Thành Thân Hoặc Báo Quan - Chapter 05

 


Giang Nam Xuân là tiệm ăn nổi tiếng nhất Kim Lăng thành, nó nằm trên đường Huyền Vũ, trên dưới có tổng cộng năm tầng.

Trời đã gần tối, là thời điểm quán đông khách nhất, có hàng chục người đang đứng xếp hàng trước cửa.

“Chúng ta không cần phải đợi.” Ta nắm tay Mạnh Tự Lam, nói một cách đầy tự hào: “Món chiêu bài của Giang Nam Xuân nhất định phải dùng đến giăm bông quán ta. Chúng ta cứ đi thẳng lên tầng ba.”

Tầng một và tầng hai của Giang Nam Xuân là nơi dành cho bách tính dùng bữa, tầng ba và tầng bốn thì dành cho quan lại, quý tộc, còn muốn lên tầng năm thì địa vị của người đó phải cực kỳ cao quý.

“Trịnh chưởng quỹ.” Tiểu nhị có đôi mắt tinh tường, nhanh chóng nhận ra ta: “Thật trùng hợp, tầng ba chỉ còn lại một bàn cuối cùng. Ngài có cần ta lên chuẩn bị cho không?”

“Làm phiền ngươi rồi.” Ta gật đầu.

“Nhìn xem.” Ta đắc ý nói với Mạnh Tự Lam: “Ta đã nói với chàng rồi, chỉ cần ta đến, ta đảm bảo sẽ có chỗ ngồi.’

“Ừm, ừm, Hề nhi thật lợi hại.” Mạnh Tự Lam khen ngợi ta.

“Nói thế nào nhỉ?” Ta nói khoác mà không biết ngượng, giả vờ khiêm tốn: “Trong giới thương nhân Kim Lăng ta không được coi là giàu có, nhưng ở chợ Đông này, danh tiếng của ta cũng được xếp vào hàng đầu đấy.”

“Không phải hàng đầu, mà là đệ nhất.” Mạnh Tự Lam hào phóng khen ngợi.

Hắn giỏi tâng bốc người khác thật đấy!

Ta như con chuột nhỏ, trộm cười khúc khích.

Sau khi đi qua sảnh tầng một, ta và Mạnh Tự Lam bước lên lầu. Vừa bước tới tầng ba thì bắt gặp một nam nhân trung niên đang đi xuống cầu thang.

“Vương Chưởng quỹ.” Ta chào hắn. Nam nhân trung niên này là ông chủ của Giang Nam Xuân.

Vương chưởng quỹ - người vốn có mối quan hệ rất thân thiết với ta trước đây, lại không hề để ý đến ta, ngạc nhiên nhìn sang Mạnh Tự Lam: “Mạnh——”

Mạnh Tự Lam không nhúc nhích, ánh mắt lạnh nhạt, hờ hững.

“Mạnh công tử.” Vương chưởng quỹ trịnh trọng cúi đầu: “Mạnh công tử đại giá quang lâm, đúng là khiến tiểu điếm bồng tất sinh huy*. Mời ngài lên tầng năm ạ.”

(蓬荜生辉: bồng tất sinh huy. Câu này mang nghĩa khách sáo, thường dùng khi khách quý tới nhà - Sự hiện diện của bạn mang lại ánh sáng cho ngôi nhà khiêm tốn của tôi. Đồng nghĩa với mấy câu như: Rồng đến nhà tôm, thật là vinh hạnh,...)

Ta vừa rồi còn vẫy đuôi kiêu ngạo: “...”

Không phải chứ, cái này, cái này, tầng năm sao? !

“Không cần.” Mạnh Tự Lam nhẹ nhàng nói: “Ta theo phu nhân tới đây, đã chuẩn bị chỗ ngồi ở tầng ba rồi.”

Vương chưởng quỹ nhìn ta, sau đó nhìn hai bàn tay đang đan chặt giữa ta và Mạnh Tự Lam, chợt hiểu ra: “Thật xin lỗi, đương nhiên Mạnh phu nhân cũng là khách quý ở đây rồi.”

“Trịnh chưởng quỹ là Trịnh chưởng quỹ, nàng có tên, có họ, có thân phận của mình, không cần phải gọi như vậy.” Mạnh Tự Lam nói.

Vương chưởng quỹ cho dù có già dặn kinh nghiệm và chín chắn đến đâu, thì vẫn trở tay không kịp, không biết phải nói gì tiếp theo.

“Vương chưởng quỹ.” Ta cười nói: “Ta và ông là chỗ bằng hữu thân thiết, cũng đã hợp tác với nhau nhiều năm. Chúng ta hiểu tận gốc rễ đối phương, quan hệ cũng rất tốt. Ta đến chỗ ông dùng bữa, đừng nói là tầng ba, tầng năm, dù ông có sắp xếp chỗ ở tầng một, ta cũng không trách ông được, đúng không? Hơn nữa, ta và Tự Lam là phu thê mới cưới, chàng ấy không thích náo nhiệt, tính tình lại lạnh lùng. Thế nên không cần to tác, linh đình vậy đâu. Ta đoán trước đó ông không biết, nhưng bây giờ biết rồi, thì cứ xem chúng ta như người ngoài, coi chúng ta như khách nhân của ông là được.”

“Được, được.” Vương chưởng quỹ cười lấy lòng: “Trịnh chưởng quỹ, hai người lên tầng ba, ta sẽ đích thân đưa thực đơn tới.”

Sau khi ta và Mạnh Tự Lam ngồi xuống, bọn ta gọi vài món, Vương chưởng quỹ tự mình rót trà.

Đợi tới khi ông ta đi rồi, ta cầm tách trà lên, nhấp một ngụm: “Trà này ngon thật đấy.”

Ta quay đầu nhìn Mạnh Tự Lam: “Chàng cũng thử xem.”

