Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 100

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 100

 


Chương 100

Tháng ngày dần trôi, cuối cùng đã đến ngày tiến cung gặp hoàng hậu. Trước gương đồng, Khánh Vương phi nhẹ nhàng giúp Giang Tiểu Lâu trang điểm, vừa mỉm cười nói: “Lát nữa đến chỗ lão Vương phi, mặc kệ bà ấy nói gì, không cần để ý là được.”

Đôi mắt Khánh Vương phi có chút ươn ướt, biểu hiện nhìn Giang Tiểu Lâu đặc biệt ôn nhu, dĩ nhiên là nghĩ đến con gái mình, Giang Tiểu Lâu giả vờ không biết, chỉ cười khẽ: “Xin người yên tâm, tiểu nữ sẽ không khiến Vương phi khó xử.”

Khánh Vương phi thở dài một hơi, lại nắm chặt tay nàng, lòng bàn tay hơi lạnh: “Đừng gọi ta là Vương phi, gọi mẫu thân đi, giống như Tuyết Nhi vậy. Con là tỷ muội kết bái của nó, không khác gì con gái của ta. Nếu Tuyết Nhi còn sống, nó cũng sẽ muốn chúng ta sống với nhau như mẹ con ruột.”

Thấy ánh mắt Vương phi rưng rưng, vẻ mặt ôn tồn, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng ngẩn đầu, tươi cười: “Dạ, mẫu thân.”

“Hài tử ngoan.” Bất giác nước mắt Khánh Vương phi rơi xuống, bà vội quay mặt nhẹ nhàng lau đi.

Giang Tiểu Lâu chỉ lẳng lặng nhìn, đột nhiên đứng lên mềm mại xoay một vòng: “Mẫu thân, trang phục của con có thích hợp không?”

Ngày thường Giang Tiểu Lâu thích màu sắc thanh tịnh, tủ quần áo chỉ toàn quần áo nhu hòa màu xanh lam, xanh lục, màu bạc hà, hôm nay hiếm thấy một bộ váy màu vàng nhạt hơi sáng, đúng là có vẻ thanh xuân quyến rũ.

Khánh Vương phi nhanh chóng di dời chú ý, cẩn thận nhìn chốc lát mới nói: “Con gái nên diễm lệ một chút mới tốt, mặc đơn giản quá Hoàng hậu nương nương sẽ không thích. Y phục màu vàng không bằng đổi thành màu hồng hải đường. Trước kia ta thấy nương nương thường dặn dò cung nữ mặc cho bà xem, thấy con mặc như vậy bà sẽ rất thích.”

Giang Tiểu Lâu gật đầu, theo lời thay đổi bộ y phục màu vàng nhạt, đổi thành bộ màu hồng xuân hải đường. Khánh Vương phi sai người mang đến một cái đai lưng trân châu, mặt trên thêu châu báo cửu sắc, xem ra rất chói lọi. Lúc này ánh nắng ban mai vừa hiện lên, tia sáng chân trời nhàn nhạt chiếu rọi lên người nàng, làn váy kiều diễm chầm chậm buông xuống, lấp lánh màu sắc như sóng dập dờn.

Khánh Vương phi liếc mắt nhìn ngoài cửa sở, ôn nhu nói: “Không còn sớm, chúng ta phải mau tiến cung, trước tiên mau đi thỉnh an lão Vương phi.”

Đến viện lão Vương phi, tì nữ cẩn thận xốc rèm lên, Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu một trước một sau tiến vào. Lão Vương phi dựa vào gối hương, tay lần phật châu, một tì nữ áo xanh đang cúi đầu nín hơi, động tác mềm mại dùng một cái chùy nhỏ gõ lên đầu gối bà. Còn một tì nữ đang nâng khay, trên khay có cam tươi rói ngon lành, mùi cam lan tỏa khiến cho gian nhà có thêm ba phần thơm ngát.

Mí mắt lão Vương phi không nhấc, lạnh nhạt nói: “Đây là chuẩn bị tiến cung?”

Khánh Vương phi cúi đầu, thấp giọng nói: “Vâng, mẫu thân.”

Lão Vương phi quái dị hừ lạnh một tiếng, mở mắt nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Không được lão ma ma dạy dỗ cũng dám mang vào hoàng cung gặp Hoàng hậu nương nương, đúng là to gan.”

Khánh Vương phi mỉm cười: “Ngài có chỗ chưa biết, dáng vẻ Tiểu Lâu không có gì soi mói, không thua kém thiên kim tiểu thư, mẫu thân không cần lo lắng, nàng sẽ không làm Khánh Vương phủ mất mặt.”

Phật châu trong tay lão Vương phi lay động một trận, cười gằn: “Hả, ngươi khẳng định sao?”

Khánh Vương phi không chút do dự gật đầu, âm thanh kiên quyết: “Con khẳng định.”

Lúc này lão Vương phi mới chuyển ánh mắt hoàn toàn sang Giang Tiểu Lâu, tỉ mỉ đánh giá nàng. Một thân xiêm y hải đường hồng xuân khiến cả người nàng thanh lệ thoát tục, đôi mắt trong suốt mang theo vẻ quyến rũ, có thể rung động lòng người. Trong lòng lão Vương phi thở dài, cúi mắt xuống nói: “Bề ngoài cũng được lắm, nhưng nếu thất lễ trước mặt Hoàng hậu nương nương, khi trở về ta sẽ không tha cho các ngươi.”

Lời này nói rất nghiêm trọng, nhưng lại có thể xem là một loại nhắc nhở. Vì trong sự nghiêm khắc của đối phương, có một chút quan tâm nhàn nhạt, tuy chỉ là một chút, nhưng Giang Tiểu Lâu vẫn phân biệt được tốt xấu.

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười: “Vâng, ngài yên tâm.”

Ra khỏi phòng, Khánh Vương phi mới chậm rãi thở phào: “Hôm nay bà ấy cũng không làm khó chúng ta quá, coi như là hiếm có.”

