Tình kiếp - Phần 5
——————————-
13.
Chuyện ta và Tống Vân Giai đã trở nên căng thẳng, hắn không cho ta đi, nói là đợi xử lý xong việc nước rồi sẽ quay lại mà xử lý ta.
Ta cứ bảo muốn đi, ta sẽ không nghe theo ý hắn.
Khi ta đang sắp xếp đồ đạc, ta tình cờ nhặt thấy một cái nón hình con hổ bị rách dưới đáy hòm.
Ta biết, ta từng có một đứa con, nhưng số mạng của nó không tốt và đã không thể sống sót chào đời.
Trước đây khi nghe người khác nhắc đến chuyện này ta lại cảm thấy bình thường.
Cái nón rất đáng yêu, ta đội lên và ngồi trước gương đồng tự ngắm mình. Phía trên búi tóc như đang gắn thêm hai miếng vải rách, trông giống như một cô gái ngốc, thật buồn cười.
Ta muốn cười nhưng không thể cười ra được.
Tâm trí ta rất bức bối, ngột ngạt, còn đầu óc thì lại đang rất rối bời. Ta bỗng thấy bụng mình đau nhói, cúi xuống nhìn thì đã thấy váy mình vấy máu từ lúc nào không hay, rất nhiều má.
Ta muốn kêu cứu, nhưng dường như cổ họng ta bị cái gì đó chặn lại, không phát ra được tiếng.
Ta thò tay vào miệng cố gắng cào cào vào cổ họng đến mức thấy buồn nôn, sau đó ta tát mạnh vào mặt mình hai cái để bình tĩnh lại. Hai người hầu chạy đến ôm ta, lo lắng hỏi ta xem có chuyện gì xảy ra.
Ta nắm chặt tay, sau đó đập mạnh vào ngực mình, một cảm giác khó thở lạ thường, ta thấy rất khó chịu. Ta bỗng khóc lóc thảm thiết, ta bị sao vậy, thực sự thì ta cũng không biết mình bị sao nữa.
Bất chợt ta vô thức hét lên 1 cái tên mà ta chưa từng nghe thấy bao giờ, "Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt, ngươi ở đâu, ta rất nhớ ngươi”.
Có lẽ Tống Vân Giai đã nghe thấy tiếng ồn từ căn phòng bên cạnh, hắn liền vội vàng chạy đến. Hắn quỳ xuống và ôm ta vào lòng, nhìn chằm chằm vào cái nón hình con hổ trong tay ta, sau đó giận dữ quát lớn:
"Ai đã dọn dẹp phòng, ta đã yêu cầu các ngươi cất hết những thứ này đi, các ngươi điếc hay sao?"
"Tất cả biến hết ra ngoài chịu phạt, lập tức thay toàn bộ người hầu trong phòng cho ta!"
Ta nghẹn ngào hỏi hắn: "Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt là ai, cô ấy ở đâu, ta muốn gặp cô ấy..."
14.
Tống Vân Giai nói rằng Lưu Nguyệt chỉ là một cô nàng từng phạm lỗi lầm lớn, hắn đã bán cô ấy đi và ta sẽ không thể gặp lại cô ấy nữa.
Ngón cái của hắn cọ vào ngón trỏ, hắn đang lo lắng, hắn tưởng rằng hắn đã che đậy rất tốt.
Lồng ngực ta dường như đang có một tảng đá đè lên, phía dưới viên đá như có một cái gì đó đang chuyển động và nó muốn bật lên.
Ta cố gắng tìm lại một số manh mối, rằng ta chắc chắn đã quên đi một điều gì đó quan trọng.
Nhưng không ai nói cho ta biết sự thật, họ đang lừa dối ta.
Vào đêm trước khi xuất phát đi về phía Nam, Dao Nương và Tống Vân Giai bỗng xảy ra cãi nhau lớn.
Ả cứ nhất quyết muốn đi cùng, nhưng Tống Vân Giai không cho phép, hắn nói rằng đường đi xa xôi, không thể quan tâm đến nhiều người như vậy.
Dao Nương trách móc hắn một cách điên cuồng: "Vậy tại sao Thẩm Thư Dư lại có thể đi? Tại sao chàng lại mang cô ta đi!"
