Tạ Ỷ Chu nãy giờ vẫn yên lặng không nói gì đã mở miệng trước: “Phụ thân, đây là di chúc của người sao?”

Âm thanh Tạ Khang Hà suy yếu nhưng không chút do dự: “Những năm này đại ca con giúp đỡ ta làm ăn, trải qua vô số sóng gió, nhiều lần Tạ gia gặp nguy khốn gần như phá sản, là đại ca con khổ sở chống đỡ. Tạ gia của bây giờ, hơn nửa công lao đều thuộc về nó. Nhưng ta cũng không quên các con, nữ nhi trong nhà sẽ có một phần đồ cưới phong phú, mỗi người được bốn điền trang, trăm mẫu ruộng. Còn về con, cố gắng học hành thi lấy công danh, những tục vật này cũng không có ích gì cho con.”

Tạ Hương không nhịn được, đỏ mắt nói: “Phụ thân người bất công quá, đại ca là con của người không lẽ bọn con không phải, sao thứ tốt đều để cho huynh ấy.”

Âm thanh ngọt ngào vì tham lam mà trở nên sắc bén chói tai, Giang Tiểu Lâu không nhịn được phải nhíu mày.

Tạ Liên Thành bình tĩnh như không nghe thấy gì, đôi mắt lạnh nhạt hờ hững.

Tạ Khang Hà tức giận nói: “Ta không còn bao nhiêu ngày tháng nữa, sau khi ta chết cái nhà này sẽ sụp đổ. Của cải càng nhiều thì tai họa càng nhiều, không có đại ca con thì không ai chống đỡ nổi. Nếu các con ngoan ngoãn ở trong nhà, nó cũng sẽ chăm sóc các con một đời, nếu thấy ta bất công thì cút đi, một đồng ta cũng không cho.”

Xưa nay hắn rất ôn hòa, ít khi nào nói chuyện nghiêm khắc như vậy, rõ ràng là đã nổi giận. Giang Tiểu Lâu cúi mắt, của cải quá nhiều thật sự không phải chuyện tốt, đến lúc này, con cái trong nhà không nghĩ đến bệnh tình của Tạ Khang Hà, mà chỉ nghĩ đến chuyện phân chia tài sản thế nào.

Hàng lông mày Tạ Ỷ Chu co rút lại, đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Chẳng qua con chỉ là miếng thịt nằm trên thớt, cắt ngang cắt dọc đều do phụ thân. Tuy rằng con không giỏi giang, nhưng bao nhiêu năm qua từng chữ của phụ thân chỉ dạy con đều ghi nhớ, không bao giờ dám quên. Trước kia phụ thân thấy trong nhà có đại ca, không cho con buôn bán, nên con chăm chỉ học hành. Nhưng cái đó không phải thứ con thích, con chỉ làm để người vui, để người nở mày nở mặt. Nhưng hôm nay, người nói cái nhà này chỉ do một mình đại ca chống đỡ, vậy con là cái gì? Nhiều năm qua, phụ thân cho đại ca cơ hội biểu hiện, có từng cho con cơ hội không? Trước kia con thấy phụ thân còn khỏe mạnh tinh tường, không cần con quơ tay múa chân, nên con vùi đầu vào sách vở, không ngờ phụ thân lại xem con là kẻ vô dụng. Nay phụ thân lâm trọng bệnh, mấy ngày qua con đã suy nghĩ rất nhiều, viết xong một bản kế hoạch phát triển sự nghiệp Tạ gia, xin phụ thân nhìn qua, để xem con có khả năng kinh doanh hay không, có thật sự là không sánh bằng đại ca hay không.” Dứt lời, hắn nâng một tờ giấy trong tay đưa đến trước mặt Tạ Khang Hà.

Sau khi Tạ Khang Hà nghe được lời này, không khỏi nhìn chằm chằm đứa con thứ hai của mình, thần sắc có mấy phần xa lạ.

