Chương 9
Hoàng hậu ngồi cạnh giường ta, nhìn ta chăm chú một lúc lâu mới nói:
- "Quả nhiên ngươi không phải là một nữ nhân bình thường. Ta không nhìn lầm ngươi"
- "Dạ hoàng hậu đã quá lời, thần thiếp không xứng với lời khen của người."
Hoàng hậu ở phía sau vẫy tay, một cung nữ bế hài tử trong tay đi tới, trong lòng ta chợt động, tiềm thức muốn nhìn thấy hài tử.
“Bây giờ ngươi hối hận cũng chưa muộn đâu”
Lời nói của hoàng hậu khiến ta cứng người, cố gắng nắm chặt tay đến bật máu trong chăn để cưỡng lại sự thôi thúc được nhìn thấy hài tử mới vừa rời khỏi ta.
- “Nhị hoàng tử may mắn được hoàng hậu chiếu cố, thần thiếp sẽ không bao giờ hối hận.”
Hoàng hậu cười nói:
- “Hôm nay hoàng thượng sẽ ban chiếu chỉ cho nhị hoàng tử được nhận nuôi dưới danh nghĩa ta. Nếu không có chuyện gì thì tốt, tương lai hắn sẽ là đích trưởng tử.”
- “Vừa rồi Thuần phi nói ta không thể có con, nên sẽ giết mẹ giữ con? Ngươi không sợ sao?”
Ta lắc đầu:
- "Nhị hoàng tử trở thành đích trưởng tử, hoàng hậu càng không thể để thần thiếp chế.t"
- "Nếu thần thiếp chế.t, Tống gia sẽ tìm mọi cách xúi giục hoàng tử rằng hoàng hậu đã giế.t mẹ ruột của hắn, sau này khi nhị hoàng tử lớn lên, cho dù nhị hoàng tử hiếu thảo và biết ơn người nhưng chắc chắn trong lòng hắn đã bị đâ.m một cái gai nhọn."
- "Thần thiếp có mối hận sâu nặng với Tống gia. Thần thiếp cũng mong con mình có thể trở thành người giỏi nhất trong vạn người”
- "Cho nên thần thiếp đứng cùng trận tuyến với hoàng hậu. Chỉ cần thần thiếp còn ở đây, Tống gia sẽ không bao giờ có bất kỳ ảnh hưởng nào đến mối quan hệ mẫu tử giữa nhị hoàng tử và hoàng hậu."
Hoàng hậu đứng lên nói:
- "Ngươi rất thông minh. Vậy thì những ngày tốt đẹp của ngươi còn đang ở phía trước, ta không ngại nói cho ngươi biết, Từ phi vì đã đưa tin của hoàng thượng về cho Từ gia mà chế.t oan uổng”
- “Ta cũng phế bỏ hài tử của Thuần phi, bởi vì Tống gia các ngươi lòng tham vô đáy, lăm le muốn đưa người có một nửa dòng máu Tống gia lên ngai vàng.”
- “Còn nữa, cái chế.t của Từ tiệp dư cũng là do ta gây ra, nguyên nhân thì người thông minh như ngươi chắc cũng đoán được, vì vậy tốt nhất ngươi nên giữ mình an toàn."
Hoàng hậu nói xong liền rời đi. Ta thở dài một hơi.
Chắc chắn, ý định giế.t người trong lời nói của hoàng hậu quá rõ ràng.
Nhưng ta cũng có thể cảm nhận được nàng ta làm tất cả những điều này là vì hoàng thượng, cho nên lần trước khi ta liều chế.t cứu ngài, hoàng hậu đã để cho ta an ổn trong suốt thời kì mang thai và sinh hài tử?
Ta đã ở trong Mai Hoa Viên suốt thời gian ở cữ và thông báo ra ngoài sức khỏe yếu để không phải gặp ai, ngoại trừ hoàng thượng.
Một tháng sau, hoàng thượng cũng mang đến cho ta 2 tin tức tốt.
Thứ nhất là sau khi hoàng hậu nhận nuôi nhị hoàng tử, nhà họ Lăng hoàn toàn ủng hộ những cải cách và thay đổi của hoàng thượng.
Điều thứ hai là đệ đệ ta thể hiện rất tốt trên chiến trường, dù không thể trực tiếp ra trận tiêu diệt địch nhưng đệ ấy lại rất có khiếu trong việc bày binh bố trận, trở thành tiểu quân sư tham mưu trong một số trận chiến quan trọng, đệ ấy đã cùng các tướng lĩnh giành được những chiến thắng vang dội.
Hoàng thượng nói với ta rằng ngài sẽ giữ lấy những công lao này và chờ đợi đến lúc thích hợp sẽ ban thưởng cho đệ ấy.
Trong lòng ta vui mừng, biết hoàng thượng đang mở đường cho đệ ấy, nhưng ta cũng lo lắng liệu đệ ấy có an toàn không, may mắn thay hoàng thượng cũng biết nên yêu cầu đệ ấy tham mưu từ phía sau chứ không cho đệ ấy cầm đao kiếm lên tiền tuyến.
Tháng thứ hai nghe tin một nhánh của Tống gia làm quan địa phương nhưng lại tự ý tăng thuế cắt cổ và rất nhiều loại thuế khác mà không được phép, đồng thời tham nhũng vơ vét khiến dân chúng rơi vào khốn cùng. Một số nơi vì bị chèn ép mà nổi loạn, nhiều địa phương thương vong vô số.