Bên môi Giang Tiểu Lâu dẫn theo ý cười, lão Vương phi bề ngoài thì như người rất nghiêm khắc, thật ra bà cũng không căm ghét Khánh Vương phi như trong tưởng tượng. Thử nghĩ đi, cho dù có Hoàng hậu nương nương, nhưng vương phủ vẫn do lão Vương phi làm chủ, Khánh Vương phi tính tình nhu nhược, thủ đoạn yếu kém, đến hôm nay vẫn yên lành ngồi ở vị trí này, chứng minh lão Vương phi cũng không phải lãnh khốc vô tình như bề ngoài.

Giang Tiểu Lâu quay đầu liếc mắt về bức rèm, nháy mắt một cái: “Mẫu thân, lão Vương phi chẳng qua miệng cứng lòng mềm, có chút nghiêm khắc thôi.”

“Đâu chỉ là nghiêm khắc bên ngoài, có thể nói là cay nghiệt. Khi ta vừa vào cửa, bà ấy mỗi ngày đều gọi ta đến để dạy quy củ, suốt hơn mười năm trời. Gần đây tinh thần bà ấy không được tốt, mới chịu tha cho ta. Chẳng qua là cảm thấy ta không may mắn, nên mới soi mói bới lông tìm vết, đúng là khiến người ta chán ghét.”

Oán giận như trẻ con của Khánh Vương phi làm Giang Tiểu Lâu buồn cười, nàng ôn hòa nói: “Mẫu thân, có lúc nhìn người không thể nhìn bề ngoài, người xem Thuận phi nương nương thuần khiết ôn nhu, hiểu ý người khác, tỉ mỉ hào phóng, nhưng khi hành sự thì thế nào? Lại nhìn lão Vương phi, tuy rằng gương mặt nhăn nhó, lại chưa từng thật sự làm khó chúng ta quá mức. Nghĩ lại chuyện của Tiểu Trúc, chỉ sợ là trong lòng bà cũng hiểu rõ, chỉ muốn làm bộ một chút. Nếu bà thật sự muốn đòi Tiểu Trúc lại, lẽ nào Vương phi người có thể ngăn cản sao?”

Khánh Vương phi sững sờ: “Con nói là bà… hẳn là không đâu, nếu bà muốn tốt cho ta, thì đã sớm nói hết cho ta biết, cần gì che giấu cho bọn họ?”

Giang Tiểu Lâu cười khẽ: “Lão Vương phi tuy rằng lớn tuổi nhưng tâm nhìn rất rõ. Bà đưa Tiểu Trúc đến chỗ mẫu thân, nói rõ là đối với cái chết của Tuyết Ngưng trong lòng bà cũng hiểu rõ, nhưng lại vì lý do gì đó không thể nhúng tay ngăn cản, vừa đè nén vừa khó chịu, nội tâm rất mâu thuẫn, lời nói hành động xem ra rất cổ quái.” Trên đời này ai cũng có điều cố kỵ, nhất là những người vừa lớn tuổi vừa để tâm đến thanh danh gia tộc như lão Vương phi, nếu muốn bà chủ động nhắc nhợ mình thì không thể nào.

Khánh Vương phi tinh tế suy nghĩ, Giang Tiểu Lâu nói cũng không phải không có lý. Nghĩ một hồi, tuy rằng những năm này lão Vương phi khá quái gở, nhưng bà cũng là người góa bụa từ trẻ, đó là nguyên nhân tính tình bà kỳ lạ. Mặc dù bà rất thích những hành vi lấy lòng của Thuận phi, cũng thương tôn tử thứ xuất, nhưng chưa bao giờ thật sự đứng về phía Thuận phi. Cho dù bà không thích thế tử yếu ớt rụt rè, nhưng khi Vương gia hai lần nhắc đến chuyện phế thế tử, mà đều nói không hợp lý, không thể phá hoại quy củ, mạnh mẽ bác bỏ. Nếu bà thật sự đứng về phía Thuận phi, ai có thể ngăn cản được bà?

Giang Tiểu Lâu cười nắm chặt tay Khánh Vương phi, ôn nhu nói: “Mẫu thân, mọi việc phải nhìn với một góc độ khác, lão Vương phi nghiêm khắc với con không chừng là vì tốt cho người. Nếu con có gì sai sót, người sẽ trở thành mục tiêu của người khác. Cho nên bà không phải muốn hại người, mà là đang quan tâm người.”

Khánh Vương phi nghe đến đây, biểu hiện tươi tắn rạng rỡ, không nhịn được quay đầu lại nhìn căn phòng yên tĩnh đó, cuối cùng thở dài nói: “Những năm này thật ra ta cũng không tận hiếu đạo, đều oán giận Vương gia không tốt với ta, mẹ chồng cũng không tốt. Bây giờ nghĩ lại, có thể có lúc là do ta quá cực đoan, không chịu thân cận với bà. Bà vốn là người tính tình quái lạ, một mình lẻ loi, còn Thuận phi thì chịu khó nịnh hót, qua lại thường xuyên dĩ nhiên sẽ thân thiết với ta hơn. Quan hệ của ta và lão Vương phi không tốt, Thuận phi sẽ càng vui mừng. Từ ngày mai ta sẽ thường xuyên qua thăm bà, mặc kệ bà nói gì ta cứ xem như không nghe thấy.”

Giang Tiểu Lâu thấy đối phương đã thông suốt, liền mỉm cười gật đầu.

Xe ngựa một đường rời khỏi Khánh Vương phủ, xuyên qua khu chợ đông người, dọc theo sông hộ thành một đường đi về phía bắc, người đi càng ngày càng ít, thủ vệ càng nghiêm ngặt. Giang Tiểu Lâu vén rèm xe lên, xa xa nhìn thấy tường hồng cao cao bao quanh, uốn lượn gấp khúc, trên đỉnh là mái ngói lưu ly màu lục bao trùm, dưới ánh mặt trời lập lòe rạng rỡ. Cách cửa cung khí thế oai phong khoảng năm trăm mét có một đội quân trấn giữ, đó là chỗ của thủ vệ hoàng cung. Bọn họ yết kiến Hoàng hậu là đi từ cửa Đông Hoa, cửa chính chỉ khi hoàng đế ra vào mới mở, tình huống bình thường đều đi vào từ hai bên cửa nhỏ ở trái phải.

