Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế - Chapter 27

Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế - Chapter 27


Cố Trạch Mộ không thể nhịn được nữa, trực tiếp đứng giữa hai người, hắn nói với Tiêu Diễn Chi:

- Ngươi có gì không hiểu, hỏi ta là được.

Tiêu Diễn Chi chớp mắt, hắn hỏi ai cũng được, lập tức ngoan ngoãn mà “À” một tiếng, chuyển đối tượng thành Cố Trạch Mộ.

Cố Thanh Ninh không ngờ nàng lại bị đoạt môn sinh, nổi giận nói:

- Rõ ràng là ta đang giáo Diễn Chi, ngươi lại đây làm gì?

Cố Trạch Mộ bình thản nói:

- Ta công khóa tốt hơn ngươi, ta giáo hắn có gì không đúng?

- Tốt cái gì mà tốt, nếu không chúng ta so tài thử xem?

- Chỉ có tiểu hài tử mới so tới so lui, ngươi thật ấu trĩ.

- Ngươi mới ấu trĩ! Cố Trạch Mộ, ta muốn đánh với ngươi một trận!

Hai người ồn ào khí thế ngất trời, Tiêu Diễn Chi mê mang nhìn bọn họ.

Liễu Tử Ký đứng xem kịch, nói với Cố Trạch Hạo:

- Chậc chậc chậc, lại cãi nhau, ai, ngươi nói xem hôm nay ai thắng?

Cố Trạch Hạo nói:

- Ai thắng ta không biết, nhưng ta biết, nếu Trạch Mộ cùng Thanh Ninh biết ngươi lấy hai người bọn họ ra đoán đố ngươi nhất định sẽ thảm.

Liễu Tử Ký:

- …

Liễu thị cho rằng Tiêu Diễn Chi được nuông chiều từ nhỏ, hơn nữa thân phận quý trọng, nhất định sẽ rất phiền toái.

Ai ngờ Tiêu Diễn Chi ngoan ngoãn khiến người khác đau lòng, ngược lại là Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh cứ ba ngày cãi nhỏ năm ngày cãi lớn.

Các hài tử khác lại vị Liễu Tử Ký dẫn dắt, hắn ở một bên thêm mắm thêm muối.

Nhưng mỗi khi bị huynh muội Cố Trạch Mộ phát giác, hai người tạm thời bắt tay giảng hòa, liên thủ trị Liễu Tử Ký, đến nổi hắn phải ôm đầu chạy trối chết mới thôi.

Cố gia dạy học tại gia chưa bao giờ náo nhiệt như vậy, Liễu thị quả thực muốn hộc máu, cái đám hài tử này không thể ngừng nghỉ một chút sao?

Mà đúng lúc này, Cố Trạch Vũ đang ở Thanh Sơn thư viện, nhưng vẫn chú ý tới các đệ đệ muội muội.

Hắn chân thành hỏi thăm nhị thẩm, cuối cùng đề nghị, vì sao không để đám hài tử khảo thí?

Ánh mắt Liễu thị sáng ngời, biện pháp tốt như thế, lúc nàng còn ở Liễu gia dạy học tại gia, mỗi tuần sẽ khảo thí một lần, khiến bọn nàng căm thù đến tận xương tuỷ.

Nhưng hôm nay nàng là lão sư, mới phát hiện này đúng là phương pháp hay để đối phó với đám hài tử này, không phải các ngươi luôn tinh lực tràn đầy sao? Khảo thí các ngươi cho vui cửa vui nhà.

Sau khi Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh nghe được tin tức này, hai người bừng bừng ý chí chiến đấu. Mà các hài tử còn lại hai mắt tối sầm, hận không thể ngất xỉu đi.

Liễu Tử Ký cực kỳ chán ghét khảo thí, không ngờ hắn chạy tới Cố gia dạy học tại gia, vẫn trốn không thoát.

Còn Cố Trạch Hạo, mỗi ngày xếp sau mấy thiên tài, nỗ lực học tập đã rất vất vả, vậy mà còn muốn khảo thí, đây là ngại bọn họ chịu đả kích còn chưa đủ sao?

Ngay cả Cố Thanh Chỉ luôn ngoan ngoãn nghe lời cũng có chút chịu không nổi, mang theo mấy tiểu hài tử đáng thương đi tìm Chu thị.

Chu thị nghe xong, nhìn mấy đứa nhỏ đáng thương mếu máo, chỉ đành bất đắc dĩ nói:

- Chuyện học đều do nhị thẩm quản lý, nương cũng không còn cách nào.

Thấy không có hiệu quả, mấy đứa nhỏ bước đi trầm trọng đi tìm Mẫn phu nhân, ai ngờ cũng bất lực trở về, không, vẫn có chút hữu ích, tỷ như hiện giờ Cố gia đều biết bọn nhỏ sắp khảo thí.