Hoàng thượng nổi giận, sai quân trấn áp, đồng thời mắng Tống Tùng ngay giữa kim loan điện, phe phái Từ gia cũng nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng. Trong việc này cũng không tránh khỏi sự nhúng tay của Lăng gia.
Hoàng thượng cách chức và bãi quan rất nhiều bè đảng Tống gia, tình hình bỗng chốc ngày một căng thắng, nguy cơ khắp nơi.
Và đến tháng thứ 3 thì phụ thân đáng kính kia của ta không còn kiên nhẫn được nữa, lão lấy lí do việc nhà xin phép gặp ta và Thuần phi. Ta cười mỉa mai, lão sợ ta từ chối còn nhất quyết mang mẹ ta vào theo.
Ba ngày sau, phụ thân đưa nương ta vào cung. Bọn họ đi thẳng đến Cảnh Nhân cung, sau đó cung nữ của Thuần phi mời ta đến.
Khi đến nơi, ta thấy nương ta đang quỳ trước cửa cung Cảnh Nhân, bà vẫn gầy như vậy nhưng sắc mặt đã tốt hơn trước rất nhiều.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Ta chế nhạo, đây là đang giế.t gà dọa khỉ phải không?
Ta bước tới đỡ bà dậy. Bên cạnh một cung nữ tiến lên và nói:
- "Diêu phi, vị di nương này va chạm Thuần phi nương nương, Thuần phi bắt nàng quỳ ở chỗ này. Không có lệnh không được đứng lên.”
- “Va chạm? Bị phạt quỳ?”
Ta cười lạnh nói:
- “Một tiểu cung nữ như ngươi gọi nhu nhân nhị phẩm được đích thân hoàng thượng sắc phong là di nương?”
- “Ta còn không biết Cảnh Nhân cung có danh tiếng lớn như vậy đấy, nếu đắc tội Thuần Phi thì ngay cả nhị phẩm phu nhân do hoàng thượng sắc phong cũng sẽ bị phạt phải quỳ ngoài cửa?”
- “Chà...vậy thì cung điện này chắc là của nhà Thuần phi chứ không phải của hoàng thượng nhỉ?”
Ta vừa nói xong thì các cung nữ vội vàng quỳ xuống run rẩy không nói nên lời.
Ngài phụ thân kia cho rằng ta vẫn còn yếu đuối dễ bị chèn ép ư?
Vậy thì trực tiếp đến cầu khẩn ta đi, ta mới không muốn bước vào Cảnh Nhân cung đâu. Ta kéo nương dậy rồi nắm tay bà rời đi trước mặt một đám cung nhân mặt cắt không còn hột máu.
Trên đường trở về Mai Hoa Viên, nương hào hứng kéo ta lại, nhìn ta làm sao cũng không đủ, rồi trong mắt hiện lên vẻ đau khổ.
- “Nghe nói nương nương phải đưa đi hài tử, ta liền đau lòng. Người phải giữ gìn thân thể cho tốt, phụ nữ sinh con là bước một chân vào cửa môn quan.”
Ta vừa đáp lời bà vừa nhìn thấy bà đã có da có thịt, đoán chừng hai vị cô cô hoàng thượng cử đến chăm sóc bà rất tốt.
Trở lại Mai Hoa Viên, mới chỉ uống nửa tách trà thì Tiểu Liên bước vào bẩm báo phụ thân ta đã đến.
Nương ta vội vàng đứng dậy chào, ta kéo bà ngồi xuống cạnh mình.
Sau đó, ta nhìn thấy cha ta bước vào, vẫn đôi mắt nham hiểm nhưng sắc mặt lại cực kì khó coi.
- “Khí thế Diêu phi cũng thật lớn!”
Ta lạnh lùng nhìn ông ta:
- “Tống thừa tướng có thể vô liêm sỉ và độc ác ở Tống phủ, hiện tại ngài đang ở trong cung, muốn nhờ vả thì cũng nên bỏ vẻ mặt kiêu ngạo của mình chứ.”
Khi thấy ta dám nói như vậy, ông ta tức giận đến mức toàn thân run rẩy, hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh.
- “Dù sao thì ta vẫn là cha ngươi, ta cảnh cáo ngươi, lần này Tống gia đang gặp nguy hiểm, là con gái Tống gia, ngươi phải có trách nhiệm giúp đỡ Tống gia vượt qua thời khắc khó khăn này, những việc ngươi đã làm, ta sẽ không so đo với ngươi nữa.”
Ta lười phải đáp lại những lời này
- “Người đâu! Đưa Tống thừa tướng ra ngoài, ta mệt quá!"
Lúc này, có mấy thái giám tiến tới, muốn đưa cha ta ra ngoài. Ông ta tức giận đến mặt đen lại, nhưng vẫn không dám làm gì, không thể ra tay đánh ta như ở nhà , nên cuối cùng vẫn phải hậm hực bị thái giám kéo ra ngoài.
Mẹ ta rất lo lắng, vài lần cố gắng thuyết phục ta mềm mỏng với cha. Ta an ủi bà:
- “Nương đừng sợ! Hiện tại Tống gia không dám xé rách mặt với con đâu, ngài ở lại Tống gia sống thật tốt chờ con. Con sẽ đòi lại công bằng cho đại ca, nhị ca và cả người nữa!”
Nhận xét Box