"Chàng không thể xa cô ta hả?!"
"Chàng vẫn còn yêu cô ta.. phải không?"
Tống Vân Giai thấy bối rối, đang cố gắng giải thích cho ả:
"Dao Nương, lần này xuống phía Nam không phải để du ngoạn, ăn uống cũng đơn giản, sẽ vất vả lắm"
"Trước đây nàng đã chịu nhiều khổ cực rồi, bây giờ có ta ở đây, ta không muốn để nàng chịu khổ nữa."
"Lần này ta mang nàng ấy đi, còn nàng ở lại phủ, vui vẻ, tự do một mình, không tốt sao?"
Dao Nương vẫn càu nhàu, ả ta ngoài miệng nói không ổn, nhưng giọng điệu lại cao lên, giống như một con chim nhỏ đang vui vẻ xen lẫn chút bất mãn.
Ta quay người lại, vùi đầu vào chăn và mỉm cười. Khó khăn trong hành trình lần này, Dao Nương không chịu được nó, nhưng ta thì có thể.
15.
Suốt chặng đường xuống phía Nam, số lượng người tị nạn gặp càng ngày càng nhiều. Ánh mắt của ta luôn vô thức hướng về phía góa phụ và trẻ mồ côi. Nhìn họ ôm lấy những đứa trẻ đang hấp hối, trơ trọi và khóc thét cầu cứu, ta có cảm giác ta cũng đã từng trải qua cảm giác bất lực đó.
Tâm trí mách bảo ta cố gắng tìm kiếm những hình ảnh quen thuộc, hy vọng có thể nhớ ra những ký ức nào đó, những thứ mà Tống Vân Giai không muốn ta nhớ đến.
Buổi tối, một trận mưa lớn đã cản đường, chúng ta phải tìm đến một ngôi chùa đổ nát ở gần đó. Trong này chật ních người tị nạn, chúng ta mặc những chiếc áo bằng vải lanh thông thường, cũng không quá nổi bật. Chỉ đến khi chúng ta lấy ra thức ăn khô và nước uống mới thu hút một số ánh nhìn không thiện cảm từ họ.
May mắn là, chúng ta có mười mấy người, ngoài ta ra thì tất cả đều là những nam tử cường tráng, không ai dám cả gan gây chuyện.
Tống Vân Giai lấy ra hai chiếc bánh trong túi bánh bao và đưa cho ta, mặt hắn cứng nhắc, giọng nói miễn cưỡng: "Có thịt."
Hắn đang cố gắng kiềm chế không biểu lộ cảm xúc của mình, nhưng ta biết hắn không thể giấu đi chút vẻ hào hứng trong ánh mắt.
Kể từ khi ta mắc bệnh, thái độ của hắn trở nên rất kỳ lạ. Bề ngoài tuy vẫn lạnh lùng, nhưng hành động luôn đi kèm với một chút gì đó... ‘ưu ái lạ thường’
Ta hất cằm về phía những người tị nạn, sau đó quay đầu nhìn Tống Vân Giai, cười và hỏi hắn:
"Họ ăn có được không? Dù sao thì ta cũng không ăn nổi đâu."
Hắn có chút bối rối, nghiến răng nói: "Đó là số phận của họ rồi, Thẩm Thư Dư, ngươi đừng có trút giận lên ta."
Sau đó hắn đứng dậy gọi hai người hầu đến, cả ba người mở ra một số gói lương thực, rồi hét to: "Mọi người hãy cùng nhau ăn, chúng ta chỉ có một chút thức ăn thôi."
Nhìn thấy những chiếc bánh bao lớn màu trắng, cả đám người ngay lập tức chụm lại, tranh nhau chộp lấy, có một bà mẹ cùng con trai lấy được hai chiếc bánh bao, vừa cầm họ vừa cúi đầu quỳ lạy trước mặt Tống Vân Giai. Đứa trẻ gầy gò ốm yếu, chỉ còn đôi mắt sáng ngời, vừa khóc vừa cười xen lẫn, thật là khiến cho người ta cảm thấy đáng thương.
Tống Vân Giai chỉ vào ta: "Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn nương tử của ta, nàng ấy là người có tấm lòng Bồ Tát."
