Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế - Chapter 30

Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế - Chapter 30


La thị tức giận vô cùng, nhưng Thiên Phật Tự lớn như vậy, nàng cũng không biết Đào thị đi đâu.

Nếu lúc trước nàng vì bà bà yêu cầu bắt ép phải thân cận, lúc này vì không thể tìm được Đào thị, mà sinh khí, quyết tâm nhất định phải tìm được mới thôi.

( Yul: sinh khí = tức giận, nhưng ta thấy để sinh khí vui mắt hơn.  k thx thì nói ta sửa thuần việt luôn nhé.)

Thật ra trong lòng Đào thị cũng rất buồn khổ, nàng không am hiểu giao tiếp, Mẫn phu nhân dặn nàng cách xa Vĩnh Thọ hầu phu nhân cùng La thị, nàng chỉ có thể dùng phương thức này, ngay cả phòng cũng không dám về, chỉ có thể trốn tránh bên ngoài, thật đáng thương.

Lần này tới Thiên Phật Tự, một là cầu phúc cho phụ tử Cố gia, hai là ra ngoài giải sầu, ai ngờ mỗi ngày Đào thị đều phải lẫn trốn, nhưng cũng vì vậy mà nàng không có thời gian lo lắng cho Cố Vĩnh Hàn.

Thật vất vả mới trở về phòng, Đào thị thở phào một hơi, cảm thấy cả người thả lỏng hơn rất nhiều, định sửa sang lại đồ vật.

Chỉ là không ngờ đồ vật mới sửa sang được một nửa, Lục Liễu đã vội vào thông báo, vị thiếu phu nhân kia lại tới nữa.

Đào thị chỉ đành cực khổ dẫn dắt hai đứa nhỏ trốn ra ngoài. Cố Thanh Ninh rất bất đắc dĩ, đối phó với La thị có rất nhiều phương pháp, chỉ là hiện giờ tuổi tác còn nhỏ, nếu kiến nghị với Đào thị, sợ sẽ hù chết nàng, cho nên chỉ có thể câm miệng không nói, chạy theo Đào thị.

Ba người chạy tới cửa hông của Thiên Phật Tự, Đào thị lấy khăn lau mồ hôi cho hai đứa nhỏ, rồi lôi kéo bọn nhỏ đi về bóng cây, nơi đó có mấy tảng đá, hình thành bàn ghế, ba người bọn họ ngồi xuống.

Nhưng vào lúc này, một hòa thượng ăn mặc áo cà sa từ cửa hông đi đến, nhìn vị hòa thượng này tuổi vẫn còn trẻ, chỉ có chút tiều tụy, trên lưng còn mang một tay nải, cả người phong trần mệt mỏi.

Hắn nhìn thấy ba người bọn họ, hình như có chút giật mình, bước chân cũng chậm lại.

Đào thị tin Phật, vội vàng đứng lên:

- Vị sư phụ này nếu muốn nghỉ chân, người ngồi bên này đi.

Hòa thượng chấp tay hành lễ cảm tạ Đào thị, cũng không chối từ, vị hòa thượng ngồi xuống tảng đá bên kia.

Cố Thanh Ninh nhìn đôi bàn chân của vị hòa thượng này to hơn người bình thường rất nhiều, đôi giày bị phá rách, nhìn rất chật vật.

Chỉ là vẻ mặt của vị hòa thượng này vô cùng đạm nhiên, hắn lấy ra túi nước, muốn uống một chút, nào ngờ mở ra mới phát hiện túi nước đã trống không.

Đào thị thấy thế liền nói:

- Ta thay sư phụ lấy một chén nước.

Chỉ là vừa nói hết câu, nàng mới nhớ lúc đi không mang theo nha hoàn, nếu nàng đi múc nước, chỉ còn lại hai đứa nhỏ ở đây, dù nơi này là Thiên Phật Tự nàng cũng không thể yên tâm.

Cố Thanh Ninh nhìn thấy Đào thị băn khoăn, liền nói:

- Nương, ta biết Chay Đường Tịnh ở nơi nào, để ta đi lấy nước.

