Chương 5
Thái Thanh bị loạn côn đánh chế.t, Thuần phi quản giáo người hầu không nghiêm bị cấm túc một tháng. Trước khi rời đi, hoàng hậu nhìn ta đầy thâm ý và nói:
- “Diêu mỹ nhân, ngươi làm tốt lắm.”
Thuần phi rời khỏi cung Phương hoa dáng người lảo đảo, sắc mặt tái nhợt. Ta vừa định rời đi thì Từ tiệp dư, người vừa mới yếu ớt dựa vào giường đột nhiên đứng dậy, cũng không còn ra vẻ suy yếu gió thổi cỏ lay như khi nãy.
- “Ta thực sự đã đánh giá thấp Diêu mỹ nhân rồi..."
Từ Khiết Ngọc chậm rãi đi tới trước mặt ta:
- "Ta hỏi một lần nữa, cô có muốn cùng Từ gia ta thành lập liên minh không?"
Ta khẽ lắc đầu, cúi chào Từ Khiết Ngọc rồi chuẩn bị rời đi, nàng ta cười lạnh nói:
- “Cô bị hoàng hậu nhắm tới, lại cùng Thuần phi mâu thuẫn, không liên minh với Từ gia ta, trong thâm cung có thể dựa vào ai?”
- “Hiện tại đã tiến vào thâm cung, đương nhiên là ta dựa vào hoàng thượng, và cũng chỉ có thể dựa vào người mà thôi."
- "Hahaha…"
Từ Khiết Ngọc cười lớn,
- "Hoàng thượng luôn là người tàn nhẫn nhất, cô làm sao lại có thể mong đợi dựa dẫm vào hoàng thượng? Thật nực cười! Hợp tác với ta là lựa chọn duy nhất cũng có lợi nhất cho cô. Ta biết rằng Tống thừa tướng đang lợi dụng mẹ và đệ đệ để uy hiếp cô, chỉ cần cô giúp ta, ta cũng có thể giúp cô giải cứu họ!”
Cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên khi Từ Khiết Ngọc biết chuyện này.
Từ gia đương nhiên sẽ phát hiện ra nếu họ muốn điều tra thân thế ta.
Nhưng ta vẫn lắc đầu.
Lần này nụ cười của Từ Khiết Ngọc cứng lại và nàng ta trông rất không vui.
Ta chỉ vào nút thắt đồng tâm trên bàn đã bị tháo ra thành nhiều phần:
- "Từ Tiệp Dư, lòng của cô không ở trong cung, ta hợp tác với cô cũng không có ích lợi gì!"
Khóe mắt nàng ta khẽ giật, ta làm như không nhìn thấy, quay người bỏ đi. Từ Khiết Ngọc cố tình dùng nút thắt đồng tâm khiến ta lầm tưởng nàng ta có người trong lòng ở ngoài cung, biết là bẫy nhưng ta vẫn cố tình làm như bị đánh lừa để Tống gia tìm hiểu điều tra xem có phát hiện không.
Cuối cùng Thuần Phi và Thái Thanh vẫn bị lừa, điều này chỉ cho thấy Tống gia đã tìm ra được điều gì đó thuyết phục họ rằng Từ Khiết Ngọc đúng là từng có đoạn tình duyên sâu nặng với ai đó, chỉ là họ không ngờ nút thắt đồng tâm kia là giả.
Tống gia vẫn chưa suy yếu tới mức phạm sai lầm khi điều tra mấy chuyện hậu viện này.
Ta tin họ chắc chắn đã tra ra được thứ gì mà nhà họ Từ cố tình giấu diếm, quả thực Từ Khiết Ngọc đã có người trong lòng trước khi vào cung.
Ta không biết tại sao nàng ta vào cung nhưng nhất định không phải tự nguyện.
Đã như vậy thì hợp tác với nàng ta cũng chẳng được lợi ích gì, thậm chí còn mua thêm rắc rối.
- "Hoàng hậu không phải tốt đẹp gì, bà ta đã hãm hại đại tỷ của ta."
Lời nói không cam lòng của Từ Khiết Ngọc truyền đến từ phía sau ta, nhưng ta không hề dừng lại, đi thẳng ra khỏi Phương Hoa điện.
Không biết lời nói của Từ Khiết Ngọc đúng hay sai, nhưng ta nghĩ lại con gái Từ gia cũng là Từ Phi đột ngột qua đời nên nàng ta mới vào cung.
Về phần Từ phi có phải bị hoàng hậu giết hay không ta không quản nổi và cũng không muốn quản. Hiện tại ta chỉ muốn được hoàng thượng tin tưởng, tìm cách giải cứu di nương và đệ đệ là đủ rồi.
Từ sau chuyện của Từ Khiết Ngọc, Thuần phi vẫn luôn im lặng cấm túc trong cung của mình, cũng chưa từng đến làm phiền ta.
Ta vẫn thường xuyên được triệu thị tẩm nhưng Hoàng đế vẫn thờ ơ với ta như con mèo ngài nuôi, trêu chọc khi thấy hứng thù và bỏ mặc hoặc rời đi khi không thiết tha gì hay bận rộn chính sự.
