Chương 103
Khánh Vương phi vì xoay sở không đủ mà tạm thời cấm cố, Thuận phi lại vì túi riêng mà nhận hối lộ, hai người bên nào nặng bên nào nhẹ nhìn qua là biết.
Lão Vương phi tức giận đến nổ ầm ầm trong đầu, đáy mắt nổi lửa, nói với Khánh Vương: “Ta đã nói rồi nữ quyến vương phủ không được phép can thiệp triều chính. Sinh hoạt của Thuận phi vô cùng xa hoa, cho nên mới tiêu xài hết tiền, nếu không nghiêm khắc xử phạt, chỉ sợ sau này ai cũng noi theo, con tự xem mà làm đi.”
Lời quát mắng của lão Vương phi ở bên tai, Khánh Vương không tự chủ được mà nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến đối phương lại dám ở sau lưng hắn làm ra chuyện to gan như vậy, lại nghĩ đến vô số lần bà ở bên cạnh thổi gió bên tai… Hắn thấy tê cả đầu, lạnh cả lưng.
Một nữ tử ôn nhu mỹ lệ như vậy, một mỹ nhân thấu hiểu lòng người như vậy, lại là một kẻ tham mê tiền tài, không biết tiến lùi.
Khánh Vương phi vừa nhìn đã biết tâm ý của Khánh Vương, chậm rãi nói: “Vương gia, việc này có thể lớn có thể nhỏ, nói nhỏ thì chẳng qua là việc nhà của vương phủ, Thuận phi sửa lỗi là được. Nhưng nếu nói lớn… một khi có người đem việc này nói đến trước mặt bệ hạ, chỉ sợ cả nhà đều bị liên lụy. Việc này quả thật Vương gia không hay biết, nhưng các Ngự Sử chỉ sợ không tìm được nhược điểm, nhất định sẽ nói Vương gia không biết quản lý hậu viện, dung túng trắc phi ở bên ngoài nhận hối lộ, bệ hạ sẽ còn tin tưởng ngài sao?”
Ngày thường Khánh Vương phi không nói một lời, vừa lên tiếng đã làm người ta kinh động, Khánh Vương kinh ngạc nhìn bà, mà hai vị quận vương phi lại cụp mắt cúi đầu, không nói một lời. Sai lầm của Thuận phi không nhỏ, dù cho Tương Hiểu Vân có lòng giải vây cho bà cũng không dám mở miệng. Còn về Tả Tuyên thì căn bản rất thờ ơ lạnh nhạt, không phản ứng chút nào.
Giang Tiểu Lâu chỉ lẳng lặng đứng bên người Khánh Vương phi, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào gương mặt như ngọc của nàng, càng lộ ra dung mạo như hoa, nhan sắc kiều diễm.
Thuận phi ngã quỵ trên đất, kéo lấy vạt áo Khánh Vương, đầu ngón tay đã trắng bệch: “Vương gia, thiếp biết sai rồi, thật sự biết sai rồi. Thiếp cũng chỉ nghĩ cho vương phủ, thường ngày phải quản lý hạ nhân, từ trên xuống dưới đều cần tiền, nhưng ngân lượng có hạn, bất đắc dĩ mới ra hạ sách này. Huống chi… thiếp cũng không nhận bao nhiêu bạc, đa phần đều là sách họa trân phẩm, đúng, còn có một cái nghiên mực Phương quy sơn, bây giờ còn đang để trên bàn của Vương gia. Vương gia, thiếp là một nữ nhân phụ đạo, làm sao hiểu biết được nhiều, chẳng qua là thấy bọn họ tìm đủ cách để lấy lòng, thực sự không từ chối được mới nhận, chưa bao giờ tìm kiếm lợi ích gì cho bọn họ.”
Nhắc đến cái nghiên mực Song long ôm châu quy sơn này (hai rồng ôm hạt châu bay về núi), sắc mặt Khánh Vương khẽ thay đổi, đột nhiên nhớ đến chuyện này. Truyền thuyết ngàn năm thần rùa hạ phàm hóa thành Đá quy huyết, trải qua mấy chục lần điêu khắc thủ công mới chế thành nghiên mực, cực kỳ quý giá, nhưng sản lượng đó cực nhỏ, nhiều năm qua hắn không tìm được, cuối cùng là Thuận phi có thể tìm được một cái, hắn vẫn xem như trân bảo, bây giờ mới biết tảng đá đó không sạch sẽ…
Giang Tiểu Lâu không khỏi cười gằn, Thuận phi thật sự là gian xảo, chính mình thu rồi còn biết phải kéo cả Khánh Vương xuống nước, hay lắm.
Lão Vương phi lạnh rên một tiếng: “Há, ta còn nghĩ làm sao cô ta to gan vậy, thì ra thượng bất chính hạ tắc loạn.”
Khánh Vương nghe vậy chỉ cảm thấy cực kỳ nhục nhã, sắc mặt lập tức đỏ chót, đẩy Thuận phi ra, lạnh lùng nói: “Sai chính là sai, ngươi đến chết cũng không nhận, bảo ta làm sao giúp ngươi.”
Khánh Vương phi nhìn đến đây, trái tim như chìm xuống. Công khai mua bán quan tước, làm bẩn danh dự vương phủ, Khánh Vương lại còn muốn giải vây cho cô ta, đúng là buồn cười. Lời ra đến miệng, cuối cùng lại nhịn xuống.
Đôi mắt Thuận phi lấp lóe, gương mặt trắng như tuyết, lạnh lẽo ngã trên đất, cả người run rẩy không ngừng: “Lão Vương phi, Vương gia, thiếp sai rồi, tất cả đều là sai lầm của thiếp, thiếp nhất thời suy nghĩ sai lầm, làm bẩn danh dự của Vương gia. Chỉ là chuyện này vạn lần không thể truyền ra ngoài, bằng không sẽ gây trở ngại lớn đến Vương gia và vương phủ, tất cả sai lầm đều do thiếp một mình gánh chịu, thiếp xin nghe theo xử lý, tuyệt không hai lời.”
Lời này còn có thâm ý, nếu làm lớn chuyện, người đầu tiên mất mặt chính là Khánh Vương. Lão Vương phi nghe vậy, không tự chủ được nhíu mày.
