Chương 1
Đại tỷ ở trong cung 5 năm mà vẫn chưa mang thai, để duy trì sự sủng ái cho gia tộc mà một thứ nữ vừa mới cập kê như ta, bị đẩy vào hoàng cung.
Phụ thân kề dao vào sá.t chiếc cổ gầy trơ xương của di nương và đệ đệ đang lâm bệnh nặng chỉ còn thoi thóp chờ chế.t và bảo ta hãy ngoan ngoãn nghe lời. Ta nở nụ cười trên môi:
- “Cha yên tâm, con nhất định sẽ khiến hoàng thượng sủng ái”
Và sau đó cũng là lúc các người phải chế.t…
Mặc dù vừa tới tuổi cập kê 3 hôm trước nhưng ta đã phải vào cung, sở dĩ vội vàng như vậy vì đại tỷ không thể mang thai. Nhập cung 5 năm, nàng dựa vào việc kinh doanh của gia tộc tiếp tế dồi dào để trở thành Thuần Phi – một phi tần thuần khiết không màng danh lợi, nhưng 5 năm trôi qua mà nàng chưa từng mang long thai.
Nguyên bản gia tộc cũng có thể chờ đợi nhưng con gái của Từ gia, đối thủ chính trị lớn nhất nhà ta, người được đưa vào cung từ tháng trước, lại đang mang thai. Nếu nàng ta sinh ra hoàng tử, nhất định địa vị sẽ vượt lên trên Thuần Phi, địa vị phụ thân trong triều cũng sẽ bị Từ gia trấn áp.
Vì vậy cả gia tộc tức tốc tìm người nhập cung để củng cố địa vị và ta là người có được “may mắn” đó. Ta may mắn bởi trong tộc không thể tìm được một đích nữ cùng tuổi, ta lại chỉ là một thứ nữ thấp hèn vì vậy đã được sửa tên trong gia phả để thành đích nữ.
Sinh mẫu gầy gò của ta, Tống di nương cũng được đưa ra khỏi phòng chứa củi, đệ đệ thân mang trọng bệnh ho ra máu đã được tìm thầy chữa trị.
Trước khi nhập cung, phụ thân nói với ta:
- “Chỉ cần con mang long thai, di nương con có thể trở thành bình thê, còn đệ đệ con sẽ trở thành đích tử và được hưởng mọi thứ tốt đẹp mà chỉ đích tử mới có được.”
Ta gật đầu mỉm cười, nhưng ta biết phụ thân còn 1 câu chưa nói:
- ”Nếu như ngươi không thể mang long thai thì số phận của mẹ con ngươi sẽ thê thảm hơn trước gấp 10 lần.”
Điểm tốt của việc sinh ra trong một đại gia tộc và có phi tần địa vị cao trong cung là phủ Nội vụ sẽ không làm khó ta, hoàng hậu cũng sẽ cho ta chút ít thể diện, không để ta ở một nới xa xôi hẻo lánh không ai ngó ngàng.
Nơi ở của ta là Mai Hoa Viên, trong sân quả thực trồng rất nhiều hoa mai. Đáng tiếc hiện tại không phải mùa đông nên nhìn có chút tiêu điều hoang vắng.
Ngay khi chúng ta được phân chỗ ở, quà tặng từ các cung điện khác ồ ạt chảy vào, phong phú nhất vẫn là quà của Hoàng Hậu và Thuần Phi. Cung nữ mang lễ vật của Thuần Phi tên là Thái Thanh - vốn là nha hoàn hồi môn của nàng ta cùng theo vào cung. Ả nhìn ta với vẻ mặt khinh thường.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Ta biết ả coi thường ta, bởi khi còn ở nhà, nghe theo lệnh đại tỷ ả đã tát ta không biết bao nhiêu lần. Mãi đến khi hai người đó vào cung thì hoàn cảnh đáng thương của ta mới trở nên khá hơn. Sau khi trao danh sách lễ vật, ả liếc nhìn ta và nói:
- ”Diêu tài nhân nên sớm đi bái kiến và cảm tạ Thuần phi nương nương”.
Ta mỉm cười gật đầu và sai người tiễn ả đi. Nha hoàn thiếp thân Tiểu Liên hỏi ta:
- ”Tài nhân, bây giờ chúng ta đi bái kiến Thuần Phi luôn chứ?”
