Thư của đám người Uy Quốc Công gửi về, phải cách mấy ngày mới truyền tới kinh thành.
Biết Cố Vĩnh Hàn thật sự chỉ bị chút thương tổn. Mẫn phu nhân cùng Đào thị mới yên lòng.
Uy Quốc Công tâm tư tỉ mỉ, còn cố ý sai một binh lính trở về, đem tình huống lúc đó nói rõ ràng từ đầu tới cuối cho các nàng nghe.
Cả đám người Mẫn phu nhân sửng sốt một lúc lâu, không ngờ lại là tình trạng này, tuy nghe có chút buồn cười, nhưng cũng có thể nghĩ lúc đó có bao nhiêu hung hiểm, nếu không phải Cố Vĩnh Hàn có vận khí tốt, chỉ sợ khó thoát một kiếp.
Sau khi Mẫn phu nhân nghe xong sợ hãi không thôi, chắp tay trước ngực lẩm bẩm nói:
- May là trời cao phù hộ.
Đào thị lệ rơi đầy mặt, nàng không ngờ Cố Vĩnh Hàn vì cáo mệnh, lại trả giá nhiều như vậy.
Thân binh có chút xấu hổ nhìn các nàng, Mẫn phu nhân cho thân binh lui xuống nghỉ ngơi, nhìn tam nhi tức đã khóc đến không kềm chế được, lại nghĩ, nàng là thân mẫu phản ứng như vậy có phải quá bình tĩnh.
Cũng may Đào thị đã ngừng khóc thút thít, vừa xoa nước mắt, vừa nói với Mẫn phu nhân:
- Nương, lúc này phu quân có thể bình an, là do trời cao phù hộ, lúc ấy nhi tức ở Thiên Phật Tự nguyện cầu Bồ Tát phù hộ phu quân bình an, nhi tức định qua mấy ngày nữa sẽ đi tạ lễ, thêm một chút nhang đèn.
Mẫn phu nhân gật đầu:
- Này là nên làm, ta đi cùng ngươi, thay phụ tử bọn họ cầu phúc.
Đào thị vội vàng đáp ứng.
Mẫn phu nhân hành sự luôn là sấm rền gió cuốn, nếu quyết định đi, lập tức sai người chuẩn bị đồ vật.
Sau đó ngẫm lại, nếu cầu phúc cho phụ tử, vẫn nên dẫn theo hai nhi tức còn lại.
Nhưng Cố Thanh Vi đang bị bệnh, mấy ngày nay Chu thị luôn canh giữ bên người nên không thể đi, Liễu thị đề nghị để bọn hài tử còn lại cùng đi theo.
Gần đây bọn nhỏ vừa đọc sách vừa khảo thí, cũng rất vất vả, ngày hè ánh nắng chói chang, ở Thiên Phật Tự thời tiết mát mẻ, coi như tránh nóng.
Bọn nhỏ nghe được tin này, vô cùng hưng phấn, cũng không phải ở Thiên Phật Tự có gì để chơi, mà là đi mấy ngày này sẽ không cần đọc sách, có thể buông thả.
Liễu thị cũng nói với Tiêu Diễn Chi cùng Liễu Tử Ký, nếu bọn họ nguyện ý, mấy ngày này có thể về phủ nghỉ ngơi, nếu không muốn, nàng sẽ bố trí công khóa, để cho bọn họ đọc sách.
Hai người đều lựa chọn trở về.
Tới ngày nghỉ, Nguyên Gia trưởng công chúa tự mình tới đây tiếp đón Tiêu Diễn Chi.
Chỉ là tới hơi sớm, lúc này Tiêu Diễn Chi đang ở bên cạnh Cố Trạch Mộ luyện tự.
Rõ ràng hắn lớn hơn Cố Trạch Mộ, nhưng ở trước mặt Cố Trạch Mộ lại giống như vãn bối.
Lần trước Tiêu Diễn Chi về phủ công chúa, đã nói cùng Nguyên Gia là Cố Thanh Ninh cùng Cố Trạch Mộ công khóa rất tốt, sẽ dạy hắn.
Nhưng Nguyên Gia tận mắt nhìn thấy, vẫn cảm thấy rất buồn cười.