Chu thị tò mò không biết Liễu thị làm gì, mà khiến tinh thần của bọn nhỏ sa sút đến như vậy.

Kết quả sau khi nghe ngóng mới biết, người khởi xướng lại là nhi tử của nàng.

Cố Trạch Vũ có tật xấu là thích lên mặt dạy đời, càng diễn càng hăng, Chu thị định viết cho nhi tử một phong thư, để hắn thả cho thân muội muội một con đường sống.

Nhưng suy nghĩ xong, vẫn chọn từ bỏ.

Lần trước Cố Trạch Vũ viết thư về, còn vô cùng thành khẩn kiến nghị mẫu thân cũng đi theo nhị thẩm đọc sách.

Dù sao lần này cũng là lần khảo thí đầu tiên của bọn nhỏ, Chu thị cảm thấy nàng là đại bá mẫu, nàng vẫn nên duy trì một chút, vì thế liền tìm Liễu thị, nói là muốn tham quan một chút.

Liễu thị vui vẻ đồng ý, nàng dạy học cũng lâu như vậy, nàng muốn ở trước mặt đại tẩu khoe khoang một chút thành quả.

Cuối cùng còn nghĩ, nếu đại tẩu đã tới, vậy gọi luôn tam đệ muội tới cho vui.

Vì thế bọn người Cố Thanh Chỉ kinh hoảng phát hiện, bọn họ không chỉ phải khảo thí, còn bị gia trưởng nhìn chăm chú, này quả thực là công khai xử tội, nàng hối hận khi đi tìm Chu thị cùng Mẫn phu nhân.

Dù bọn nhỏ có buồn bực cũng không còn cách nào, khảo thí vẫn phải khảo.

Cũng vì mọi người học tập có tiến độ khác nhau, cho nên nội dung khảo thí cũng khác nhau, tỷ như Liễu Tử Ký có căn cơ học tập từ trước, hắn sẽ có bài thi riêng.

Tuy Cố Thanh Chỉ lớn tuổi hơn, nhưng thành tích học tập không tốt có thể cùng khảo thí với Cố Thanh Xu cùng Cố Trạch Hạo, còn ba hài tử nhỏ nhất cùng Tiêu Diễn Chi đều có chung một đề mục.

Khuôn mặt Liễu Tử Ký rất trầm trọng, một đường múa bút thành văn, thoạt nhìn có vài phần phong phạm của người Liễu gia.

Còn ba người Cố Thanh Chỉ lại vò đầu bứt tai, nhìn chung quanh, giống như muốn tìm người để sao chép.

Chỉ là ba người này có trình độ tương đương nhau, có sao chép cũng sao không được cái gì.

Mà bên kia, phong cách càng thêm kỳ lạ, Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh giống như đang thi đấu, cúi đầu cặm cụi viết.

Phía sau bọn họ là Tiêu Diễn Chi cùng Cố Thanh Vi cũng viết không nhanh không chậm, nhìn rất nghiêm túc, nhưng lão sư Liễu thị đi giám thị, vừa nhìn liền thấy, thiếu chút nữa tức giận đến ngất xỉu.

Cố Thanh Vi không nhớ chữ sẽ dùng vòng tròn thay thế, cho nên toàn bộ bài thi, vòng tròn chiếm nhiều nhất.

Nhưng Tiêu Diễn Chi lại lấp đầy, chỉ là khả năng chính xác cũng không hơn Cố Thanh Vi bao nhiêu.

Bên này bọn nhỏ khẩn trương khảo thí, bên kia các gia trưởng lại vô cùng nhàn nhã.

Chu thị cùng Đào thị vừa uống trà vừa nhỏ giọng nói chuyện phiếm, vô cùng thư thái thích ý.

_______________________________________

Đào thị trôi qua thư thái như vậy, nhưng Nhạc Bình trưởng công chúa ở trong phủ dưỡng thương, tâm tình rất nặng nề.

Nàng ở trong phủ của Nguyên Gia bị mất hết mặt mũi, không cần nghĩ cũng biết, hiện tại người bên ngoài đang cười nhạo nàng.

Điều này khiến cho nàng vừa ghét lại vừa hận, ghen ghét Nguyên Gia ỷ vào thân phận không biết cố kỵ, oán hận Nguyên Gia không nể tình tỷ muội, ở trước mặt mọi người khó dễ nàng.

Cuối cùng nàng còn giận chó đánh mèo đổ lên người Đào thị, đáng tiếc thường ngày Đào thị chỉ ru rú trong phủ, nàng muốn tìm người đối phó nàng ta cũng không có biện pháp.

