Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 06 Hoàn

Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 06 Hoàn

 Tình kiếp - Phần cuối

________________________

19.

Quán trọ bị cháy là do một đám cướp gây ra. Bộ y phục lấp lánh và lộng lẫy của Dao Nương đã thu hút sự thèm khát của những người tị nạn, họ phối hợp với bọn cướp ở nơi này để giết người, cướp của sản và phóng hỏa.

Tất cả mọi người đều phải chịu chung tai họa do sự ngu xuẩn của ả. Ả nên phải bị trừng phạt nặng nề, phải chịu trừng trị. Nhưng Tống Vân Giai lại không muốn nhắc đến chuyện đó thêm 1 lời nào nữa.

Ngày trở về Thẩm phủ, khuôn mặt ta đang sưng lên, mưng mủ và trông rất xấu xí.

Kế mẫu đóng cửa lại và mắng ta: "Nhìn xem, con đã làm gì với chính mình thế này?"

"Dĩ sắc thị nhân giả, sắc suy tắc ái trì, giờ đã hiểu chưa?"

"Còn có con hồ ly cứ suốt ngày quanh quẩn thái tử, con cứ ngày ngày khoe khoang cái gương mặt này với hắn, con muốn làm gì?"

"Cha con đang tức giận, con có biết không? Con có bao giờ nghĩ về chúng ta ở nhà sống như nào không"

Bà ấn tay vào trán ta, cay đắng phàn nàn:

"Bản thân thì không bảo vệ được, chuyện quan trọng thì không ghi nhớ được, cái đầu này của con làm được gì?"

Bà nâng một bát canh trứng gà đưa đến miệng ta và nói muốn ta ăn uống đầy đủ.

Ta có chút buồn nôn, quay mặt không ăn. Ta chưa bao giờ ăn trứng gà. Khi ta còn nhỏ, vào ngày sinh nhật, nhà bếp mang đến hai quả trứng gà, bà nói không có phần của ta, những thứ tốt lành phải để lại cho đệ đệ ta ăn.

Bà từng là một người thiếp không được trọng dụng, nhưng lại có may mắn. Trong gia đình nhiều con cái, phu nhân không thể quản lý hết, những người bà ấy không thích, đều để lại cho kế mẫu ta chăm sóc. Bà luôn hy vọng rằng đệ đệ ta sau này có thể thành công, làm cho bà tự hào. Ngày đó, ta cầm mẩu bánh mì trắng, nhìn đệ đệ ăn quả trứng gà thơm ngon, ta thèm chảy nước miếng. Đệ ấy ăn vội quá và làm rơi một miếng lòng trắng xuống.

Ta lén lút nhặt lên và cho vào miệng, cắn cũng không dám cắn mà chỉ nuốt vội, sợ bà phát hiện hành động nhỏ của ta.

Nhưng đột nhiên, đệ đệ bắt đầu kêu lên:

"Tỷ tỷ ăn cắp trứng của đệ!"

Sau đó kế mẫu dùng ngón tay chọc vào miệng ta, không lấy ra được gì, bà tức giận quát ta và tát ta vài cái để giúp đệ đệ giải tỏa. Bà ấy nói, chắc chắn phải để ta ghi nhớ kỹ.

Rồi bà kêu đệ đệ lấy que gỗ đánh ta, cho đến khi nó mệt thì thôi. Ta quỳ xuống đất liên tục dập đầu, dập đầu cho kế mẫu, dập đầu cho đệ đệ.

Ta vừa khóc vừa nói, ta sẽ không dám tái phạm nữa. Sau đó, khi cơn tức giận của kế mẫu nguôi đi, bà lại ôm ta vào lòng và an ủi.

Nhưng bà không hiểu, nỗi đau đớn và nhục nhã sẽ không biến mất chỉ với một câu xin lỗi.

Bà làm ta cảm thấy mình sinh ra đã là một bất hạnh, cuộc sống của ta, thậm chí còn không bằng quả trứng trong miệng của tiểu đệ.

