Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 01

Tình Kiếp Lụi Tàn - Chapter 01

 01.

Tống Vân Giai không còn yêu ta nữa rồi.

Chàng ta đã mất tích được một tháng, lúc chàng trở về bên cạnh có thêm một cô nương mặt mày thanh tú.

Hôm đó là vào một đêm có mưa rơi.

Ta đột nhiên đang phát sốt, ôm những lá thư trước đây chàng viết cho ta, lật từng lá một xem.

Đột nhiên có người hô to: “ Thái tử gia trở về rồi!”

Ta hốt hoảng chạy ra bên ngoài.

Chân của ta yếu đến lợi hại, đi được nửa đường thì ngã trên đất, người dính đầy bùn đất còn bị tuột mất giày lúc chạy.

Tống Vân Giai đứng trước cửa phủ thái tử.

Đèn lòng trên cao chiếu rọi ánh đèn vàng mờ ảo, phản chiếu lên trên người chàng, đẹp đến mức giống như một giấc mơ.

Nhưng mà, trong lòng chàng đang ôm một cô nương khác.

Chân nàng bị bong gân, nàng ấy tựa vào ngực chàng, rít lên: "Tống Vân Giai, đặt ta xuống đi, nhiều người như vậy, ta không muốn chàng ôm ta, xấu hổ quá!"

Ta chợt dừng lại, chân ta như bị trói bởi những chiếc xiềng xích nặng nề, không thể bước tiếp được.

Ta nghe thấy tiếng cười lạnh lùng và có vẻ như đang trêu đùa của Tống Vân Giai: "Dao Nương, nàng dám gọi trực tiếp tên đại vương lần nữa, đại vương sẽ cắt đi lưỡi của nàng."

Lời chàng nói không có vẻ gì là thương hoa tiếc ngọc, nhưng ta thấy rõ ràng, cánh tay của chàng lại ôm nàng ấy chặt hơn.

Gió đêm nay thật là mạnh, chàng lo lắng nàng ấy sẽ bị lạnh. Đột nhiên, ta nhớ lại khi còn trẻ, ta đã từng gọi chàng là "Tống Vân Giai,Tống Vân Giai".

Ngày xưa chàng cũng đã nói qua, rằng sẽ cắt lưỡi ta. Nhưng cuối cùng chàng đã vì ta mà gây sự với người khác, nhất quyết phải rước ta về cung Thái tử.

Tống Vân Giai chỉ thể hiện tình cảm dành cho người mình thích mà thôi. Nhưng, chàng dường như đã yêu người khác.

Ta tiến thêm vài bước, ngơ ngác đưa tay ra muốn chạm vào chàng. Ta mong rằng chuyện Tống Vân Giai yêu người khác chỉ là một cơn ác mộng, nó sẽ tan biến khi ta tỉnh giấc.

Nhưng Dao Nương đã đẩy ta ra ngay lập tức. Nàng ấy nhìn ta từ trên xuống với vẻ khinh thường, lạnh lùng nói:

"Tống Vân Giai, thái tử phi của chàng sắp làm bẩn y phục của ta."

Ta loạng choạng vấp ngã vào bậc cửa , chỉ thấy mọi thứ trước mắt đen kịt, không hiểu sao lại nôn mửa.

Ta nghe thấy Tống Vân Giai nói: "Dọn dẹp sạch sẽ, đừng làm dơ bẩn nền gạch của cung Thái tử."

Người từng là của ta, từng ngày ta trông đợi, giờ đây chỉ đứng đó và nhìn ta lạnh lùng.

Sự thật đúng là như vậy.Tống Vân Giai đã trở về, nhưng chàng ấy không còn yêu ta nữa.

2.

Có lẽ vì cảm thấy khó chịu nên bệnh tình của ta vẫn không thuyên giảm.

Ta không hiểu tại sao, Vân Giai đột nhiên biến mất và rồi lại xuất hiện, chỉ trong một tháng, làm sao mọi thứ có thể thay đổi như vậy.

Lưu Nguyệt trước đó đã an ủi cố làm ta vui vẻ:

"Nương nương mau khỏi bệnh nhé, mùa xuân đã đến, điện hạ đang đợi để đưa người đi thả diều đấy."

Em ấy không dám nhìn vào đôi mắt của ta. Nhìn kìa, em ấy còn không tin vào những gì em ấy vừa nói.

Dao Nương thường xuyên đi qua sân trước cung của ta, cười lớn nói rằng gió xuân thật dễ chịu, đưa con diều xinh đẹp của nàng ta lên cao.

Một ngày nọ, nàng ta đến và yêu cầu ta nhường chỗ cho nàng ấy.

"Ta đang chọn nơi ở, Vân Giai nói rằng ta có thể sống ở bất cứ nơi nào mà ta muốn, kể cả là ở đây."

Nàng ta nhấn mạnh vào mấy chữ sau, vẻ mặt tự hào không tả nổi.

"Dù chọn đi chọn lại như thế nào, cung của nương nương vẫn là nơi thích hợp nhất với ta."

"Nghe nói cây đào trong sân là Vân Giai tự tay trồng phải không? Thế thì ta càng thích."

Ta ghét nàng ta. Ta ghét cái cách nhướn mày của nàng ta, ghét giọng điệu nói chuyệnvà ghét cả cái cách nàng ta còn tự tin khoe khoang sự ưu ái của Vân Giai.

Nhưng. Thứ ta thực sự ghét nhất, chính là Vân Giai không còn yêu ta nữa. Ta nhặt chiếc giày ở bên cạnh giường, giận dữ ném thẳng vào mặt Dao Nương.

Mọi thứ ta chạm tay vào, bình hoa, bút lông, lọ mực... Ta không bỏ sót thứ gì, tất cả ta đều ném vào cô ta. Vân Giai nhanh chóng tới. Chàng ấy nâng hai cánh tay của Dao Nương và kiểm tra 1 lượt từ trên xuống dưới, lo lắng xem nàng ta có bị thương ở đâu.

Ta đứng trân trân trong sân, những viên gạch cào vào lòng bàn chân làm cho hai bàn chân ta đầy máu.

Vân Giai, người bị thương, là ta mà. Vân Giai nhìn vào dấu chân máu trên mặt đất, sau đó lại quay lại nhìn Dao Nương. Chàng ấy ôm đầu của Dao Nương, an ủi nàng ta:

"Ta sẽ xây cho nàng một hậu cung khác, lớn hơn và đẹp hơn nơi này."

Ta cố kìm nén cơn đau ở bàn chân, từng bước tiến lại gần chàng, cầm lấy tay chàng và cắn mạnh.

Chàng hơi cúi mặt nhìn xuống ta, đứng đó không cử động, để mặc cho ta cắn chàng cho đến khi chảy máu.

Vân Giai, chàng cũng biết rằng chàng làm ta buồn rồi, phải không?

Thực ra ta không muốn khóc, nhưng những giọt nước mắt vẫn cứ trào ra, rơi vào tay chàng.

Vân Giai, ta không thể, không thể mãi yêu chàng như thế được.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box