Mà chuyện trong phủ càng khiến nàng hít thở không thông, hôm qua Phò mã vừa cãi nhau với nàng, sau đó rời phủ, một đêm chưa về, không cần nghĩ cũng biết, hắn đang ở trên giường tiểu yêu tinh.

Nàng hận không thể dẫn người đi xé nát mặt tiểu yêu tinh kia, nhưng lại sợ chuyện phu thê bất hòa tuôn ra ngoài, sẽ bị người trong kinh thành cười nhạo, nàng nghẹn muốn chết rồi.

Hạ nhân đều nơm nớp lo sợ, sợ khiến chủ tử tức giận.

Nhưng Nhạc Bình đâu phải là người dễ dàng lấy lòng, lấy cớ trà quá nóng, hất nguyên chén trà lên người nha hoàn kia, nha hoàn cũng không dám lên tiếng, chỉ có thể run rẩy quỳ gối.

Đúng lúc này, một nữ tử trung niên từ ngoài đi vào, thấy thế liền nói:

- Ai lại chọc giận điện hạ của chúng ta?

Nhạc Bình hừ một tiếng:

- Tiện tì này, trà cũng pha không được, muốn bỏng chết bổn cung.

- Điện hạ đừng nóng giận, đừng vì hạ nhân mà tức giận hại thân thể.

Phụ nhân kia liếc mắt nhìn nha hoàn, nhẹ nhàng bâng quơ nói:

- Kéo đi ra ngoài đánh hai mươi bản, học lại quy củ.

Nha hoàn kia nằm liệt trên mặt đất, bị hai ma ma kéo ra ngoài cửa, tiếng đánh phạt truyền vào trong phòng, thỉnh thoảng còn truyền đến vài tiếng đau đớn thảm thiết.

Phụ nhân kia là nhũ mẫu của Nhạc Bình, tên là Trình Nương. Lúc trước Nhạc Bình còn chưa vào Khôn Ninh Cung, vẫn là nhũ mẫu giáo dưỡng nàng, đối với Nhạc Bình rất trung thành tận tâm, cũng là người mà nàng tín nhiệm nhất.

Trình Nương nhìn vết thương của Nhạc Bình, rồi nói:

- Vết thương này nhìn đã đỡ hơn rất nhiều, để cho đại phu đổi hai lần dược là tốt rồi.

- Tốt thì có ích lợi gì? Dù sao cũng không thể đi ra ngoài.

Nhạc Bình nổi giận nói:

- Hiện tại người bên ngoài đều đang cười nhạo ta, bọn họ hận không thể dẫm ta dưới chân.

- Điện hạ nói lời này là không đúng rồi.

Trình Nương vuốt đầu tóc Nhạc Bình:

- Người chính là thiên chi kiêu nữ, là đương triều trưởng công chúa, ai dám đối xử với người như thế?

- Bọn họ có gì mà không dám!

Nhạc Bình nghiến răng nghiến lợi:

- Ngay cả nữ nhân không có cáo mệnh cũng có thể giương oai đè đầu ta, ngày sau bọn họ học theo, ta còn có thể đứng vững ở kinh thành?

Trình Nương cũng biết ngày yến hội đã xảy ra chuyện gì, nghe Nhạc Bình nói như vậy, vội vàng nói:

- Sao người có thể nghĩ như vậy? Nguyên Gia trưởng công chúa là muội muội của người, dù nàng có chút tùy hứng, người là tỷ tỷ phải nhường nàng một chút. Còn những người khác…Giống như người nói, Đào thị kia không có cáo mệnh, còn không phải tùy ý người suy xét đắn đo?

- Đắn đo? Chỉ muốn nàng hành lễ, vậy mà Nguyên Gia còn che chở! Sao ta phải suy xét nàng!

Nhạc Bình càng nói càng tức:

- Ta còn chưa đối xử với nàng thế nào, Nguyên Gia đã muốn đối phó ta!

- Người nghĩ sai rồi, dù sao cũng là yến hội mừng Nguyên Gia trưởng công chúa hồi kinh, người ở trong yến hội của nàng giáo huấn người khác, sẽ khiến nàng khó coi.

Trình Nương không nhanh không chậm nói:

- Nhưng nếu Đào thị kia chỉ dựa vào Nguyên Gia trưởng công chúa, ngày sau vẫn không hành lễ với người, nếu nàng là người không biết lễ nghĩa, người muốn giáo huấn nàng là thiên kinh địa nghĩa, ngay cả Nguyên Gia trưởng công chúa cũng không thể nói giúp nàng.

Nhạc Bình nghe nhũ mẫu nói như vậy, hồ nghi nói:

- Nhũ mẫu không gạt ta?

Trình Nương thay nàng điều chỉnh gối dựa, ôn nhu nói:

- Nô tỳ có khi nào lừa gạt người, người có số phận không tốt, không thể đầu thai vào bụng tiên thái hậu, làm thân hoàng muội của bệ hạ, hiện giờ chỉ có thể chịu đựng nàng.