Mạnh Tự Lam cầm tách trà lên, không vội uống.

Hắn cụp mắt xuống, nhìn nước trà trong tách một lúc, sau đó đặt tách trà trở lại vị trí cũ.

“Sau này ta sẽ thu liễm hơn.”

“Hả?” Ta bối rối hỏi hắn: “Chàng muốn thu liễm cái gì?”

Mạnh Tự Lam thì thầm: “Bản tính ta lạnh nhạt, kiệm lời, điều này không thể thay đổi được. Thế nhưng nàng là người làm ăn, buôn bán dựa vào các mối quan hệ sâu rộng. Dù ta có thiếu kiên nhẫn đến đâu, ta cũng nên nghĩ đến nàng nhiều hơn.”

“Chàng đang nói đến chuyện Vương Chưởng quỹ hồi nãy ấy hả? – Ôi!” Ta chợt bật cười: “Chàng đang làm gì vậy, uống trà à?”

Mạnh Tự Lam xoa xoa tách trà, không nói gì.

Thấy vậy, ta thở dài, nắm lấy tay rồi hắn lắc lắc: “Chàng có biết ‘tự tin’ là gì không?”

Không đợi hắn trả lời, ta tự cười một mình rồi nói: “Tự tin là ‘tiền vốn’.”

“Ta thường nghe đám người làm ở sau lưng ta nói rằng, chừng nào bọn họ kiếm đủ một nghìn lượng, bọn họ sẽ mua một căn nhà ở Kim Lăng. Sau đó bắt đầu kinh doanh nhỏ, ngày ngày sống vui vui vẻ vẻ, không cần thiết phải nhìn sắc mặt ta mà làm việc nữa.”

“Chàng thấy không, ngay cả mấy người làm cũng có tính tình như vậy, không muốn xu nịnh, bợ đỡ người khác. Chứ đừng nói là chàng, Mạnh Tự Lam.”

“Chàng là bảo bối của Thái học, là nhân tài của Kim Lăng. Cho dù bản tính của chàng là gì, chàng cũng không nên trở thành loại người (khom mình) như vậy.”

“Còn việc nghĩ cho ta thì không cần thiết đâu.”

“Ta có sự tự tin của riêng mình, ta có thể mở nhiều cửa hàng như vậy ở chợ Đông Kim Lăng này, tất nhiên ta cũng có những mánh khóe, thủ đoạn tùy cơ ứng biến. Có tầm nhìn xa trông rộng, có sự khôn ngoan, sắc sảo. Nếu không, ta làm sao đi được đến bây giờ.”

Ta buông tay hắn ra, đặt tách trà vào lòng bàn tay hắn, sau đó mở miệng nói với hắn: “Ta sẽ không kiêu ngạo vì chàng là phu quân của ta, chàng cũng không nên khiêm tốn vì ta là thê tử của chàng. Chàng có sự tự tin của chàng, ta cũng có sự tự tin của ta. Không ai là điểm yếu của ai cả, không ai phải thỏa hiệp vì ai.”

Mạnh Tự Lam nhìn ta cười khúc khích, sau đó cúi đầu xuống uống trà.

Ta nhìn hắn, trong lòng vừa chua xót lại vừa ấm áp.

Hắn lo lắng vì hắn không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, vì hắn sợ thái độ xa cách của hắn sẽ vô tình làm mất lòng những người giao thiệp với ta. Ta rất hài lòng, nhưng đâu chỉ là hài lòng.

Điều thực sự khiến lòng ta khó có thể bình tĩnh là— hắn không cho phép Vương chưởng quỹ gọi ta là Mạnh phu nhân.

Ta có tên, có họ, có thân phận của riêng mình. Ta không chỉ là thê tử của hắn - Mạnh Tự Lam, mà còn là chủ của bốn cửa hàng giăm bông chợ Đông.

Từ khi lâm triều, Thiên hậu đã đề ra chủ trương, khuyến khích nữ nhân không cần phải theo họ của phu quân mình. Thế nhưng tự cổ chí kim, nam tôn nữ ti. Đâu thể thay đổi chỉ trong một thời gian ngắn được.

Mạnh Tự Lam là người xuất sắc nhất Thái học, là môn sinh của Thiên tử, là người đáng lẽ nên tuân theo những lễ nghi cổ hủ kia. Nhưng mà... hắn thực sự là, khác biệt hoàn toàn với người thường, là người tốt nhất mà ta từng gặp.

Bữa ăn rất thú vị, Mạnh Tự Lam không gắp rau cho ta thì cũng rót trà cho ta. Đột nhiên ta hiểu được, thế nào là sức hấp dẫn của “Ôn hương nhuyễn ngọc.”

Chẳng trách nam nhân thích nhất ghé chốn phong trần. Có mỹ nhân nhu nhu thuận thuận, mềm mềm mại mại thế này vừa đút thức ăn vừa rót rượu cho, ta cũng thích. Cánh tay nhỏ nhắn của ta, thậm chí còn táo tợn vòng qua, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của hắn - sao nào, thế này đã được coi là phong lưu trụy lạc chưa?

Hí hí~

He he he~

Mạnh Tự Lam liếc nhìn cánh tay đang ôm lấy eo hắn kia, mỉm cười không nói một lời, như thể hắn đã nhìn thấu bản chất thực sự của ta, nhưng vẫn để mặc ta chiếm hời.

Trà này tuy ngon nhưng lại khiến ta say hơn say rượu. Một nửa cơ thể ta gần như rơi hẳn vào vòng tay Mạnh Tự Lam.

Đúng lúc ta đang định bạo dạn, để hắn dùng miệng đút cho ta hai ngụm rượu, hoàn toàn để lộ bản chất xấu xa, hư hỏng của mình. Thì một nam nhân y phục chỉnh chỉnh tề tề đi tới.