Khánh Vương phi cố gắng nhịn xuống, cuối cùng nói từng chữ chậm rãi: “Vương gia, nếu không đành lòng thì đừng xử phạt nữa, cần gì?” Hai chữ cuối cùng không kềm được mà lên giọng, mang theo trào phúng.
Nghe xong một câu không âm không dương thế này, sắc mặt Khánh Vương bỗng chìm xuống, khi còn trẻ hắn đã rất sủng ái Thuận phi, vì bà là thanh mai trúc mã của mình, tình cảm sâu đậm, tính tình ôn nhu, khiến người ta yêu thích. Bây giờ nghĩ đến, những năm này mình sủng ái bà ta quá mức, làm cho Thuận phi có chút kiêu căng. Chuyện này quan hệ trọng đại, một khi bị khui ra, không riêng Thuận phi, ngay cả mình cũng bị liên lụy. Cái miệng của đám Ngự Sử kia hắn đã lãnh giáo qua. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không quyết định được, sắc mặt hắn biến ảo không ngừng, lại không dám nhìn ánh mắt tràn ngập xót thương của Thuận phi.
Lão Vương phi nhìn ra Khánh Vương không đành lòng xử lý Thuận phi, phảng phất như có một ngọn đuốc ở ngực, giọng điệu đặc biệt lạnh lẽo: “Mặc kệ người làm sai là ai, phải đối xử bình đẳng mới thể hiện được công chính.”
Thuận phi nghe vậy khóe môi run lên, đôi mắt mở to toát ra vô tận bi thương. Một lúc lâu, bà quay mặt đi, một giọ nước mắt lạnh lẽo rơi xuống. Thân thể đơn bạc phảng phất muốn theo gió bay đi, âm thanh run rẩy nói: “Nếu vậy, xin Vương gia phạt thiếp đuổi ra khỏi phủ, thiếp cũng không còn nơi nào để đi, đành tìm một am ni cô xuất gia, cầu phúc cho Vương gia, cho đến hết đời.”
Nhất thời mọi người đều kinh ngạc.
Xuất gia? Cả Khánh Vương cũng ngây người.
Giang Tiểu Lâu nheo mắt lại, khóe môi hiện lên một nụ cười ảo diệu. Vị Thuận phi nương nương này đúng là không đơn giản, chỉ vài câu đã đè bẹp mọi người.
Tương Hiểu Vân nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, thầm nghĩ: Khánh Vương phi vẫn luôn bị Thuận phi áp chế mạnh mẽ, hầu như không có thực quyền, tuyệt đối không thể tra ra chuyện nhận hối lộ, có thể thấy chuyện này liên quan đến Giang Tiểu Lâu. Nhưng nhìn mặt mũi đối phương cực kỳ bình ổn, không có chút nào vẻ cười trên nỗi đau của người khác. Một người có tâm cơ thâm trầm như vậy, cần phải đặc biệt cảnh giác. Nàng tự nhắc nhở mình, rồi tiến lên một bước hòa nhã nói: “Phụ thân, Thuận phi thành tâm ăn năn, tình nguyện ra khỏi nhà, nếu người thật sự không khoan dung thì cứ thành toàn cho tâm ý của bà ấy đi.”
Lão Vương phi nhất thời sửng sốt, Khánh Vương càng không nói nên lời, hai người liếc mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì. Khánh Vương không tự chủ được cảm thấy, tuy rằng Thuận phi làm sai nhưng vẫn chưa phải tội ác tày trời đến mức phải xuất gia như vậy.
Đúng lúc Thuận phi ngước gương mặt xinh đẹp lên, đôi môi đỏ thắm đã bị cắn ra thành màu trắng xanh, đáng thương đến cùng cực. Trong lòng Khánh Vương hơi động, càng ngày càng mềm nhũn, lời khoan dung đã muốn nói ra.
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng rơi vào trên người Thuận phi, ánh mắt chói lọi như ánh mặt trời: “Biết sai chịu sửa là rất tốt, nếu Thuận phi đã thành tâm hối cải, chắc là sau này bệ hạ biết được cũng sẽ nhẹ tay xử lý…”
Lời vừa nói ra, lão Vương phi giật mình kinh sợ, không khỏi nhìn lại Giang Tiểu Lâu. Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười nhìn bà, ánh mắt mềm mại như nước mùa xuân, không chút biến sắc lại khiến người ta chết đuối.
Lão Vương phi hơi nhắm mắt, đột nhiên hạ quyết tâm: “Ngẫm lại Thám hoa lang Tần Tư, khi đó cũng rất được bệ hạ sủng ái, nhìn xem bây giờ hắn như thế nào, nội viện không sạch sẽ là chuyện phiền phức nhất. Vương gia, nghĩ cho kỹ đi.”
Tim Thuận phi nhảy lên một cái, chỉ cảm thấy âm thanh đó như dao cắt, nảy sinh một loại dự cảm xấu.
Một sơi gân xanh nổi trên trán Khánh Vương, trái tim hắn không ngừng co giật, trên mặt cố gắng duy trì bình tĩnh: “Từ nay trở đi, tước phong hào Thuận phi, giáng thành phu nhân.”
Nghe xong lời này, Thuận phi sợ hãi vô cùng, cả người như bị ngâm trong nước đá, không còn chút hơi ấm. Bà khó có thể tin mà nhìn Khánh Vương, từ khi vào cửa bà là thị thiếp, ròng rã tám năm mới từ thị thiếp lên làm phu nhân, sau đó mất tám năm mới được nâng làm trắc phi, bây giờ lập tức mất đi phong hào, dĩ nhiên là đau đớn cực điểm. Nhưng bà rất rõ, đây đã là xử lý nhẹ. Nếu người mua quan bán chức không phải là Thuận Như Ý bà mà là người khác, chỉ sợ đã biến thành một bộ xương khô.
Khánh Vương khẽ nói: “Ngày mai ta sẽ dâng tấu thỉnh tội với bệ hạ, đồng thời trả lại tất cả lễ vật, miễn cho sau này bị người ta phát hiện ra, sẽ liên lụy toàn phủ.” Hắn nói xong liền rời đi.
Thuận phi không dám ngẩn đầu, chỉ cúi mắt, để cho thù hận dâng lên cuồn cuộn trong lòng.
