“Dừng tay!”
Tiếng hô vang dội từ bên ngoài từ đường vọng vào.
Một người đàn ông trung niên mặc quan phục sải bước tiến vào từ đường, theo sau là Lục Cẩm Tú cùng vài nữ sử.
Nhận thấy tình hình không ổn và lo sợ có chuyện xảy ra, Lục Cẩm Tú vội vàng mời Tam gia của phủ, Tạ Chú, là em trai của Tạ Quân, đến đây.
Nếu nói trong phủ Trường Ninh Công có ai đó mà Tạ Quân phải nể mặt, thì ngoài Tạ thái phu nhân đang nằm trên giường bệnh, người còn lại chính là Tạ Chú. Sau khi Tạ Quân quy ẩn, Tạ Chú trở thành đại diện của Tạ gia trên quan trường. Ông là người nhân hậu, trung nghĩa, và được tôn trọng như một bậc thầy nho học nổi tiếng ở Lịch Đô phủ.
Vừa bước vào, Tạ Chú liền thấy vết thương da tróc thịt bong trên lưng Tạ Khước Sơn, không khỏi nhắm mắt lại vì không đành lòng. Dù sao thì máu mủ vẫn là ruột thịt, dù miệng mắng chửi hàng ngày, nhưng khi nhìn thấy cháu mình bị hành hạ như vậy, lòng ông vẫn mềm đi.
“Tam thúc.”
“Tam đại gia.”
Mọi người cúi đầu chào Tạ Chú.
“Đại ca, dừng lại được rồi.”
Tạ Quân mặt vẫn lạnh lùng, không đáp lại.
“Hắn dù sao cũng là người của Đại Kỳ, nếu chết ở Tạ gia, ngươi sẽ giải thích thế nào? Đại ca, chẳng lẽ ngươi vì cơn giận nhất thời mà khiến toàn bộ Tạ gia bị liên lụy sao?”
Tạ Quân nhắm mắt, ngửa đầu thở dài thật sâu: “Đây là cái nghiệt gì…”
Tạ Quân không nhìn Tạ Khước Sơn thêm một lần nào nữa, lập tức xoay người rời đi.
Tạ Chú đau lòng nhìn Tạ Khước Sơn: “Ngươi có tinh thần thấy chết không sờn như vậy, nhưng lại bán mạng cho Kỳ nhân… Có đáng không?”
Tạ Khước Sơn cúi mắt, không đáp lại, cố gắng đứng dậy nhưng lảo đảo ngã xuống. Tạ Chú muốn đưa tay đỡ hắn, nhưng Tạ Khước Sơn né tránh. Tạ Chú thở dài, không nói thêm gì nữa và cũng rời đi.
Từ đường, nơi vừa đông đúc, chỉ trong chốc lát đã trở nên trống trải. Không ai muốn dính líu đến chuyện rắc rối liên quan đến Tạ Khước Sơn.
----
Sau khi mọi tiếng động đã đi xa, Nam Y mới dám bò ra từ dưới gầm bàn. Trong tay nàng vẫn nắm chặt con dao găm mà Tạ Khước Sơn đã đưa cho nàng, lưỡi dao sáng loáng hướng về phía hắn, nàng từ từ tiến lại gần.
Khoảng cách an toàn giữa họ đã không còn nữa. Nam Y, dù đã bị dồn đến đường cùng, vẫn cố gắng khoác lên mình một lớp vỏ cứng rắn, như một con thú lộ ra răng nanh, vừa biểu lộ sự dũng cảm vừa phô bày sự yếu đuối.
Tạ Khước Sơn chỉ lặng lẽ liếc nhìn nàng một cái, không né tránh, không có bất kỳ phản ứng nào, như thể nàng và con dao của nàng chẳng gây ra mối đe dọa nào.
