Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 02

Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 02

 3.

Dao Nương có sân nhỏ ngay bên cạnh của ta. Mái viện của nàng ta trải bằng gạch men, trên mái nhà còn treo thêm đèn sen hoa.

Bất kể nàng ta muốn gì, Vân Giai đều tìm cho nàng. Nàng ta nói gì chàng cũng đều đồng ý.

Tiếng cười của nàng ta thường vang vọng qua tường, lọt vào tai của ta.

Cả đêm ta vì nó mà không thể ngủ được, tóc cũng vì thế mà rụng nhiều. Ta lẩn vào trong nhà, cuộn chăn bịt chặt tai lại. Ta bỗng nhớ mẫu thân.

Khi còn bé, trước khi sinh đệ đệ, dù cuộc sống có khó khăn nhưng mỗi đêm, chỉ cần người ôm ta vào lòng, ta có thể ngủ rất ngon lành. Ta muốn được ôm người.

Ta lưỡng lự và viết 1 lá thư, nói với mẫu thân rằng ta muốn về nhà xem thử. Ngày nhận được thư hồi âm, cũng chính là ngày sinh nhật của ta. Ta háo hức mở phong bì thư, trong ánh sáng nhẹ nhàng của ngọn nến ấm áp, ta lặng thầm đọc từng chữ, miệng mỉm cười lên dần rồi sau đó lại trầm xuống.

Người muốn ta phải ngoan, người nói phải chăm sóc Vân Giai tốt, còn ở nhà mẫu thân sẽ dạy bảo đệ đệ thật tốt.

Người bảo ta đừng khóc và đừng gây rắc rối, quãng thời gian khó khăn rồi sẽ qua, chỉ trong chớp mắt thôi, nó sẽ nhanh thôi.

Nhưng, người đã quên nói rằng nhớ ta, quên nói rằng ta phải chăm sóc bản thân mình, quên nói chúc mừng sinh nhật vui vẻ, trường thọ và an lành. ...

Mẫu thân ơi, người không biết, con đau lắm. Sống nhưng lại vờ như không có chuyện gì xảy ra và cố tỏ ra mình đang có 1 cuộc sống hạnh phúc, nó thật sự khó chịu lắm.

Nghe này, Dao Nương lại tự hào khoe với ta "Chiếc trâm cài này đẹp quá!"

"Vân Giai, hôm nay không phải là ngày sinh nhật ta, sao chàng lại tặng quà cho ta? Chàng thích ta đến thế à!"

Dù là đang ở cách 1 bức tường, ta vẫn biết được rằng nàng ta đang nắm lấy cánh tay của Vân Giai, lay động và giả vờ yếu đuối.

Ta nâng ta bát mì trường thọ trên bàn, gắp vào miệng một miếng lớn, sau đó nghiến răng rồi cười to

"Ngon lắm, Lưu Nguyệt, món ăn của em nấu thật sự đặc biệt và thơm ngon."

"Còn đôi giày mẫu thân thêu cho em cũng đẹp lắm!"

Ta nghĩ, nếu có ai đó muốn nghe ta khóc, vậy ta sẽ phải cười lớn hơn nữa.

Lưu Nguyệt, đừng nhìn ta với ánh mắt đáng thương như vậy. Cây đào nhỏ trong sân được gió thổi tạo ra tiếng xào xạc, từng cánh hoa rơi bắt đầu rụng rơi xuống đất.

Ta nói với Lưu Nguyệt: "Em nhìn xem, nó đang khóc đấy."

Vân Giai đã trồng một vườn đào nhỏ cho Dao Nương, cắt tỉa cẩn thận và gọn gàng. Cây đào nhỏ của ta so với chúng, không khác nào một “đứa trẻ hoang dã”.

Thân cây có thể chặt theo bất cứ cách nào họ muốn, cành cây cũng có thế được vặn vẹo theo bất kỳ hướng. Vân Giai đã từng mời người đến để "chỉnh sửa" cho nó, nhưng ta đã mắng chàng một trận.

Con người bị chịu nhiều ràng buộc và hạn chế là quá đủ rồi, hãy để yên cho một cái cây có sự tự do của nó, thoải mái mà phát triển tự nhiên.

Vì cây đào nhỏ mà bị trách mắng, Vân Giai thường xuyên không thích nó, luôn luôn lén lút nói thầm vào nó khi ta không nhìn thấy: "Thứ xấu xí."