Liễu thị đang ở bên cạnh, thấy thế liền nói:
- Khiến trưởng công chúa điện hạ chê cười, ta để các hài tử tự hỗ trợ lẫn nhau, bằng hữu cùng học cùng tiến, mà đứa nhỏ dạy học cũng sẽ vì dạy dỗ người khác mà ôn tập lại kiến thức, tiên sinh vẫn luôn ở bên trông chừng, nếu nói sai sẽ kịp thời sửa lại.
- Ngươi xuất thân từ Liễu gia, có quyền uy dạy học, ta rất yên tâm.
Liễu thị thấy Nguyên Gia nói như vậy, trong lòng thả lỏng một chút, thỉnh nàng đến gian phòng cách vách, rồi sai nha hoàn đi thỉnh Đào thị tới đây.
Mỗi ngày Đào thị đều chuẩn bị điểm tâm cho bọn nhỏ, nghe vậy vội vàng sai nha hoàn cầm theo điểm tâm nhanh chóng rời đi.
Vì Nguyên Gia cũng ở đây, cho nên nàng cầm thêm một mâm.
Hai người ngồi ở cách vách, từ gian phòng này có thể nghe được tiếng bọn nhỏ vui cười, Nguyên Gia còn phân biệt được giọng cười của Tiêu Diễn Chi, có thể thấy tính tình của hắn hoạt bát ít nhiều.
Điều này khiến nàng vô cùng cảm khái, may là lúc ấy đem Tiêu Diễn Chi tới đây, những lần Tiêu Diễn Chi trở về rõ ràng xử sự hào phóng hơn rất nhiều.
Đào thị cười từ ái, Nguyên Gia thấy thế sửng sốt một chút.
Đào thị nhìn thấy Nguyên Gia sửng sốt, tò mò hỏi:
- Ngọc Dung tỷ tỷ làm sao vậy?
Nguyên Gia lấy lại tinh thần, cười nói:
- Không có gì, chỉ là nhìn thấy muội muội, khiến ta nhớ tới mẫu hậu.
Đào thị sợ hãi:
- Sao ta dám so cùng tiên thái hậu nương nương, Ngọc Dung tỷ tỷ ngại chết ta.
Nguyên Gia biết nàng nhát gan, liền nói sang chuyện khác:
- Muội muội làm điểm tâm này ăn ngon như vậy, cũng khó trách mỗi ngày Diễn Chi học tập, cũng không ốm, dường như còn béo ra một chút.
Đào thị cùng nàng nói đến vụ điểm tâm.
Không bao lâu liền tan học, Tiêu Diễn Chi bổ nhào vào lòng Nguyên Gia, vẻ mặt còn mang theo tươi cười, Nguyên Gia nghe hắn vui vẻ nói đến chuyện thú sự ở lớp học, vừa cười vừa nắm tay hắn đi ra bên ngoài.
Các hài tử khác cũng cãi nhau ầm ĩ cùng đi ra, như một tổ ong bơi vào hoa viên chơi đùa.
Người ra cuối cùng là Cố Thanh Ninh cùng Cố Trạch Mộ, tuy hai người nhỏ tuổi nhất, lại rất ổn trọng.
Đào thị cũng vội vàng nghênh đón hai hài tử, luôn miệng hỏi có nóng không, có khát không.
Cố Thanh Ninh lơ đãng nhìn thấy nha hoàn bên người Liễu thị là Họa Bình đang dẫn một người hướng về bên này, người này là Liễu thái phó.
Liễu thái phó tuyệt đối không phải đơn thuần tới đón hài tử, từ trước đến nay hắn không có chuyện gì sẽ không tới Tam Bảo Điện.
Lúc này cũng vì biết bệ hạ để Phụng Linh đi Tây Bắc, lo lắng nữ nhi chưa biết tin tức, cho nên mới nương cớ này tới đây tìm Liễu thị.
Hắn kính trọng Uy Quốc Công, hai phủ lại có quan hệ thân gia, hắn lo lắng Uy Quốc Công không thể lĩnh hội ý tứ của bệ hạ, cho nên mới vội vàng tới cửa, muốn mượn tay nữ nhi đề điểm Uy Quốc Công ít nhiều.