Nhũ mẫu nói lời này khiến sắc mặt Nhạc Bình càng thêm đen tối, nàng càng thống hận Nguyên Gia.

Trình Nương thấy thế, liền nói:

- Tuy người không thể so với Nguyên Gia trưởng công chúa, nhưng người có thân phận cao quý, muốn đối phó với Đào thị thì dễ như trở bàn tay.

Nhạc Bình cắn răng:

- Nhũ mẫu nói đúng, trừ phi sau này nàng không ra khỏi cửa giao tế, nếu không ta nhất định phải khiến nàng đẹp mặt. Còn có hai tiểu tử kia…

Nhạc Bình còn chưa nói xong, bỗng nhiên hắt xì một cái, nàng nhớ tới ánh mắt hàn ý, cũng không dám nói bậy nữa.

Đào thị không biết, nàng đã trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt Nhạc Bình trưởng công chúa.

Sau khi Đào thị quan khán( quan sát+ khán giả) bọn nhỏ khảo thí, giống như nàng đã tìm được chuyện có thể làm.

Vì thế trừ đi chùa miếu dâng hương ra, mỗi ngày đều làm điểm tâm cho bọn nhỏ dùng.

Đào thị trở thành người mà bọn nhỏ yêu thích nhất, đối lập hoàn toàn với hung thần ác sát Liễu thị.

Liễu thị tâm tình buồn bực:

- Thật là, người xấu đều để ta làm, các ngươi đều là người tốt.

Đào thị cười khẽ:

- Nhị tẩu suy nghĩ nhiều rồi, bọn nhỏ đều biết ngươi muốn tốt cho bọn chúng.

Hai người đang nói chuyện phiếm, nhìn thấy ngoài cửa có một nha hoàn vội vàng chạy tới, đúng là đại nha hoàn bên người Đào thị, Hồng Oanh vừa chạy vừa thở hổn hển.

Đào thị hỏi:

- Làm sao vậy?

Hồng Oanh nói:

- Trong cung truyền tới thánh chỉ, phu nhân người mau về thay y phục ra ngoài tiếp chỉ.

Đào thị hoảng sợ, vội vã cáo từ Liễu thị, cùng Hồng Oanh rời đi.

Các nàng vừa đi, nha hoàn bên người Liễu thị là Họa Bình cũng chạy tới đây:

- Phu nhân, trong cung truyền tới thánh chỉ, người mau cùng nô tỳ ra ngoài tiếp chỉ đi.

Liễu thị có chút buồn bực, theo lý mà nói, Họa Bình luôn có chừng mực, sẽ không kéo dài, nhưng vì sao Hồng Oanh từ tam phòng chạy tới còn nhanh hơn Họa Bình, hay là…

Thánh chỉ này có quan hệ tới Đào thị?

Mẫn phu nhân cùng đám người Đào thị quỳ xuống.

Người đi ban chỉ chính là đại thái giám Trương Lễ, hắn mở ra thánh chỉ, đầy nhịp điệu niệm ra nội dung thánh chỉ.

Nghe xong, mọi người đều sửng sốt, vì thánh chỉ này ban phong Đào thị làm An Nhân.

Thánh chỉ tuyên xong, Trương Lễ sai tiểu thái giám đem công văn cáo mệnh cùng ban thưởng đưa đến phía trước.

Đào thị choáng váng, sau một lúc lâu cũng chưa lấy lại tinh thần, cũng may là có Liễu thị nhắc nhở, mới không thất lễ.

Mẫn phu nhân đỡ tay trưởng tức đứng lên, sai người tặng Trương Lễ một hà bao, rồi nói:

- Thần phụ sợ hãi, thỉnh Trương công công nói rõ, bệ hạ sắc phong long ân, chính là…tam nhi tử của ta ở biên quan xảy ra chuyện gì?

Cũng không thể trách nàng nghĩ như vậy, này cũng không phải sắc phong đơn giản, An Nhân là lục phẩm cáo mệnh.

Ít nhất Cố Vĩnh Hàn phải làm tới lục phẩm giáo úy, đây chính là nhảy ba cấp, phải lập công lao bao lớn? Nhìn thế nào cũng có vẻ Cố Vĩnh Hàn xảy ra chuyện, hoàng đế muốn bồi thường...

Đào thị lo lắng nhìn Trương Lễ.

Trương Lễ cười nói:

- Phu nhân yên tâm, tam công tử bình an, bệ hạ vừa mới nhận được tin cấp báo tám trăm dặm từ Tây Bắc truyền tới, quốc công gia đã đánh bại ngoại tộc, tam công tử cũng là người có công lớn, bệ hạ mặt rồng đại duyệt( vui vẻ đầy mặt), cho nên mới hạ chỉ sắc phong.

