Thâm Cung Như Biển - Chapter 06

Thâm Cung Như Biển - Chapter 06

 Chương 6

 Lúc ta tỉnh lại đã là năm ngày sau, mở mắt ra ta thấy Tiểu Liên đang hầu cạnh giường, nhìn thấy ta lại nước mắt đầm đìa.

Ngay sau đó ta mới biết rằng mình đã có thai, con dao của sát thủ suýt làm ta mất mạng cũng như mất luôn đứa con trong bụng.

Khi nhìn thấy đệ đệ Tống Ngũ đi đến trước giường mình, ta biết kế hoạch của ta đã thất bại.

Đệ đệ tám tuổi nước mắt lưng tròng, sắc mặc tái nhợt, nhìn lọt thỏm trong bộ quần áo mới hoàn toàn không vừa vặn, đệ ấy lặng lẽ nhìn ta:

- “Tỷ...vốn là nương muốn vào cung thăm tỷ, nhưng khi biết người đang mang long thai thì phụ thân nói nương đang bệnh, nhất quyết bắt đệ vào cung”

Ta gật đầu:

- “Tỷ biết, tỷ chỉ muốn bảo vệ hai người, một khi đệ đã vào cung thì tỷ sẽ tìm mọi cách không cho đệ quay về Tống phủ nữa.”

Vốn dĩ ta muốn cứu nương ra trước, sau đó tìm cách đưa đệ đệ ra ngoài, vì nếu đệ đệ ra khỏi Tống gia trước thì quay về đưa nương đi lại càng khó.

Còn bây giờ thì di nương trở thành món hàng vô cùng quý hiếm cần được bảo vệ cẩn thận trong mắt phụ thân, nếu muốn cứu bà thì phải tìm cách khác.

Nửa canh giờ sau, hoàng thượng bước vào thấy ta tỉnh lại, ngài bước đến và nhìn ta thật sâu, ta không diễn tả nổi những cảm xúc kì lạ lần lượt hiện lên trong mắt ngài.

- “Tại sao nàng lại lao ra chặn con dao đó?”

Ta cố gắng mỉm cười, sau đó nhìn hoàng thượng trìu mến, với giọng điệu cực kỳ nghiêm túc và chân thành:

- “Bởi vì ta đã nói ta rất yêu thích ngài…”

Hoàng thượng nhìn ta một lúc lâu rồi nói:

- "Tống Diêu"

- “Trò chơi này nàng là người bắt đầu, nhưng ta sẽ là người quyết định bao giờ nó kết thúc. Ta không cần biết nàng có nói dối ta hay không, nhưng nếu để ta phát hiện ra, thì nàng chắc chắn sẽ chế.t không có chỗ chôn”.

 Mọi người trong hậu cung đều biết Diêu Tiệp Dư đã liều mạng cứu hoàng đế, thậm chí còn đang mang thai rồng.

Hoàng thượng đến Mai Hoa Viên hàng ngày vào cùng một giờ để dùng bữa tối với Diêu tiệp dư, dù người đang hồi phục vết thương đi lại bất tiện.

Hoàng thượng cũng mở ngân khố riêng của mình và quà tặng dành cho Diêu tiệp dư chất đầy như núi.

Yêu ai yêu cả đường đi, hoàng thượng cũng rất yêu thích Tống Ngũ -đệ đệ tám tuổi của Diêu tiệp dư – ngài đã ban ân cho hắn làm tiểu đồng hầu cận trong thư phòng của ngài.

Sự nổi tiếng của Diêu tiệp dư lớn đến mức làm lu mờ tất cả các phi tần trong toàn bộ hậu cung...

Ta dưỡng bệnh suốt ba tháng, vô vùng an tĩnh, không có ai đến thăm hỏi, bởi vì hoàng thượng đã ra lệnh không một phi tần nào được phép đến quấy rầy quá trình hồi phục và mang thai của ta.

Hoàng hậu là người đầu tiên tới cửa, nàng đứng trước giường, nhìn ta với ánh mắt bề trên:

- “Cho dù ngươi có ý định gì, ta cũng sẽ không động vào ngươi chỉ vì ngươi sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để cứu hoàng thượng.”