Kế mẫu cầm thìa vẫn đang cố đút cho ta ăn ta, vừa đút than phiền:

"Ta lại tốt với con như thế mà không biết quý trọng, ăn hết cho ta, ăn hết!"

Ta vung tay đẩy mạnh làm ngã cả người lẫn bát canh. Kế mẫu trừng mắt, hai hàng lông mày hướng lên, vừa muốn mắng thì ta lạnh lùng chặn lời:

"Bà nên nhớ rõ, bổn cung không còn là là đứa con gái nhỏ cho bà thích đánh mắng như nào cũng được"

"Ta bây giờ đã ở địa vị khác, ta vẫn còn gọi bà là mẫu thân, thì tốt nhất nên vui vẻ chấp nhận nó.”

“Khi bổn cung cảm thấy tức giận hay bất mãn, ta thường hay cắt đi lưỡi người khác."

20.

Khi Tống Vân Giai trở về đã là nửa đêm. Hắn hàng ngày đi lại giữa Thẩm phủ và khu vực thiên tai, mỗi lần như thế mất khoảng hai ba canh giờ, chỉ có thể dành một ít thời gian để ngủ một chút.

Hắn có thể tìm một nơi nghỉ ngơi tại đó, không cần phải chạy đi chạy lại nhiều như vậy. Nhưng hắn không muốn, bởi vì trong lòng hắn cảm thấy tội lỗi.

Hắn dùng cách này để xin lỗi ta, để thú nhận. Ta biết, nhưng ta không chấp nhận.

Khi Tống Vân Giai bước vào phòng, ta đang uống thuốc giảm đau. Sợ rằng nước mắt sẽ trào ra thấm vào vết thương, ta dùng khăn che đôi mắt lại. Hắn hỏi ta: "Đau lắm không?"

Ta không thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn, chỉ có thể cảm nhận giọng nói của hắn đang bao bọc ta, rất nhẹ nhàng và dịu dàng.

Quá muộn rồi, Tống Vân Giai ơi, đã quá muộn rồi. Ta cười:

"Sao ta dám nói đau chứ, rồi sau này ngươi sẽ lại nói với người khác rằng ta yếu đuối, không thể sánh bằng Dao Nương, dù đã chịu nhiều khổ cực mà vẫn không than phiền nửa lời."

"...Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy." Hắn hơi ấp úng 1 chút, sau đó nói tiếp:

"Nếu nàng cảm thấy việc Dao Nương ở đây không thuận tiện, ta sẽ sắp xếp lại nơi ở cho nàng ấy."

Bạn thấy đấy, Hắn ta cũng biết rõ đạo đức và tính cách của Dao Nương, nhưng hắn không bao giờ kìm chế ả. Đôi khi ta cảm thấy tò mò, hắn thích ả ở điểm gì?

Sự kiên nhẫn lớn lao của hắn đối với ả là đến từ đâu? Nhưng bây giờ đối với ta, những điều này không còn quan trọng nữa.

Ta nói, ta không muốn ở lại Thẩm phủ nữa, không có ý nghĩa gì nữa, nhà mà như không phải là nhà, ở càng lâu ta càng khó chịu.

Ta nghe nói công việc chống lũ đã hoàn thành gần xong nên ta yêu cầu Tống Vân Giai đưa ta đến xem khu vực thiên tai. Dao Nương chắc chắn sẽ lại đi theo, kệ thôi, cứ để ả theo.

Ả ngồi trên lưng ngựa của Tống Vân Giai, nhướng mày nhìn về phía ta. Từ lúc nhìn thấy ả lần đầu tiên, trước mặt ta, ả luôn tỏ ra thái độ kiêu hãnh và cao ngạo trước mặt ta.

Ta thực sự muốn nhìn thấy, biểu cảm của ả khi ả khóc lóc, tuyệt vọng và hung dữ như thế nào. Chu Đường Duyệt kéo ta lên ngựa, trước khi ra đi, Tống Vân Giai nhắc nhở hắn:

"Đi chậm một chút, đừng làm tổn thương đến vết thương của nàng ấy."