Lão Vương phi khẽ thở dài: “Được, Thuận phi, không, Thuận phu nhân, ngươi quay về đóng cửa mà suy nghĩ lỗi lầm, thời gian này đừng ra khỏi cửa, nghe rõ chưa?”
Phu nhân…phu nhân là cái thá gì. Bên môi Thuận phu nhân như ẩn giấu một cây đao, hận không thể nhào đến xé nát Khánh Vương phi, trên mặt lại nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh như trước, chỉ cung thuận nói: “Vâng, tất cả đều nghe lời người sai bảo.”
Từ gian phòng đi ra, tâm tình Khánh Vương phi thật tốt, bà chưa từng có trận thắng nào đẹp như thế này, không khỏi thấp giọng nói: “Tiểu Lâu, chủ ý này của con thật tuyệt.”
Giang Tiểu Lâu không tự chủ mà lộ ra nụ cười, lại không lên tiếng. Khánh Vương đang gánh tội thay cho Thuận Như Ý, chỉ mất đi một phong hào thì có đáng là gì.
Lúc chạng vạng, bầu trời lách ta lách tách rơi xuống cơn mưa nhỏ, sau nửa canh giờ mưa càng lúc càng to hơn, khiến mặt đất như mờ sương. Giang Tiểu Lâu mở rương đồ của Ly Tuyết Ngưng ra, một khúc vải trắng, một khúc vải hồng, còn có một hộp kim chỉ gần như chứa đầy đủ các loại tơ lụa chỉ may. Nàng rút một khối vải trắng đã được may xong, lại lấy một cây bút chì ra, bút chì này Tuyết Ngưng đã từng dùng qua, bên ngoài nhẵn mịn, như còn lưu lại chút mùi hương của chủ nhân. Nàng chỉ lẳng lặng đứng cúi mắt, tỉ mỉ mà vẽ lại hoa văn mẫu đơn. Chỉ chốc lát sau, một đóa mẫu đơn đã nở rộ trên tấm vải trắng, nhưng khi nàng chuẩn bị kim chỉ, lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tiểu Điệp nhìn thấy cảnh này không khỏi kinh ngạc, Giang Tiểu Lâu tuy tinh thông cầm kỳ thư họa, nhưng đúng là không có hứng thú gì với thêu thùa. Bảo nàng yên lặng ngồi đọc sách thì còn được, bảo nàng ngồi cả ngày thêu hoa thì đúng là khó hơn lên trời.
Giang Tiểu Lâu nhìn vào đóa mẫu đơn mà Ly Tuyết Ngưng để lại, nàng thêu rất đẹp, từng đóa mẫu đơn giống như đang nổi lên trên nền vải, như là hoa thật vừa được hái xuống, ngay cả những hạt sương vẫn còn đọng lại trên cánh. Nhìn kỹ, mỗi đóa mẫu đơn đều có sự khác biệt, đỏ sẫm hồng nhạt chồng chất lên nhau, màu sắc tự nhiên trôi chảy. Giang Tiểu Lâu rất muốn thay Ly Tuyết Ngưng hoàn thành bức mẫu đơn đồ này, nhưng hôm nay xem ra… nàng không có khả năng này. Ném đồ thêu sang một bên, nàng đứng lên, đi tới bên cửa sổ nhìn cơn mưa bên ngoài, chẳng biết lúc nào ánh mắt đột nhiên ngưng đọng.
Giang Tiểu Lâu đột nhiên nói: “Ta muốn ra ngoài, chuẩn bị dù.”
Tiểu Điệp sững sờ: “Tiểu thư, bên ngoài mưa rất to, người muốn đi đâu?”
Giang Tiểu Lâu không nói một lời, trực tiếp phất tay. Tiểu Điệp nhìn theo ánh mắt nàng, chỉ thấy hoa viên lờ mờ, không nhìn rõ được thứ gì, tuy rằng tâm trạng nghi hoặc nhưng cũng không dám phản bác, mau mau chuẩn bị dù.
Một đường đi chậm rãi, váy của Giang Tiểu Lâu đã bị mưa làm ướt đẫm, Tiểu Điệp vội đưa dù về gần nàng hơn một chút, để vai không bị ướt.
Góc đông bắc của hoa viên có một cái hồ hoa nhỏ, ở giữa là một bức tượng nhỏ điêu khắc hình giao long, mỗi khi trời mưa xuống nó sẽ biến thành một dòng suối phun nho nhỏ. Mà lúc này, một thiếu niên áo gấm đang ngồi xổm bên hồ nước, chăm chú lắng nghe tiếng mưa.
Giang Tiểu Lâu đứng phía sau lặng lẽ quan sát hắn, lên tiếng: “Thế tử thích trời mưa sao?”
Thiếu niên sợ hết hồn, bỗng nhiên nhảy lên, quay đầu nhìn Giang Tiểu Lâu vẻ mặt sợ hãi.
Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài một hơi, đang muốn nói chuyện đột nhiên nghe thấy rầm một tiếng, một tia chớp xé rách chân trời, mưa cũng ầm ầm trút xuống, thiếu niên kia liên tục lùi về phía sau, trong mắt toát ra vẻ hoảng sợ.
Hắn sợ sét, Giang Tiểu Lâu lập tức nhận ra được, bởivì đối phương đã nhanh chóng bị lỗ tai lại, hơn nữa trốn vào một góc của chòi nghỉ mát cạnh hồ nước, cả người run lẩy bẩy.
Tiếng sấm mang theo chớp giật đánh về phía Hách Liên Nhạc, torng nháy mắt gương mặt hắn tái xanh, càng ngày càng hoảng sợ.
Giang Tiểu Lâu dặn dò Tiểu Điệp: “Đi tìm người hầu của Thế tử gia, xem bọn họ đi đâu rồi, sao lại không có ai chăm sóc Thế tử.”
Tiểu Điệp gật đầu, nhấc theo dù chạy như bay.
Giang Tiểu Lâu đi vào chòi nghỉ mát, nhìn đối phương ôn nhu nói: “Thế tử, mưa rất lớn, nên sớm quay về thôi.” Nhưng mà Hách Liên Nhạc làm như không nghe thấy, chỉ che tai lại không nói một lời. Hắn trông như một bệnh nhân, tuy rằng có phản ứng với thế giới bên ngoài, lại là nghe vào tai nhưng không để vào lòng, mặc kệ ngươi nói gì làm gì, hắn cũng như chỉ sống trong thế giới của mình. Chẳng trách sau khi Khánh Vương phi tiêu hao hết sức lực với hắn, cũng hoàn toàn từ bỏ hy vọng. Thế tử như vậy, làm sao kế thừa tước vị của Khánh Vương đây.
