Mùa Xuân Của Anh - Chapter 16

Mùa Xuân Của Anh - Chapter 16

 Chương 16: Nụ hôn được cô ngầm đồng ý này không còn dịu dàng và kiềm chế nữa.

Gần quá.

Phòng ngủ im ắng không một tiếng động, Thịnh Tuệ chậm rãi chớp mắt, bên tai chỉ có tiếng thở dốc bối rối bị đè nén, lòng bàn tay cô đầy mồ hôi.

Chu Thời Dư nằm nghiêng bên cạnh cô, đôi môi mỏng lướt qua tóc cô vài lần, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô đầy ám muội lưu luyến.

Vào lúc này, chỉ có những nhịp đập kịch liệt dưới lòng bàn tay cô là thứ duy nhất bán đứng trái tim đang dao động của anh.

“Thịnh Tuệ.”

Giọng nói hơi khàn khàn vang lên bên tai, thổi qua vành tai làm cô ngứa ngáy. Thịnh Tuệ không nhịn được quay đầu lại, thấy Chu Thời Dư vẫn nhắm mắt lại, cảm giác bị áp bức gần như tan biến, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Buổi tối hôm nay em chủ động tìm anh…” Giọng điệu dịu dàng của Chu Thời Dư luôn là liều thuốc trấn an tốt nhất: “Anh rất vui.”

Tay Thịnh Tuệ vào ban đêm rất dễ bị lạnh, nhưng bây giờ lại được lòng bàn tay to lớn của anh sưởi ấm, cô rủ mắt: “Nhưng hình như em làm phiền anh rồi.”

Lời vừa dứt, người đàn ông nằm sát bên đột nhiên mở mắt ra, nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của anh sau khi được tháo kính, ngoại trừ sự dịu dàng và nho nhã, Thịnh Tuệ có thể nhìn thấy những cảm xúc khác của anh.

Vừa giống tiếc thương, lại vừa giống như cố gắng kiềm chế điều gì đó.

Chu Thời Dư giơ tay cẩn thận đắp chăn cho Thịnh Tuệ, dang tay ôm cô vào lòng:

“Không có ai kết hôn để học cách độc lập cả.”

Thấy cô ngơ ngẩn nhìn mình, ánh mắt của Chu Thời Dư khẽ động rồi nhắm lại, anh giống như đang ru em bé ngủ, kiên nhẫn vỗ vỗ lưng cô: “Được em yêu cầu làm việc gì đó là một điều rất hạnh phúc.”

“……”

Người độc thân cô đơn quá lâu sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc ấm áp mà họ khó có được.

Cơ thể không còn cứng đờ, đôi mắt của Thịnh Tuệ khắc họa khuôn mặt đẹp trai của chồng mình, cô mím môi, tay hơi nắm nhẹ, lặng lẽ di chuyển đến gần Chu Thời Dư, chờ đợi nhịp tim của anh từ từ ổn định.

Giữa hai hơi thở đan xen vào nhau, cô khẽ gọi: “Ngài.”

“Ừm?”

“Thật ra lúc chiều em nói dối…” Thịnh Tuệ chậm rãi nhắm mắt lại, trên chóp mũi thoang thoảng mùi gỗ lạnh đem lại cảm giác an bình: “Một cái ôm sẽ không làm người ta không thở được.”

Nhưng nó sẽ khiến người ta cảm nhận được niềm hạnh phúc đã mất từ ​​lâu.

Không bị mất ngủ giống như trong dự đoán, đêm đó Thịnh Tuệ ngủ rất ngon và yên bình, sáng sớm cô ngủ tới lúc tự tỉnh, thời gian dậy muộn hơn bình thường.

Khi tỉnh lại, cô mơ màng nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt, phần giường bên cạnh cũng trống không.

Cô chậm rãi nhớ lại, tối hôm qua cô đã chuyển đến nhà Chu Thời Dư.

Ngoài cửa thoảng mùi thơm của đồ ăn như muốn trêu ngươi, Thịnh Tuệ vừa định ngồi dậy thì phát hiện bộ đồ ngủ bằng vải bông trên người không biết đã bị tốc lên từ lúc nào, làm lộ ra cái bụng phẳng lì, thậm chí núi tuyết tròn trịa cũng lộ ra một nửa.

Mới 6 giờ rưỡi sáng, mặt cô đột nhiên ửng hồng.

Dáng ngủ của cô cũng không đến nỗi, chỉ có điều mỗi đêm dù cô nằm ngủ như thế nào thì buổi sáng khi thức dậy cô đều thấy quần áo của mình đã vén lên, dù mặc áo ngủ hay váy ngủ cũng đều bị như thế.

Bình thường cô ngủ một mình nên không sao, nhưng tối qua cô vội dọn đến đây ở, trước khi đi ngủ đâu có thời gian quan tâm vụ quần áo hay bị tốc lên đâu chứ.

Thậm chí cô còn ngủ trong lòng Chu Thời Dư, vậy chẳng phải ngực cô đều chạm vào người anh sao ——

Không dám nghĩ tiếp nữa, Thịnh Tuệ tuyệt vọng nhắm mắt lại, ảo não vùi đầu thật sâu vào trong gối để cố thoát khỏi hiện thực đau đớn.

Có tiếng đẩy cửa vang lên, Chu Thời Dư bước vào phòng, anh nhìn thấy người nào đó vừa mới ngủ dậy đang bọc mình trong chăn, nhưng người ấy ‘giấu đầu lòi đuôi’ nên một khoảng eo nhỏ mềm mại lộ ra ngoài, trông rất quyến rũ.

“Chào buổi sáng.”

Anh nhìn qua chỗ khác, đi đến bên giường kéo góc chăn che đi làn da trắng bắt mắt, hỏi cô: “Bình thường ba bữa cơm em ăn bao nhiêu gram carb?”

Thịnh Tuệ còn đang đắm chìm trong nỗi xấu hổ, đột nhiên nghe được câu hỏi, cô ngoan ngoãn trả lời rồi mới định thần lại: “Anh… anh đang dọn bữa sáng sao?”

“Tiện tay nên làm chút.” Chu Thời Dư không quá quan tâm vấn đề này: “Em muốn ngủ thêm một giấc hay dậy đi tiêm rồi hai mươi phút nữa ra ăn cơm?”

Thói quen sinh hoạt của bệnh nhân tiểu đường tuýp 1 khác với người bình thường. Trước bữa ăn họ phải tiêm insulin trước, lượng carb nạp vào mỗi bữa ăn cũng phải được tính toán kỹ lưỡng, kể cả những thực phẩm thông thường nhất như bánh bao, bánh mì, bánh ngọt,.v.v. cần ăn càng ít càng tốt.

Bữa sáng của Thịnh Tuệ luôn là hai lát bánh mì nguyên cám, rau luộc, trứng gà và một ly sữa nguyên chất.

Tuy nó thanh đạm đơn giản nhưng được cái đầy đủ dinh dưỡng, cô lại là người từ trước đến nay chỉ ăn cho đúng bữa, đã quen với việc cơm canh đạm bạc.

Mùi thơm ngoài cửa thật hấp dẫn, Thịnh Tuệ đoán Chu Thời Dư nói anh tiện tay làm một chút tức là đặt vài món ăn đa dạng về rồi hâm nóng lại, dọn ra bàn.

Dù gì chồng cũng chu đáo chuẩn bị bữa sáng, cho dù đồ ăn có hàm lượng carb hơi cao thì cô cũng nên trân trọng tấm lòng của anh.

Nghĩ đến đây, Thịnh Tuệ đóng cửa phòng tắm, trích máu đầu ngón tay đo đường huyết rồi tiêm insulin, sau đó cô dùng giấy cẩn thận gói que thử dính máu và kim tiêm lại.

Thay vì ném gói rác vào thùng rác dưới chân, cô bước ra khỏi phòng tắm, đặt nó vào trong chiếc túi xách của mình trên bàn trang điểm.

Khi còn học cấp ba, để người khác không biết cô bị bệnh, Thịnh Tuệ luôn cẩn thận giấu những gói giấy bọc kim tiêm và que thử máu, từ lâu nó đã trở thành một hành vi theo bản năng của cô.