Mẫn phu nhân nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.

Sau đó cũng cao hứng lên, nàng vẫn luôn lo lắng tiểu nhi tử cà lơ phất phơ không có thành tựu.

Hiện giờ hắn có thể lập công, thê nhi hưởng đặc quyền, nàng cũng yên tâm.

Chờ Trương Lễ đi rồi, Chu thị cùng Liễu thị tiến lên chúc mừng Mẫn phu nhân cùng Đào thị, Liễu thị còn trêu ghẹo bắt Đào thị mời khách.

Đào thị xấu hổ đỏ mặt, nàng thật không nghĩ Cố Vĩnh Hàn sẽ lập được công lao gì đó, chỉ cần hắn có thể bình bình an trở về là đủ rồi.

Không ngờ hắn thật sự lập công, còn thỉnh cho nàng phẩm cấp cáo mệnh, trong lòng nàng ngọt ngào vô cùng.

Cũng may Đào thị cũng dần dần rèn luyện bản thân, lúc trước đụng chuyện là khóc, lúc này nàng không khóc mà cười rất tươi, vui vẻ đáp ứng Liễu thị làm chủ mời khách.

Liễu thị chỉ nói đùa, không ngờ Đào thị thật sự đáp ứng, nàng cũng không khách khí, bẻ ngón tay gọi món ăn.

Chu thị không thể để nàng khi dễ đệ muội như vậy, tức giận nhìn nàng một cái:

- Ngươi nào còn bộ dáng tiểu thư thanh quý nhân gia, ta còn nghĩ ở trong phủ này vẫn luôn bỏ đói ngươi.

- Cũng không phải bị bỏ đói.

Liễu thị cũng không cam lòng yếu thế:

- Nửa tháng này cùng hai người các ngươi ăn chay niệm Phật, ta ăn như thỏ.

- Nếu ngươi thèm, bỏ bạc dặn phòng bếp làm, ngươi muốn ăn gì mà không được, rõ ràng là bản thân keo kiệt.

Liễu thị nói không lại Chu thị, chỉ có cầu cứu Mẫn phu nhân:

- Nương, đại tẩu khi dễ ta.

Mẫn phu nhân vẻ mặt vui mừng, thấy các nàng như vậy, cũng náo nhiệt nói:

- Nếu ngươi thèm ăn, buổi tối sai phòng bếp làm đồ ăn phong phú một chút, chúng ta cùng nhau chúc mừng.

Chu thị cười nói:

- Vẫn là nương hào phóng.

Liễu thị bị trêu ghẹo, dậm dậm chân:

- Được a, các ngươi đều khi dễ ta!

Đào thị còn nghĩ nàng thật sự sinh khí, vội vàng nói:

- Nhị tẩu đừng tức giận, ta mời khách là được, các ngươi muốn ăn cái gì cũng được, ta làm cho các ngươi.

Liễu thị vẻ mặt hớn hở, Chu thị bất đắc dĩ lắc đầu:

- Một người là quỷ linh tinh, một người suy nghĩ thành thật, thật là…

Tin tức truyền tới hậu viện, bọn hạ nhân cũng vui mừng, đặc biệt là tam phòng, tuy Uy Quốc Công phủ không khí hài hòa, các phòng còn lại quan hệ hòa thuận, nhưng đối với bọn hạ nhân mà nói, nhiều ít vẫn có chút tâm lý đua đòi.

Mấy năm nay tam phòng bị đè dưới đất, lúc này cũng coi như dương mi thổ khí( hãnh diện).

Chỉ là Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh không thiên chân như bọn họ. Đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, sau đó lại lo lắng.

Nếu Cố Vĩnh Huyên hoặc là Cố Vĩnh Diễm lập công lớn, hai người bọn họ sẽ tin tưởng một chút.

Nghe tin Cố Vĩnh Hàn phụ trách đưa lương thực, không biết như thế nào lại đụng phải mật thám của đối phương, bản lĩnh của hắn lơ lỏng bình thường, hai người đều biết, thật sự không biết hắn làm thế nào lập hạ công lớn.

Nhưng Uy Quốc Công không phải người như vậy, người này đoan chính nghiêm cẩn, nếu không phải như thế, năm đó sau khi Phụng Triển chết trận, Tiêu Dận sẽ không để hắn tiếp nhận phòng ngự Tây Bắc.

Nhiều năm như vậy, Tây Bắc giống như thùng sắt, khó nhất chính là, bất luận chiến công hay là trướng vụ, đều là rành mạch rõ ràng, người như vậy, sao có thể vì nhi tử mà mạo báo( công giả) công lao.