Tì nữ phụ trách hầu hạ Thế tử vội vàng chạy theo sau Tiểu Điệp, nhìn thấy cảnh này sợ hết hồn, vội vàng nói: “Thế tử gia, sao ngày lại chạy đến nơi này?”
Giang Tiểu Lâu nhíu mày: “Cả người Thế tử đều ướt hết, mau dẫn người về thay y phục đi.” Tì nữ vội kéo Hách Liên Nhạc đi, ngay khi hắn đi đến bậc thang liền trược chân, ngã sấp vào bùn, cả gương mặt đều lấm lem.
Giang Tiểu Lâu nhìn cảnh này, trong lòng thất vọng vô cùng. Khánh Vương Thế tử giống như một A Đẩu bất tài vô dụng, hoàn toàn không thể so với hai vị huynh trưởng văn võ song toàn.
A Đẩu: con trai của Lưu Bị trong Tam Quốc Chí, một nhân vật vô dụng.
Đi đến Dao Nhiên cư của Thế tử, mọi người đều vội vàng giúp hắn lau người thay y phục, mà Giang Tiểu Lâu lại chú ý đến một bức họa trong phòng khách, bức họa này tựa hồ tập hợp được tinh hoa hội họa của các triều đại từ xưa đến nay, trên bức tranh vẽ bảy vị Phật, bảy vị Bồ tát, bảy bị Tôn chân thần. Quan thế âm ở giữa đầu đội mũ phượng hoàng, tóc dài tung bay, gương mặt tròn trịa, đôi mi thanh tú hơi cong, trên người mặc váy Cẩm tú la, vạt áo bồng bềnh, phảng phất gió vừa thổi sẽ chuyển động theo. Thay vì nói là Bồ tát, chi bằng nói đó là hóa thân của Khánh Vương phi… Nàng nhìn chăm chú chốc lát, không khỏi hỏi: “Bức họa này…”
Tì nữ cúi đầu nói: “Bức họa này Thế tử gia dùng một canh giờ để vẽ ra.”
Giang Tiểu Lâu thầm gật đầu: “Sống động có thần, thủ pháp trôi chảy, quả nhiên là cao thủ.”
Mỗi nhân vật có tạo hình khác nhau, kiều diễm quyến rũ, kết cấu mới mẻ độc đáo, người bình thường không thể vẽ được, thật sự vượt xa tưởng tượng của Giang Tiểu Lâu. Nàng không tự chủ được thở dài, nếu không phải do tai nạn trước kia, Khánh Vương Thế tử sao lại ra nông nỗi này.
Từ viện của Thế tử đi ra, mưa đã sớm ngừng, từng hạt nước tí tách từ trên lá chuối rơi xuống, biến mất không thấy tăm hơi. Giang Tiểu Lâu tiến vào sân của Khánh Vương phi, Mộ Vũ một thân áo xanh biếc chào đón, mặt đầy ý cười: “Nô tì đang định đi mời tiểu thư, xin mời vào.”
Âm thanh Mộ Vũ vào lúc này nghe có chút kỳ ảo, Giang Tiểu Lâu hơi gật đầu, liền bước đi vào.
Trong viện của Khánh Vương phi có một hoa viên tinh xảo, thường ngày yên tĩnh không một tiếng động, hôm nay lại có tiếng cười truyền đến, Giang Tiểu Lâu ngưng thần nhìn tới, chỉ thấy một nữ tử trẻ tuổi tay nắm dây thừng, chân đạp lên xích đu, thân thể đứng thẳng tắp, tì nữ bên người nhẹ nhàng đẩy một cái, xích đu bay lên, đưa cả người nàng vào không trung, làm váy xinh đẹp tung bay, giống như một con hồ điệp.
Đúng lúc Khánh Vương phi nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đi vào, cười nói: “Con xem, vừa gắn xích đu này, ta định bảo con qua xem thử.”
Giang Tiểu Lâu hơi gật đầu, ánh mắt rơi vào người Hách Liên Tuệ đang ngồi trên xích đu. Chỉ thấy thân hình nàng yểu điệu như yến, nhẹ nhàng như bay, không kềm được mà cười: “Không ngờ Vân Châu quận chúa là cao thủ đánh đu.”
Ánh mắt Khánh Vương phi trở nên ôn hòa: “Phải đó, nha đầu này bình thường rất điềm đạm, chỉ có yêu thích xích đu, lúc nãy trời mưa, xích đu còn rất ẩm, nó cũng không sợ làm ướt giày.” Lúc Khánh Vương phi nói chuyện, giọng điệu rất ôn hòa, hiển nhiên rất yêu thích Hách Liên Tuệ.
Hách Liên Tuệ nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đến, lập tức ngừng xích đu lại, tươi cười: “Mẫu thân sao không cho con biết là Tiểu Lâu đến rồi, hại con mất mặt trước mặt tỷ ấy…”
Giang Tiểu Lâu cười nhẹ: “Quận chúa đánh đu thật giỏi.”
Hách Liên Tuệ ngại ngùng đỏ mặt: “Nếu tỷ thích, hôm khác ta sẽ dạy tỷ.”
Nụ cười của Giang Tiểu Lâu nhạt đi ba phần: “Lòng tốt của Vân Châu quận chúa, ta xin đa tạ trước.”
“Chúng ta là tỷ muội thì có phải đa tạ, tỷ cứ khách sáo như vậy…” Hách Liên Tuệ theo bản năng tiến lên một bước, đưa tay ra muốn chạm vào tay Giang Tiểu Lâu, nhưng Giang Tiểu Lâu lại nhẹ nhàng liếc nàng một cái, trong mắt có ba phần xa cách hai phần dò xét, nụ cười của Hách Liên Tuệ dừng lại, trên mặt liền có chút rụt rè, sau đó nhìn về phía Khánh Vương phi nhẹ giọng nói: “Sắp đến đại thọ của lão Vương phi rồi, không biết mẫu thân đã chuẩn bị lễ vật gì?”