Sau khi cất gói giấy đi, cô thay quần áo rồi đi ra, khi nhìn thấy bóng lưng của anh đang bận rộn trong phòng ăn, cô bỗng sững người.

Cô không thể tưởng tượng được Chu Thời Dư dậy sớm để tự mình xuống bếp, nhìn sơ qua những món ăn cũng thấy chúng có vẻ phức tạp.

Trên bàn đá hoa cương có một tô trong suốt đựng hỗn hợp nhân đã trộn đều gồm cà rốt thái nhỏ, trứng bác, tỏi tây, rau hẹ, tôm băm, nấm mèo, hành lá cắt nhỏ và nước sốt.

Anh dùng thìa sứ múc nhân ra đặt lên vỏ sủi cảo mỏng được cán bằng tay.

Chu Thời Dư lấy đuôi tôm trong một chén khác gắn lên phần nhân nhiều màu rực rỡ rồi anh khép mí nối lại, đặt sủi cảo tôm vào nồi hấp, bật bếp lên.

Động tác thực hiện rất liền mạch lưu loát.

Thịnh Tuệ thấy anh dùng bột mì nguyên cám với lượng đường tăng chậm thay vì bột mì trắng đã tinh chế, đột nhiên cô cảm thấy Chu Thời Dư thực sự rất tỉ mỉ, cô là bệnh nhân mà cũng không thể bằng anh.

Cô mắc bệnh đã mười ba năm, đây là lần đầu tiên trong đời cô muốn ăn sủi cảo hấp được làm từ bột mì nguyên cám như vậy.

Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Chu Thời Dư đeo găng tay bếp vào, mở nắp nồi hầm đang sôi sùng sục, múc ra một chén canh bí đao và nấm cho cô: “Em dùng canh trước đi, làm ấm bụng buổi sáng.”

Thịnh Tuệ ngồi vào bàn ăn, nhìn chén canh nóng hổi trước mặt, sau đó nhìn anh dọn bưởi chùm vừa được tách múi đặt lên bàn ——

Nếu cô nhớ không nhầm, bưởi chùm là một trong những loại trái cây tốt cho bệnh tiểu đường nhất.

Thịnh Tuệ nhìn thấy chiếc cân điện tử mini bên cạnh cây cán bột, cô sững sờ vài giây, kinh ngạc đến mức quên cả kính ngữ:

“Anh… Trái cây với sủi cảo hấp, đều được anh cân hết sao?”

Việc tính toán hàm lượng carb tuy đơn giản nhưng rườm rà. Đầu tiên là cân khối lượng của từng nguyên liệu trong món ăn, rồi tính tổng lượng carb có trong 100 gram nguyên liệu, cộng lượng carb của từng loại nguyên liệu vào sẽ ra được lượng carb của món ăn đó.

Đối mặt với sự ngạc nhiên của cô, Chu Thời Dư vẫn bâng quơ đáp lại như cũ: “Tiện tay nên anh cân chút.”

Thịnh Tuệ xuất thần nhìn chén canh nóng đang bốc từng làn hơi mờ tỏa nhẹ ra không khí.

Rau xào, sủi cảo tôm, hầm canh, bây giờ còn chưa đến 7 giờ, mấy món ăn này chắc phải dậy từ lúc 5 giờ để chuẩn bị.

Câu ‘thụ sủng nhược kinh’ (*) không đủ để miêu tả tâm trạng của cô lúc này, Thịnh Tuệ ngập ngừng hồi lâu, cô chỉ có thể nghĩ đến khả năng duy nhất: “Anh thường dậy sớm nấu cơm như vậy sao?”

(*)

Thụ sủng nhược kinh: được yêu thương nên sinh ra lo lắng, hoảng sợ.

“Thỉnh thoảng thôi.” Chu Thời Dư ôm Bình An đang bò lên trên bàn xuống rồi lấy sủi cảo tôm từ trong nồi hấp ra, “Việc nhà anh chỉ giỏi nấu ăn chứ không giỏi dọn dẹp lắm.”

Việc này Thịnh Tuệ có thể làm nên vội vàng xung phong: “Vậy để em làm.”

“Ừ, đừng quá vất vả.” Chu Thời Dư thấy chén canh của cô sắp cạn, mắt anh hiện lên ý cười: “Em muốn dùng thêm không?”

Bữa sáng Thịnh Tuệ rất ít khi ăn nhiều như vậy, canh nóng làm ấm cơ thể cô, bưởi chùm ngọt thanh, sủi cao tôm vừa cắn vào là nước sốt túa ra đẫm cả khoang miệng. Chu Thời Dư nói cô chỉ có thể ăn 8 cái sủi cảo tôm, cô còn lén anh ăn thêm 2 cái.

Sau khi ăn no nê, cô đề nghị rửa chén: “Hôm nay là cuối tuần, anh có muốn nghỉ ngơi một chút không, tối hôm qua—”

Ký ức xấu hổ lúc sáng về bộ đồ ngủ bị tốc lên đột nhiên hiện ra, Thịnh Tuệ cúi đầu rửa nồi, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Tối hôm qua em không làm chuyện gì kỳ quái chứ?”

“Không có.”

Câu trả lời phủ định nhanh chóng của anh làm cô cảm thấy nhẹ nhõm. Thịnh Tuệ đang cảm thán anh thật tốt bụng, bỗng thấy Chu Thời Dư đang dựa vào tường lại đi đến bên cô, cúi xuống xắn ống tay áo bị tuột cho cô, giọng nói ám muội xấu xa: “Nhưng mà ——”

“Chắc anh có thể tự mua nội y cho bà Chu được đấy.”

“……”

Cái gì mà tốt bụng chứ, thật là giả dối!

Cuối tuần hai người đều không phải đi làm, sau bữa trưa, Thịnh Tuệ phải về nhà thuê để thu dọn đồ đạc, Chu Thời Dư cũng phải đến công ty xử lý vài công việc.

Anh không khăng khăng đưa Thịnh Tuệ lên lầu mà chỉ dừng xe ở lối vào tiểu khu, cô xuống xe không lâu thì nhận cuộc gọi của anh.

Thịnh Tuệ nghi hoặc trả lời: “Ngài?”

“Tối nay anh có tiệc nên về nhà hơi muộn.” Giọng nói của Chu Thời Dư nặng nề: “Anh ra ngoài không mang theo chìa khóa, đến lúc đó nhờ em ra mở cửa giúp anh.”

Chiếc Aston Martin vẫn đậu đối diện với tiểu khu, Thịnh Tuệ vốn định nói mình sẽ đi qua đưa chìa khóa, nhưng sau đó lại nghĩ cô có thể về nhà sớm hơn anh.

Vì vậy nên cô đáp: “Vâng.”

Sau đó, cuộc gọi rơi vào im lặng, cô tưởng Chu Thời Dư còn có gì muốn nói, nhưng sau vài giây cuộc gọi kết thúc.

Trở lại căn hộ cô thuê, Thịnh Tuệ lấy ra một chiếc thùng lớn, bắt đầu sắp xếp đồ đạc.

Cô phân loại đồ đạc theo tần suất sử dụng, sau khi thu dọn xong, cô đứng dậy nhìn xung quanh, cảm thấy như thể mình đã ở đây mấy đời.

Cô sống ở đây đã ba năm có lẻ, mới đó đã phải dọn đi rồi sao? Nửa tiếng sau, cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân vội vã, nhìn thấy Tiêu Mính tươi cười mở cửa vào phòng.

Thấy Thịnh Tuệ đang thu dọn đồ đạc, Tiêu Mính vội vàng kéo cô lại: “Cục cưng, chúng ta không cần chuyển nhà nữa — Trương Đào đã bị xử lý nghiêm rồi!”

Thịnh Tuệ khó hiểu.

“Ngày hôm qua tớ về đến nhà không lâu thì nhận được cuộc gọi của lãnh đạo của Trương Đào, ông ấy còn xin lỗi tớ vì anh ta quấy rối tình dục tớ.”

