Xuân Về Nắng Ấm - Chapter 21

Suốt ba ngày, ta không có việc gì làm, ngày nào cũng ngồi phơi nắng đọc sách trong sân.

 

Cuối cùng cũng qua được ba ngày, sáng nay ta đang rửa mặt trong sân, nhìn thấy bà cô hàng xóm đi qua đi lại trước cửa ba lần.

 

Ta hỏi bà ấy: "Bà có việc gì sao?"

 

"Không có việc gì, ta có thể có việc gì chứ."

 

Ta tiếp tục chải tóc, bà ấy lại nói: "À, đại tiểu thư!"

 

"Hửm?"

 

"Vừa hay gặp cô ở đây, cô chưa biết sao? Ta bảo này, tướng quân bị ốm đấy, ốm nặng lắm."

 

Ta kinh ngạc hỏi lại.

 

"Ta còn nhiều việc phải làm kia mà, bận chết đi được." Bà ấy lẩm bẩm rồi rời đi.

 

Ta chuẩn bị đến tiệm thuốc tìm sư phụ đi cùng, vừa mới rẽ vào con đường khác, thì thấy ông lão bán rượu đã bày quầy từ sáng sớm.

 

Ông lão nhìn thấy ta liền nói: "Đại tiểu thư, hôm nọ tướng quân nói rượu của ta rất ngon, ta lại mang cho ngài ấy hai bình nữa, hôm nay cô nhất định phải giúp ta mang cho ngài ấy nhé."

 

"Nếu không, để qua hôm nay là hỏng mất."

 

Ta đứng ở góc đường với bình rượu trong tay, một lúc sau, trong tay ta lại có thêm rau xanh, một đôi giày, một xâu thịt và một cây bút lông.

 

Tất cả đều phải đưa cho Tiêu Hành trong ngày hôm nay, lý do thì muôn hình muôn vẻ.

 

Ta tay xách nách mang, day day mi tâm.

 

"Đại tiểu thư, cô muốn ra ngoài sao?" Một ông lão dừng xe ngựa lại trước mặt ta, "Ta đang định đến quân doanh lấy đồ, thuận đường đưa cô đi luôn nhé?"

 

Ta gật đầu: "Vậy phiền ông rồi."

 

"Không sao, không sao."

 

Nửa canh giờ sau, ta đã đứng trước cổng quân doanh, đây là lần đầu tiên ta đến đây.

 

Vốn tưởng quân doanh sẽ rất bẩn thỉu, bụi bặm mù mịt, khắp nơi đều là phân bò, phân ngựa.

 

Nhưng thực tế lại là con đường được lát đá xanh, cỏ dại hai bên đường được cắt tỉa ngang bằng nhau, bước vào quân doanh, mạng nhện ở góc tường đã biến mất, thay vào đó là lưới đánh cá, trên đó dán đầy hoa dại.

 

Binh lính ta gặp trên đường đều là lão binh, dung mạo không đẹp trai cho lắm.

 

Ta ngẩng đầu nhìn mặt trời ấm áp, lòng ta cũng tràn đầy ánh nắng.

 

Đến trước lều trại của Tiêu Hành, ta gõ cửa rồi bước vào, hắn đang nằm trên giường, ngược ánh sáng, nhìn thấy ta liền xoay người đi, quay lưng về phía ta, ho khan một tiếng: "Nàng đến đây làm gì?"

 

"Nghe nói ngài bị ốm." Ta đặt đồ lên bàn, "Không khỏe ở đâu?"

 

Ta kéo ghế ngồi xuống bên giường.

 

Hắn quay lưng về phía ta nói: "Chưa chết được."

 

"Để ta xem thử?" Ta nhẹ giọng hỏi.

 

"Tiêu mỗ không có phúc phận đó." Hắn nói.

 

"Tướng quân, ta sai rồi!" Ta ngồi xuống mép giường, nghiêng đầu nhìn hắn, "Ngài độ lượng, tha thứ cho ta đi."

 

Hắn hừ lạnh một tiếng: "Sai ở chỗ nào?"

 

"Sai ở chỗ chỉ muốn dùng nhan sắc để báo ơn, mà không hề chân thành." Ta thấp giọng nói.

 

Hắn sững người, cơ thể cứng đờ, nhưng lại không nói gì.

 

Ta lại dỗ dành thêm mấy câu, hắn vẫn im lặng.

 

"Xem ra là ta đa tình rồi." Ta thở dài, đứng dậy toan rời đi, "Vậy ngài nghỉ ngơi đi, ta đến thăm ngài sau."

 

Ta vừa mới đứng dậy, cổ tay đã bị hắn nắm lấy.

 

Hắn nắm chặt tay ta, nhưng vẫn cố chấp không quay đầu lại.

 

Ta nhìn bàn tay của hắn, thấp giọng nói: "Ta thật sự có chút động lòng với ngài. Nhưng ngài lại chê ta xấu, ghét ta hành sự không quang minh chính trực."

 --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

"Ta cứ nghĩ, một người xuất sắc như ngài, nên tìm một người nữ nhi tâm đầu ý hợp, cùng nhau trải qua cuộc đời này mới không phí hoài."

 

"Ta đã nhiều lần tỏ vẻ quyến rũ, cởi quần áo trước mặt ngài, nhưng ngài đều cau mày lạnh nhạt."

 

Ta rơi nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Cả đời này ta sẽ sống ở Mạc Bắc, ta không muốn vì quấy rầy tướng quân mà trở thành trò cười cho người khác, khiến ta không thể sống nổi ở đây."

 

"Ai dám cười nàng chứ!" Hắn cắn răng nói.

 

"Ngài!"

 

"Ta không có." Hắn nói, vẫn không quay đầu lại.

 

"Ngài có đấy." Ta liếc nhìn hắn, bắt đầu thút thít.

 

Nghe thấy tiếng khóc của ta, hắn đột ngột ngồi dậy, kéo ta vào lòng.

 

"Sao lại hay khóc thế!" Hắn nhẹ giọng, có chút bối rối.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box