Liễu thị nhìn thấy Họa Bình dẫn phụ thân tới đây, vô cùng kinh ngạc nói:
- Sao phụ thân lại tới đây, nơi này lộn xộn, ta dẫn người vào trong viện.
Liễu thái phó lắc lắc tay:
- Không sao, ta tới đây cũng chỉ có chút lời nói muốn nói cùng ngươi, không cần quá chú trọng.
Liễu thị liền hiểu:
- Phụ thân yên tâm, gian phòng này rất yên lặng, không có người nào.
Nói xong liền sai Họa Bình ra bên ngoài canh giữ.
Liễu thái phó nói:
- Hôm nay ta tới đây, là muốn nói với ngươi về chuyện ở Tây Bắc.
Liễu thị hỏi:
- Tây Bắc làm sao? Không phải mới có tin tức truyền về, nói là tam đệ lập công sao?
- Hắn lập công không giả, nhưng bệ hạ ban thưởng không chỉ vì lập công.
Liễu thái phó trầm giọng nói:
- Chỉ sợ ngươi còn không biết, bệ hạ để Phụng Linh đi tới Tây Bắc.
Vẻ mặt Liễu thị cũng nghiêm túc, hơn một năm trước, Liễu thái phó đã suy đoán bệ hạ có khả năng sẽ tính toán như vậy, không ngờ hắn đoán trúng:
- Phụ thân ý tứ của người là, bệ hạ muốn để một tiểu tử đi Tây Bắc đoạt công lao?
- Đoạt công lao thì chưa chắc, bệ hạ hành sự vẫn có chừng mực, chỉ là bệ hạ để hắn đi qua, cũng không phải thật sự muốn hắn ở biên quan rèn luyện, hiện giờ bệ hạ ban thưởng quá cao cho Cố Vĩnh Hàn, chưa chắc không phải có chủ ý lót đường cho vị này.
Liễu thị bất mãn nói:
- Phủ của chúng ta, tam thúc dựa vào bản lĩnh lập công, nghe nói hắn còn chém đầu vài người, gì mà kêu là ban thưởng quá cao.
- Sao ngươi không nói đến chuyện hắn đem lương thảo tới sai chổ, vi phạm quân pháp?
Liễu thái phó trừng mắt nhìn nữ nhi, khoát tay:
- Ta đều biết, công công của ngươi đã đem chuyện này báo cáo từ đầu tới cuối cho bệ hạ biết, đưa ra ý kiến lấy ưu bù khuyết, hắn hành sự vẫn rất cẩn thận.
Liễu thái phó nói tiếp:
- Chỉ là hiện giờ bệ hạ cho thể diện như vậy, cũng không thể cự tuyệt. Ta tới đây, chỉ muốn ngươi nhắc nhỡ công công của ngươi một chút, có đôi khi, nên dãn liền phải dãn, dù sao Phụng Linh cũng là hài tử quá kế tiên Định Quốc Công, là người dòng chính duy nhất của Phụng gia, kéo dài hương khói, nếu công công của ngươi muốn đem hắn như binh lính bình thường mà thao luyện, có thể đã xuyên tạc ý tứ của bệ hạ. Để Phụng Linh lập một chút tiểu công( công nhỏ), cho bệ hạ có một cơ hội ban thưởng, bệ hạ sẽ không bạc đãi bọn hắn.
Nếu là trước kia, Liễu thị sẽ nghe lời phụ thân, nhưng nàng ở Uy Quốc Công phủ sinh sống nhiều năm như vậy, hiểu rõ nam nhân Cố gia là dạng người gì.
Bọn họ thủ vệ biên cương nhiều năm, trên thân thể mỗi người mỗi một vết sẹo đều là công huân, muốn bọn họ làm như vậy, chính là vũ nhục bọn họ.
Liễu thái phó thấy nữ nhi có ý cự tuyệt, mày nhíu chặt:
- Không phải ta muốn bọn họ nói dối quân công, mà là cho Phụng Linh có cơ hội lập công tương đối dễ dàng, hắn lập được công sẽ rời đi, điều này đối với hắn hoặc bọn người công công của ngươi mà nói đều là chuyện tốt.
Liễu thị thở dài:
- Nữ nhi hiểu ý tứ của người, thật ra chưa chắc công công không biết, nếu hắn muốn thỏa hiệp, không cần nữ nhi khuyên, nhưng nếu hắn không muốn thỏa hiệp, nữ nhi cũng không muốn nói những lời này làm bẩn lỗ tai lão nhân gia.