“Lãnh đạo bảo tớ đừng lo lắng.” Tiêu Mính nắm lấy tay Thịnh Tuệ, giọng nói không giấu được sự phấn khích: “Ông ấy nói tối qua đã phái Trương Đào đi nơi khác, tuần sau thì điều anh ta qua bên Châu Phi làm —— quả thật so với đuổi việc anh ta thì tớ cảm thấy hài lòng với cách này hơn!”

Cô hỏi lý do vì sao đột nhiên xử lý Trương Đào, Tiêu Mính cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói công ty có một hạng mục mới sắp ra mắt, nếu vụ quấy rối tình dục này bị làm to chuyện thì không dám tưởng tượng ra hậu quả.

Trực giác của Thịnh Tuệ vẫn cảm thấy không hợp lý.

Nếu thực sự muốn xử lý Trương Đào và tránh khỏi phiền toái thì giải pháp tốt nhất là ngay lập tức đuổi việc anh ta, tại sao công ty lại đưa anh ta ra khỏi thành phố trước rồi lại đẩy ra nước ngoài?

Ngẫm nghĩ thì phương hướng xử lý này giống như bằng mọi cách đưa anh ta rời khỏi Thượng Hải càng sớm càng tốt.

Sự việc được giải quyết nhanh chóng thế này làm Thịnh Tuệ cảm thấy có liên quan đến Chu Thời Dư. Nhưng tối hôm qua cô chỉ nói qua bạn cô gặp rắc rối chứ không hề nhắc đến Trương Đào lẫn người bị hại là Tiêu Mính.

Sao lại như thế nhỉ?

Chắc là do cô suy nghĩ nhiều thôi.

Người xấu cuối cùng cũng bị trừng phạt, Tiêu Mính vui mừng nói: “Bây giờ Trương Đào đã bị tống cổ đi rồi, tụi mình có thể tiếp tục sống ở đây!”

Tối hôm qua cô ấy ở nhờ nhà của anh họ, tuy điều kiện ăn ở tốt hơn rất nhiều, lại còn không thu tiền phòng, nhưng không được ở cùng Thịnh Tuệ làm cô ấy cảm thấy cô đơn.

Tiêu Mính hào hứng lên kế hoạch buổi tối đi ăn lẩu chúc mừng, lại thấy Thịnh Tuệ đang ngồi ở mép giường xuất thần nhìn chằm chằm thùng giấy đã xếp đồ được một nửa, đầy mặt do dự.

“Sao mà mặt xị ra thế hả?” Cô ấy tiến lên nhéo khuôn mặt mềm mại của Thịnh Tuệ: “Lát nữa cùng đi siêu thị đi, dù sao tụi mình cũng không cần chuyển nhà ——”

“…… Tiêu Mính.”

Hai giọng nói cứ giằng co trong đầu, Thịnh Tuệ xua đi những suy nghĩ phân tâm, cô hạ quyết tâm và nói xin lỗi: “Chắc là tớ vẫn phải chuyển ra ngoài.”

Vì cô chuyển đến ở nên Chu Thời Dư đã sửa sang tủ quần áo trong nhà, rõ ràng là hy vọng cô sẽ ở lại lâu dài.

Nếu chỉ khi cần cô mới nhớ tới anh, còn khi không cần thì lại dứt áo ra đi, chẳng khác nào cô không coi anh ra gì?

Tiêu Mính vẫn chưa hiểu: “Tại sao? Vẫn là vì vấn đề an toàn à?”

“Thực ra tối qua tớ ở nhà của đối tượng xem mắt.”

Cô nghe thấy tiếng Tiêu Mính há miệng ngạc nhiên, cô vẫn nói tiếp: “Nếu như không có chuyện gì xảy ra, sau này tớ vẫn sẽ ở đó.”

Thịnh Tuệ chưa nói “đối tượng xem mắt” là Chu Thời Dư bởi vì cô biết rõ Tiêu Mính rất mong đợi khoản tiền đầu tư của Thành Hòa. Nhưng cô thực sự không có quyền can thiệp, cô cũng không nghĩ Chu Thời Dư sẽ thay đổi suy nghĩ của mình vì cô.

Tiêu Mính há miệng mãi một lúc lâu vẫn chưa hết kinh ngạc, cô ấy cũng để ý Thịnh Tuệ không muốn nói về thân phận của người đàn ông này, trong lòng tràn đầy nghi hoặc nhưng cuối cùng chỉ hỏi một câu không liên quan:

“Tớ có thể hỏi tại sao cậu không chọn anh tớ được không?” Tiêu Mính vội vàng giải thích, “Không có ý gì đâu, tớ chỉ cảm thấy anh tớ có nhân phẩm tốt, có nhà có xe, mỗi năm kiếm được ít nhất một triệu tệ, quan trọng là anh ấy rất thích cậu.”

(*) Một triệu tệ: khoảng 3,2 tỷ đồng.

Tiêu Mính không dám nói nửa câu sau, trong lòng cô ấy nghĩ, chỉ cần anh mình theo đuổi Thịnh Tuệ đủ lâu thì anh ấy và Thịnh Tuệ sẽ “cập bến tình yêu”.

“Tớ không thể đáp lại tình cảm của anh ấy được.” Thịnh Tuệ luôn kiên định trong các vấn đề về mối quan hệ: “Anh ấy đối xử tốt với tớ làm tớ cảm thấy áy náy, tớ cứ có cảm giác mình đang lợi dụng tình cảm của người khác để biết lợi cho mình vậy.”

Tiêu Mính thử thăm dò: “Vậy cậu không thích đối tượng xem mắt kia sao?”

“Chúng tớ đáp ứng nhu cầu kết hôn của nhau.” Thịnh Tuệ chỉ có thể trả lời cô ấy như vậy.

Cô và Chu Thời Dư mới biết nhau có mấy ngày, sao có thể nảy sinh tình cảm chứ?

Thịnh Tuệ nghĩ sẽ không, hay nói cách khác, so với một tình yêu nồng nhiệt nhưng ngắn ngủi, thì cô cần cả hai tôn trọng nhau như khách để cuộc hôn nhân được lâu dài và tránh nhiều tổn hại.

Tiêu Mính càng không hiểu chuyện tình yêu. Cô ấy không màng thứ gì khác ngoài việc lôi kéo Thịnh Tuệ đi siêu thị, ý muốn nói tối nay phải ăn xong cái lẩu thì muốn chuyển đi đâu thì đi.

Trong siêu thị xung quanh đều ồn ào, sau khi nghe Thịnh Tuệ kể quá trình xem mắt, Tiêu Mính lấy hai hộp thịt bò lát từ tủ lạnh ra, cảm thán: “Không biết vì sao sau khi nghe cậu nói xong, tớ luôn cảm thấy anh ấy quá hoàn hảo.”

“Hoàn cảnh trưởng thành của anh ấy chắc là rất tốt.” Thịnh Tuệ cố gắng phân tích.

“Gia giáo tốt hả, nếu là người bình thường, nhất định phải có một vài tật xấu, Captain America còn có khuyết điểm nữa mà. Cậu có thể nói ra một tật xấu nào đó của người kia của cậu không?”

Tiêu Mính vuốt cằm, híp mắt hình dung: “Sao tớ có cảm giác giống như anh ấy cố ý chỉ cho cậu thấy mặt tốt vậy nhở.”

Thịnh Tuệ đôi khi cũng cảm thấy như vậy.

Chu Thời Dư luôn tao nhã dịu dàng, cần là có mặt, chủ động thay đổi thói quen sinh hoạt của mình theo sở thích của cô, anh hoàn hảo đến mức cô không thể từ chối, không thể tìm ra lỗi, đồng thời cũng không thể tưởng tượng được có một người như thế.

“Kệ đi, chỉ có đàn ông hoàn hảo mới xứng với bé Tuệ của chúng ta.”

Tiêu Mính lạc quan từ trong trứng kéo cánh tay của Thịnh Tuệ: “Nếu anh ấy tốt với cậu như vậy thì cậu cũng nên đáp lại gì đó —— Chẳng phải cậu giỏi pha trà hoa nhất sao? Mỗi ngày cậu pha cho anh ấy một ít.”