Điều này khiến ta có chút lo lắng, ta biết mình nhất định phải chiếm giữ một vị trí nhất định trong lòng hoàng thượng.
Có lẽ ngày giỗ của tiên đế tháng sau sẽ là một cơ hội tốt.
Ngày đó khi còn trong phủ, Duệ Vương và thân tín bí mật gửi vàng bạc, trang sức đến Tống gia.
Ta tình cờ nghe được Duệ Vương và bè đảng chuẩn bị sẽ động tay chân và có sắp xếp tạo ra một sự kiện lớn nhân ngày giỗ của tiên hoàng: "vậy là sẽ kết thúc..." "sự chờ đợi của chúng ta đã có kết quả.." "chúc mừng điện hạ..."
Mọi thứ quá mơ hồ, ta không có gì chắc chắn để bẩm báo lên hoàng thượng, đành giữ bí mật chờ đợi.
Tháng đầu tiên trong cung của ta trôi qua rất nhanh, cũng sắp đến ngày giỗ của tiên đế. Hoàng thượng vốn có danh hiếu thảo nên ngày giỗ của tiên đế cũng được tổ chức long trọng, mọi người đều rất bận rộn, khẩn trương.
Để thể hiện lòng hiếu thảo, hoàng thượng từ sáng đến tối không ăn uống. Đương nhiên, các phi tần chúng ta đều là con dâu cũng phải theo gương ngài.
Mọi người đều quy củ chỉ có ta là lén lút theo dõi nhất cử nhất động, cố gắng tìm hiểu ý đồ của Duệ Vương và những người đứng xung quanh hắn, nhưng từ sáng đến tối đều không tìm được gì.
Cho đến khi nghi lễ cúng tế kết thúc, một đoàn pháp sư tụng kinh chầm chậm bước xuống đàn cúng để từ biệt hoàng thượng, ta mới để ý thấy cách cầm chuỗi hạt của mấy pháp sư có gì đó không ổn, ta cảm giác từng thấy vài người trong số họ vào vườn sau Tống gia, họ cầm tràng hạt nhưng không hề lần từng hạt như những vị sư thông thường.
Ta nín thở và lặng lẽ đến gần hoàng thượng.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Trong khi pháp sư đi đầu đang cúi chào hoàng thượng thì hắn ta bất ngờ rút ra một con dao găm từ trong tay áo và đâ.m thẳng vào ngài. Tất cả các nhà sư đang phía sau đều rút dao găm ra và tấn công cùng một lúc.
Hoàng hậu là con nhà tướng nên tinh thông võ nghệ, nàng ấy đá văng một vị sư rồi lao đến bên hoàng thượng.
Lúc này, thấy một nhà sư khác bổ nhào về phía hoàng thượng, ta lao ra đứng chắn trước mặt ngài, con dao găm cắm thẳng vào ngực ta, ta ngã xuống vũng máu.
Và lần đầu tiên ta nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt hoàng thượng.
16. Ta được chính tay hoàng thượng bế về Mận Hoa Viên, Tiểu Liên kinh hoàng sợ hãi khóc ngất trước giường.
Ta đã chảy rất nhiều máu và cảm thấy toàn thân ớn lạnh. Ngay lúc thái y rút con dao găm ra, toàn thân ta bỗng chốc co giật đau đớn, cảm giác như mọi sức lực đều bị rút theo đi.
Ta cảm thấy mình kiệt sức đến mức sắp ngất đi, nhưng máu không thể để chảy vô ích, vết thương cũng không thể chịu vô ích, ta không thể bỏ qua cơ hội tốt này.
- “Đừng đánh con, đừng đánh mẹ con, con sẽ không bao giờ tái phạm nữa."
- “Con sẽ không dám lén lút ăn bánh bao!”
- "Phụ thân xin người đừng đánh con!"…
Giọng ta không lớn, nhưng mọi người có mặt đều có thể nghe rõ.
Ta hơi nheo mắt và nhìn thấy vẻ đau khổ hiếm thấy trên khuôn mặt của hoàng thượng.
Hoàng hậu thì nhìn ta đầy vẻ tìm tòi.
Từ Khiết Ngọc đang nhìn về phía Thuần phi vốn đã lảo đảo tái nhợt, với vẻ mặt giễu cợt.
Những cơn choáng váng ập đến, ta biết mình sắp ngất đi nên đành cố gắng chống cự.
- "Mẹ ơi, đau quá!"
- “Diêu nhi đau quá, mẹ ơi…"
- “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…"
Ta lẩm bẩm mỗi lúc càng nhỏ, lúc đầu quả thật là diễn xuất, nhưng về sau chính là sự đau đớn và bất bình trong suốt cuộc đời ta tại Tống gia.
Nỗi nhớ mẹ chợt ập đến khiến ta rơi nước mắt không kìm được.
Trong lúc đang chìm đắm nửa mơ nửa tỉnh, ta cảm thấy một bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy bàn tay lạnh giá của mình, sau đó ta nghe được một câu.
- “Truyền thân mẫu của Diêu mỹ nhân vào cung”
Hòn đá trong lòng rốt cục rơi xuống, ta rơi vào bóng tối.
Nhận xét Box