Khánh Vương phi chưa từng tới sóng ngầm giữa các nàng, chỉ nói: “Ta đã cho người điêu khắc một tượng bạch ngọc Quan âm để tặng cho bà, lão Vương phi thì có thiếu thứ đồ quý giá gì, chúng ta chỉ là biểu đạt chút tâm ý thôi, con đã chuẩn bị kỹ chưa?”
Hách Liên Tuệ đỏ mặt: “Con cũng không có đồ gì đáng tiền, chỉ là thêu một bức Nam cực tiên ông chúc thọ đồ thôi.”
Nghe nàng nói vậy, Khánh Vương phi hết sức khen ngợi: “Tặng quà quan trọng là tâm ý, không phải xem lễ vật quý giá hay không, con có lòng như vậy đã là hiếm có.”
Hách Liên Tuệ được cổ vũ, liền lấy lại dũng khí quay về phía Giang Tiểu Lâu: “Tiểu Lâu, tỷ định tặng cái gì?”
Biểu hiện trên mặt Giang Tiểu Lâu rất lạnh nhạt, chỉ cười một cái.
Khánh Vương phi lập tức nhận ra Giang Tiểu Lâu đối với Hách Liên Tuệ có chút lạnh nhạt, trong lòng không khỏi có chút khác thường, trên mặt lại không thể hiện ra gì.
Hách Liên Tuệ vẫn chưa nản lòng, đôi mắt như lóe sáng, âm thanh mềm mại như nước: “Đến ngày đại thọ của lão Vương phi, trong phủ nhất định phải vui vẻ một chút, còn Thuận phu nhân…”
Khánh Vương phi không ngờ Hách Liên Tuệ sẽ lần nữa nhắc đến người này, sắc mặt chìm xuống: “Đang yên lành con nhắc cô ta làm gì?”
Đôi mắt Hách Liên Tuệ như có gợn sóng, biểu hiện như oan ức: “Mẫu thân, con biết người không muốn con nhắc đến người này, chỉ là Thuận phu nhân dù sao cũng là một thành viên trong nhà, bây giờ lão Vương phi mừng thọ, nếu lại cấm túc…” Nàng nói một nửa thì dừng lại, chỉ dùng đôi mắt sợ hãi nhìn về phía Khánh Vương phi.
Tuy rằng Thuận phu nhân bị cấm túc, Khánh Vương vẫn thường đến thăm bà, thậm chí còn ở lại qua đêm, điều này nói rõ Thuận phu nhân không hề mất đi sự sủng ái của Khánh Vương. Trong tình hình này, nếu Khánh Vương phi còn cố ý làm khó bà ta, vậy thì đúng là bỏ đá xuống giếng, không biết nghĩ cho Khánh Vương.
Khánh Vương phi thu hồi sắc mặt ôn nhu, không tự chủ được cười lạnh: “Vậy con muốn ta làm gì?”
Bộ dạng Hách Liên Tuệ như là suy nghĩ thay cho bà, tận tình khuyên nhủ: “Thật ra cũng không cần mẫu thân làm gì, chẳng qua nhân lúc có chuyện vui, mẫu thân làm người thuận nước đẩy thuyền, thả bà ấy ra là được.”
“Con bảo ta đi nói với lão Vương phi, hủy bỏ cấm túc của bà ta?” Sắc mặt Khánh Vương phi ngày càng nặng nề, “Ta không có nghe lầm chứ, Tuệ Nhi quan tâm tới bà ta từ khi nào vậy?”
Nghe ra giọng điệu thay đổi của Khánh Vương phi, Hách Liên Tuệ dĩ nhiên biết đã chạm vào đại kỵ của Khánh Vương phi, tỏ rõ vẻ thấp thỏm lo lắng, vội vàng nói: “Mẫu thân, con gái không có ý đó, thật ra con chỉ muốn nói…”
Thời khắc mấu chốt, Giang Tiểu Lâu vẫn luôn yên lặng từ đầu đột nhiên mở miệng: “Vân Châu quận chúa chỉ suy nghĩ cho mẫu thân hôi, Vương gia vì mặt mũi nên phải xử phạt Thuận phu nhân, nếu mẫu thân có thể cho người một nấc thang để bước xuống, như vậy ông ấy sẽ rất cảm kích người.”
Hách Liên Tuệ không ngờ Giang Tiểu Lâu lúc nãy còn rất lạnh nhạt với mình lại mở miệng nói giúp mình, ngưng thần nhìn nàng một chút, mới nhỏ nhẹ nói: “Đúng là như vậy.”
Khánh Vương phi hít sâu một hơi, cuối cùng không kềm được phẫn hận: “Ta muốn hắn cảm kích ta làm gì?”
Hách Liên Tuệ thấy bà giận quá mất khôn như vậy, không kềm được thở dài: “Mẫu thân nghĩ kỹ lại đi, dù cho bây giờ không nhắc tới việc này, đợi đến đại thọ của lão Vương phi, Thuận phu nhân vẫn sẽ được thả ra. Thay vì bị động ứng phó, không bằng chủ động mở miệng. Mẫu thân, con cũng chỉ nghĩ cho người thôi, tuy rằng không êm tai, nhưng nếu muốn nối lại tình cảm với phụ thân thì đây là cách tốt nhất. Với bao nhiêu năm tình cảm phu thê, không lẽ người bằng lòng trơ mắt nhìnphụ thân bị Thuận phu nhân nắm trong lòng bàn tay vậy sao?”
Hách Liên Tuệ đã xem thường hận ý của Khánh Vương phi đối với Thuận phu nhân, Khánh Vương phi chỉ lạnh nhạt nói: “Ta đã quyết, không cần khuyên ta.”
Hách Liên Tuệ cắn môi, hai hàng lông mi đã ẩm ướt, miệng khó nén nức nở: “Đã như vậy con không làm phiền mẫu thân nữa, mẫu thân nghỉ ngơi đi.”
Nhìn theo Hách Liên Tuệ rời đi, Khánh Vương phi hiện lên vẻ hổ thẹn và bất an, nói với Giang Tiểu Lâu: “Có phải ta đã nói hơi nặng lời, nha đầu này cũng chỉ nghĩ cho ta thôi.”
Giang Tiểu Lâu cười đến ấm áp, khiến người ta không kềm được bị nụ cười này làm cho động lòng: “Mỗi người đều có suy nghĩ và mục đích của mình, mẫu thân không cần quá để bụng.”
