Thành Thân Hoặc Báo Quan - Chapter 03

 


Thành thân là chuyện trọng đại chỉ diễn ra một lần trong đời. Cho nên ta hận không thể khắp chốn ăn mừng, gặp ai cũng muốn chia sẻ.

Từ nay trở đi, nếu mua một cân giăm bông sẽ được tặng miễn phí ba lạng giăm bông. Toàn bộ người làm trong cửa hàng cũng sẽ được cộng thêm ba phần tiền lương. Náo nhiệt tới mức gióng trống khua chiêng.

Sau khi thu xếp xong mọi việc, ta nhón gót, nhảy chân sáo ra sân sau. Sau đó lại vội dừng lại, vỗ nhẹ vào mặt.

Thành gia lập nghiệp, đội trời đạp đất, bình tĩnh! Cẩn trọng!

Ở sân sau, Mạnh Tự Lam vẫn vô cùng ngoan ngoãn đứng đó đợi ta.

Ta vô tình lia mắt tới con dao đang cắm trên thân cây đa.

“Vết dao này được tạo ra sáng nay.” Ta nói.

“Nàng làm?” Hắn hỏi.

“Ừ.” Ta gật đầu, sau đó cảm thấy có gì đó không ổn nên vội giải thích với hắn: “Vết dao này là do Trần Hoán, hắn đến gặp ta, ta không kìm được nên muốn dạy cho hắn một bài học—

—ta hứa, ta thề, ta sẽ không bao giờ đán.h phu quân, ta tuyệt đối không phải là loại người bạo lực gia đình!”

Mạnh Tự Lam khá bình tĩnh. Nghe ta nói xong, hắn gật đầu, nhìn ta và nói: “Tối qua nàng đột nhập vào Thái học, là vì muốn tìm Trần Hoán. Nhưng nàng đi nhầm phòng nên gặp ta, nếu nàng không đi nhầm……”

“Nếu ta không đi nhầm..” Ta nghiêm túc nói: “Sáng nay sẽ có một con dao đồ tể, một xác chết và một tên tộ.i phạm!”

Ta đã lên kế hoạch rất rõ ràng.

“Thật vậy sao?” Mạnh Tự Lam cụp mắt xuống, trong giọng nói có chút ậm ừ.

“Ta sẽ đồng quy vu tận với hắn!”

Ta trịnh trọng nói: “Nếu ta thật sự gặp hắn, ta sẽ không nói một lời, mà tay nhanh hơn não, một dao chém chết hắn. May mắn ta gặp chàng. Bằng không, Trần Hoán chết, ta cũng không thể sống sót. Ta sẽ phải vì loại người đó mà trả giá bằng cả mạng sống của mình. Như vậy thực sự không đáng.”

“Ta phải sống, phải sống thật tốt.”

“Không phải vì bất cứ điều gì khác, mà vì ta, vì cuộc sống này rất đáng giá.”

Khoé môi Mạnh Tự Lam cong lên, trong mắt tràn đầy ý cười.

Ta mỉm cười nhìn hắn, những suy nghĩ trong lòng giống như vỡ òa.

Song thân phụ mẫu ta đều đã m/ấ.t, chỉ có một mình ta sống lẻ loi. Nhưng nhờ miệng lưỡi sắc bén và tài ăn nói lưu loát mà ta đã mở được rất nhiều cửa hàng.

Nếu ta có thể dỗ dành khách nhân thì đương nhiên cũng có thể dỗ dành phu quân mình rồi.

Giờ nghĩ lại, tuy hắn tài mạo song toàn nhưng ta cũng đâu có kém, vừa thông minh vừa lanh lợi, rất tương xứng còn gì!

Khi màn đêm buông xuống, đám người làm nhanh chóng dọn dẹp cửa hàng và sân sau sạch sẽ, sau đó rời đi.

Ta vốn đã đói bụng, còn tưởng rằng đây là bữa ăn đầu tiên sau khi thành thân, với tính khí và phong thái của Mạnh Tự Lam, chắc chắn bữa ăn này sẽ không thể qua loa, sơ sài được cơ.

“Ngươi có thích ngư yến ở Nguyệt Lâu không? Tôm ở tửu lầu Chu gia thì sao, nổi danh mĩ vị nhân gian đấy. Hay là tới Giang Nam Xuân, nghe nói đấy là tiệm ăn ngon nhất Kim Lăng này. Ta thấy mấy quan chức, văn nhân hay thi sĩ đều thích lui tới chỗ đấy…”

Ta cật lực đề cử mấy tửu lâu cùng món ăn nổi danh ở thành Kim Lăng cho hắn. Ngoài cung yến ra, hắn muốn ăn gì cũng được.

Nhưng Mạnh Tự Lam chỉ nói một món: “Mì hoành thánh.”

