Ta Trọng Sinh Trở Về Phá Hoại Kế Hoạch Của Tỷ Tỷ - Chapter 26

Ta Trọng Sinh Trở Về Phá Hoại Kế Hoạch Của Tỷ Tỷ - Chapter 26



“Vương phi nương nương, sổ sách của người tính vừa nhanh vừa đúng.”

Thái công công ngồi bên cạnh ta, nhìn ta cầm bàn tính, “Được học từ nhỏ sao ?”

“Di nương của ta dạy đó, bà ấy là con gái nhà buôn bán, bà ấy tính còn nhanh còn tốt hơn.”

Thái công công lộ ra biểu cảm thì ra là vậy, lại nghĩ đến gì đó:” Vương gia nhà ta võ công rất tốt, từ nhỏ đã học võ ...”

Ta dừng lại nhìn Thái công công, Thái công công cũng nhìn ta.

“Nô tài lại nói sai lời rồi sao ?” Hắn hỏi ta.

Ta lắc đầu.

Võ công tốt ? Mà dùng kéo cắt nhánh hoa cũng bị thương sao ?

“Đang nói gì thế ?” Cận vương rải bước vào cửa, Thái công công liền chạy té khói đi.

Ta cười như không cười nhìn Cận vương:

“Thái công công nói, ngài từ nhỏ đã tập võ, võ công rất cao.”

“Ừm.” Hắn ngồi xuống phía đối diện ta, uống ngụm trà :” Vậy thì sao ?”

Ta không dám tin mà nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn dùng ngữ khí hỏi vặn lại để nói chuyện với ta. Ta cũng xuôi theo bùng phát nói:

“Cho nên, tay của Vương gia sao lại bị thương ?”

Mắt Cận vương rất sáng, cộng thêm ý cười lại càng sáng rực lên.

Hắn dang tay xoa lấy đỉnh đầu ta, trả lời một câu không dính với câu hỏi:

“Cho nên, thân thể của ta rất tốt, đừng có suy nghĩ lung tung.”

Hắn nói xong thì ngồi ở đối diện đọc sách, ta càng nghĩ càng thấy không đúng, ngẩng đầu trừng hắn một cái.

Tối đến, ta liền nghỉ ngơi trước, hắn ở sau lưng sáp lại gần. Cơ thể ta run nhẹ, hắn nhẹ nhàng phủ lên lưng ta...

“Ta không phải sức khỏe không tốt.”

Hắn ở bên tai ta thấp giọng nói: “Hai ngày trước không dám động, là sợ nàng lo lắng, bây giờ quen thuộc với ta rồi, nàng sẽ thấy thoải mái hơn ?”

Ta không dám nhìn hắn, tim đập binh binh.

“Khương Thư.”

Hắn thấp giọng nói: ” Thật ra, là ta mời Hồ Dương quận chúa làm mai cho ta.”

Hắn nói rất nhiều, ta hỗn độn mà lắng nghe.

Hắn nói lần đầu tiên hắn gặp được ta là ở trước cửa của Tuyên Bình hầu phủ, hắn nghe thấy lời ta và Từ Diệu nói.

Lúc đó chỉ cảm thấy gan ta rất lớn, sau này tra rõ chuyện hôm đó xảy ra ở hầu phủ, hắn lại cảm thấy ta rất thông minh.

Hắn nói từ đó về sau lại gặp ta năm lần, mỗi lần nhìn thấy ta, ta đều đang làm chuyện xấu.

Hắn nói, nếu một người nhất định phải thành thân, vậy thì tại sao lại không cưới một người vừa thông minh lại thú vị.

Ta cứ chìm nổi theo hắn, không nhớ rằng bản thân đã nói gì. Chỉ biết rằng, có những chuyện khi làm ra không khiến người cảm thấy ghét bỏ và xa lánh như vậy.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box