Khánh Vương phi nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt hoảng hốt: “Thật ra ta biết, tuy rằng con không nói gì, trong lòng cũng nghĩ vậy, các người đều hy vọng ta chủ động bước xuống bậc thang này.”
Giang Tiểu Lâu nhìn gương mặt ôn nhu của đối phương, chậm rãi nói: “Mẫu thân, mọi việc làm theo tâm ý của mình là quan trọng nhất.”
Khánh Vương phi ngạc nhiên.
Giang Tiểu Lâu dừng lại, bổ sung: “Mọi chuyện đều không có đúng sai, toàn bộ đều tùy vào trái tim người.”
Khánh Vương phi gật đầu: “Vương gia vẫn hiểu lầm ta, cho rằng con ở sau lưng xúi giục ta, vì con, bậc thang này cũng nên bước xuống thôi. Được rồi, ta sẽ nói với lão Vương phi.”
Giang Tiểu Lâu đang chuẩn bị trả lời, đúng lúc này Triêu Vân vui vẻ đi vào nói: “Bẩm Vương phi, lão Vương phi phái Thanh Đồng cô nương đưa đến một hộp cơm.”
"Để cho nàng vào đi."
Một tì nữ áo xanh thướt tha đi đến, gương mặt tròn trịa, đôi mắt hạnh nhân, nàng kính cẩn dâng hộp cơm lên, mỉm cười nói: “Hôm nay lão phu nhân của Văn An hầu phủ đến, mang đến nhiều điểm tâm cho lão phu nhân, lão nhân gia nói mỹ thực không thể hưởng một mình, nên cố ý phân một ít đến cho người thưởng thức.”
Trên mặt Khánh Vương phi lộ ra vẻ mỉm cười: “Hiếm được mẫu thân quan tâm, trong lòng ta vô cùng cảm kích.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu rơi vào trên hộp cơm, một tia kỳ dị lóe lên, ngay lập tức đổi thành ý cười: “Mẫu thân, gần đây Thuận phu nhân tâm tư tích tụ, vẫn đang sợ mẫu thân còn giận bà, đã mấy lần đưa quà đến đây rồi. Theo con thấy, chi bằng lấy hộp cơm này mượn hoa hiến Phật, đưa sang cho Thuận phu nhân, cũng để cho bà hưởng được chút ân trạch của lão Vương phi.”
Khánh Vương phi như nghẹn ở yết hầu, theo bản năng muốn mở miệng từ chối, nhưng nhìn vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như nước, ý cười điềm đạm, không biết sao cơn giận lại tan đi: “Được rồi, đã như vậy… thì vất vả cho Thanh Đồng cô nương một chuyến.”
Khánh Vương phi chịu bước xuống bậc thang, một nhà đoàn viên hòa thuận, lão Vương phi biết được cũng sẽ vui vẻ, mặt Thanh Đồng tươi cười: “Nô tì tuân lệnh.”
Thanh Đồng vừa qua khỏi bậc cửa, đột nhiên nghe thấy phía sau có người kêu: “Thanh Đồng cô nương.”
Thanh Đồng hơi run run, quay đầu nhìn thấy một mỹ nhân áo lam đứng ở bậc cửa, do thời tiết nên bốn phía đều là sương mù giăng giăng, chỉ có đôi mi nàng như núi xa, mắt như sao sáng, là ánh sáng duy nhất tỏa ra giữa cảnh mơ hồ này. Nàng không khỏi ngẩn ngơ, lập tức hành lễ: “Ra mắt Minh Nguyệt quận chúa.”
Giang Tiểu Lâu tươi cười: “Nghe nói tay nghề thêu của Thanh Đồng cô nương vô cùng tốt, ta muốn nhờ ngươi chỉ điểm một chút.”
Thanh Đồng khẽ nhếch môi: “Bây giờ sao?”
Xem vẻ mặt nàng hơi khó xử, Giang Tiểu Lâu bất giác nói: “Không cần lo, chỉ đi vài bước chân thôi, hộp cơm để Triêu Vân đưa đi là được.”
Thanh Đồng tỉ mỉ nghĩ lại, lời này cũng không sai, do tì nữ của Vương phi đưa đi, dĩ nhiên là hiện rõ vẻ khoan dung đại lượng của Vương phi.
Thanh Đồng không thể từ chối, trực tiếp đi tới Phương Thảo các của Giang Tiểu Lâu, mà Khánh Vương phi thì sắp xếp tì nữ Triêu Vân đi đưa hộp cơm.
Thanh Đồng đi đến phòng của Giang Tiểu Lâu, chỉ thấy trang trí giống y như lúc Dao Tuyết quận chúa còn sống, bất giác nhẹ thở dài một tiếng. Giang Tiểu Lâu dường như không nghe thấy, chỉ đưa mẫu đơn cho nàng xem: “Ngươi xem, nhụy hoa này ta thêu mãi mà không đẹp được, cũng không biết là tại sao?”
Thanh Đồng tỉ mỉ nhìn đóa hoa, miệng tấm tắc lấy làm kỳ lạ: “Quận chúa vẽ thật đẹp, mẫu đơn trông rất sống động, kiều diễm ướt át, giống hệt như hoa trong vườn.”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu lóe lên, trên mặt cực kỳ tiếc hận: “Ta chỉ biết vẽ chứ không biết thêu, cho nên mới muốn nhờ ngươi chỉ giáo.”
Trong số các tì nữ Thanh Đồng không phải là người xinh đẹp nhất, nhưng rất được lão Vương phi yêu thích, vì nàng có tay nghề thêu cực kỳ tinh xảo, hơn nữa nàng rất chịu khó, không oán giận không tính toán, ngày thường rất biết giữ miệng, chính là tính cách mà lão Vương phi yêu thích. Nàng cũng không giấu diếm, lập tức nghiêm túc chỉ điểm cho Giang Tiểu Lâu.
Trong Phương Thảo Các bàn luận rất náo nhiệt, bên này Thuận phu nhân đã nhận được hộp cơm Khánh Vương phi đưa đến. Bà không khỏi kinh ngạc nói: “Hộp cơm này thật sự là của Vương phi đưa cho ta sao?”
Triêu Vân cúi mắt cung kính nói: “Vâng, Vương phi dặn dò nô tì mang đến đưa cho ngài.” Theo lời dặn của Giang Tiểu Lâu, nàng đã giấu mất một chi tiết quan trọng.
