Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 03

Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 03

 6.

Tống Vân Giai nói rằng, nếu bụng của ta có vấn đề gì xảy ra thì bất kỳ ai đang hầu hạ trong phòng của ta cũng không thể sống sót.

Những nô tì đứng ở đó đều sợ hãi, hơn mười đôi mắt đều lần lượt nhìn chằm chằm vào ta, lo sợ rằng ta có ý định ngu ngốc gì đó và sẽ kéo tất cả cùng đi theo.

Những cô gái đó thật ngốc, không biết ta đang thực sự cảm thấy vui đến mức nào. Thái hậu yêu thích trẻ con, xung quanh người là một môi trường rất tốt, có Thái hậu chăm sóc cho Tiểu đậu phộng, ta cảm thấy yên lòng hơn bất kỳ ai.

Đôi lúc, ta cũng cảm thấy buồn, ta vuốt ve bụng mình và rơi vài giọt nước mắt rơi xuống. Sau đó, ta sẽ thức dậy, lấy đồ may vá ra và thêu những đôi giày nhỏ, tạp dề và mũ dành cho đứa bé của mình suốt đêm...

Lưu Nguyệt không còn kiên nhẫn, em ấy thổi tắt tất cả đèn trong phòng bằng một hơi, sau đó cùng với một số nô tì khác cùng nhau đặt ta lên giường.

"Nương Nương, người hãy đi ngủ đi, tại cung Thái hậu luôn có thiết đãi xa hoa, cao lương mỹ vị, người không cần lo lắng cho Tiểu Đậu Phộng điện hạ đâu."

Đúng vậy, hài nhi của ta, con sẽ được sống cuộc sống tốt cùng với Thái hậu. Ta không sợ con phải chịu đói rét, ta chỉ sợ con nghĩ rằng cha mẹ không còn muốn con nữa, sợ con trốn vào một góc tối một mình rồi buồn bã khóc

Ta muốn để đứa trẻ ấy mặc những bộ quần áo ta thêu, chống tay lên hông và khoe khoang với người khác về con hổ trên áo đó:

"Nhìn này, đây là con hổ được mẫu thân của ta thêu đó!"

Ta phải tìm cách để ở bên cạnh đứa trẻ ấy.

Ta nằm trên giường nhưng không thể ngủ nổi, đột nhiên ta nghe thấy tiếng động trong sân, là Tống Vân Giai.

Chàng thắp đèn rồi đi vào phòng và uống rượu, sau đó say sưa ngồi cạnh giường và nghịch từng ngón tay của ta. Ta giả vờ nằm nghiêng mình và rút tay lại. Ánh mắt của chàng nhìn theo lưng ta 1 hồi lâu, sau đó mạnh mẽ kéo lấy tay ta và đặt một cái gì đó vào trong .

Ta mở mắt nhìn. ... Đó là đôi giày vải nhỏ cho tiểu đậu phộng. Tống Vân Giai trằn trọc trong phòng một lúc. Sau đó chàng ngồi trước bàn trang điểm, đối diện với tấm gương đồng, cầm cái mũ hình con hổ mà ta làm cho con và đặt nó lên đầu.

Chàng kéo phần chân con hổ, cố gắng kéo nó xuống, rồi bắt đầu, “toạc”, mông con hổ bị rách làm hai. Ta thực sự muốn nhảy xuống đánh chàng. Chàng đứng đó 1 hồi lâu, sau đó tháo mũ ra và xoay xoay, miệng chàng lầm bầm:

"Không phải là đầu mình to, mà là vải không bền..."

Nói xong, chàng ấy còn nhìn trộm xem ta đã thức dậy chưa. Có lẽ ta nên mỉm cười và nói một số câu đùa, có thể chàng sẽ thay đổi tâm trạng. Nhưng Tống Vân Giai, ta không muốn.

Ta không chờ đợi chàng nữa nữa.

Ta nhắm mắt lại và nhẹ nhàng nói: "Tống Vân Giai, sau này đừng đến đây nữa."

Chàng im lặng một lúc, sau đó ném cái mũ hỏng xuống bàn và bước đi ra ngoài.

7.

Từ đêm đó trở đi, Tống Vân Giai không còn đến nữa. Về tin tức của chàng, ta chỉ có thể nghe qua một chút từ tiếng cười của Dao Nương.