Chu Đường Duyệt cười rất giả tạo và lẩm bẩm:

"Ta ước ta có thể."

Hôm nay thời tiết không mấy tốt đẹp, từ sáng sớm trời trở nên âm u, nửa đường trời lại bắt đầu đổ mưa lớn. Ta bỗng có linh cảm xấu.

Khi vào núi Lục Xuyên, linh cảm xấu này càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Quả nhiên giữa đường núi, một đám người mặc áo mưa đột nhiên lao ra. Các thị vệ đã bắt đầu chiến đấu với họ, Tống Vân Giai và Chu Đường Duyệt chia làm 2 nhóm và chạy về 2 hướng, một nhóm dẫn theo ta, một nhóm dẫn theo Dao Nương, cùng chạy trốn.

Hai con đường dẫn tới cùng một nơi, ta trên sường dốc, Tống Vân Giai dưới chân dốc.

Ánh mắt của ta nhìn về phía hắn 1 hồi lâu. Thỉnh thoảng hắn quay đầu nhìn, thấy Chu Đường Duyệt vẫn đang theo phía sau, mới cảm thấy an tâm một chút.

Ta nhặt cây cung, cầm theo mũi tên, giương lên và nhắm vào Tống Vân Giai. Chu Đường Duyệt nhắc ta:

"Thẩm Thư Dư, nếu đã kéo cung sẽ không thể quay đầu đâu, nàng đã suy nghĩ kỹ chưa."

Ta rõ ràng đang cười, nhưng lưỡi lại cảm thấy đắng chát vì nước mắt. Ta và Tống Vân Giai, đã không thể quay đầu từ lâu rồi. Đúng vào đêm mà đứa con bé nhỏ của ta qua đời.

21.

Mũi tên của ta bắn lệch, làm ngựa của Tống Vân Giai hoảng sợ, hắn và Dao Nương đều bị hất ngã xuống đất.

"Nàng không quen."

Chu Đường Duyệt nắm lấy tay ta, bình tĩnh nói:

"Ta sẽ giúp nàng, kéo cung ra chính là không còn đường quay lại, Tống Vân Giai, hắn ta phải chết."

Hắn hiểu lầm ta, ta thực sự không hề cảm thấy tiếc nuối. Một lần nữa, ta bắn mũi tên, lần này nó xuyên qua ngực của Tống Vân Giai.

Hắn nhìn thấy ta, thấy ta cầm cung trong tay, thấy mũi tên của ta đã xuyên qua người hắn.

Dao Nương hoảng sợ hét to và bỏ chạy, thậm chí không thèm nhìn Tống Vân Giai dù chỉ một lần. Ta xuống ngựa, nói với Chu Đường Duyệt: "Đuổi theo đi”

Ta đi xuống dốc núi, trời đất như trống rỗng, âm thanh lúc này dường như to lớn và vang vọng hơn nhiều: "Người phục kích là do Chu Đường Duyệt sắp xếp, kế hoạch cũng là do ta lập."

Những tên thị vệ sẽ nghĩ rằng những kẻ vừa tấn công cũng giống như nhóm người trong quán trọ, đều là những kẻ lợi dụng lúc hỗn loạn để cướp bóc.

Nhờ Dao Nương gây rắc rối đã tạo cơ hội để ta đã đạt được điều ta muốn. Tống Vân Giai gục xuống đất, máu liên tục chảy ra khỏi miệng hắn, mỗi lần nói một câu phải ngưng lại nhiều lần.

"Thẩm Thư Dư, ngươi, đã nhớ lại... sao?"

“Đúng, ta đã nhớ lại hết.”

"Khi nào...?"

Không phải ngay tức khắc, mà từng điều một, những ký ức đau khổ đó đều lần lượt hiện lên với ta vào những khoảnh khắc vô tình.