Ta bỗng ngẩn ngơ một chút, còn hắn thì thờ ơ và quay mặt đi, không nhìn ta nữa.
Một lúc sau, đứa trẻ đó ngượng ngùng đến gần ta, tay cầm một chiếc vòng tay được đan bằng cỏ đuôi chó, đưa cho ta và nói "Cảm ơn tiểu thư", rồi nhanh chóng chạy đi.
Ta đeo nó vào cổ tay, càng nhìn càng thích, nhưng nhìn lâu vào nó, mắt ta bỗng ửng đỏ.
Tống Vân Giai trở lại và ngồi xuống, sau đó ném hai chiếc bánh bao vào lòng ta, mỉa mai nói:
"Lần này có thể ăn được chưa? Bồ Tát sống nhưng chỉ hít gió Tây Bắc thì cũng không thể no bụng đâu."
Hắn vặt từng miếng bánh bao đưa vào miệng, một lúc sau hắn nói tiếp:
"Mới chỉ là một đứa trẻ thôi, sau này còn nhiều nữa."
Ta cảm thấy đau đớn và buồn bã, cái gì là "chỉ là một đứa trẻ"? Ta cười khẩy:
"Sau này còn nhiều nữa ư, nhưng chắc chắn không phải là của ta và ngươi rồi."
Vẻ mặt của Tống Vân Giai thay đổi, trước khi hắn định nói gì thì bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập từ bên ngoài. Có người lao thẳng vào với bùn đất dính khắp người. Ta nhận ra hắn, hắn là thị vệ được Tống Vân Giai cử đến bảo vệ Dao Nương
16.
Dao Nương vẫn theo đến. Thị vệ nói rằng, không đến hai ngày sau khi Tống Vân Giai rời đi, ả đã không thể ở trong phủ nữa, Ả ta nói rằng mình thấy rất hoảng loạn, có thuyết phục cũng vô ích nên nhất quyết đi theo Vân Giai.
Bây giờ, ả ta đang ở cách đó hai dặm, chiếc xe ngựa bị mắc kẹt trong bùn, đợi Tống Vân Giai đến đón. Hắn ta chắc chắn sẽ đi, trước khi đi hắn còn nhắc nhở ta:
"Ngươi ở lại đây, đừng gây rối, ta sẽ quay lại nhanh thôi."
Khi Dao Nương tới, ả mặc 1 bộ y phục màu vàng kim lấp lánh và rực rỡ, ta suýt không nhịn nổi mà bật cười.
Thay vì dành thời gian để đánh ta thì tại sao lại không dành thời gian đó để nói cho tình nhân của hắn hiểu rằng không nên khoe khoang sự giàu có giữa thời kỳ loạn lạc này.
Mà sắc mặt của hắn trông cũng không tốt lắm, chắc là lo ngại những người di cư sẽ nhắm vào chúng ta, đi ra ngoài tìm người rồi quay lại gây rối.
Hắn ta ra lệnh cho một số thị vệ canh gác cổng chùa, không ai được ra vào. Dù sao thì cũng không thể xem thường sự nổi loạn của những người tị nạn này.
Chúng ta cứ như vậy đợi cho đến khi mưa tạnh, sau đó trong màn đêm, 1 nhóm người lại phải vội vã lên đường ngay, không thể dừng lại một chút nào.
Dao Nương chưa hiểu rõ tình hình nghiêm trọng như thế nào, vừa làm nũng với Tống Vân Giai, lại còn cười nhạo ta:
"Khuôn mặt của nương nương trông vẫn bẩn thỉu như lần đầu tiên ta gặp người vậy."
Mọi khổ cực ta phải chịu trong những năm qua, coi như đã bị chó ăn từ lâu rồi. Ta thực sự lười chú ý đến ả
Suốt cả chặng đường, Tống Vân Giai luôn cưỡi ngựa dẫn đường và chở theo ta, giờ có thêm sự xuất hiện của Dao Nương, hắn đương nhiên phải để 1 người ở lại.
