Cận vương không thường ra ngoài, nhưng Thái tử lại thường đến Cận vương phủ. Ta phát hiện dù cho Thái tử làm bất kì chuyện gì, đều sẽ đến đây hỏi ý hắn.
Rất ỷ lại hắn.
Khó trách phụ thân lại chọn Cận vương, có hắn rồi. Nhiều chuyện khiến họ phát sầu đều sẽ được nhanh chóng giải quyết.
Cận vương cũng rất theo dõi Hoàng trưởng tôn, hắn bảo thánh thượng đưa Hoàng trưởng tôn đến Hoàng Giác tự dạy dỗ.
Ta không biết tương lai Hoàng trưởng tôn có giết người giành hoàng vị hay không, nên lòng đầy lo lắng.
“Tháng này Thái tử lại có đứa con trai thứ tư, nạp thêm thiếp mới.”
Cận vương nói với ta, “Thế sự vô thường, không cần lo lắng quá sớm.”
Ta nghĩ đến kiếp trước Thái tử đăng cơ, bao gồm cả Hoàng trưởng tôn chỉ có ba đứa con trai.
Kiếp này lại có đứa thứ tư sao ?
Kiếp trước Hoàng trưởng tôn không có được đưa đến Hoàng Giác tự, kiếp này hắn bị đưa đi rồi, liệu có được dạy dỗ ôn hòa đi không ?
Nửa năm sau, đích mẫu chọn cho Tam tỷ một cử nhân môn hộ nhỏ, ta không đồng ý, chê tên đó quá ngu ngốc quá lười.
“Nghèo cũng không sao, trong nhà lại bẩn như vậy, người như vậy vừa lười vừa không có quy tắc, không thể gả.”
Đích mẫu biết là ta cố ý, tức đến mặc kệ, còn bảo Khương Phong về nhà. Khương Phong trong thư trả lời rằng bà tuổi tác đã cao nên dương sinh hưởng phúc khí đi. Đích mẫu tức đến bệnh.
Phụ thân giao hôn sự của ba tỷ muội cho di nương đi làm.
Ba tỷ muội còn lại rất vui, mỗi ngày đều đánh bài với di nương của ta. Bốn người cùng chọn con rể, nói nhất định phải chọn người đúng ý.
Ta ngồi trên xích đu trong viện chơi, mơ một giấc mơ thăng tiên. Ta từ trong mơ cười tỉnh, nhìn thấy Cận vương đang ngồi bên cạnh ta, còn quạt cho ta.
“Mơ thấy gì thế, cười vui đến như vậy ?”
“Một ... giấc mơ rất đẹp rất đẹp !” Ta đáp.
“Có ta không ?”
“Có, đương nhiên có !”
Còn có con của chúng ta.
-Hết-
Nhận xét Box