Đào thị còn không kịp ngăn cản, nàng đã chạy về hướng Chay Đường Tịnh. May mà nơi này cách Chay Đường Tịnh không xa, Đào thị luôn nhìn theo thân ảnh của nàng, cho đến khi nhìn thấy nàng gọi một vị tiểu sa, rồi nhìn nàng trở về.

Hòa thượng nhìn thoáng qua bóng dáng của Cố Thanh Ninh, lại nhìn thoáng qua Cố Trạch Mộ, mày khẽ nhíu, giống như có chút kinh ngạc.

Hắn nhìn về phía Đào thị:

- Không biết phu nhân có thể cho phép ta xem tương mạch cho lệnh lang ( con trai)?

Hắn vừa nói xong, Cố Trạch Mộ tâm sinh cảnh giác, kiếp trước hắn không tin thần Phật, nhưng sau khi trọng sinh, lại cảm thấy trên đời này có lẽ thật sự có huyền cơ, hắn luôn giữ kín thân phận, đương nhiên không muốn để vị hòa thượng này xem tương mạch, miễn cho thật sự nhìn ra cái gì.

Hắn nhất mực cự tuyệt, Đào thị cũng không còn cách nào. So với nữ nhi vẫn luôn thân mật với nàng, thì nàng ở cùng nhi tử có chút câu thúc, cũng không dám cưỡng bách hắn làm cái gì.

Hòa thượng có chút tiếc nuối, chỉ có thể nói:

- Nếu phu nhân không chê, có thể cho phép bần tăng đánh giá tương mạch của người?

Đào thị thấy không sao cả, nàng mở bàn tay để lên bàn, hòa thượng nhìn qua, rồi lại nhìn thoáng qua khuôn mặt của Đào thị, biểu tình càng thêm quái dị.

Đào thị hoảng hốt hỏi:

- Sư phụ, có gì không đúng sao?

Hòa thượng có chút chần chờ, rồi lắc đầu, hắn từ nhỏ đã có thần thông, nhìn người cực chuẩn, nhưng nhìn thấy Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh, lại cảm nhận một loại cảm giác mãnh liệt không ổn, thậm chí hắn bắt đầu hoài nghi chính mình, nếu không sẽ không yêu cầu muốn xem tương mạch của Cố Trạch Mộ, chỉ tiếc bị cự tuyệt.

Hòa thượng chỉ có thể lấy lui cầu tiến, nhìn tương mạch của Đào thị, nhưng khi nhìn thấy tương mạch của Đào thị, lại hoàn toàn vượt qua dự kiến của hắn.

Nhìn tương mạch trong lòng bàn tay của Đào thị, nàng mệnh không tốt, phụ mẫu song vong, cả đời mệnh bạc nhấp nhô, nhìn tương mạch đáng lẽ sẽ chết sớm, nhưng nhìn tướng mạo của nàng, lại là phúc tướng trường thọ tôn quý, phúc trạch lâu dài, hai loại vận mệnh hoàn toàn tương phản lại hiện trên thân một người, mới khiến vị hòa thượng này khiếp sợ.

Vận mệnh của Đào thị giống như bị Thiên Đạo phân chia thành hai giai đoạn khác nhau, mà hết thảy đều liên quan đến hai đứa nhỏ do nàng sinh ra.

Hòa thượng thu hồi kinh ngạc, mỉm cười nói với Đào thị:

- Phu nhân tâm tư thuần tịnh, là người được phúc vận thiên cơ tương trợ mệnh. Tuy thời trẻ phụ mẫu duyên thiển, nhưng tất cả tai kiếp đã qua đi, kế tiếp nhất định cả đời trôi chảy, an khang hỉ nhạc.

Đào thị nghe mà sửng sốt, nàng nhớ biểu tình lúc nãy của vị hòa thượng này, không giống những lời nói ra, nhưng vị hòa thượng này nói xong cũng không nói gì nữa, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.

Đào thị cũng không dám hỏi, lúc này Cố Thanh Ninh đã mang nước tới đây.

Vị hòa thượng tiếp nhận chén nước, uống xong, thở phào một hơi, chấp tay cảm tạ:

- Cảm ơn tiểu thí chủ.

Cố Thanh Ninh nghiêm trang nói:

- Chén nước này ở trong chùa, ngươi muốn cảm tạ cũng không phải là ta, mà là chùa này.

