Chương 7
Khi hoàng thượng và ta đến cung Phương Hoa thì bên trong đã hỗn loạn vô cùng. Ta còn nghe được tiếng thét của Từ tiệp dư từ bên trong.
Hoàng thượng có chút lo lắng nhìn ta:
- "Diêu nhi! Trở về đi, tránh làm kinh động đến thai nhi!"
Ta kiên quyết lắc đầu, cảm thấy vào lúc này ở cùng hoàng thượng sẽ an toàn hơn.
Việc Từ tiệp dư sinh non thật quá đỗi kì lạ.
Ta bình tĩnh liếc nhìn hoàng hậu đang ngồi trong sân cùng với các phi tần khác, còn Thuần phi đang nhìn ta bằng ánh mắt oán hận.
Sau khi bà đỡ và thái y ở trong phòng sinh nửa canh giờ, tiếng khóc bên trong đã dần dần yếu đi, lại chờ đợi hồi lâu, bà đỡ ôm một đứa bé đang khóc đi ra.
- "Chúc mừng bệ hạ! Là tiểu hoàng tử!"
Hoàng đế lộ ra một nụ cười hiếm hoi, ta nhìn bà đỡ và hỏi:
- "Từ tiệp dư thế nào rồi?"
Bà đỡ nhẹ nhàng nói:
- "Từ tiệp dư bị chảy máu nặng và hiện tại tình thế không được ổn định...ngài ấy muốn gặp nương nương.”
Ta bước vào phòng sinh, mùi máu nồng nặc khiến ta cảm thấy choáng váng, buồn nôn nhưng cố nén lại.
Ta bước đến giường, ga trải giường dính đầy máu, bên cạnh một vài cung nữ đang lau dọn.
Khuôn mặt của Từ Khiết Ngọc vàng như giấy nến, nàng ta nằm đó hơi thở nặng nhọc đứt quãng, như hơi thở của sự chế.t chóc.
- "Các ngươi đều đi ra ngoài!"
Từ Khiết Ngọc khó khăn thều thào.
Các cung nữ nhỏ giọng đáp lại rồi rời đi.
Ta nhìn Từ Khiết Ngọc, chờ nàng ta mở lời:
- "Cô có thể chăm sóc hài tử tội nghiệp của ta được không?"
Từ Khiết Ngọc nói với vẻ mặt cầu xin.
Ta không nói gì cả, ta cũng chẳng có giao tình với nàng ta, nếu như không nói đến lần nàng ta còn định tính kế ta, nhưng nàng ta lại không buông tha cho ta:
- "Ta biết yêu cầu này quá đáng, nhưng ta thực sự không còn lựa chọn nào khác, sau khi ta chết, Từ gia nhất định sẽ lấy một đứa con gái khác đưa vào cung lấy danh nghĩa chăm sóc tiểu hoàng tử. Ta hận Từ gia, ta không muốn con trai ta rơi vào tay người Từ gia."
- “Tại sao?” - Ta hỏi
Từ Khiết Ngọc cười khổ:
- “Cô nói không sai, trước đây ta đã có người trong lòng là thanh mai trúc mã.”
- “Cha mẹ ta, sau khi đại tỷ chết, đã chú ý trong số chị em chúng ta thì ta có khả năng sinh con nhất cũng phù hợp nhất. Dù ta có phản đối thế nào thì cha ta cũng tìm mọi cách để đưa ta vào cung”
- “Ta không muốn vào cung nên cha ta đã bắt giữ hắn, việc ta vào cung là để đổi lấy sự an toàn và tự do cho hắn."
Nói đến đây, nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt Từ Khiết Ngọc:
- "Nhưng mà, Từ gia thật quá độc ác, nói với hắn nếu hắn còn sống, hắn sẽ là điểm yếu trí mạng của ta, cho nên hắn mới thà tự sá.t..."
Nhìn thấy nàng ta vẻ mặt buồn thương như vậy, trong lòng ta bất chợt nghĩ đến điều gì đó.