Khí thế người này vô cùng mạnh mẽ, đi thẳng về phía ta và Mạnh Tự Lam. Ta thấy có gì đó không ổn, ngay lập tức ngồi thẳng người dậy.

“Mạnh công tử.” Nam nhân đứng yên hành lễ, vẻ mặt nghiêm túc, thấp giọng nói: “Công tử của ta hiện đang chờ ở tầng năm, mời ngài tới gặp.”

“Không đi.” Mạnh Tự Lam dùng đũa gắp cho ta một con tôm.

“Mạnh công tử.” Nam nhân cau mày: “Dịp Trung thu năm ngoái, trong chuyến du đêm ở vườn Tử Vi, ngài đã gặp qua ta và công tử nhà ta.”

Hàm ý trong lời nói của hắn, là hắn sợ rằng Mạnh Tự Lam không biết công tử nhà hắn là ai nên mới từ chối gặp mặt.

“Ta nhận ra ngươi.” Mạnh Tự Lam rót chút trà vào tách trà trống rỗng của ta, bình tĩnh nói: “Cũng nhận ra hắn, nhưng ta không muốn gặp.”

“Mạnh công tử——” Nam nhân vô cùng tức giận, nhưng lại kiêng dè, không biết phải làm thế nào.

Sau khi ta ăn hai con tôm, ta thấy một người khác bước xuống từ trên lầu. Người này ăn mặc vẫn giống người trước đó, nhưng trên môi lại treo thêm nụ cười.

Sau khi chào hỏi Mạnh Tự Lam, hắn nói: “Công tử nhờ ta chuyển lời. Ngài ấy hiểu rõ đạo lí tam cố mao lư*. Nếu Mạnh công tử không muốn lên lầu, ngài ấy sẵn sàng đích thân xuống lầu gặp ngài.”

(三顾茅庐: Tam cố mao lưu - Ý nói chân thành, khẩn khoản, năm lần bảy lượt cũng phải mời cho bằng được. Bắt nguồn từ chuyện Lưu Bị đích thân ba lần đến lều cỏ của Gia Cát Lượng để mời bằng được Gia cát lượng ra giúp. Tới lần thứ ba Gia Cát Lượng mới đồng ý ra gặp.)

“Tự Lam?” Ta liếc nhìn Mạnh Tự Lam.

Không hỏi vị công tử đó là ai, ta chỉ nói: “Nếu chàng không muốn gặp hắn thì thôi, chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức, bây giờ về nhà luôn cũng được.”

“Thôi vậy.” Mạnh Tự Lam đặt đũa xuống, nhẹ nhàng nói: “Nếu hắn muốn gặp ta thì ta sẽ gặp hắn.”

Hắn nắm lấy tay ta, đứng dậy đi lên lầu.

“Mạnh công tử.” Hai người kia cùng nhau giơ tay chặn lại: “Công tử nhà ta chỉ muốn gặp một mình ngài.”

Mạnh Tự Lam cười nhạo, sau đó quay người rời đi.

“Mạnh công tử.” Vẻ mặt của cả hai người kia đều thay đổi, nhưng bọn họ cũng không hề có động thái ngăn cản Mạnh Tự Lam rời đi.

Cuối cùng, sau một hồi xoắn xuýt, bọn họ cũng ngăn Mạnh Tự Lam lại, nhường đường cho hắn và ta lên lầu.

Điệu bộ như vậy, vị công tử trên lầu kia, hẳn không phải là người thường.

Ta siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Mạnh Tự Lam kia.

“Không sao đâu.” Mạnh Tự Lam khẽ thì thầm: “Không cần phải lo lắng, có ta ở đây rồi.”

Thời điểm bọn ta lên tầng bốn, chỉ thấy cả tầng lầu vắng hoe, không thấy một ma nào.

Sau khi nhìn lướt qua một hồi, ta lại càng chắc chắn, rằng cái người ở tầng trên kia, có thân phận vô cùng cao quý.

Gần cửa sổ tầng năm, là bốn nam nhân hộ vệ, tất cả đều mặc bạch y, che che chở chở cho một thiếu niên mặc áo gấm phía sau.

Thiếu niên có dung mạo vô cùng đẹp đẽ, tuy còn trẻ nhưng phong thái lại rất điềm tĩnh. Hắn đứng lên, mỉm cười nói: “Ta còn tưởng bản thân phải đích thân đi mời thì ngươi mới đến cơ. Hiếm khi ngươi lại cho ta chút mặt mũi như vậy.”

Mạnh Tự Lam buông tay ta ra, không nói một lời, chỉ chắp tay hành lễ.

Tim ta như ngừng đập, cũng cúi đầu hành lễ theo hắn, mơ hồ đoán được danh tính của thiếu niên trước mặt.

Song, ta cau mày. Cảm giác quen thuộc vô cùng…

“Sóc Vương điện hạ nói quá rồi.” Giọng nói Mạnh Tự Lam không mặn không nhạt.

Sóc Vương… Sóc Vương gia?!

Ta nhanh chóng ngước mắt lên, nhìn thiếu niên một lần nữa.

Ánh mắt thiếu niên cũng chạm phải ta, hắn khẽ mỉm cười: “Tự Lam thành hôn vội quá, thành ra ta cũng chưa kịp chuẩn bị quà mừng. Cái này coi như ta nợ hai người, sau này nhất định sẽ bù đắp.”

“Ừm, không cần đâu…” Ta lắp bắp nói: “Bọn ta không bày tiệc rượu, không thể không biết xấu hổ mà nhận quà mừng được. Tay trắng nhận quà không tốt.”

Thiếu niên hơi giật mình, sau đó tiếp tục mỉm cười: “Kia.. để bản vương xem xét?”

Hắn tự hỏi mình, cũng không quan tâm đến câu trả lời của ta. Hắn giơ tay lên và nói: “Ngồi xuống đi, chúng ta vừa nói chuyện vừa dùng bữa.”