Thái Vô tiên sinh tiếp nhận bản kế hoạch trong tay hắn, nhẹ nhàng đưa cho Tạ Khang Hà, Tạ Khang Hà miễn cưỡng nhìn qua, tức giận đùng đùng: “Con có ý gì?”

“Bản kế hoạch này ghi rõ những việc quan trọng cần làm để phát triển sự nghiệp Tạ gia, cũng tránh cho Tạ gia bị người ngoài quấy rầy, triệt để sụp đổ.”

Nói chắc như đinh đóng cột, từng chữ lọt vào tai khiến mọi người biến sắc, người ngoài, hắn đang nói ai?

Tạ Liên Thành chậm rãi ngẩn đầu lên, nhìn đệ đệ mình, khóe môi khẽ mỉm cười, mang theo trào phúng vô tận.

Tạ Ỷ Chu chỉ nhìn Tạ Khang Hà, khó nén vẻ sốt ruột: “Phụ thân, đến mức này không lẽ người còn muốn che giấu cho hắn sao?”

Tạ Khang Hà mạnh liệt ho khan, tì nữ bên cạnh vội đưa chén trà sang, dâng đến trước mặt Tạ Khang Hà, hắn lại đẩy chén trà ra, tức giận nói: “Nghiệt tử, ngươi đang nói cái gì?”

Tạ Ỷ Chu không hề áy này, bỗng nhiên đứng dậy nói với tất cả mọi người: “Mọi người còn chưa biết, vị đại ca phong hoa tuyệt đại, văn võ song toàn này, không phải mang huyết thống Tạ gia.”

Giang Tiểu Lâu hơi run run, ánh mắt rơi vào trên người Tạ Khang Hà, tràn đầy khiếp sợ. Trong lúc hoảng hốt, nàng đột nhiên nhớ tới lần trước Tạ Khang Hà có nói nửa câu: “Đáng tiếc hắn không phải…” Không phải, lẽ nào đó là câu nói tình cờ Tạ bá phụ tiết lộ bí mật của Tạ Liên Thành?

Vương di nương hít vào một ngụm khí lạnh: “Ỷ Chu, không có căn cứ con không được nói lung tung.”

Tạ Nguyệt, Tạ Nhu, Tạ Hương, Tạ Xuân đều ngơ ngác nhìn nhau, không nói được nửa câu. Trời ơi, nếu Tạ Liên Thành không phải mang huyết thống Tạ gia, vậy không phải Tạ phu nhân kia… Lời chỉ tội nghiêm trọng như vậy thật quá đáng sợ.

Tạ Khang Hà vùng vẫy muốn ngồi dậy, rồi lại chán nản ngã xuống, chỉ có thể trách mắng: “Ăn nói bậy bạ, tên nghiệp chướng này dám nói xấu đại ca của mình như vậy?”

“Đại ca?” Tạ Ỷ Chu nhíu mày cười, khóe miệng co rúm, mơ hồ hiện ra vẻ thù hận: “Có phải ruột thịt hay không trong lòng phụ thân đã biết rõ, nếu mọi người không tin thì con sẽ chứng minh.” Nói xong, hắn vỗ tay một cái: “Mời vị phu nhân bên ngoài bước vào.”

Mành hơi động, một nữ nhân mặc áo màu xanh ngọc đi vào, dương mặt dài, hàng mi cong, tóc được búi gọn đằng sau đầu. Ngay khi nhìn thấy bà, sắc mặt Tạ Khang Hà trở nên trắng xám, hắn nhìn Tạ Ỷ Chu tức đến không nói ra lời: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Tạ Hương kinh ngạc: “Nhị ca, bà ấy là ai?”

Tạ Ỷ Chu cười lạnh: “Trần ma ma, bà tự nói đi.”

“Bẩm các vị chủ nhân, lúc còn trẻ nô tì là bà đỡ.” Bà cúi mắt, âm thanh không nhanh không chậm.