Ban đầu, phần lớn đều là ký ức vui vẻ, dần dần, những chuyện buồn bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Đến cuối cùng, ta không còn biết làm gì nữa, đêm từng đêm, ta chỉ còn biết khóc.

Tống Vân Giai. Khi ngươi bận rộn với việc an ủi Dao Nương, lúc ta đau khổ thấu tận tam can, ta đã quyết định rồi, ngươi chắc chắn sẽ phải chết dưới mũi tên của ta.

Ngươi không nhận ra đúng không, ta rất giỏi diễn xuất phải không? Ta ngồi xuống bên cạnh Tống Vân Giai, máu của hắn ngập làm ướt vạt áo của ta.

Hắn ta cười tự trách mình.

"Lẽ ra ta nên sớm giết ngươi."

"Giống như cách thân phụ của ngươi, giết... giết chết mẫu thân của ta vậy..."

Ta tưởng mình nghe nhầm. Tống Vân Giai lặp lại lần nữa:

"Hắn, đốt lửa để thiêu chết mẫu thân ta..."

"Mẫu thân ta mất đi, dì của ngươi, trở thành hoàng hậu..."

"Mẫu thân của Dao Nương, là nhũ mẫu của ta, cũng vì cứu mẫu thân ta mà ra đi cùng với đám cháy đó"

"Ta nợ nàng ấy cả tính mạng này."

Tống Vân Giai nhìn chằm chằm vào ta, hỏi một cách chậm rãi từng câu từng chữ:

"Thẩm Thư Dư, ngươi nói, ta nên làm gì..."

"Thân phụ của ngươi, giết chết mẫu thân của ta."

"Ta không thể yêu ngươi, hận, cũng không thể hận ngươi..."

"Ha, biểu cảm của ngươi, thật là buồn cười."

"Lúc ta mới biết ngươi, cũng giống như này."

Trong hơi thở yếu ớt của hắn, bỗng nhiên môi ta run lên, nhưng nghẹn ngào không thể nói được. Mọi thứ trong quá khứ, dường như đã có lời giải thích, sự lạnh lùng đột ngột của hắn, tâm trạng biến đổi không thường xuyên. Nhưng, nhưng...

"Tống Vân Giai, nếu lúc đó ngươi vung dao giết chết phụ thân ta, mọi chuyện đã không đến nước này."

"Nếu ngươi đơn giản là giết chết ta, ta sẽ coi mình là kẻ xui xẻo, tại sao lại sinh ra trong nhà họ Thẩm, tại sao nhà họ Thẩm lại nợ ngươi!"

"Nhưng, lưỡi dao của ngươi, chỉ giết chết máu thịt của ngươi mà thôi, đứa con của ta, nó còn nhỏ lắm, nó có lỗi gì? Chỉ vì, mẫu thân của nó là ta à?"

Ta cảm thấy điều này buồn cười, thật là buồn cười! Nếu cho ta cơ hội lựa chọn lại, có cho ta hàng nghìn cơ hội nữa! Ngay cả khi ta biết tất cả mọi thứ, ta vẫn sẽ giết hắn.

“Trong biết bao nhiêu lựa chọn, ngươi lại chọn cách tàn nhẫn nhất để đối xử với ta. Ngươi xa lánh ta, khiến ta như một tên ngốc, không ngừng tự hỏi, tại sao? Ta đã sai chỗ nào? Ta ăn không ngon, ngủ không yên, mọi lúc mọi nơi đều trong tình trạng đau khổ, không thể ngồi yên.”

“Vậy mà ngươi lại còn khiến ta mang thai đứa con của mình vào lúc tâm trạng ta bị hủy hoại hoàn toàn. Cũng chính vào lúc ta đang nỗ lực học cách trở thành một người mẹ tốt, ngươi đã nhẫn tâm xóa sổ sinh mạng nhỏ bé ấy.”

