Xuân Về Nắng Ấm - Chapter 02

"Tỷ tỷ, người đó là ai vậy?" Muội muội năm tuổi nép vào lòng ta, nhỏ giọng hỏi.

Hắn là Tiêu Hành, vị tướng quân trẻ tuổi nhất của triều đình.

Mười lăm tuổi theo phụ thân chinh chiến tứ phương, chỉ trong mười năm đã thống nhất được Mạc Bắc.

Công lao của Tiêu Hành đáng được ghi vào sử sách, để đời sau ca tụng.

Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của ta. 

Bởi vì Tiêu Hành hiện giờ đang bị giam cầm ở đây với tội danh mưu phản, đã được nửa năm rồi.

"Muội còn nhớ ngày mười hai tháng Tám năm ngoái, vị tướng quân mà chúng ta gặp ở Thanh Hòa quán không?"

Muội muội gật đầu, "Vị thần tiên tướng quân tuấn tú kia ạ?"

Ngày ấy Tiêu Hành hồi kinh, vạn người chen chúc trên đường, cả kinh thành hò reo vang dậy, ta may mắn được chứng kiến dung nhan của hắn.

Uy phong lẫm liệt, không giận tự uy.

Ta ngồi bên song sắt, nhìn hắn chằm chằm.

Ánh sáng từ ô thông khí yếu ớt dần, xung quanh vang lên tiếng ngáy ngủ, ta vẫn nhìn hắn, mệt mỏi thì đổi tư thế dựa vào song sắt.

Khi tiếng trống canh điểm lên năm tiếng, Tiêu Hành ngẩng đầu, xuyên qua màn đêm mờ mịt, hắn cũng nhìn ta.

Ta đứng dậy, quỳ gối hành lễ với hắn.

Hắn cười nhạt một tiếng, nhắm mắt lại.

Ta bấm mạnh vào cổ tay, ép bản thân tỉnh táo, tiếp tục duy trì tư thế giống hắn.

Lại một ngày trôi qua đầy bình yên nhưng cũng đầy sợ hãi.

Nhị muội hỏi ta, khi nào chúng ta sẽ bị đưa đi.

Ta nói với nhị muội: "Hôm qua chưa tuyên đọc thánh chỉ, vậy chúng ta còn năm ngày."

Thánh thượng cứ cách năm ngày lại thiết triều một lần.

"Hôm nay đã trôi qua rồi." Nhị muội chỉ vào ô thông khí, ta gật đầu, "Vậy còn bốn ngày."

Nhị muội hoảng sợ, cuộn tròn người lại khóc nức nở.

Ta vẫn nhìn Tiêu Hành.

Đêm xuống, lại là lúc tiếng trống canh điểm lên năm tiếng, Tiêu Hành một lần nữa mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình, hắn lại cười nhạt một tiếng, nhắm mắt không động đậy.

Trời sáng, ngục tốt ném bữa sáng lên đống rơm khô, ta nhặt lên đút cho mẫu thân.

Mẫu thân không ăn. Bà nói thà chết còn hơn nhìn ta bị đưa vào giáo phường ti.

"Còn ba ngày nữa." Ta nói với bà, "Người hãy cố gắng sống thêm ba ngày, nếu không còn đường nào khác, chúng ta lại tính tiếp."

Mẫu thân nghe lời ta, nhai kỹ chiếc bánh bao cứng ngắc.

Hôm nay là ngày hai tháng hai, đêm xuống, loáng thoáng nghe thấy tiếng náo nhiệt của những chiếc đèn lồng diễu hành trên đường phố.

Ngày hai tháng hai năm ngoái ta đang làm gì nhỉ?

Hình như là đang ở trong cung cùng Hoàng hậu ngắm đèn lồng, đèn hoa sen của Thái tử phi rơi vào váy ta, làm cháy quần áo của ta.

Hoàng hậu trách mắng Thái tử phi.

Thái tử dẫn Thái tử phi đến xin lỗi ta, ta mỉm cười nói không sao.

Thời gian trôi qua thật nhanh, đã đến canh năm, Tiêu Hành mở mắt ra, ta vẫn hành lễ với hắn qua song sắt.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, ta cũng nhìn lại hắn.

Xung quanh khói lửa ngập trời, tuyết bay mù mịt, ánh mắt hắn như đưa ta đến Mạc Bắc hoang vu lạnh lẽo.

"Tướng quân." Ta kiềm chế cảm xúc, thấp giọng nói, "Bách tính cần ngài."

Ta không nhìn rõ biểu cảm của hắn, chỉ thấy đôi mắt đen tuyền nhưng vẫn sáng trong ấy, lóe lên tia hứng thú.

Lát sau, hắn cười phá lên.

"Vân Thân, tên gian thần đó, vậy mà lại nuôi dạy được nữ nhi khuê các như ngươi."

Hắn đổi tư thế, dựa vào song sắt nhìn ta, "Ngươi nhìn ta ba ngày, rốt cuộc là bách tính cần ta, hay là ngươi cần ta?"

Ta đáp: "Không có gì khác biệt, ta cũng là bách tính."

Ba ngày nay ta nhìn hắn, chính là vì hiện tại.

Nếu muốn vượt ngục, chín người chúng ta đều là nữ quyến, không nói đến việc có thể trốn thoát hay không, cho dù có ra ngoài cũng không có chỗ dung thân.

Nhưng nếu có Tiêu Hành võ công cao cường, sau lưng lại có Mạc Bắc làm chỗ dựa thì sao?

Ta, muốn sống sót.

Nhưng Tiêu Hành vẫn không hề động lòng, chỉ giơ xích sắt ra ra hiệu cho ta.

Ta nói: "Chỉ hỏi tướng quân có muốn rời khỏi đây hay không. Nếu ngài muốn, ta có cách cởi bỏ xiềng xích trên người ngài."

Hắn lạnh lùng nói: "Không muốn!"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box