Ta không để hắn đích thân hạ nhục ta, ta tìm một người, nắm lấy áo và leo lên lưng ngựa của họ. Tống Vân Giai nhìn ta một lúc, không nói gì cả, sau đó ôm lấy Dao Nương vào lòng và cầm roi đánh ngựa đi.
Nam nhân cùng ta cưỡi ngựa không vội, ta nắm lấy nửa tấm áo của hắn, nhưng bất ngờ hắn lại vươn tay cầm lấy cánh tay ta, sau đó đặt vào eo hắn. Hắn ta trông rất cao ráo, ta ngước mắt nhìn vào đỉnh đầu hắn, đang định mắng hắn ta thì đột nhiên nghe thấy hắn hỏi ta:
"Nàng thật sự đã quên hết rồi à?"
Sau đó hắn nói tên mình là Chu Đường Duyệt.
Ta biết người này, hắn là tướng quân vừa mới hoàn thành nhiệm vụ trở về triều đình, nghe nói kẻ cướp ở biên ải gần như đã bị hắn tiêu diệt sạch.
Ta hơi gật đầu, ngạc nhiên hỏi: "Chúng ta trước đây có quen nhau sao?"
Hắn ta thong thả cho ngựa đi chầm chậm, sau một lúc bỗng cười nhẹ.
"Còn hơn cả quen."
"Trước đây suýt chút nữa chúng ta đã là phu thê."
17.
Chúng ta vội vã đến một thị trấn nhỏ để nghỉ ngơi trước khi trời tối. Chỉ còn vài ngày nữa là đến được Thẩm phủ.
Đường Duyệt cưỡi ngựa rất chậm rãi và thong thả, khi chúng ta đuổi kịp Tống Vân Giai, hắn đã ăn tối và đi ngủ rồi.
Nghe nói hắn đã bảo chủ quán đóng cửa sớm và không ai được làm phiền giấc ngủ của hắn.
Dường như đêm nay hắn muốn cho ta nhịn đói đây mà. Toàn bộ quán trọ yên tĩnh, Chu Đường Duyệt cười nói với giọng khinh bỉ:
"Hành hạ người ta thật đấy."
Hắn lấy trong người ra một mẩu bánh mì và ném cho ta, sau đó đánh ngựa, chậm rãi đi về phòng của mình. Ta cũng trở về phòng, tựa lưng vào cửa và nhắm mắt lại. Đầu ta lại đau.
Tống Vân Giai lặng lẽ lẻn qua cửa mà không gây ra tiếng động, sau đó xuất hiện trước mặt ta.
Hắn vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn hơi ẩm
Trong căn phòng tối tăm, chỉ còn ánh trăng cùng với sự phản chiếu của ta trong đôi mắt hắn.
"Ngươi làm sao lại ở đây?" Ta muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn đã nắm chặt lấy tay ta và ấn ta vào tường. Hắn lấy miếng bánh mì từ tay ta, ngửi nó và cười khẩy:
"Đi cùng Chu Đường Duyệt, hắn cho ngươi ăn thứ này à?"
Hắn thản nhiên cầm nó ném qua cửa sổ.
"Thẩm Thư Dư, nam nhân thiên hạ nhiều vô kể, ngươi chọn ai cũng được, tại sao phải là hắn?"
"Ngươi bị mất trí nhớ thật, hay chỉ đang giả vờ thôi?"
Nghe nói, ta bị Tống Vân Giai cướp đi từ tay Chu Đường Duyệt. Trước đây, Chu Đường Duyệt là một tên ăn chơi và phá phách nổi tiếng ở kinh thành, sau khi bị cướp mất nữ nhi của đời mình, vì quá tức giận đã đi tới biên ải.
Sau đó hắn đã ở đó năm năm, và cũng tạo dựng được chút tiếng tăm cho mình.
Ta cười đẩy Tống Vân Giai ra xa, trả lời không liên quan: "Cho ta một cơ hội nữa, ta chắc chắn sẽ chọn họ Chu đó."
Hắn đặt tay lên sau sau gáy ta rồi đẩy ta vào gần bàn ăn, bảo ta ăn đi.
"Hắn ta không phải người phù hợp cho ngươi."
Tống Vân Giai thản nhiên ngồi xuống bên cạnh ta, tự rót rượu cho mình, ánh mắt hướng về phía ta.