- Ngươi nói như vậy, giống như có ý nói phụ thân ngươi hành sự đê tiện…
- Nữ nhi không dám.
Liễu thị cười, Liễu thái phó thấy nàng không có ý thỏa hiệp, bất đắc dĩ nói:
- Thôi, nên nói cũng đã nói, hiện giờ ngươi là người Cố gia, nên làm như thế nào trong lòng ngươi hiểu rõ.
- Nữ nhi cảm kích phụ thân đề điểm...
Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một chút động tĩnh, vẻ mặt Liễu thị lạnh lùng, vội vàng đứng lên đi ra bên ngoài, nàng đã để Họa Bình đứng thủ bên ngoài, không thể có người tiến vào.
Liễu thị đi ra cửa, nhìn bên hành lang, thấy Họa Bình đang ôm Cố Thanh Ninh, liền ngây ngẩn cả người:
- Thanh Ninh, sao ngươi lại ở chỗ này?
Cố Thanh Ninh chu môi:
- Nhị thẩm, ta tới đây tìm mao đoàn(mèo) chơi.
Liễu thị lại nhìn về phía Họa Bình, Họa Bình bất đắc dĩ nói:
- Nô tỳ vẫn luôn thủ ở cửa, cũng không biết tứ tiểu thư làm sao tiến vào.
Liễu thị nhìn vẻ mặt Cố Thanh Ninh thiên chân vô tà, cười hỏi:
- Thanh Ninh, vừa rồi ngươi có nghe gì không?
Cố Thanh Ninh lắc đầu:
- Ta mới vừa tiến vào, Họa Bình tỷ tỷ liền phát hiện ra ta.
Liễu thị nhẹ nhàng thở ra, thật ra vừa rồi nàng cùng phụ thân cũng không nói gì thêm, Cố Thanh Ninh tuổi vẫn còn nhỏ, trước nay ngoan ngoãn, sẽ không có chuyện gì.
Liễu thái phó cũng đi ra, nhìn thấy tiểu hài tử cũng không để trong lòng, nói với Liễu thị:
- Ta đi dẫn tiểu tử thúi kia trở về, ngươi có việc cứ xử lý đi, không cần chiếu cố ta.
Nói xong liền đi về hướng sân viện của nhị phòng.
Liễu thị bất đắc dĩ thở dài, ôm Cố Thanh Ninh từ trong tay Họa Bình, tự mình đưa nàng trở về.
Thừa dịp Liễu thị cùng Đào thị nói chuyện phiếm, Cố Thanh Ninh ra khỏi phòng, vẻ mặt thiên chân vô tà liền hạ xuống, sao nàng có thể tùy tiện xuất hiện ở nơi đó, nàng nhìn thấy Liễu thái phó tới cửa, mới cố ý tìm cớ đi vào.
Lúc ấy nàng ghé vào cửa, cơ hồ nghe được toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện, trong lòng không phải không khiếp sợ.
Lúc ấy nàng làm chủ để Phụng Linh quá kế, Phụng gia đã bị rớt xuống vị trí Thành Nghị bá.
Nàng cũng không muốn đứa nhỏ này trở nên nổi bật, hay muốn hắn giành quân công lấy lại tước vị Định Quốc Công, nàng chỉ hy vọng hắn có thể bảo vệ Phụng gia, vì đệ đệ lưu lại một chút hương khói mà thôi.
Nhưng Tiêu Trạm không nghĩ như vậy.
Cố Thanh Ninh rất muốn nói với hắn, nàng không có ý tứ này, nàng muốn báo mộng, nhưng cũng vứt bỏ ý tưởng này ra khỏi đầu.
Dù đây là biện pháp, nhưng nàng không thể làm như vậy. Tiêu Trạm không phải là đứa bé, hắn đã trưởng thành, dù bề ngoài ôn hòa, thì hắn vẫn là đế vương, hiện giờ hắn cũng có chủ trương, nàng nên buông tay, không cần ảnh hưởng tới hắn.
Thật ra Cố Thanh Ninh cũng lo lắng bản thân sẽ lộ ra sơ hở, Tiêu Trạm nhạy bén khiến lòng nàng sợ hãi.