“Chỉ vậy thôi á…?” Ta rất ngạc nhiên.

“Được không?” Hắn nhìn ta, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Ta lấy một khúc xương sống rồi chặt thành từng miếng, bật bếp lên và đun nhỏ lửa. Khi nước dùng nổi bọt trắng, ta cho giăm bông đã thái nhỏ vào. Đợi đến lúc hương vị mặn ngọt hoà quyện vừa phải, ta vớt xương ra, chỉ để lại phần nước dùng.

Tiếp theo lại cho phần mì đã làm trước đó vào nồi nước dùng, cuối cùng là rắc một nắm hành lá thái nhỏ lên trên.

Vậy là đã hoàn thành!

Món mì hầm xương này ta làm từ nhỏ tới lớn. Cho nên tay nghề vô cùng xuất sắc, bất cứ ai nếm thử cũng phải giơ ngón cái, bật thốt khen ngon.

Đưa cho người khác thì cũng không sao, nhưng đưa cho Mạnh Tự Lam... Hắn cầm đôi đũa tre, gắp mấy sợi mì lên nhai, cụp mắt xuống không biết đang nghĩ gì.

“Hay là ta mua cho ngươi món khác nhé? Bên kia đường có món thịt nhồi quả rất ngon…”

“Không cần.” Mạnh Tự Lam nhìn những sợi mì trong bát, trong giọng nói có chút ý cười: “Như vậy là đủ rồi.”

Hắn ăn lặng lẽ nhưng tốc độ không hề chậm rãi. Chỉ trong chớp mắt đã ăn hết non nửa bát mì.

Dường như hắn ăn rất ngon miệng, không giống như đang ép buộc bản thân chút nào... Ta thở phào nhẹ nhõm, ăn phần mì trong bát của mình.

Ăn mì xong, ta đang định bưng hai cái bát rỗng lên thì bị hắn giơ tay ra ngăn lại. Hắn đem bát bỏ vào chậu gỗ, sau đó xắn tay áo lên.

Đương nhiên ta biết hắn định làm gì.

“Bỏ xuống mau!” Ta vội vàng nói: “Sao ngươi lại làm chuyện này được chứ?”

“Tại sao ta lại không thể làm?” Động tác trên tay hắn vẫn không hề dừng lại. Hắn cầm gáo bầu lên múc nước.

“Ngươi là thần tiên, thần tiên thì phải thờ phụng! Dâng hoa, dâng trái, thắp nhang!” Ta nói mà không thèm suy nghĩ: “Để ngươi ăn đồ nhân gian đã là tội lỗi lắm rồi. Hơn nữa, ta cũng sợ ngươi ăn mấy món bình thường như vậy thì sẽ không quen. Nhưng hình như.. ngươi ăn rất ngon miệng?”

Mạnh Tự Lam không nói gì, chỉ cúi đầu rửa bát.

Ta nhìn mà kinh sợ, hãi hùng. Không phải ta sợ hắn làm vỡ bát sứ của ta đâu, mà ta sợ, bát sứ vỡ sẽ đâm vào đôi bàn tay ngọc ngà kia của hắn.

Thế nhưng bất ngờ là Mạnh Tự Lam lại rất giỏi rửa bát.

Hắn rửa bát, cọ nồi, quét bếp, cuối cùng giặt giẻ rồi phơi lên.

“Làm sao mà ngươi…” Cứ như thể trước đây hắn đã làm qua những việc như này rồi vậy.

Không đợi ta nói xong, Mạnh Tự Lam quệt hai ngón tay lên miệng bếp, đầu ngón tay dính đầy than đen.

Hắn định làm gì vậy?

“Này!” Ta đột nhiên bị sốc.

Mạnh Tự Lam giơ hai ngón tay dính đầy tro than kia, tự bôi lên má mình.

Khuôn mặt tuyệt thế vô song, đẹp như tranh vẽ kia, đột nhiên trở nên khó tả.

Nhưng mà hắn vẫn chưa chịu dừng lại. Sau khi bôi má trái, hắn lại quệt vài đường lên má phải.

“Ngươi đang làm gì vậy!” Ta muốn lau đi lớp tro than trên mặt hắn, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, đành phải kiễng chân lên.

Thấy ta đến gần, hắn giơ tay lên, quệt hai đường vào má trái ta.

Ta che bên má đó lại, vừa ngạc nhiên vừa chết lặng, không thể hiểu nổi hắn đang nghĩ gì.

Mạnh Tự Lam nhìn má trái có hai vệt đen của ta, sau đó từ từ giơ tay lên.

Ta lập tức che đi bên má phải còn nguyên vẹn của mình.

Ánh mắt hắn hướng lên trên, dừng lại trên trán ta.