Chuyện này khiến hai người nghĩ trăm lần cũng không ra, nếu thật sự muốn biết, đành phải chờ Cố Thanh Ninh báo mộng với hoàng đế mới biết được chân tướng.

Cùng lúc đó, tin tức Tây Bắc đại thắng lan truyền ra ngoài, đây là trận đại thắng đầu tiên sau khi Uy Quốc Công dẫn binh tới Tây Bắc, đương nhiên đáng giá vui mừng khôn xiết, toàn bộ kinh thành đều đắm chìm trong vui sướng.

Trong quán trà người kể chuyện xưa lập tức đuổi theo trào lưu, đem trận đại thắng này biên soạn thành chuyện xưa, khách khứa ngồi đầy quán, trầm trồ khen ngợi không ngừng.

Đoạn nổi danh nhất, chính là vị Cố tam công tử trên đường đưa lương thảo, phát hiện tung tích mật thám của ngoại tộc lẻn vào, dựa vào tiểu đội một trăm người, tiêu diệt mật thám của ngoại tộc, chém đầu mười mật thám, còn truyền tin tới Nghiệp Thành, giúp Uy Quốc Công phát hiện ra tung tích của địch nhân, đánh một trận hùng vĩ vô cùng.

Lúc trước Cố Vĩnh Hàn ở kinh thành nổi danh là ăn chơi trác táng, không ngờ đi biên quan, liền lập hạ kỳ công, khiến người khác không khỏi cảm khái Uy Quốc Công phủ thật là hổ phụ hổ tử, lại cảm khái Uy Quốc Công phủ được đế tâm, Cố Vĩnh Hàn trong một đêm liền nhảy lên ba cấp, không chỉ như thế, thê tử còn được phong cáo mệnh.

Trong thời gian ngắn, dân chúng kinh thành nói chuyện say sưa, cũng hâm mộ Đào thị mệnh tốt, một nữ nhân không phụ không mẫu, không chỉ gả vào Uy Quốc Công phủ, còn cho rằng tướng công chỉ là hoàn khố công tử, ai ngờ hoàn khố xoay người, thỉnh cho nàng lục phẩm cáo mệnh.

Nữ tử trong kinh thành hâm mộ ghen tị không thôi, những nữ tử có thân phận không cao, cũng xem nàng như mục tiêu mà phấn đấu.

Chỉ là, cũng có người tức giận không thể át.

Tỷ như Nhạc Bình trưởng công chúa ở trong phủ đập phá đồ vật trong phòng, phò mã thật vất vả mới trở về, vừa nghe động tĩnh, không nói hai lời lại xoay người ra cửa.

Trong triều khen thưởng cùng tin tức, cách một thời gian mới đến Tây Bắc, Uy Quốc Công sai người đem ban thưởng công lao đi xuống, sau đó mới mở ra tin tức, vừa thấy cũng ngây ngẩn cả người.

Cố Vĩnh Hàn một bàn tay treo trước ngực, đầu vẫn luôn ngó về phía Uy Quốc Công:

- Phụ thân, nói gì đó?

Sắc mặt Uy Quốc Công cổ quái, đem tin tức này đưa cho Cố Vĩnh Huyên, sau khi Cố Vĩnh Huyên xem xong, có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua Cố Vĩnh Hàn, sau đó cười nói:

- Chúc mừng tam đệ.

Cố Vĩnh Hàn không thể hiểu được:

- Có gì mà chúc mừng?

Tuy hắn đưa lương thảo tới sai chổ, nhưng tốt xấu gì cũng giết được địch nhân, nhưng có gì mà vui mừng?

Uy Quốc Công nhìn thoáng qua nhi tử đang ngây ngốc, chỉ cảm thấy răng đau, đem tin tức kia ném tới trước mặt hắn:

- Tự xem đi.

Cố Vĩnh Hàn tò mò nhận lấy, nhìn xong xém nhảy dựng lên:

- Bệ hạ phong Ngọc Nương làm lục phẩm An Nhân!

Uy Quốc Công:

- ...Ngươi không thể xem tin tức của chính ngươi?

Hắn cảm thấy răng càng đau, nếu không phải Cố Vĩnh Hàn đang bị thương, hắn hận không thể đánh hắn nằm một đốn.

Nhi tử ngốc như vậy, thật muốn nhét hắn vào bụng lão thê, nung lò nấu lại.

Lúc này Cố Vĩnh Hàn mới xem xong tin tức, liền nhếch môi cười:

- Bệ hạ là người tốt.

Nói đến chân tướng chuyện này thật khiến người ta không nói được lời nào.

Uy Quốc Công để Cố Vĩnh Hàn phụ trách lương thảo, còn nghĩ rằng loại chuyện này không cần kỹ thuật năng lực, Cố Vĩnh Hàn sẽ không gặp vấn đề gì.

