Thâm Cung Như Biển - Chapter 03

Thâm Cung Như Biển - Chapter 03

 Chương 3

 Ta quay trở lại Mai Hoa Viên, trong vòng nửa giờ, hoàng thượng truyền xuống hai sắc lệnh.

Một được đưa thẳng đến viện của ta, thăng 2 cấp từ tài nhân lên mỹ nhân.

Ta là người đầu tiên trong 2 năm này được thăng cấp dù chưa được hoàng thượng sủng hạnh.

Sắc lệnh thứ hai được đưa đến Cảnh Nhân cung nơi Thuần phi ở, hoàng thượng lo ngại và quan tâm sâu sắc đến tình hình sức khỏe của Thuần Phi, lệnh cho Thuần phi chăm sóc và tĩnh dưỡng bản thân thật tốt, đồng thời cũng ra lệnh kính sự phòng huỷ đi thẻ bài của Thuần phi, tức là trong một thời gian nữa vị đại tỷ mắt cao hơn đầu của ta sẽ không có cơ hội được gần gũi hoàng thượng.

Hai chiếu chỉ này gây ra một chút sóng gió trong hậu cung, mọi người đa phần đều đổ dồn ánh mắt châm biếm tranh đấu nội bộ của hai tỷ muội Tống gia chúng ta.

Khi sắc lệnh thứ hai được ban ra, ta đang bận rộn rửa tay dính mực đen.

Lúc gặp hoàng đế, ta vừa vô tình vừa cố ý cho ngài thấy vết mực bám lên tay khi ta sao chép kinh, hoàng đế hẳn đã nhận thấy điều đó. Thuần phi trừng phạt ta sao chép kinh Phổ Đà, thì ngài sai kính sự phòng gỡ thẻ bài của nàng ta ra.

Này cũng coi ta đã nhập đầu phía hoàng thượng thành công đi.

Vào buổi tối, ta được hoàng thượng triệu thị tẩm, mọi thứ tuần tự theo từng bước như các phi tần khác, sau đó ta được đưa trở lại Mai Hoa Viên, cuối cùng ta cũng thở dài nhẹ nhõm.

Bất chấp sự mệt mỏi và đau đớn về thể xác, ta vẫn bảo Tiểu Liên gọi tiểu thái giám canh cửa vào.

Ta nhớ tên hắn là Tiểu Viễn Tử, được phủ nội vụ sắp xếp tới viện của ta.

Tiểu Viễn Tử vừa bước vào cửa liền quỳ xuống trước mặt ta, nói những lời dễ nghe:

- “Chúc mừng mỹ nhân được hoàng thượng sủng ái, nếu mai long thai thì chắc chắn người sẽ được sắc phong làm nương nương.”

- “Ngươi là người của cha ta hay là Thuần Phi?”

Lời của ta khiến Tiểu Viễn Tử đờ người, không đợi hắn giải thích, ta nói tiếp:

- “Ta rắc một ít phấn thơm lên ngưỡng cửa phòng ngủ, trong cả vườn này chỉ có ngươi có mùi phấn thơm đó, tức là chỉ có ngươi mới bước chân vào phòng ngủ của ta, cho nên người đặt gói đồ gửi đến từ Tống phủ chắc chắn là ngươi”

- "Bỏ đi! Nếu là người của Thuần phi, ngươi phải hiểu rõ tình hình hiện tại, ta vào cung tức là Tống phủ không còn hy vọng gì vào tỷ ta nữa, hoàng đế cũng không có sủng ái gì với tỷ ấy. Ở trong cung vừa không được sủng ái vừa không có hoàng tự thì ngươi biết kết cục rồi đó. Nếu là người của cha ta, ngươi phải biết sau này trong cung ai là người ngươi có thể dựa vào!"

Tiểu Liên đặt một cái gói trước mặt hắn: "Đưa về nhà."

Bên trong gói là trâm cái tóc bạc trơn bạc của mẹ ta và bùa hộ mệnh của đệ đệ, điểm khác biệt là ta đã thêm một chuỗi trang sức, đó là thứ mà phủ nội vụ ban cho phi tần lần đầu được hoàng thượng sủng hạnh.

Tiểu Viễn Tử không nói gì, cầm gói đồ rời đi. Ngày hôm sau hắn quay lại, quỳ xuống nói:

- "Lão gia nói, di nương và thiếu gia đã chuyển đến viện Như Ý."