Ánh mắt Thuận phu nhân sững sờ, tựa hồ suy tư, chờ Triêu Vân ngẩn đầu lên, bà mới sực tỉnh nói: “Nếu Vương phi đã nhớ đến ta, thì thật là ân đức to lớn, đồ này ta xin nhận, nhớ thay ta cảm ơn Vương phi.” Bà dặn dò người ban thưởng cho Triêu Vân, thấy đối phương đi ra ngoài, gương mặt tươi cười của bà mới hạ xuống.
Đột nhiên, trên dung nhan mỹ lệ xuất hiện dáng vẻ thâm trầm.
Đan Phượng quận chúa Hách Liên Tiếu một thân váy dài, bước chân mềm mại từ bên trong đi ra, nàng đã nghe hết tất cả, giờ khắc này bất giác cười nói: “Mẹ, chắc là Vương phi đang lấy lòng người.”
Thuận phu nhân khẽ cười: “Bà ta không có lòng tốt cho đồ ta đâu, chẳng qua là mua chuộc danh tiếng, lấy lòng người mà thôi.”
Hách Liên Tiếu cong khóe môi, tua rua trên tóc lay động theo từng động tác, có vẻ đặc biệt xinh đẹp quyến rũ: “Mặc kệ bà ta có ý gì, đối với mẹ mà nói chỉ có lợi chứ không có hại. Con dám khẳng định, người sẽ nhanh chóng được thả ra ngoài.”
Thuận phu nhân khịt mũi coi thường, như nhớ đến cái gì, đột nhiên cười lạnh lùng: “Ra ngoài? Không, khi ta không muốn bị cấm túc thì bọn họ bắt ta lại, bây giờ bọn họ muốn thả ta ra, thì cũng không muốn ra.”
Nghe lời của bà có phần quái lại, Hách Liên Tiếu không khỏi kinh ngạc: “Mẹ, ý của người là…”
Thuận phu nhân cười không chút biến sắc, chỉ vào hộp cơm nói: “Thiên đường có lối bà ta không đi, địa ngục không cửa lại xông vào, hộp cơm này chính là tội chứng, để ta xem thử bà ta làm sao thoát thân.”
Trong nháy mắt Hách Liên Tiếu nghe hiểu được ý này, nhất thời chấn động trong lòng.
Từ An đường.
Thanh Đồng mang khay trà khắc hoa mẫu đơn đi vào, mềm mại dâng chén trà bạch ngọc lên, sau đó cầm lấy khay trà, nín hơi đứng sang một bên.
Hiếm thấy trên mặt lão Vương phi mang theo ý cười: “Ta nghe nói, ngươi đưa hộp cơm cho Thuận phu nhân, như vậy rất tốt, đều là người một nhà, cần gì như nước với lửa, đúng là loạn cả thể thống. Dù sao ngươi cũng là chính phi, không ai dao động được vị trí của ngươi, yên tâm đi.”
Lão Vương phi nói liên miên một hồi, đến cùng vẫn là thê thiếp hòa thuận, gia đình thịnh vượng, trong mắt Khánh Vương phi lóe qua một tia trào phúng, nghĩ đến lời dặn phải nhẫn nhịn của Giang Tiểu Lâu, nên không phản bác. Lão Vương phi càng nói càng cao hứng, cảm thấy Khánh Vương phi cũng vừa mắt hơn nhiều, đang muốn dạy bảo thêm vài câu, tì nữ Hương Nhi tiến bước đến, mặt mày kinh hãi: “Lão Vương phi, có chuyện lớn rồi.”
Lão Vương phi trầm mặt xuống: “Đây là Vương phủ, không phải ngoài đường, ngươi gào thét như vậy muốn hù dọa ai, đúng là không có quy củ.”
Nghe lão Vương phi trách móc nghiêm khắc, thầm sắc nghiêm nghị, Hương Nhi rầm một tiếng ngã quỵ trên đất: “Thuận phu nhân…Thuận phu nhân thổ huyết rồi.”
Khánh Vương phi sững sờ, trong lòng tuôn ra một loạt linh cảm không may mắn.
Lão Vương phi theo bản năng đứng dậy, nhưng lại từ từ ngồi xuống: “Ngươi dẫn người đi xem thử trước, rồi trở lại nói với ta đã xảy ra chuyện gì.” Chẳng qua là một phu nhân, bất kể là thổ huyết hay ngất xỉu, đều không có chuyện bà tự mình đi thăm.
Khánh Vương phi đáp một tiếng: “Vâng.” Liền vội vã đi ra ngoài cửa.
Ở hoa viên, nhóm người Khánh Vương phi đúng lúc gặp được Giang Tiểu Lâu, bà nắm lấy tay Giang Tiểu Lâu, mặt khó nén kinh hoảng: “Thuận phu nhân thổ huyết rồi.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu đặc biệt sáng sủa, miệng nhàn nhạt ồ một tiếng: “Thổ huyết sao…” Hơi dừng lại, trên mặt hiện lên một tia cười, “Vậy con cùng mẫu thân đi xem sao.”
Khánh Vương phi đang hoang mang lo sợ, liền gật đầu.
Thuận phu nhân ở tại Hương Sơ Các, đèn lồng từ trên xuống dưới đều được thắp lên, xa xa chỉ nhìn thấy một màu đỏ hồng dọc theo hành lang, bồng bềnh trong gió. Trong viện đâu đâu cũng có người, tì nữ từng người yên lặng đứng đó không một tiếng động, Khánh Vương phi bước chân như bay, cấp tốc chạy vào cửa.
Thuận phu nhân chợp mắt nằm trên giường, thân thể kiều nhược mảnh mai được phủ bởi tấm chăm mỏng, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, môi dường như có tơ máu. Từng ngọn nến phát ra tiếng lách tách, từng giọt nóng chảy xuống, yên lặng không một tiếng động. Vẻ mặt Khánh Vương nặng nề đứng ở đầu giường, thậm chí không ai chú ý đến Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu đã đến.
Lão đại phu râu tóc đầy mặt lệnh cho tì nữ bưng đến chung trà, đem thuốc bột trong bình sứ đổ vào, dùng đũa bạc khuấy lên, sau khi khuấy đều thì sai người bưng đến giường, chuẩn bị cho Thuận phu nhân uống.