“Tống Vân Giai, ngươi thật mạnh mẽ, ngươi luôn biết cách tra tấn ta, để làm cho ta càng thêm đau khổ. Nói xem, ngươi có nên chết không?”

Tống Vân Giai nôn ra một ngụm máu lớn, hắn cố gắng nắm tay ta, nhưng ta đã tránh được.

"Thẩm Thư Dư, làm tốt lắm."

"Mỗi khi ngươi rơi nước mắt, ta lại cảm thấy đau lòng, cuối cùng cũng không còn phải chịu đựng nữa."

Hắn nhẹ nhàng cười, nước mắt chảy vào thái dương.

"Thư…, lạnh quá, có thể... có thể ôm ta không?"

"Hoặc... giúp ta lau sạch khuôn mặt, để ta có thể đi gặp mẫu thân ... "

22.

Khi Chu Đường Duyệt kéo Dao Nương quay trở lại, Tống Vân Giai đã ra đi.

Dao Nương nằm sấp bên chân ta, khóc lóc van xin: "Đừng giết ta, đừng giết ta! Ta không làm gì cả..."

"Đứa con của ngươi cũng không phải do ta giết, ngươi không thể trách ta được, Thẩm Thư Dư."

"Tống Vân Giai đã chết rồi, đủ rồi, đủ rồi đấy, hắn đáng chết, hắn đáng chết..."

"Ta biết, ta biết hắn đã sẵn sàng đối phó với phụ thân ngươi, Hoàng đế đã nhắm vào nhà họ Thẩm, ngươi muốn biết gì ta sẽ kể hết cho ngươi, đừng giết ta được không..."

Ta nhìn thấy đôi chân bị gãy của ả. Chu Đường Duyệt nói ả quá sợ, đã vô tình trượt chân ngã từ dốc núi.

Ta đặt đầu ả lên ngực Tống Vân Giai, nhớ lại khoảnh khắc họ cùng nhau ở phía bên kia tường, đã thề nguyện rất nhiều điều:

"Dao Nương, con người ngươi không thể vô lương tâm như vậy được."

"Trước khi hắn đã đối xử tốt với ngươi như vậy."

"Ngươi không phải lúc nào cũng nói với hắn rằng nếu không thể sống cùng nhau thì sẽ nguyện chết cùng nhau sao? Ngươi không phải luôn nói rằng, người ở bên hắn cuối cùng sẽ là ngươi sao?"

Ta lắc đầu cười nói:

"Dao Nương, ngươi đã thắng rồi, hãy ở lại bên hắn thật tốt nhé."

"Sống chết có nhau, thật là lãng mạn biết bao."

23.

Một nửa tháng sau, tin tức lan truyền vào cung điện. Thái tử gặp nạn khi đi khắc phục thiên tai, thái tử phi rơi từ vách núi, xương cốt cũng không còn.

Hoàng đế điên cuồng tức giận, sai người tiêu diệt bọn giặc cặn bã ở phương Nam.

Ta tiếp tục hành trình về phương nam, ta muốn đi tìm Lưu Nguyệt. Chu Đường Duyệt cố chấp đi theo ta, đến ngày chúng ta phải chia tay, hắn lại hỏi ta lần nữa:

"Thẩm Thư Dư, ta chưa nói cho nàng biết, ta đã học cách làm một con diều."

"Gió ở biên ải rất lớn, có thể đưa cánh diều bướm của nàng bay rất cao, rất xa đấy."

"Qua năm mới ta sẽ quay trở lại."

"Nàng có muốn đến không?" Hắn cũng đã học cách vòng vo.

Ta mắng hắn: "Đừng học những thứ vô bổ đó."

Ta nghĩ, ta đã từng yêu một người, mãnh liệt và không dè dặt. Sau đó, tình yêu biến thành một trò đùa. Chuyện về cánh diều và những thứ tương tự, bỏ qua đi.

Ta đã không còn là một nữ nhân 15 tuổi nữa rồi.

Hết. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box