Viện Như Ý chính là nơi ở trước khi Thuần Phi vào cung, đó cũng chính là thái độ của cha ta. Người nào mang đến lợi ích nhiều hơn cho ông ta thì cũng nhận được nhiều thứ tốt hơn.

Vốn tưởng rằng phi tần đầu tiên đến Mai Hoa Viên của ta sẽ là một Thuần phi đang nổi điên, nhưng không ngờ rằng người đầu tiên đến lại chính là Từ Khiết Ngọc.

Từ tiệp dư đã mang thai rồng khi nàng ta vào cung tháng trước.

Bụng chưa lộ ra dấu hiệu mang thai, nàng ta duyên dáng được hai cung nữ dìu bước vào sân viện của ta. Sau màn chào hỏi, nàng ta nói:

- “Sau khi Diêu mỹ nữ và Thuần phi trở mặt, ngươi sẽ nương tựa vào ai? "Hoàng đế hay hoàng hậu? Hay là tới Từ gia của ta?"

Ta vẫn bình tĩnh:

- “Đã vào cung, đương nhiên sẽ toàn tâm toàn ý phụng sự hoàng đế.”

Từ Khiết Ngọc lên tiếng chế nhạo:

- “Diêu mỹ nhân nên suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết định…”

Nói xong, nàng ta cũng không nói chuyện với ta nữa mà ngồi trong sân một lúc lâu nhìn những gốc mai trơ trụi trong vườn trước khi rời đi.

Sau khi Từ Khiết Ngọc rời đi, Tiểu Liên nhanh chóng hỏi:

- "Mỹ nhân, Từ tiệp dư đang cố gắng thu phục người, nhưng không thể đồng ý. Di nương và thiếu gia vẫn còn trong tay lão gia!"

Ta cười nói:

- "Tiểu Liên ngốc! Từ Khiết Ngọc tới khiêu khích ta, nhưng nàng ta đa số ngồi im lặng nửa buổi, người khác chỉ nghĩ rằng nàng ta nói chuyện với ta rất lâu, nhưng nàng ta làm vậy là cho vị đại tỷ ngu ngốc kia của ta xem.

Ngươi hãy xem, từ khi ta vào cung, nhận lễ vật của nàng ấy, lại qua lại, hẳn là Thuần phi và mọi người trong hậu cung đều cho rằng ta đã nương nhờ Từ gia!

Họ muốn nhìn thấy Thuần phi đối phó với một tiểu mỹ nhân mới nhận được sử sủng ái của hoàng thượng là ta!

Các nàng hẳn ra đang đợi chờ xem kịch hay, phi tần một nhà đánh nhau."

Tiểu Liên giật mình:

- "Làm sao bây giờ? Chúng ta có cần đi giải thích với Thuần phi?"

Ta cười nói:

- "Ta có thể cầu xin ai giải thích? Ai có thể tin được?"

Ta liếc nhìn Tiểu Viễn Tử đang canh cửa, tựa hồ là vô tình, nói:

- "Có một nút thắt đồng tâm cũ trên thắt lưng của Từ Khiết Ngọc. Điều này thật kỳ lạ.

Từ tiệp dư trông không giống như người thích sử dụng đồ cũ.

Phải là đồ quý thế nào thì cô ta mới trân trọng và đeo chúng ngay cả khi ở trong hậu cung. Tiểu Liên, em nghĩ sao về chuyện này?

Từ gia chọn lựa nữ nhân vào cung thật sự rất thông minh, nàng ta mới vào cung một tháng liền có thai."

“Không lẽ vào cung trước khi có thai sao?”

Không cần biết Tiểu Liên có nghe được hay không, người nào quan tâm tự nhiên sẽ nghe được.

Ta nhìn thấy Tiêu Viễn Tử lặng lẽ rời đi, trên môi nở nụ cười, phụ thân đáng kính của ta, ta đưa tin này miễn phí cho cha đấy.

Từ Khiết Ngọc cũng không phải tốt đẹp gì, nàng ta rõ ràng là đẩy ta vào trung tâm của sự chú ý, nhưng nàng ta lại coi thường sự quan sát của ta.