"Ngươi biết tại sao lúc đầu ngươi lại thích hắn ta không?"
"Tính cách của ngươi bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại rất mềm yếu, Chu Đường Duyệt không hiểu ngươi, hắn ta chỉ biết nếu ngươi nói một thì là một, nói hai thì là hai."
"Ta nhớ năm ấy, biểu muội của hắn đến Kinh Thành, sau đó 2 người đã cãi nhau, chỉ vì hắn ta thẳng thắn quá, không hiểu được những suy nghĩ nhỏ bé của phụ nữ, không thể thấy được rằng ngươi không vui."
"Ngày đó lên núi Bạch Mã chơi, ngươi và cô ấy đã tranh nhau chiếc diều bướm, Chu Đường Duyệt đến hỏi ngươi và nói rằng cô ấy hiếm khi có cơ hội đến đây một lần, xin ngươi nhường cho cô ấy. Ngươi nói đó là bình thường, còn hắn thì thực sự xem xét nó 1 cách nghiêm túc."
"Mặc dù sau này hắn đã tặng cho ngươi rất nhiều chiếc diều có kiểu dáng đẹp, nhưng chúng không thể nào so sánh với chiếc diều bướm ngày đó."
"Lúc ấy ta đã biết, hắn ta và ngươi, không thể thành đôi."
"Thực sự mà nói thì không phải ta cướp ngươi từ tay hắn, ngươi không thuộc về bất kỳ ai, chính trái tim ngươi đã chọn ta."
"Bởi vì vào ngày đó, chính ta đã tặng cho ngươi cánh diều bướm đó."
"Chỉ cần là điều ngươi muốn, dù ngươi có nói hay không, ta cũng sẽ khiến nó thuộc về ngươi."
Câu chuyện đẹp biết bao, thật tiếc rằng nó chỉ là một khởi đầu. Không phải tất cả các câu chuyện đều có thể kết thúc tốt như cách nó bắt đầu. Ta hỏi Tống Vân Giai:
"Vậy ngươi đã thực hiện được lời thề của mình chưa?"
Hắn xoa xoa ly rượu, nửa cười nửa giận. Miệng ta đắng ngắt, ta cầm bình rượu lên và nhấp 1 ngụm
"Tống Vân Giai, nghe về quá khứ thật là làm người ta buồn."
"Một chiếc diều có thể lừa dối tình yêu của ta, tình yêu của ta thực sự rẻ mạt."
Những thứ rẻ tiền thường không được người ta trân trọng.
"Ít nhất khi Chu Đường Duyệt nhắc đến ta, hắn không giống như ngươi, tự mãn và khoe khoang"
"Hắn ta vẫn nói rằng hắn nợ ta một chiếc diều, có lẽ hắn không được thông minh như ngươi trong chuyện tình cảm, hắn ta tuy ngốc nghếch nhưng cũng chân thành."
"Mãi sau này mới nhận ra 1 trái tim chân thành hiếm có và quý giá đến nhường nào."
Tống Vân Giai cau mày và nhìn chằm chằm vào ta. Đột nhiên hắn đưa tay giữ cằm ta, thì thầm nói: "Sao vậy, cảm động rồi à? Thẩm Thư Dư, ngươi biết mình là thái tử phi không?"
"Ngươi phải ngoan ngoãn, ta đang có dự định đối xử tốt với ngươi đấy."
Ta trừng mắt nhìn hắn và cười lạnh:
"Ngươi đang cảnh cáo ta à, hay là đang yêu cầu ta xin lỗi?"
"Thái tử điện hạ, ta không quan tâm việc ngươi thương hại và muốn quay lại với ta."
Sau đó hắn đột nhiên cười lớn và hôn lên môi ta một cái.
"Thẩm Thư Dư, người có lỗi không phải ta, mà là ngươi, chính ngươi đã làm tổn thương ta."
"Nếu một ngày nào đó phát hiện ra, có lẽ ngươi sẽ khóc lóc và cầu xin ta tha thứ, khó mà nói được"
Khi nói xong câu này, ánh mắt hắn chợt lóe lên tia thù hận, nhưng nó nhanh chóng biến mất.