Hắn thử cử động cơ thể, cảm giác đau đớn lan tỏa khắp người, nhưng vẫn cố gắng với lấy quần áo và khoác trở lại một cách qua loa. Mỗi cử động đều khiến hắn đau thấu tim.
Bỗng nhiên, Tạ Khước Sơn muốn xác nhận một điều gì đó. Hắn kéo lê thân mình đầy vết thương, chậm rãi đi về phía bài vị tổ tông, hoàn toàn phớt lờ Nam Y, cuối cùng dừng lại trước một cái giá, lấy xuống quyển gia phả..--Truyện Nhà Bơ --
Hắn lật từng trang, cuối cùng đến trang ghi chép thế hệ của mình. Ba chữ "Tạ Triều Ân" bị vạch chéo bằng chu sa đỏ.
Tạ Khước Sơn nở nụ cười, điều này không khiến hắn ngạc nhiên chút nào.
Mỗi người đứng trong từ đường hôm nay đều là thân nhân máu mủ của hắn. Hắn sinh ra không phải là một kẻ cô độc, nhưng cuộc đời lại buộc hắn sống như một kẻ độc hành.
“Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?” Nam Y hỏi.
Tạ Khước Sơn không quay đầu lại, vẫn chăm chú nhìn vào trang gia phả: “Ngươi dám giết ta sao?”
Nam Y tiến đến gần Tạ Khước Sơn với con dao găm trong tay, lưỡi dao sắc bén cho nàng một chút dũng khí: “Là ngươi tố giác ta là con gái riêng của Tần gia?”
“Đúng vậy.”
“Ngươi thật vô sỉ!”
Tạ Khước Sơn quay đầu nhìn Nam Y, nhận thấy nàng đã có thêm chút can đảm để mắng nhiếc hắn khi thấy hắn bị thương nặng. Nhưng Tạ Khước Sơn không hề tỏ ra tức giận.
“Thế gian đều biết ta vô sỉ.”
Nam Y liếc nhìn gia phả, nàng nhận ra ba chữ “Tạ Hành Lại”, và bên cạnh tên của hắn là một cái tên bị vạch chéo bằng chu sa.
“Này là tên của ngươi sao?”
“Đúng vậy.”
“Nếu đã trốn thoát, tại sao ngươi còn trở về chịu tội?”
“Ngốc nghếch,” Tạ Khước Sơn cười nhạt, “Ngươi còn chưa nhận ra sao? Trốn thoát căn bản là vô ích.”
Nam Y sững sờ.
Nàng đã quen với việc chạy trốn, bị truy đuổi, và sau đó tìm ra đường sống từ chỗ chết. Lựa chọn của nàng luôn rất hạn hẹp, nàng chưa từng nghĩ đến việc liệu việc chạy trốn có thực sự có ích hay không.
Nhưng nàng nhận ra, Tạ Khước Sơn nói không sai. Mỗi lần nàng chạy trốn chỉ khiến nàng lún sâu hơn vào vũng lầy. Dù có thoát khỏi Tạ gia ngày hôm nay, nàng cũng không thể trốn thoát khỏi sự phẫn nộ của thế gia và sự truy đuổi của Lịch Đô phủ.
“Chạy trốn chỉ là việc giao cả lưng cho kẻ thù.”
Không gian trong từ đường chìm vào tĩnh lặng, ánh nến leo lắt phản chiếu trong đôi mắt của họ.
Giọng Nam Y đầy hoang mang và do dự: “Vậy nếu không chạy trốn, chẳng lẽ chỉ chờ chết sao?”
“Đúng vậy, ngươi chỉ có thể chờ chết.”"dịch-bơ-bụi-bặm"
Tạ Khước Sơn đột ngột tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay Nam Y và cưỡng ép đẩy tay nàng về phía trước, khiến lưỡi dao của nàng chạm vào ngực hắn.
Nam Y kinh hãi, cố gắng hết sức để rút tay lại.
