Diễm Lạc Hôn Hỏa - Chapter 14

Diễm Lạc Hôn Hỏa - Chapter 14


Dịch bệnh lan truyền theo dòng nước, người dân không biết gì, một truyền mười, mười truyền trăm.

Chu Tiềm nhất định sẽ nhân cơ hội phong tỏa Hà Đông, thậm chí không ngại bỏ rơi Hà Đông để ngăn chặn sự lan truyền của dịch bệnh.

Thời gian không còn nhiều cho chúng ta.

Ta cùng Quách Dự bắt đầu tiếp nhận bệnh nhân, thông qua triệu chứng để hiểu rõ về dịch bệnh lần này.

Nhưng thời gian phong tỏa Hà Đông đến nhanh hơn chúng ta tưởng, ngoài quan viên, tất cả dân chúng đều bị cấm rời khỏi.

Hà Đông mọi người đều hoảng loạn, tin đồn lan tràn, mỗi người một lời.

Con đường vốn nhộn nhịp giờ đây thưa thớt người qua lại, tiếng than thở vọng ra từ từng nhà.

Ta và phu thê Quách Dự ngày đêm không ngừng cứu chữa bệnh nhân, không biết từ đâu mà tin đồn lan ra, ngày càng nhiều người đến tiệm thuốc cầu cứu.

Thuốc trong tiệm ngày càng cạn kiệt, nhưng phương thuốc mà chúng ta bào chế vẫn không thể chữa khỏi bệnh nhân, chỉ có thể tạm thời làm dịu triệu chứng.

Có lẽ vì mấy ngày không chợp mắt, sau khi đưa thuốc cho bệnh nhân xong, ta cảm thấy đôi chân yếu ớt, toàn thân lảo đảo ngã vào một vòng tay.

Đôi tay phía sau nhẹ nhàng ôm lấy eo ta, hơi thở lạnh lẽo bao trùm.

"Đem mạng đi chữa bệnh cho người khác không tốt đâu." Ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lo lắng của Chu Diễm.

"Chỉ là hơi mệt một chút, không sao cả. Sao ngài lại đến đây?" Ta quay đầu lại, thấy phía sau Chu Diễm có nhiều người, vai vác đồ đạc.

Chu Diễm quay đầu nhìn theo ánh mắt ta, "Nghe nói có người sắp làm sập tiệm thuốc, ta đến cứu trợ."

"Ý tốt ta xin nhận, nơi này bệnh nhân nhiều, các ngài đặt thuốc xuống rồi nhanh chóng rời đi, tránh lây nhiễm." Nói rồi, ta đẩy tay hắn ra khỏi ngực.

"Đúng là người vô ơn, mới đến đã đuổi ta đi?"

Ta cười nói: "Không dám, chỉ là nơi này người qua lại nhiều, phần lớn đều là người mắc bệnh, chung quy không an toàn."

Chu Diễm gật đầu, "Đúng vậy, nàng hãy cẩn thận.".

Nói xong, Chu Diễm thu tay lại, xoay người bảo người dưới đặt thuốc xuống. Ta nhìn Chu Diễm rời đi quả quyết như vậy, lòng có chút nghẹn ngào.

Nhưng cảm xúc nhỏ nhặt nhanh chóng bị công việc bận rộn cuốn trôi, Quách Dự đã cải tiến phương thuốc không dưới mười lần, vẫn chưa có tiến triển. Ta và Mục Vận định để Quách Dự tập trung nghiên cứu dược lý, việc chăm sóc bệnh nhân và sắc thuốc sẽ do chúng ta đảm nhận.

May mắn thay, đêm đó phương thuốc mới nhất của Quách Dự đã có hiệu quả rõ rệt, những bệnh nhân mới nhiễm bệnh sau khi uống chưa đầy hai canh giờ đã có dấu hiệu chuyển biến tốt, còn những bệnh nhân nặng cũng được cải thiện rõ rệt.

Phu thê Quách Dự dự định đêm nay sẽ theo dõi triệu chứng sau khi bệnh nhân uống thuốc, ta muốn cùng họ, nhưng Mục Vận đã đẩy ta về phòng.

"Cô nương đã gần ba ngày chưa chợp mắt, không thể kiệt sức được. Bên ngoài có ta và phu quân lo là đủ rồi!" Chưa kịp mở miệng, Mục Vận đã nhanh chóng đóng cửa lại.