Xe ngựa Khánh Vương phủ dừng lại trước cửa nhỏ bên trái, cửa được mở ra, lập tức có hai thái giám chào đón. Trên người họ mặc áo vải thô, dây đai bạch ngọc, biểu hiện cung kính. Một đường theo hành lang đi tới, dưới chân là từng khối đá to lớn chỉnh tề, cung tường cao cao màu đỏ vây chung quanh, làm cho người ta có cảm giác nặng nề. Giờ khắc này thái dương đã lên cao, chiếu cho cung tường trở nên sáng lạng, khắp nơi đều chói mắt.

Cung nữ dọc đường đều mặc cung trang hồng nhạt, nhìn thấy Khánh Vương phi đều dồn dập dừng lại hành lễ, Khánh Vương phi trước sau nhìn thẳng, mặt không cảm xúc. Hai thái giám dẫn các nàng đi qua từng lớp hành lang, cuối cùng tiến vào một cánh cửa lớn màu đỏ son, bên trong có một hàng dài những gian phòng giống hệt nhau, tiểu thái giám mặt mày thanh tú đẩy một cánh cửa của một gian phòng ra, nói: “Xin hai vị chờ ở đây.”

Khánh Vương phi thấy Giang Tiểu Lâu kinh ngạc, liền mỉm cười nói: “Đây là Hậu các, muốn gặp nương nương cần phải được thông báo qua nhiều tầng, trước khi được triệu kiến phải chờ ở đây.”

Giang Tiểu Lâu gật đầu: “Mẫu thân không cần lo lắng, con hiểu.”

Tiến vào gian phòng, Giang Tiểu Lâu đưa mắt nhìn quanh, bên trong trang trí rất hoa mỹ, đồ đạc gỗ tử đàn cùng màu, trên giá bày ra vô vàn đồ cổ, đồ ngọc rực rỡ muôn màu, trên tường treo những bức tranh tao nhã, đa phần là tranh mô phỏng, nhưng cũng có một hai bức là bút tích thực của đại gia tiền triều. Giang Tiểu Lâu nhìn từng cái, bất giác mỉm cười. Bọn thái giám thỉnh thoảng dâng lên các loại điểm tâm đa dạng, không biết đây là thông lệ trong cung hay là vì Khánh Vương phi có thân phận đặc biệt.

Qua khoảng hơn một khắc, một cung nữ tư thái yểu điệu đi vào, nàng có gương mặt trái xoan, mái tóc đen cắm châu hoa màu nhạt, đôi mi thanh tú cong cong, mắt hạnh nhân, thân thiện dễ gần: “Nương nương có chỉ, Khánh Vương phi tấn kiến.”

Khánh Vương phi mỉm cười, nói với Giang Tiểu Lâu: “Đi thôi.”

Cung nữ kia tươi cười đi tới, nói: “Để Vương phi nương nương đợi lâu rồi.” Nói xong, nàng phất tay bảo mọi người ra ngoài, mới nhỏ giọng nói với Khánh Vương phi: “Thật ra Hoàng hậu nương nương đã sớm dặn dò, nếu Vương phi nương nương đến thì trực tiếp mời vào. Nhưng không khéo hôm nay Thái tử phi đến, để tránh sau này để lại sai sót gì, những quy củ này phải tuân thủ, xin Vương phi đừng trách.”

Mặt Khánh Vương phi hơi nhạc nhiên: “Thái tử phi cũng ở trong điện?”

Cung nữ lập tức lên tiếng trả lời: “Dạ, Thái tử phi cũng đang tấn kiến.”

Khánh Vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, mặt lộ vẻ ngờ vực.

Hai người một đường tiến vào điện, đầy mắt đều là tơ lụa lả lướt, châu báu chói mắt, ngay cả gạch bạch ngọc dưới chân đều có khắc hình hoa sen tinh xảo, giống như là hoa sen nở theo từng bước chân.

Trên chủ vị có một phụ nhân trung niên đang ngồi, trên người mặc phượng bào, trước ngực thêu hoa mẫu đơn tinh xảo cầu kỳ, trên tóc cắm một cây trâm phượng hoàng bằng vàng, cánh tay buông lõng tinh tế trắng mịn, trên tay tráimang một căp vòng trân châu, một vòng cẩm thạch màu lục, trên tay phải mang hai chiếc nhẫn hồng ngọc, ngón giữ và ngón út mang giáp dài một tấc. Từ đầu xuống chân châu quang óng ánh, ngay cả trên giầy cũng đính đầy châu báu, nạm đủ bảo thạch đủ màu. Phía sau chủ vị là một bứcbình phong gỗ điêu khắc rất lớn, trên đó chạm trổ hình phượng hoàng và mẫu đơn tỉnh xảo, hai bên ghế ngồi có quạt thanh loan dựng thẳng, trên đỉnh quạt dùng lông đuôi chim công đính thành, phía dưới là chuôi bằng gỗ Ô đàn, vô cùng hoa lệ xa xỉ.

Khánh Vương phi mang theo Giang Tiểu Lâu hành lễ với Hoàng hậu.

Hoàng hậu mỉm cười, chỉ vào một nữ tử trẻ tuổi ngồi ở bên trái nói: “Nhìn xem, hôm nay mọi người tập họp lại một chỗ rồi.”

Khánh Vương phi liền mỉm cười chào hỏi với Thái tử phi, trên mặt Thái tử phi nhàn nhạt son phấn, hình dung cao quý đoan trang. Thay vì khen nàng có gương mặt đẹp, không bằng nói ấn tượng đầu tiên của nàng trong mắt người khác là cao quý tao nhã. Giờ khắc này, trên mặt nàng mang theo nụ cười động lòng người, miệng không khỏi than thở nói: “Vương phi, người tìm ở đâu ra vị cô nương xinh đẹp này vậy?”

Khánh Vương phi cuời nói: “Đây là nghĩa nữ của ta, tên là Giang Tiểu Lâu.”

Nghe được ba chữ Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt Thái tử phi trong nháy mắt phát sinh biến hóa, nhưng biến hòa này cực nhỏ, người khác không thể nào nắm giữ, trên mặt nàng lại hiện lên nụ cười ôn nhu sáng lạn: “Thì ra là vậy, còn chưa kịp chúc mừng Vương phi có được minh châu.”