Trần ma ma có kinh nghiệm nhiều năm, rất biết cách đỡ đẻ, tiếng tăm rất lớn.

Ngữ khí Tạ Ỷ Chu bình thản: “Trần ma ma, còn nhớ khi đại ca ta được sinh ra là ngày nào không?”

Trần ma ma cười nhạt, ung dung nói: “Ngày mùng ba tháng hai năm Tân Dậu.”

“Thời gian lâu như vậy, sao bà còn nhớ rõ?” Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lóe lên, mở miệng hỏi.

“Khi đó Tạ phu nhân bị khó sinh, hơn ba canh giờ cũng chưa sinh được, thuốc thang đều vô dụng, cuối cùng Tạ lão gia mời nô tì tới, nô tì dùng nước nóng làm ấm người phu nhân, lại xoa bóp toàn thân, Tạ phu nhân mới có cảm giác, không lâu lắm đã sinh được đại công tử. Lúc đó Tạ lão gia rất cảm ơn nô tì, còn hỏi tại sao lại làm được như vậy, trên thực tế khi đại công tử được sinh ra, một tay còn nắm lấy dạ dày của phu nhân, không chịu buông ra, nên trong lúc nô tì xoa bóp đã dùng kim châm châm vào bụng, đại công tử bị đau nên mới buông tay. Tạ lão gia ngài đã quên, khi Tạ công tử vừa sinh ra ở cổ tay còn có vết châm hay sao?”

Sắc mặt Giang Tiểu Lâu hơi chìm xuống, nàng nhìn từng người trong phòng, mơ hồ đã hiểu được gì đó.

Tạ Khang Hà tức giận nói: “Ăn nói bậy bạ, nữ nhân này ngươi tìm ở đâu ra, lập tức đuổi bà ta ra ngoài.” Hắn vừa nói vừa ho sặc sụa, Thái Vô tiên sinh sợ hắn xảy ra chuyện, vội vã đỡ lấy: “Tạ huynh, đừng tức giận như vậy, sức khỏe quan trọng.”

Nhưng Tạ Khang Hà vẫn ho khan liên tục, khí tức tắc nghẽn: “Đuổi bà ta ra ngoài, lập tức đuổi đi.”

Trong lúc mọi người đang khiếp sợ, Tạ Ỷ Chu khẽ cười: “Phụ thân, Trần ma ma nói là mùng ba tháng hai năm Tân Dậu, nhưng mọi người đều biết sinh nhật của đại ca là mùng năm tháng sáu, chênh lệch đến bốn tháng, rốt cuộc là người hồ đồ rồi, hay là mọi người trong nhà đều nhớ lầm. Mười tháng mang thai, thì ra trước khi phu nhân gả cho người đã có thai trước. Con đã điều tra lão quản gia năm xưa, hắn nói khi đó phụ thân vừa từ Thúc Châu trở về, khi gặp được phu nhân ở Liêu Châu, thì bà ấy đã là quả phụ đang mang thai rồi.”

Trên mặt Tạ Hương là vô hạn khiếp sợ, rồi lại tức giận: “Đại ca quả thật không phải người của Tạ gia sao? Vậy sao phụ thân còn muốn đưa gia tài cho huynh ấy, người điên rồi sao?”

“Tam tiểu thư, xin chú ý lời nói.” Giang Tiểu Lâu không nghe lọt tai nữa, âm thanh đột nhiên vang lên.

Tạ Hương quay đầu, tựa như cười mà không cười nhìn nàng: “Đây là chuyện của Tạ gia, người là người ngoài có tư cách gì chen vào?”