- Lời bần tăng nói, là tiểu thí chủ thiện tâm cũng quan trọng như chén nước này, đều phải cảm tạ.

- Vậy vị hòa thượng muốn cảm tạ đồ vật này nọ chẳng phải là quá nhiều?

Đào thị lo lắng Cố Thanh Ninh mạo phạm vị hòa thượng, vội vàng nhẹ giọng ngăn nàng nói tiếp.

Hòa thượng lại lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Đúng là như thế, nhân sinh trên đời, có thể sống qua một kiếp trong tâm nên tồn cảm kích.

Cố Trạch Mộ đột nhiên nói:

- Theo lời người nói, nếu mỗi người đều nghĩ như vậy, trên đời này sẽ không có cường đạo ác nhân, không phải sao?

Hòa thượng cười cười:

- Phật tu kiếp sau, nếu kiếp này hành ác, kiếp sau sẽ gặp báo ứng, nếu kiếp này tích công đức, kiếp sau có thể tâm tưởng sự thành, vạn sự hài lòng. Thế gian vạn vật đều một lần uống, một miếng ăn, tiểu thí chủ tuổi còn nhỏ, vẫn chưa thể hiểu.

Cố Trạch Mộ còn muốn nói gì đó, đã bị một giọng nữ cắt ngang.

Mọi người đều nhìn qua, nhìn thấy La thị dẫn theo nha hoàn đi tới đây.

Đào thị sắc mặt khổ bức, nhưng cũng không thể trốn, chỉ có thể căng da đầu chào hỏi La thị.

La thị cười tủm tỉm nói với Đào thị:

- Mấy ngày nay muội vẫn muốn tìm tỷ tỷ trò chuyện, chỉ là không ngờ mỗi lần đi tìm tỷ tỷ, đều không gặp, suýt nữa muội đã nghĩ tỷ tỷ trốn tránh muội.

Đào thị có chút xấu hổ, ấp úng không lên tiếng.

La thị thấy hai đứa nhỏ, ngừng một chút, mới nói:

- Không biết tỷ tỷ ở chỗ này làm gì?

Đào thị nói:

- Ta đang nghe vị sư phụ này giảng Phật hiệu.

La thị nhìn thoáng qua vị hòa thượng y phục xám xịt dơ bẩn, mày hơi nhíu lại, rồi nhanh chóng dãn ra, bày ra bộ dạng cảm thấy hứng thú:

- Muội cũng rất có hứng thú với Phật hiệu, nghe nói hôm nay trụ trì giảng kinh, hay là chúng ta cùng đi nghe?

Nếu không phải vì tránh nàng, hôm nay Đào thị cũng muốn đi theo Mẫn phu nhân nghe giảng kinh, hiện giờ La thị mở lời mời, nàng không biết nên cự tuyệt thế nào, theo bản năng đưa ánh mắt cầu giúp đỡ về phía nhi nữ.

Cố Thanh Ninh âm thầm thở dài, đang muốn mở miệng giải cứu, lại nhìn thấy vị tiểu sa dẫn theo trụ trì vội vàng tới đây, phía sau còn đi theo một đám người.

Trước giờ trụ trì vẫn luôn ổn trọng, nhưng lúc trụ trì nhìn thấy vị hòa thượng kia, lại kích động lão lệ tung hoành:

- Sư đệ, ngươi đã trở lại.

Cố Thanh Ninh sửng sốt một chút, đám người phía sau trụ trì giống như muốn nổ tung nồi.

Thật ra Thiên Phật Tự có thể hương khói cường thịnh như hiện tại, là vì ba mươi năm trước, trong chùa có một vị danh là Hành Không đại sư, phật hiệu tạo nghệ cực cao, quan trọng nhất chính là xem tướng thuật thần thái vô cùng chuẩn, lúc đó người người kéo đến xua như xua vịt.

Chỉ là hai mươi năm trước, đại sư này đi du ngoạn, sau đó không có tin tức gì nữa, lúc ấy rất nhiều người nghĩ đại sư này đã không còn nữa.