Mạnh Tự Lam kéo ghế ra cho ta, sau đó liền ngồi xuống cạnh ta.

Trên bàn đầy rẫy thức ăn, thế nhưng ta cũng không có tâm trạng mà thưởng thức món nào. Hai từ “Vương gia” cứ điên cuồng nhảy múa, quay cuồng trong tâm trí ta.

Ta là chủ cửa hàng bán giăm bông ở chợ Đông, tuy trong túi có chút tiền, thế nhưng ta cũng chỉ là một người bình thường. Bây giờ ta không chỉ thành thân với Mạnh Tự Lam, mà còn gặp Vương gia - đặc biệt, vị Vương gia này còn không phải là một Vương gia bình thường.

Sóc Vương Tiêu Cẩn - đích trưởng tử của Bệ hạ và Thiên hậu, người sẽ trở thành Thái tử và kế thừa ngôi vị Hoàng đế!

Ta... ngồi cùng bàn với Hoàng đế tương lai à? ? ?

Ta lặng lẽ nhìn đôi đũa của Tiêu Cẩn, ờm.. chúng không phải bằng vàng. Tự dưng, ta nghĩ đến chiếc cuốc vàng của Hoàng đế*, nếu con dao giết heo của ta được làm bằng vàng thì…

(Chiếc cuốc vàng của Hoàng đế: Meme này xuất phát từ một câu chuyện: Ngày xưa, hai lão nông dân tưởng tượng về cuộc sống xa hoa của Hoàng đế. Một người nói: “Tôi nghĩ ngày nào Hoàng đế cũng được ăn bánh bao thỏa thích!” Người kia nói: “Không những thế, tôi nghĩ khi Hoàng đế ra đồng, chắc hẳn sẽ cầm theo một chiếc cuốc vàng!” Câu chuyện này bộc lộ lối suy nghĩ ếch ngồi đáy giếng, có thể hiểu là sự nghèo khó sẽ hạn chế tầm nhìn cùng trí tưởng tượng.)

“Ngươi vẫn không muốn vào triều làm quan à?” Tiêu Cẩn đột nhiên hỏi.

“Tự Lam tài hèn học ít. Sách vở, văn chương nơi Thái học, nhiều thứ vẫn chưa hiểu thấu. Ra làm quan… ta sợ mình không đủ năng lực.” Mạnh Tự Lam không mặn không nhạt nói.

“Ngươi tài hèn học ít ấy hả? Toàn Đại Thịnh này có ai tài giỏi hơn ngươi?” Tiêu Cẩn lắc đầu nói: “Tự Lam, ta mười bốn tuổi đã được phong Vương. Năm nào cũng mời mọc ngươi, nhưng năm nào ngươi cũng từ chối. Bây giờ ngươi đã thành thân, cũng không nghĩ thay đổi sao?”

“Ta không muốn.” Mạnh Tự Lam rót cho ta thêm một tách trà, đặt vào lòng bàn tay ta, nhỏ giọng nói: “Trà hoàng gia, ngon lắm đấy.”

Ta nhấp từng ngụm nhỏ, đúng là rất ngon.

“Tự Lam, tâm tình hiện tại của ngươi… xem chừng rất tốt?” Tiêu Cẩn liếc nhìn ta: “Ngươi định đắm chìm trong tình yêu phu thê mãi à?”

“Đương nhiên.” Mạnh Tự Lam dùng đũa gắp cho ta mấy món. Sau đó mới gật đầu với Tiêu Cẩn, nói: “Tình yêu thì phải nuông chiều, điện hạ nói hoàn toàn đúng.”

“Ngươi——” Khuôn mặt đẹp đẽ của thiếu niên Tiêu Cẩn kia, hoàn toàn trở nên tái nhợt vì tức giận.

Dưới gầm bàn, ta nắm lấy tay Mạnh Tự Lam, đầu ngón tay khẽ run lên. Hắn không nể nang quá rồi, nếu đắc tội Tiêu Cẩn...

Mạnh Tự Lam dùng sức lại, như muốn an ủi ta.

Tiêu Cẩn nhắm mắt, giơ tay vẫy vài cái.

Mấy hộ vệ mặc bạch y phía trước lập tức lui ra xa.

Hắn mở mắt ra, lần nữa nhìn ta.

Nhưng ta nhìn Mạnh Tự Lam.

“Có gì mà nàng ấy không thể nghe được?” Mạnh Tự Lam nhẹ nhàng nói: “Nếu nàng ấy không nghe được thì ta cũng không thể nghe được.”

“Bản Vương quen biết ngươi nhiều năm như vậy, lại giống như lần đầu biết ngươi..” Tiêu Cẩn giống như không tìm được từ nào để nói, dứt khoát nói: “Phụ Hoàng ta, sợ rằng sắp chết rồi.”

Phụt - trà trong miệng ta gần như trào ra ngoài.

Cái này, cái này, ta thực sự có thể nghe à?

Ta nhìn Mạnh Tự Lam, không ngừng chớp chớp mắt. Ta chỉ là một người bán giăm bông bình thường mà thôi. Cái này nằm ngoài phạm vi nhận thức của ta!

Mạnh Tự Lam lấy cho ta một miếng điểm tâm, không ngẩng đầu lên, nói: “Chúc mừng điện hạ.”

Ừng ực—— Ta nuốt chỗ nước miếng đang chuẩn bị phun ra ngoài.

Hai mắt ta mở to, mấy ngón tay không ngừng run rẩy. Bữa ăn này, không phải là bữa ăn cuối cùng của ta trên dương gian đấy chứ…

Khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Cẩn đột nhiên trở nên tái nhợt: “Mạnh Tự Lam, sao ngươi dám——”

“Bệ hạ bệnh nặng đã ba năm rồi.” Mạnh Tự Lam ngắt lời Tiêu Cẩn, bình tĩnh nói: “Lúc đó Bệ hạ còn trẻ, Thiên hậu chấp chính. Bây giờ Bệ hạ bệnh nặng, điện hạ sẽ sớm được phong làm Thái tử.”

