Thành Thân Hoặc Báo Quan - Chapter 08

 


“Đều đã qua lâu rồi, có gì đáng khóc chứ?” Quý phụ nhân lạnh lùng nhìn ta.

Ta lắc đầu, mỉm cười rồi lau nước mắt: “Ta không muốn khóc. Chẳng qua lúc nhỏ ta sợ phụ thân, thế nên cứ nhắc đến ông ta, là ta sẽ không kìm được mà rơi nước mắt. Chứ ngài thấy ta muốn khóc chỗ nào chứ, ông ta có đáng để ta phải khóc đâu, là do ta không kiềm chế được thôi.”

Ta cũng từng vì thế mà đi gặp lang trung, lang trung nói, đây là tâm bệnh, đời này sẽ không bao giờ khỏi được.

Quý phụ nhân đứng dậy, chậm rãi đi về phía ta, vừa đi vừa nói: “Ngươi có biết, nếu ta là mẫu thân ngươi, thì ta sẽ làm gì không?”

Ta cau mày: “Ta không biết.”

Bà ấy đứng yên trước mặt ta, chậm rãi cúi người, dùng đôi môi đỏ mọng thì thầm vào tai ta: “Ta sẽ giết ông ta.”

Đồng tử ta đột nhiên co lại.

Bà ấy nhìn ta chằm chằm, nét mặt lạnh lẽo: “Nương lo lắng nếu hoà ly thì sẽ không tốt cho con, vì vậy, nương sẽ giết ông ta. Chuyện ông ta say rượu và ngã xuống giếng chết đuối, sẽ chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ cần một chút sức lực, nương sẽ mất chồng, con sẽ mất cha, đồng thời sẽ khơi dậy sự thương hại từ mọi người. Chuyện này đối với nương và con, chỉ có lợi chứ không có hại.”

Đôi mắt ta run rẩy dữ dội, một lúc lâu không nói nên lời.

Phản ứng của ta có vẻ đúng như những gì bà ấy mong đợi. Bà ấy cười nhẹ, sau đó quay người bước ra khỏi cửa hàng.

Chẳng bao lâu sau, lão nhân mặt trắng bệch kia bước vào. Ông ta khom lưng, đưa cho ta một tờ chi phiếu.

“Gói giăm bông lại, người nhà quý nhân đều muốn nếm thử.”

Tờ chi phiếu kia, tương đương với năm ngàn lượng vàng.

Đủ để mua một nửa số giăm bông ở thành Kim Lăng này!

Mạnh Tự Lam về sớm.

Khi hoàng hôn buông xuống, ta đang nhào bột, phân vân không biết nên làm mì cán tay* hay mì kéo sợi.

Mạnh Tự Lam mặc kệ chiếc Nho sam trắng như tuyết trên người, ngồi xuống ghế thêm củi vào bếp.

Mùi thơm của nước hầm xương lan tỏa khắp không gian.

Trong lúc nhào bột, ta hỏi Mạnh Tự Lam, xem hắn thích ăn mì cán tay hay mì kéo sợi.

Hắn nói, ta làm gì hắn cũng thích.

Sau đó, im lặng hồi lâu, hắn đột nhiên gọi ta.

Ta lập tức cảnh giác: “Ta đã kéo mì một lúc lâu rồi, chàng đừng có nói với ta là chàng muốn ăn mì cán tay đấy nhé.”

“Hề nhi.” Mạnh Tự Lam nhẹ nhàng nói: “Ta chưa bao giờ xem nhẹ nàng.”

“Ta có bản lĩnh của riêng mình.” Ta hừ lạnh nói: “Nếu chàng xem nhẹ ta, thì chỉ sợ chàng không có cửa!”

“Hề nhi!” Giọng điệu hắn trở nên nghiêm túc hơn.

Còn ta thì ngược lại, ta mỉm cười, vừa kéo mì vừa nói: “Vị đến gặp ta hôm nay, thực sự rất lợi hại. Ta nghĩ, bà ấy hẳn không phải người của Sóc Vương. Nếu không phải là người của Sóc Vương, thì chỉ có thể là người của Thiên hậu. Chàng vội vàng trở về như vậy, là vì sợ bà ấy sẽ làm hại ta sao?”

“Chuyện này ta không nói với chàng, không phải vì muốn giấu chàng, cũng không phải vì ta ngu ngốc không đoán ra được. Giống như chàng chưa bao giờ xem nhẹ ta, ta cũng biết chàng cực kỳ thông minh, vì vậy - ta chỉ muốn chờ đợi, chờ đợi chàng mở lời trước.”

Sau khi rắc chút bột lên mì, ta quay lại nhìn hắn: “Mở nắp nồi lên đi, ta muốn thả mì xuống.”

Mạnh Tự Lam không nói một lời, nhấc chiếc nắp gỗ nặng nề lên.

Nước hầm xương đang sôi sùng sục.

Ta thả mì trong tay xuống nồi, dùng đũa khuấy đều rồi nhẹ nhàng nói: “Một trong những ưu điểm của ta, là tự mình hiểu lấy mình.”

Giống như ta cảm thấy, bản thân có thể có được ngày hôm nay, là vì ta siêng năng và thông minh hơn những người khác.

Tương tự, xuất thân của ta cũng quyết định mức độ hiểu biết của ta.

Những người và những chuyện liên quan đến tranh chấp triều đình, tranh giành Hoàng quyền, đương nhiên ta không thể thấy được toàn cảnh.

Ta chỉ là một người làm giăm bông, một người bán giăm bông, một thương nhân trong túi có chút tiền.

Ta cười nói: “Chàng biết nhiều hơn ta, đương nhiên ta muốn chàng mở lời trước. Mỗi người đều có những lĩnh vực, những hiểu biết riêng của mình. Nếu lần sau chàng muốn biết nghề nào ở Kim Lăng kiếm ra tiền, kiếm được bao nhiêu tiền, và cách kiếm tiền, thì chắc chắn ta sẽ nói rõ với chàng. Nhưng chuyện hôm nay, thuộc về lĩnh vực hiểu biết của chàng.”

Mạnh Tự Lam vẫn không nói gì, nhưng nhìn ta với ánh mắt vô cùng thích thú.

“Sao vậy?” Ta dùng hai chiếc đũa gắp mì lên, cảm thấy khá tự hào: “Nhận ra ưu điểm của ta, chàng thấy rất hạnh phúc à?”

“Đúng vậy.” Mạnh Tự Lam nhìn ta chăm chú: “Nhận ra ưu điểm của nàng, ta lại càng thích nàng hơn.”

A... khụ… khụ…

Ta hắng giọng, có chút xấu hổ, nhưng cũng có chút vui mừng: “Tất nhiên, ta xuất sắc như vậy, chàng hài lòng – cũng là lẽ đương nhiên…”

Nghe mấy lời đường mật của hắn xong, ta cũng không quên chuyện chính: “Người có thể khiến chàng hoảng sợ, vội vã quay về như vậy, rốt cuộc là ai?”