Mà hiện giờ hai mươi năm qua đi, dung mạo của vị Hành Không này vẫn không khác hai mươi năm trước, rõ ràng tuổi tác không chênh lệch trụ trì bao nhiêu, hiện giờ thoạt nhìn, đừng nói là sư huynh đệ, nói là phụ tử cũng có người tin.

Trong đám người đi theo có người nhận ra Hành Không, lập tức xôn xao.

Hành Không cười nói:

- Sư huynh mạnh khỏe, lúc trước ta đã nói sẽ trở về, người xuất gia không nói dối, sư huynh phải tin ta.

Trụ trì kích động hơn hắn nhiều, các tín đồ lên tiếng khẩn cầu Hành Không giảng kinh, Hành Không cũng không cự tuyệt.

Trụ trì rất vui mừng, trải qua thương nghị, an bài ngày mai sẽ giảng kinh, trụ trì muốn dẫn Hành Không đi Tăng Liêu.

Hành Không vẫy vẫy tay:

- Ta vẫn nhớ đường, sư huynh dẫn người đi chuẩn bị đi, ta còn có mấy câu muốn nói cùng vị tiểu thí chủ này.

Người hắn nói chính là Cố Trạch Mộ.

Trụ trì nhìn thoáng qua Cố Trạch Mộ, không biết hắn có gì đặc thù, đáng giá để Hành Không nhìn tới, trụ trì vẫn tôn trọng lời sư đệ nói, dẫn người rời đi.

La thị có chút xấu hổ, nàng không ngờ vị hòa thượng nhìn xám xịt dơ bẩn như vậy lại có thân phận lợi hại như thế, cũng thầm may mắn vừa rồi nàng vẫn chưa buông lời ác ý.

Nhưng nàng vẫn không quên nhiệm vụ, thấy Đào thị không yên tâm về Cố Trạch Mộ, liền nắm lấy cơ hội nói:

- Ta cùng tỷ tỷ đứng sang một bên chờ một lát là được.

Mà lúc này, Mẫn phu nhân đang ở trong đám đông, mở miệng gọi Đào thị:

- Hành Không đại sư là cao tăng, Trạch Mộ được đại sư dạy bảo là chuyện vô cùng tốt, ngươi đừng quấy rầy bọn họ.

Đào thị nghe vậy cũng không do dự, nghe lời nắm tay Cố Thanh Ninh đuổi theo bà bà.

Trong lòng La thị rất buồn bực, nhưng không dám lỗ mãng trước mặt Mẫn phu nhân, chỉ đành rời đi.

Mọi người đi rồi, Hành Không nhìn về phía Cố Trạch Mộ:

- Tiểu thí chủ hình như rất buồn phiền?

Cố Trạch Mộ cả kinh, vẻ mặt lại không biểu lộ nửa phần, chỉ lạnh lùng nói:

- Chẳng lẽ Hành Không đại sư có thể giúp ta giải quyết phiền não?

Hành Không lắc đầu:

- Thay thế nhân giải ưu chỉ có Phật Tổ mới có thể làm được, bần tăng chưa đủ phẩm hạnh, nhưng tiểu thí chủ nói thử xem, có lẽ ta có thể cho ngươi vài lời kiến nghị.

- Không cần.

Cố Trạch Mộ cự tuyệt, không cho Hành Không mặt mũi:

- Chuyện phiền não của ta, Phật Tổ cũng không thể giúp ta giải quyết, không cần phiền đại sư.

Hành Không nghe hắn nói như vậy, cũng không tức giận, vẫn cười nói:

- Tuy nói như thế, nhưng tiểu thí chủ còn nhỏ tuổi, giữa mày suy nghĩ rất nặng, này cũng không phải là chuyện tốt, tục ngữ nói, nhiều ưu thương thần, nhiều tư thương chí, tiểu thí chủ thiên tư cực cao, cũng không nên tự thương hại bản thân.

Cố Trạch Mộ trào phúng nói:

- Thì ra đại sư làm hòa thượng biết rất nhiều chuyện, còn kiêm chức chuẩn bệnh? Này không phải chỉ có đạo sĩ mới làm như vậy?

Hành Không cười cười:

- Hòa thượng cùng đạo sĩ có gì khác nhau đâu? Thế gian này vạn vật trăm sông đổ về một biển, chỉ cần đi đúng đường, là có thể tìm được chân lý, cần gì phải tương thích dựa lời Phật nói?