Ta nhìn đồ nữ trang và vải vóc do Thuần Phi gửi đến, mỉm cười:
- ”Không được”. Tiểu Liên kinh ngạc lo lắng :
- ”Nhưng lão gia nói cô nương vào cung phải giúp đỡ Thuần Phi, nếu cô nương không đi bày tỏ lòng thành, lão gia mà biết thì sợ là di nương và công tử ở nhà sẽ gặp muôn vàn khó khăn, tương lai không còn hi vọng gì nữa.”
Nhưng ta chỉ lắc đầu:
- ”Tiểu Liên ngốc, nếu ta đi thì mới là không còn chút hy vọng nào nữa.”
Sau khi vào cung được 3 ngày, ta đóng cửa và sống hoàn toàn tách biệt trong sân viện của mình, ta nhận tất cả các lễ vật bao gồm cả của con gái Từ gia. Từ Khiết Ngọc vào cung chỉ một tháng mà đã được thăng chức từ tài nhân lên tiệp dư chỉ vì nàng ta mang long thai, điều này cho thấy sự quan trọng của việc mang thai để củng cố địa vị ở hậu cung.
Tin tức ta có quan hệ tốt với Từ tiệp dư nhanh chóng lan truyền, Thuần phi đen mặt tức tối sai Thái Thanh mang đến cho ta một bản sao dày của Kinh Phổ Đà:
- ”Thuần phi nương nương đêm không ngủ được, Diêu tài nhân lại có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy, nên sao chép giúp nương nương bản Kinh Phổ Đà này ra làm 10 bản, năm ngày sau nương nương sẽ gửi đến chùa để cầu phúc.”
Đây rõ ràng là ban ân huệ nhưng ta có thể từ chối không?
Kinh Phổ Đà có tổng cộng 10.000 chữ, nếu chép tay trong năm ngày xong được 10 bản thì ta phải chép cả ngày lẫn đêm không ngủ mới xong.
Thủ đoạn của Thuần Phi rõ ràng là mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, trước đây nàng ta chỉ có thể tát ta, bắt ta quỳ xuống, khi ta đói nàng ném bánh báo vào mặt ta, đồng thời bắt ta sủa tiếng chó mới cho ta ăn...ta chỉ mỉm cười nhận lấy sách Kinh mà không hề tỏ vẻ khó chịu.
Thái Thanh hừ lạnh một tiếng trước khi rời đi còn nói:
- ”Tài nhân, đừng quên ngươi là ai, cũng đừng quên ngươi không chỉ có một mình.”
Lời nói của Thái Thanh nhanh chóng được chứng thực. Một gói nhỏ được đặt ở giường ta vào ban đêm, ta mở ra và thấy một chiếc kẹp tóc màu bạc trơn bóng và một lá bùa cầu bình an đẫm máu bên trong.
Chiếc kẹp tóc màu bạc trơn là vậy quý giá nhất của mẹ ta, bà nói đó là di vật của bà ngoại để lại. Một quản gia trong phủ từng thích chiếc kẹp tóc đó và giật lấy, mẹ ta đã quỳ trước phòng quản gia ba ngày ba đêm để lấy lại chiếc kẹp tóc bất kể người khác nói gì, chuyện này khiến phu nhân chướng mắt sai quản gia bất đắc dĩ ném lại cho mẹ ta.
Còn bùa bình an đó là sinh thần đệ đệ ta năm ngoái, ta lẻn ra khỏi nhà lên chùa cầu bình an, mong đệ ấy mau khỏi bệnh. Sau khi về đến nhà, ta bị đánh hai mươi roi vì tội trốn khỏi nhà, ta hôn mê ba ngày, nằm liệt giường nửa tháng. Đệ ấy cũng ôm ta nửa tháng, nói rằng sẽ giữ lá bùa bình an này bên mình suốt đời không bao giờ tháo ra.
Vậy mà lúc này, 2 thứ mà họ coi như sinh mệnh lại nằm ở trên giường ta.
Thuần phi làm việc quả là quyết đoán nhanh nhẹn, thủ đoạn tàn nhẫn hơn trước rất nhiều.
- “Tài nhân, chúng ta hãy đi cầu xin Thuần phi”. Tiểu Liên vẻ mặt hoảng hốt, giọng nói run rẩy. Nàng đã ở cùng ta nhiều năm, đương nhiên biết hai thứ này đối với nương và đệ đệ ta quý giá đến nhường nào, nhất là bùa bình an. Những vết máu trên đó chính là lời cảnh báo của cha ta và Thuần phi.
“Tiểu Liên, mau chuẩn bị, chúng ta đi bái kiến Hoàng hậu.”
Nhận xét Box