“Cho nên!” Tiêu Cẩn hít một hơi thật sâu, kìm nén tức giận và nói: “Bản vương chân thành mời ngươi làm quan. Triều đại mới, chính sách mới, đương nhiên cũng cần bề tôi mới. Bản Vương hứa, sau 3 năm ngươi sẽ nhập nội các, sau 5 năm sẽ trở thành Tể tướng. Chỉ cần ngươi đồng ý, ta chắc chắn sẽ trọng dụng ngươi.”

“3 năm, 5 năm.” Mạnh Tự Lam khẽ nhếch môi: “Ta sợ rằng bản thân sẽ không sống nổi cho đến 3 năm, 5 năm đó.”

Ta tiếp tục nhấm nháp khối điểm tâm mềm mại trong tay, ăn đến hai má phồng lên, tròn mắt nhìn Mạnh Tự Lam.

Mạnh Tự Lam ngước mắt nhìn Tiêu Cẩn: “Chiến sự Nam Cương đã định, đại quân Bình Nam sắp đại thắng trở về. Thiên quân vạn mã, chiến công lẫy lừng, điện hạ, ngài không thể ngăn cản bọn họ.”

Vẻ mặt Tiêu Cẩn bình tĩnh, không nói thêm gì.

Mạnh Tự Lam lấy ra chiếc khăn gấm, lau bàn tay dính đầy đường và dầu của ta. Sau đó cầm tay ta lên, đứng dậy và nói với Tiêu Cẩn: “Điện hạ thành tâm mời ta, Tự Lam rất cảm kích. Thế nhưng Tự Lam tài trí thiển bạc, không thể giúp được điện hạ. Cáo từ.”

Thời điểm ta và Mạnh Tự Lam sắp sửa bước xuống cầu thang, thì Mạnh Tự Lam đột nhiên dừng lại.

Hắn không quay đầu nhìn lại, chỉ lặng lẽ nói: “So với quyền thế và sự giàu có cuồn cuộn ngất trời, thì đương nhiên mạng sống quan trọng hơn. Chỉ cần có mạng sống, thì sẽ có tất cả.”

Tiêu Cẩn nhìn qua.

“Đi thôi." Mạnh Tự Lam thì thầm với ta, dắt tay ta bước xuống cầu thang.

Sau khi thẳng thừng ra khỏi Giang Nam Xuân, hai ta lang thang đi qua hai con phố. Ta thực sự không thể chịu đựng thêm nữa, liền kéo tay hắn, xuyên qua đám đông, chạy thẳng về phía chợ Đông.

Trên đường đi, ta mím chặt môi, nghiến răng nghiến lợi, cúi đầu lao nhanh về phía trước.

May mắn là Mạnh Tự Lam có đôi chân dài, có thể dễ dàng theo kịp.

Lúc sải bước về đến nhà, ta nhanh chóng đóng cửa cài then.

Sau đó tựa người vào khe cửa, len lén nhìn ra ngoài. Lại tức tốc chạy về phía cửa sổ, tiếp tục nhìn ra bên ngoài. Cuối cùng ta trèo lên bàn, vươn tay lên chạm vào xà nhà.

“Hề nhi.” Mạnh Tự Lam nhìn ta: “Nàng đang làm gì vậy?”

“Suỵt!” Ta vội vàng giơ ngón tay lên, làm động tác im lặng, nhỏ giọng nói: “Ta muốn kiểm tra xem có ai đang theo dõi hay nghe lén không.”

Mạnh Tự Lam ngồi trên đi văng , một tay chống mặt. Tựa tiếu phi tiếu nhìn ta đi quanh phòng.

Ta kiểm tra tới kiểm tra lui… Uhmm, lật trời tung đất lên cũng không thấy gì.

Không có tai vách mạch rừng!

“Được rồi!” Ta nhanh chóng chạy lại chỗ Mạnh Tự Lam, vừa định ngồi xuống thì lại nhảy lên: “Chờ một chút!”

Ta lại hì hục lục lọi các hộp và tủ, sau đó lấy ra vài nắm hạt hướng dương cùng trái cây sấy khô rồi ném lên bàn.

Ta nửa ngồi nửa quỳ trên đi văng, vô cùng thích thú mà nói: “Bây giờ chàng có thể nói rồi. Hồi nãy chạy một mạch làm ta nghẹt thở muốn chết! Nói nhanh đi! Nói nhanh đi!”

Mạnh Tự Lam nhướng mày: “Nàng muốn ta nói gì cơ?”

“Nói cho ta biết…” Ta đang cao giọng, vội che miệng lại, ánh mắt lấp lánh: “Chàng kể cho ta nghe chuyện về Sóc vương đi.”

Bí mật Hoàng thất luôn là chủ đề mà bách tính thích nghe nhất.

Mỗi chuyện Hoàng đế có dùng cuốc vàng hay không đã tranh cãi rất lâu rồi. Chứ đừng nói là chuyện triều đại thực sự thay đổi!

“Chuyện của hắn…” Mạnh Tự Lam nhìn một bàn đầy hướng dương và trái cây sấy khô kia: “Ta không quan tâm lắm đâu.”

Cũng giống như nghe kể chuyện trong quán trà vậy, chuyện không phải của bản thân, thì nghe rất thú vị.

“Nếu lúc nãy chàng đồng ý với hắn, thì chắc hẳn bây giờ ta đã run lên vì sợ hãi rồi. Nhưng may là chàng không đồng ý với hắn.” Ta mỉm cười: “Lợi ích như nào thì cũng không liên quan gì tới chúng ta, ta không quan tâm nữa. Chàng nhanh nói cho ta biết chuyện của hắn đi.”