Ta lại che trán. Nhưng tay ta không thể che được ba chỗ. Vẫn sẽ có một chỗ ta không thể che được.

Mạnh Tự Lam chuyên chọn những chỗ sạch sẽ trên mặt ta để tấn công. Khiến ta chỉ có thể vừa chạy trốn vừa hoảng sợ hét lên.

“Đừng! Ngươi định làm gì đó… Đừng bôi, bẩn— bẩn áa… Đừng— họ Mạnh kiaa, ngươi—”

Ta quay người bỏ chạy còn hắn thì đuổi theo.

Trốn mấy lần cũng không tránh được, trên mặt ta lại có thêm mấy vệt đen. Dù ta có là Bồ tát bằng đất sét đi nữa thì cũng biết tức giận đấy nhé!! Hơn nữa, ta đã có 10 năm kinh nghiệm mở quán giết heo, tâm tính lãnh khốc vô tình, có thể mặt không đổi sắc mà cầm lên con dao đồ tể.

Ta vừa chạy vừa hét lên: “Nếu ngươi không dừng lại, ta sẽ đánh trả. Ta, ta thực sự sẽ đánh trả đấyy. Đây— đây là ngươi ép ta!”

Khi đi ngang qua bếp lò.

Hai tay ta bốc lấy một nắm tro than. Sau đó quay lại phản kích, bôi lên mặt hắn.

Hắn cao hơn ta rất nhiều, ta chỉ có thể vừa nhe răng vừa nhảy lên nhảy xuống.

Bôi được trên mặt thì bôi, bôi không được thì ta trét lên cổ. Cuối cùng, ta còn ấn dấu tay đen xì của mình lên Nho sam trắng như tuyết của hắn.

Ta la la hét hét, làm ầm làm ĩ với hắn.

Một lúc sau, ta ôm eo thở hổn hển, trừng mắt nhìn Mạnh Tự Lam.

Chiếc Nho sam trắng trơn trên người hắn thảm tới không sao tả nổi, khuôn mặt tuấn tú kia thì bị vẽ tới loạn thất bát tao, mái tóc dài rối bù được cố định bởi một sợi dây buộc tóc.

Không thể nào liên tưởng hắn với một vị thần tiên được.

Nhưng không hiểu vì sao, ta lại chợt bật cười.

Cười mệt rồi, ta lại dựa người vào thành bếp, chỉ vào Mạnh Tự Lam rồi nói: “Nhìn mặt ngươi kìa, nhọ nhỉn nhọ nhin, có khác gì râu mèo không cơ chứ!”

Mạnh Tự Lam không thèm để ý tới những gì ta nói, chỉ bước mấy bước về phía ta.

Ta lập tức trở nên cảnh giác, hai tay chắn trước mặt hắn: “Đừng, đừng bôi nữa, ta không cao bằng ngươi, toàn phải chịu thiệt thòi.”

Mạnh Tự Lam lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa, dưới ánh mắt của ta, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên trán ta.

Động tác của hắn nhẹ nhàng, dịu dàng. Hắn hơi cúi người, hơi thở mang theo mùi cỏ xanh, theo từng nhịp thở của hắn, phả vào mặt ta.

Tim ta đập nhanh, bình bịch bình bịch. Ta hoảng hốt cụp mắt xuống - rõ ràng mặt đã xấu đến vậy, sao ta còn không dám nhìn thẳng...

“Trịnh Hề.”

“Hả?” Lông mi ta giật giật, tim ta run rẩy.

Hắn giống như đang cười khúc khích: “Có vui không?”

Hở……?

Ta lại nhìn hắn một lúc: “Ngươi… chọc ghẹo ta đấy à?”

“Ừ.” Mạnh Tự Lam gạt bàn tay đang che má của ta ra, dùng khăn lụa lau mặt cho ta, chậm rãi nói: “Bây giờ ta đã thành thân với nàng, ăn với nàng, chơi với nàng, sau này ta sẽ có con cùng nàng, già đi cùng nàng, cuối cùng là chôn cùng huyệt với nàng.”

“Đây là những gì ta - Mạnh Tự Lam này muốn làm với nàng. Chứ không phải một vị thần tiên, hay bất kỳ ai khác.”

“Nàng có thất tình lục dục, sinh lão bệnh tử, ta cũng vậy.”

“Ta thật tâm thật ý yêu thương nàng, ái mộ nàng, coi nàng như thê tử của mình. Còn nàng thì sao?”

Nghe hắn hỏi điều này, ta liền hiểu lí do vì sao vừa rồi hắn lại làm ầm làm ĩ lên như vậy.

Tâm trạng đang treo lơ lửng của ta dường như cũng được xoa dịu bởi cơn gió xuân ấm áp.

Mạnh Tự Lam không phải là thần tiên.