Thịnh Tuệ không giỏi nấu ăn, thứ liên quan đến ăn uống duy nhất cô giỏi đó là pha trà.

Những gì Tiêu Mính nói không phải không có lý, nếu đã trở thành gia đình, không thể để Chu Thời Dư một mình hy sinh thời gian công sức được.

Mua sắm xong cả hai về nhà, mãi cho đến khi Tiêu Mính ở bếp gọi cô ra ăn cơm, Thịnh Tuệ vẫn còn ở trong phòng ngủ nhìn các bình trà thủy tinh và tìm một loại trà hoa thích hợp cho chồng.

Đặt dụng cụ vào hộp đựng đồ xong, Thịnh Tuệ chuẩn bị ra ngoài thì điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên, là cuộc gọi của Chu Thời Dư.

Cửa phòng tắm và phòng ngủ đều rộng mở.

Thậm chí Thịnh Tuệ có thể nghe thấy những tiếng động khi dì Điền dọn dẹp ở ngoài kia.

Phòng tắm vốn dĩ rộng rãi, dưới ánh đèn vàng ấm áp ám muội, chỉ có mình cô là ở trong không gian nhỏ hẹp vì được cánh tay dài của anh ôm lấy, lưng cô dựa vào chiếc bàn đá hoa cương lạnh lẽo cứng rắn, mũi cô tràn ngập hơi thở nam tính đầy mạnh mẽ và xâm lược.

Giọng điệu nhẹ nhàng và ý cười trong mắt của Chu Thời Dư tựa như đang ra vẻ mình là quân tử, nhưng Thịnh Tuệ dần dần phát hiện ra, trái ngược với một vị quan ngoại tao nhã, ẩn trong xương cốt của anh là một cảm xúc ưa theo đuổi những điều kích thích.

Ví dụ như nụ hôn say đắm ở trong xe hay trong lúc gọi điện thoại với Tề Duyệt tối hôm qua.

Thịnh Tuệ không biết liệu sở thích này của Chu Thời Dư có phải vì vui thú hay không, song những cái được gọi là “tiến bộ” đối với cô đều là trải nghiệm mới, còn Chu Thời Dư thì lại quá thuần thục. Mỗi khi cô kịp phản ứng và hoàn hồn lại thì anh đã sớm ăn no rồi.

Giống trong rạp chiếu phim lần trước, Thịnh Tuệ cố gắng khơi dậy lương tâm của anh bằng cách hạ thấp giọng, nói: “… Dì Điền vẫn còn ở đây.”

Chu Thời Dư chỉ rủ mắt xuống, nhìn vợ đang dán sát vào người mình, nơi tròn trịa và mềm mại của cô chạm vào người anh, anh nhướng mày, nhẹ nhàng hỏi lại cô:

“Thế thì sao em.”

Thịnh Tuệ nhất thời không thể trả lời tại sao, đôi tay nhỏ nhắn của cô chống lên mặt bàn đá, cảm nhận được một cảm giác lạ lùng đang lặng lẽ dâng lên bị buộc phải học kiến ​​thức mới mỗi ngày.

Hóa ra có một số việc mà kiến ​​​​thức lý thuyết trong lớp không bao giờ có thể bao quát hết.

Trong lớp sinh lý học, giáo viên đã dạy cô biết giữa nam và nữ có những khác biệt về cấu trúc cơ quan, nhưng chưa có ai giải thích cặn kẽ rằng, cho dù là cùng một bàn tay, chỉ thay mỗi một từ “nam” và “nữ” thì sẽ mang đến sự chênh lệch về nhiệt độ và cảm xúc kinh người như vậy.

Cô muốn khép chân vào thì lại bị đẩy ra, cứ thế mà cảm nhận khớp xương lớn trên ngón tay của anh.

Ngón tay âm ấm của Chu Thời Dư động tác rất nhẹ nhàng nhưng không được mềm mại như tay của phụ nữ; nhất là khi anh ma sát, độ thô ráp của đầu ngón tay càng thêm rõ ràng, chỉ cần chà xát ở vị trí miệng hang cũng làm cô khó có thể bình tĩnh. Cơn sóng nhiệt từng đợt, từng đợt quét qua.

Thịnh Tuệ mím môi cúi đầu, đầu ngón tay cô nắm lấy cổ áo Chu Thời Dư mà trở nên trắng bạch, mấy lần cô muốn chạy trốn nhưng giây tiếp theo lại bị anh nắm chặt, ngã ngửa ra sau.

Chu Thời Dư đối với cô luôn có sự kiên nhẫn vô hạn, anh như thể đang chơi một khúc tỳ bà, “bắt khoan, nắn nhẹ, dạo, vê” (*), mọi kỹ thuật anh đều tinh thông, chỉ vì muốn tìm được khe nước vắng vẻ yên tĩnh kia.

(*)

Trong bản gốc tác giả dùng câu thơ “轻拢慢捻抹复挑” trong bài thơ “Tỳ bà hành” của Bạch Cư Dị. Mình sử dụng của Nguyễn Tâm Hàn để chuyển ngữ đoạn miêu tả này.

Mà Thịnh Tuệ không rành thế sự làm sao có thể chống lại khúc diễn tấu thuần thục nhuần nhuyễn của anh. Cho dù anh không đàn hết một bản nhạc mà chỉ đặt ngón tay lên dây gảy vài thanh điệu thì cô đã bỏ vũ khí đầu hàng từ lâu. Anh cố ý để bàn tay mình ướt đẫm, ngay cả các kẽ tay cũng được chăm sóc tận tình.

“……”

Trước mắt Thịnh Tuệ trở nên trắng mờ, cả người mềm nhũn, cô ngả đầu vào vai Chu Thời Dư, rồi cô lại được anh nâng dậy để nghe anh đàn ca khúc thứ hai.

Lần này anh đàn khúc nhạc xuyên qua hàng rào bằng lớp vải mỏng, đôi môi mỏng nóng bỏng lại phủ lên môi cô, Thịnh Tuệ nhắm chặt mắt, cánh tay mảnh khảnh vòng lấy cổ Chu Thời Dư, vụng về và nghiêm túc đáp lại nụ hôn của anh.

Cảm nhận được sự cố gắng của cô, Chu Thời Dư khẽ cười ra tiếng: “Trước kia em từng làm việc này chưa?”

Thịnh Tuệ đắm chìm trong những giai điệu kích thích, tâm trí cô đã bỏ chạy từ lâu: “… Chưa từng.”

Thậm chí cô còn chưa xem “phim đen”, thì việc “tự sướng” càng chưa bao giờ làm.

Ai biết lần đầu tiên trong đời lại được đích thân chồng cô dạy dỗ, anh cầm tay cô chạm vào hàng rào làm bằng vải lụa mỏng, kiên nhẫn dạy cô các kỹ thuật khác nhau, nhẹ nhàng hỏi cô có muốn học lại không.

Thịnh Tuệ lắc đầu, liên tục thừa nhận mình ngốc nghếch bẩm sinh.

Cô nhắm chặt mắt, nghe thấy Chu Thời Dư hỏi bên tai mình:

“Vậy bây giờ em đang nghĩ về ai?”

“……”

“Anh ta đang làm gì vậy?”

“……”

Thịnh Tuệ nghĩ, cả đời cô sẽ không thể nào quên cảnh tượng hôm nay.

Bộ váy ngủ mới thay giờ đã nhăn nhúm, cô vội vàng đẩy Chu Thời Dư ra ngoài, tay chân cô bủn rủn trốn vào phòng để thay bộ đồ mới.

Cô không dám mặc váy ngủ hai dây nữa, lần này cô ngoan ngoãn mặc một chiếc áo len mỏng rộng rãi và quần ống rộng.

Sự tự tin đã trở lại, Thịnh Tuệ đang định giả vờ đi ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra, lúc này Chu Thời Dư cố tình quay lại, dùng ngón tay gõ lên tấm gỗ cạnh tường.