Khánh Vương phi mỉm cười, thẹn thùng khéo léo nói: “Đa tạ Thái tử phi.”

Bên này đang nói chuyện, Hoàng hậu nói: “Người đâu, ban ngồi.”

Bình tâm mà nói, dung mạo Hoàng hậu vô cùng văn nhã, ngũ quan tuy không vô cùng xinh đẹp nhưng cũng rất đặc biệt, nhưng mà cả người lại bị châu báu gấm vóc phủ lại, khiến người ta quên mất phần phong thái này của bà, trở nên rất bình thường. Bà cố ý nhìn chằm chằm đánh giá Giang Tiểu Lâu một lúc, mới nói với Khánh Vương phi: “Cô nương này dung mạo đẹp đẽ, ánh mắt ôn hòa, dáng vẻ không có gì để soi mói, không tệ, ánh mắt của ngươi thật tốt.”

Khánh Vương phi liền nói: “Đa tạ nương nương đã khen.”

Hoàng hậu tựa hồ rất hứng thú với Giang Tiểu Lâu, hòa ái nói: “Trước đây ngươi vẫn ở kinh thành sao?”

Giang Tiểu Lâu cụp mắt, nghiêm túc trả lời: “Hồi bẩm nương nương, tiểu nữ đến từ Liêu Châu, vì phụ mẫu qua đời, nên đến nương nhờ bá phụ, sau ngẫu nhiên quen biết với Dao Tuyết quận chúa, vì hợp ý nên kết làm tỷ muội, sau khi quận chúa ra đi, liền vào vương phủ bầu bạn với Vương phi.”

Hoàng hậu nhẹ nhàng nhíu mày nói: “Đứa nhỏ này vẫn chưa có phong hào sao?”

Khánh Vương phi mỉm cười nói: “Vâng, còn chưa nhập tên vào tông thất.”

Hoàng hậu gật gù, lộ ra biểu hiện suy tư.

Từ đầu tới cuối, Thái tử phi chỉ ngồi một bên lặng lẽ không nói, thấy cảnh này, trong lòng nàng xẹt qua nụ cười lạnh lùng, khẽ nói: “Mẫu hậu, hôm nay con tiến cung là đòi phong thưởng.”

Hoàng hậu khẽ ồ một tiếng: “Con đòi phong thưởng cho ai?”

Thái tử phi nhẹ nhàng nhếch miệng, làm như vô cùng vui mừng: “Dĩ nhiên là vì Tạ lương đệ trong phủ Thái tử.”

Khi nhắc đến Tạ Du, ánh mắt Thái tử phi lơ đãng xẹt qua người Giang Tiểu Lâu, ánh mắt đối phương nhẹ nhàng chớp chớp, đôi mắt tinh khiết không chứa một chút tâm tình. Trong lòng Thái tử phi không khỏi cười gằn, quả nhiên là trầm ổn.

“Tạ lương đệ? Trước đó vài ngày đã sắc phong rồi, còn có vấn đề gì?”

Thái tử phi cúi mắt xuống, mỉm cười nói: “Vị Tạ lương đệ này đã có mang, Thái tử rất vui mừng, bảo con tiến cung để xin sắc phong của nương nương.”

“Đứa nhỏ này càng lớn càng không quy củ, hắn muốn…” Hoàng hậu nói đến đây, lông mày nhíu lại.

Thái tử phi nhẹ nhàng nói: “Lần này Thái tử muốn là vị trí trắc phi.”

Sau khi Tạ Du vào phủ Thái tử rất được sủng ái, đầu tiên là thị thiếp, tiếp theo thăng làm lương đệ, bây giờ mang thai lại muốn làm trắc phi, đúng là một sớm một chiều bay lên đầu cành. Thái tử phi tự mình đến xin phong thưởng, đúng là rộng lượng.

Sắc mặt Hoàng hậu có chút khó coi, ngay trước mặt Khánh Vương phi lại không tiện phát tác: “Thái tử phi, con cũng quá tốt tính.”

Thái tử phi bộ dạng dịu dàng, ôn nhu: “Mẫu hậu, ngày thường Thái tử bận rộn, lo lắng mệt mỏi, bên người có thêm tri kỷ hầu hạ con cũng yên tâm. Con là nữ tử trong nội trạch, không biết cách phân ưu với tướng công, chỉ biết cố gắng giúp người thoải mái, Tạ lương đệ ôn nhu săn sóc, hào phóng hiền lương, xin mẫu hậu cân nhắc.”

Hoàng hậu thở dài một tiếng: “Không phải ta không hiểu nhân tình, nhưng phi tần trong cung muốn lên cấp đều phải dựa vào kinh nghiệm và công lao, Tạ thị này vào phủ mới hơn tháng, cũng chưa thật sự sinh được đứa con nào, gấp gáp thăng lên như vậy sẽ làm người khác chế giễu, nói phủ Thái tử loạn quy củ.”

Trên mặt Thái tử phi xẹt qua ý cười nhạt nhẽo: “Sinh con là chuyện sớm muộn, mẫu hậu, coi như nể mặt con dâu, xin người ân chuẩn, nếu không về phủ con thật không biết nói gì với Thái tử.”

Bộ dạng chịu thiệt cầu toàn, lấy đại cục làm trọng, Thái tử phi và Thuận phi… không lẽ là cùng một gia tộc sao? Trong lòng Giang Tiểu Lâu không tự chủ mà nghĩ như vậy.

Hoàng hậu thấy Thái tử phi luôn khẩn thiết thỉnh cầu, cuối cùng gật đầu: “Quên đi, chuyện này các ngươi tự xem mà làm, ta mặc kệ.”

Thái tử phi lộ ra ý cười vui mừng, đứng dậy hành lễ: “Con thay Thái tử và Tạ trắc phi cảm tạ mẫu hậu quan tâm.”

Dáng dấp Thái tử phi mười phần khoan dung và rộng lượng, nhưng lời nói hành động của nàng vô tình khiến Hoàng hậu có ấn tượng không tốt với Tạ Du. Trong lòng Hoàng hậu phiền chán, phất tay một cái nói: “Nếu đã nói hết rồi, Thái tử phi lui xuống trước đi.”