Ta mượn ánh sáng qua cửa sổ để thắp nến, khi ánh sáng nến xua tan bóng tối trong phòng, ta thấy Chu Diễm đang tựa vào đầu giường nhắm mắt dưỡng thần.

Trong đầu không khỏi nhớ lại bóng lưng hắn rời đi dứt khoát ban sáng, ta vừa bực vừa buồn cười.

“Xưa kia là Thái tử đứng trên vạn người, nay sao lại phải lẻn vào phòng khuê nữ thế này?”

Chu Diễm nghe thấy tiếng, mở mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên, “Tavào phòng Thái tử phi thì có gì sai?" Nói xong, Chu Diễm dang tay kéo ta vào lòng.

"Phương thuốc đã có tiến triển lớn, không bao lâu nữa có thể cứu dân chúng Hà Đông khỏi dịch bệnh." Ta không kìm được muốn báo tin vui này cho Chu Diễm.

Chu Diễm khẽ gật đầu đáp lời một cách miễn cưỡng.

"Sao nàngi trông chẳng có vẻ gì là vui mừng thế?" Ta vỗ vào vai Chu Diễm, tỏ ra không hài lòng với phản ứng của hắn.

Hơi nóng thổi qua tai, "Trước hoa dưới trăng, nàng lại nói những chuyện này, chẳng phải có phần vô vị sao?"

Ta đẩy Chu Diễm ra, phát hiện đôi mắt hắn đầy hứng thú, lúc này mới nhận ra có lẽ hắn đã sớm biết tin tức.

Ta đúng là không nên tin lời hắn, phu thê Quách Dự chắc chắn cũng là do hắn sắp xếp.

Nghĩ lại thì đúng vậy, từ khi ta tiếp quản tiệm thuốc mọi việc đều thuận lợi, chẳng gặp phải khó khăn gì.

"Tâm cơ của Thái tử khiến người ta phải sợ hãi."

"Nàng nói xem, sao lại đáng sợ?" Chu Diễm áp sát lại, tiếng quần áo ma sát và tiếng thở đan xen vào nhau.

Đôi môi khẽ mở, còn chưa kịp nói gì đã bị hắn chiếm lấy, hơi thở lạnh lẽo xâm nhập vào, trong tiết đông lạnh lẽo, hơi thở nóng hổi làm toàn thân nóng rực.

Ta vùi mặt vào ngực hắn thở dốc, tay bóp chặt cánh tay hắn, vì mang chút tức giận nên lực cũng không nhẹ.

"Đến khi xuân về, ta sẽ dẫn binh về kinh thành."

"A Lạc, ta muốn nàng đi cùng ta."

Phương thuốc của Quách Dự có hiệu quả kỳ diệu với dịch bệnh, Hà Đông vốn u ám đón một năm mới đầy sinh khí.

Ta và phu thê Quách Dự ghi lại phương thuốc phát cho dân chúng, tin tức Thái tử Chu Diễm chết đi sống lại cứu dân Hà Đông nhanh chóng lan truyền, so với Chu Tiềm phong tỏa thành để mặc dân chúng tự sinh tự diệt, Chu Diễm trở thành người được lòng dân.

Nhưng không lâu sau, chúng ta không nhận được chiếu chỉ đón Chu Diễm về kinh mà là tin tức Hoàng đế băng hà, Thái tử Chu Tiềm kế vị.

Chu Tiềm không thể đợi được nữa, hắn nóng lòng loại bỏ Hoàng đế và hoàn toàn phớt lờ chuyện Thái tử Hà Đông.

Quá nôn nóng sẽ tự để lộ sơ hở, Chu Tiềm vội vã loại bỏ Hoàng đế càng khiến Chu Diễm có thêm lý do để khởi binh thảo phạt: Hoàng thượng rõ ràng thân thể khỏe mạnh, vì sao lại đột ngột băng hà?

Chu Tiềm cũng không định bỏ qua cho Chu Diễm, việc đầu tiên sau khi lên ngôi là tuyên bố Thái tử đã chết, còn Thái tử Hà Đông chỉ là kẻ phản nghịch lấy cớ tạo phản, hạ lệnh xuất binh tấn công Hà Đông.