Đó là ngón tay giữa thon dài cách đây không lâu vừa mới làm chuyện xấu xa trên nơi mềm mại nhạy cảm của cô. Anh mỉm cười nhìn cô, ân cần hỏi:

“Có cần anh giặt đồ giúp em không?”

Khí thế của Thịnh Tuệ trong nháy mắt biến mất, cô xông tới giành lại đồ của mình, gương mặt trắng nõn trở nên đỏ hồng: “Anh, anh mau đi ra ngoài!”

“Được rồi.” Chu Thời Dư ung dung đồng ý, đôi tay anh – từng nắm tay cô hướng dẫn, giờ đã rửa sạch – xoa xoa đỉnh đầu của cô: “Anh đi nấu cơm, em cứ nghỉ ngơi trước nhé.”

“……”

Sau khi giặt xong đồ lót và phơi khô, Thịnh Tuệ không có mặt mũi nào đi gặp người nọ, cô ở trong phòng ngủ chơi với Bình An để trốn tránh hiện thực.

Mãi cho đến khi mùi thơm từ trong bếp tỏa ra làm dậy lên cơn thèm ăn trong bụng cô, Thịnh Tuệ “co được duỗi được” từ từ đứng dậy đi vào phòng tắm.

Sau khi đo lượng đường trong máu và tiêm insulin, Thịnh Tuệ cúi đầu nhìn que thử dính máu vương vãi trên bàn đá hoa cương, thay vì dùng giấy gói cẩn thận như mọi khi, cô lại ném chúng vào thùng rác dưới chân mình.

Không biết từ khi nào, cô không còn lo lắng về việc Chu Thời Dư biết về căn bệnh của cô nữa.

Cô nghĩ, có lẽ cô thật sự coi nơi này là nhà——

Một ngôi nhà không cần phải trốn tránh và giả vờ ngoan ngoãn, mà có thể tùy hứng chơi đùa, phá phách.

Kỹ năng nấu nướng của Chu Thời Dư luôn là một ẩn số, mấy ngày qua cô chưa thấy anh lặp lại các món ăn bao giờ, cùng một nguyên liệu nhưng anh đổi cách chế biến, hoặc kết hợp với các nguyên liệu khác nhau để tạo ra những món ăn mới.

Bữa tối hôm nay là đậu hũ non sốt cà chua, tôm nhồi ớt xanh, cánh gà sốt chanh tỏi, bắp cải xào thịt ba chỉ, ăn kèm với cơm đậu đỏ dành cho người tiểu đường, màu sắc và hương vị vô cùng hấp dẫn.

Thịnh Tuệ xắn tay áo bước đến giúp dọn đồ ăn lên bàn, nhìn những món ăn màu sắc rực rỡ, cô không khỏi nhướng mày: “Gần đây em quen ăn những món anh nấu nên luôn cảm thấy cơm ở căn tin không còn ngon như trước nữa.”

Lúc nhỏ một ngày cô ăn ba bữa, bữa sáng và bữa tối đều phải tự mình lo liệu, nên mỗi ngày cô đều mong chờ đến bữa trưa ở căn tin trường để có thể nuông chiều bản thân một chút.

Bây giờ thì ngược lại, cô cố ý kìm nén sự thèm ăn để buổi tối ăn nhiều thêm một chút.

“Ngày mai anh làm cơm trưa cho em nhé.”

Chu Thời Dư cân xoài, dâu tây và kiwi rồi cắt chúng thành những khối vuông, anh đổ sữa chua Hy Lạp vào, khuấy đều, sau đó rắc lên một số loại hạt xắt nhỏ. Anh quay người lại, đặt trước mặt Thịnh Tuệ: “Như vậy thì tốt hơn vì có thể kiểm soát lượng carb nạp vào cơ thể.”

Để anh dậy sớm nấu cơm đã đủ phiền phức rồi, Thịnh Tuệ nào dám làm phiền anh thêm, cô xua tay từ chối: “Không cần đâu, em chỉ muốn nói là món anh nấu rất ngon.”

Chu Thời Dư không tranh luận về chuyện này nữa, anh chờ Thịnh Tuệ gắp mỗi món một ít rồi thuận miệng hỏi mối quan hệ giữa cô và dì Điền.

“Lúc trước Dì Điền đã giúp em rất nhiều.” Thịnh Tuệ lại cảm thán về sự trùng hợp giữa người với người, cô tò mò về một chuyện khác hơn:

“Trước kia anh cũng đi ăn đồ nướng sao? Hình như em chưa gặp anh bao giờ.”

“Khi không có ai thì anh mới ghé.”

Chu Thời Dư nhớ lại sẩm tối hôm đó, anh nhìn qua cửa sổ xe, trông ra bóng hình nhỏ nhắn của một cô bé đang ngồi trong góc khuất người, cong môi nói: “Anh sợ quấy rầy người khác.”

Thịnh Tuệ nghĩ tới Chu Thời Dư ở trường cấp ba là một người siêu nổi tiếng, lý do này cũng rất hợp lý, cô nhớ lại chuyện hồi xưa rồi cười rộ lên: “Có lẽ anh không biết, hồi đó mỗi lần trước khi thi tụi em đều vái đầu với anh.”

“Trước đó em không tin lắm, cho đến khi em bị bạn em kéo đến vái anh trước khi thi cuối kỳ năm lớp 10, đó là lần đầu tiên em lọt vào top 10 của lớp —”

“—— Đứng hạng 8, môn toán đạt điểm tối đa.”

Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Thịnh Tuệ, Chu Thời Dư cười, nhẹ nhàng giải thích: “Lần đó trên bảng vàng danh dự của trường, ảnh của em xếp sau anh 2 hàng.”

Trường học xếp bảng vàng danh dự dựa trên tuổi tác, lớp 10 và lớp 11 một bảng, lớp 12 là một bảng riêng.

Trong 3 năm học cấp ba, đó là lần quang minh chính đại khoảng cách giữa anh và Thịnh Tuệ gần nhất.

Chuyện thứ tự của các tấm ảnh Thịnh Tuệ không còn nhớ rõ, cô hơi mở to mắt, không thể tin được: “Mấy chuyện này mà anh vẫn còn nhớ rõ á, trí nhớ của anh tốt thật đấy.”

“Trí nhớ tốt không phải lúc nào cũng là ưu điểm đâu em.” Chu Thời Dư dùng đũa gắp cánh gà sốt chanh tỏi bỏ vào chén cơm cho cô, lại nói lời ngọt ngào như “xuất khẩu thành thơ”:

“Lúm đồng điếu của em rất đẹp, lúc đó anh đã nhìn rất lâu.”

Thịnh Tuệ tự biết thời cấp ba mình gầy gò nhỏ bé, cô cũng không hề xuất chúng, nhưng 10 năm sau cô nghe chồng mình nói như vậy, hóa ra cô cũng được người khác chú ý đến, dẫu sự chú ý chỉ trong âm thầm, đáy lòng cô không biết nên cảm thấy như thế nào.

Ánh đèn vàng nhạt của phòng ăn chiếu xuống đầu và vai của Chu Thời Dư, vầng sáng của những năm tháng dịu dàng, ấm áp và đẹp đẽ đến mức Thịnh Tuệ bỗng chốc cảm thấy không chân thực.

“Vái anh linh thật đó.” Hộp ký ức được mở ra, cô không nhịn được mà chia sẻ ấn tượng của mình về chồng cô lúc đó, đôi mắt cong cong, nụ cười mang theo vài nét tinh nghịch:

“Lúc đó em mơ mình đậu đại học Thượng Hải, trước kỳ thi đại học 1 tháng, mỗi ngày em đều vái đầu với anh, sau này đúng là em thi đậu thật.”

Chu Thời Dư hỏi cô: “Sao em muốn đến Đại học Thượng Hải thế?”

“Lúc đó em không có lý do gì đặc biệt cả. Mẹ em ở đây nên em nghĩ nếu em thi đậu Đại học Thượng Hải, em có thể danh chính ngôn thuận mà đến tìm mẹ.”