Nàng ta nói rằng Tống Vân Giai đã mua kẹo mè ngọt để làm nàng vui vẻ. Nàng ta còn nói rằng vào mỗi đêm, Tống Vân Giai sẽ kể chuyện cho nàng ta nghe để ru nàng ngủ.

Lưu Nguyệt tức điên lên và nói: "Thật là, muốn dùng tất để nhét vào miệng ả ta quá!"

Ta nghe xong thì cười lớn, không để ý rằng cây kim cầm trong tay cũng rung lên và đâm vào ngón tay. Một giọt máu rơi xuống áo choàng bụng của tiểu đậu phộng, màu đỏ rực rỡ khiến người ta hoảng loạn.

Ta để Lưu Nguyệt đem tất cả các bộ áo choàng đã làm xong đi giặt, còn ta muốn tự mình yên tĩnh một chút. Em ấy đem cả rổ đồ rời đi.

Không lâu sau, ta nghe thấy tiếng Dao Nương hét lớn:

"Có mắt mà không thấy à!"

Tim ta bất chợt đập mạnh, cảm thấy có gì đó không ổn, sau đó ta đặt tay lên bụng, tay còn lại cầm theo cây kéo và chạy ra xem.

Lưu Nguyệt đang bị hai nô tì hộ tống khác bắt quỳ xuống trước mặt Dao Nương, tất cả quần áo của tiểu đậu phộng đều rơi xuống đất. Dao Nương thấy ta liền nhếch mép cười.

"Con nô tì có mắt như mù này đã làm dơ giày của ta, để nó liếm sạch cho ta, có quá đáng không?"

Ả ta ấn mặt Lưu Nguyệt xuống. Ta lập tức nổi giận, giơ tay tát mạnh vào mặt Dao Nương một cái.

"Thứ vô liêm sỉ này, thấy ta không nói chuyện với ngươi, ngươi tưởng ta sợ ngươi à!"

"Hôm nay có ta ở đây, kẻ nào dám động đến Lưu Nguyệt, đánh và đuổi hết khỏi cung, sau đó bán đi"

Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, đều quỳ gối van xin tha thứ.

Bình thường ta hiền lành, đến nỗi họ cho rằng ta dễ bắt nạt. Dao Nương che mặt, không thể tin vào mắt mình, ả nhìn ta và nói

"Ngươi dám đánh ta à?!"

Ả ta lao đến nhưng ngay lập tức đã bị các nô tì khác kéo lại, rối rít khuyên nhủ:

"Dao tiểu thư, người không thể làm hại nương nương ấy, bởi vì Thái tử phi đang mang thai. "

Dao Nương dẫm chân lên áo choàng bụng của tiểu đậu phộng, nghiến răng nghiến lợi.

"Đứa trẻ? Chỉ khi nó có thể an toàn sinh ra, nó mới được gọi là đứa trẻ, nếu chết trong bụng thì đó chỉ là một đống thịt thối! "

"Ngươi nghĩ mình có thể sinh ra nó à?" Ả ta nhìn chằm chằm vào bụng ta và nở nụ cười đầy nham hiểm

"Nương nương à, người biết có bao nhiêu người phụ nữ chết trong phòng sinh không? Người biết có bao nhiêu người mất cả mạng vì sự ra đời của một đứa trẻ không? Người có biết, mẹ kế nuôi con như thế nào không?"

"Ta sẽ để đứa bé ấy tranh ăn với chó, để cho nó mặc áo mỏng vào mùa đông, mặc áo thật dày vào mùa hạ, ta sẽ đánh đập cho nó chảy máu rồi sau đó ngâm nó trong nước muối..."

Tống Vân Giai, hãy xem việc tốt mà chàng đã làm này, hãy xem chàng đã chiều chuộng ả tiện nhân này thành ra như nào? Bụng đột nhiên co cứng và đau dữ dội, đầu ta cũng đau theo.

Tay chân ta lạnh lẽo, sau khi nghe xong những lời của Dao Nương, ta bỗng đổ mồ hôi lạnh. Sự thiếu ngủ suốt vài ngày khiến ta trở nên mơ màng, ta không thể kiểm soát những suy nghĩ hoang đường của mình.