- "Cô vừa mới biết được tin này sao?"
Từ Khiết Ngọc gật đầu:
- “Ta vì biết được hắn đã tự sá.t nên mới phẫn uất rồi sinh non, hắn chế.t vì ta, ta cũng không muốn sống nữa, nhưng hài từ này, ta cầu xin cô…”
Ta lắc đầu:
- "Cô có thể giao cho Hoàng hậu nuôi."
Từ Tiệp Ngọc tuyệt vọng:
- "Cô có nhớ ta đã nói Hoàng hậu giế.t chế.t đại tỷ của ta không?"
- “Ta dám chắc cô cũng không biết vị đại tỷ kia của cô, Thuần Phi ba năm trước cũng từng mang thai, nhưng bị hoàng hậu hạ độc, sau đó lại đổ hết tội lỗi lên đầu đại tỷ ta, Thuần Phi bị thương tổn nặng nên không bao giờ có thể mang thai nữa.”
- “Đại tỷ ta cũng bị hoàng thượng ban cho chén rượu độc. Chuyện này chỉ có Từ gia, Hoàng thượng và hoàng hậu biết.”
- "Cô không biết chuyện này nhất định là vì đại tỷ cô không dám nói cho cha cô biết, sợ sẽ bị gia tộc ruồng bỏ”
Hoàng hậu không bao giờ cho phép Từ gia và Tống gia có hài từ, nếu không địa vị của nàng ta sẽ gặp nguy hiểm vì nàng ta không thể có con. Giao nó cho hoàng hậu chẳng khác nào đưa hài tử của ta vào chỗ chế.t!"
Từ Khiết Ngọc khẩn trương nói, sau đó đột ngột một trận ho khan, rõ ràng nàng ta vừa trăn trối đến hơi thở cuối cùng.
Dường như không cam lòng, nàng ta đưa tay ra cố gắng nắm lấy tay ta, nhưng vừa đưa ra thì nó đã buông thõng xuống.
Chỉ ba ngày sau cái chế.t của Từ Khiết Ngọc, Từ gia đã gửi muội muội của Từ Khiết Ngọc vào cung với danh nghĩa hoàng tử còn nhỏ và cần được chăm sóc, không ai có thể làm tốt hơn dì ruột.
Hoàng thượng phong cho nàng ta làm Từ Mỹ Nhân và giao hoàng tử cho nàng ta chăm sóc.
Ta thấy hoàng thượng có vẻ buồn bã, không khỏi nhiều lần muốn hỏi ngài ấy nhưng rồi vẫn kìm lại, đế vương có ai muốn suy nghĩ của mình bị dò hỏi chứ.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com===
Đêm đó hoàng thượng uống rất nhiều rượu, có chút say, trên mặt ngài hiện lên rất nhiều sắc thái:
- “ Diêu nhi, nàng có biết không? Ta, hoàng đế, thật sự không thể bị lừa. Mặc dù mọi người nói tắm máu mà ngồi lên ngai vàng, nhưng khi đó thế gia ngầm không thừa nhận, tướng lĩnh ngầm không hàng phục…”
- “Tất cả phi tần trong hậu cung là vợ ta ư? Là gián điệp của các thế gia đại tộc đó thì đúng hơn, bên ngoài thì thế gia tranh đấu, hậu cung thì các phi tần đấu tranh, tới mức người chế.t ta sống. Không một ai chịu hiểu và thực sự vì ta cả.”
Hoàng đế nắm tay ta:
- "Diêu nhi! Nàng thì khác, nàng tận tâm không màng cả mạng sống của nàng vì ta...Ta biết...Ta nhất định sẽ ban cho nàng địa vị cao quý nhất thiên hạ.”
Hoàng thượng của đêm đó là một bộ mặt khác mà ta chưa bao giờ nhìn thấy ở ngài kể từ khi đặt chân vào chốn thâm cung này.
Nhưng khi tỉnh dậy, ngài dường như đã quên hết mọi chuyện xảy ta đêm hôm trước.
