Chương 4
Trong thư phòng của hoàng thượng, ta cúi người phúc thân và bước chậm rãi đến bên cạnh hoàng đế, đưa tay ra và nhẹ nhàng xoa bóp vai ngài.
- “Tống gia muốn ngươi làm gì?” Hoàng đế trực tiếp hỏi.
- “Tống gia yêu cầu nô tỳ đầu độc tiểu hoàng tử của hoàng thượng!”
Ta trả lời không một chút e ngại. Hoàng đế lộ ra nụ cười mỉa mai:
- "Ngươi đồng ý?"
- "Nô tỳ là người của hoàng thượng, làm sao có thể làm gì tổn hại đến con nối dõi của người? Đương nhiên nô tỳ sẽ không bao giờ đồng ý, cho dù có mất mạng!"
Hoàng đế đưa tay nắm lấy tay ta, sau đó đứng dậy quay lại nhìn ta, ánh mắt lạnh lùng vô cảm, một bàn tay to lớn từ từ đặt xuống cổ ta, lòng bàn tay rộng lớn dường như có thể bẻ gãy cổ ta một cách dễ dàng.
- “Trẫm không thích nghe những lời nói dối!” Ngài hơi siết chặt bàn tay, như đang cân nhắc có nên bẻ gãy cổ ta không. Vẻ mặt ta không thay đổi, ta mỉm cười chân thành nhìn Hoàng thượng:
- “Lời nô tỳ nói là sự thật, nô tỳ xin thề sẽ chỉ yêu và trung thành với Hoàng thượng!” Nói xong, ta hơi cúi đầu, lè lưỡi nhẹ nhàng như một con mèo, liếm nhẹ ngón tay của hoàng thượng. Nó có chút mùi long diên hương và mùi mực, cũng không đến nỗi tồi. Ta thấy vẻ mặt hoàng thượng hơi cứng lại, sau đó ánh mắt lạnh lùng nhìn ta một lúc lâu mới buông tay ra.
- “Vậy để xem nàng có thể yêu được bao lâu!”
Nụ cười của ta không thay đổi:
- “Suốt một đời thưa bệ hạ”
Ta không biết ái tình là gì, nhưng ta biết mình cần hoàng đế nên dù thế nào ta cũng phải yêu ngài, ngay cả dù ta phải lừa dối chính bản thân mình.
Ba ngày sau, trong cung Phương Hoa xảy ra chuyện lớn, Từ Khiết Ngọc bị chảy máu trầm trọng sau ngọ thiện và có khả năng bị sẩy thai. Sau đó lại có tin long thai được cứu sống nhờ tài y thuật của ngự y.
Tuy nhiên, trong bữa ăn của Từ tiệp dư lại phát hiện có chứa thuốc gây sảy thai, băng huyết, liều lượng cũng không thấp.
May mắn thay, Từ tiệp dư đang mang thai không có vị giác nên cũng không ăn nhiều mới cứu được thai nhi.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Lúc ta tới Phương Hoa cung, nơi đó đã chật kín người. Hoàng đế ngồi ở giữa, hoàng hậu ngồi bên cạnh, còn các phi tần cung nữ đều đứng ở một bên.
Thái Thanh quỳ trên mặt đất, vẻ mặt sợ hãi không cam lòng, còn Thuần phi thì quỳ bên cạnh. Ta phúc thân chào hoàng đế và hoàng hậu.
- "Diêu muội muội, thị nữ của Cảnh Nhân cung cả gan dùng thuốc đầu độc hoàng tự, bây giờ nàng ta đã bị bắt cùng với vật chứng, nàng ta cũng thú nhận đã làm theo sự xúi giục của muội, muội có muốn biện minh gì không?”.
Hoàng hậu nhìn ta hỏi, đây là lần đầu tiên ta gặp hoàng hậu, tuy không phải là mỹ nhân lộng lẫy nhưng lại có vẻ rất đoan trang và hào phóng.
- “Dạ thưa hoàng hậu, nô tỳ bị vu oan."
Ta quỳ xuống nói rành rọt, ta không hề hoảng sợ, Thuần phi ghét ta đến mức cam chịu làm kẻ thù bị thương tổn một ngàn dù có chịu tổn thất 800.
Nàng ta sẵn sàng lợi dụng Thái Thanh, người đã lớn lên cùng nàng ta, để kéo ta vào tội mất đầu. Thái Thanh tức giận nhìn ta:
- “Diêu mỹ nhân, ngươi đừng lấp liếm nữa. Là ngươi nói con của Từ tiệp dư không phải là dòng giống long phượng, rằng Từ tiệp dư đeo một cái nút đồng tâm cũ kỹ và đã có người trong lòng, cái thai đó là kết quả vụng trộm mà ra. Dạ thưa hoàng thượng, Diêu mỹ nhân nói việc làm cho Từ tiệp dư xảy thai là lệnh của bệ hạ, nô tỳ đã bị cô ta lừa nên mới đầu độc Từ tiệp dư”
Nàng ta quay sang ta vẻ vò mẻ không sợ vỡ:
- “Khi nãy Từ tiệp dư đã nói với bệ hạ rằng nút thắt đồng tâm là tình cảm của cha mẹ ngài ấy, Từ phu nhân đã trao nó lại cho tiệp dư, hoàng thượng cũng đã mở ra xem trong đó đúng là có tên của Từ phu nhân. Ta bị ngươi lừa gạt nên ta đã khai hết sự thật cho bệ hạ và hoàng hậu nương nương.”
