Chương 8
Sau khi hoàng thượng rời đi, ta thấy đệ đệ bước ra với đôi mắt đỏ hoe.
"Tỷ tỷ, tỷ thực sự yêu hoàng thượng đến thế sao? Chỉ vì hoàng thượng mà tỷ có thể đưa con của mình cho người khác nuôi sao?"
Ta nhìn đệ đệ đã cao hơn rất nhiều sau nửa năm:
- "Tỷ không làm việc đó vì hoàng thượng. Tỷ làm điều đó vì hài tử của tỷ, vì cả chúng ta nữa"
- "Cái chế.t của Từ Khiết Ngọc khiến tỷ hiểu rằng nếu tỷ không có đủ quyền lực, thì dù tỷ có là mẹ ruột của hoàng tử, người ta vẫn có thể thay đổi bất cứ lúc nào."
- "Tỷ sinh ra hoàng tử, phụ thân chúng ta sẽ tập trung lên đứa bé đó, đưa cho Thuần phi, người có địa vị cao nhất của gia tộc trong hậu cung.
Nếu nàng ta nuôi con của tỷ, thì chúng ta, tỷ, di nương và đệ sẽ mất mạng."
- “Bây giờ tỷ phải sắp xếp trước khi còn có khả năng. Hãy để hoàng thượng ghi nhớ lòng tốt và sự hy sinh của tỷ. Chúng ta phải tìm đường sống trong kẻ hiểm"
Đệ đệ ta khóc nấc:
- "Tỷ, đệ muốn gia nhập quân đội, đệ muốn trở thành người hỗ trợ của tỷ trong tương lai, không ai có thể bắt nạt tỷ!"
Đệ đệ còn chưa trưởng thành nước mắt lưng tròng, bướng bỉnh không chịu lau mặt.
Ta vẫn còn chưa nói hết cho đệ ấy.
Chẳng lẽ thật sự ngẫu nhiên mà Từ Khiết Ngọc đột nhiên phát hiện ra việc Từ gia bức chế.t người trong lòng nàng ta khi đang mang thai bảy tháng sao?
Bảy tháng là thời điểm cả thai nhi và người mẹ đều yếu đuối nhất, thai nhi dễ bị sinh non.
Vào thời điểm đó nếu biết được loại tin tức kia sẽ gây tổn hại đến tính mạng của cả Từ Khiết Ngọc và đứa trẻ.
Ta nghi ngờ rằng hoàng hậu đã làm điều đó nên ta phải nghĩ cách tự bảo vệ mình trước.
Năm ngày sau, hoàng thượng mặc cảm tội lỗi đã sắp xếp cho đệ đệ ta nhập ngũ.
Mới chín tuổi, đệ ấy thực sự rất yếu đuối trong đám đông, nhưng đệ ấy đã cố gắng hết sức để an ủi ta bằng cách cười thật tươi. Hoàng thượng ôm ta an ủi:
- "Đệ đệ nàng thật tốt, nàng nên vui khi có một người đệ đệ hiểu chuyện thế này. Hãy trấn an đệ ấy, sẽ không có gì nguy hiểm đâu, ta đã dặn bên dưới rồi, trước mặt đệ ấy học binh pháp cùng tướng lĩnh thôi"
- "Sau này hoàng đế của chúng ta sẽ có một người cữu cữu tốt"
Ta hiểu chỉ khi không còn ràng buộc mới có thể đối phó với Tống gia một cách triệt để.
Bốn tháng sau, ta trải qua đủ mọi hiểm nguy và sinh ra một hoàng tử.
Hoàng thượng vui mừng trực tiếp sắc lệnh phong ta làm Diêu phi.
Ngoài ra, hoàng thượng còn ban chiếu chỉ đến Tống gia, phong cho di nương tước hiệu phu nhân nhị phẩm, đồng thời cử hai cung nữ từ trong cung đến hầu hạ nương ta.
Ta biết là hoàng thượng bảo vệ tính mạng mẹ ta, ngài thân là hoàng đế, không thể can thiệp quá mức vào hậu viện của thần tử.
Đây là việc duy nhất ngài có thể làm.