“Ăn mì trước đi.” Mạnh Tự Lam nhìn chằm chằm vào nồi, nhếch môi: “Nàng không quan trọng bằng mì.”

Nam nhân này, rõ ràng vừa nãy vô cùng lo lắng, bây giờ lại không thèm quan tâm.

Ăn mì và tắm rửa xong, Mạnh Tự Lam ngồi trên đi văng, bình tĩnh lật xem sổ sách mấy ngày qua.

“Tối nay chàng không về Thái học sao?” Ta ngồi cạnh hắn.

Mạnh Tự Lam ngồi dậy, cầm chiếc khăn trong tay ta, giúp ta lau khô từng sợi tóc: “Không về.”

Ta ngả người ra sau, lưng hướng về phía hắn, đầu tựa vào vai hắn, uể oải hỏi: “Bây giờ chàng có thể nói rõ chuyện đó chưa?”

Mạnh Tự Lam đặt chiếc khăn xuống, búi mái tóc dài của ta lên. Hắn tháo dải lụa trên tóc mình, chậm rãi quấn quanh tóc ta: “Bà ấy là người thân của ta.”

“Người thân của chàng?” Cái này ta không nghĩ tới.

Kinh ngạc xong, ta lại nhớ tới cảnh tượng sáng nay, líu lưỡi không nói nên lời: “Sao, sao mà người thân của chàng.. có thể– có thể là –”

Ta không thể diễn tả nổi khí thế của vị quý phụ nhân khi đó, chỉ có thể khua chân múa tay trong không khí một lúc lâu, khẽ rầm rì “vậy”, “như vậy”, “như vậy nè.”

Về phần “như vậy” là gì thì ta thực sự không thể nói rõ (bởi vì vốn từ có hạn!!)

Thế nhưng may là Mạnh Tự Lam có thể hiểu được, hắn bình tĩnh mỉm cười, nói: “Trên đời này có hàng triệu người, có người sinh ra đã lương thiện, có người sinh ra đã bướng bỉnh, có người sinh ra đã tham lam, có người sinh ra đã độc ác. Bà ấy, chính là loại người cuối cùng, đủ độc ác, đủ tàn nhẫn.”

Độc ác sao…?

Nghĩ đến việc bà ấy thản nhiên nói tới chuyện giết người, thì việc dùng từ độc ác, đúng là không quá.

Ta vẫn còn sợ hãi, không khỏi hỏi hắn: “Chàng là loại thân thích đánh tám sào cũng không tới, hay là loại gãy xương nối gân?”

“Đều không phải.” Mạnh Tự Lam thắt dải lụa lại, vươn tay ôm ta vào lòng, vừa cười vừa nói vào tai ta: “Ta và bà ấy, có ân có oán, có quan hệ máu thịt.”

...Ta không hiểu lắm.

Ta quay lại nhìn hắn, chớp chớp mắt, cố đoán ý trong lời hắn là gì: “Thân phận của bà ấy— không bình thường đúng không? Có thể điều động cả quan phủ như vậy, quyền lực trong tay nhất định rất lớn. Phụ mẫu chàng đã mất, chàng chỉ còn một thân một mình - chẳng lẽ.. bà ấy nhận nuôi chàng à?

“Ừ.” Mạnh Tự Lam đáp.

“Bà ấy không đối xử tốt với chàng?” Ta tiếp tục đoán.

“Trước đây rất tốt.” Mạnh Tự Lam tự thị nhi phi* đáp.

( giống thật mà giả, như đúng mà sai.)

Ta ồ một tiếng, sâu chuỗi mọi việc lại.

Khí chất Mạnh Tự Lam tao nhã, gia thế hẳn phải rất tốt.

Từ nhỏ mất đi song thân, được quý phụ nhân nhận nuôi, dạy dỗ.

Sau đó... có lẽ đã xảy ra chuyện gì không hay, quan hệ giữa hai người rạn nứt, từ ân chuyển sang oán.

Như hôm nay, vì ta và Mạnh Tự Lam đã thành thân, nên dưỡng mẫu của hắn mới đến tìm ta.

Hợp lí, như vậy là hoàn toàn hợp lí!

“Ta hiểu rồi…” Ta lẩm bẩm, thở dài. Sau đó quay người quỳ xuống, âu yếm chạm vào mặt hắn: “Là ta có lỗi với chàng.”

Ta khó mà tưởng tượng nổi, những ngày tháng sống nhờ dưới mái hiên người khác, dưỡng mẫu mạnh mẽ, lạnh lùng— hắn đã phải trải qua thế nào…?

Hắn nắm lấy tay ta, cọ cọ má vào lòng bàn tay ta, thì thầm: “Dù trước đây có khổ thế nào đi chăng nữa, thì bây giờ ta đã gặp được nàng. Cũng không còn cảm thấy khổ sở nữa..”

Ta tựa lưng vào vai hắn, lòng lại càng đau hơn.

Đau đến mức trái tim không ngừng run rẩy.

Mạnh Tự Lam nắm lấy tay ta, hôn lên từng đầu ngón tay ta, thở dài: “Ta về vội quá, chưa kịp chuẩn bị.”

“Chàng muốn chuẩn bị gì cơ?” Ta có chút bối rối hỏi.

Hắn thì thầm vào tai ta vài lời.

Ta nghe rõ nhưng không hiểu: “Tại sao phải chuẩn bị ruột cừu? Chàng cần ruột cừu làm gì? Ruột heo có được không? Ở nhà có nhiều lắm.”

Hắn mỉm cười không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ta.

Mặc dù ta cũng là một nữ tử khuê các, nhưng ta mở cửa hàng kinh doanh. Nhìn thấy, nghe thấy cũng nhiều, cho nên mấy chuyện nam nữ kia, không phải là ta không biết.

Sau một hồi bối rối, ta chợt nghĩ đến cái gì đó— cơ thể ta đột nhiên cứng đờ, mặt đỏ bừng bừng, đầu óc như ấm nước sôi, tâm trí tràn ngập mây mù, linh hồn bay thẳng lên trời.

“Ta- cái đó...cái đó...không không…”

Ta lắp ba lắp bắp, nói mãi không rõ một từ.

Dưới ánh mắt đang cố nén cười của Mạnh Tự Lam, ta vội vàng lăn ra khỏi vòng tay hắn, lao nhanh tới giường.

Lấy chăn che kín cả người lẫn đầu, xấu hổ đến mức không muốn nhìn ai.

Hắn ôm lấy cả ta cả chăn, ta cuộn tròn như một con tôm.

“Ta tắt đèn, kéo rèm giường xuống rồi.” Mạnh Tự Lam thì thầm: “Không ai có thể nhìn thấy nàng đâu, không cần phải chốn trong đó nữa.”

Ta nắm lấy chăn, kéo xuống một chút. Đúng là tối đen như mực thật.

Mặc dù vẫn rất xấu hổ, nhưng ít nhất ta có thể ăn nói trôi chảy rồi.

Âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu, khiến ta vừa xấu hổ vừa khó chịu: “Sao giọng ta lại thế này…”

Xuyên qua chăn bông, Mạnh Tự Lam ôm lấy eo ta. Hắn tựa cằm lên trán ta, cười khúc khích: “Chúng ta là phu thê, chuyện này là chuyện phu thê, chỉ là nàng vẫn chưa hiểu.”

Ta không hiểu, chàng hiểu!

Chàng hiểu nhiều biết rộng!

Hiểu nhiều biết rộng như vậy, sao chàng không viết sách rồi thành lập môn phái mà phát huy luôn đi!

Một vài lời phàn nàn chạy qua trong tâm trí ta.

Im lặng hồi lâu, sau khi bình tĩnh lại một chút, ta chỉ vào hình thêu trên cổ áo ngủ của hắn, nhỏ giọng hỏi: “Chàng không muốn có con à?”

Hắn nói: “Không phải là ta không muốn, chỉ là vẫn chưa đến lúc.”

“Ồ.” Ta đáp.

“Nàng muốn có con sao?” Hắn hỏi.

Ta vừa lắc đầu vừa nói: “Ta chưa nghĩ đến chuyện đó.”

“Vậy thì đừng nghĩ nữa.” Mạnh Tự Lam nói: “Cục diện hiện tại bất ổn, lòng người đầy rẫy ma quỷ. Nếu nàng có thai, thì sẽ xảy ra càng nhiều biến số.”

Ta nghĩ đến Sóc Vương một hồi, sau đó lại nghĩ đến Thiên hậu một hồi. Cuối cùng gật đầu nói: “Chàng nói đúng.”

Mạnh Tự Lam ôm ta vào lòng, thấp giọng nói: “Thành thân với ta, đến mang thai hay không cũng không thể theo ý mình, thiệt thòi cho nàng rồi.”

“Thiệt thòi gì cơ?” Ta nói một cách thờ ơ: “Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sinh con đẻ cái cả. Trẻ con tuy đáng yêu, nhưng ta còn có cả một công việc kinh doanh phải điều hành và phát triển. Món giăm bông ta làm vẫn chưa phải món giăm bông ngon nhất Kim Lăng, sao ta có thể bằng lòng chỉ chiếm một góc nho nhỏ ở chợ Đông này thôi chứ? Ta còn muốn mở thêm nhiều nhiều cửa hàng giăm bông ở chợ Tây, xa hơn nữa là toàn Kim Lăng này!”

Nói xong, ta quên đi sự xấu hổ trước đó, trèo ra khỏi chăn, ngồi quỳ trên giường, khua tay múa chân diễn tả: “Thịt heo tuy ngon nhưng dễ hư. Cho nên, giăm bông trở thành loại thịt được bách tính ưa chuộng nhất, có thể sánh ngang với gạo, bột mì, mỡ heo. Nếu trong vòng ba năm, ta có thể trải rộng cửa hàng của mình ra toàn Kim Lăng này, thì ta có thể sử dụng tàu thuyền, thông qua vận chuyển đường biển, để đưa món giăm bông của mình đi về phía Bắc rồi đến Yến Thành, đi về phía Nam rồi đến Lan đảo, cứ thế lặp đi lặp lại như vậy, chàng có biết sẽ xảy ra chuyện gì không?”

“Có khả năng…” Mạnh Tự Lam cười nói: “Có khả năng nàng sẽ trở thành người giàu nhất Đại Thịnh?”

“Làm sao có thể?” Ta cười khúc khích: “Nếu không phải là làm việc cho Hoàng thất, thì việc trở thành người giàu nhất, nào có dễ dàng như vậy.”

Nói xong, ta lại tự hào nói: “Cứ vòng qua vòng lại như vậy, thì sớm muộn gì món giăm bông của ta cũng chu du khắp toàn thiên hạ. Không thể trở thành người giàu nhất, nhưng chỉ cần qua vài thế hệ, chắc chắn món giăm bông của ta sẽ có vị thế vững vàng trên thị trường.”

“Giống như ‘Gạo Yến Bắc’?” Mạnh Tự Lam hỏi.

“Đúng vậy.” Ta cười nói: “Khi nhắc đến gạo, ai cũng sẽ nghĩ ngay tới gạo ở phía bắc Yến thành. Trên thực tế, đúng thật là vậy, gạo ở Vũ Xương vùng Đông Bắc này, đúng là loại gạo ngon nhất. Khi nhắc đến trà, ai cũng nói trà ở vùng Giang Nam sông nước rất ngon. Vùng sông nước trù phú này, chuyên sản xuất ra những loại trà nổi tiếng. Cho nên ta mong, khi thế nhân nhắc đến giăm bông, thì sẽ nhớ ngay tới món giăm bông ở Kim Lăng thành. Ta mong, khi ta không còn nữa, thì nghề thủ công này, hương vị này, thương hiệu này, sẽ không bao giờ biến mất. Cái này còn quan trọng hơn cả sự giàu có.”

Nói xong, ta mỉm cười, nhào về phía hắn: “Dĩ nhiên, nếu chuyện này có thể thành sự thật, thì tiền bạc thu được chắc chắn cũng sẽ không ít. Chuyện trở thành người giàu có nhất, cũng sẽ là chuyện thường tình.”

“Ta biết, nàng rất có hoài bão và lý tưởng.” Hắn nói.

“Chàng không nghĩ là ta đang mơ mộng viển vông sao?” Ta nhìn hắn, thông qua bóng tối, chỉ có thể nhìn thấy một vài đường nét mờ mờ ảo ảo.

“Không.” Hắn mỉm cười, nói: “Dựa vào tay nghề làm giăm bông, tâm trí kiên định, chịu thương chịu khó, cùng hoài bão và lý tưởng của nàng. Thì chuyện thành công và nổi danh hay không, sẽ chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”

Ta uể oải, nằm tựa đầu vào cánh tay hắn, chậm rãi nói: “Ta không biết tay nghề của bản thân có thể nổi danh hay không, nhưng chắc chắn ta sẽ cố gắng hết sức. Còn việc mang thai và sinh con, nó sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ của ta. Trước đây chưa từng nghĩ tới, bởi vì trước đây không cần thiết phải nghĩ tới, nhưng bây giờ…”

Ta hít một hơi thật sâu, quay sang nhìn Mạnh Tự Lam, nói: “Bây giờ, ta sẽ cho chàng một câu trả lời khác.”

“Ta không muốn.”

“Ta vẫn chưa sẵn sàng để mang thai, vẫn chưa sẵn sàng để đón chào một sinh linh.”

“Cái này không liên quan gì đến chàng hay sự an toàn của con cả, cũng không liên quan gì đến quyền thế hay đại cuộc.”

“Chỉ liên quan đến ta - Trịnh Hề, liên quan đến giăm bông Kim Lăng - hoài bão mà ta vẫn chưa thể thực hiện được. Ta muốn giữ lại thanh xuân, muốn giữ lại tinh thần và thể lực, để có thể làm những gì mình muốn.”

Trước hết ta là Trịnh Hề.

Sau đó là thê tử của Mạnh Tự Lam.

Cuối cùng mới là mẫu thân của đứa trẻ.

