Ta Trọng Sinh Trở Về Phá Hoại Kế Hoạch Của Tỷ Tỷ - Chapter 13



“To gan !” Khương Trí nổi giận,

“Khương Thư, ngươi có biết ngươi đang nói gì hay không ? Ngươi đây chính là đại nghịch bất đạo, sao ngươi dám !”

Ta liếc cô ta một cái.

“Người đâu !”

Phụ thân giận nói

“Đưa Đại tiểu thư quay về nghỉ ngơi.”

Khương Trí hét lên:

” Phụ thân, cô ta thì hiểu gì chứ, sao người có thể cùng cô ta bàn bạc chuyện lớn như vậy, có phải người già nên hồ đồ rồi không ?”

Phụ thân tát Khương Trí một bạt tai, chỉ vào cô ta:

“Nếu không phải là con giết tên nam sủng đó hại Hồ Dương quận chúa, truyền đến trước mắt của thiên tử, thì Hầu gia có bị cách chức không? Nếu không phải là con nhất quyết muốn Diệu ca nhi đi làm bạn học của Hoàng Thái Tôn thì Diệu ca nhi đã không bị hủy rồi càng sẽ không trở thành cái gai trong lòng của Thái tử.”

“Khốn cảnh của bọn ta đều là vì ngươi.”

“Con đàn bà ngu ngốc ngươi, nếu như muốn chết thì chết sớm một chút. Nếu tiếp tục dày vò thêm, mấy trăm nhân khẩu của hai tộc chúng ta đều bị ngươi hại chết rồi.”

Khương Trí không thể tin được, phụ thân vẫn luôn yêu thương cô ta, mà lại nói ra câu kêu cô ta chết sớm một chút.

Cô ta loạng choạng một chút, nhìn về phía ta. Ta vẫn chưa kịp thu lại ý cười trên mặt, theo quán tính nên không thu nữa, thật thoải mái mà cười lên cho cô ta xem.

Khương Trí tức đến phát điên rồi, nhào qua đây đánh ta. Ta nhấc chân cản cô ta một cái, cô ta ngã lên trên ghế rồi ngã lăn ra đất.

“Khương Thư, đều là ngươi hại ta, ta phải giết ngươi.” Cô ta hét lên.

“Ta không có làm gì hết, cũng không hiểu ngươi đang nói gì.”

Ta dang tay ra

“Ngươi một câu là nói ta là tiện tì, một thứ nữ nhỏ nhoi, một người như ta, làm sao hại được một đích nữ cao quý, một Hầu phu nhân cao quý như ngươi được ?”

“Ta phải giết ngươi, ta phải giết ngươi.”

Khương Trí lặp lại những lời này.

“Khương Trí, ngươi không nhận ta là muội muội, nhưng ta vẫn phải nhắc nở ngươi, ngươi có thời gian để ở nhà mắng ta chi bằng sớm quay về Hầu phủ đi.”

Cô ta nhìn ta chằm chằm, trông rất đáng thương.

“Diệu ca nhi hiện tại là cái trong mắt của Hoàng trưởng tôn, Thái tử thậm chí là cả thánh thượng. Theo ta đoán, một khi Hầu gia quay về, tước vị của hắn có thể không giữ được nữa.”

Ta nói:

“Ngươi nắm bắt thời gian hưởng thụ một lát chút vinh quang cuối cùng của Tuyên Bình hầu phu nhân đi.”

Trong lòng thánh thượng có tức giận, lại không thể đóng cửa lại đánh con trai của mình để trút giận, vậy thì phải tìm người khác để trút giận rồi.

Khương Trí ngơ ngác, giữ nguyên tư thế bò trên đất ngẩng đầu nhìn ta. Qua một hồi, cô ta đã nghĩ thông, mới nói một câu:

” Sao ... sao có thể, không thể nào !”

Cô ta nói xong liền ngất đi mất.

Phụ thấn sai người khiêng Khương Trí ra ngoài.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box