Giang Tiểu Lâu không chút biến sắc mà cười: “Bá phụ đã mời ta đến là vì muốn ta làm chứng, các người vì chiếm gia tài lại nghĩ ra cách bôi nhọ này, đúng là khiến người ta thở dài. Đại thiếu gia có phải mang huyết thống Tạ gia hay không, những thứ này do bá phụ định đoạt, các người làm con không được quyền nghi vấn phụ thân. Quan trọng hơn là, mỗi một đồng trong Tạ gia đều không phải do các người kiếm về, bây giờ có tư cách gì mà đòi, không lẽ con cái Tạ gia đều là ăn mày sao?”

Lời của Giang Tiểu Lâu như một roi mạnh mẽ quất vào mặt Tạ Hương, làm cho nàng không nói được gì. Cho dù Tạ Liên Thành không mang huyết thống Tạ gia, chỉ cần một câu của Tạ Khang Hà, thân là con cái có tư cách gì nghi vấn? Nói cho cùng chỉ vì tiền thôi, quả là đáng thẹn đáng buồn cười.

Giang Tiểu Lâu hơi dừng một chút, nhìn về phía Trần ma ma, nụ cười ngày càng sâu hơn: “Dám hỏi một câu, nhị công tử đã cho bà cái gì để bà đến đây vu oan đại công tử? Theo pháp lệnh Đại Chu, cấu kết con thứ nói xấu con trưởng, mưu toan cướp gia tài, tội này sẽ bị phán lưu đày, Trần ma ma, bà phải nghĩ cho kỹ đó.”

Vẻ mặt Trần ma ma đại biến, cả kinh nói không ra lời.

Tạ Ỷ Chu lạnh lùng nói: “Giang Tiểu Lâu nàng đừng khinh người quá đáng, ý nàng là ta thu mua bà đỡ cố ý vu oan đại ca?”

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu biến mất: “Nếu đại công tử không phải con ruột của bá phụ, thì người cần gì che giấu bao nhiêu năm nay? Nếu không phải vì gia tài của Tạ gia, thì huynh đệ cần gì phải trở mặt với nhau. Thời cơ huynh nói ra chân tướng không sớm không muộn, lại đúng lúc Tạ bá phụ để lại mọi thứ cho đại công tử, lòng lang dạ sói đã quá rõ ràng. Nhị công tử, chẳng qua chỉ vì tiền lại thu mua bà đỡ ăn nói linh tinh, rõ ràng là danh dự của người có học cũng không cần nữa, nếu bị các học quan biết được, sợ là huynh đừng mong đặt chân vào triều đình nữa.”

Nàng cũng mặc kệ Tạ Liên Thành có mang huyết thống Tạ gia hay không, chỉ là không thích nhìn thấy hắn sa sút, càng không muốn nghe ai nhục nhã hắn. Chẳng qua chỉ là một bà đỡ, tuổi lớn như vậy trí nhớ cũng sẽ không tốt, Giang Tiểu Lâu có cả ngàn cách làm cho lời khai của bà ta trở nên không chút ý nghĩa, trên công đường Kinh triệu doãn sẽ phán là con thứ âm mưu cướp đoạt tài sản, Tạ Liên Thành nhất định sẽ thắng.

Lời của Giang Tiểu Lâu vừa nói ra, sắc mặt Tạ Ỷ Chu trắng bệch, hắn biết rõ Giang Tiểu Lâu có sức ảnh hưởng trước mặt Dương Các lão, nếu nàng nói chuyện này trước mặt ông ta, sau này hắn muốn đi làm quan là điều không thể. Vì người này học trò khắp thiên hạ, nhiều năm qua các quan chủ khảo đều là học trò của ông ta, nếu ông ta nói không, thì nỗ lực nhiều năm của hắn sẽ thành công cốc. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi nghiến răng nói: “Giang Tiểu Lâu quả nhiên ngươi tàn nhẫn, nhưng ta cho ngươi biết, cho dù ta đê tiện nhưng cũng không đến mức chuyện như vậy cũng lầm lẫn được.”