Mạnh Tự Lam không nói thêm gì nữa.

Ta đè nén sự lo lắng trong lòng, nhẹ nhàng hỏi hắn: “Ta nói như vậy, chàng không vui sao?”

“Không có.”

Hắn vừa cười vừa thở dài: “Chỉ là ta đang nghĩ, hóa ra ta vẫn còn có thứ để tự hào.”

“Thứ gì?” Ta không hiểu.

Hắn vỗ nhẹ vào vai ta, nói: “Có thể trở thành phu quân của nàng, là điều đáng tự hào nhất trong cuộc đời ta.”

Ta mỉm cười, ôm chặt eo hắn, cảm thấy hạnh phúc vì được bên hắn.

“Ta có nên kể cho chàng nghe, về kế hoạch tăng thêm quy mô cửa hàng của ta không?”

“Ừm.”

“Ta đã tích đủ tiền, cũng đã lên sẵn kế hoạch. Gần đây ta có qua phố Tây xem thử. Ở phố Tây cũng có hai cửa hàng bán giăm bông, nhưng mùi vị lại không tốt như của ta. Họ...…”

Ta lảm nhảm mãi, cũng không biết mình đã nói đến đâu.

Chỉ mơ mơ hồ hồ, cảm giác bản thân bị một bàn tay vỗ nhẹ, dỗ ta ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Ta biết Mạnh Tự Lam hiểu ta.

Nhưng ta không ngờ rằng hắn không chỉ hiểu ta!

Ngày hôm sau, Mạnh Tự Lam trải một tấm vải lụa vừa dày vừa nặng trong phòng, cau mày suy nghĩ sâu xa.

Ta đoán hắn muốn vẽ, thế nên xắn tay áo lên giúp hắn mài mực.

Mạnh Tự Lam cầm bút phác họa.

Lúc đầu, ta nghĩ hắn đang vẽ một loại hoa nào đó - uốn lượn, uyển chuyển. Nhưng sau đó, ta lại nghĩ hắn đang vẽ một bức tranh phong cảnh rộng lớn.

Mạnh Tự Lam vừa vẽ vừa nói: “Bức tranh này, ta nhất định phải hoàn thành trước khi trở về Thái học. Hề nhi, mấy ngày này nàng ngủ tạm ở phòng bên cạnh, ta muốn bế quan.”

Ngủ ở phòng bên cạnh thì cũng không có vấn đề gì, vấn đề là, bức tranh này có gì mà Mạnh Tự Lam phải bế quan thì mới có thể hoàn thành được?

Ta rất háo hức.

Mạnh Tự Lam nói muốn bế quan, thế nên ta và hắn đã không gặp nhau suốt ba ngày.

Ngày hắn trở lại Thái học. Sáng sớm, ta đã nán lại trước cửa phòng hắn mấy lần.

Ta không gọi hắn, sợ sẽ làm hỏng tâm trạng vẽ tranh của hắn.

Nhưng không gọi, hắn sẽ muộn học mất!

Àiii……

Sau một hồi lưỡng lự, ta gõ cửa.

Phía trong cánh cửa, Mạnh Tự Lam bình tĩnh nói: “Nàng vào đi.”

Ta mở cửa ra, mới bước một chân vào thì đã sững người ngay tại chỗ.

Một bên giường vốn là bức tường trắng tinh, giờ đây đang treo lên một bức tranh thủy mặc bằng lụa cực lớn.

Những đường mực sắc nét, sống động, toàn bộ lãnh thổ Đại Thịnh được khắc họa trước mắt!

Trong đó có núi non, có đường chính, đường phụ, đường thủy. Các thành trấn được đánh dấu rõ ràng, chỉ cần nhìn thoáng qua liền có thể thấy được.

“Bản đồ Vạn Lí Đại Thịnh.” Ta lẩm bẩm, nhìn những dòng chữ được viết trên bản đồ.

Mạnh Tự Lam nắm tay ta, nhấc lên và dùng ngón trỏ chỉ vào một nơi: “Đây là Kim Lăng.”

Không biết tại sao, ta nhìn hắn.

Hắn nhìn bản đồ và cười khúc khích: “Trịnh Hề , Hề nhi của ta... Đây là nơi giấc mơ của nàng bắt đầu.”

Ta nắm chặt ngón tay, hơi thở như ngừng đi một nhịp.

“Bắt đầu từ đây.” Hắn dẫn ngón tay ta lang thang dọc theo các con kênh và dòng sông: “... cho đến khi tất cả mọi người, cho đến khi tất cả các thế hệ, đều đã nghe qua tên của nàng, đều tìm kiếm món giăm bông của nàng, thì nàng sẽ thành công.”

Đêm đó, ta bất chợt nổi hứng, táo bạo nói với hắn những điều viển vông và phi thực tế đó.

Sau đó ta cảm thấy nhẹ nhõm, vì hắn nói với ta rằng hắn hiểu.

Thế nhưng, hắn không chỉ hiểu mà còn rất tin tưởng ta, hắn không chỉ tin tưởng ta mà còn giúp ta thực hiện ước mơ của mình.

“Mạnh Tự Lam…” Giọng ta khô khốc và khàn khàn.

“Hả?” Hắn nhìn ta.

Ta hít hít mũi, mỉm cười với hắn, hốc mắt hơi nóng: “Đêm đó chàng nói, có thể trở thành phu quân của ta, là điều đáng tự hào nhất của chàng, nhưng thực ra, có thể trở thành phu nhân của chàng, cũng là điều đáng tự hào nhất của ta… Không phải…”

Ta lắc lắc đầu, cười nói: “Trước đây ta chưa bao giờ nghĩ tới, chuyện thành thê tử của người khác lại đáng tự hào như vậy. Nhưng bây giờ, trong niềm tự hào của ta, có một góc dành cho chàng. Không phải vì chàng là nhân trung long phụng, cũng không phải vì chàng là người được thế nhân ca tụng, mà vì chàng là nửa kia của ta, vì chàng là người biết ta, hiểu ta, vì chàng là người ủng hộ ước mơ của ta, yêu ta, chiều ta. Có chàng bên cạnh, ta rất hạnh phúc và thỏa mãn.”

Mạnh Tự Lam không nói gì, chỉ ôm eo ta, cúi đầu hôn nhẹ lên tai ta.

Trên đường đưa hắn đến Thái học, ta tựa đầu vào vai hắn, ôm lấy eo hắn, không đành lòng buông ra.

Sau khi hắn xuống xe bước vào Thái học, trên đường trở về, ta không ngừng thở dài, chợt nhớ ra, ta vậy mà quên dặn hắn phải nghiền nát cái tên chó Trần Hoán kia trong cuộc tỉ thí Lục Nghệ!!

...ờm, nhưng mà cho dù ta không dặn đi nữa, thì Trần Hoán cũng không thể chiến thắng Mạnh Tự Lam được (trừ khi Mạnh Tự Lam bị gãy tay!!)

Cuộc tỉ thí Lục Nghệ của Thái học là chuyện trọng đại ở Kim Lăng thành, cũng là chuyện vui trong lúc trà dư tửu hậu của bách tính.

