Vị trí Hoàng tử phi này khiến ta có chút như ngồi trên đống lửa.
Vì biết trước kết cục của Sang Vãn ở kiếp trước, lần này ta đã chuẩn bị kỹ càng để chữa trị bệnh sốt rét cho Cửu Hoàng Tử.
Thế nhưng từ khi thành hôn và chuyển vào Đông Cung, ta chưa từng gặp qua bóng dáng của Cửu Hoàng Tử.
Chứ đừng nói gì đến việc giúp chàng chữa bệnh.
Ngược lại, vào ngày thứ hai sau hôn lễ, ta lại gặp phải phu quân kiếp trước của ta, Thái sư Thái tử đương triều, Thẩm Hành.
Cùng với đó là muội muội ác độc của ta.
“Hoàng tử phi tỷ tỷ vạn an.”
Sang Vãn trong bộ y phục màu hồng phấn khẽ mỉm cười, cúi đầu vấn an ta.
Ta chỉ có thể nặn ra một nụ cười gượng gạo để đáp lại.
Nếu là trước kia, nó chắc chắn sẽ không an phận thủ thường như thế này, nhất định phải đấu đá với ta đến kẻ sống người chết mới thôi.
Nhưng giờ đây, có vẻ như nó đã khôn ngoan hơn nhiều, biết nhìn thời thế mà hành động, điều này thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
“Cửu Hoàng Phi đây là đang chuẩn bị đến thỉnh an Thái hậu sao?”
Giọng nói của Thẩm Hành nghe có vẻ bình thản, khiến người khác khó mà đoán được ẩn ý bên trong.
Ta nhẹ nhàng gật đầu, nhìn về hướng họ vừa đi tới: “Hôm nay không phải là ngày nghỉ của Thái sư sao? Sao lại có thời gian rảnh đến thỉnh an Thái hậu vậy?”
Sang Vãn bên cạnh che miệng cười khẽ, giọng điệu nũng nịu thay Thẩm Hành trả lời: “Hôm nay Thái hậu đã ban hôn cho muội và Thái sư, vì vậy chúng ta tiến cung để nhận chỉ.”
Ta thầm cười trong lòng.
Nó vẫn là kẻ không kiềm chế được tính tình như trước.
Kiếp trước, ta gả cho Thẩm Hành là sau khi Sang Vãn đã xuất giá được hơn một tháng, điều này có nghĩa là lần này, chính nó đã cầu xin phụ thân để được ban hôn với Thẩm Hành.
“Thì ra là vậy, chúc mừng hai người.” Ta giả bộ chúc phúc.
Nhưng Thẩm Hành lại tỏ ra khác thường, lạnh lùng đáp lại từng chữ một: “Tạ ơn Hoàng tử phi.”
Sang Vãn vừa định mở miệng thì bị ngắt lời.
“Cửu Hoàng Tử đã bất tỉnh, Thái hậu mời Thái sư và Hoàng tử phi nhanh chóng đến Vị Ương Cung.”
Giọng the thé của tiểu thái giám vang lên.
Trong mắt Thẩm Hành thoáng hiện lên một tia âm trầm, Sang Vãn nhìn ta, trong mắt lộ ra chút đắc ý.
Ta gật đầu đồng ý, rồi theo họ rời đi.
... ...
Khi đến nội điện của Vị Ương Cung, bên trong đèn đuốc sáng trưng, chỉ thấy một người nằm trên giường, mắt nhắm chặt, lông mày cau lại, trên trán đầy những giọt mồ hôi to như hạt đậu.
Sau khi thỉnh an Thái hậu, ta đứng một bên, trước mặt là Thái y đang cúi đầu, tay cầm kim ngân, cẩn thận chẩn đoán bệnh tình.
Chốc lát sau, ông ta rút kim ngân từ trên người Cửu Hoàng Tử, thở dài một hơi, lau mồ hôi trên trán, rồi từ từ xoay người cung kính thi lễ với chúng ta: “Bẩm Thái hậu, tạm thời Cửu Hoàng Tử không còn nguy hiểm đến tính mạng.”
Nghe thấy vậy, ta thở phào nhẹ nhõm, lo lắng trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
“Chỉ là... chỉ là...”
Thái y ngập ngừng, muốn nói nhưng lại thôi, khiến Thái hậu cau mày, bực bội quát lên: “Chỉ là cái gì! Nói mau!”
“Chỉ là mạch tượng của Cửu Hoàng Tử hỗn loạn, thể chất hư hàn, có dấu hiệu trúng phong và tâm thủy, thần e rằng việc chữa trị sẽ gặp khó khăn.”
Lời ông ta vừa dứt, cả căn phòng rơi vào im lặng trong giây lát, ta và Sang Vãn nhìn nhau, tâm tư mỗi người khác biệt.
Thái hậu giận dữ quát lên: “Đồ lang băm.”
Thái y sợ hãi liền quỳ rạp xuống đất, không dám nói thêm một lời nào nữa.
Ta chỉ im lặng, trong đầu suy nghĩ về phương pháp điều trị.
“Thái hậu nương nương, chẳng phải Khâm Thiên Giám đã nói rằng tỷ tỷ có số mệnh đại phúc, có tướng vượng phu sao? Có lẽ tỷ tỷ có thể cứu Cửu Hoàng Tử cũng không chừng.”
Sang Vãn với vẻ mặt thuần lương vô hại, dịu dàng nói xong còn liếc mắt nhìn ta một cái, tựa như có ý khiêu khích.
“Ta muốn xem thử xem, kiếp trước cái cục diện chết chóc đó, rơi vào tay tỷ tỷ sẽ giải quyết ra sao.”
Ta khẽ hừ lạnh trong lòng, tránh né ánh mắt khiêu khích của Sang Vãn, đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Thái hậu, bình tĩnh nhìn lại.
“Có lẽ, thần thiếp có thể cứu Cửu Hoàng Tử.”
Nhận xét Box