Nói xong hắn hơi nghiên người nhìn thẳng Tạ Khang Hà, vẻ mặt đau xót: “Đại ca không mang huyết thống Tạ gia, phụ thân là người rõ ràng nhất mà. Nhưng người chỉ quan tâm hắn, chỉ coi trong hắn, xưa nay chưa từng nghĩ cho con. Gia nghiệp to lớn này để hết cho hắn, vậy con là cái gì? Sớm biết như vậy, không bằng ngay khi con ra đời thì giết chết con đi, còn hơn để con trơ mắt nhìn mình bị đối xử không công bằng.” Từng câu từng chữ, mang theo phẫn nộ đẫm máu và nước mắt.

Vương di nương cũng không khỏi tiến lên, thê lương cầu xin: “Lão gia, tuy rằng có lúc Ỷ Chu làm việc hồ đồ, nhưng chuyện lớn như vậy… nó không thể mang ra đùa giỡn được, sao người không nói cho mọi người biết sự thật?”

Tạ Khang Hà nhìn từng gương mặt, vô cùng đau đớn. Bí mật này hắn đã giữ trong lòng nhiều năm, không lẽ bây giờ phải bị vạch trần sao, không, không thể nào. Hắn cắn chặt răng, nói từng chữ: “Ỷ Chu, ngươi làm ta quá thất vọng, Tiểu Lâu nói không sai, ngươi làm vậy chỉ vì tiền, nhưng đáng tiếc một xu ta cũng không cho ngươi, ngươi cút, cút đi.”

Tạ Ỷ Chu thê thảm cười: “Phụ thân, đây là câu trả lời của người sao? Được, con đi, đời này sẽ không quay lại Tạ gia. Nhưng mà con nhắc người, liệt tổ liệt tông Tạ gia còn đó, họ sẽ không trơ mắt nhìn người giao sản nghiệp cho người ngoài, đến khi người chết rồi, người giữ linh vị không mang huyết thống Tạ gia, để xem người có mặt mũi gì đi gặp liệt tổ liệt tông.”

Tạ Khang Hà tức giận đến run rẩy, cánh tay vung vẩy như muốn té từ trên giường xuống. Thái Vô tiên sinh vội đỡ lấy hắn, lớn tiếng nói: “Tạ nhị công tử, có gì thì từ từ nói.”

Tạ Ỷ Chu đã quay lưng ra, Vương di nương gắt gao nhào tới, kéo tay áo hắn, cầu khẩn nói: “Ỷ Chu, có gì mà không thể nói đàng hoàng với phụ thân chứ, đều là người một nhà, không nên tổn thương hòa khí.”

Tạ Ỷ Chu vùng khỏi tay bà, nghiêm túc nói: “Mẹ, những gì cần nói con đã nói hết, sự thật đã bày ra trước mắt, họ lại nói là con vu oan. Nếu con thật sự thu mua bà đỡ thì con sẽ không được chết tử tế.” Bao nhiêu năm rồi, hắn đã chịu đủ áp bức của Tạ Liên Thành, chỉ cần là nơi Tạ Liên Thành xuất hiện thì ngay cả một chỗ đứng hắn cũng không có, tâm tình phẫn uất tuyệt vọng đã theo hắn hai mươi năm, hắn cho rằng mình đã thoát được, ai ngờ đáp án lại là như vậy. Tạ Khang Hà thà để một người khác họ thừa kế gia nghiệp cũng không chịu lựa chọn mình.

Vương di nương không kềm được, quay đầu lại khóc lóc nhìn Tạ Khang Hà: “Lão gia, người đang che chở cho người ngoài sao?”

Tạ Nguyệt cứng ngắc tại chỗ, Tạ Nhu không biết làm sao, Tạ Hương giận dữ, mà Tạ Xuân thì hoàn toàn choáng váng, trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo nụ cười yếu ớt, càng xem càng thấy vở kịch này đặc sắc. Đối phương càng vùng vẫy càng giống một tên hề, chẳng qua là giãy chết thôi.