Nghĩ đến cảnh đứa bé ấy đứng trần chân trên tuyết, nhìn những đứa trẻ khác khác đứng quanh lò sưởi ăn khoai lang nướng... Đứa bé ấy bị chó cưng của tỷ tỷ đuổi theo và cắn... Đứa bé ấy bị mẹ đánh đập vì ăn thêm một miếng bánh nhỏ... Là ai vậy?

Thật đáng thương.

Dao Nương muốn hành hạ đứa bé của ta, ả ta còn vui vẻ nói điều đó, tiếng cười của ả ta khiến ta căm hận. Cái thứ này ồn ào quá... Giá mà ả ta có thể im lặng mãi mãi, thì tốt biết bao. Ta cầm ngược cây kéo đâm vào ngực ả ta

8.

Một nhóm người lăn lộn bò đi tìm Tống Vân Giai. Khi chàng đến, ta đang ngồi dưới đất và nhặt từng cái áo choàng lên.

"Thẩm Thư Dư, ngươi có điên không!"

Chàng mắng ta với ánh mắt sắc bén. Ta nhìn chàng lạnh lùng, kẽ răng rít ra từng chữ một:

"Ả ta xứng đáng bị như vậy."

Ta hỏi Tống Vân Giai, Dao Nương bắt nạt đứa con của ta, ả ta không nên chết sao? Tống Vân Giai nhặt mấy cái áo lên và ném thẳng vào mặt ta, cắn răng từ từ nói:

"Cái thứ giẻ rách này, số lượng không phải là quá nhiều sao, Dao Nương chỉ là đạp lên

một cái, nàng ấy nên chết sao?"

Ta gần như hét lên: "Ả ta nguyền rủa ta, muốn ta chết! Ả ta muốn bắt nạt đứa con của ta!" Nhưng Tống Vân Giai hoàn toàn không quan tâm đến sự nham hiểm của Dao Nương.

Chàng chỉ quan tâm rằng người mà chàng yêu, đã bị ta đâm trọng thương. Chàng quát lớn đè lên giọng của ta: "Nàng ấy chỉ là nói thôi mà!"

"Thẩm Thư Dư, tại sao trước đây ta không nhận ra ngươi độc ác như vậy?"

"Nếu Dao Nương có chuyện xảy ra, ta sẽ bắt cô phải trả giá bằng chính cái mạng của mình."

Thì ra món quà ta may cho con lại không bằng cả giẻ rách sao,Tống Vân Giai? Món quà chứa đầy tình yêu của ta lại không thể sánh bằng đôi chân của Dao Nương à?

Vậy có lẽ chỉ cần ta còn chưa chết, ả ta sẽ không phải chịu trách nhiệm.

Có thể nếu ta chết, chàng cũng sẽ tìm ra vô số lý do để bào chữa cho ả ta. Tống Vân Giai, chàng thật sự yêu thương ả ta đến mức nào. Ta túm lấy cổ áo của Tống Vân Giai và cười to

"Đúng vậy, ta thật độc ác, ta đã muốn giết ả ta từ lâu."

"Nếu ả ta sống sót qua ngày hôm nay, chàng nên giấu ả cẩn thận hơn."

"Tống Vân Giai, chỉ cần để ta thấy ả ta, ả sẽ phải chết."

"Muốn ta, con gái Thẩm gia phải trả giá bằng mạng của mình, ả ta là cái gì?"

Tống Vân Giai bóp chặt cằm ta, chàng nhìn chằm chằm vào ta,dường như trong đôi mắt là sự thù hận sâu thẳm.

"Thẩm Thư Dư, con gái Thẩm Gia, ngươi nghĩ mình là thứ gì?"

"Con gái Thẩm gia? Ngươi thật lợi hại đấy."

"Một thứ đàn bà hạ đẳng bị người khác chà đạp, nếu không có sự bảo vệ của ta, ngươi đã sớm mục nát trong bùn!"

"Hãy nhớ kỹ, ngươi chỉ là con chó mồ côi”

Nam nhân ngày xưa nói sẽ bảo vệ ta cả đời, nay lại nói ra vết thương lòng của ta trước mặt mọi người, làm cho ta xấu hổ

.

Chàng cho người đuổi theo và bắt giữ Lưu Nguyệt. Chàng biết rõ điểm yếu của ta ở đâu, cách làm thế nào để ta đau.