Nếu là những năm trước, đương nhiên ta cũng sẽ tham gia vào chuyện vui này, thứ nhất là vì Trần Hoán, thứ hai là vì muốn tham gia góp vui.

Nhưng năm nay thì khác những năm trước.

Ta không quan tâm đến Trần Hoán nữa, còn Mạnh Tự Lam thì cũng không cần ta phải lo. Hắn 14 tuổi vào Thái học, năm nào cũng đều đặn giành được hạng nhất.

Ngày diễn ra thi đấu, tình cờ cũng là ngày ta tới chợ Tây xem cửa hàng.

Ta đã suy nghĩ về cửa hàng này rất lâu. Vị trí và diện tích phù hợp, giá cả cũng đã thảo luận. Lần này ta đến đây, là đến thanh toán khoản tiền cuối cùng.

Chủ cũ của cửa hàng là người quen của ta, sau khi nhận khoản tiền cuối cùng, ông ấy đưa khế đất cho ta, đồng thời mời ta đi uống trà với ông ấy trong lúc đợi quan phủ xử lí thủ tục.

Chợ Tây dù sao cũng phồn hoa hơn chợ Đông rất nhiều, quán trà cũng náo nhiệt hơn hẳn chợ Đông.

Ta vừa uống trà với ông ấy, vừa nói nói cười cười.

Đột nhiên, ta nghe thấy tiếng trò chuyện từ phòng bên cạnh.

“Cuộc tỉ thí Lục nghệ năm nay thực sự do Sóc Vương điện hạ chủ trì sao?”

“Chứ còn gì nữa? Mấy năm trước đều là tế tửu Thái học chủ trì đại hội tỉ thí, không biết sao năm nay Sóc Vương điện hạ lại đột nhiên giá lâm nữa… Toàn bộ học trò Thái học đều chấn động!”

“Nhưng nghĩ lại thì cũng có lý. Ta vừa mới nghe nói…”

Giọng nói phòng bên nhẹ hơn rất nhiều: “Nghe nói bệ hạ bị bệnh, Sóc Vương điện hạ… Các ngươi biết đấy, hiện tại ngài ấy đích thân chủ trì đại hội tỉ thí, nhất định là vì muốn chọn ra bề tôi trung thành. Nghe tin này, người đọc sách có ai là không sốc chứ. Nhưng ta nghĩ, chuyện này thật ra rất đáng mừng, triều đại mới, hoàng đế mới, thần tử mới, đây là một cơ hội tuyệt vời đó chứ…”

Âm thanh càng lúc càng nhỏ, ta lại càng tập trung hơn, nghiêng nửa người về phía bức tường bên cạnh.

“Trịnh chưởng quỹ.”

Có tiếng gõ bàn, ta vội ngồi thẳng dậy, lúng túng hỏi: “A, cái gì cơ?”

Lão chưởng quỹ đối diện cười nói: “Nghe nói Trịnh chưởng quỹ đã thành thân với Mạnh công tử, nhân tài kiệt xuất của Thái học rồi. Chẳng trách ngài lại quan tâm tới chuyện ấy nhiều vậy. Nhưng với tài học của Mạnh công tử, thì chẳng cần cố gắng mấy cũng có thể dễ dàng giành được hạng nhất thôi..”

Ông ấy còn chưa nói xong, thì phòng bên đã vang lên tiếng nói:

“Điều đáng tiếc duy nhất của đại hội tỉ thí lần này, là Mạnh Tự Lam bị bệnh nặng không thể tham gia, để Trần Hoán giành mất hạng nhất…”

Lão chưởng quỹ có chút sửng sốt: “Sao vậy, Mạnh công tử bị bệnh sao?”

Ta còn bất ngờ hơn cả ông ấy. Trước khi xuống xe, Mạnh Tự Lam vẫn ổn, nhưng sao hai ngày sau lại đổ bệnh? Còn bệnh nặng tới mức không thể tham gia tỉ thí?

Ta không quan tâm liệu Trần Hoán có giành được hạng nhất hay không, nhưng nghe tin Mạnh Tự Lam bệnh nặng, trái tim ta như ngừng đập.

Sau khi vội vội vàng vàng bàn giao khế đất, ta cũng không thèm quay lại cửa hàng mà vội vã đi đến Thái học.

Cổng vào Thái học được canh gác vô cùng nghiêm ngặt, ta còn tưởng bản thân phải mất nhiều lời, nhưng không ngờ người gác cổng chỉ nhìn ta một cái rồi hỏi: “Đến gặp Mạnh Tự Lam?”

Sau khi nhận được câu trả lời, họ để ta vào.

Ta hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không quan tâm lắm, chạy nhanh vào sân sau, vô cùng nóng lòng muốn gặp Mạnh Tự Lam càng sớm càng tốt - nhưng không may lại đụng phải mấy kẻ có mắt không tròng.

Khi bị chặn lại, ta nhìn đôi nam nữ trước mắt với vẻ mặt lạnh lùng.

Mặt của tên chó Trần Hoán này thì ta đã nhìn đến chán ngấy rồi. Còn nữ tử cao quý bên cạnh hắn kia, chắc là ấu nữ của quận chúa Tang Sơn - Vu Hoa* Huyện chủ.

(Trước đó tác giả viết là Cán Tuế, nhưng ở đây lại là Vu Hoa. Thì thực ra Cán Tuế 干岁 là phong hiệu, còn Vu Hoa 芜华 là tên.)

Vu Hoa Huyện chủ nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ khinh thường: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là kẻ giết heo ở chợ Đông à! Thế nào? Ngươi không muốn giết heo nữa, muốn cưỡi gió leo rồng, một bước lên trời hay sao?”

Người này kẹp thương mang gậy* như vậy, khiến ta không khỏi bật cười.

( giáp thương đới bổng - kẹp thương mang gậy, chỉ lời nói châm chọc, mỉa mai.)

Nhưng ta còn chưa kịp nói gì thì Trần Hoán đã lên tiếng trước: “Lấy địa vị của nàng, bận gì phải chấp nhặt với nàng ta?”

“Ta cũng có muốn tranh chấp với loại người kém hiểu biết như thế đâu.” Vu Hoa Huyện chủ hừ lạnh một tiếng: “Nhưng nàng ta tới tìm ngươi, làm sao mà ta chịu nổi?”

“Ai thèm tới tìm Trần Hoán chứ.” Ta lạnh lùng nói: “Tránh ra, người ta tìm ở phía sau.”

“Ngươi thật sự không tìm Trần Hoán, hay là nhìn thấy ta nên mới giả vờ nói không tìm Trần Hoán?” Vu Hoa Huyện chủ lạnh lùng nhìn ta: “Trần Hoán giành được hạng nhất trong trận tỉ thí Lục Nghệ, mẫu thân ta đã đồng ý mối hôn sự giữa ta và hắn. Nếu ngươi còn muốn mặt mũi, thì biết thân biết phận chút, đừng có tự mình hủy hoại danh tiếng bản thân, xong lại liên lụy tới tương lai của Trần Hoán.”