Ai ngờ thế giới của người trưởng thành phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng, Thịnh Tuệ nhận lấy cánh gà đã rút xương chồng đưa, thuận miệng hỏi: “Còn anh thì sao? Có lý do gì mà anh nhất định phải đến Thượng Hải thế?”

Chu Thời Dư nhìn Thịnh Tuệ ăn cơm, hai má của cô phồng lên giống như một con hamster nhỏ háu ăn, anh hạ giọng nói: “Lúc đó anh rất muốn tiếp tục làm bạn cùng trường với một người…”

“Người ấy muốn học ở Đại học Thượng Hải, vậy nên anh tới đây.”

Muốn học cùng trường với một người bạn tốt là chuyện bình thường, nhưng Thịnh Tuệ lại nghĩ đến việc anh bỏ học, không khỏi thở dài: “Suýt chút nữa chúng ta trở thành bạn cùng trường của nhau rồi.”

Song, nếu cả hai thành bạn cùng trường thì cũng không có mối giao thoa nào với nhau, cũng giống như 2 năm cấp ba, bọn họ là hai đường thẳng song song mà thôi.

Chu Thời Dư trong ký ức cô là chuyện cô vái đầu với anh trước mỗi kỳ thi.

Còn cô trong ký ức của Chu Thời Dư là bức ảnh một nữ sinh đang cười trên tấm bảng danh dự của trường, so ra thì không có nhiều ý nghĩa.

Nghe Thịnh Tuệ nói như vậy, Chu Thời Dư sửng sốt một chút, sau đó rủ mắt xuống, nhếch môi cười, thanh âm khàn khàn, không biết vì sao nghe có chút tự giễu: “Đúng vậy…”

“Suýt chút nữa.”

“……”

Sau khi ăn xong, Thịnh Tuệ đến phòng khách cho Bình An ăn rồi chơi với nó.

Sau khi rửa chén, Chu Thời Dư đặt tạp dề xuống, đi đến phòng khách, anh đứng trước ghế sô pha, cúi đầu hỏi cô: “Sau khi ăn xong em vận động một chút, có thể ra ngoài đi dạo hoặc ở trong nhà tập trên máy chạy bộ, nếu không lượng đường trong máu của em sẽ tăng quá nhanh đó.”

Thịnh Tuệ không muốn từ chối, nhưng mắt cá chân phải bị thương của cô mỗi khi di chuyển vẫn còn hơi đau, cô do dự nói: “Có thể để ngày mai không? Chiều nay em sơ ý bị thương ở chân phải.”

Cô đang định chỉ vào mắt cá chân thì đã thấy Chu Thời Dư cau mày ngồi xổm xuống: “Em bị thương ở đâu? Đã khử trùng chưa em?”

Vừa nói, anh vừa giơ tay đỡ nhẹ mắt cá chân của cô, cởi chiếc vớ màu trắng ra, nhìn cổ chân trắng như tuyết, thon nhỏ đến mức có thể nắm trọn bằng một bàn tay, trên mắt cá chân có vài vết xước, anh nhíu mày thật chật.

Thịnh Tuệ chưa bao giờ bị đàn ông nhìn chằm chằm chân mình như vậy, huống hồ bộ dạng của Chu Thời Dư bây giờ có hơi mạnh mẽ cô chưa từng nhìn thấy, cô rất xấu hổ nhưng vẫn giải thích:

“Em sơ ý nên bị xây xát tí thôi, không sao đâu anh.” Cô vừa nói vừa định nhổm dậy.

“Em đừng nhúc nhích.”

Anh mím môi, giọng điệu hơi lạnh lùng rồi không nói lời nào mà đứng dậy đi về phòng ngủ, anh nhanh chóng quay lại với hộp thuốc trên tay.

Thịnh Tuệ ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn chờ chồng lại ngồi xổm xuống bên cạnh mình.

Bàn tay to lớn, khô ráo, ấm áp của Chu Thời Dư giữ lấy bàn chân phải của cô, anh đặt nó trên đầu gối của anh, sau đó quay sang lấy bông gạc và cồn y tế trong hộp thuốc.

Miếng bông nhẹ nhàng lăn lên vết thương đã khép miệng của cô, Thịnh Tuệ cúi đầu nhìn chồng mình đang cau mày, nhưng động tác trên tay anh lại cực kỳ nhẹ nhàng.

Chu Thời Dư hỏi cô: “Còn đau không em?”

Đã không còn đau từ lâu rồi.

Thịnh Tuệ mở miệng định nói “không”, song nghe thấy giọng khàn khàn đau lòng của chồng thì cô bỗng trở nên yếu đuối: “… Lúc đó có đau một chút, bây giờ không sao ạ.”

Nói xong, cô tự cảm thấy mình làm ra vẻ quá, trầy da chỉ là chuyện nhỏ, đâu cần phải cố ý kể ra như thế.

Chu Thời Dư nghe vậy thì im lặng thật lâu, một lúc sau anh bôi thuốc xong, thấp giọng hỏi cô: “Sao lúc nãy ở trong phòng tắm em không nói mình bị thương, em suýt chút nữa bị té ngã luôn rồi.”

“Em sơ ý va vào góc tủ…” Thịnh Tuệ muốn nói chân cô mềm nhũn là bởi vì anh, nhưng lại xấu hổ không dám thừa nhận: “Không liên quan gì đến anh——”

Nửa câu sau cô chưa kịp nói, Chu Thời Dư đã cúi người xuống thật sâu, bàn tay thon gọn cầm cổ chân cô, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn chân của Thịnh Tuệ.

“…… Xin lỗi em.”

Anh vậy mà lại hôn lên mu bàn chân của cô, Thịnh Tuệ khiếp sợ sững sờ một hồi như người mất hồn, cô mở to hai mắt nhìn Chu Thời Dư quỳ trước mặt cô, anh cúi đầu đặt mình xuống địa vị thấp, vẻ mặt cung kính chân thành, giống như một tín đồ đang phủ phục trước mặt thần linh.

Bỗng nhiên cô bừng tỉnh lại, không hiểu tại sao người luôn ở vị trí cao trước mặt cô lại thể hiện một tư thế thận trọng và thấp hèn trước mặt cô như vậy.

“Woa, chỉ mới nghe bà xã làm cơm trưa tình yêu cho ông xã thôi, lần đầu tiên tớ thấy tình huống ngược lại đấy.”

12 giờ trưa, trong một quán ăn nhanh gần trường học, Tiêu Mính ra ngoài có việc vừa lúc đi ngang qua trường nên đến tìm Thịnh Tuệ, nhìn hộp cơm trước mặt cô, cô ấy cảm thán thêm lần nữa:

“Đậu hũ thiên hiệt xào cay, thịt xào củ niễng, tàu hũ ky cuộn tôm bò sốt cà chua, còn có cả canh củ mài —— Hồi tớ học lớp 12 mẹ tớ cũng không chiều tớ như thế đâu đấy.”

(*)

Đậu hũ thiên hiệt: tên mình tạm gọi, raw là 千页豆腐, bạn nào biết tên khác thì góp ý giúp mình nha. Nó được làm từ protein đậu nành, nước, dầu thực vật và tinh bột.

Tiêu Mính không thể tin được mà nói: “Đối tượng xem mắt của cậu xuất sắc thật, mới sống chung có mấy ngày thôi mà đã rửa tay nấu cơm canh (*) cho cậu rồi?”

(*)

Rửa tay nấu cơm canh (洗手作羹湯): câu thơ trong bài “Tân Giá Nương” (cô dâu mới) của Vương Kiến.

Thịnh Tuệ không ngờ tối hôm qua mình thuận miệng nhắc đến thôi, nhưng sáng nay Chu Thời Dư chuẩn bị bữa trưa cho cô thật.

Trước bữa sáng, cô nhìn trên bàn bày đầy món ăn, đang tự hỏi có phải quá nhiều không thì thấy Chu Thời Dư lấy từ trong tủ ra một hộp cơm cách nhiệt màu khoai môn, anh xếp thịt, rau, món chính và hoa quả vào theo thứ tự.

