Thâm Cung Như Biển - Chapter 11

Thâm Cung Như Biển - Chapter 11

 Chương 11

 Ba tháng sau, tin tức đại thắng truyền về từ biên giới, quốc vương địch gửi thư xin hàng. Hoàng thượng rất vui mừng khao thưởng ba quân.

Người nổi bật nhất trong chiến thắng lần này chính là quân sư thiếu niên anh dũng Tống Ngũ. Trong gần hai năm chiến đấu chống lại giặc Oa, Tống Ngũ đã tham mưu với tướng lãnh quân đội và giành chiến thắng trong hai mươi ba trận chiến.

Trong trận chiến cuối cùng, đệ ấy đã dùng mưu giương đông kích tây dành chiến thắng tuyệt đối trước giặc Oa và buộc quốc vương địch phải viết thư xin hàng.

Sau khi tin tức truyền về, ta ngóng trông từng ngày để được gặp lại đệ ấy. Năm ngày sau, khi đệ đệ rốt cuộc xuất hiện ở cửa cung, ta gần như không nhận ra. Trong hai năm, thiếu niên mười một tuổi đã cao bằng ta.

- "Tỷ tỷ! Từ nay đệ sẽ luôn ở đằng sau bảo vệ tỷ!"

Ta mỉm cười gật đầu:

- "Đã đến lúc chúng ta báo thù rồi!"

Đệ ấy gật đầu. Trong bữa tiệc khen thưởng, cố vấn quân sư thiếu niên Tống Ngũ đã đứng dậy buộc tội Tống Tùng – phụ thân chúng ta hai tội trạng lớn trước mặt toàn bộ bá quan văn võ trong triều.

Tội trạng đầu tiên lập bè phái tư lợi ích cá nhân, hãm hại trung lương, cố tình để người trong tộc vơ vét tham nhũng làm hại tính mạng bá tánh.

Tội thứ hai là không quản lý được nội viện, dung túng cho chính thê hãm hại nhiều mạng người bao gồm các di nương, gia nhân và thậm chí cả con ruột.

Hoàng thượng vô cùng tức giận, yêu cầu Đại Lý tự trực tiếp điều tra. Năm ngày sau, Đại Lý tự tra được nhiều bằng chứng thuyết phục.

Tống Tùng, phu nhân và những người nha ông ta đều bị bắt vào ngục. Ta biết hoàng thượng đã có tất cả những bằng chứng đó từ lâu rồi. Thánh chỉ của hoàng thượng cũng được tuyên, cả Tống gia đều bị lưu đày biên ải.

Tuy nhiên, Tống Ngũ đã lập được vô số công lao, Diêu phi lại có công sinh hoàng tử nên thân mẫu được đặc xá.

Ta cầu xin hoàng thượng cho ta rời cung vào ngày Tống gia bị lưu đày. Ta đưa nương và đệ đệ đứng trên tường thành nhìn một đoàn người Tống gia đang mặc áo tù và bị cùm cả tay và chân.

Khi ông ta nhìn thấy chúng ta, ánh mắt vẫn đầy giận dữ và oán độc nhưng ông không dám la hét hay chửi mắng. Lính canh nhanh chóng giục ông ta rời đi.

Cuối cùng ta đã trả thù được.

 Hoàng hậu bị bệnh. Lúc đầu nàng ấy chỉ bị ho nhẹ, hai ngày sau đã phải nằm liệt giường.

Lăng gia hiển nhiên không tin vào các ngự y của thái y viện nên đã gửi lang trung của gia tộc đến Vị Ương cung chữa bệnh cho hoàng hậu, nhưng vẫn không có tác dụng, bệnh tình của hoàng hậu càng ngày càng nặng.

Chỉ sau một tháng, hoàng hậu bắt đầu hôn mê, thỉnh thoảng tỉnh lại nhưng thuốc gần như không có tác dụng.

Ta đã cực kỳ kinh ngạc khi thấy hoàng hậu gầy đến mức trông gần như bị biến dạng.

- "Làm ngươi sợ à?"

Hoàng hậu nhìn ta và nói với giọng tĩnh lặng như nước.

Ta bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng:

- “Hoàng hậu có lời muốn nói với thần thiếp sao?”

Hoàng hậu sai các cung nhân khác lùi ra, sau đó nhìn ta và nói:

- “Diêu phi, ngày tốt lành của ngươi sắp đến rồi!”

Trong đầu ta chợt lóe lên một khả năng, nhưng ta lại lập tức phủ định. Ta không nghĩ hoàng thượng sẽ làm điều này với hoàng hậu.

Hoàng hậu dường như nhìn thấu ta, cười:

- “Đừng đoán nữa, không phải hoàng thượng đầu độc ta, mà là chính ta ra tay.”

Ta kinh ngạc nhìn hoàng hậu, sau đó chợt hiểu ra.

- “Ngài là muốn bảo vệ Lăng gia sao?”

