10.
Người ta nói rằng ta là Thái tử phi. Họ nói rằng trước kia ta và Thái tử, tình yêu của chúng ta giống như hai dây leo quấn chặt lấy nhau, không thể cắt đứt, không thể tách rời.
Nhưng sau đó, có một nữ nhân tên Dao Nương xuất hiện, hắn không còn thích ta nữa. Vì mục đích cưới ả ta làm thứ phi, Tống Vân Giai đã bị hoàng đế đánh đến chảy máu mũi.
May mắn thay, hắn là người thông minh và tài năng, chỉ đôi khi gây chuyện một lần, cũng không gây ra thiệt hại gì lớn. Hắn vẫn là người thừa kế sáng giá cho ngai vàng.
Nhưng cuối cùng, Dao Nương cũng không thể đạt được tham vọng của mình, chỉ có thể trở thành một người vợ tốt mà thôi. Tống Vân Giai đóng cửa lại và tổ chức một lễ cưới lộng lẫy cho ả ta.
Dao Nương mặc bộ hỉ phục lên, mỉm cười và lấy chìa khóa của phủ khỏi tay ta.
Tống Vân Giai nói, từ giờ trở đi, Dao Nương sẽ là quản gia.
"Hãy lo cho bản thân mình trước, còn lại không cần lo lắng."
"Đừng làm phiền Dao Nương, hãy cứ làm công việc của Thái tử phi một cách bình thường, nàng ấy sẽ không gây khó khăn cho ngươi."
Ta biết, hắn chắc chắn cảm thấy ta là một kẻ ngốc, ngốc thì làm sao có thể quản gia được chứ.
Những nô tì ở đằng sau lưng đều nói ta ngu ngốc. Nhưng ta chỉ cảm thấy đau đầu, cảm giác đau đớn vô cùng, ta quên mất tất cả, vì thế mà mọi việc đều phải mất một lúc mới làm được. Họ không hiểu gì cả, họ chỉ biết trêu chọc ta.
11.
Sau khi Dao Nương nắm quyền, ta bắt đầu thiếu ăn thiếu mặc.
Một hôm ta bị đau đầu, ta cho người đến bếp lấy thuốc, một lúc sau ả ta trở về và xòe ra bàn tay trắng nõn. Ả ta nói, gần đây trong phủ tiết kiệm chi phí, thuốc của ta đã hết, nên không mua thêm nữa.
Ta ôm chặt đầu, cảm giác đau đớn đến mức phải nhắm chặt mắt. Ta dẫn theo hai người hầu, rẽ vào trong khuôn viên của Dao Nương.
Mỗi ngày ta đều nghe thấy tiếng ả ta cười, cười đến mức cả cơ thể run rẩy, tốt thôi, để ta tự đi xem, có việc gì có thể khiến ả vui đến thế.
Dao Nương đang ăn điểm tâm và ngồi uống trà, mỉm cười thoải mái và nhắm mắt một cách thư giãn.
Khi nhìn thấy ta, ả có chút lo lắng, sau đó lại ngay lập tức chuyển sang vẻ mặt vui mừng.
"Nương nương không biết thời gian gần đây phía Nam bị lũ lụt, vài ngày trước Thái tử đã làm gương và quyên góp nửa năm kinh phí sao."
"Sau này phiền người rồi, cố gắng chịu đau 1 chút, đau đầu không phải là bệnh, dần dần sẽ tự hết thôi."
Điểm tâm bên cạnh ả, một đĩa là một lượng bạc, trên bàn có đến sáu món ăn. Ả đẩy chúng ra gần ta, cười nói:
"Điện hạ biết rằng ta thích ăn những món này nên đã đặc biệt mua chúng"
"Ngài ấy nói rằng dù có thế nào thì cũng không thể thiếu ta."
"Người muốn thử một chút chứ, Nương Nương?"
Ta cười cùng với ả, sau đó liếc mắt ra hiệu cho hai người hầu tiến lại phía trước, kéo Dao Nương quỳ xuống đất và giữ chặt ả. Hai người này là những lão nhân trong cung, sau khi ta bị bệnh, hoàng hậu sai họ đến chăm sóc ta, không ai dám ngăn cản họ.
"Dao Nương, ta là Thái tử phi đấy, sao ngươi dám lên giọng kiêu căng như thế."
Tay ta vỗ đôm đốp trên khuôn mặt ả và ta cười hỏi rằng: "Ngày xưa ngươi nghĩ ta chắc dễ bị bắt nạt đúng không?"
Sau đó ta lấy một miếng bánh ngọt và ấn nó vào vào miệng của ả, khi ấn cả miếng bánh vào miệng thì ả ta bắt đầu bị nghẹn và ho liên tục.
Ta không quan tâm, liền nhét thêm hai miếng bánh vào trong miệng ả, làm cho miệng của Dao Nương bị ngập trong bánh
"Điện hạ thể hiện ân sủng như vậy đối với ngươi, ngươi đừng lãng phí tấm lòng của ngài ấy, nếu đã thích ăn thì hãy ăn thật nhiều vào, bổn cung sẽ nhìn ngươi ăn."
Trán của ta đang cảm thấy đau đớn. Khi cơ thể không thoải mái thì tâm tính của ta cũng không tốt lắm. Ta không biết tính cách của ta trước đây như thế nào, nhưng bây giờ, ta không chịu bị bất công.