Lúc Cố Thanh Ninh trầm tư, Cố Trạch Mộ từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Cố Thanh Ninh, ánh mắt chợt lóe, sau đó đi tới:
- Nha hoàn đang thu thập đồ vật, ngươi muốn mang theo gì sao?
Cố Thanh Ninh lấy lại tinh thần, gật đầu rồi bước vào phòng.
Cố Trạch Mộ nhìn bóng dáng của nàng, hiển lộ vẻ trầm tư.
______________________________________
Sáng hôm sau, mọi người thu thập này nọ, ngồi trên xe ngựa đi tới Thiên Phật Tự.
Hạ nhân của Uy Quốc Công phủ đã sớm tới Thiên Phật Tự, dọn dẹp sương phòng, chờ các chủ tử vừa đến liền có tăng nhân dẫn bọn họ đi vào.
Mẫn phu nhân cùng các nhi tức đi tìm trụ trì, đã bái Bồ Tát, lại thêm nhang đèn, sau đó tụng niệm kinh Phật.
Tới giữa trưa, Thiên Phật Tự có thức ăn chay đặc sắc.
Chỉ là đối với bọn nhỏ mà nói, chủ yếu chính là tới chơi, Cố Thanh Chỉ lôi kéo hai muội muội ở trong phòng chơi rải ranh( thẩy đá), còn Cố Trạch Hạo lôi kéo Cố Trạch Mộ đi ra bên ngoài bắt quắc quắc.
Cố Trạch Mộ không có hứng thú với loại trò chơi này, nhưng Cố Thanh Ninh hứng thú bừng bừng muốn trộn lẫn một chân.
Đào thị đành sai Lục Liễu đi theo nàng, lại dặn dò tận lực tìm nơi râm mát mà chơi, tránh bị cảm nắng, lại dặn Lục Liễu cẩn thận một chút, đừng để nàng bị phơi đen.
Cố Trạch Mộ thấy Cố Thanh Ninh muốn đi, cũng không lên tiếng đuổi kịp bước chân.
Ba người chạy lung tung sau núi, tuy Cố Trạch Hạo muốn bắt, nhưng lại không có kinh nghiệm thực tiễn, còn kém hơn Cố Thanh Ninh, hắn không phục lắm, lôi kéo Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh nói là muốn thi đấu.
Cố Thanh Ninh đắc ý xoa eo:
- So liền so, hai người các ngươi cộng lại chưa chắc đã hơn ta.
Cố Trạch Hạo không chịu nổi kích thích, liền đáp ứng.
Hai người chiếm cứ một bên, bắt đầu tìm quắc quắc, lưu lại Cố Trạch Mộ biểu tình phức tạp nhìn Cố Thanh Ninh, trong trí nhớ của hắn tuy Phụng Trường Ninh tính liệt như hỏa, nhưng luôn đoan trang quý khí, hắn chưa bao giờ thấy nàng như vậy...Phụng Trường Ninh, quả thực hoàn toàn điên đảo ký ức của hắn.
Cố Trạch Hạo loay hoay nửa ngày cũng không có thành quả, xoay người nhìn thấy trong lồng sắt của Cố Thanh Ninh đã có vài con, gấp đến độ vò đầu bứt tai, vội vàng tìm đồng đội:
- Trạch Mộ, chúng ta phải cố lên! Nếu không sẽ bị Thanh Ninh chê cười.
Cố Trạch Mộ:
- …
Hắn đường đường là đế vương, phải làm loại chuyện này sao?
Đúng lúc này, Cố Thanh Ninh quay đầu, thấy thành quả của hai người bọn họ, không chút khách khí cười nhạo nói:
- Ta đã nói mà, hai người các ngươi không bằng ta.
Cố Trạch Hạo tức giận muốn nói bậy, bắt lấy tay Cố Trạch Mộ đi vào đám cỏ.
Cố Trạch Mộ tự giữ thân phận, chỉ ở một bên chỉ điểm, nhưng không ngờ Cố Trạch Hạo thủ pháp quá cùi bắp, dù thấy cũng bắt không được, cuối cùng hắn chỉ đành bất đắc dĩ tự mình ra tay.