“Ngươi đã rút dao ra để đối diện với ta, nhưng ngươi không dám giết ta. Ngươi mãi mãi chỉ là một nữ tử yếu đuối.”
Hắn dường như đang cố khơi dậy cơn giận trong nàng.
“Tạ gia không dám làm gì, ta càng không dám!” Nam Y phẫn nộ nhìn chằm chằm Tạ Khước Sơn, “Nhưng Tạ Khước Sơn, ta không sợ ngươi.”
Sắc mặt Tạ Khước Sơn trở nên hung dữ, hắn siết chặt cổ tay Nam Y, rồi đè nàng lên tủ đứng. Trong khoảnh khắc đó, lưỡi dao trong tay nàng kề sát vào cổ mình.
Hành động này thực sự đã làm tiêu hao gần hết sức lực còn lại của hắn. Một tay hắn giữ chặt tay Nam Y, tay kia chống lên giá tủ, gân xanh nổi lên rõ rệt khi hắn cố gắng giữ mình không ngã. Mùi máu tanh từ miệng hắn phảng phất trên khuôn mặt nàng.
“Ngươi là một món đồ chơi thú vị, vì vậy ta để ngươi sống. Nhưng có vẻ ngươi đã quên vị trí của mình.”
Lưỡi dao kề sát cổ, Nam Y không thể không sợ hãi, nhưng nàng vẫn dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Tạ Khước Sơn.
“Ngươi dám giết ta ngay trong từ đường của Tạ gia sao?”
Hai người giằng co trong im lặng, không ai nhượng bộ.
“Ta không sợ ngươi, bởi vì ngươi cũng chẳng hơn ta là bao, chúng ta đều là những kẻ bị bỏ rơi.” Giọng nói của nàng dù run rẩy, nhưng từng từ từng chữ như đánh thẳng vào mặt hắn.
Tạ Khước Sơn buông lỏng tay, lùi lại vài bước, ngửa đầu nhìn lên hàng hàng bài vị tổ tiên. Ánh sáng từ bài vị phản chiếu trong mắt hắn, dường như có một tia lệ chợt lóe lên rồi biến mất.
“Hãy cút đi.”
Nam Y rời đi, mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Tạ Khước Sơn nhìn trống rỗng vào bức tường, cơ thể hắn cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, hắn lảo đảo rồi chậm rãi ngồi xuống.
Một nụ cười khổ hiện lên trên khóe miệng hắn.
...{BƠ BỤI BẶM}
Đêm đã khuya, cả Lịch Đô phủ chìm trong ánh trăng tĩnh mịch.
Tiếng mõ cầm canh vang lên trên đầu đường, âm thanh đều đặn vang vọng xa, đến mức ngay cả từ đường thâm viện của Vọng Tuyết Ổ cũng có thể nghe thấy.
Tạ Khước Sơn vẫn còn trong từ đường, hắn ngồi trên mặt đất, lấy ra từ trong tay áo một bộ công cụ nhỏ, đó là một bộ bút nghiên giấy nhỏ bỏ túi. Mực là loại đặc chế vô sắc, viết trên giấy bằng những ký tự nhỏ li ti, vệt mực rất nhanh biến mất, không để lại dấu vết trên tờ giấy.
Sau khi viết xong, Tạ Khước Sơn gấp tờ giấy lại và cho vào một cái lạp hoàn (ống nhỏ chứa thư), rồi dùng một chiếc nỏ cơ nhỏ giấu trong tay áo bắn nó qua bức tường cao bên ngoài.
Âm thanh rất nhỏ không gây chú ý đến bất kỳ ai, như thể không có gì xảy ra, nhưng thực tế, mọi thứ đang âm thầm diễn ra trong sự lặng lẽ.
Người gõ mõ trên đường nhặt được lạp hoàn bên ngoài tường cao, không biểu lộ gì khác thường, rồi tiếp tục gõ mõ cầm canh như bình thường.
Nhận xét Box