- “Nhưng hãy nhớ phải làm tròn bổn phận của mình và sinh ra đứa trẻ này một cách an toàn!”

Nói rồi hoàng hậu rời đi.

Hoàng hậu Lăng Vân là đích nữ của Lăng gia.

Trong triều, phái quan văn thì phụ thân ta Tống Tùng và cha của Từ Khiết Ngọc – Từ Thái Vĩ được coi là người đứng đầu hai thế lực lớn cùng đối đầu cũng như kiềm chế lẫn nhau trong chốn quan trường.

Còn Lăng gia là người đừng đầu trong hàng ngũ tướng lĩnh

Khi hoàng thượng lên ngôi, Lăng gia chính là gia tộc góp công đầu nhờ sức mạnh cũng như sự ủng hộ quân sự lớn mạnh mà thế lực nào cũng phải kiêng dè, sau đó hoàng thượng đã cưới Lăng Vân và tấn phong nàng ấy làm hoàng hậu.

Nghe kể lại thì Lăng Vân cũng từng là một nữ tướng quân trong quân đội trước khi kết phu thê với hoàng đế.

Bàn thân phận nàng ấy có thân phận, bàn công lao thì nàng ấy càng có nhiều đóng góp to lớn không kém thần tử trụ cột nước nhà nào, quả là bậc mẫu nghi thiên hạ.

Thậm chí còn có tin đồn rằng nàng ấy đã bị thương nặng trên chiến trường và không thể mang thai kể từ đó.

Ta không biết tin đồn này có đúng hay không, nhưng nhìn vào những gì hoàng hậu nói, ta biết một điều: nàng ấy rất yêu hoàng thượng.

Ta không biết cha ta đã nói gì với Thuần phi nhưng nàng ta chưa bao giờ đến quấy rầy ta suốt thời gian ta dưỡng bệnh cũng như an thai, cũng không yêu cầu đệ đệ ta trở về nhà, dường như nàng ta đã quên mất đệ đệ ta vậy, nhưng ta biết điều này chắc chắn là không thể.

--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com--

Trong bốn tháng qua, đệ đệ ta đã trở nên khỏe mạnh và cứng cáp hơn rất nhiều, đệ ấy cũng đã học được một số bài đứng tấn cũng như sử dụng kiếm từ những người lính trong kim ngô vệ. Đây là điều ta cầu xin hoàng thượng để mở đường cho đệ ấy.

Từ tiệp dư cũng đang yên ổn an thai trong điện Phương Hoa của mình, hiện giờ ta mang thai được bốn tháng và nàng ta đang ở tháng thứ bảy.

Hậu cung bắt đầu trở nên yên tĩnh, không ai dám ra tay trước.

Hoàng thượng đến Mận Hoa Viên của ta hầu như mỗi ngày, cùng ta dùng bữa tối và trò chuyện với ta.

- "Diêu nhi! Đây là ba tấm gấm đến từ phía nam sông Dương Tử do đất Thục cống nạp, chỉ có ba mảnh, nàng giữ lại hai mảnh, một mảnh mang sang cho hoàng hậu."

Những mảnh gấm tiến cống từ đất Thục trơn nhẵn bóng loáng mềm mại đang được tiểu thái giám cầm trên tay.

Ta đứng dậy đi tới bên hoàng thượng, vòng tay qua cổ ngài, dựa vào trong ngực ngài, trong mắt mang theo yêu thương vô hạn:

- "Bệ hạ, ngươi sẽ làm hư thần thiếp mất."

Hoàng đế vòng cánh tay vững chắc của mình một tay ôm lấy ta, một tay khẽ nhéo mũi ta.

- "Ta rất vui khi làm hư nàng…"

Ta hôn lên mặt hoàng đế, còn ngài thì ôm ta thật chặt.

Đúng lúc này, tiểu thái giám của Phương Hoa cung vội vàng xin gặp rồi hớt hải chạy vào:

- "Bệ hạ! Từ tiệp dư sinh non, thái y đang đến…"

Ta kinh hãi, sao nàng ta lại có thể đột nhiên sinh non được?

Chẳng lẽ Thuần phi đã ra tay?

Sinh con lúc 7 tháng là nguy hiểm cho cả người mẹ lẫn đứa trẻ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box