Thái tử phi kính cẩn cười: “Vâng.”

Mãi đến khi bóng dáng Thái tử phi biến mất ngoài cửa, Hoàng hậu mới nhàn nhạt cười: “Tâm tư quá nhiều, cũng không sợ sớm bạc tóc.”

Giang Tiểu Lâu hơi run, ngay cả nàng và Khánh Vương phi cũng nhìn ra trò này, sao Hoàng hậu lại không thấy được.

Khánh Vương phi thở dài: “Hoàng hậu nương nương…”

Hoàng hậu nhìn các nàng, ý cười trên mặt sâu hơn: “Đừng câu nệ như vậy, trong cung này ta đã quen nhìn sắc mặt những người đó rồi, không có gì lạ, gọi các người đến là để trò chuyện với ta, nếu ngay cả các ngươi cũng không nói thật, thì ta biết trò chuyện cùng ai?”

Hoàng hậu xuất thân từ đệ nhất danh môn của Đại Chu là An thị, chính là quý tộc hào môn chân chính, khai quốc công thần. Tổ tiên An gia là An Hoài Viễn chinh chiến một đời, chiến công vô số, hoàng đế khai quốc Đại Chu nhờ có hắn phò trợ mới lên làm hoàng đế được. Cả đời An Hoài Viễn cương nghị anh dũng, cẩn thận mưu lược, kỷ luật nghiêm minh, nắm giữ đại quân, nam chinh bắc chiến, trị quân nghiêm minh, có công không cao ngạo. Cho dù công lao to lớn nhưng hắn vẫn vô cùng khiêm tốn, chưa bao giờ kể công tự kiêu, là người có uy vọng và danh dự cao nhất trong cả nước. Năm An Hoài Viễn tám mươi lăm tuổi qua đời, được ban danh hiệu Trung Võ, là người đầu tiên được sử sách xưng là “Quyền khuynh thiên hạ mà triều đình không cố kỵ, công cao lừng lững mà chủ không nghi ngờ”. Các đời gia chủ An gia tuân thủ gia huấn, trung thành cẩn cẩn với triều đình, về mặt kinh tế chưa bao giờ nhúng tay, bởi vậy có thể nhiều năm không suy, trở thành đệ nhất danh môn Đại Chu.

Có bối cảnh hùng hậu như vậy, An thị gả vào hoàng gia là đương nhiên. Đáng tiếc đường con cái của bà không tốt, từ lúc bệ hạ hãy còn là Cao Dương vương, bà từng sinh được một con trai, nhưng mới bảy tháng đã bất hạnh qua đời, sau đó tổn thương thân thể không thể sinh con nữa. Sau khi bệ hạ đăng cơ, bà liền đem nhị hoàng tử về nuôi, có chỗ dựa là Hoàng hậu, nhị hoàng tử nhanh chóng trở thành Thái tử. Nhưng bây giờ nhìn lại, Hoàng hậu tựa hồ cũng không được hài lòng lắm với vị Thái tử này.

Hoàng hậu hướng về Giang Tiểu Lâu vẫy tay nói: “Lại đây, cho ta nhìn kỹ một cái.”

Khánh Vương phi mỉm cười gật đầu với Giang Tiểu Lâu nói: “Tiểu Lâu, đi đi.”

Giang Tiểu Lâu liền đi đến trước mặt Hoàng hậu, tự nhiên hào phóng thi lễ một cái. Hoàng hậu tự mình nâng nàng dậy, ôn nhu nói: “Không cần để ý đến những nghi lễ phiền phức, mẫu thân con cũng giống như muội muội ta, có thể lén lút gọi ta một tiếng di mẫu (dì) cũng được.

Nhận Hoàng hậu làm di mẫu, Giang Tiểu Lâu không thể làm càn như vậy, cho nên nàng chỉ cúi mắt xuống, toát ra vẻ ngượng ngùng.

Hoàng hậu vỗ vỗ tay nàng, nụ cười lộ ra tia cô quạnh: “Bên cạnh ta không có con cái, cho nên thường gọi mẫu thân con vào trò chuyện với ta. Nhiều năm qua, bên cạnh ta cũng chỉ có người tỷ muội tốt này, cho nên nhìn thấy ta con cũng không cần gò bó. Đáng tiếc Tuyết Nhi không có phúc, bằng không hai đứa con gái, như hai đóa hoa, còn không làm bà ấy vui mừng đến chết sao.”

Nghe bà nhắc đến Dao Tuyết quận chúa, mắt Khánh Vương phi lại đỏ, lại sợ làm Hoàng hậu không vui, vội vàng nói: “Nương nương không cần lo lắng cho thần thiếp, bây giờ thiếp đã ổn rồi.”

Hoàng hậu nhìn kỹ bà một chút, thở dài: “Trên đời này sợ là không ai hiểu muội hơn ta, khi đại hoàng tử không còn ta khóc ba ngày ba đêm, mắt như muốn mù đi. Nhiều năm trôi qua, mỗi đêm ta đều nằm mơ thấy gương mặt non mềm của nó, bàn tay nhỏ nhắn của nó, đúng là đáng yêu vô cùng. Nếu nó còn sống, bây giờ cũng không tới lượt…”

Ở trước mặt Khánh Vương phi, Hoàng hậu không e dè, lời nói hết sức rõ ràng. Nếu con của Hoàng hậu còn sống, Thái tử điện hạ bây giờ sẽ không phải là Độc Cô Duẫn. Ba người trong phòng đều hiểu, nhưng không ai vạch trần ra.

Hoàng hậu một lúc lâu chưa hồi phục tinh thần, đến khi Giang Tiểu Lâu và Khánh Vương phi đều mang vẻ mặt khó hiểu, bà không khỏi cười nói: “Tiểu Lâu, biết đánh cờ không?”

Khánh Vương phi nghe vậy, vốn gương mặt vui mừng lập tức trở nên bất an, thừa dịp Hoàng hậu không chú ý liền liều mình nháy mắt với Giang Tiểu Lâu.

“Hồi bẩm nương nương, biết một chút.” Giang Tiểu Lâu cũng không thể nói dối trước mặt Hoàng hậu nương nương, không thể làm gì khác hơn là thành thật trả lời.