Ai biết lộ trình rõ ràng như vậy, mà hắn còn đi sai được, còn đánh bậy đánh bạ đụng phải mật thám của ngoại tộc, một đống lương xe lấp kín mít đường đi, hai bên đụng chính diện, làm sao bây giờ, đánh a.

Cố Vĩnh Hàn võ nghệ lơ lỏng bình thường, nhưng từ nhỏ bị ảnh hưởng từ phụ huynh luôn làm việc mẫu mực, ở loại thời điểm này không muốn bỏ chạy, trực tiếp làm gương cùng binh sĩ vọt lên.

Binh sĩ phụ trách bảo hộ hắn chỉ có thể bất đắc dĩ lao lên theo. Ngày thường tính tình của hắn rất tốt, không làm cao, cùng đám binh lính này đó có quan hệ rất tốt, gặp loại tình huống này, binh lính không chút nghĩ ngợi liền vọt lên.

Những mật thám bên ngoại tộc cũng hoàn mỹ, nhưng song quyền khó địch bốn tay, hơn nữa địa hình eo hẹp không thể phát huy, bị bọn họ lấy thịt đè người, vô cùng nghẹn khuất.

Tiểu đội một trăm binh lính đánh giết mười mật thám bên ngoại tộc, Cố Vĩnh Hàn may mắn chỉ bị thương cánh tay.

Ngoại tộc xuất sư bất lợi, Uy Quốc Công kịp thời nhận được tin báo, lúc này mới có thể đại thắng.

Tuy Cố Vĩnh Hàn lập công, nhưng lương thảo không đưa tới kịp lúc, vi phạm quân pháp, Uy Quốc Công trị quân nghiêm khắc, cũng không vì hắn là nhi tử mà mở một mắt nhắm một mắt.

Chỉ vì Cố Vĩnh Hàn lập công mà bị thương, hắn liền lấy ưu bổ khuyết, báo cáo chuyện này cho hoàng đế.

Không ngờ hoàng đế thấy quân báo này, vừa kinh ngạc lại vừa buồn cười, còn khen Cố Vĩnh Hàn là phúc tướng, không chỉ không phạt hắn, ngược lại còn thăng quan cho Cố Vĩnh Hàn, thuận tiện phong cáo mệnh cho thê tử của hắn.

Uy Quốc Công chỉ có thể cảm thấy, đứa nhỏ này thật sự có vận khí, hai ca ca của hắn đều là đao thật kiếm thật leo lên quân hàm.

Còn hắn thì lạc đường đánh bậy đánh bạ thăng lên ba cấp, đổi lại là người khác, không chừng sẽ tức thổ huyết, cũng may Cố Vĩnh Huyên cùng Cố Vĩnh Diễm không ghen ghét, còn chân thành chúc mừng đệ đệ.

Uy Quốc Công đành nghẹn ngụm huyết vào trong bụng, đáng tiếc hắn không nghe tin kinh thành đã khen Cố Vĩnh Hàn như đại đóa hoa, nếu không nhất định sẽ không nín được.

Uy Quốc Công mặc kệ Cố Vĩnh Hàn đang cười ngây ngốc, hắn nói với Cố Vĩnh Huyên:

- Thánh chỉ sắc phong phải mất một đoạn thời gian mới tới đây, những lúc thế này, phải nâng cao tinh thần, cũng không nên để chuyện tốt đổi thành chuyện xấu.

- Phụ thân yên tâm, trong lòng ta hiểu rõ.

Uy Quốc Công rất yên tâm về trưởng tử, nhưng Cố Vĩnh Huyên nhìn hắn không có vui vẻ, có chút kỳ quái:

- Phụ thân, có gì không ổn sao?

- Cũng không phải.

Uy Quốc Công cũng không biết nên nói thế nào:

- Đây là chuyện tốt, nhưng ta lại cảm thấy không có đơn giản như vậy, lương thảo không thể kịp thời vận chuyển tới đây, là tội lớn, chỉ vì Vĩnh Hàn lập công, ta mới trơ mặt khẩn cầu bệ hạ ưu bù khuyết. Hiện giờ kết quả thế này nằm ngoài dự kiến của ta, lúc trước bệ hạ đi theo tiên đế xử lý chính sự nhiều năm, không nên thưởng phạt không rõ.

- Như thế nào là thưởng phạt không rõ.

Cố Vĩnh Hàn xen mồm, từ lúc biết bệ hạ thăng quan cho hắn, hắn đã hoàn toàn trở thành fan não tàn, cãi cọ cùng phụ thân:

- Bệ hạ tuệ nhãn tinh tế, đương nhiên nhìn thấy tiềm lực của ta, người là phụ thân của ta, sao lại nói nhi tử như thế?