Mạnh Tự Lam cười nhẹ, đưa tay lấy mấy hạt hướng dương, bóc ra nhâm nhi: “Được, nàng muốn nghe gì, ta kể cho nàng.”

“A…” Lời này khiến ta ngừng lại, ta nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Ta không hiểu, tại sao chàng lại nói, nếu đi theo hắn thì sẽ không thể sống sót quá 3 hay 5 năm?”

“Bởi vì ta nhất định sẽ chết.” Mạnh Tự Lam nói.

Ta: “……”

Đây là một câu trả lời, nhưng cũng không hẳn.

Sau khi đút hạt hướng dương vào trong miệng ta, hắn tiếp tục bóc vỏ, nhàn nhã hỏi: “Nàng có biết bây giờ ai đang nắm quyền không?”

“Thiên hậu.” Ta nói mà không cần suy nghĩ.

“Đúng vậy, chính là Thiên hậu.” Mạnh Tự Lam cụp mắt xuống, bàn tay trắng nõn bóc mở vỏ hạt hướng dương sậm màu, sau đó đặt phần hạt màu trắng trơn lên đầu ngón tay: “Bệ hạ có hai nhi tử và một nhi nữ với bà ấy. Sóc Vương là đích trưởng tử, còn ấu tử tên là Tiêu Hà, năm nay mới 7 tuổi.”

“Ừ, ta biết rồi.” Ta mở miệng nói với Mạnh Tự Lam, trong khi miệng đầy hạt hướng dương: “Ta cũng biết Sóc Vương điện hạ và Dương Qua Công chúa là một cặp song sinh. Sóc Vương điện hạ khi còn nhỏ đã được ca ngợi là thần đồng, sau khi lớn lên thì được mệnh danh là Hiền Vương. Hắn còn trẻ nhưng rất tham vọng - ầy, giống hệt như những gì ta thấy ngày hôm nay!”

Lời đồn đúng là đúng y như thật, không khác gì những gì ta thấy hôm nay. Nếu không phải không có tham vọng, thì hôm nay ta và Mạnh Tự Lam đã khó có thể sống sót trở về.

“Ba năm trước, thời điểm Bệ hạ lâm bệnh, có người từng đề nghị, lập Sóc Vương làm Thái tử, để Thái tử giám quốc. Nhưng sau đó..” Mạnh Tự Lam bĩu môi: “Những người nêu ý kiến đó đều chết hoặc bị giáng chức, không ai có kết cục tốt đẹp cả.”

Ta đang cắn một miếng đào khô cũng phải ngừng lại, chậm rãi nhìn sang Mạnh Tự Lam.

Trông vẻ mặt của hắn vô cùng u ám, con ngươi tối sầm.

Ta im lặng suy nghĩ trong đầu, sau đó đột nhiên hít một hơi thật sâu: “Trời ơi——”

Ta nín thở, nhìn xung quanh, cúi đầu xuống với đôi mắt mở to, hổn hển thì thầm: “Thiên hậu đoạt quyền?”

Mạnh Tự Lam không nói gì, chỉ cười nói: “Ta muốn ăn thứ trong tay nàng.”

Ta ngơ ngác, đưa cho hắn quả đào khô mà ta đã cắn dở một miếng.

Mạnh Tự Lam không hề ghét bỏ mà ăn rất vui vẻ.

Thiên hậu đoạt quyền, Thiên hậu đoạt quyền - cái này giải thích được rất nhiều chuyện.

“Nếu như Sóc Vương kế vị, Thiên hậu không muốn trao trả quyền lực, thì những người giúp đỡ Sóc Vương, sẽ là kẻ thù của bà ấy!”

Thiên hậu nắm giữ quyền hành ba năm, sấm rền gió cuốn thay đổi luật pháp Đại Thịnh. Bất cứ quan viên nào dám bất đồng chính kiến với bà, đều sẽ bị giết sạch không chừa một ai.

Tác phong đanh thép, phiến diện.

Lưng ta run lên, không còn cảm giác thích thú khi nghe một vở kịch nữa. Thay vào đó, ta chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Sóc Vương hứa sau 5 năm sẽ khiến Mạnh Tự Lam trở thành Tể tướng, nhưng điều kiện tiên quyết là, Mạnh Tự Lam phải sống sót đến năm thứ 5 đó.

Cái này - cái này, không phải là vẽ bánh trên giấy sao? Hơn nữa bánh này còn có độc!!!

“May mà, may mà…” Ta lặng lẽ thở ra: “Chàng không đồng ý.”

“Đương nhiên là ta sẽ không đồng ý rồi.” Mạnh Tự Lam bình tĩnh nói: “Ta và hắn, từ khi sinh ra, định sẵn không phải là cùng một loại người.”

Ta không còn tâm trạng mà cắn hướng dương xem kịch nữa. Tay ta cầm vỏ hạt hướng dương, cau mày hỏi: “Kia, có khả năng Thiên hậu sẽ nhường quyền lực trong tay cho Sóc Vương điện hạ hay không? Dù sao thì… hắn cũng là con ruột của bà ấy.”

“Chuyện này hoàn toàn không có khả năng.” Mạnh Tự Lam trả lời mà không cần suy nghĩ.

Ồ... ta gật đầu, tin tưởng vào phán đoán của hắn.

Câu hỏi này đã được giải đáp, nhưng ta vẫn còn rất nhiều thắc mắc khác.

“Sau đó chàng nói đến đại quân Bình Nam, chuyện này liên quan gì đến Sóc Vương?”

“Chủ soái của đại quân Bình Nam tên là Diệp Hoàng.”

“Cái này có gì đặc biệt sao?”