Ta nhìn nàng ta như nhìn kẻ ngốc, không cần suy nghĩ mà nói: “Ngươi có biết ta đã muối hàng nghìn chiếc chân không? Chẳng lẽ ta còn thèm muốn tới mức phải đi tranh giành heo với ngươi nữa à?!”

Vẻ mặt Vu Hoa Huyện chủ cứng ngắc: “Ngươi nói gì cơ!?”

“Được rồi được rồi.” Trần Hoán vội vàng nói: “Vì một dân phụ mà khiến bản thân tức giận thành thế này, không đáng, không đáng… Ở Thái học có rất nhiều sách cổ cùng bia khắc, nàng có muốn đi xem cùng ta không?”

Vu Hoa Huyện chủ hừ lạnh, kéo mạnh tay áo lụa của Trần Hoán, ngẩng đầu đi ngang qua ta.

Khi đi ngang qua ta, Trần Hoán thấp giọng nói thật nhanh: “Cám ơn.”

Lời cảm ơn này đến quá đột ngột, khiến ta cảm thấy vô cùng bối rối. Hắn cảm ơn ta? Cảm ơn vì cái gì cơ?

Ta quay lại nhìn theo bóng lưng hai người bọn họ, đột nhiên hiểu ra, chẳng lẽ Trần Hoán nghĩ Mạnh Tự Lam bị bệnh nặng là do ta giúp hắn? !

Tên chó này–

Ta chỉ tay vào đôi cẩu nam nữ kia, nghiến răng nghiến lợi.

Thôi quên đi, vẫn là Mạnh Tự Lam quan trọng hơn.

Ta xoay người, chuẩn bị tiếp tục chạy tới chỗ Mạnh Tự Lam, thế nhưng lúc này lại bất ngờ bị một tên nam nhân áo giáp đen xông ra chặn lại. Ờm.. tên này còn chặn cả Trần Hoán cùng Vu Hoa Huyện chủ kia nữa.

“Trịnh cô nương, Trần công tử, Dương Qua Công chúa mời gặp hai vị.”

Ta và Trần Hoán nhìn nhau, cả hai đều ngơ ngác. Dương Qua Công chúa— ta đâu có quen biết nàng ta…

Cứ thế ta bị đưa đi, dưới danh nghĩa là “mời gặp” nhưng thực chất là “cưỡng ép.”

Ta lo lắng, liếc nhìn về phía sân viện của Mạnh Tự Lam.

Dương Qua Công chúa và Sóc Vương điện hạ là một cặp song sinh.

Nàng ấy chặn ta và Trần Hoán lại, ngoài chuyện liên quan tới tranh giành Hoàng quyền thì còn gì nữa.

Mạnh Tự Lam không có ở đây, trong khi ta thì chả hiểu cái khỉ mốc gì về tranh quyền đoạt vị. Thế nên, kế sách bây giờ là cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận!!

Chỉ cần ta không nói lung tung, thái độ mơ mơ hồ hồ, biết hay không thì cứ giả vờ là biết - thì ít nhất ta có thể bình an vô sự thoát khỏi đây.

Về phần Trần Hoán.

Ta liếc nhìn Trần Hoán và Vu Hoa Huyện chủ kia, nghĩ thầm, hắn chết luôn đi thì càng tốt!

Dương Qua Công chúa ở trong một sân viện của Thái học.

Trong viện tử, ba tấm rèm sa rũ xuống, khiến người ta chỉ có thể lờ mờ thấy được, phía sau tấm rèm sa kia, là một bóng người mảnh khảnh đang ngồi uể oải trên chiếc giường la hán.

Tuy rằng nàng ấy và Sóc Vương điện hạ là một cặp song sinh, nhưng người đời lại rất ít nhắc tới Dương Qua Công chúa. Ta nghĩ, nàng ấy hẳn phải là một thiếu nữ đoan trang, dịu dàng... Dù sao cũng là song sinh, cũng không thể khác nhau quá nhiều.

Hiện tại, bị áp giải tới thì có ba người, trong đó Vu Hoa Huyện chủ là Hoàng thân quốc thích, Trần Hoán là học trò Thái học, chỉ có mình ta là thường dân. Vì vậy, hai người kia chỉ đơn giản cúi đầu, còn ta thì phải trực tiếp quỳ xuống.

“Quỳ xuống.” Giọng nói thiếu nữ trong trẻo nhưng lại vô cùng lạnh lùng.

Ta nhìn xuống đầu gối của mình, nhỏ giọng nói: “Đây không phải là quỳ sao…”

“Trần Hoán.” Dương Qua Công chúa lạnh lùng nói: “Ngươi chỉ là một tên thư sinh mặt trắng, thấy ta còn dám không quỳ?”

Trần Hoán sửng sốt, theo bản năng nói: “Học trò Thái học được phép miễn hành lễ với Hoàng thất…”

“Ai miễn hành lễ cho ngươi thì ngươi đi tìm người đó mà chơi. Bổn cung không miễn hành lễ cho ngươi, ngươi phải quỳ xuống trước mặt ta!” Thái độ của Dương Qua Công chúa ngày càng lạnh lùng, nghiêm nghị.

Vẻ mặt Trần Hoán cũng không tốt chút nào, hắn khoe khoang mình là học trò Thái học, nhưng học trò Thái học thì sao? Cũng không phải bị Hoàng quyền khống chế à.

Thấy hắn vẫn không chịu quỳ xuống, Dương Qua Công chúa trực tiếp nói: “Người đâu.”

Nàng ấy không cần phải nói thêm gì nữa, hai tên hộ vệ tự khắc đè Trần Hoán xuống, đá vào hõm đầu gối hắn.

Trần Hoán quỳ xuống đất, kêu lên một tiếng: “A!”

“Công chúa!” Vu Hoa Huyện chủ vội vã nói: “Trần Hoán là hôn phu của thần nữ, nể mặt thần nữ, xin người đừng đối xử với hắn như vậy.”

Dương Qua Công chúa chậm rãi hỏi: “Ngươi là ai?”

Vu Hoa Huyện chủ giật mình: “Thần nữ là Tiêu Vu Hoa.”

“Hả?” Dương Qua Công chúa vẫn còn mơ hồ.

“Thần nữ là nữ nhi của quận chúa Tang Sơn.” Vu Hoa Huyện chủ đành phải ‘khai báo’ thân phận lần nữa.

Lần này, Dương Qua Công chúa biết, nhưng cũng chỉ dừng lại ở biết mà thôi.

Nàng ấy cười lạnh: “Nữ nhi của Tiêu Tang Sơn? Khó trách ta không nhận ra ngươi.”

Ấu nữ của quận chúa Tang Sơn đã lớn chừng này, chứng tỏ bà ta còn lớn tuổi hơn Dương Qua Công chúa, vậy mà nàng ấy có thể thản nhiên gọi thẳng tên họ bà ta như vậy…

Dương Qua Công chúa nhẹ nhàng nói: “Phụ thân của Tiêu Tang Sơn cũng chỉ giữ tước hiệu Quốc công, hơn nữa ông ta cũng đã chết lâu rồi. Cái phong hào quận chúa kia của Tiêu Tang Sơn, cũng chỉ là sự ban ơn của phụ hoàng ta thôi. Dựa theo ngũ phục*, ngươi và bổn cung cũng chẳng có quan hệ gì mấy. Thế nên, ngươi cũng quỳ xuống luôn đi.”

