Xuân Về Nắng Ấm - Chapter 05

Ta không đoán được vì sao hắn thay đổi chủ ý, nhưng bây giờ hắn chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà ta có thể nắm lấy.

 

Chỉ cần hắn nguyện ý, ta nguyện đánh đổi bất cứ giá nào.

 

Ánh mắt hắn sắc bén nhìn thẳng vào ta, như muốn nhìn thấu tâm can.

 

Ta siết chặt tay hắn.

 

"Nghĩ kỹ chưa?" Hắn hỏi.

 --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

"Nghĩ kỹ rồi!" Ta đáp.

 

"Không hối hận?"

 

"Không hối hận!"

 

Hắn hất bát cơm, nắm lấy tay ta, ngay lúc đó, móc sắt sau lưng hắn "ầm" một tiếng bị giật tung, bụi đất bay mù mịt.

 

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

 

Hắn nắm tay ta, từng bước một đi ra ngoài.

 

Xiềng xích trên xương bả vai, đối với hắn mà nói, không phải gông cùm, mà là vũ khí.

 

Nơi nào hắn đi qua, đá bay cát lăn, không gì cản nổi!

 

Đường phố kinh thành giữa đêm khuya, bóng đen bay nhảy, họ bảo vệ Tiêu Hành, như bầy sói đói ẩn nấp bấy lâu.

 

Nanh vuốt sắc bén, cắn đứt cổ họng binh lính canh thành, m.á.u nóng hổi b.ắ.n tung tóe.

 

Tiêu Hành ôm eo ta, đưa ta lên ngựa, thúc ngựa phi nhanh.

 

Gió đêm tháng Hai vẫn lạnh buốt, nhưng ta lại cảm thấy ấm áp, đây là làn gió của tự do, của sự sống.

 

Ta nghe thấy tiếng hô hoán vang lên từ phía sau, có người hô: "Vân đại tiểu thư đã cướp Tiêu tướng quân, mau bẩm báo!"

 

Ta giật mình.

 

Tiêu Hành lại cười phá lên.

 

"Sao lại nói là ta cướp ngài?" Ta nhíu mày.

 

"Ta vốn định chết, ngươi vào ngục năm ngày, ta liền vượt ngục, nói ngươi cướp ta đi thì ngươi cũng không oan." Tiêu Hành mỉm cười nói.

 

"Chẳng lẽ tướng quân không phải đã sớm muốn vượt ngục, nhưng lại không có lý do chính đáng sao?"

 

Ta vừa đến, hắn liền có cớ bị mỹ nhân mê hoặc, thần trí mờ mịt.

 

Ta không tin Tiêu Hành lại vì mỹ nhân kế.

 

Hắn có vẻ rất vui, "Tùy ngươi nghĩ vậy."

 

Ta mím môi nói: "Vậy ta sẽ nghĩ như vậy."

 

Tiêu Hành cười lớn, tay siết chặt eo ta, "Ngươi vui là được!"

 

Ta cũng không nhịn được mỉm cười, rồi lại lo lắng nhìn đường đi, đêm tối mịt mù, chỉ sợ hắn sơ sẩy một chút liền ngã ngựa.

 --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Nhưng hắn lại rất thong dong, một đường phi nhanh mà người và ngựa đều vững vàng.

 

Kiên trì thêm một canh giờ nữa là có thể nghỉ ngơi. Hắn tưởng ta sợ hãi, lên tiếng an ủi, "Đừng sợ, có ta ở đây."

 

"Ta không sợ." Ta đáp.

 

"Vậy sao?" Hắn nghiêng đầu, hơi thở phả vào tai ta, "Tiếc là tay ta sắp bị ngươi bóp gãy rồi."

 

Ta vội vàng buông tay, xấu hổ đỏ bừng mặt.

____________

Mẫu thân và mọi người được thuộc hạ của Tiêu Hành chia ra hộ tống, đi theo những đường khác nhau.

 

Hẹn đến Mạc Bắc sẽ hội hợp

 

Chỉ trong vòng hai canh giờ ngắn ngủi, thế lực của Tiêu Hành đã khiến ta chấn động.

 

Lúc này, chúng ta dừng chân tại một trạm dịch, trạm dịch sứ cung kính tiếp đón hắn như thể Tiêu Hành chỉ là ghé qua khi làm nhiệm vụ.

 

"Vì sao tướng quân lại cam tâm tình nguyện chịu giam?"

 

Ta bưng hũ thuốc trị thương, đứng chờ bên ngoài phòng tắm. Tiêu Hành bước ra, phần thân trên để trần, những vết sẹo chằng chịt khiến người ta phải rùng mình.

 

Hắn ngồi xuống, ta bôi thuốc lên lưng cho hắn.

 

"Bọn họ có chứng cứ rõ ràng, ta không thể phản bác, vậy nên ở lại trong ngục mấy ngày." Tiêu Hành thản nhiên kể lại lý do hắn bị vu oan mưu phản.

 

Vị phó tướng đắc lực của hắn đã đầu quân cho Thái tử, ngụy tạo tội danh cho hắn.

 

Hắn xem xong còn khen ngợi vị phó tướng kia thủ đoạn ngày càng cao tay.

 

Còn lý do triều đình không giết hắn?

 

Hắn hờ hững đáp, coi binh lính hắn nuôi là ăn chay sao?

 

Ta nói: "Cửu tử nhất sinh, tướng quân sau này nhất định sẽ gặp nhiều may mắn."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box