Dù tâm cơ của Chu Tiềm không thua kém Chu Diễm, nhưng hắn đã tính sai một việc, Chu Diễm giữ vị trí Đông cung Thái tử nhiều năm, bố trí sâu xa, không ai đoán được.

Quân đội của Chu Tiềm liên tiếp thất bại, chưa đầy nửa năm, Chu Diễm dẫn quân đến dưới thành kinh đô.

Kinh đô kiên cố, muốn tấn công phải mất ít nhất ba tháng.

Nhưng Chu Diễm không hề tỏ ra lo lắng, có lẽ đã sớm nghĩ ra cách công thành, chỉ là ta không ngờ rằng cách này lại liên quan đến Đồng Ý Huệ.

Hôm đó Đồng Ý Huệ cải trang thành nữ tử thường dân đến bên ngoài doanh trại, nàng nói nàng có thể mở cổng thành vào ban đêm cho quân lính vào, vì phụ thân và huynh đệ của nàng chính là tướng lĩnh trấn giữ cửa bắc kinh thành.

Khi đối diện với Chu Diễm, ánh mắt nàng tràn đầy tình ý, khiến lòng ta đau đớn.

Nàng nói: "A Diễm, từ khi biết yêu, ta đã giao trọn trái tim cho chàng. Chàng có biết... những ngày không có chàng, ta đau khổ biết bao?"

"A Diễm, chàng chỉ cần tin ta là đủ."

"A Diễm, ta không muốn làm Hoàng hậu, ta chỉ muốn làm vợ chàng."

...

Tay nắm chặt dưới ống tay áo, nhìn Đồng Ý Huệ "thừa nước đục thả câu", lòng ta dâng lên cơn buồn nôn.

Nhưng điều khiến ta buồn nôn hơn là, Chu Diễm đều đồng ý hết.

Nhìn nam tử trước mắt đầy tình cảm, ta chỉ thấy xa lạ.

Đồng Ý Huệ giải thích rõ thời gian mở cổng thành rồi vẫn không chịu rời đi, vừa nói chuyện với Chu Diễm.

Nhìn đôi nam nữ trước mắt, nước mắt ta nóng hổi, định tìm cớ cáo từ thì Chu Diễm quay đầu nhìn ta. "Trời không còn sớm, Doanh Lạc, nàng tiễn nàng ấy về đi." Giọng điệu ra lệnh.

Ta nén nước mắt, đáp "Được."

Trước ngôi vị hoàng đế, một nữ nhân xuất thân thấp hèn như ta chẳng đáng gì.

"Cảm ơn ngươi." Đồng Ý Huệ liếc mắt nhìn ta đầy đắc ý.

Ngày Chu Diễm công thành, trong doanh trại chỉ còn lại vài trăm binh lính.

Ta để lại một bức thư rồi rời khỏi doanh trại, cưỡi ngựa chạy về phía ngược lại kinh thành.

Không biết đã đi bao lâu, ngựa cũng dần mệt mỏi, ta ngước nhìn bầu trời sắp tối, không biết Chu Diễm có thuận lợi không?

Ta dừng lại, nhóm lửa, lấy con gà mang từ doanh trại ra nướng ăn.

Than lửa khiến mùi thơm quanh quẩn mũi, chuẩn bị ăn thì bị một bàn tay không biết từ đâu vươn ra giật lấy.

Ta quay đầu nhìn người cướp đồ ăn, trên giáp của hắn dính đầy máu, gió thổi khô máu, nhìn vết máu có thể đoán được hôm nay trận chiến ác liệt.

"Hoàng thượng không ăn sơn hào hải vị trong cung, lại chạy ra cướp đồ ăn của dân nữ, không thấy không đúng sao?" Mùi máu tanh xộc vào mặt, ta không khỏi bịt mũi.

Trong mắt Chu Diễm lóe lên tia giận dữ, "Ta c.h.é.m giết trong cung, nàng là thê tử ta, lại bỏ trốn giữa trận, ai mới là người quá đáng?"

"Thê tử ngài ở trong cung, đang mang cốt nhục của ngài." Ta không khỏi cười thành tiếng, vừa định lùi lại thì bị hắn túm lấy.

Khuôn mặt tuấn mỹ phóng to trước mắt, nụ cười đầy nguy hiểm, "Tốt lắm, nàng dám xoay ta mòng mòng."