Hơn chục món ăn được nhét vào miệng, Dao Nương vừa ăn vừa nôn mửa, bị nghẹt không thở được, nước mắt và nước mũi nhòa đầy gương mặt. Ta nắm đầu ả và đập đầu ả thật mạnh xuống đất, một lần, hai lần, ba lần...
Âm thanh đập mạnh, thật không ngờ lại khiến ta cảm thấy yên bình đến thế. Cho đến khi cái trán đẫm máu của ả không khác gì của ta, Ta mới dừng tay
Sau đó ta cho gọi người mang 1 chiếc gương đồng tới, ấn mặt của ả vào đó.
"Tự cao tự đại dựa vào sự ân sủng, cũng cần có một giới hạn."
"Người bảo vệ ngươi, có thể luôn ở bên ngươi không?"
"Khi ngài ấy không thể bảo vệ ngươi, thì ta sẽ giết ngươi, ai có thể giết được ngươi ư? là Ta."
"Hãy nhớ kỹ hình ảnh thảm hại của ngươi bây giờ, khi ngươi muốn nói xấu ai đó nữa, hãy nhớ lại nó để tỉnh táo."
Ả ta hoảng sợ đến run rẩy, ta chỉ tay vào đầu của mình và nhẹ nhàng nói: "Ta bị bệnh ở đây này, Dao Nương." '
Động đến ai thì động, chứ đừng động vào kẻ điên.
12.
Khi Tống Vân Giai đến, ta đang đau đớn quằn quại trên giường. Ta ôm chặt chăn, quay lưng quay về phía hắn, cười lạnh:
"Thế à, đến để trút giận cho cục thịt yêu quý của điện hạ à?"
Hắn ngồi sau lưng ta, một tay nhẹ nhàng đưa ta ra khỏi chăn, sau đó đưa bát thuốc đến miệng ta, lạnh lùng nói: "Uống hết đi."
Trước mặt ta, hắn luôn luôn điềm tĩnh, lạnh lùng như một khúc gỗ. Thật khó tưởng tượng, chúng ta đã từng yêu nhau. Phu quân của ta lẽ ra phải dịu dàng và ân cần.
Khi hắn nhìn vào ta, lẽ ra phải mỉm cười và đôi mắt tràn đầy lòng thương cảm. Chứ không phải như bây giờ, khóe miệng cứng nhắc, cứ như ta nợ hắn cả 1 gia tài vậy.
Tống Vân Giai nói sau hai ngày dự định xuống phía Nam để kiểm soát tình hình lũ lụt.
"Lúc đó ngươi cùng ta đi, ta cũng sẽ đưa người về lại Thẩm phủ 1 thời gian."
Không lâu sau khi ta lên làm Thái tử phi, gia đình họ Thẩm chuyển ra phía Nam định cư. Vùng chịu ảnh hưởng của lũ lụt này cách đó rất gần. Ta liếc mắt hắn một cái.
"Chàng có ý để ta đi, để ta né tránh Dao Nương, để ả ta có chỗ đứng?"
Hắn đứng dậy phủi tay áo, sau đó liếc nhìn ta một cái lạnh lùng.
"Nếu không phải thì sao?"
"Ngoại trừ phủ Thái tử, Dao Nương không có nơi nào để đi."
"Ngôi nhà của ta, cũng là ngôi nhà của nàng ấy."
Khuôn mặt của hắn thật đặc biệt khiến người ta không chịu nổi. Cảm giác luôn bị khinh bỉ không ngừng, làm ta cảm thấy bực tức
Ta không kiềm chế được, đá một cái lên. Cú đá trúng vào đùi to của hắn, chạm vào chỗ nhạy cảm của hắn.
Tống Vân Giai la lên đau đớn, sau đó cố gắng đứng lên mặc cho đau đớn, ngón tay chỉ vào mũi ta mắng:
"Thẩm Thư Dư, ngươi muốn chết à!"
Ta thấy hắn thay đổi sắc mặt, trong lòng bỗng nhiên lại thấy vui vẻ, cười lạnh nói:
"Thái tử Điện hạ, không phải người rất giỏi giả vờ sao, ta tưởng là dù trời có sập xuống người cũng không chớp mắt?"
"Cứ tiếp tục giả vờ lạnh lùng, tiếp tục xem thường ta, tiếp tục phớt lờ ta đi."
“Tiếp tục ra vẻ lạnh lùng trước mặt ta đi? Sớm muộn gì ta cũng sẽ đánh bại người..."
Hắn đưa tay bóp chặt miệng ta, hất cằm tỏ vẻ rất tức giận .
Hắn không để cho ta nói, mà lại còn tự mình mở miệng để mắng ta. Muốn ta đau khổ ư, không dễ nữa đâu!
Ta cắn mạnh vào tay hắn, dùng toàn bộ sức lực của mình. Tống Vân Giai hét to "Khốn kiếp"
"Thẩm Thư Dư”, đồ chó chết, chỉ biết ăn phân này!"
Ta không thèm mở miệng, vừa cắn mạnh vừa đáp:
"Còn ngươi là đồ khốn khiếp, thối tha!"
Nhận xét Box