Khánh Vương lạnh lùng nói: “Để ta.” Hắn dùng một tay nâng Thuận phu nhân dậy, tự mình đút thuốc. Nhìn bề ngoài hắn không quan tâm lắm, hoàn toàn không có chút nào căng thẳng, trên thực tế hắn cắn chặt hai hàm răng, ánh mắt sáng quắc, sắc mặt không được tự nhiên.
Nửa canh giờ ngột ngạt qua đi, người nằm đó vẫn không tỉnh, sắc mặt tuy rằng vẫn tái nhợt như cũ, nhưng hô hấp dần trở nên vững vàng. Đại phu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Xem ra chắc là không sao nữa.”
Khánh Vương gật gù, lúc này mới đứng dậy, trầm giọng nói với mọi người: “Ra ngoài hết đi, đừng ở đây quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi.”
Mọi người nghe tiếng, đều lùi ra ngoài phòng khách hết.
Khánh Vương vừa ra đến cửa, liền không kềm được tức giận: “Hộp cơm kia rốt cuộc là ai đưa tới?”
Một câu này như một tiếng sét giữa trời quang, làm Khánh Vương phi chấn động đến sửng sốt. Tì nữ bên người Thuận phu nhân run rẩy nói: “Là… buổi chiều Vương phi cho người đưa tới, lúc đó thức ăn đã nguội, nhưng phu nhân nói đó là tấm lòng của Vương phi, phải ăn hết, ai ngờ…không quá một canh giờ, phu nhân bắt đầu thổ huyết.”
Sắc mặt Khánh Vương chìm xuống, lạnh lùng nói với Vương phi: “Nữ nhân ác độc này, ngươi đã làm gì với hộp cơm đó?”
Sắc mặt Khánh Vương phi từ đỏ biến thành trắng, trong lòng chập chùng lên xuống, miệng không dám tin tưởng nói: “Ngài nghi ngờ ta hạ độc, ta điên rồi sao, sao phải hạ độc cô ta?”
Khánh Vương vỗ tay xuống bàn, tức giận như lên đến đỉnh điểm: “Cái đó thì tự hỏi lại ngươi đi, trời sinh ngươi là một độc phụ, ai biết ngươi có lòng dạ gì?”
Khánh Vương phi hoàn toàn ngây người, như nghẹn lại ở cổ. Giang Tiểu Lâu nhìn mọi thứ trước mắt, ánh mắt lạnh nhạt: “Vương gia, chẳng qua Vương phi có lòng tốt mới đưa hộp cơm sang đây, ngài không có chứng cứ đã nói là Vương phi hạ độc, chẳng phải là trò cười hay sao?”
Sắc mặt Khánh Vương càng khó coi hơn: “Lúc nãy đại phu đã kiểm tra, có người bỏ nọc rắn vào trong hộp cơm.”
Khánh Vương phi không tự chủ được cười lạnh thành tiếng: “Ai cũng nói người tốt khó làm, bây giờ thấy rồi đó, không phải ta không chịu bỏ qua, là người ta không muốn bỏ qua cho ta.”
Khánh Vương đỏ mặt: “Ngươi làm sai còn dám kiêu ngạo như thế. Người đâu, bắt giam tất cả tì nữ bên người Khánh Vương phi, ta muốn thẩm vấn từng tên, không tin không hỏi ra được cái gì.”
Khánh Vương phi trầm mặt xuống: "Ai dám?"
Tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, nhất thời nhìn Vương gia lại nhìn Vương phi, không biết nên nghe ai, lúc này liền nghe một âm thanh cực kỳ suy yếu từ phía sau rèm truyền đến: “Vương gia, chuyện này xin đừng trách Vương phi.”
Khánh Vương sững sờ, lập tức nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy Thuận phu nhân vẻ mặt trắng xám, thân hình lảo đảo muốn ngã, bên môi mang theo nụ cười yếu ớt, từng bước một dựa vào người nha đầu đi tới, tỏ vẻ áy náy nói: “Đều là thiếp không đúng, không liên quan gì đến Vương phi. Điểm tâm này vốn đã nguội, sức khỏe thiếp lại yếu, không nên ăn, nghĩ lại có lẽ nó đã bị hỏng rồi, cho nên mới thổ huyết… không liên quan đến Vương phi, người đâu phải là người tàn nhẫn, sao lại hạ độc ở hộp cơm? Vương gia đừng trách oan Vương phi.”
Khánh Vương đầy mặt tiếc thương, không nhịn được nói: “Độc ác nhất là lòng dạ đàn bà, xưa nay bà ta căm hận nàng, sao lại có lòng đưa thức ăn cho nàng, chỉ có nàng mới khờ khạo tin tưởng bà ta.”
Khi một nữ nhân muốn đối phó tình địch của mình, sự lương thiện của nàng ta sẽ vơi đi rất nhiều. Khánh Vương tin chắc điểm này, cũng cho rằng Khánh Vương phi vì báo thù mà quyết tâm cả hai cùng chết. Nếu bà căm hận Thuận phu nhân, nhất định sẽ tìm mọi cách hãm hại đối phương, hạ độc trong hộp cơm là cách đơn giản nhất và hữu hiệu nhất. Tuy là có thể liên lụy bản thân, nhưng nếu có thể đả kích đối thủ, bà không tiếc bất cứ giá nào.
Gương mặt Thuận phu nhân trắng thuần, tràn đầy bộ dạng tự trách: “Vương gia, việc này thật sự không liên quan đến Vương phi. Muốn trách thì trách thiếp, mọi thứ đều là lỗi của thiếp, là thiếp chọc giận Vương phi, nếu không người sẽ không làm như vậy. Vương gia, Vương phi vốn là người đoan trang cao quý, ôn nhu lương thiện, thiếp là người thân phận thấp hèn, số mệnh thăng trầm, sao có thể vì thiếp mà làm tổn thương hòa khí trong nhà…”
Chắc kiếp trước Thuận phu nhân xuất thân là con hát, bất kể là vẻ bi thương hay đáng yêu, oan khuất hay nhịn nhục, vai diễn nào cũng diễn rất xuất sắc. Giang Tiểu Lâu nghe đến đây, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo, trên môi không tự chủ được mà nở nụ cười.
Nhận xét Box