Đây là lần đầu tiên, Cố Trạch Mộ nghe thấy cách nói mới lạ như vậy, nhưng vẫn bày ra vẻ mặt không hiểu:

- Ta không biết ngươi đang nói cái gì.

Hành Không nhìn thoáng qua đám người đang rời đi, tuy Cố Thanh Ninh bị mẫu thân nắm tay, nhưng hai người vẫn liên tiếp quay đầu nhìn về phía bọn họ, hắn mỉm cười nói với Cố Trạch Mộ:

- Bần tăng cùng tiểu thí chủ cũng coi như có duyên, nên nhiều lời vài câu, chuyện hôm qua đã là hôm qua, tiểu thí chủ không cần quá phận sa vào, nên nhìn xem ánh sáng hôm nay.

Cố Trạch Mộ rùng mình, cảm thấy ánh mắt Hành Không vô cùng thấu triệt, giống như nhìn thấu qua tầng túi da này, thấy được linh hồn của hắn.

Cố Trạch Mộ ngơ ngẩn, Hành Không chắp tay nói "A di đà phật" rồi rời đi.

Cố Trạch Mộ tâm sự nặng nề đi về hướng sương phòng, Đào thị cùng Cố Thanh Ninh đang ở ven đường chờ hắn, Đào thị không nghĩ quá nhiều, thấy hắn an ổn trở về liền yên tâm, Cố Thanh Ninh tò mò nhìn về phía Cố Trạch Mộ:

- Vừa rồi vị đại hòa thượng kia nói gì với ngươi?

Cố Trạch Mộ lấy lại tinh thần, hàm hồ nói:

- Không biết, ta nghe không hiểu.

Cố Thanh Ninh nhìn Cố Trạch Mộ, cảm thấy hắn đang che giấu rất nhiều thứ, trong lòng nàng càng ngày càng nghi hoặc.

Hành Không xuất hiện ở Thiên Phật Tự dẫn tới sóng to gió lớn, không ít người muốn nghe hắn giảng kinh, Hành Không cũng không thoái thác, chỉ nói là hôm sau sẽ giảng, vì vậy, Mẫn phu nhân dời ngày trở về, chậm lại một ngày.

_____________________________________

Mẫn phu nhân cố ý phái người trở về báo lại cho Chu thị biết, Chu thị sai hạ nhân đi Liễu phủ cùng phủ công chúa giải thích chuyện về phủ chậm lại một ngày, miễn cho bọn họ đem hài tử đưa tới đây, mà lão sư cùng đồng học còn chưa trở về.

Nguyên Gia trưởng công chúa nghe xong, gật gật đầu, nàng ở Thiên Phật Tự ba năm, đối vị Hành Không đại sư này vẫn có chút hiểu biết, hơn nữa lúc Hành Không nổi tiếng khắp kinh thành, tuy nàng còn nhỏ tuổi nhưng vẫn có chút ấn tượng, có thể lý giải cách làm của Mẫn phu nhân.

Chỉ là Tiêu Diễn Chi nhìn có chút buồn bực, mếu máo, một chân đá văng hòn đá trên mặt đất.

Nguyên Gia thấy hắn như vậy, nhịn không được bất đắc dĩ lắc đầu:

- Diễn Chi không muốn ở cùng mẫu thân sao?

- Không phải...

Tiêu Diễn Chi nhỏ giọng biện giải, chỉ là sau khi trở về phủ công chúa, hắn phải đi theo mẫu thân tham gia yến hội hoặc là tiến cung, hắn không thích, còn không bằng ở cùng Trạch Mộ còn có Thanh Ninh cùng nhau chơi đùa.

Nguyên Gia cũng biết hắn suy nghĩ gì, nhưng không có biện pháp nào khác. Nàng trở về kinh thành, đương nhiên không thể tự tại như ở Thiên Phật Tự, cái thân phận trưởng công chúa này trừ tôn quý, còn có trách nhiệm.

Nguyên Gia lôi kéo Tiêu Diễn Chi ở trong hoa viên đi tới đi lui, tinh tế nói tới đạo lý. Lúc này, một con anh vũ đột nhiên từ trên trời giáng xuống.