Chờ đến lúc mặt trời xuống núi, ba người thu hoạch không ít, chỉ là Cố Trạch Mộ bắt đầu quá muộn, cuối cùng vẫn không bằng Cố Thanh Ninh.
Lúc Cố Trạch Mộ ý thức được bản thân đã làm cái gì, cả người có cảm giác tự sa ngã.
Mà Cố Trạch Hạo đứng trước mặt Cố Thanh Ninh, trong lòng Cố Trạch Hạo không phục:
- Ngày mai, ngày mai chúng ta lại so.
- Được thôi, so thì so.
Ba người cầm theo tiểu lồng sắt, Cố Trạch Hạo hưng phấn quơ chân múa tay, ai ngờ không cẩn thận đụng phải người khác.
Đối phương là một phụ nhân trẻ tuổi, ăn mặc y phục lưu hành trong kinh thành, trang sức trên tóc rất phức tạp, dung mạo cũng không tồi, chỉ là sắc mặt tương đối tối tăm.
Nàng bị Cố Trạch Hạo đụng phải, có chút lảo đảo, may mà có nha hoàn đỡ lấy.
Cố Trạch Hạo ý thức bản thân đã làm sai, vội vàng xin lỗi.
Không ngờ nha hoàn của phụ nhân này lại không thuận theo không buông tha:
- Các ngươi là nhân gia nào, sao đi đường lại không biết nhìn? Thiếu chút nữa đã đụng ngã phu nhân của chúng ta...
Lục Liễu gấp vô cùng, nàng giống như chủ tử Đào thị gặp chuyện rất dễ hoảng loạn, gặp phải loại chuyện này, chỉ có thể quỳ xuống cầu đối phương tha thứ.
Phụ nhân kia đứng thẳng thân thể, thong thả ung dung nói:
- Tuy chỉ là hài tử, nhưng đấm đá lung tung, nếu đụng vào quý nhân, phải làm sao bây giờ? Ta cũng không muốn so đo với tiểu hài tử, để nha đầu này chịu phạt thay ngươi đi. Chính ngươi tự vả miệng, khi nào ta nói ngừng, ngươi mới được ngừng.
Lục Liễu nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần các vị chủ tử không có chuyện gì là tốt rồi, nàng không sao cả.
Lúc nàng định tự đánh chính mình, lại bị Cố Thanh Ninh ngăn cản.
Cố Thanh Ninh nhíu mày:
- Vị phu nhân này, tuy ca ca của ta hành sự không thỏa đáng, nhưng hắn còn nhỏ tuổi cũng đã xin lỗi, chúng ta cũng nguyện ý nhận lỗi với người, nhưng người làm như vậy, không phải có chút khắc nghiệt?
Phụ nhân kia cúi đầu nhìn thoáng qua Cố Thanh Ninh, khóe miệng nhếch lên:
- Nha đầu miệng lưỡi sắc bén.
Lúc này Cố Trạch Mộ cũng mở miệng:
- Phu nhân là người Vĩnh Thọ hầu phủ đúng không? Chúng ta là Uy Quốc Công phủ, tổ phụ của chúng ta cùng Vĩnh Thọ hầu có quan hệ không kém, nếu người nháo tới như vậy, không sợ trưởng bối trong phủ sẽ khó coi?
Sắc mặt phụ nhân biến đổi, hừ lạnh một tiếng:
- Hiện giờ muốn nâng xuất thân bức áp ta?
Cố Trạch Mộ không né không tránh:
- Chỉ hy vọng phu nhân nghĩ đến giao tình giữa hai phủ, mà khoan dung độ lượng.
Lúc bọn họ đang giằng co, Cố Trạch Hạo canh lúc đối phương không chú ý, trộm chạy về phòng của mẫu thân tìm viện binh.
Lúc Liễu thị chạy tới, phụ nhân kia sai nha hoàn của mình tới tát Lục Liễu, nàng vội vàng kêu lên:
- Dừng tay!
Phụ nhân kia thấy đại nhân( người lớn) tới đây, sắc mặt khẽ biến:
- Vãn Hương, chúng ta đi!
Liễu thị cũng kệ nàng, nhìn về phía hai đứa nhỏ:
- Các ngươi không sao chứ?