Tạ Liên Thành từ từ bước lên, ánh mắt rơi vào trên người Tạ Ỷ Chu.

Lông mi Giang Tiểu Lâu run lên một cái, dùng âm thanh cực kỳ chân thành nói: “Đại công tử, đừng để người khác ảnh hưởng tới mình, nhất là những người bụng dạ khó lường.”

Đừng nhận, dù thế nào cũng đừng nhận. Tạ Ỷ Chu vì tư lợi, mục đích chỉ là tiền thôi. Hôm nay Tạ Khang Hà truyền hết mọi thứ cho Tạ Liên Thành, đây mới là vấn đề. Huyết thống của Tạ Liên Thành thì sao, có quan trọng không? Không, chỉ cần Tạ Khang Hà nhận định hắn là con cái Tạ gia, vậy là hắn được quyền kế thừa. Huống chi Tạ gia được như bây giờ, không thể không nhắc tới nỗ lực của hắn, dựa vào cái gì lại để cho nhị công tử cả ngày chỉ biết oán giận chiếm hết mọi thứ chứ.

Vẻ mặt Tạ Liên Thành khẽ chấn động, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì đôi mắt đã khôi phục lại bình tĩnh, từng chữ chậm rãi nói: “Nhị đệ nói đúng, ta không mang huyết thống Tạ gia, không phải con ruột của phụ thân, càng không có quyền thừa kế, tất cả trong Tạ phủ đều là của mọi người, ta không có quyền can thiệp.”

Giang Tiểu Lâu chấn động nửa ngày không nói được gì.

Nói xong câu đó, Tạ Liên Thành liền đi ra ngoài, vẻ mặt từ đầu tới cuối lạnh đạm, thậm chí không nhìn bọn họ một cái.

Người này, vì Tạ gia mà bỏ ra mọi thứ, cuối cùng lại rời đi như thế.

Người này, vì bảo vệ từng người trong Tạ gia, cuối cùng bị mọi người xem thường căm ghét.

Người này, rõ ràng rất ôn nhu, cuối cùng lại kiên quyết đối lập với người thân.

Hắn một mình đi ra ngoài, từ từ biến mất trong ánh mặt trời, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy bóng lưng đó quá cô độc, cuối cùng hóa thành bụi mù.

Thái Vô tiên sinh thở dài, Tạ Khang Hà nói không sai, những năm này Tạ Liên Thành vì Tạ gia mà cúc cung tận tụy, mỗi ngày liều mạng bôn ba bên ngoài, Tạ gia có ngày hôm nay, không thể không nhờ hắn nỗ lực, nhưng bây giờ, chỉ một câu không mang huyết thống Tạ gia, lại đánh hắn vào mười tám tầng Địa ngục. Người của Tạ gia, tất cả đều là lòng lang dạ sói, không, bọn họ vốn cũng không có lòng.

Tạ Khang Hà nhất thời cực kỳ tuyệt vọng, ngửa mặt ngã trên giường, đấm rầm rầm xuống giường, bàn tay nổi cả gân xanh: “Cút, cút hết ra ngoài.”

Tạ Ỷ Chu vương cổ lên muốn nói gì, Vương di nương lại kéo áo hắn, ra hiệu không được nhiều chuyện. Mục đích hôm nay đã đạt đến, mọi người đều biết Tạ Liên Thành không phải người nhà họ Tạ, đối phương sẽ không nhận được gia tài của Tạ Khang Hà. Mà Tạ Liên Thành vốn là người cao ngạo, thậm chí hắn sẽ không ở lại Tạ phủ.

Không muốn nhìn những người xấu xa này nữa, Giang Tiểu Lâu vội rời đi, khi nàng đi đến chòi nghỉ mát, đã thấy một người lặng lẽ ngồi đó.