Từ mỹ nhân cũng đã vào cung, vị mỹ nhân của Từ gia này khác hẳn thái độ kín kẽ, giữ mình của Từ Khiết Ngọc.
Nàng ta hành xử vô cùng huênh hoang cậy mình là mẹ nuôi của hoàng trưởng tử.
Đến cả hoàng hậu nàng ta cũng sẵn sàng ăn miếng trả miếng không chịu yếu thế. Ngay cả Thuần phi cũng không ít lần ăn thiệt dưới tay nàng ta.
Ta không hề bận tâm những chuyện đó, ta cứ trốn trong sân viện của mình, theo lệnh của hoàng thượng thì cũng không ai dám tới làm phiền ta.
Ta suy nghĩ lại những lời Từ Khiết Ngọc nói trước đó.
Hoàng thượng thời gian gần đây có vẻ cũng không được dễ chịu, ta biết ngài đang lo lắng điều gì.
Ngài dựa vào nhà họ Lăng để lên ngôi, nhưng việc hoàng hậu hiếm muộn cũng khiến nhà họ Lăng bắt đầu dao động.
Tống gia và Từ gia cũng chưa bao giờ chịu ngồi yên, thậm chí còn có xu hướng bành chướng thế lực hơn trước, đây đúng là những nguy cơ có thể thấy rõ.
- "Bệ hạ!"
Ta bước tới gần Hoàng thượng và đưa tay xoa bóp thái dương cho ngài.
- "Mấy ngày nay trông người mệt mỏi quá, thần thiếp sẽ xoa bóp cho người thư giãn."
Hoàng thượng nắm lấy tay ta, đặt vào lòng bàn tay ngài:
- "Nàng cứ yên tâm chăm sóc bảo bối cho tốt, không cần nhọc lòng xoa bóp cho ta, cứ để mấy người hầu làm là được rồi."
Ta rút tay ra, bướng bỉnh vẫn đưa tay ra ấn nhẹ nhàng lên huyệt thái dương hoàng thượng. Ngài chỉ mỉm cười không nói gì.
Ta xoa bóp một lúc rồi nói:
- “Thần thiếp đã nghĩ ra một cách giúp bệ hạ thoát khỏi cảnh khó xử trước mắt!”
Hoàng thượng ngước mắt lên nhìn ta. Ta ôm cái bụng năm tháng của mình và nói:
- “Nếu đứa bé thần thiếp đang mang này là hoàng tử, hãy để hoàng hậu nuôi nó.”
Ánh mắt của hoàng thượng đột nhiên trở nên sắc bén.
- "Nếu ở bên cạnh hoàng hậu có một vị hoàng tử, Lăng gia nhất định sẽ tiếp tục ủng hộ người, hoàng thượng sẽ dùng nó làm quân bài đối phó Từ gia hoặc Tống gia, về phần Tống gia không có hoàng tử sẽ tìm cách ngáng chân Từ gia – gia tộc đang có một vị hoàng tử, một khi thế ba chân bị mất cân bằng thì đó sẽ là cơ hội tốt nhất của người."
Ta nhìn Hoàng thượng và nói, cố gắng hết sức khiến đôi mắt ta rõ ràng, trong mắt đầy sự lo lắng hoàn toàn nghĩ cho ngài.
- “Nàng có biết nếu hoàng hậu lấy được hoàng tử thì đứa bé đó sẽ không bao giờ về được bên nàng nữa, nàng không sợ sao?”
Hoàng đế nhìn ta. Ta mỉm cười một cách kiên định:
- "Thần thiếp không sợ, thần thiếp đã có hoàng thượng để dựa dẫm. Chỉ cần hoàng thượng ở đây thì không có gì phải sợ hãi cả, thần thiếp nguyện ý vì hoàng thượng, làm bất cứ điều gì…"
Hoàng đế lập tức ôm lấy ta:
- "Diêu nhi, nàng nhất định phải trở thành hoàng hậu của ta.”
Nhận xét Box