Anh xoay người lại, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, anh nhàn nhạt hỏi bữa trưa cô ăn chừng này đã đủ chưa.

“Đàn ông bây giờ ít ai đảm đang như vậy lắm.” Tiêu Mính chán ghét nhìn chiếc hamburger trong tay, dùng đũa gắp một miếng tàu hũ ky cuộn bò tôm, cặp mắt sáng lên: “Nếu cậu thấy ổn thì mau kết hôn đi!”

Tuy cô ấy thấy anh mình rất đáng thương, nhưng mới sáng sớm đã rời giường chuẩn bị những món ăn này, trong nháy mắt anh trai cô bị đối tượng xem mắt chưa rõ họ tên này đánh bại.

Thịnh Tuệ bồn chồn dùng ngón trỏ vân vê chiếc đũa, lấy hết can đảm nói : “Thật ra… tớ đã kết hôn rồi, mới vài ngày thôi.”

“Cậu kết hôn —— cậu kết hôn rồi á?!”

Tiêu Mính ngạc nhiên kêu lên một tiếng, sau khi hoàn hồn, cô ấy mở to hai mắt, rồi lại chuyển sang một chủ đề không thể hiểu được: “Tại sao những người xung quanh tớ gần đây đều kết hôn thế — cậu kết hôn, Chu Thời Dư cũng đã kết hôn.”

“Tớ quên nói cho cậu, ngày Trương Đào bị đuổi đi, Thành Hòa đã cho người đi tìm tớ đấy.” Tiêu Minh nhướng mày đắc ý báo cáo tình hình mới nhất: “Không có gì xảy ra đâu, Chu Thời Dư sắp trở thành kim chủ của chúng tớ rồi.”

Thịnh Tuệ vẫn luôn tin rằng Tiêu Mính có thể tự kiếm được khoản đầu tư bằng chính thực lực của cô ấy, cô nhanh chóng nói lời chúc mừng.

“Chuyện đó xảy ra trước khi cậu kết hôn rồi, gác lại đi.”

Người ta nói một khi buôn dưa lê là khó có thể dừng lại, Tiêu Mính đột nhiên hạ giọng, tỏ vẻ thần bí:”

“Tớ nói nhỏ cho cậu nghe, hình như Chu Thời Dư rất sợ vợ.”

Thịnh Tuệ trố mắt sửng sốt: “Hả?”

“Nghe nói bà Chu này cực kỳ dữ, cho dù Chu Thời Dư đang họp hay đi bàn bạc công việc, mỗi lần cô ấy gọi điện thoại thì anh ấy phải bắt máy ngay lập tức.” Tiêu Mính vẻ mặt buồn bực, nói: “Còn nữa, sáng nay một mình tớ đi gặp Chu Thời Dư, cứ nghĩ anh ấy sẽ hỏi những câu về kỹ thuật, kết quả là, vì anh ấy nghe nói kỹ năng bếp núc của tớ rất giỏi, nên anh ấy hỏi tớ bình thường hay nấu món gì ngon vì anh ấy muốn làm món đó cho vợ anh ấy.”

Tiêu Mính đấm ngực giậm chân: “Cậu nói thử xem! Ai không biết còn tưởng anh ấy muốn thuê tớ làm đầu bếp luôn cơ đấy!”

“……”

Thịnh Tuệ không thể tưởng tượng được Chu Thời Dư thế mà lại trực tiếp tới tìm Tiêu Mính, cô dở khóc dở cười: “Tớ cảm thấy bà Chu kia chắc không phải là người có tính hung dữ đâu.”

“Nhà giàu nước sâu lắm đấy, cậu đơn thuần quá không hiểu được đâu.” Tiêu Mính ra vẻ sâu sắc trải đời mà xua xua tay, nói giỡn: “Nói về cậu đi, trùng hợp cậu và Chu Thời Dư kết hôn chung một ngày, hai người các cậu có gặp nhau ở Cục Dân Chính không đấy?”

“Lỡ như, tớ nói là lỡ nhu thôi nhé…” Thịnh Tuệ thử thăm dò: “Chu Thời Dư là đối tượng kết hôn của tớ thì sao?”

Tiêu Mính không chút do dự mà cười phá lên.

“Cái cớ này mà cậu cũng dám bịa ra à, cậu đúng là cái gì cũng dám nói.” Cách nhau bởi cái bàn, Tiêu Mính giơ tay chụp bả vai cô: “Khi nào cậu muốn kể thì có thể tìm tớ bất cứ lúc nào.”

“Dù sao cũng chúc mừng hai người đã kết hôn, bữa cơm này tớ ăn không ít, thay tớ cảm ơn ông xã của cậu nhá.”

“…Cảm ơn anh ấy sao.” Thịnh Tuệ thấp giọng thì thầm, cô chợt nhận ra sau khi mình kết hôn hầu như cô không làm gì cho chồng cả. Cô ngẩng đầu lên hỏi: “Làm sao cảm ơn anh ấy đây?”

Tiêu Mính không hiểu: “Làm như những cặp vợ chồng bình thường sẽ làm thôi? Ví dụ như mua quà cho anh ấy, anh ấy nấu cơm cho cậu, vậy thì cậu tới đón anh ấy tan làm?”

Đúng là Thịnh Tuệ tan làm sớm hơn Chu Thời Dư, nhưng cô không chắc anh có muốn cô đến đón hay không. Cô do dự một lúc lâu, vào 4 giờ chiều, cô gửi tin nhắn hỏi anh.

[SS: Anh có muốn em tới đón anh tan làm không?]

“Sợ làm chậm trễ công việc của anh, cô lập tức bổ sung:

[SS: Anh bận thì đừng gọi lại, đánh máy cũng được.]”

“……”

“Hiếm khi tôi thấy sếp Chu cười như thế này đấy.”

Nắng chiều bên cửa sổ ấm áp, trong cửa hàng hoa thơm ngát hương, Lương Hủ Bách lười nhác dựa lưng vào ghế, hai tay đút túi quần, dùng đôi mắt hoa đào nhìn Chu Thời Dư đang gõ chữ.

Im lặng một lát, Lương Hủ Bách búng tay một cái, tùy ý cười nói: “Nếu như tôi đoán không lầm, người ở đầu dây bên kia chính là bà Chu nổi tiếng phải không?”

Chu Thời Dư cố gắng kiềm chế nụ cười dịu dàng trên môi, sau khi gửi địa chỉ, anh đặt điện thoại xuống, tháo chiếc kính gọng vàng ra, nhàn nhạt nói:

“Bắt đầu đi.”

Đối phương là ai không cần nói cũng biết, Lương Hủ Bách nhướng mày thở dài, ngón tay gõ lên tờ giấy: “Vậy chúng ta nói về cuộc sống gần đây của cậu đi.”

“Gần đây cậu có thường cảm thấy chán nản, buồn bã hoặc rầu rĩ không vui không?”

“Không có.”

“Cậu có mất hứng thú với những thứ xung quanh mình không?”

“Không có.”

“Cậu có bộc phát bạo lực quá mức bình thường với người khác không? Có ẩu đả bằng tay chân không?”

“Không có.”

“Gần đây cậu có lên kế hoạch tự sát mới không?”

“….. Không có.” Câu trả lời bị trì hoãn trong chốc lát, Chu Thời Dư sắc mặt bình tĩnh, đôi chân dài bắt chéo, hai tay đặt ở trên đùi, so với Lương Hủ Bách thì càng giống bác sĩ hơn.

“Câu trả lời cho những câu hỏi này, tôi đã nhờ thư ký Trần tổng hợp lại cho cậu.”

“Vậy nên thứ tôi muốn không phải là đáp án.” Lương Hủ Bách ngồi thẳng người, đôi mắt hoa đào tinh ý bắt được khoảnh khắc chần chừ vừa rồi của Chu Thời Dư, ngón tay gõ gõ mặt bàn:

“Tháo đồng hồ ra đi.”

Nước da của Chu Thời Dư so với cánh đàn ông thì khá trắng, gân xanh và mạch máu trên mu bàn tay và cánh tay anh hiện lên rõ ràng, vết sẹo ngang dọc ở mặt trong cổ tay cũng càng thêm đáng sợ.