“Quá tốt rồi, đã lâu ta không chơi cờ, người đâu, bày bàn cờ ra.”

Trong lòng Khánh Vương phi thầm kêu không tốt, Hoàng hậu này có chút kỳ quái, bà tin là chơi cờ như làm người. Ngươi cố ý nhường, bà không vui, nếu ngươi thắng, bà cũng không vui, nhưng nếu thua thật, bà lại cảm thấy tài nghệ ngươi không tốt, không có tác dụng. Giang Tiểu Lâu lần đầu vào cung, Khánh Vương phi lại quên nhắc nhở nàng tuyệt đối không chơi cờ với Hoàng hậu, giờ khắc này tâm tình trở nên lo lắng.

Vốn mọi thứ đều thuận lợi, lỡ vì chơi cờ mà làm cho không vui, đúng là cái được không đủ bù cái mất, nhưng bây giờ ngăn cản thì đã muộn.

Cờ của Hoàng hậu bày ra tổng cộng có 361 quân cờ, cờ đen 181 quân, cờ trắng 180 quân, chất liệu cờ đen là Mặc ngọc, đen như mực, tinh tế trang nhã, cờ trắng làm từ Dương chi bạch ngọc, trong trắng có hồng, óng ánh trơn bóng. Từng quân cờ dính trên bàn cờ, càng hiện rõ vẻ nhẵn nhụi, ôn hòa sáng láng. Bàn cờ là gỗ phỉ, khi hạ cờ xuống, bàn cờ sẽ hơi lõm xuống, quân cờ sẽ không bị di động.

Hoàng hậu rất tự tin khả năng chơi cờ của mình, khi phát hiện Giang Tiểu Lâu cố gắng nhường mình, còn trách cứ nàng: “Nếu cả con cũng giở trò trước mặt ta, ta chơi cờ còn gì vui vẻ?”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười đáp một tiếng, dùng bản lãnh thật chơi cờ. Ván này chơi cả canh giờ cũng không phân thắng bại, các cung nữ liên tiếp nhìn nhau, có chút lo lắng, sợ làm lỡ giờ uống thuốc của Hoàng hậu. Giang Tiểu Lâu nhạy bén chú ý đến, nhưng không chút biến sắc.

Đúng lúc Hoàng hậu ăn hai quân cờ của Giang Tiểu Lâu, đang dương dương tự đắc, Giang Tiểu Lâu lại chưa hạ cờ xuống.

Hoàng hậu mỉm cười nói: “Sao không đánh?”

Giang Tiểu Lâu đứng dậy, dịu dàng quỳ trên đất, đáp: “Nương nương, người đã thắng, Tiểu Lâu bái phục chịu thua.”

Hoàng hậu đắc ý, đối với Giang Tiểu Lâu không khỏi có chút thất vọng, thầm nghĩ mình đã đánh giá cao nha đầu này, chẳng qua chỉ là cô gái bình thường. Ai ngờ khi cung nữ đến hầu hạ bà uống thuốc, lơ đãng liếc nhìn bàn cờ, không khỏi kinh hô: “Nương nương, người nhìn xem.”

Hoàng hậu nhìn kỹ, mới phát hiện trên bàn cờ các quân cờ sắp thành chữ “thiên thu”, bà liếc nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, không khỏi âm thầm kinh ngạc, vừa chơi cờ vừa tính toán, dẫn mình đi theo tính toán của nàng ta, lại không để lộ chút vết tích nào, không những kỳ nghệ cao siêu, mà tâm tư tinh xảo.

Bà ngạc nhiên nửa ngày, đột nhiên mỉm cười: “Rõ ràng là nhường cờ, lại nhường đến đặc sắc như vậy, hay lắm. Hôm nay ở lại dùng bữa với ta đi.”

Gần đến buổi trưa, nghe được Hoàng hậu dặn dò, bọn thái giám nối đuôi nhau mà vào, ở ngoài phòng khách bày ra ba cái bàn lớn, mười mấy cung nữ nâng khay cơm đứng ở đình viện, người này tiếp người kia đem khay từ bên ngoài đưa vào, cuối cùng do bốn tì nữ mỹ lệ thân cận bên người Hoàng hậu tiếp lấy đặt lên bàn. Bữa cơm này chẳng qua chỉ ba người ăn, lại có hơn một trăm năm mươi loại thức ăn khác nhau, sau khi dọn xong món chính, cung nữ cố ý sắp thêm hai cái bàn nhỏ, bày ra các loại điểm tâm ngọt và hoa quả được cắt gọn gàng.

Khi dùng bữa, Hoàng hậu vẫn lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Giang Tiểu Lâu, thấy dáng vẻ nàng đoan trang, cử chỉ tao nhã, không khỏi thầm gật đầu. Khánh Vương phi nói không sai, đây là một cô nương đoan trang khéo léo, cũng không vì mình cất nhắc vài câu mà vênh váo, những năm này Hoàng hậu gặp không biết bao nhiêu người, những lời bà nói về Thái tử cũng là để thăm dò Giang Tiểu Lâu, nếu nàng dám tiếp lời, chỉ sợ cô nương này cũng là người có vấn đề.

Dùng bữa xong, các cung nữ đến thu dọn bàn ăn, tiếp theo cung nữ dâng trà lên. Trà trong cung của Hoàng hậu nương nương không có gì đặc biệt, chỉ có điều mùi hương thơm ngát nhàn nhạt, mùi hương không phải phát ra từ lá trà, mà là từ những loại trái cây bày trong điện. Điện của Hoàng hậu đều không dùng huân hương, đa phần là dùng các loại trái cây như phật thủ, thanh yên (một loại thuộc họ cam chanh), đu đủ để điều vị, cho nên toàn bộ đại điện đều tràn đầy hương thơm, khi hít sâu vào một hơi, cảm thấy thơm ngát nức mũi, đặc biệt thoải mái.

Có thể thấy được, Hoàng hậu bề ngoài xa xỉ, thật ra cũng không dung tục như vậy, ngược lại, lời nói, dáng vẻ, cách thưởng thức của bà đều rất xuất chúng. Hoặc là, trang phục bề ngoài của bà, thái độ của bà, là một sự che giấu xảo diệu. Giang Tiểu Lâu quan sát nhất cử nhất động của Hoàng hậu, âm thần ghi nhớ sở thích của bà.