(Ngũ phục: tức là những người cùng tông tộc, theo thế thứ mà mặc tang phục, chia ra 5 hạng.)

Vu Hoa Huyện chủ chết lặng, miệng câm như hến.

Hai tên hộ vệ kia cũng không nhàn rỗi, bọn họ ấn nàng ta xuống, mỗi người đá vào một bên đầu gối nàng ta.

Phịch một cái, lại một người nữa quỳ xuống cùng ta.

Với tư cách là một người ngoài cuộc, ta cố gắng mím môi, ngăn không cho bản thân cười ra thành tiếng. Ừ, bộ dáng của ta lúc này, đúng kiểu tiểu nhân đắc chí, lén lút cười thầm luôn ấy.

Trong lúc đó, ta cũng âm thầm vẽ dấu gạch chéo trong lòng, huynh muội song sinh, nhưng tính cách lại hoàn toàn tương phản, hoàn toàn trái ngược nhau.

Ba người quỳ thành một hàng, có người cười thầm, có người tức giận, có người cực kỳ tức giận.

Dương Qua Công chúa thì khác, từ đầu đến cuối, nàng ấy đều giữ nguyên dáng vẻ xa xa cách cách của mình.

“Bổn cung nghe nói, ngươi giành được hạng nhất trong đại hội tỉ thí Lục Nghệ?” Câu này là hỏi Trần Hoán.

Trần Hoán đè nén tức giận, kiên định trả lời: “Đúng vậy.”

“Bổn cung cũng nghe nói, vì hắn giành được hạng nhất, thế nên Tiêu Tang Sơn đã đồng ý hôn sự giữa ngươi và hắn?” Câu này là hỏi Vu Hoa Huyện chủ.

Vu Hoa Huyện chủ nhặt chiếc khăn lụa của mình lên, nghèn nghẹn đáp: “Đúng vậy.”

“Ồ, vậy hai người các ngươi đã đính hôn rồi à?” Câu này là hỏi hai người bọn họ.

Sau khi nhận được hai câu trả lời giống hệt nhau, Dương Qua Công chúa lại đột nhiên hỏi ta: “Trịnh Hề, ngươi cảm thấy thế nào?”

Ta đang quỳ dưới đất vui vẻ xem trò vui: “???”

“Mà thôi.” Dương Qua Công chúa lười biếng nói: “Bổn cung vẫn luôn xem trọng nhân tài, Trần Hoán, bổn cung muốn hỏi ngươi, nếu bổn cung muốn ngươi trở thành phò mã của ta, thì ngươi có bằng lòng không?”

Trần Hoán bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Vu Hoa Huyện chủ cũng kinh hãi không kém: “Công chúa, đây là hôn phu của thần nữ!”

“Chỉ là hôn phu thôi, chứ có phải phu quân đâu.” Dương Qua Công chúa bình tĩnh nói: “Trần Hoán tài hoa như vậy, vừa hay xứng đôi vừa lứa với bổn cung.”

“Trần Hoán, ngươi suy nghĩ kĩ đi, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tương lai sau này của ngươi đấy.”

Dương Qua Công chúa lắc đầu, không thèm để ý đến Vu Hoa, chỉ tiếp tục nói: “Muốn trở thành hôn phối của nàng ta hay hôn phối của bổn cung, ngươi tự mình quyết định.”

Nếu là những người khác, khi gặp phải câu hỏi này, có thể họ sẽ lưỡng lự. Nhưng đổi lại là Trần Hoán, thì câu hỏi này chẳng khác gì câu hỏi cho điểm.

Hắn có thể bỏ rơi ta để bám lấy Vu Hoa Huyện chủ, đương nhiên cũng có thể bỏ rơi Vu Hoa Huyện chủ để bám lấy Dương Qua Công chúa.

Rốt cuộc thì, Dương Qua Công chúa cũng là muội muội ruột của Sóc Vương. Chờ tới lúc Sóc Vương lên ngôi, thì nàng ấy sẽ là Trưởng Công chúa. Trở thành phò mã của Trưởng Công chúa, thì muốn gì chẳng được.

Quả nhiên, Trần Hoán chỉ rũ mắt xuống trong giây lát, sau đó liền trịnh trọng dập đầu: “Công chúa, ta nguyện ý trở thành phò mã của người.”

“Trần Hoán!” Vu Hoa Huyện chủ tức giận: “Mẫu thân đã đồng ý hôn sự giữa ta và ngươi, bây giờ ngươi lại đồng ý trở thành phò mã của Công chúa. Ngươi bảo ta biết làm thế nào?”

“Huyện chủ.” Trần Hoán bình tĩnh nói: “Cứ coi như giữa ta và ngươi không có duyên phận. Xin đừng dây dưa..”

Vu Hoa Huyện chủ ngồi bệt xuống đất, hai mắt đỏ hoe, không biết là đang buồn hay đang tức giận.

Dương Qua Công chúa cười lớn, tiếng cười vừa trong trẻo vừa lạnh lùng. Nàng cười tùy ý, không chút che đậy gì.

“Trần Hoán, ngươi đúng là một kẻ có thể cầm có thể buông, có thể vì công danh, phú quý mà hi sinh tất thảy. Ta rất thưởng thức ngươi.”

Nàng nói lời này xong, thì đề tài câu chuyện cũng đột nhiên thay đổi: “Ngươi vì Huyện chủ mà bỏ rơi Trịnh Hề, vì bổn cung mà bỏ rơi Huyện chủ. Nếu có người có địa vị cao hơn bổn cung xuất hiện, thì chắc chắn ngươi cũng sẽ vì người đó mà bỏ rơi bổn cung. Người như ngươi, có tài mà không có đức. Dù có làm chó thì cũng không đủ trung thành.”

“Công chúa!” Trần Hoán hoảng sợ kêu lên.

“Trịnh Hề!” Dương Qua Công chúa lại gọi tên ta. Lần này, giọng điệu nàng có chút mỉa mai: “Ngươi gả cho hắn thì hạnh phúc cái khỉ gì chứ? Trần Hoán lòng lang dạ sói, bạc tình, bạc nghĩa, chỉ có bị mù mới đi thích hắn. Ngươi hiểu không?”

Ta: “...” Nói thật là ta không hiểu lắm.

Thấy ta vẫn không nói gì, Dương Qua công chúa lại càng tức giận: “Bổn cung đã lột trần bộ mặt thật của hắn rồi mà ngươi vẫn còn u mê không tỉnh?”

Ta: “...” Bộ mặt thật của hắn đã lộ từ lâu rồi.

“Được rồi! Được rồi!” Dương Qua Công chúa tựa hồ tức giận tới mức bật cười: “Ngươi không hiểu rõ người, bổn cung đành phải giúp ngươi lần nữa. Hôm nay hòa li, lập tức hòa li!”