“Không có gì đặc biệt, chỉ là…” Đôi mắt đẹp đẽ của Mạnh Tự Lam nheo lại: “Ông ta là anh trai của Thiên hậu.”

Bộp——

Vỏ hướng dương trong tay ta rơi thẳng xuống bàn, phát ra tiếng lạo xạo nhè nhẹ.

“Diệp Hoàng bình định Nam Cương, chắc chắn sẽ được ban thưởng hậu hĩnh. Lại thêm binh quyền trong tay ông ta.. Tóm lại, có Diệp gia trợ lực cho Thiên hậu, thì Hoàng tộc Tiêu thị hoàn toàn không thể cạnh tranh. Kết cục sau cùng đã được định trước. Sóc Vương chắc chắn sẽ không thể phá vỡ cục diện này, cũng như không thể ngăn cản được Thiên hậu uy nghi kia——”

Mạnh Tự Lam nói từng chữ một, đôi môi mỏng hơi hé ra: “Hắn nhất định sẽ thua.”

Ta nghĩ đến Tiêu Cẩn mà ta gặp ở Giang Nam Xuân hôm nay. Hắn vẫn chỉ là một thiếu niên, nhưng lại rất khiêm tốn, điềm đạm.

Song, hắn cũng không tài nào đấu lại được với người sinh ra mình.

“Có điều..” Ta thở dài: “Hắn trẻ hơn Thiên hậu rất nhiều. Thiên hậu cũng chỉ có thể nắm quyền trong một thời gian, cuối cùng vẫn phải trả lại cho hắn. Hắn chỉ cần đợi thôi.”

“Nhưng hắn không thể đợi được nữa.” Mạnh Tự Lam nhẹ nhàng nói.

“Tại sao?” Ta không hiểu.

“Bởi vì dựa vào tính tình của Thiên hậu, bà sẽ không bao giờ cho bất kỳ ai cơ hội.” Mạnh Tự Lam nói vậy, sau đó quay sang nhìn ta: “Ta không muốn quyền lực, nàng cũng chỉ muốn bán giăm bông. Hề nhi, chuyện này không liên quan gì đến chúng ta.”

“Cái này là lẽ đương nhiên!” Ta nói ngay: “Tranh giành quyền lực quá nguy hiểm! Thiên hậu là mẹ ruột của Sóc vương, Sóc Vương con ruột của Thiên hậu. Bọn họ chảy cùng một dòng máu mà có thể tính kế lẫn nhau. Người như vậy, sao có thể quan tâm tới sự sống và cái chết của kẻ khác? Nếu dính vào, nhất định sẽ đau khổ! Tự Lam, chàng giỏi như vậy, không thể để bọn họ tùy ý kéo đi làm thịt được!”

Phu quân ta bây giờ chẳng khác gì một miếng thịt thơm ngon, bất cứ ai cũng muốn tha đi, cắn nuốt.

Ta lo lắng cho Mạnh Tự Lam tới nỗi, đêm đó không tài nào ngủ ngon được.

Sau khi trằn trọc một hồi, Mạnh Tự Lam xoay người ôm lấy ta, nửa khuôn mặt áp vào tai ta: “Không ngủ được à?”

“Ta sợ.” Ta thì thầm: “Nếu nửa đêm có ai đó đột nhập vào đây bắt cóc chàng thì ta phải làm sao?”

Mạnh Tự Lam mỉm cười, dùng giọng nói trầm thấp, tao nhã hỏi ta: “Nàng đang nói chính mình à?”

Ta trằn trọc mãi không ngủ được, mà hắn vẫn còn tâm trí để đùa.

Ta đấm nhẹ vào vai hắn, lẩm bẩm: “Nhưng ta thực sự rất sợ…”

Hoàng quyền và Hoàng quyền xung đột, chém giết - Giống như khi ta giơ dao lên, chuẩn bị cắt giăm bông vậy. Bất kể là dao cứng hay chân cứng, thì lông chân cũng chết đầu tiên. Lông chân mềm yếu, không sức phản kháng gì. Sẽ có ai nghĩ đến lông chân? !

... cũng không đúng, giăm bông không có lông. Bước đầu tiên làm chân, lông đã cháy hết rồi.

Phép ẩn dụ này hoàn toàn sai, không phù hợp tí gì. Ta phải thay đổi!

“Nàng đang nghĩ gì vậy?” Mạnh Tự Lam nhẹ giọng hỏi.

“Lông chân.” Ta trả lời mà không thèm suy nghĩ.

“...” Mạnh Tự Lam hiếm hoi không nói nên lời.

“Không phải.” Ta phản ứng lại, nhanh chóng giải thích: “Ta đang nghĩ, một người là Thiên hậu, một người là Vương gia. Còn hai chúng ta, chỉ là những người bình thường, như con sâu cái kiến, dễ dàng bị bọn họ bóp chết.”

“Nàng có sợ không?" Mạnh Tự Lam hỏi.

Ta không phòng bị gì, lựa chọn nói ra sự thật: “Ta sợ... A!”

Đột nhiên, thắt lưng ta bị hắn khóa lại. Sau đó, cơ thể bị ép sát.

Mạnh Tự Lam áp nửa người vào người ta, một tay giữ cằm ta, thở vào môi ta mà nói: “Dù nàng có sợ đến đâu, thì chúng ta cũng đã thành thân rồi.”

Không biết có phải vì ở trong bóng tối hay không, mà giọng nói của hắn nghe có vẻ lại càng lạnh lùng. Trong lạnh lùng thậm chí còn có chút... địch ý?

“Tự, Tự Lam?” Ta không chắc chắn mà gọi hắn.

Mạnh Tự Lam thở mạnh ra, khẽ ừ một tiếng.

Ta không nhìn rõ biểu cảm của hắn, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng, chậm rãi của hắn: “Phu thê nhất thể, nàng và ta, không ai có thể bỏ chạy. Dù nàng có nhận ta hay không, ta…”

“Tất nhiên là ta thừa nhận!” Ta bối rối, vội giành lời của hắn: “Tự Lam, chàng không sao chứ?”