Hắn thả tay ra, đứng dậy và xoa đầu ta, cười mỉa mai rồi bước ra khỏi phòng.
"Ngươi cứ sống 1 cách mông lung như thế đi."
"Đừng cứ suy nghĩ mãi, làm rõ điều này, hiểu rõ điều kia."
"Ngươi đã trở thành một kẻ ngốc, đó là ân huệ của trời cao đối với ngươi, đừng có không biết trân trọng."
18.
Đêm đó, ta cứ suy nghĩ mãi về câu nói của Tống Vân Giai, "Ta là người có lỗi với hắn".
Rốt cuộc thì đầu óc ta vẫn trống rỗng, khi ta đang mải suy nghĩ, ta ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Trong giấc mơ, bất ngờ ta cảm thấy nóng ran, cơn nóng đến mức khiến cổ họng ta trở nên khô khan, ta cố gắng mở mắt ra thì nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào, có người hét lớn: “lửa, lửa”.
Khi nhìn ra ngoài ta thấy tiền sảnh đã bị thiêu trụi hoàn toàn, ta vội ôm chăn ngâm vào bồn nước cho ướt, rồi trùm lên người và lao ra ngoài.
Xung quanh vang lên những âm thanh răng rắc của gỗ, ta bước ra cầu thang, vừa bước được 1 bậc thì tấm ván gãy từ xà nhà rơi xuống đè vào chân ta. Nơi này sắp sập rồi.
Khói đen bốc lên dày đặc, ta muốn kêu cứu, nhưng vừa mở miệng thì đã cảm thấy ngạt thở. Cảm giác vô cùng quen thuộc của sự bất lực lại một lần nữa hiện lên. Ta cố gắng kìm nén sự hoảng sợ và hồi hộp của mình, lấy lại chút bình tĩnh rồi quay người lại đẩy tấm ván gỗ.
Nhưng vô dụng, dù đẩy thế nào cũng không nổi. Ta không kìm chế được nữa, bắt đầu khóc và cố gắng bò về phía trước, nhưng tấm gỗ quá nặng, ta không thể di chuyển.
"Thẩm Thư Dư ở đâu? Thái tử phi ở đâu!"
Ta nghe thấy tiếng Tống Vân Giai đang hét ở ngoài, hắn không thể tìm thấy ta, hắn nhận ra ta đã biến mất. Một tia hy vọng lóe lên trong ta, ta cố nhịn đau và hét lớn:
"Tống Vân Giai, ta ở đây! Ta ở đây!" Tống Vân Giai, cứu ta với.
Hắn muốn lao vào trong, nhưng Dao Nương đã giữ chặt hắn.
"Chàng đừng vào, ta sợ!"
"Lửa đó! Lửa đó! Tống Vân Giai, ở bên cạnh ta, chàng nhất định phải ở bên cạnh ta!"
"Tống Vân Giai, chàng biết... "
Ả khóc rồi ngất đi. Ta nhìn thấy Tống Vân Giai quay lưng ôm lấy Dao Nương, hắn không đến cứu ta nữa, chỉ hét lên với người khác:
"Nhanh tìm thái tử phi!"
"Không tìm thấy nàng, ta sẽ giết cả các ngươi!" ...
Ngọn lửa bùng lên làm tóc ta cuốn lại, mắt ta như bị thiêu đốt. Ta nghĩ, ta đã chết rồi.
Đột nhiên, ta thấy 1 đôi chân, Chu Đường Duyệt đẩy mạnh cây cột trong phòng ra và bế ta lên. Hắn vỗ nhẹ lên mặt ta để ta tỉnh táo, bàn tay hắn lúc này trông thật đáng sợ.
"Thẩm Thư Dư, nàng nhất định phải sống."
"Còn nhớ không, nếu nàng chết, ta cũng sẽ chết theo"
“Ta còn chưa sống đủ đâu!"
Rồi hắn đắp chăn ẩm lên ta, ôm ta và lao ra ngoài.
Ngày hôm đó, bên má ta bị lửa đốt bỏng một mảng da lớn. Còn Chu Đường Duyệt vì để bảo vệ ta, gần như đã bị bỏng cả nửa cánh tay.
Nhận xét Box