Cây đào nhỏ ơi, em thật sự ngu ngốc. Chàng ấy đã không còn thích em nữa, em còn nghĩ về chàng ấy. Ước gì em mãi mãi không biết rằng chàng ấy đã có cây đào nhỏ khác, chàng ấy không còn muốn em nữa.

4.

Sau khi hạ sốt, ta đã cố tìm ra nguyên nhân thật sự của căn bệnh, căn bệnh đã làm ta đau đầu nhiều lần.

Ta không muốn làm Lưu Nguyệt lo lắng, nên lén lút tìm người khám. Đại phu hỏi ta liệu trước đây có từng bị thương không. Ta Nhớ lại cái đêm Vân Giai trở về, Dao Nương đẩy ta ngã và ta bị đập đầu xuống đất.

Đại phu nói rằng nếu nặng hơn một chút, có thể ta sẽ không còn nhớ được gì cả. Ông ấy yêu cầu ta chăm sóc cơ thể kỹ lưỡng, ngạc nhiên là ông ấy còn nói ta mang thai rồi.

Theo thời gian thì mới có hơn hai tháng, là từ lúc Vân Giai ra đi cho đến bây giờ. Ta đặt tay lên bụng, không thấy gì cả. Đại phụ cười tươi và nói: "Nó còn bé lắm, chắc chỉ... to như một hạt đậu phộng thôi."

Thật đáng yêu. Con ơi, ta thật muốn sinh con ra, ta thật muốn trở thành mẫu của con, ta thật muốn cùng con lớn lên. Nhưng, con đến không đúng lúc.

Con biết không? Ta là một người phụ nữ không có sự giúp đỡ từ gia đình, và không được phu quân yêu thương. Nếu con trở thành đứa con nhỏ của ta, con sẽ phải sống cuộc sống khá vất vả.

Ta không muốn con phải chịu cái nóng bức vào mùa hè và giá rét vào mùa đông, không muốn con bò ở cạnh bếp nhặt thức ăn thừa, càng không muốn con bị mọi người trong gia đình dắt bằng dây xích đi dạo khắp phố.Đừng nghĩ ta đang đùa, ta đã lớn lên như vậy đó.

Ta cầm gói thuốc đại phu cho và đưa cho Lưu Nguyệt sắc nó. Sau đó ta cởi giày và ngồi lên ghế, tự cuộn người lại, như vậy ta có thể ôm lấy hạt đậu phộng bé nhỏ trong bụng của mình.

Hãy cho ta một chút thời gian, để ta ru con ngủ, để ta làm mẹ của con. Hài nhi ơi, sau này hãy mở mắt thật sáng, tìm một gia đình tốt trước khi tái sinh. Đừng mơ ước danh vọng, đừng mơ ước giàu sang, hãy ước mơ có được bữa ăn no đủ, có gia đình yêu thương,hòa thuận, và có rất nhiều tình yêu thương...

Khi tỉnh dậy, bên ngoài trời đã trời tối. Trong phòng cũng đã sáng đèn, ta vừa khóc vừa mở mắt, thấy Vân Giai ngồi bên ghế. Trước đây chàng ấy nói thích cách ta ngủ, nói rằng lúc ta ngủ trông như một con thỏ ngoan.

Ta thường thích ngủ muộn, mỗi khi chàng trở về, ta vẫn còn nằm trên giường. Chàng ấy chống cằm và ngồi bên cạnh giường đợi ta thức dậy.

Trong một thoáng mơ hồ, ta vẫn tưởng như Dao Nương chỉ là ác mộng mà thôi. Ta đưa tay về phía Vân Giai, nắm lấy tay chàng và nhẹ nhàng gọi

"Điện hạ..."

Tuy nhiên, chàng đột nhiên kéo ta dậy, kéo ta 1 cách đau đớn. Sau đó chàng ấy đổ bát thuốc vào mặt ta, cười lạnh và hỏi ta: "Tỉnh dậy rồi à?"

Ta giật mình. Vân Giai nghiến răng, vẻ mặt thù ghét, ước gì có thể nuốt chửng ta. Chàng bóp chặt lấy cằm ta, nhấn mạnh từng câu từng chữ:

"Thẩm Thư Dư, đến lúc ngươi bị ta bỏ rơi rồi."

5.

