Thâm Cung Như Biển - Chapter 02

Thâm Cung Như Biển - Chapter 02

 Chương 2

Ta và Tiểu Liên đến Uy Dương cung của Hoàng hậu và nói rõ mục đích của mình để thái giám canh cổng vào truyền tin, Tiểu Liên có chút lo lắng hỏi:

- “Nếu như Hoàng hậu không muốn gặp chúng ta thì sao?”.

Ta chỉ im lặng chờ đợi, không trả lời, khoảng 1 nén hương sau thì tiểu thái giảm đi ra với vẻ mặt khó xử:

- “Mời tài nhân trở lại viện của mình, hoàng hậu đã đi nghỉ rồi ạ.”

Ta gật đầu nhưng cũng không rời đi, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Tiểu thái giám cũng không ngăn cản, tiếp tục đi tới vị trí mình đứng gác.

Đợi nửa canh giờ, ta quay người rời đi, Tiểu Liên vội vàng chạy theo.

- “Tài nhân, hoàng hậu từ chối gặp chúng ra rồi phải làm sao bây giờ? Tại sao chúng ta không đi nhận lỗi với Thuần phi?”

Ta không nói gì, quay lại Mai Hoa Viên thở phào nhẹ nhõm, bước vào phòng chuẩn bị đi ngủ.

- “Tiểu Liên ngốc, hoàng hậu gặp hay không cũng không quan trọng, ta không ở đấy để cho hoàng hậu xem!”

Ta nói và chỉ lên trời.

 Sáng hôm sau, hoàng đế triệu ta đến hầu hạ trong thư phòng.

Việc hoàng đế triệu các phi tần hầu hạ mình trong thư phòng là chuyện bình thường, nhưng thường thì chỉ có các phi tần vừa được sủng ái, đang được sủng ái, hoặc hoàng hậu mới đủ tư cách.

Đây là lần đầu tiên ngài cho triệu một tài nhân mà chưa từng sủng hạnh qua.

Có người không đợi được mà đã bắt đầu phái cung nhân đến trước cửa thư phòng để hỏi tin tức.

Ta ngồi trên kiệu đến tận cửa thư phòng, đi theo tiểu thái giám vào trong.

--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Mùi long diên hương vốn chỉ được hoàng đế sử dụng, rất nồng nhưng cũng đầy khí phách, giống như mùi thơm ngọt ngào của hổ phách, mùi gỗ thơm, mùi trái cây và mùi hoa nở, đó là một mùi độc đáo được tạo ra bởi sự hòa quyện của tất cả các mùi hương, ta cúi đầu bước vào giữa thư phòng, hình ảnh một người đàn ông trong trang phục vàng làm sáng cả căn phòng, người đó đang cúi xuống viết gì đó, ta nhẹ nhàng:

- "Nô tỳ tham kiến hoàng thượng."

Hoàng đế vẫn cúi đầu, tốc độ viết thậm chí không dừng lại.

Ta phúc thân nửa đứng nửa quỳ chỉ có thể giữ nguyên tư thế đó, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng ngay khi cơ thể ta đau nhức và tê dại suýt nữa thì khuỵu xuống, cuối cùng ta cũng nghe được lời vàng ngọc của hoàng đế.

- "Bình thân"

Ta chậm rãi đứng dậy, nhìn người trước mặt.

 Da của vị hoàng đế này thực sự rất đẹp, không những vậy ngài còn có một khuôn mặt cực kì anh tuấn, hào hoa phong độ. Điều này khiến ta rất vui vì dù sao cũng là người mà mình phải mang hết cả bản lĩnh cũng như sắc đẹp ra dụ dỗ, nếu có túi da đẹp thì cũng không tính là thiệt thòi, ta lập tức cúi đầu để ngài không nhìn thấy những suy nghĩ ập đến trong đầu.

Mọi người đều biết để lên được ví trị này thì chắc chắn phải tắm máu mà bước, ba người huynh đệ của ngài người thì lao ngục, người thì bị giam lỏng, còn 2 vị hoàng tử khác cũng bỏ mạng trong cuộc đua giành vương vị.

- “Người tên là gì?” hoàng đế hỏi ta, giọng nói không có chút cảm xúc.

- ”Dạ bẩm bệ hạ, nô tỳ là Tống Diêu” ta thì thầm đáp lại.

- “Ngẩng đầu lên!” hoàng đế nói với giọng điệu nghiêm túc hơn.

Ta ngẩng đầu lên nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt ngài.

- “Người cũng thật xinh đẹp, khó trách Tống gia tìm mọi cách đưa ngươi vào cung! Tại sao yên vị rồi không đến Cảnh Nhân cung chào hỏi mà lại đến Vị Ương cung? Ngươi hãy nói cho trẫm nghe xem”

Cảnh Nhân cung là nơi ở của Thuần phi còn Vị Ương là nơi hoàng hậu chấp chưởng.

Mặc dù giọng điệu của ngài rất nhẹ nhàng nhưng lại đặt cây bút trong tay lên giá đựng bút “cộp” một tiếng rất vang.

Biết cơ hội duy nhất của mình đã đến, ta lập tức quỳ xuống:

- “Bẩm hoàng thượng, bên ngoài có vẻ như Lễ thừa tướng có mâu thuẫn với Tống gia nhưng thực ra ông ta đã liên minh với Tống gia từ rất lâu rồi.”

- “Thời gian nào?”

- “Nửa năm trước Duệ Vương đã bí mật gửi vài hộp trang sức đến Tống gia, Trấn Nguyên Hầu Lang Từ Chí Chi muốn liên hôn với nhà nô tỳ, để gia phụ gửi nhị lang nhà hắn vào quân doanh…”

Để tránh bị nhìn thấy, những người đó đã luôn dùng cửa phụ vào một gian phòng hẻo lánh nhất trong vườn của Tống gia, đáng tiếc sân viện hẻo lánh đó lại sát kho chứa củi là nơi ta và di nương ở.

Ta khéo léo lồng vào câu chuyện hoàn cảnh bị thảm của mình và cũng thể hiện rõ lòng trung thành với hoàng thượng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box