Nàng đứng yên lặng tại chỗ một lúc, mời chậm rãi đi lên hỏi một câu: “Tại sao lại thừa nhận?”

Tạ Liên Thành dùng âm thanh bình tĩnh trả lời: “Vì ta không thể thay đổi sự thật.”

Giang Tiểu Lâu ngưng mắt nhìn gương mặt tuấn mỹ của đối phương, Tạ Liên Thành ưu tú như vậy, lại không phải là con của Tạ Khang Hà… Muốn hỏi gì đó, cuối cùng vẫn không mở miệng. Nghĩ nửa ngày, cuối cùng nàng nhẹ giọng hỏi: “Sau này huynh có dự tính gì?”

Tạ Liên Thành đứng lên, ngóng nhìn đám trúc xanh tươi đằng xa, bất giác mỉm cười: “Ta sẽ rời khỏi đây.”

“Bá phụ mang gia tài truyền cho huynh, không liên quan đến việc huynh có phải là con ông ấy hay không, điểm này huynh đã sớm biết. Ông ấy chỉ đang giao cả một gánh nặng cho huynh thôi. Nhưng những người kia không hiểu, còn tưởng rằng sẽ chiếm được lợi, đúng là ngu ngốc.”

Tiếp nhận Tạ gia là một gánh nặt khổng lồ, người chống đỡ phải đảm bảo được con thuyền này phải được lèo lái chuẩn xách, dự đoán được những nguy hiểm xảy ra trong tương lại. Nếu không có Tạ Liên Thành, Tạ gia sẽ không duy trì được bao lâu. Người nhà họ Tạ tự cho mình là thông minh, lẽ nào không nhìn ra được điểm này? Không, bọn họ chỉ bị lợi ích trước mắt che đậy, chỉ nhìn thấy hoàng kim rực rỡ trước mắt, không nhận ra những gian nan khổ cực đằng sau nó.”

“Mẫu thân đã chuẩn bị dọn lên chùa, mà ta cũng sẽ dời ra ngoài, vốn dĩ… ta muốn tiễn phụ thân một đoạn đường.”

Trong lòng Giang Tiểu Lâu thầm kinh ngạc, Tạ Liên Thành đã sớm ngờ đến sẽ có ngày hôm nay, cho nên đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng hắn sẽ không đau lòng sao? Người tính tình lạnh nhạt, cũng có tim, cũng sẽ bị thương, sẽ chảy máu. Nếu nàng không có nhìn lầm, hắn duy trì bình tĩnh bề ngoài là để che đậy bên trong tràn đầy thương tích.

Tạ Liên Thành xoay đầu lại, lẳng lặng nhìn nàng, đôi mắt trong suốt: “Nàng sẽ vì ta là đứa con riêng mà ghét bỏ ta không?”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười: “Huynh cảm thấy sẽ như vậy sao?”

Tạ Liên Thành hơi cong môi: “Nếu nàng là người như vậy, thì sẽ không xứng làm bạn của ta.”

Giang Tiểu Lâu không chút do dự: “Huynh nên mừng vì ta không phải người như vậy, nên huynh sẽ có thêm một người bạn hiểu huynh, thông cảm cho huynh. Nếu không có chỗ để đi, ta sẽ thu nhận huynh, đảm bảo một ngày ba bữa không đói.”

Câu nói đùa này dường như xuyên thấu được một vùng tâm hồn u tối, mang đến ánh sáng ấm áp.

Tạ Liên Thành ngạc nhiên, môi không tự chủ được mà cong lên, lại có phần yêu thương như có như không, ánh mắt trở nên sáng rỡ.

Giang Tiểu Lâu bị nụ cười của đối phương làm chấn động.

Tạ Liên Thành yên lặng nhìn nàng, thấp giọng nói: “Nhớ kỹ những gì mình đã nói, ta không cho phép nàng hối hận.”

Giang Tiểu Lâu tự nhiên nói: “Dĩ nhiên rồi.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box