Lại nói chuyện một hồi, mới nghe thấy bà nhẹ nhàng ngáp một cái, mỉm cười nói: “Hôm nay về sớm đi, ngày khác đến trò chuyện với ta nữa.”

Khánh Vương phi lập tức nói: “Vâng, nhưng mà… thiếp còn một chuyện thỉnh cầu nương nương.”

"Nói đi."

“Nghe nói trong cung của nương nương có rượu hổ cốt trân phẩm, rất có lợi với bệnh phong thấp, thiếp cả gan cầu một bình tặng cho lão Vương phi…”

Hoàng hậu nhất thời ngạc nhiên, nhìn chằm chằm Khánh Vương phi nửa ngày nói không ra lời: “Muội làm sao vậy, ngày thường ta khuyên bảo thế nào muội cũng không chịu thân cận với bà ấy, hôm nay mặt trời mặt ở hướng tây sao?”

Khánh Vương phi chỉ nhìn Giang Tiểu Lâu cười cười, Hoàng hậu hiểu được, gật đầu khen ngợi: “Tốt, hiếm khi muội hiểu được như vậy.”

Từ trong cung đi ra, Khánh Vương phi bất giác mỉm cười nói: “Tiểu Lâu, ta có thể thấy nương nương rất thích con.”

Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, ý cười đầy mặt: “Hoàng hậu nương nương là nể mặt mẫu thân, mới nhìn con bằng con mắt khác.”

Khánh Vương phi biết Giang Tiểu Lâu hiểu chuyện, không ngờ nàng lại khiêm tốn như vậy, bất giác mỉm cười: “Thật ra bà là người thẳng tính, thích là thích, không là không, đặc biệt là sẽ không giả bộ trước mặt ta. Tiểu Lâu, không có con trai để dựa vào, dù cho có An thị to lớn chống đỡ, hậu vị của bà cũng tràn ngập nguy cơ, nhưng bà vẫn ngồi rất vững vàng, con hiểu ý ta không?”

Dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu hiểu, nếu Hoàng hậu là nhân vật bình thường đã sớm bị thay thế. Chính vì bà và Khánh Vương phi có tao ngộ tương tự, cùng mất đi con ruột, nên mới hậu đãi bà như vậy, thậm chí xem là người mình. Nhưng nếu lời nói của mình không cẩn thận, chỉ sợ sẽ hoàn toàn ngược lại.

Giang Tiểu Lâu ôn nhu nói: “Cảm tạ mẫu thân nhắc nhở, Tiểu Lâu nhất định nhớ kỹ.”

Khánh Vương đột nhiên nhớ tới Thái tử phi lúc nãy, không khỏi nhíu mày: “Con biết Tạ thị đúng không?”

Giang Tiểu Lâu cười: “Vị được phong Tạ trắc phi lúc nãy chính là dưỡng nữ của Tạ bá phụ.”

Khánh Vương phi thở dài một hơi: “Ta nghe nói cô ta không chỉ xinh đẹp, lại giỏi ca múa, người ngoài đều nói cô ta có tư thái rất mê người, như liễu rủ trong gió, lại lả lướt như chim én, vô cùng ôn nhu, phong tình vạn chủng, chẳng trách Thái tử đặc biệt ưu ái cô ta.”

Giang Tiểu Lâu chỉ nhẹ nhàng cong khóe miệng, Thái tử phi đấu đá với Tạ Du, cuối cùng ai sẽ thành công.

Xe ngựa đến vương phủ, Giang Tiểu Lâu lại nói: “Mời mẫu thân quay về trước, con còn chuyện quan trọng cần làm.”

Khánh Vương phi rất tin tưởng Giang Tiểu Lâu, nghe vậy cũng không hỏi, chỉ gật đầu nói: “Bên cạnh con phải mang nhiều hộ vệ, không thể đơn độc xuất hành.”

Giang Tiểu Lâu lập tức đáp lại: “Vâng.”

Xưa nay Giang Tiểu Lâu không dẫn theo hộ vệ vương phủ, nàng chỉ tin tưởng một mình Sở Hán. Tuy biết Sở Hán là người của Tạ Liên Thành, nhưng người này không có quan hệ lợi ích với bên nào, như vậy mới là an toàn nhất.

Xe ngựa xa xa biến mất ở góc đường, Khánh Vương phi đứng ở trên bậc thang, nhìn theo xe ngựa rồi đi.

Kim Ngọc Mãn Đường.

Tạ Liên Thành quả thật ngồi trong nhã thất chờ nàng, thấy nàng đến, đôi mắt như hồ sâu nổi lên sóng lớn: “Ta đã tra ra người này là ai.”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu khó nén kích động: “Thật sao?”

Tạ Liên Thành chậm rãi gật đầu: “Người này không phải bình thường, nàng chắc chắn muốn biết?”

Trong lòng Giang Tiểu Lâu hơi động, nhưng không chút do dự nói: “Ta nhất định phải biết sự thật.”

Tạ Liên Thành nhìn nàng, nhẹ nhàng thở dài, dùng ngón tay chấm nước trà, nhẹ nhàng viết ba chữ ở trên bàn: Độc Cô Duẫn.

Độc Cô Duẫn, linh quang trong đầu Giang Tiểu Lâu lóe lên, bỗng nhiên đứng dậy: “Thái tử điện hạ.”

Sắc mặt Tạ Liên Thành thâm trầm: “Nàng nói không sai, Độc Cô Duẫn là tục danh của Thái tử điện hạ.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu kinh hoãng: “Huynh khẳng định?”

Tạ Liên Thành khẽ mỉm cười, bình tĩnh nói: “Chữ hồ, chính là một nửa chữ Độc và chữ Cô ghép thành, Thái tử xếp vị trí thứ hai. Trước khi gặp Ly tiểu thư, Thái tử đã lấy tên Hồ công tử bao một ca kỹ, chỉ là không quá ba tháng đã chán, biết rõ ca kỹ kia mang thai, nhưng vẫn bắt uống thuốc, chuyển giao cho người khác.”