Hoàng hậu cười nói:

- “Ta vẫn biết là ngươi thông minh mà, hiện tại Từ gia và Tống gia đều không còn, Lăng gia của ta đương nhiên là chướng ngại cuối cùng hoàng thượng phải đối phó.”

- “Hoàng thượng ủng hộ đệ đệ ngươi và một số tướng quân khác không xuất thân từ Lăng gia, rõ ràng ngài ấy đã đề phòng và muốn thanh trừng Lăng gia.”

- “Trong tay ta lại nằm giữ cả đại hoàng tử và nhị hoàng tử, đương nhiên với quyền lực và ưu thế hiện tại của Lăng gia, ngài ấy sợ cũng phải thôi.”

Ta không lên tiếng, vì những điều này ta đã biết từ lâu

--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com-=-=

Hoàng hậu nắm lấy tay ta và nói:

- "Ta rất hâm mộ ngươi. Người khác đều cho rằng ta là trưởng đích nữ của Lăng gia, sinh ra để làm hoàng hậu. Tuy nhiên, ta kỳ thật không muốn vị trí hoàng hậu này, ta chỉ muốn được là người trong lòng hoàng thượng…”

- “Ta đã yêu mến hoàng thượng từ năm mười ba tuổi, lúc cha ta ủng hộ hoàng thượng toàn lực để đoạt lấy ngai vàng, ta vui tới mức mất ngủ nhiều đêm liền.”

- “Khi ta trở thành hoàng hậu như ý muốn, lại phát hiện hoàng thượng chưa bao giờ thực sự vui vẻ.”

- “Sau đó, Từ gia rồi Tống gia và nhiều gia tộc khác lần lượt đưa con gái vào cung, ta mới biết tại sao hoàng thượng lại không vui, vì thế gia quá lớn mạnh, người bị bó buộc không thể thực hiện được các dự tính lớn lao của mình.”

- “Ta biết ta không thể mang thai, con gái Tống gia và Từ gia cũng không được phép mang thai. Thực ra nếu muốn thì ta vẫn có thể, nhưng tự ta đã uống canh tuyệt tự”

- “Nếu ta không có con thì những tình cảm thiếu thời có lẽ còn sót lại, nhưng một khi có con rồi thì chắc chắn ta sẽ mất hết, chỉ là con cờ của gia tộc và hoàng thượng để đấu với nhau thôi.”

Hoàng hậu nói, ta lắng nghe, trong lòng cảm thấy rõ sự tuyệt vọng và tiếc nuối của nàng ấy.

Đột nhiên hoàng hậu nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- “Ta biết ngươi không yêu hoàng thượng, nhưng ngươi có thể tiếp tục giả vờ được không?”

Ta gật đầu. Hoàng hậu đã nhìn thấu điều này. Ta không biết liệu hoàng thượng có biết không, nhưng ngài chưa bao giờ vạch trần cả, nên ta cũng cứ diễn cảnh thâm tình này đến hết đời cũng không phải là không thể.

Hoàng hậu nhìn ta và gật đầu như thể mong muốn cuối cùng đã được thực hiện. Người bắt đầu trở nên mệt mỏi và rối trí.

- “Trong đời ta có hai điều hối hận. Một là ta không thể sinh ra hài tử cho hoàng thượng. Có lẽ nếu chúng ta có con, ngài sẽ yêu ta.”

- “Điều hối hận thứ hai là ta đã yêu người sâu đậm.."

Nói xong một câu này, hoàng hậu hoàn toàn nhắm mắt lại.

 Khi hoàng hậu băng hà, hoàng thượng nhốt mình trong thư phòng suốt ba ngày, không ai được phép quấy rầy. Ngày thứ tư, ta dắt hai hoàng tử mở cửa bước vào.

Hoàng thượng đang ngồi vô thần trên ghế.

Ta chậm rãi đi tới ôm lấy ngài:

- "Bệ hạ người phải bảo trọng!"

- "Ta biết hoàng hậu có tình cảm với ta, nhưng ta…"

Hoàng thượng dường như không thể nói tiếp. Ta ôm lấy ngài an ủi, đây có lẽ là thời điểm hiếm hoi hoàng thượng trở nên mềm yếu.

Một lúc lâu sau, hoàng thượng mới nói:

- “Ta chỉ còn có nàng!”

Ta đáp:

- “Hoàng thượng, thần thiếp sẽ ở bên cạnh người cả đời, và cũng sẽ dùng cả cuộc đời để yêu người.”

Một tháng sau, lễ sắc phong hoàng hậu được diễn ra.

Hoàng thượng dắt ta từng bước lên Huyền Vũ Điện trước mặt tất cả bá quan văn võ trong triều.

Ngài nắm tay ta thật chặt:

- "Diêu nhi, mọi thứ đều thuộc về ta và nàng"

Ta mỉm cười đáp lại:

- "Thần thiếp nguyện mãi mãi đứng cạnh người"

Ta nghĩ rằng rốt cuộc ta thực sự yêu hoàng đế và sẽ đi cùng ngài hết cuộc đời này.

Toàn văn hoàn 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box