Ta: “Đợi đã!”

Ta không thể im lặng được nữa.

Nếu ta còn không nói, thì sẽ xảy ra chuyện lớn mất!

“Ngươi còn đợi cái gì?” Dương Qua Công chúa lạnh lùng nói: “Người đâu—”

“Dừng lại đi!” Ta bất chấp phép lịch sự, đứng bật dậy và hét lớn: “Hắn không phải! - Công chúa à, người có hiểu nhầm cái gì không?! Hắn không phải phu quân của ta! Hắn không phải!”

Cùng lúc đó, ngoài cửa cũng có người vội vã xông vào: “Công chúa, Mạnh Tự Lam tới.”

Lời còn chưa dứt, một bóng người mảnh khảnh đã bước vào trong.

Hắn mặc Nho sam trắng, tóc đen dài chạm tới thắt lưng, dung nhan thanh nhã tựa như phong lan. Còn đâu ngoài phu quân yêu dấu sắp bị ép hoà li của ta kia chứ?

“Tự Lam!” Ta vừa nhìn thấy hắn liền chạy tới trước mặt hắn, đau lòng không nói nên lời: “Công chúa muốn ta và chàng hoà li.”

Chén trà rơi xuống đất, kêu choang một tiếng.

Thiếu nữ mảnh mai sau rèm sa đứng dậy khỏi chiếc đi văng: “Phu quân ngươi không phải là Trần Hoán?!”

Giọng nói này khác hẳn với giọng nói vừa rồi.

Thế nhưng— ta đã từng nghe qua giọng nói này.

Ta quay đầu nhìn về phía rèm sa, cau mày thăm dò hỏi: “Tiêu…”

Khoảnh khắc bóng hình kia cứng đờ— ta đã có câu trả lời.

Sở Tiêu? !

Ta một tay ôm Mạnh Tự Lam, một tay chỉ vào tấm rèm sa. Nhưng ngón tay ta không ngừng run rẩy, ta nghiến răng không nói một lời.

Ta không ngu, ta không đần, ta có ít kiến thức nhưng ta rất thông minh.

Sở Tiêu dù có can đảm đến mấy cũng không dám giả làm Công chúa.

Sở Tiêu, Sở Tiêu, nàng điều người đưa ta đến đây, ha ha ha. Họ Tiêu, Công chúa, ha ha… Tốt lắm, tuyệt vời lắm, ta không tức giận, ta không tức giận!! Ta là một chưởng quỹ thuần thục, thận trọng, một thương nhân lớn với một tương lai giàu có. Sao ta phải vì một đứa trẻ không phải người lớn không phải trẻ con mà tức giận chứ!! Ta không tức giận! Ta không tức giận!

Ta không tức giận! Ta chỉ muốn vỗ vào gáy nàng một cái, thế thôi!

“Không cần phải sợ.” Mạnh Tự Lam khẽ an ủi ta, đồng thời nhìn về phía sau rèm sa, nói: “Ta và Trịnh Hề phu thê hòa thuận, Công chúa lại một mực muốn tách bọn ta ra, không biết mục đích là gì?”

Sở Tiêu không nói gì, nàng ngồi xuống, tựa lưng vào chiếc giường, ngừng một chút rồi nói: “Cho dù ngươi có là phu quân của Trịnh Hề, thì chắc gì– chắc gì ngươi đã hơn hắn? Lấy gì chứng minh ngươi xứng đáng với nàng ấy chứ?”

Giọng điệu của nàng tuy vẫn lạnh lùng, thế nhưng thái độ cũng không còn cứng rắn như trước nữa.

Mạnh Tự Lam không phải Trần Hoán, hắn lạnh lùng, bình tĩnh nói: “Công chúa cảm thấy ta không xứng với Trịnh Hề, ta dám hỏi công chúa, ai xứng với nàng?”

“Tất nhiên là sẽ có người xứng đáng.” Sở Tiêu lạnh lùng nói: “Mạnh Tự Lam, nếu ta muốn ngươi trở thành hôn phối của ta…”

“Ta từ chối.” Mạnh Tự Lam thậm chí còn không đợi nàng nói xong.

“Sao lại từ chối?” Sở Tiêu tức giận hỏi.

Mạnh Tự Lam bình tĩnh đáp lại ba chữ: “Vì không xứng.”

Ta đưa tay lên che miệng, ho khụ khụ. Câu trả lời này.. thực sự rất thâm sâu.

Là hắn không xứng với Công chúa, hay là Công chúa không xứng với hắn? …Dù sao thì, nghe rất châm chọc.

Khi đối mặt với Sóc vương, Mạnh Tự Lam không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, nhưng khi đối mặt với Dương Qua Công chúa, hắn lại không khách khí, lễ độ tí nào.

Kỳ lạ là vừa rồi Dương Qua Công chúa thậm chí còn không thèm nể mặt Vu Hoa Huyện chủ, nhưng lại nể mặt Mạnh Tự Lam, không dùng đến bạo lực với hắn.

Hai người bị tấm rèm sa ngăn cách, không ngừng công kích, mỉa mai nhau, không chịu nhường nhịn nhau tí gì.

Cho đến khi chủ đề dần dần chệch hướng, khiến ta không nghe nổi nữa, không thể không mở miệng.

“Tiêu… Công chúa, đã muộn rồi. Thân thể phu quân ta không khỏe. Nếu không có gì nghiêm trọng, thì người để bọn ta rời đi trước, nha?”

“Thân thể không khỏe?” Sở Tiêu giễu cợt: “Ma bệnh.”

Mắng xong, Sở Tiêu cũng không làm khó ai nữa, bình tĩnh nói: “Bổn cung mệt, hôm nay đến đây thôi.”

“Công chúa!” Trần Hoán không chịu bỏ cuộc, hét lớn: “Việc của ta với nàng——”

“Ồ, đúng rồi, còn ngươi.” Sở Tiêu ngắt lời Trần Hoán, cười nói: “Ngươi là quán quân của Lục Nghệ năm nay, Hoàng huynh ta rất tán thưởng ngươi. Thế nên, bổn cung nhất định sẽ tặng ngươi một món quà lớn.”

Đôi mắt của Trần Hoán sáng lên.

“Bổn cung sẽ thỉnh cầu mẫu hậu hạ chỉ tứ hôn—” Sở Tiêu chậm rãi nói: “Thành toàn cho mối hôn sự giữa ngươi và ấu nữ của quận chúa Tang Sơn.”

Trần Hoán hoàn toàn sững người, đi một vòng như vậy, cuối cùng vẫn là thành thân với Vu Hoa Huyện chủ.

Nhưng thành thân bây giờ, lại mang ý nghĩa khác với thành thân khi trước.

“Ta không đồng ý!” Vu Hoa Huyện chủ hét lên: “Ai muốn thành thân với cái loại bỉ ổi vô liêm sỉ như vậy chứ!?”

“Nếu không đồng ý....thì đó là chuyện của ngươi."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box