Từ Khiết Ngọc quả thật đã rắp tâm gài bẫy ta, ta ngẩng đầu liếc nhìn hoàng đế, ngài không nói gì, chỉ ngồi đó ung dung uống trà, quay sang bên trong nhìn thấy Từ tiệp dư yếu ớt dựa vào giường, trong mắt hiện lên vẻ hả hê đắc thắng. Hoàng hậu có chút thiếu kiên nhẫn:
- “Diêu mỹ nhân, ngươi còn gì để nói không?”
Ta khẽ mỉm cười nói:
- " Dạ bẩm hoàng hậu, Thái Thanh mấy ngày trước nói lời bất kính nên bị nô tỳ tát, trong lòng đã có thù hận, nên vu oan cho nô tỳ." Không đợi Thái Thanh phản bác, ta tiếp tục:
- "Hôm nay nô tỳ xin làm rõ một chuyện, Thái y người đã cứu mẫu tử Từ tiệp dư là do nô tỳ nhờ vả, nếu thần muốn làm hại Từ tiệp dư sao còn đặc biệt nhờ thái ý hãy chú ý đến thai nhi của tỷ ấy, vì ai cũng biết 3 tháng đầu là thời gian vô cùng hung hiểm.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang Vương thái y, vị thái y già quỳ xuống:
- "Mấy ngày trước Diêu mỹ nhân đúng là có tới thái y viện thỉnh cầu vi thần mỗi ngày lưu ý đến cung Phương Hoa nhiều hơn, vì giao tình giữa hai người hẳn là rất tốt nên mỹ nhân hy vọng Từ tiệp dư thuận lợi sinh hoàng tử, nhưng vì trong cung không tiện nên nàng ấy chỉ còn cách nhờ vả người ở thái y viện.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều mang biểu tình khác nhau, không ngờ ta lại chuẩn bị chiêu này, nếu như ta hạ độc, vì sao lại chuẩn bị trước thái y trấn thủ trong cung Phương Hoa? Ta nói tiếp:
- “Từ tiệp dư và thần khi gặp nhau đã thấy thân thiết. Tiệp dư có dịp luôn tặng lễ hậu và hợp ý thần, hôm đó chúng thần còn ngồi trò chuyện hơn nửa canh giờ trong Mận Hoa Viên. Thần quả thật rất thích nói chuyện với Từ tiệp dư, tỷ ấy cũng biết điều đó cho nên thần không thể là người đầu độc tỷ ấy được.”
Sắc mặt Từ Khiết Ngọc lập tức trở nên xấu xí. Ta mỉm cười, nàng ta có thể nói gì đây?
Tại sao nàng ấy tặng hậu lễ khi ta mới được thăng cấp lên mỹ nhân?
Tại sao chúng ta lại ở trong viện của ta nói chuyện hơn nửa canh giờ nếu quan hệ không tốt?
Nếu quan hệ tốt thì tại sao ta lại chỉ thị cho Thái Thanh đầu độc nàng?
Hơn nữa, nếu ta muốn nàng ấy sảy thai sao còn bí mật nhờ cậy Vương thái y lưu ý đến cái thai của Từ tiệp dư cũng như mọi thứ trong cung Phương Hoa?
Ta lại nhìn sang Thuần Phi:
- “Thuần Phi nương nương cũng biết rõ thần, trong nhà chỉ có hai chúng ta bằng tuổi, chơi cùng nhau từ bé. Thần là người nhút nhát nhất, nha hoàn bà tử còn không dám đánh phạt, làm sao dám làm chuyện động trời như vậy!”
Vị đại tỷ của ta tái mặt, bởi vì ta đang đe dọa nàng ta, chúng ta là những người duy nhất bằng tuổi trong nhà và không có cô gái nào đủ tuổi vào cung.
Nếu nàng ta muốn giế.t ta thì để xem người cha nhân từ kia có tha cho nàng ta không.
Lúc này, Thái Thanh sắc mặt tái nhợt, khó có thể tin nhìn ta chăm chằm.
Ta cười thầm trong lòng, sự ngu ngốc đến khó tin của ta bao năm qua chắc nàng ta đều cho là thật đi?
- "Khởi bẩm hoàng hậu, Thái Thanh hạ độc Từ tiệp dư, suýt nữa thì mất hoàng tự lại còn cố vu oan cho Diêu mỹ nhân, là do thần thiếp quản giáo không nghiêm, xin hoàng hậu hãy trừng phạt ả tiện tỳ kia thật nặng!”
Bây giờ vị đại tỷ kia chỉ còn cách hy sinh Thái Thanh để tránh dẫn hỏa vào mình, chứ để tra ra toàn bộ Cảnh Nhân cung không ai còn đường sống.
Thái Thanh hoàn toàn tê liệt ngã xuống đất, biết mình đã bị hy sinh làm tốt thí.
Hoàng hậu nhìn ta thật sâu, như thể mới để ý đến ta lần đầu tiên, còn hoàng đế nhếch lên khóe miệng cười đầy ý vị, sau đó đứng dậy rời đi.
Nhận xét Box