Uy Quốc Công nhịn không được nữa, duỗi tay gõ đầu hắn:

- Ngươi có mấy phân lượng, ta còn không biết sao? Ta cảm thấy lần này sắc phong, có chút kỳ quái.

- Phụ thân ý tứ là?

- Ta cũng không rõ, chỉ cảm thấy ban thưởng quá mức, cũng không phải là chuyện tốt.

Cố Vĩnh Hàn còn muốn cãi cọ, nhưng nhìn thấy Uy Quốc Công muốn đập hắn, lập tức dùng tay kia che đầu.

Cố Vĩnh Huyên cười nói:

- Mặc kệ là vì cái gì, hiện tại vẫn là chuyện tốt, hoàng thượng ban ân, nghĩ nhiều cũng vô ích, giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền là được.

Uy Quốc Công gật đầu:

- Đúng là ta buồn lo vô cớ.

Sau đó trừng mắt liếc nhìn Cố Vĩnh Hàn:

- Ngươi hãy ngoan ngoãn theo đại ca ngươi học lễ nghi, miễn làm mất mặt trước mặt thái giám truyền chỉ.

Hắn chỉ nghĩ hắn đến đây để tích cóp kinh nghiệm, không nghĩ sẽ lập được công lớn gì đó, nên cũng không học lễ nghi, nào ngờ bản thân lại lập công, không còn cách nào, chỉ đành học lễ nghi.

- Biết rồi.

Vài ngày sau, thái giám tới tuyên chỉ, tuy Cố Vĩnh Hàn còn chút mới lạ, nhưng cũng không rụt rè.

Chỉ là không ngờ, trừ thánh chỉ còn có khẩu dụ, nội dung khẩu dụ khiến Uy Quốc Công nhịn không được mà nhíu mày.

Không ngờ hắn nói trúng rồi, sắc phong này không chỉ ban thưởng, mà là bệ hạ bồi thường trước.

Lần này trừ thái giám đến tuyên chỉ, còn có một người, chính là Phụng Linh của Thành Nghị Bá.

Sau khi tiên Định Quốc Công Phụng Triển chết trận ở Tây Bắc, tiên đế trừ tước Định Quốc Công, hạ hàng xuống Thành Nghị bá, ngay lúc đó Phụng hoàng hậu làm chủ quá kế một hài tử cho hắn, người đó chính là Phụng Linh.

Bệ hạ đưa Phụng Linh đến Tây Bắc, không cần nói cũng biết.

Muốn nói Uy Quốc Công phủ cùng Định Quốc Công phủ có quan hệ thân gia, thân cô cô của Uy Quốc Công là thân mẫu của Phụng Triển, bọn họ từ nhỏ cùng luyện võ lớn lên, chỉ là sau khi Phụng Triển chết, hai phủ liền chặt đứt liên hệ.

Hiện giờ Uy Quốc Công nhìn thấy Phụng Linh, tâm tình vô cùng phức tạp.

Phụng Linh tuổi còn nhỏ, mới mười tám tuổi, Phụng thị bất luận là nam hay nữ, đều có dung mạo minh diễm, Phụng Linh cũng như vậy, nhìn có vài nét tương tự Phụng Triển khi còn trẻ.

Hắn khí phách hăng hái, tuy mang trong người tính khí tranh đua của thiếu niên, lại có một phần hấp tấp không thể bỏ qua.

Thái giám nói:

- Bệ hạ nói, Thành Nghị bá tới đây học tập, người chỉ cần quản giáo là được.

Lời này nói thân mật, giống như gia trưởng nói với lão sư, nếu đã như vậy, Uy Quốc Công chỉ có thể bóp mũi tiếp nhận trời giáng.

Chỉ là có chút cố kỵ thân phận của vị này, nên phải nói, Uy Quốc Công nói:

- Mấy tháng này, ngươi tạm thời đi theo Vĩnh Huyên, nói ít nhìn nhiều, trong quân doanh, quân pháp như thiên, mặc kệ ngươi có thân phận gì, một khi phạm vào quân pháp, quyết không tha thứ.

Phụng Linh gật đầu:

- Quốc công gia yên tâm, ta chắc chắn nghe theo sự dạy dỗ của người cùng biểu huynh.

Hắn không do dự phục tùng mệnh lệnh, khiến Uy Quốc Công tạm thời yên tâm, hắn hòa hoãn sắc mặt một ít:

- Cứ như vậy đi, chờ ngươi chân chính ra chiến trường, sẽ hiểu đánh giặc là như thế nào.

Phụng Linh ưỡn ngực nói:

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Cố Vĩnh Huyên khẽ cười nói:

- Không cần quá khẩn trương, ta mang ngươi tới nơi nghỉ ngơi.

Bọn họ vừa đi, Uy Quốc Công vẫn nhịn không được mà thở dài.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box