Không có vị thần tiên nào lại xấu xí như vậy!

Ta đặt bàn tay mình lên mu bàn tay đang lau má cho ta kia, dụi dụi vào lòng bàn tay hắn, hệt như một con mèo nhỏ: “Phu quân, đương nhiên ta coi chàng như phu quân của ta rồi.”

(Khúc này nu9 đã mở lòng hơn nên đổi xưng hô)

“Ta không tin.” Mạnh Tự Lam rũ mắt xuống, muốn rút tay lại.

“Thật đấy!” Ta nắm chặt tay hắn không buông. Nỗ lực nhớ lại hành động của tất cả những cặp phu thê mà ta đã gặp trong những năm qua. Ta hét lên với hắn: “Tâm can bảo bối của ta ơi~”

Mạnh Tự Lam sợ đến rụt tay lại.

“Tâm can à~” Ta ôm chặt.

Vẻ mặt Mạnh Ngọc Lam cứng đờ, lạnh băng. Nhưng hắn cũng không rụt tay nữa.

Có hiệu quả!

Mấy câu sến sẩm, ngọt ngào này thực sự có hiệu quả.

Cái này làm ta vô cùng vui vẻ!

Ta lại tiếp tục: “Cục cưng ơi~” , “Cục cưng à~” , “Khanh Khanh~” , “Khanh Khanh~”*

(Khanh Khanh: Vua gọi bầy tôi là khanh, gọi người ngang hàng cũng là khanh. Đời Lục - Triều cho là tiếng gọi nhau rất thân yêu, nên vợ chồng thường gọi nhau là Khanh Khanh.)

Thấy hắn mím môi, ta lại tiếp tục: “Đầu quả tim của ta~”, “Lá phổi của ta~”, thậm chí là “Con ngươi của ta~”, “Sinh mệnh của ta~”. Không gì là ta không thốt ra được.

Mạnh Tự Lam không chịu nổi nữa, dùng chiếc khăn lụa trong tay che miệng ta lại. Khuôn mặt tuấn tú kia, ngoại trừ những chỗ bị bôi than đen thui thì đều đỏ bừng cả lên: “Đừng nói nữa.”

Ta nắm lấy tay hắn, cười nói: “Ta là thương nhân, cả ngày chỉ xoay quanh cửa hàng cùng buôn buôn bán bán. Công việc của ta rất vất vả, cuộc sống lại càng vất vả.”

“Vốn dĩ ta muốn tìm người có năng lực để phó thác cả đời, nhưng lại bị nói là mộng tưởng, mơ mộng hão huyền. Bây giờ ta có chàng, đương nhiên là ta sợ hãi, ta lo sợ, không dám khinh nhờn.” (Ta sợ mất chàng.)

“Nhưng nếu như chàng nói trong lòng ta không có chàng, thì chàng oan uổng ta quá rồi. Mạnh công tử, Mạnh tướng công, Tự Lam, ta coi chàng là phu thê, là người chung chăn chung gối với ta, là người ta phó thác cả đời…”

Ta buông tay hắn ra, vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn, úp mặt vào ngự.c hắn, vui vẻ mà thầm thì với hắn: “Có được chàng, ta mở cờ trong bụng, tim ta run lên vì sung sướng. Ta hận không thể bắn pháo hoa khắp Kim Lăng này vào ngày mười năm đêm trăng rằm mỗi tháng để làm chàng vui vẻ.”

Mạnh Tự Lam không nói gì nữa, chỉ ôm chặt ta trong lòng.

Đúng là không khó dỗ dành mà.

Nếu ta thích hắn thì cứ nói thẳng với hắn, chỉ cần ta nói ra, hắn sẽ không giận dỗi vì những chuyện nhỏ nhặt.

Nhân trung long phụng của Thái học, ăn nhất chính là chiêu này!

Rốt cuộc thì, con người mà, không ai có thể mười phân vẹn mười cả. Chỉ cần ta mạnh dạn thể hiện tình yêu của mình, thì ta có thể khiến hắn quay cuồng vì ta, làm bất cứ điều gì ta muốn.

Trịnh Hề ta, mấy chục năm tới đều phải trông cậy vào cái miệng này rồi!

Ta tin chắc, bản thân ta sẽ nắm chặt được trái tim của Mạnh Tự Lam suốt đời.

Ta bỏ đi mọi sự đắn đo, nghĩ suy của mình, bắt hắn đi rửa mặt.

Biến đi, đồ quái vật xấu xí, trả lại thần tiên phu quân cho ta!

Hắn trông thế này, làm sao ta ngắm cho nổi!

“Không cần rửa mặt.” Vẻ mặt Mạnh Tự Lam bình tĩnh: “Chỉ cần đun nước tắm rửa là được.”

“... Hớ?” Ta ngớ người.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box