Phu Quân Tôi Dâng Tôi Cho Hoàng Đế - Chapter 03

Phu Quân Tôi Dâng Tôi Cho Hoàng Đế - Chapter 03

 Yên Quý phi bị giáng xuống làm Tiệp dư, trở thành trò cười trong mắt mọi người.

Hậu cung, những phi tần có địa vị cao hơn nàng đều nhân cơ hội này mà giẫm lên nàng vài bước, đồng thời tranh thủ đến nịnh bợ tôi.

Hiện tại, tôi đã trở thành chủ mới của hậu cung, mọi chuyện trong hậu cung đều do tôi quyết định, cuộc sống cũng tạm coi là thoải mái.

Tôi nghe được nhiều chuyện bí mật, rằng Tiêu Duẫn những năm qua chưa từng lật thẻ bài của các phi tần.

Thật khó mà tưởng tượng được, ngài là một hoàng đế có hàng ngàn mỹ nhân trong hậu cung, nhưng chưa bao giờ chạm vào phụ nữ.

Ngài cũng không lật thẻ bài của tôi, nhưng mỗi đêm sau khi xử lý xong chính sự, ngài đều đến cung Cẩm Tú của tôi.

Ngài và tôi ngủ chung giường, tôi tưởng rằng ngài sẽ làm điều gì đó, nhưng ngài không hề.

Ngài càng giữ bình tĩnh và kiềm chế, tôi càng lo lắng không yên, giống như một con thỏ trong lồng, không biết khi nào sẽ bị ngài giết để ăn thịt.

Năm ngày sau, mẫu thân tôi đến cung để thăm tôi, bà và tôi trò chuyện trong tẩm cung.

Tôi hỏi mẫu thân: "Mẫu thân, mấy ngày qua phụ thân ra sao rồi?"

Trên mặt bà lộ rõ vẻ lo âu, vừa nói vừa lau nước mắt: "Nguyên nhi, phụ thân con mắc phải tâm bệnh, ông đã thú nhận với ta những tội lỗi mà ông đã gây ra trong những năm qua. Theo pháp luật của nước Tiêu, đó là tội phải tru di cửu tộc."

"Mẫu thân, xin đừng khóc, từ từ kể." Tôi nắm tay bà, trong lòng vừa trách phụ thân hồ đồ, vừa cảm thấy thương xót cho mẫu thân và những người vô tội trong gia tộc Sở.

Mẫu thân lau khô nước mắt, nghiêm túc nói: "Nguyên nhi, bệ hạ đã phong con làm phi, điều đó chứng tỏ sự việc vẫn còn hy vọng. Con có thể cầu xin ngài, để ngài tha cho gia tộc Sở của chúng ta một con đường sống không?"

Tôi thở dài: "Mẫu thân, con cũng là một phần của gia tộc Sở, lúc nguy nan, tất nhiên con sẽ không ngồi yên."

Mẫu thân trở nên lo lắng: "Vậy con phải nhanh chóng hành động, hôm nay ta đến gấp gáp như vậy là vì trong triều đã có đại thần nắm được chứng cứ phạm tội của phụ thân con. Nghe nói họ đã liên danh viết tấu chương trình lên, tấu chương chắc đã nằm trong tay hoàng thượng rồi."

Tôi đáp: "Con biết rồi, mẫu thân hãy bảo trọng sức khỏe."

Tiễn mẫu thân đi xong, tôi đến ngự thư phòng tìm Tiêu Duẫn.

Không ngờ Phó Huyền cũng có mặt.

Chàng đang quỳ trên đất nghe Tiêu Duẫn khiển trách.

Khi tôi đến cửa ngự thư phòng, vừa hay nghe Tiêu Duẫn nói: "Những tội lỗi của đại nhân Sở, hẳn khanh cũng biết. Biết mà không báo là đồng phạm, Phó ái khanh, khanh còn gì để nói?"

Phó Huyền cúi đầu nhận tội: "Thần biết tội, mong bệ hạ niệm tình thần trung thành không hai, mà xử nhẹ tội."

Tiêu Duẫn nhìn thấy tôi đứng ngoài cửa, ngài đứng dậy, đi tới nắm lấy tay tôi, rồi quay về long ỷ ngồi xuống.

Khi tôi đi ngang qua Phó Huyền, trong khóe mắt tôi thấy các gân xanh nổi lên trên mu bàn tay chàng, như thể chàng đang gắng sức chịu đựng sự nhục nhã trước mắt.

Tiêu Duẫn cứ để Phó Huyền quỳ ở đó, không hề quan tâm đến chàng.

Toàn bộ sự chú ý của ngài đều dành cho tôi, giọng nói trở nên dịu dàng hơn hẳn: "Nguyên nhi, đến tìm trẫm có chuyện gì?"

"Nếu bệ hạ đang bận, vậy để sau cũng được." Tôi đứng dậy rời khỏi lòng ngài, để lại một câu: "Thần thiếp chờ bệ hạ ở cung Cẩm Tú."

Tiêu Duẫn kéo tay tôi trở lại vào lòng ngài, tôi lại lần nữa ngã vào vòng tay ấm áp của ngài.

"Trẫm không bận." Ngài nói xong, ra lệnh cho Phó Huyền: "Ngươi lui ra trước đi, việc này để sau bàn tiếp."

"Vâng, tội thần xin cáo lui!" Phó Huyền ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt tôi, nhưng nhanh chóng dời đi, sợ làm Tiêu Duẫn phật lòng.

{BƠ BỤI BẶM}

Sau khi Phó Huyền rời đi, Tiêu Duẫn hỏi nhỏ: "Là vì chuyện của phụ thân nàng mà đến?"