Giang Tiểu Lâu lại chậm rãi ngồi xuống, sắc mặt trong trầm tĩnh mang theo nụ cười lạnh lùng, thì ra là hắn, ai sẽ nghĩ tới thì ra tình nhân năm xưa của Tuyết Ngưng chính là Thái tử Độc Cô Duẫn. Thái tử thân phân cao quý, lại làm ra chuyện xảo trá cỡ này.

Thấy sắc mặt nàng thay đổi, Tạ Liên Thành nhắc nhở: “Tuy chúng ta biết Hồ công tử là ai, nhưng chưa chắc hắn là hung thủ sát hại Ly Tuyết Ngưng.” Hắn chỉ có thể chứng minh tình thân của nàng là ai, nhưng còn hung thủ giếtngười…

Giang Tiểu Lâu nắm chặt lòng bàn tay: “Tuy chưa xác thực nhưng cũng không còn xa nữa.”

Dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu có lý do của mình, có thể chỉ huy được Kinh triệu doãn, bắt Thuận phi và An Hoa quận vương che đậy cho hắn, ngoại trừ Thái tử thì còn ai? Nghĩ đến ngày kia Thái tử vào phủ như không có gì xảy ra, trong lòng Giang Tiểu Lâu như có lửa hận hừng hực thiêu đốt, đôi mắt tức giận: “Chuyện này có bao nhiêu người biết?”

Tạ Liên Thành khẽ lắc đầu: “Chỉ hai người chúng ta.”

Âm thanh Giang Tiểu Lâu lạnh lẽo, ánh mắt sáng rực: “Rất tốt.”

“Tiểu Lâu, không bên vọng động” Lông mày của hắn nhẹ nhàng nhíu lên.

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười: “Nếu chuyện này không liên quan đến hắn, dĩ nhiên ta sẽ không làm gì, nhưng nếu cái chết của Tuyết Ngưng có liên quan đến hắn, ta tuyệt sẽ không bỏ qua.”

Tạ Liên Thành không ngờ đối phương cố chấp như vậy, trên đời có mấy ai dám đối phó với hoàng gia, càng đừng nói người đó là Thái tử. Trên mặt hắn hiện lên một tầng cảnh giác: “Tiểu Lâu, nàng có biết mình đang nói gì không?”

Giang Tiểu Lâu hít sâu một cái, nói từng chữ: “Hoàng thất cũng được, thần tiên cũng được, đều không phải là lý do bọn được chà đạp lên sinh mạng người khác.”

Tạ Liên Thành nhẹ nhàng thở dài, tính cách Giang Tiểu Lâu hắn hiểu rõ, ngươi có thể khuyên nhưng nàng sẽ không nghe, mặc kệ hắn nói gì, Giang Tiểu Lâu cũng đã quyết tâm.

“Đã như vậy, nàng phải tìm được chứng cứ xác thực, hứa với ta, không được nóng vội. Bất kể làm gì, mọi việc phải bàn bạc với ta mới có thể quyết định.”

Giang Tiểu Lâu ngẩn ra, lập tức nhìn hắn nói: “Huynh biết đó, ta làm việc chưa từng thương lượng với ai.”

Lần này Tạ Liên Thành nói như chém đinh chặt sắt, không hề lùi bước: “Không, nàng phải thương lượng với ta, bằng không ta có rất nhiều cách để nàng không thể báo thù, có tin không?”

Giang Tiểu Lâu nhíu mày, nàng không ngờ Tạ Liên Thành trước giờ nho nhã lại ngang ngược như vậy. Nàng há miệng ra, có chút yên lặng. Tạ Liên Thành như vậy rất xa lạ, khiến nàng không biết làm sao đối mặt.

Nhìn nàng tức giận, biểu hiện Tạ Liên Thành vô cùng kiên định, ánh mắt lại nhu hòa như nước: “Bất kể nàng muốn đối phó ai, nhất định phải nắm được nhược điểm của đối phương mới có thể ra tay, Tử y hầu cũng vậy, Thái tử cũng vậy. Trước đó, nàng phải kiên định chờ đợi.”

Sao Giang Tiểu Lâu lại không hiểu, nhưng mỗi lần nghĩ đến cây đinh sắt kia…nàng liền cảm thấy huyết dịch xông ào ào lên đầu, nắm đấm không tự chủ được mà nắm chặt, âm thanh từ từ khôi phục bình tĩnh: “Ta đã hiểu.”

Ánh mắt Tạ Liên Thành trầm đi mấy phần: “Không có ta cho phép, không được manh động.”

Lần đầu tiên hắn trịnh trọng như vậy, lần đầu tiên hắn cứng rắn như vậy, nhưng cũng không phải vì hắn, tất cả đều là nghĩ cho nàng. Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, nhếch miệng cười: “Ta sẽ nhớ lời nhắc nhở của huynh.”

Giang Tiểu Lâu vừa trở lại vương phủ, ban thưởng của Hoàng hậu liền đến. Bà ban cho Tiểu Lâu hai mươi tượng Phật đúc bằng vàng, một trăm lạng hoàng kim, hai mươi khúc tơ lụa đủ loại, da báo, da cáo hai mươi tấm, tổng cộng xếp vào ba cái rương. Ngoài lễ vật, còn có một ý chỉ sắc phong, Hoàng hậu tự mình ban cho Tiểu Lâu phong hào quận chúa, tên là Minh Nguyệt.

Thuận phi nhìn thấy lễ vật như thế, sắc mặt đã hơi tái, chờ nghe thái giám tuyên chỉ xong, nụ cười cũng cứng ngắc.

“Chúc mừng Vương phi, chúc mừng Vương phi, Minh Nguyệt là phong hào số một dành cho quận chúa, so với các tiểu thư trong nhà đều cao hơn một chút, đúng là chuyện vui to lớn.” Thuận phi nói lời dối lòng, trên mặt mang theo chúc mừng thành tâm.

Khánh Vương phi chỉ cười nhạt, không tỏ rõ ý kiến.

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười, nhắc nhở bà: “Thuận phi nương nương, cùng vui.”

Hàm răng Thuận phi va vào nhau, nhịn xuống cáu giận trong lòng, nụ cười càng ngọt ngào: “Phải, cùng vui, cùng vui.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box