Tiểu Liên bế đứa bé trong tay đến bên giường ta, nhìn quả bóng mềm mại trong tã, lòng ta đau đớn không sao tả được, nước mắt vô thức chảy xuống.
Hoàng thượng ôm lấy ta:
"Diêu nhi! Là trẫm nợ nàng!"
Ta kìm nén khó chịu nói với Tiểu Liên:
- "Đưa nó đến Vị Ương Cung!"
Tiểu Liên cũng rất không muốn buông ra, nhưng nàng đành phải ôm đứa trẻ vừa sinh rời khỏi Mai Hoa Viên.
Sau đó, chiếu chỉ sắc phong ta truyền khắp hậu cung, chẳng bao lâu sau toàn bộ hậu cung cũng biết rằng Diêu phi mới được sắc phong đã giao nhị hoàng tử để nuôi dưới danh nghĩa con của hoàng hậu.
Toàn bộ hậu cung chấn động.
Thuần phi trực tiếp đi tới cửa.
"Con khốn này!"
Thuần phi vừa nhìn thấy ta trên giường liền chạy tới, trong mắt lộ ra vẻ điên cuồng muốn xé ta thành từng mảnh.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Ta nhìn Thuần phi:
- "Thuần phi sao lại phát điên như mấy mụ già chanh chua ngoài chợ vậy? thật sự giống như loại người không được giáo dưỡng, còn đâu khí chất của một tiểu thư khuê các. Việc nuôi dạy đích nữ của Tống gia xem ra cũng quá thất bại đi"
- " Con khốn này, người lại dám mang huyết mạch của Tống gia cho bà ta. Thứ ti tiện đáng chế.t, cha sẽ không bao giờ tha cho ngươi!"
Ta cười lớn, những lời nàng ta nói thật sự rất buồn cười.
- “Từ khi nào Tống gia coi ta mang huyết mạch nhà họ Tống vậy?
- “Ngươi và những người Tống gia đã quên những gì đã làm với di nương và chúng ta rồi sao?”
- “Đại ca của ta đã biết chữ từ năm ba tuổi, mẹ ngươi sợ hãi tương lai bị đe doạ, sai người làm đại ca ta chế.t đuối ở sân sau khi mới 5 tuổi.
Nhị ca ta tuy không thông minh bằng đại ca nhưng lại rất thận trọng, tránh được bao nhiêu cạm bẫy của mẹ ngươi, vậy mà năm 13 tuổi mới bước ra cửa phủ lại bị loạn dân đánh chế.t.”
- "May mắn thay, ta sống sót là bởi vì ta là một nữ nhân vô dụng yếu đuối, đệ đệ ta từ nhỏ đã là ấm sắc thuốc, cho nên mới có thể sống sót.
- “Tống gia thật sự cho rằng chúng ta cùng huyết thống sao?"
Lời ta nói khiến Thuần phi khó tin nhìn ta chằm chằm:
- “Không ngờ các ngươi đều biết, cho nên bây giờ ngươi muốn trả thù Tống gia?”
Ta lại cười, ta sao có thể không biết.
Biết rõ là đằng khác, không chỉ ta mà nương ta cũng biết, vậy nên rõ ràng đệ đệ ta rất khoẻ mạnh, nhưng nương ta cắn răng để đệ ấy tắm nước lạnh suốt mùa đông, lúc thì bị nóng sốt, khi thì bị phong hàn, khiến cơ thể yếu ớt trông như sắp chế.t bất cứ lúc nào, bởi vì đây là cách duy nhất để tồn tại.
Ta không trả lời Thuần Phi, ánh mắt nàng ta lạnh lùng:
- “Ngươi nghĩ có thể sống sót mà giao đứa bé cho Hoàng hậu để lấy lòng sao? Hoàng hậu sẽ giữ tử bỏ mẫu, ngươi cứ ngồi chờ chết đi"
- "Láo xược!”
Một thanh âm vang lên, hoàng hậu được cung nữ đỡ, chậm rãi bước vào với vẻ mặt tức giận. Thuần phi cúi chào hoàng hậu, nhìn hoàng hậu rồi lại quay nhìn tôi, lảo đảo rời đi với vẻ mặt tái nhợt.
Nhận xét Box