"Vâng." Tôi liếc nhìn tấu chương đang mở trên bàn, chính là tấu chương mà các đại thần liên danh buộc tội phụ thân tôi.

Tiêu Duẫn đưa tấu chương cho tôi: "Nàng đọc xong rồi quyết định có muốn cầu xin cho phụ thân mình hay không."

Tôi cẩn thận đọc từng nội dung trong tấu chương, càng đọc càng tuyệt vọng.

Đúng như mẫu thân nói, những việc phụ thân làm đủ để liên lụy đến cả chín tộc Sở gia.

"Bệ hạ, phụ thân thần thiếp tội đáng chết, thần thiếp không cầu xin ngài tha thứ cho ông ấy, chỉ mong ngài có thể tha cho những người khác trong Sở gia."

Ánh mắt Tiêu Duẫn trở nên sâu thẳm, khiến tôi không thể đoán được ngài đang nghĩ gì.

Sau một hồi im lặng, ngài lạnh lùng nói: "Sở Nguyên nhi, nàng có lẽ chưa hiểu hết về trẫm, trẫm không phải là một quân vương nhân từ, và cũng không vì một người phụ nữ mà bỏ qua quốc pháp của nước Tiêu."

"......" Tôi lặng thinh.

Xem ra tôi đã suy nghĩ quá nhiều, ngài rất lý trí.

Trong lòng ngài, tôi không phải là người quan trọng đến thế.

Tôi trở về tẩm cung với một cảm giác bất lực.

Đêm đó, Tiêu Duẫn lại đến tẩm cung của tôi. .--Truyện Nhà Bơ --

Chúng tôi nằm bên nhau, nhưng ngài không ôm tôi như mọi khi, bình tĩnh đến đáng sợ.

Tôi nghĩ đến những tin đồn về ngài, càng cảm thấy rằng ngài tàn nhẫn như vậy, lần này sẽ xử lý Sở gia như đã xử lý Chu gia.

Nhưng dù chỉ còn một tia hy vọng cứu được Sở gia, tôi cũng muốn thử.

Tôi mở mắt, quay đầu nhìn ngài: "Tiêu Duẫn, ngài muốn tôi làm gì thì ngài mới giúp tôi lần này?"

Tiêu Duẫn quay người nhìn tôi, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Trẫm muốn gì, nàng không biết sao?"

Ánh mắt nóng bỏng của ngài làm mặt tôi đỏ lên, tôi cắn môi, quyết tâm nói: "Bệ hạ chẳng phải muốn thân xác tôi sao? Tôi sẽ cho ngài, chỉ cần ngài tha cho mẫu thân, em gái và cửu tộc Sở gia."

Nghe tôi nói vậy, ngài lại cười: "Nếu trẫm dễ dàng bị mua chuộc như thế, thiên hạ này chẳng phải đã loạn cả rồi sao?"

Ngài thu hồi ánh mắt, điều chỉnh tư thế ngủ, nằm ngửa ra.

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, chẳng lẽ Sở gia chúng tôi thật sự không còn cứu vãn được sao?

Không biết bao lâu trôi qua, tôi cuối cùng cũng lấy hết can đảm, muốn thử nỗ lực lần nữa.

Tôi nắm lấy tay ngài dưới lớp chăn, toàn thân ngài cứng đờ, nhưng không phản ứng.

Tôi liều lĩnh chui vào lòng ngài, dùng đầu ngón tay khẽ gõ vào lòng bàn tay ngài, giọng điệu cũng trở nên mềm mại: "Tiêu Duẫn, giúp tôi lần này đi, chỉ cần ngài giúp tôi, ngài muốn tôi làm gì cũng được."

Tiêu Duẫn quả nhiên không thể cưỡng lại sự dụ dỗ của tôi, ngài ôm tôi trở lại, không còn vẻ lạnh lùng bất khuất như trước: "Nguyên nhi, hơn cả thân xác của nàng, trẫm muốn có được trái tim nàng, nàng có cho không?" --Truyện-Nhà-Bơ --

Tôi khựng lại: "Trái tim tôi, phải cho ngài thế nào?"

Ngài siết chặt tay tôi, giọng khàn đi: "Trẫm muốn nàng mở lòng, thử hiểu và yêu trẫm, sẵn lòng coi trẫm là phu quân của nàng."

"......" Lúc này, tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.

Để cứu gia đình, tôi sẵn lòng chịu thiệt thòi.

Nhưng ngài lại muốn tôi yêu ngài, muốn tôi coi ngài là phu quân.

Thật ra, tôi không chắc mình hiểu thế nào là yêu một người.

Sau khi cưới Phó Huyền, chúng tôi đối xử với nhau kính trọng như khách, chàng có bệnh kín, ba năm hôn nhân chúng tôi chưa từng động phòng.

Thấy tôi im lặng, Tiêu Duẫn lại nói: "Một quân vương sẽ không vì một phi tử mà bỏ qua quốc pháp, nhưng nếu nàng coi trẫm là phu quân, trẫm sẽ vì nàng mà bỏ qua cả thiên hạ."

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một lời thề nặng nề như vậy, nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Tôi sắp xếp lại suy nghĩ, dựa trên những lời Tiêu Duẫn vừa nói, có thể thấy rằng ngài bề ngoài tàn nhẫn, nhưng thực chất là một người đam mê tình yêu.

Nếu điều này có thể cứu được Sở gia khỏi nguy nan, tôi sẵn lòng thử.

Tôi đáp: "Được, tôi sẽ thử."

Tiêu Duẫn thấy tôi đồng ý, sự bình tĩnh trước đó lập tức bùng lên thành ngọn lửa rực cháy.

Hóa ra, sự lạnh lùng trước đây của ngài chỉ là giả vờ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box