Năm ngày sau, Thuần phi xuất hiện trong sân viện của ta, mang theo một đoàn cung nữ và thái giám, muốn bao nhiêu uy thế thì có bấy nhiêu.

Ta nhún gối chào:

- “Thỉnh an nương nương, nương nương cát tường”

Thuần phi nhìn ta với ánh mắt khinh bỉ như nhìn con sâu cái kiến.

Khi ta ngẩng đầu lên, ta có thể cảm nhận được sự cay độc trong mắt nàng ta, dù sao ta cũng chỉ là một món đồ chơi để giải trí, trước khi nàng ta vào cung điện.

Chỉ là nàng ta không ngờ rằng ta, giống như một con kiến, 5 năm sau vẫn làm nàng ta chướng mắt .

- "Kẻ hạ tiện thì dù vào cung cũng vẫn là thứ hạ tiện. Ta và ngươi vĩnh viễn khác nhau, ngươi sẽ luôn quỳ xuống dưới gót chân ta!"

- "Nương nương nói đúng..."

Ta càng cười nói đồng ý nàng ta càng điên tiết không cam lòng, đó là vì trong nhà đang gây áp lực cho nàng ta.

- "Nhớ rõ thân phận của ngươi, ngươi thật sự cho rằng sau khi vào cung có thể chống lại ta sao? Ta là trưởng đích nữ của Tống gia, từ xưa đã luôn có sự phân biệt giữa đích và thứ. Ngươi chỉ là thứ dã chủng sinh ra từ loại di nương hạ tiện mà thôi.”

Thuần phi tiếp tục chế nhạo ta.

--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Trong lòng ta cười lạnh, ta không phải chống lại ngươi, ta là chống lại cả nhà họ Tống, ta cùng Tống gia còn có rất nhiều nợ máu đấy...

- “Để Từ Khiết Ngọc uống gói thuốc này…”

Thuần phi lại nói, lần này đi thẳng vào vấn đề. Một gói thuốc rơi xuống chân ta.

- "Ngươi cùng Từ Khiết Ngọc âm mưu gặp nhau nửa canh giờ, phụ thân rất tức giận, nếu không muốn di nương và đệ đệ của ngươi chế.t, vậy thì cắt đứt liên hệ với Từ gia, chứng minh một lòng hướng về Tống gia bằng cách để Từ Khiết Ngọc mất hài tử đi.”

Ta cười, không giả vờ nữa, đứng dậy nhìn Thuần phi:

- “Nương nương thứ lỗi, việc này ta không thể làm được!”

- “Ngươi thật láo xược!”

Thuần phi tức giận, Thái Thanh ở một bên bước tới, cố tát ta thật mạnh.

Ta nhanh chóng đưa tay trái tát ả ta, như thể đã chờ đợi ngày này nhiều năm rồi.

Thái Thanh sửng sốt nhìn ta, trong suy nghĩ của ả, ta đã phục tùng vị đích tỷ kia bao nhiêu năm, chịu bao nhục nhã, sao bây giờ ta lại có gan đáp trả.

Ta cười lạnh:

- "Thuần Phi nương nương, ngài nên dạy bảo tốt cung nữ của mình. Người của hoàng đế mà cũng dám động vào? Tối nay nếu bệ hạ cho gọi ta, phát hiện ra người của mình bị một cung nữ động thủ thì sao?"

Nàng ta điên tiết tiến lên định đích thân dạy cho ta một bài học, nên ta nói tiếp:

- “Thuần phi nương nương, ta khuyên nương nương đừng bốc đồng. Nếu dám động vào ta, ta sẽ lập tức đổi sang phe Từ Khiết Ngọc. Cũng đừng mang di nương và đệ đệ ra uy hiếp ta, dù ta mềm yếu thì sao chứ?

Cùng lắm thì ta chế.t cùng với họ, chúng ta cá chế.t lưới rách mạng ba người đổi mạng với nương nương, nhưng nương nương đừng quên trong gia tộc cũng chẳng còn ai có độ tuổi để nhập cung nữa đâu."

Thuần phi giận dữ bỏ đi.

Chỉ một khắc sau khi Thuần phi rời đi, tiểu thái giám ở thư phòng đã đến truyền lệnh ta chuẩn bị đến hầu hạ hoàng thượng.

Đúng là hậu cung có chuyện gì cũng không giấu được người đó, ta xoa mặt chuẩn bị hành động.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box