Tiêu Diễn Chi mở to hai mắt, hưng phấn nói:

- Tam Bảo!

Nguyên Gia có chút kinh ngạc, từ lúc mẫu hậu mất, Tam Bảo giống như mất đi sinh cơ, không nói chuyện nữa cũng không bay ra ngoài chơi, mỗi ngày chỉ đậu trên giá, nhưng mấy ngày nay, nó lại giống như lúc trước tràn đầy sức sống, cả ngày không thấy điểu ảnh, chỉ có lúc ăn cơm mới trở về.

Tiêu Diễn Chi nhìn thấy Tam Bảo, lập tức buông lỏng tay của mẫu thân, chạy chậm tới, duỗi tay muốn sờ sờ lông đuôi của Tam Bảo, Nguyên Gia vội vàng gọi hắn lại, Tam Bảo không thích người khác sờ lông đuôi của nó, trừ mẫu hậu, nếu người khác làm như vậy, sẽ bị mổ một cái.

Nhưng không ngờ Tam Bảo dù có chút không tình nguyện, vẫn cố ý xoay người, cho Tiêu Diễn Chi sờ soạng.

Nguyên Gia rất kinh ngạc, nàng nhớ tới trước kia.

Tam Bảo là anh vũ tiến cống, có một đôi, chỉ là một con dưỡng mới mấy ngày thì chết, chỉ còn lại Tam Bảo lẻ loi một mình, mẫu hậu thương tiếc nó, đối đãi với nó rất tốt, luôn tỉ mỉ chiếu cố, mà Tam Bảo cũng rất dính mẫu hậu.

Lúc Tam Bảo dưỡng ở Khôn Ninh Cung, lảm nhảm cả ngày, chỉ cần mẫu hậu ở trước mặt, sẽ ồn ào mãi không để yên.

Có rất nhiều lần phụ hoàng cùng mẫu hậu ở trong sân viện tình chàng ý thiếp, chính là bị con điểu này phá hư không khí, khiến phụ hoàng chỉ muốn bắt nó rút mao làm chổi lông gà, cho nên Tam Bảo nhìn thấy phụ hoàng liền sợ hãi.

Lúc Nguyên Gia còn nhỏ rất thích sờ nó, Tam Bảo rất phiền, nhưng nể mặt mẫu hậu, cố ý cho nàng sờ cái đuôi hoặc là lông chim.

Sau này mẫu hậu hoăng thệ, Nguyên Gia gặp lại Tam Bảo, nó được chiếu cố rất tốt, nhưng tinh thần càng ngày càng suy nhược, giống như nó cũng biết chủ nhân không còn nữa.

Nguyên Gia sợ nó thấy cảnh thương tình, liền chủ động đưa nó tới phủ công chúa.

Sau khi Tam Bảo tới phủ công chúa, lúc đầu có chút không quen, sau đó từ từ tốt lên, hiện giờ nhìn cũng không có gì khác biệt, nhưng Nguyên Gia biết, trong lòng Tam Bảo nhớ thương mẫu hậu, nó không nói chuyện nữa cũng không bay lượn, là vì nó biết, người nghe nó nói chuyện, chờ nó trở về đã không còn nữa.

Nguyên Gia lấy lại tinh thần, liền nhìn thấy Tiêu Diễn Chi muốn khiến Tam Bảo mở miệng nói chuyện, bất đắc dĩ lắc đầu:

- Sau khi hoàng ngoại tổ mẫu của ngươi qua đời, Tam Bảo đã không nói chuyện nữa, không phải ngươi đã biết rồi sao?

- Nó sẽ nói!

Tiêu Diễn Chi phản bác. Nguyên Gia buồn cười nói:

- Ngươi cũng chưa từng nghe, sao ngươi biết nó sẽ nói.

- Ta nghe được.

Tiêu Diễn Chi có chút đắc ý:

- Ngày yến hội ở phủ chúng ta, ta nghe Tam Bảo nói "Hoàng Hậu nương nương vạn phúc".

Nguyên Gia bị những lời này đóng đinh tại chỗ, cả người đều ngây ngốc.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box