“…Nhận ta à?” Mạnh Tự Lam dừng lại, giọng nói của hắn trở nên ấm áp hơn một chút: “Nàng không sợ sao?”

“Chàng không sợ à?” Ta kỳ quái hỏi, sau đó lại lo lắng vòng tay qua thắt lưng hắn, ôm hắn thật chặt: “Chắc chàng còn sợ hơn cả ta. Đúng, chàng nên sợ. Ai bảo chàng ưu tú như vậy? Ai bảo chàng xuất chúng như thế?”

Tục ngữ đã dạy, giàu có thì không nên phô trương. Đúng là một câu danh ngôn chí lí!

Không sợ kẻ trộm, chỉ sợ kẻ trộm nhớ mình. Sóc Vương dòm ngó Tự Lam của ta, Thiên hậu cũng để ý Tự Lam của ta!

Lực tay ta siết chặt hơn chút, càng dùng sức ôm người vào lòng: “Ta đã gửi bạc vào bốn tiệm bạc lớn. Nếu tình thế xấu đi, chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức. Rời khỏi Giang Nam và… đi về phía Tây Nam! Đúng vậy, đi về phía Tây Nam! Người dân Tây Nam rất dũng mãnh, nơi đó Hoàng quyền cũng không thể quản nổi. Ồ, đúng rồi! Món giăm bông ở đó cũng rất nổi tiếng. Nghe đồn ở đó có một giếng muối cổ. Giăm bông được làm từ muối ở giếng đó sẽ có hương vị rất độc đáo. Vậy thì khi đến đó ta sẽ tiếp tục công việc kinh doanh giăm bông của ta, còn chàng thì sẽ gảy bàn tính, thu tiền giúp ta - Nhưng mà… chuyện gảy bàn tính, thu tiền này đối với người như chàng thì quá bất công. Cho nên, chàng có thể làm bất cứ điều gì chàng muốn…”

Ta lẩm bẩm, càng nói càng trở nên thái quá, nhưng lực tay ai đó khoá eo ta đã lỏng hơn rất nhiều.

Hơi thở trên cổ ta dịu xuống, không còn dồn dập như trước. Từng nhịp thở của hắn, còn mang theo mùi chi lan*.

(芝兰: Chi lan - Cỏ chi và cỏ lan, là hai loài cỏ quý mang hương thơm. Xưa thường dùng để ví người quân tử, người thanh nhã, cao quý.)

Ta biết hắn mà, hắn cũng sợ.

“Không sợ, không sợ.”

Ta chậm rãi vuốt ve lưng hắn, nói những lời vô nghĩa.

Mặc dù không đáng tin, nhưng lại rất hữu dụng.

Mạnh Tự Lam chống tay, nửa người nâng lên, mái tóc dài dày dính vào má ta: “Nếu nàng không gả cho ta, thì nàng có thể tránh xa bọn họ, cũng không cần phải lo lắng, sợ hãi thế này. Hoặc là, nàng có thể hòa ly với ta, rút lui kịp thời…”

Giọng nói của hắn nhẹ đến mức gần như kỳ dị, tựa như kim độc ẩn dưới lớp nhung.

“Chàng đang nói cái gì vậy!” Ta không còn vui nữa, ấn đầu hắn lại đè lên vai ta.

“Ta sợ, nhưng dù có sợ đến mấy ta cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi chàng. Đời này của ta, chung quy vẫn phải cùng sống cùng chết với một người, nếu người này là chàng, thì ta không có gì phải sợ hãi.”

Mạnh Tự Lam cười nhẹ vài tiếng, nhẹ nhàng thở dài, như thể cuối cùng cũng đã trút bỏ được những phiền muộn, âu lo. Hắn thì thầm với ta: “Đời này của ta, chung quy vẫn phải cùng sống cùng chết với một người, nếu người này là nàng, thì ta cảm thấy… những gì phải từ bỏ, đều đáng giá.”

Ta cười mấy cái, sau đó sờ sờ lưng hắn, một lúc sau mới ho nhẹ: “…Hay là chàng xuống trước đi, hơi nặng đấy.”

Nãy giờ hắn vẫn đang đè lên người ta!

“Được.” Mạnh Tự Lam hôn lên chóp tai ta.

Sức nặng trên người ta cuối cùng cũng biến mất, ta thở hổn hển.

Nhưng ta mới chỉ thở được nửa hơi, thì thế giới trở nên quay cuồng, toàn bộ cơ thể ta bị hắn ôm lật lại, ta nằm đè lên người Mạnh Tự Lam.

“Còn nặng không?” Hắn hỏi.

Khi hắn nói, lồng ngực phập phồng, hơi thở mang mùi chi lan.

Có thứ gì đó ngứa ngáy, tê dại dần lớn lên trong lòng, khiến ta lặng lẽ cúi đầu, muốn chạm vào nơi mềm mại, dụ hoặc kia.

Ta không thể nhìn rõ mặt hắn, nhưng ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.

Môi hắn… gần trong gang tấc. Ta chỉ cần hạ xuống chút, hạ xuống thấp hơn nữa, ta liền có thể… có thể——

Ta nghiêng đầu, hôn lên má hắn.

Như chuồn chuồn lướt nước, lập tức rời đi.

Ta hoảng hốt lăn xuống, kéo chăn qua đầu: “Ta buồn ngủ! Chàng ngủ trước đi, nhất định phải mơ về ta!”

“...” Mạnh Tự Lam im lặng.

Ta choáng váng, tay chân yếu ớt, không dám thở.

Một lúc lâu sau, Mạnh Tự Lam mới đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, khẽ thì thầm: “Ngủ ngon.” 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box