Ta Trọng Sinh Trở Về Phá Hoại Kế Hoạch Của Tỷ Tỷ - Chapter 25

Ta Trọng Sinh Trở Về Phá Hoại Kế Hoạch Của Tỷ Tỷ - Chapter 25



Ngày lại mặt rất náo nhiệt, Từ Hàm Chi cũng đến đây, nhìn thấy ta hắn lúng túng, lập tức tránh ta ra đi nói chuyện với Cận vương.

Cận vương cũng rất giữ thể diện, di nương vui mừng vô cùng, hỏi nhỏ ta về chuyện viên phòng.

“A, vậy mà lại chưa viên phòng, có phải là do sức khoẻ hắn không ổn không ?” Di nương kinh ngạc nói.

Ta bụm lấy miệng.

“Người đừng la lên chứ, đừng để người khác nghe thấy. Có điều ... thật sự có thể lắm. Hai ngày rồi hắn cũng không đụng đến con, cũng không ép buộc con.”

Nam nhân bình thường chắc sẽ không có thái độ như vậy đúng không ?

Cũng không nhìn ra là hắn ghét bỏ ta.

Di nương lại bắt đầu rầu lo rồi:” Vậy có cần ta đi tìm phương pháp của dân gian không, dù sao cũng phải sinh đứa con, nếu không thì chán biết mấy.”

Ta cũng muốn có con, kiếp trước không sinh được, trở thành tiếc nuối của ta.

“Bỏ đi, hắn là Vương gia, nếu uống có mệnh hệ gì, chúng ta đền không nổi đâu.”

Ta nói với di nương ” Không ổn thì không ổn vậy, con cảm thấy cũng ...”

Ta vẫn chưa nói hết, di nương đột nhiên trở tay bụm miệng ta, sau đó đứng dậy:

“Vương gia, người đến rồi, mau vào trong ngồi.”

Trong đầu ta oong một tiếng, nghi ngờ xoay đầu sang đó, thì nhìn thấy Cận vương không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa viện rồi.

“Ngài đến từ lúc nào vậy ?” Ta hỏi hắn.

“Vừa đến,” Hắn mỉm cười vào cửa, “Đang nói gì thế ?”

Ta rất chột dạ, dù sao bọn ta cũng đang bàn tán sau lưng hắn.

“Tùy, tùy tiện nói chút chuyện thôi, ngài ngồi, ta đi pha trà cho ngài.”

Cận vương ngồi xuống một cách tự nhiên, nói chuyện cùng với di nương của ta. Di nương càng vui hơn, thích hắn vô cùng.

“Một chút kiêu căng cũng không có, cũng không chê ta xuất thân thấp, là một nam nhân có thể gửi gắm.”

“Ừm !” Ta cũng cảm thấy không tồi, chỉ là thấy đáng tiếc ...

Nếu thực sự không ổn, có thể nhận một đứa con không ?

Nhưng chuyện này không tiện nói ngay bây giờ, đợi qua vài năm nữa rồi tính.

Lúc ăn cơm, di nương lần đầu được ngồi ngay chủ vị, hơn nữa, lại còn ngồi bên cạnh đích mẫu. Lúc Cận vương kính rượu, cũng kính cả di nương.

Sắc mặt đích mẫu rất khó coi, nhẫn nhịn đến mức tay cũng run lên.

Di nương rất vui mừng, đôi mắt có chút đỏ.

Ta cũng rất vui, ta biết, chỉ cần ta còn là Cận vương phi một ngày, di nương ở Khương phủ sẽ không bị người khác bắt nạt, đích mẫu cũng phải nhường bà ba phần.

Cận vương sau khi về nhà trở nên nói nhiều hơn, còn mời ta đến thư phòng của hắn.

Lần này, ta lại bất ngờ nhìn thấy toa thuốc của hắn được kẹp trong quyển sách.

Ta âm thầm ghi nhớ lại tên thuốc, muốn tìm người đi nghe ngóng.

“Đang xem gì đấy ?” Cận vương đột nhiên bước tới, “Toa thuốc của ta sao ?”

Ta thuận thế hỏi hắn:” Vương gia ngài ... sức khỏe bị sao thế ?”

Hắn ngập ngừng, ngữ khí rất tùy ý: ” Từ nhỏ đã có chút bệnh, tì vị bất hòa ( lá lách và dạ dày), đại phu nói uống thêm một đơn sẽ không cần uống nữa.”

Ta trợn mắt há mồm nhìn hắn.

Cho nên, chỉ là tì vị bất hòa sao?

Hắn nhìn ta, có chút khó hiểu:” Sao thế ?”

“Không ... không có gì.”

Ta cũng không thể nói, bên ngoài đều đang truyền nhau ngươi bệnh sắp chết rồi, tại sao ngươi lại chỉ bị tì vị bất hòa chứ ?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box