Cố Thanh Ninh gật đầu:
- Nhị thẩm yên tâm, chúng ta không sao.
Liễu thị nhẹ nhàng thở ra, nghe bọn nhỏ nói xong mọi chuyện vừa xảy ra, nàng nhíu chặt mày:
- Đây là tức phụ nhân gia nào, lòng dạ hẹp hòi như vậy, ngay cả tiểu hài tử cũng không buông tha.
Vì không có xảy ra chuyện gì, Liễu thị cũng không đem chuyện này nói cho Đào thị biết, sợ đệ muội sẽ khóc.
Tới buổi tối, mọi người đi nghe vãn kinh( đọc kinh đêm), không ngờ ở cửa kinh viện, vừa lúc đụng mặt một đội quý phụ nhân, dẫn đầu là Vĩnh Thọ hầu phu nhân.
Vĩnh Thọ hầu phu nhân làm người nhiệt tình, chủ động chào hỏi đám người Mẫn phu nhân, hai bên chào hỏi nhau.
Cố Thanh Ninh nhận ra nữ tử đứng bên cạnh Vĩnh Thọ hầu phu nhân, đúng là phụ nhân lúc chiều khó xử bọn nàng.
Nhưng lúc này nàng ta không còn bộ dạng tối tăm như lúc chiều, vẻ mặt mang theo tươi cười hòa nhã, nói chuyện thẳng thắn, khiến người khác cảm nhận hảo cảm.
Nếu không phải Cố Thanh Ninh đã nhìn thấy bộ dạng mỏng lạnh của nàng, thì sẽ nghĩ là hai người khác biệt.
Vĩnh Thọ hầu phu nhân giới thiệu đây là tiểu tức phụ La thị, là nữ nhi của Giang Bình tổng đốc, mới gả vào phủ không lâu.
Cố Thanh Ninh liền nhớ tới, lúc trước ở yến hội của Nguyên Gia, từng nghe người ta nói tới nàng, lúc ấy nàng nói sai gì đó, kết quả bị Nhạc Bình tát tai.
Hai vị phu nhân cùng nói chuyện phiếm, La thị đi tới chào hỏi Đào thị cùng Liễu thị.
Buổi chiều Liễu thị chỉ vội vàng nhìn thấy nửa mặt của nàng, nên tạm thời chưa nhận ra nàng, Liễu thị là người am hiểu giao tế, ba người ở chung cũng rất hòa hợp.
La thị thấy Cố Thanh Ninh cùng Cố Trạch Mộ bên người Đào thị, cười nói:
- Này là một đôi nhi nữ của tỷ tỷ? Thật là hoạt bát đáng yêu.
Đào thị sửng sốt, Trạch Mộ cùng Thanh Ninh luôn hành sự ổn trọng, đây là lần đầu tiên có người khen bọn nhỏ hoạt bát đáng yêu.
Nhưng Cố Thanh Ninh cũng biết, La thị đã nhận ra bọn họ.
Tuy La thị nhiệt tình, nhưng Đào thị đứng bên cạnh nàng lại có chút không được tự nhiên, La thị giống như cũng nhìn ra, chưa nói vài câu liền trở lại bên người bà bà.
Đào thị có chút sợ hãi, nói với Liễu thị:
- Nhị tẩu, có phải ta làm sai chuyện gì, khiến nàng không vui?
Liễu thị cũng cảm thấy có chút không thích hợp, lập tức an ủi Đào thị:
- Không sao, cũng không phải là người thân thích của chúng ta, duy trì mặt mũi là được.
Cố Thanh Ninh hỏi Cố Trạch Mộ:
- Sao ngươi biết nàng là người của Vĩnh Thọ hầu phủ?
Cố Trạch Mộ không chút hoang mang:
- Lúc trước ta thấy nàng cùng Vĩnh Thọ hầu phu nhân ở cùng một chỗ, tăng nhân đón khách gọi là Vĩnh Thọ hầu phu nhân, cho nên ta đoán nàng là người của Vĩnh Thọ hầu phủ.
Cố Thanh Ninh hồ nghi nhìn hắn, Cố Trạch Mộ vô cùng thản nhiên, Cố Thanh Ninh đành bán tín bán nghi đem chuyện này để ở trong lòng.
Nhận xét Box