Từng ngón tay của Tống Vân Giai chạm qua chóp mũi ta, qua môi và cổ họng, sau đó bóp chặt lấy cổ ta. Dường như chỉ cần chàng muốn, ngay lập tức chàng có thể bóp chết ta.

Lưu Nguyệt quỳ gối trên mặt đất cầu xin tha thứ: "Điện hạ, đều là tội của nô tì, xin ngài đừng làm hại đến nương nương..."

Tống Vân Giai không thèm nghe, ngay lập tức đá em ấy ra, chàng đe dọa ta:

"Nếu con của ta có mệnh hệ gì, ta chắc chắn sẽ để ai đó cùng chôn cất với nó."

“Con nô tì tiện nhân kia sẽ là người đầu tiên”

"Còn ngươi, Thẩm Thư Dư, ta sẽ không giết ngươi."

"Ta có rất nhiều cách để khiến ngươi sống không bằng chết."

Ta cười, cười đến mức khóe miệng run rẩy, ánh mắt đầy chua cay.

Tống Vân Giai, ta phải tự tay giết chết đứa con của mình, chẳng phải ta còn đau hơn chàng? Ta tát mạnh hắn 1 cái vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:

"Chẳng lẽ ta sinh ra đứa trẻ ấy ra, rồi đợi nó bị ức hiếp, đánh mắng bởi người tình của ngài, đợi nó hỏi tại sao ngài lại thích đứa bé khác mà lại không thích nó?"

Tống Vân Giai, tại sao ta phải sinh con cho một người đàn ông không yêu ta? Nếu người không yêu ta thì đừng yêu, nếu ngài muốn yêu người khác thì cứ việc. Nhưng người không nên chà đạp vào tình cảm chân thành của ta, ngay cả sự tôn trọng cơ bản nhất cũng không dành cho ta. Ngài khiến ta cảm thấy tình cảm của takhông có giá trị gì, ta không khác gì người tầng lớp thấp nhất trên thế gian. Ta căm hận ngài.

Ta quát to:

"Nếu một ngày ta chết, ta thề sẽ chết không nhắm mắt! Muốn để con ta bị người bắt nạt à, mơ đi!"

Mẫu thân của Tống Vân Giai mất sớm, chàng ấy hiểu rõ cảm giác không có mẫu thân là như thế nào

Khuôn mặt chàng ngay lập tức xuất hiện hai vết móng tay cào, liền sau đó chính là đôi mắt đỏ ngầu, tức đến nghiến răng.

"Ngươi nói nhảm gì vậy!"

"Con của ta, ta sẽ chắc chắn ôm chặt nó và yêu thương nó cả đời."

"Ta sẽ trao cho nó quyền lực, trao cho nó tài sản, chỉ cần nó muốn và chỉ cần ta có."

Ánh mắt của chàng như rực sáng, sự kiên định đó dường như không thể lay động.

Tống Vân Giai, suýt chút nữa là ta đã bị chàng lừa.

Một cô bé đứng bên cạnh Dao Nương đột nhiên xông vào và hét lên: "Điện hạ, tiểu thư liên tục khóc, thần không dỗ được, tiểu thư nói người nhớ ngài quá..."

Ta đột nhiên cảm thấy khó chịu vô cùng, đầu ta cũng trở nên đau đớn. Ta nhấc gối lên và ném mạnh vào tường, khi tiếng động lớn vang lên thì tiếng của Dao Nương từ căn phòng bên cạnh cuối cùng cũng ngưng lại.

"Tống Vân Giai, nếu chàng muốn đứa bé này, được thôi, vậy hãy khiến cho Dao Nương biến mất."

Tống Vân Giai nheo mắt lại, vẻ mặt lúc này giống như vừa nghe được 1 câu chuyện cười, sau đó chàng nhẹ nhàng nhếch miệng và cảnh cáo ta: "Thẩm Thư Dư, đừng bao giờ có ý định động vào nàng ấy."

"Nàng ấy khác ngươi, không có nhiều suy nghĩ độc ác như ngươi, cũng sẽ không đủ tàn nhẫn để kết thúc sinh mạng một đứa trẻ."

"Nếu ngươi cố chấp không thể sống hòa thuận với nàng ấy, vậy thì khi đứa bé sinh ra, hãy gửi nó cho Thái hậu để nuôi dưỡng."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box