Hầu hết các vết sẹo lâu năm đều có màu nâu nhạt, cũng có một số vết mới có màu hơi vàng nhạt, các vết sẹo mảnh đều tập trung dày đặc tại một vị trí, nhiều vết chồng lên nhau nên khó phân biệt số lần bị cắt trong quá khứ.

“Không có vết thương mới, so với lần trước cậu chủ động tới tìm tôi thì tốt hơn nhiều.” Lương Hủ Bách cẩn thận nhìn một lúc, hài lòng gật đầu: “Xem ra sau khi kết hôn, cuộc sống của cậu rất tốt.”

“Vậy thì…” Lương Hủ Bách tựa lưng lại vào ghế, cười cười: “Cậu muốn tôi làm gì?”

Có câu “bệnh lâu thành bác sĩ”, hơn nữa Chu Thời Dư đã sớm phát hiện ra triệu chứng của mình, một khi anh chủ động hẹn gặp mặt có nghĩa là anh có mục đích.

“Tôi cần đảm bảo mình luôn trong trạng thái của ‘người bình thường’.” Chu Thời Dư vẫn trả lời giống như lần gặp mặt trước.

“Liều thuốc hiện tại không thể đáp ứng nhu cầu của tôi.”

Quả nhiên là muốn cho thêm thuốc, Lương Hủ Bách không khỏi chậc lưỡi một cái: “Trông cậu lịch sự nho nhã, mà sao có thể làm chuyện cực đoan như thế?”

“Cậu biết rõ là tình huống sẽ ổn định nhất khi nồng độ thuốc trong cơ thể được duy trì ở nồng độ hiệu quả và tương đối ổn định cơ mà.”

Nụ cười lười nhác trên mặt Lương Hủ Bách nhạt đi, có hơi nghiêm túc, nói: “Còn nữa, căn cứ vào sự hồi phục của cậu, sự an toàn về thể xác và tinh thần của cô ấy, và việc bảo vệ hôn nhân của hai người…”

“Tôi nghĩ vợ cậu có quyền được biết về tình huống của cậu.”

Trong thoáng chốc, trong cửa hàng hoa chỉ còn hai tiếng hít thở, im lặng kéo dài thật lâu, tư thế ngồi của Chu Thời Dư không thay đổi, ánh mắt hờ hững nhìn vết cứa chồng chất loang lổ, đôi môi mỏng khẽ nhếch:

“Tôi sẽ cân nhắc.”

“Sao đột nhiên dễ nói chuyện thế?” Lương Hủ Bách ngoài ý muốn cười thành tiếng, vuốt cằm nhìn người nọ, bình tĩnh nói: “Quả nhiên là nhờ bà Chu.”

Hai người trò chuyện rất lâu, mãi đến tận gần 5 giờ chiều, Lương Hủ Bách mới thôi nhìn con phố đối diện, anh ấy cầm lấy cây hương thảo trên bàn tròn, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi.

“Không thể để sếp Chu đi về tay không được.” Lương Hủ Bách đứng dậy vươn vai, thuận miệng hỏi: “Vẫn như cũ sao?”

Điện thoại đổ chuông, trước khi bắt máy, Chu Thời Dư từ chối: “Không cần đâu, chăm cũng không sống.”

Nói xong, anh cầm chiếc điện thoại màu đen, xoay người đi về phía con hẻm ở cửa sau tiệm hoa.

Lương Hủ Bách cũng không miễn cưỡng, anh ấy trầm ngâm nhìn bó hương thảo trong tay, sau đó nghe thấy cửa tiệm hoa bị đẩy ra, tiếng chuông gió lanh lảnh vang lên.

Một người phụ nữ trẻ tuổi dịu dàng cẩn thận mở cửa bước vào. Cô mặc một chiếc áo bó sát màu trắng bên trong, bên ngoài khoác một chiếc áo sơ mi dệt kim màu nâu, chiếc váy denim eo cao màu xanh đậm dài đến mắt cá chân, toàn thân toát ra một khí chất mềm mại.

Người phụ nữ lần đầu tiên đến đây nên hiển nhiên không quen thuộc lắm, vừa vào cửa liền liếc nhanh một vòng cửa hàng rồi nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi, Chu Thời Dư có ở đây không?”

Đoán được thân phận của đối phương, Lương Hủ Bách hào hứng quan sát Thịnh Tuệ, đã biết rõ mà cố hỏi: “Cho hỏi cô là Chu Thời Dư ——?”

Thịnh Tuệ tới đây dựa theo địa chỉ Chu Thời Dư gửi, cô phát hiện đó là một cửa hàng hoa nên có hơi ngạc nhiên, người đàn ông trước mặt có đôi mắt cười thiện cảm trời ban, cô trả lời đúng sự thật:

“Anh ấy….. Chu Thời Dư là chồng của tôi.”

“Hóa ra là bà Chu nổi tiếng.” Ý cười trong mắt Lương Hủ Bách càng đậm, anh quay đầu lại về phía cửa sau, lười nhác hô lên: “—— Sếp Chu, vợ anh tới rồi kìa.”

Chẳng mấy chốc, Chu Thời Dư bước đôi chân dài đi từ cửa sau vòng ra sảnh chính của tiệm hoa, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Thịnh Tuệ, anh hỏi cô bên ngoài có phải gió thổi rất mạnh không.

Thịnh Tuệ cười lắc đầu, khi cô hơi ngẩng đầu lên để nói chuyện với Chu Thời Dư, lúm đồng điếu thoắt ẩn thoắt hiện quanh đôi môi cô.

Hai người đã quen nhau mấy năm, đây là lần đầu tiên Lương Hủ Bách nhìn thấy Chu Thời Dư toát ra hai từ “ấm áp”, anh ấy nhìn hai người nọ trò chuyện, nhướng mày một lúc lâu rồi lấy ra một chậu cây từ tủ gỗ ở lối vào của cửa hàng hoa.

“Lần đầu gặp mặt.”

Cuộc trò chuyện với Chu Thời Dư bị xen ngang bởi một giọng nam lười nhác, Thịnh Tuệ nghiêng đầu nhìn Lương Hủ Bách đang đưa một chậu cây, trong chậu là những cây con màu xanh đậm, anh ấy cười nói: “Chậu hoa mõm sói non này tặng cho bà Chu, coi như đây là quà chúc mừng hai người kết hôn nhé.”

……. Hoa mõm sói? Cô chưa từng nghe tên loài hoa này, Thịnh Tuệ chậm rãi chớp mắt, đang định hỏi bông hoa trong chậu khi nở sẽ trông như thế nào thì Lương Hủ Bách tiếp tục:

“Đây là loài hoa yêu thích của Chu Thời Dư. Mỗi lần đến chỗ của tôi, cậu ấy đều lấy một chậu về.”

Thịnh Tuệ không có kinh nghiệm trồng hoa, vì vậy cô xoay người, hỏi ý kiến ​​​​của Chu Thời Dư: “Anh có muốn chăm hoa không?”

“Anh từng chăm nhưng tất cả đều chết hết rồi.” Chu Thời Dư thấy trong mắt cô hiện vẻ ‘sốt ruột muốn thử’, dịu dàng cười nói: “Nếu em muốn thử thì mang nó về.”

“Vậy chúng ta thử chăm nhé.” Thịnh Tuệ lấy điện thoại tìm hình hoa mõm sói, cô nhận lấy rồi chân thành cảm ơn Lương Hủ Bách, sau đó thuận miệng hỏi:

“Nhân tiện, anh có biết ý nghĩa của hoa mõm sói là gì không?”

Lương Hủ Bách không nói, khoanh tay ôm ngực nhìn Chu Thời Dư phía đối diện.

Đối mặt với ánh mắt tò mò của vợ mình, Chu Thời Dư đưa tay lên xoa đỉnh đầu của cô, đôi mắt đen sau mắt kính khẽ chớp, giọng anh ấm áp thì thầm: “Ý nghĩa của hoa mõm sói là…”

“Xin hãy nhận ra tình yêu của anh.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box