Chàng cười khinh bỉ và nói với ta: "Vì mạng sống của ngươi quý giá như vậy, vậy thì ta sẽ tìm một người thay ngươi chết."

Ta nắm chặt tay chàng, cuối cùng không kiềm chế được mà khóc lên.

"Tống Vân Giai, nếu chàng dám làm hại Lưu Nguyệt thì phải bước qua xác ta trước!"

Chàng đẩy ta ra cách xa mình một cách lạnh lùng. Sau đó cho người bịt miệng ta, trói chân tay ta, đưa ta vào trong căn phòng. Chàng sợ ta tìm cách tự sát, sợ ta làm tổn thương đứa con của chàng. Nhưng chàng không sợ ta rơi lệ, cũng không màng đến nỗi đau của ta

9.

( chương này đổi lại cách gọi nhá mn, ko gọi là chàng được nữa rồi )

Ta bị trói vào cạnh giường, nước mắt chảy không ngừng được, mặt ta nóng bừng và cảm giác đau đớn. Dường như Lưu Nguyệt đã tỉnh lại.

Ta nghe thấy Tống Vân Giai nói:

"Đừng khóc nữa, ngoan nào"

"Nàng không phải lúc nào cũng hét lên rằng muốn ta cưới nàng sao?"

"Khi nàng khỏe lại, ta sẽ tặng nàng bộ hỉ phục đẹp nhất, tổ chức hôn lễ lộng lẫy nhất." .........

Trong bóng tối, bụng ta bắt đầu co thắt lại, những cơn đau liên tục dày vò. Máu tươi chảy ra có mùi như sắt gỉ, làm nhuộm đỏ tấm nệm.

Ta cố mở to mắt, muốn kêu gọi sự giúp đỡ, nhưng miệng ta bị bịt chặt, tay chân cũng bị trói. Ta không thể di chuyển, ta không thể cựa quậy được!

Máu từ phần dưới cơ thể dần dần không kiểm soát được nữa, nó bắt đầu chảy ra nhanh hơn. Ta đập đầu vào cột giường, cố gắng tạo ra tiếng động.

Lúc này ta không khác gì một người câm, như bị cắt đi lưỡi của mình vậy, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Ai đó hãy đến cứu giúp ta, cứu con của ta! Nó đã có tay, đã có chân, nó đã biết cử động rồi!

Những bộ áo ta may cho nó, chiếc lục lạc mà ta mua cho nó còn được dùng mà! Nó chưa từng được nhìn thấy hoa đào nhỏ trong sân, cũng chưa từng gọi ta hai tiếng "mẫu thân"... Làm sao bây giờ, bé con? Ta có vẻ không thể giữ lại con nữa đâu.

Máu trên trán bắt đầu chảy dính vào mắt ta và ta không thể ngừng khóc được.

Ta định sẽ cười và nói lời tạm biệt với con. Nhưng con là trái tim và máu thịt của ta, ta không thể để con ra đi một cách dễ dàng như vậy... Ta ngẩng đầu lên, nước mắt tràn vào miệng, làm lưỡi đau đến tê dại.

Bé con ơi, nỗi đau trong cuộc đời này, con hãy cố quên đi. Nếu kiếp sau con gặp lại ta, hãy mỉm cười với ta để ta biết rằng con sống rất tốt nhé. Ta sử dụng hết sức lực cuối cùng của mình và đập mạnh đầu vào cột giường.

Ta căm hận bản thân mình. Tự ý để con lại và ra đi một mình….

Cuối cùng có người đẩy cửa vào, đến gần nhìn ta, họ kinh ngạc hét lên: "Nương nương đang chảy máu, có ai không!"

Trong sân bắt đầu lộn xộn, một đám người đổ xô vào, thấy ta trong tình trạng như vậy, họ không thể kìm nén được mà nhíu mày. Khuôn mặt ta đầy máu, toàn thân cũng đầy máu, cả người đều bẩn và bốc lên mùi tanh ghê gớm.

Có người nắm lấy vai ta gào lên: "Thẩm Thư Dư, Thẩm Thư Dư! Người hãy tỉnh lại đi!"

"Làm sao lại ra nông nỗi này! Người đừng ngủ, xin người đừng ngủ..."

Ta nhìn chăm chú vào họ, mệt mỏi không thể mở miệng ra được.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box