Ta Trọng Sinh Trở Về Phá Hoại Kế Hoạch Của Tỷ Tỷ - Chapter 10


Khương Trí nổi giận đùng đùng về nhà, vừa vào cửa đã xông đến sân của ta. Ta đang học tính toán cùng di nương, cô ta không nói lời nào liền lật bàn, nhấc tay lên tát ta.

Ta chặn lấy tay cô ta, hỏi :”Khương Trí, đây là có ý gì ?”

“Tất cả mọi chuyện ngươi đều biết có đúng không ? Ngươi biết Hoàng trưởng tôn là loại người đó, cho nên ngươi cố ý để Diệu ca nhi đến làm bạn học có đúng hay không ?”

Ta bật cười :”Khương Trí, ta chỉ là nói một câu mà thôi, mọi việc đều là do cô làm.”

Khương Trí khựng lại.

“Là cô nhờ người lôi kéo mối quan hệ, thậm chí còn nhắm một mắt mở một mắt để Hầu gia tìm Hồ Dương quận chúa giúp đỡ.”

“Diệu ca nhi được làm bạn học, cô vui đến mức ngủ không được. Bây giờ xảy ra chuyện, thì lại là lỗi của ta, không phải bởi vì con trai cô quá ưu tú, người mẹ như cô quá biết mưu tính sao ?”

Khương Trí quê quá hóa giận, cầm lấy bàn tính rơi trên bàn, trở tay đập vào đầu di nương đang khuyên giải.

Đầu của di nương phút chốc bị đập ra một vết thương.

“Di nương !” Ta đỡ lấy di nương, tức giận nhìn Khương Trí.

Khương Trí chỉ vào ta :” Ngươi hủy đi con trai ta, khiến ta và hầu gia ly tâm, chỉ là một vết thương căn bản không đủ, ta muốn các người chết !”

Ta lạnh lùng đáp:” Vậy thì phải xem cô có bao nhiêu bản lĩnh.”

Khương Trí âm lãnh cười cười, đột nhiên tự ngồi bệt xuống đất, ma ma bên cạnh cô ta ánh mắt xoay chuyển, la lên:

“Không hay rồi, Hồ di nương đánh Đại tiểu thư rồi, người đâu mau đến.”

Trong ngoài viện đều truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, Khương Trí nhìn ta, thách thức nói:

“Hồ di nương còn có vài phần tư sắc, bán đi Câu Lan viện, còn được một ít tiền đó !”

Đích mâu đưa nha hoàn và ma ma xông vào, để các ma ma trói di nương của ta.

“Người đâu !”Đích mẫu nói, “Đưa cái thứ không có vương pháp này ra ngoài, đem đi bán !”

Ta cản trước mặt di nương, đứng trên giường nhìn thẳng đích mẫu:

“Không có vương pháp chính là mẫu thân thì có, di nương của con là lương thiếp !”

Đích mẫu cười lên. “Ngũ cô nương nhắc nhở ta rồi, bà ta là lương thiếp, buôn bán không được.”

Bà ấy dừng lại, nhìn ta nhưng lại nói với ma ma:

“Vậy lôi ra ngoài, phạt trượng năm mười gậy. Ngũ cô nương bất kính mẫu thân, vả miệng ba mươi cái, phạt quỳ từ đường.”

Các ma ma xông đến, ta cầm dao gọt trái cây, chỉ vào bọn họ:

“Ai dám dộng !”

“Khương Thư !” Đích mẫu quát, “Ngươi còn dám giết người, đúng là làm phản trời rồi !”

“Ai là trời ? Cái nhà này cho dù có là trời cũng không phải là bà.”

Ta nói từng câu từng chữ

“Ta phải gặp phụ thân, nếu phụ thân muốn phạt ta và di nương, ta không có gì để nói, nếu không, hôm nay ai tiến đến ta giết người đó.”

Đích mẫu tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Khương Trí ở một bên nói:

“Mẹ, nghe cô ta nói nhảm làm gì, xem cô ta có thật sự dám động đao hay không.”

Khương Trí đẩy một ma ma bên cạnh đến. Ma ma xông lên, ta giơ dao lên, rạch đứt tay của bà ta. Tay của bà ta lập tức máu chảy đầm đìa, trong phòng toàn là mùi máu tanh.

Mọi người đều sợ rồi, mới hiểu ta thật dám giết người.

“Điên rồi, điên rồi !” Đích mẫu tức giận nói

“Đi mời lão gia về, đánh chết đôi mẹ con này.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box