"Rõ ràng là ngài cố ý lấy Đồng Ý Huệ để chọc tức ta." Ta giơ tay chọc vào má hắn, "Nếu không phải hôm đó ta tình cờ bắt mạch cho nàng ta, ta đã..."

"Đã làm sao? Khóc lóc cầu xin ta đừng bỏ rơi nàng?" Chu Diễm nheo mắt, nhướn mày nhìn ta.

Ngày hôm đó ta suýt tin vào Chu Diễm và Đồng Ý Huệ, không thể không nói Chu Diễm thực sự rất giỏi trong việc diễn trò, khiến người ta khó phân biệt thật giả. Hôm đó ta tiễn Đồng Ý Huệ rời đi, nàng ta trượt chân, dù mặt nàng ta rất bình tĩnh, nhưng tay không tự chủ che bụng.

Ta không khỏi nghi ngờ, nên giả vờ đỡ nàng ta, nhân cơ hội bắt mạch.

Đồng Ý Huệ nhanh chóng rút tay ra, còn châm chọc ta vài câu, không biết rằng mình đã để lộ điểm yếu.

Chu Diễm đúng là tên khốn, cố ý chọc tức ta, chọc tức xong lại để ta tự tìm ra sự thật.

Thai nhi trong bụng Đồng Ý Huệ chưa đến bốn tháng, tuyệt đối không phải là di hài của tiên đế. Người duy nhất có thể khiến nàng ta liều mạng ra khỏi thành dụ Chu Diễm vào bẫy, chỉ có một người - Chu Tiềm.

Trước đây Đồng Ý Huệ giả vờ yêu Chu Diễm, có lẽ cũng là để tiếp cận và thử độ chân thực về cái chân bị thương của Chu Diễm.

Lần trước nàng cố ý để Lâm Tâm Mi phát hiện ta gặp riêng Từ Kinh Mặc, rõ ràng là muốn ly gián mối quan hệ giữa Chu Diễm và Chu Lâm, thúc đẩy Chu Lâm hại Chu Diễm nhanh chóng hơn.

Đồng Ý Huệ và Chu Tiềm hẳn là rất đau đầu về quân đội của Chu Diễm mới nghĩ ra kế hạ sách này, muốn tiêu diệt toàn bộ quân đội của hắn. Nếu Chu Diễm thực sự mắc bẫy, sẽ mang theo phần lớn binh lực vào thành qua cổng bắc để tấn công, còn họ chỉ cần mai phục xung quanh tiêu diệt là xong.

Xem ra, họ đã bị Chu Diễm phản công. Nếu Chu Tiềm muốn tiêu diệt quân đội của Chu Diễm, nhất định phải bố trí trọng binh tại cổng bắc. Như vậy, các cổng thành khác sẽ giảm bớt binh lực, Chu Diễm chỉ cần tập trung tấn công một cổng thành khác là đủ.

Nhưng vì lý do đó, Chu Diễm nhất định phải dẫn binh đến cổng bắc để Chu Tiềm tin rằng hắn thực sự mắc bẫy.

Nếu quân đội chính không thể tấn công kịp thời, Chu Diễm có thể sẽ...

Ta không dám nghĩ đến hậu quả này.

Ta dừng lại vì tin rằng hắn sẽ đuổi kịp ta.

Dù sao hắn cũng là người tính toán tất cả, Chu Diễm, làm sao có thể thua được?

"Hừ," ta khẽ cười, "Bây giờ là ai vội vàng đuổi theo, sợ ta chạy mất vậy." Ta che miệng cười không ngừng, "Ồ, hóa ra là ngài - Hoàng thượng."

Chu Diễm đưa gà nướng đến miệng ta, "Ít nói lại ăn nhiều đi, đường đêm không dễ đi."

"Đi đâu?"

"Nơi mà cả đời nàng không thể chạy thoát."

"Có nơi nào như vậy sao?"

"Có chứ, nhà của chúng ta."

Nhà, thật là một từ xa lạ không thể quen thuộc hơn.

Sau bao năm bôn ba giữa chốn thế gian phức tạp, cuối cùng ta cũng nhận ra, hóa ra thật sự có người yêu ta, hóa ra ta cũng có một ngôi nhà.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box